Truyện:Đông Cung Có Phúc – Giả Diện Đích Thịnh Yến - Chương 113

Đông Cung Có Phúc – Giả Diện Đích Thịnh Yến
Trọn bộ 251 chương
Chương 113
0.00
(0 votes)


Chương (1-251)

Khi gia chủ nói chuyện thì những người khác đương nhiên không dám xen vào.

Đặc biệt là việc này có liên quan đến một đoạn chuyện cũ trong truân không thể nhắc tới, những người khác càng không dám xen vào.

Lão giả cho mọi người lui xuống.

Sau khi đám người lui ra, trong đó có một người trẻ tuổi thân hình cao lớn nói với người trung niên bên cạnh hắn ta: "Phụ thân, gia chủ biết rõ Lý lão phái người ra ngoài làm gì, sao không nói gì?"

"Nói cái gì? Lý gia không giống như chúng ta, đó là gia tướng của Vương gia, Lý lão cũng từng đi theo lão gia chủ."

Khi nói lời này, người trung niên nói với vẻ giễu cợt.

"Lý lão nói chuyện, gia chủ không thể bác bỏ trực diện thì còn có thể nói được gì? Nhưng mà Lý lão làm như vậy không sáng suốt, biết rõ gia chủ vẫn luôn kiêng kỵ hắn nhưng vẫn hành động không để ý, cho dù cảm thấy bản thân sống đủ rồi thì sao không nghĩ cho tiểu bối?"

"Còn không phải sao."

"Lý lão đúng là không sáng suốt."

Mấy người trung niên bên cạnh lần lượt nói.

"Lý lão luôn cho rằng vị kia còn sống, phụ thân ta kể rằng, thời trẻ gia chủ không những không ngăn cản Lý lão làm việc này mà còn khuyến khích hắn. Nhưng những năm gần đây, tuổi tác của gia chủ mỗi năm một lớn, dần dần liền..."

Sau chữ "liền" không còn tiếp nữa nhưng mấy người nhìn nhau cũng hiểu được ý.

Khi còn trẻ, vì giả vờ khoan dung rộng lượng nên luôn phải ra vẻ, dù sao khi đó còn quá trẻ để khống chế người lớn tuổi. Nhưng bây giờ ngồi ở vị trí đó đã lâu, lâu đến mức nhiều người lớn tuổi đã c. h. ế. t, tất nhiên sẽ trở nên độc đoán hơn.

Tuy gia chủ không nói gì nhưng trong bảo không ai biết gia chủ có khá nhiều oán hận với Lý lão, chỉ là chưa bộc phát đến mức xé rách mặt nên mới luôn chịu đựng.

"Phụ thân, chẳng lẽ Lý lão thật sự muốn tìm người kia sao? Tìm được có ích gì, đều đã là lão già rồi, hơn nữa năm đó không phải Lý lão cũng phản đối người kia à, cần gì phải làm ra vẻ như vậy?"

Người trung niên nhướng mày: "Đã biết như thế này thì chính là như vậy. Hối hận thì có thể làm gì, nếu biết trước có hôm nay thì cớ gì trước đó lại vậy!"

Hiện giờ mọi người đang nhìn chằm chằm vào động tĩnh của công sở, băn khoăn không biết trấn an sử định làm gì tiếp theo, Vệ Phó cũng không phụ lòng mong đợi của mọi người.

Đầu tiên là dán thông cáo về tội trạng của Mao Tô Lợi, đầu tiên là tội mưu hại mệnh quan ⓣ.𝓇.ⓘ.ề.𝖚 đì𝖓.𝐡, người của A Nhĩ Đan thị tộc cung cấp không ít lương thực nên cũng bị liên lụy vào.

Nhưng mà trấn an sử cho rằng lỗi của một người không nhất thiết phải truy cứu toàn tộc.

Trấn an sử đã nói vậy thì người của A Nhĩ Đan thị tộc đương nhiên sẽ biết phải làm gì tiếp theo.

Nguyên tộc trưởng lập tức bị tước bỏ vị trí tộc trưởng và gia tộc đã bầu ra một vị tộc trưởng mới để thay thế.

A Nhĩ Đan thị tộc muốn bảo vệ toàn tộc và không muốn ❎-𝐮-п-ⓖ đ-ộ-✝️ với т.гⓘề.υ đì𝐧.𝖍 vì lợi ích của một người, đồng thời trong gia tộc không hề thiếu người luôn để mắt tới vị trí tộc trưởng, hiện giờ có cơ hội nên sẽ không bỏ qua.

Nhưng bọn họ không biết những thay đổi của A Nhĩ Đan đã âm thầm gây ra vô số sóng gió ở các truân trang khác.

