| ← Ch.103 | Ch.105 → |
Gần đây Hắc Thành xuất hiện một cảnh tượng kỳ lạ, thường xuyên có một tốp năm tốp ba đổ xô đến công sở.
Mặc dù hầu hết những thợ săn này đều nghèo nhưng không thể có chuyện từng đợt từng đợt đến công sở, sau khi có người hỏi thăm mới biết được, thì ra trấn an sử đại nhân mới đến có ý định chiêu mộ một đám dân bản xứ ở Hắc Thành làm sai dịch.
Cũng chính là quan binh mà bá tánh thường gọi.
Lương bổng rất cao, mỗi tháng có một lượng bạc, lại còn trợ cấp thóc gạo.
Một lượng bạc đối với bá tánh bình thường đã là không ít, điều quan trọng là ở địa phương có rất ít đất nên không sản xuất được nhiều lương thực, hầu hết lương thực mà dân bản xứ ăn đều dựa vào mua bán.
Sau một năm đào nhân sâm và đi săn ở trong núi, đổi những thứ đó cho thương nhân, thu nhập được quy ra gạo thóc, muối ăn và vải vóc, sau khi trừ đi ăn uống của một nhà thì chẳng còn lại bao nhiêu.
Mỗi tháng không chỉ có một lượng bạc mà còn có thể mặc y phục quan sai uy phong lẫm liệt.
Điều này cực kỳ hấp dẫn đối với bá tánh bình thường.
Phải biết rằng những người Mao tổng quản chiêu mộ trước kia đều là thân tín, không thể tiện nghi cho người ngoài, không ngờ vị Tân An phủ sử đại nhân mới này lại chiêu mộ người từ địa phương?
Phải chăng điều này có nghĩa là sau này dân bản xử bọn họ có thể trở thành quan binh và không còn bị những quan binh đó bóc lột?
Lúc trước khi Tát Luân Sơn trở lại truân trang để nói chuyện này, truân trưởng của Đông Sơn truân không bằng lòng để người trẻ tuổi trong truân trang đi làm việc cho quan phủ.
Cuối cùng vẫn bị thuyết phục, nếu trấn an sử đại nhân thật sự muốn chiêu mộ sai dịch và nếu những người khác trong truân trang đi làm thì liệu sau này truân trang của bọn họ có bị thiệt hại không?
Cuối cùng sau khi thỏa hiệp, Tát Luân Sơn không thể mang theo hai mươi người như dự tính mà chỉ mang theo hai người bạn đồng hành, là hai thanh niên cùng truân trang và tìm mấy thợ săn hiểu biết ở truân khác, tổng cộng là mười người.
Hầu hết các truân khác đều có cùng mối lo ngại như Đông Sơn truân cho nên cho dù người trẻ tuổi muốn đi thì các trưởng bối trong truân trang cũng không cho đi, nhiều nhất cũng chỉ bằng lòng cho một người đi thử.
Sau đó Vệ Phó tung ra tin tức công sở muốn tuyển dụng sai dịch ở địa phương đã thu hút không ít người.
Có người muốn làm thử xem, dù sao làm một tháng thì lấy lương bổng một tháng nên bên công sở nhanh chóng tuyển đủ người.
Tổng cộng là ba mươi người.
Bởi vì chưa làm xong y phục quan sai nên Vệ Phó chỉ có thể thống nhất cho bọn họ mặc áo khoác da mới toanh và cáp cho mỗi người một tấm lệnh bài ở thắt lưng để chứng minh thân phận.
Sau khi nhóm thanh niên thay đồ mới, lắc mình biến thành quan sai, trên thắt lưng màu đen có lệnh bài viết chữ "Sai", đi trong thành vô cùng bắt mắt.
Và rất nhanh, nhiệm vụ đầu tiên của những sai dịch này đã đến.
Trấn an sử đại nhân đã dán thông cáo ngày mai sẽ công khai xét xử đám mã phỉ đó.
Ngày đó đến rất nhanh.
Ngày hôm đó, trước cửa công sở có rất đông bá tánh đến xem, Vệ Phó cho người đọc tội ác của đám mã phỉ này trước mặt mọi người.
Những kẻ trên tay có mạng người sẽ bị phán án ngay tại chỗ, trong khi những người không dính đến mạng người sẽ tiếp tục bị giam giữ cho đến khi có khổ dịch thích hợp sẽ bị đưa đi khổ dịch.
Nói chung quan chức địa phương có quyền phán án, nhưng nếu liên quan đến án ⓣ*ử hì*п*♓ thì phải đến kinh sư để xét xử vào mùa thu, nhưng nếu quan quản lý một nơi thì có quyền tiền trảm hậu tấu.
Nói là trảm ngay lập tức thì tức là bị đẩy ra ngoài và ↪️♓é-𝖒 đ-ầ-υ ngay tại chỗ.
Bởi vì địa phương không có đao phủ nên việc trảm hình do Tát Luân Sơn thực hiện.
Là hắn ta xung phong nhận việc, ban đầu hắn ta nghĩ việc 🌜𝒽é.ⓜ đầ.υ giống như 🌀ïế●𝐭 gà, ai ngờ sau khi chính tay 𝐠❗·ế·𝐭 c. h. ế. t kẻ thù và chém thêm hai người nữa thì hắn ta không thể chịu nổi.
Cảnh tượng lúc đó có hơi xấu hổ, sau khi náo loạn đã khiến mã phỉ tè ra quần, nhận mệnh chờ c. h. ế. t nhưng đao phủ lại không xuống tay được.
Vệ Phó giá·m 𝐬á·т trảm cũng không khá hơn là bao, nhưng không thể đánh mất thể diện mà đang nghĩ xem ai sẽ tới thay thế Tát Luân Sơn và duy trì tình hình.