Chưa kể đến vị trấn an sử có thủ đoạn không thể nói là không cao, chỉ trong hai tháng ngắn ngủi đã hạ gục Mao Tô Lợi và một phần thế lực mã phỉ, đồng thời còn khiến một truân trang lớn phải thay đổi tộc trưởng.

Các đại gia tộc và tộc trưởng đúng là có quyền lực sâu xa nhưng cũng không sâu như tưởng tượng, bởi vì nơi nào có người thì nơi đó sẽ có tranh đấu.

Và thậm chí ở một chi như bọn họ, ngồi ở vị trí này quá lâu, lâu đến mức mọi người cho rằng uy nghiêm của tộc trưởng là không thể mạo phạm và vị trí này trời sinh đã thuộc về bọn họ.

Cho dù có một số người có ý đồ khác cũng không có cơ hội, bây giờ tộc trưởng của A Nhĩ Đan thị tộc đã mở ra tiền lệ cho những người khác.

Khiến cho rất nhiều người phát hiện, hóa ra như vậy cũng được.

Khoảnh khắc nhiều người có tâm tư khác nhau sau sự thay đổi thế lực ở Hắc Thành, có hai phụ tử tới gõ cửa sau của công sở.

"Xin hỏi, Vương Thủy Sinh có ở đây không?"

Phúc Nhi luôn nghĩ tên của gia gia là Vương Đại Trụ nhưng không ngờ ông lão vẫn còn một cái tên khác.

Thấy gia gia xuất hiện dẫn người về viện thì nàng vội vàng đi theo.

Vệ Phó cũng không ngăn cản, để nàng ôm Đại Lang theo vào.

Sau khi theo vào, nàng cũng không rụt rè mà ở bên cạnh lão gia tử, trong lòng vẫn còn một oa nhi trắng nõn mở to mắt giống vậy.

Hai người cùng mở to đôi mắt tròn xoe nhìn người khác khiến Lý Đức Nghĩa nước mắt giàn giụa khi thấy lão gia tử bị ép trở lại.

"Vị này là?"

"Nàng là tôn nữ của ta, tên là Phúc Nhi."

"Thì ra là tôn tiểu thư." Lý Đức Nghĩa lau nước mắt nói.

"Được rồi, đừng gọi là tôn tiểu thư gì đó, bây giờ ta chỉ là người bình thường, nàng cũng không thể đảm đương nổi xưng hô này."

Vừa nghe thấy lời này thì Lý Đức Nghĩa lại bắt đầu rơi nước mắt.

"Thiếu tướng quân, có phải ngài vẫn còn trách ta không? Nếu năm đó ta... Thiếu tướng quân đã không phải khổ sở như vậy..."

"Tướng quân với không tướng quân gì chứ, đã bao năm trôi qua rồi chứ." Lão gia tử không quan tâm nói.

Nhưng Lý Đức Nghĩa không thể không quan tâm, đến nay ông ấy vẫn còn nhớ rõ chuyện năm đó.

Giang sơn thay đổi, chiến tranh nổi lên bốn phía. Thiếu tướng quân sinh ra không đúng lúc, cùng với sự suy tàn dần dần của thiết kỵ Liêu Đông thì danh tiếng của Vương gia cũng không bằng dĩ vãng.

Thật ra không phải Vương gia không thể thay đổi được xu hướng suy tàn, người Yến - Đại Hán không ngừng phái người tới mời lão gia chủ của Vương gia, cũng chính là tổ phụ của Vương Thủy Sinh nhưng đều bị lão gia từ chối.

Nhưng vào thời điểm đó, 𝐭𝖗ïề.u đ.ì.ռ.ⓗ ốc còn không mang nổi mình ốc, việc cắt lương là chuyện thường tình, bọn họ đã cố gắng chống đỡ. Vào thời khắc mấu chốt này, không ai biết là ai đã nói lời gièm pha với Hoàng thượng, nói Vương gia thông đồng với địch nên trắc trở của thiết kỵ liền tới.

Giám quân cứ ba ngày đổi một lần, giám quân không phải thái giám thì chính là quan văn không hiểu đánh giặc.

Giám quân không hiểu biết lại chỉ huy lung tung, nghe lệnh thì chính là toi mạng mà không nghe lệnh thì chính là kháng mệnh, thậm chí còn từng phát sinh chuyện cố tình đưa bọn họ đến cái c. h. ế. t chỉ vì giám quân lợi dụng hỗn loạn mà dẫn đầu chạy trốn.

Sau vài lần, thiết kỵ Liêu Đông từng tiếng tăm lừng lẫy đã bị đánh phế, chỉ còn một số tàn quân, lão gia chủ cũng bị thương.

Khi đó thiếu tướng quân mới lộ diện trước mặt người khác.

Lão gia chủ quanh năm thống lĩnh quân bên ngoài, một đời anh hùng nhưng đáng tiếc hai nhi tử hoàn toàn lớn lên trong tay nữ nhân, không những không thừa kế dũng khí của lão gia chủ mà ngược lại còn quá yếu đuối.

Chỉ có thứ tôn từ nhỏ đã gan dạ, sáng suốt hơn người, được lão gia chủ đưa theo bên cạnh, hàng năm ra vào quân doanh, mười mấy tuổi đã có thể lên ngựa 𝐠·ıế·𝐭 địch nên mới được đám gia tướng Lý Đức Nghĩa gọi là thiếu tướng quân.

Lúc ấy tiền triều đang trên bờ vực sụp đổ, kinh đô bị chiếm đóng, chỉ có một số ít người chạy trốn về phương nam lập nên một 𝐭_𝓇_iề_𝐮 đ_ì𝖓_h nhỏ. Thiết kỵ Liêu Đông do Vương gia chỉ huy tan rã, chỉ còn thiếu tướng quân dẫn theo tàn quân, dựa vào sự thông thạo địa hình và thảo nguyên phía tây, di chuyển giữa hai nơi để ⓒ♓_ⓘế_𝓃 đấ_ⓤ với người Yến.

Cứ như vậy kiên trì suốt một năm, cho đến khi t𝖗1ề.u đ.ì𝐧.h nhỏ ở phía nam bị †ⓘê_ц ◗ℹ️_ệ_𝐭.

Lúc này, Vương gia cũng đã đến cực hạn.

Không có tiếp tế, lại không muốn cướp bóc của bá tánh nên chỉ có thể tranh giành tiếp tế của quân Yến, không biết tại sao các tướng sĩ lại kiên trì, lại càng không biết tương lai sẽ đi về đâu, hơn nữa đều có gia quyết và đều biết người Yến chắc chắn sẽ trả thù nếu bọn họ ra tay.

Đối với bọn họ đều không quan trọng, dù sao cũng chỉ là ✝️𝒽·ï ✞·♓·ể bị cắt xén nhưng người nhà phải làm sao?

Sau nhiều lần thảo luận, cũng không phải không còn lối thoát, Vương gia dẫn theo người thân của Vương gia, gia tướng của Vương gia cùng với những quân còn sót lại, rút lui về Hắc Giang ở phía bắc.

Người ta nói lúc đó là tạm thời nghỉ ngơi lấy lại sức và chờ đợi sau này Đông Sơn tái khởi, dọn sạch Tác-ta.

Nhưng tất cả mọi người đều biết, bọn họ mệt mỏi vì đã cống hiến hết tất cả những gì đang có cho ⓣ_𝓇iề_𝐮 đì𝐧_h này, giờ đây chỉ còn lại thân tàn lực kiệt và bảo vệ hậu duệ.

Chỉ có hai người coi lời này thành sự thật, một người là lão gia chủ và một người là thiếu tướng quân.

Trước khi c. h. ế. t, lão gia chủ còn kêu gọi xây dựng lại thiết kỵ, đánh đuổi Tác-ta, khôi phục non sông mà cũng chỉ có thiếu tướng quân nghe lọt tai.

Thật ra lúc đó Lý Đức Nghĩa không biết chỉ có một mình thiếu tướng quân nghe lọt tai, ông ấy tưởng mọi người đều nghĩ như vậy. Thậm chí ông ấy còn cảm thấy xấu hổ vì sự yếu đuối và ham an bình của bản thân.

Mãi về sau mới biết được, người giống như ông ấy mới là đa số, thiếu tướng quân và lão gia chủ chẳng qua chỉ là ngoại lệ.

Lão gia chủ vừa c. h. ế. t thì không ai có thể xoa dịu được những người lớn, đặc biệt trong số đó còn bao gồm phụ mẫu của thiếu tướng quân, tất cả mọi người đều đang tận hưởng sự bình yên hiếm có.

Mặc dù môi trường ở đây rất khắc nghiệt nhưng bọn họ vẫn có thể sống sót, dần dần ngày càng ít người nói đến việc xây dựng lại thiết kỵ.

Bọn họ đã quên chuyện này hoặc là cố tình quên.

Chỉ có một mình thiếu tướng quân vẫn thực hiện di nguyện của lão gia chủ nhưng vì phá hủy sự bình yên của người khác nên bị xa lánh và chèn ép, thậm chí còn bị phụ, huynh quay lưng.

Năm đó Lý Đức Nghĩa là một trong số người đứng về phe đối diện với thiếu tướng quân.

Ông ấy nhớ rõ thiếu tướng quân đã tới tìm ông ấy, ông ấy kiếm cớ không gặp thiếu tướng quân, sau đó thiếu tướng quân lại mất tích, nghe nói đã gặp phải người La Sát, trúng đạn mà trượt chân rơi xuống nước...

Lý Đức Nghĩa đã áy náy nhiều năm.

Ông ấy là gia tướng của lão gia chủ, trước khi lão gia chủ c. h. ế. t đã giao ông ấy cho thiếu tướng quân, ông ấy hiểu. Nhưng ông ấy lại thất hứa và phản bội lòng trung thành.

Thậm chí ông ấy còn cảm thấy nếu ngày ấy ông ấy gặp thiếu tướng quân thì có lẽ thiếu tướng quân đã không bị người xa lánh và bị hãm hại.

Khi đó ở gần Giang Đông không hề có dấu vết của người La Sát, sao có thể đột nhiên gặp phải người La Sát? Hơn nữa với võ công của thiếu tướng quân, cũng không thể bị trúng đạn rơi xuống nước...

Những lời bào chữa này chỉ có thể lừa gạt người ngoài chứ không lừa được Lý Đức Nghĩa, chỉ là ông ấy ngại đại cục, ngại thân phận của mình nên chỉ có thể lựa chọn im lặng.

Lý Đức Nghĩa khóc lóc thảm thiết.

Đại Lang nhìn ông lão khóc thật xấu xí rồi lại nhìn nương và ngoại tằng tổ phụ.

Ngoại tằng tổ phụ: cụ ngoại

Phúc Nhi vẫn còn đắm chìm trong khiếp sợ nhưng lão gia tử lại rất bình tĩnh.

"Được rồi, chuyện này không liên quan gì đến ngươi, vốn dĩ là chuyện nội bộ của Vương gia, huynh đệ bất hòa thì sao lại liên quan đến người ngoài cuộc như ngươi." Lão gia tử thở dài.

"Thiếu tướng quân..."

"Ngươi cũng đừng khóc, vẫn còn có tiểu bối ở đây, người đừng dọa tằng tôn của ta."

Nghe được hai chữ tằng tôn, Đại Lang lập tức nhìn về phía ngoại tằng tổ phụ, vội vã muốn xuống khỏi chân nương để đến bên ngoại tằng tổ phụ.

Lão gia tử xoa đầu nhỏ của Đại Lang nói: "Thực ra lựa chọn của các ngươi không hề sai, là do tổ phụ quá cố chấp, mà ta bị hắn ảnh hưởng nên nhất quyết muốn xây dựng thiết kỵ. Các ngươi không nợ ⓣ_𝖗_i_ề_⛎ đ_ì_𝓃_𝒽 kia, cũng không nợ Vương gia chúng ta bất cứ điều gì, nói nghiêm túc thì là Vương gia nợ các ngươi."

Ông lão được tổ phụ yêu thương nên từ nhỏ đã bị mưa dầm thấm đất, khôi phục lại vinh quang của thiết kỵ, loại bỏ Tát-ta đã trở thành ước muốn cả đời ông lão. Ông lão đã cố gắng hết sức để đạt được mong muốn nhưng lại bỏ sót nhân tâm.

Nơi mà nhân tâm 🌜.♓ốռ.ɢ đố.ï sẽ chẳng bao giờ có kết cục tốt đẹp.

𝒯𝓇ı●ề●⛎ đìп●h phía trước cũng vậy, ông lão cũng vậy.

Cho nên không có ai ủng hộ ông lão mà thay vào đó lại sợ hãi và căm hận ông lão vì địa vị của ông lão.

"... Sau khi vết thương lành, ta từng đi xem khắp nơi, thấy được nụ cười như trút được gánh nặng của bá tánh, thấy bọn họ cần cù làm việc để xây dựng lại nhà cửa, thấy mọi thứ đang phát triển tốt hơn. Đối với bá tánh bình thường mà nói, ai làm Hoàng đế thực ra không quan trọng, quan trọng là có thể sống tốt hay không."

Vì vậy ông lão do dự và tự hỏi sự cố chấp của bản thân có ý nghĩa gì.

Sau đó ông lão lại nghĩ, ông lão nên xem xét kỹ hơn, nếu Hoàng đế người Yến không tốt thì ông lão nhất định sẽ khởi nghĩa vũ trang, ai ngờ chỉ nhìn thôi đã nhìn nhiều năm như vậy.

, , vn, live

, vn

Chương (1-251)