Vệ Kỳ đang đứng gần đó xem náo nhiệt đột nhiên nhảy xuống đài.
Bước tới, giơ tay lên chém xuống.
Giống như bổ dưa vậy, chém từng người còn lại.
Lần đầu tiên bá tánh chứng kiến vụ chặt đầu, vừa che mắt vừa reo hò. Đây là lòng căm thù sâu sắc đối với mã phỉ.
Đồng thời tin tức bên cạnh trấn an sử đại nhân có ma tinh thích 𝖈♓-é-ⓜ đầ-𝖚 người cũng được biết đến rộng rãi ở Hắc Thành.
Sau đó Phúc Nhi nghe nói Vệ Kỳ đã ngăn được cơn sóng dữ và chém đứt mấy người còn lại thì không khỏi vòng quanh hắn ta vài vòng.
"Không nhìn ra đó, Tiểu Ngũ Nhi, đệ còn có chiêu này à."
Vệ Kỳ đắc ý nhưng cũng có chút lúng túng, không khỏi thẳng lưng: "Tẩu không cần khen ta như thế."
Phúc Nhi liếc hắn ta: "Đệ thật sự nghĩ rằng ta đang khen đệ à, ta chỉ tò mò khi đệ 𝖈-𝖍é-〽️ đ-ầ-υ người, có cảm giác gì, có sợ không?"
"Tẩu..."
"Chỉ đệ biết 𝐜hé.𝖒 đầ.ⓤ người thôi, đừng dạy Đại Lang kỹ năng này, miễn cho dạy hư nhi tử của ta."
Vệ Kỳ rất tức giận.
Sự tức giận và ngột ngạt đơn giản là không thể diễn tả bằng lời.
Hắn ta vốn tưởng rằng bình thường thần giữ của luôn làm hại mình cuối cùng sẽ khen ngợi hắn ta một chút nhưng không ngờ rằng lại ghét bỏ hắn ta.
"Nếu không phải sợ cảnh tượng khó coi, nếu không phải gia gia bảo ta lên thì tẩu cho rằng ta bằng lòng đi sao?!" Hắn ta hung dữ nói, trong giọng nói còn có chút ấm ức.
Đây là ấm ức sao?
Phúc Nhi nhìn vành mắt hơi phiếm hồng của hắn ta, cảm thấy nhẹ nhõm thì hét lên: "Ai ghét bỏ đệ, không phải ta chỉ tò mò hỏi một chút thôi sao. Đệ còn hung dữ như vậy, chỉ khổ ta đã hầm một nồi gà cho đệ, nói cho đệ bớt sợ."
"Tẩu hầm gà?"
Vệ Kỳ lập tức ngừng tức giận và hỏi.
Phúc Nhi xụ mặt: "Ở trong bếp, tự mình đi đi!"
Gà này cũng không phải gà bình thường mà là gà rừng trong núi, nơi này không có nhiều thứ gì chứ không thể thiếu gà rừng.
Vệ Kỳ nhai nhồm nhoàm, làm gì còn nhớ tới chuyện ấm ức phải c*𝐡é*𝐦 đầ*u.
Phúc Nhi lau mồ hôi rồi đi tìm gia gia và Vệ Phó.
"May là ta biết đối phó với hắn như thế nào. Gia gia, ngài thật là, tại sao cố ý để ta chọc giận hắn."
Lão gia tử rít một hơi thuốc và nói: "Vốn là ta muốn cho hắn nhìn thấy 𝐦á.⛎, người tập võ không thấy được 𝖒●á●u thì thiếu tinh thần. Không ngờ hắn sẽ tiến lên chém, chém xong rồi còn giống như không có chuyện gì xảy ra..."
Cho nên là gia gia nàng xúi giục người khác lên nhưng cuối cùng lại khiến bản thân sợ hãi?
"Có một số người đã quen với việc 𝐠*ℹ️*ế*† quá nhiều người, chẳng hạn như những tướng sĩ trong quân đó. Có người là do bản chất độc ác, coi ℊ𝐢-ế-† người như 𝖌ℹ️ế*ⓣ gà, chẳng hạn như những mã phỉ hung dữ đó, còn có người..."
Phúc Nhi nói: "Gia gia, ngài cứ nói thẳng đi, ngài sợ Vệ Kỳ là loại người bản chất tàn ác à?"
Không đợi lão gia tử nói chuyện thì nàng lại nói: "Ta thấy không giống, người như hắn nên nói như thế nào đây? Giống như tiểu hài tử vậy."
Đừng thấy Phúc Nhi thường xuyên cãi nhau với Vệ Kỳ nhưng thực chất vẫn rất bảo vệ hắn ta.
Vệ Phó ở một bên cũng nói: "Từ nhỏ Tiểu Ngũ đã tương đối liều lĩnh, đã từng... Lão sư của ta cũng từng nói hắn có tâm hồn trong sáng, trong lòng không có phiền muộn."
Ý chính là người như hắn ta thực ra rất đơn thuần, làm bất cứ chuyện gì mình muốn, sẽ không suy nghĩ quá nhiều và sẽ không có tạp niệm.
Lão gia tử nói ẩn ý: "Chính những người như vậy mới là đáng sợ nhất."
Bởi vì giống như hài tử nên không có khái niệm rõ ràng về đúng sai, muốn làm gì thì làm, cho dù có ℊ●𝖎●ế●ⓣ người cũng không cảm thấy tội lỗi.
Thấy Phúc Nhi và Vệ Phó còn muốn nói chuyện thì lão gia tử đứng dậy nói: "Được rồi, không phải ta nói hắn không tốt, hắn là do ta chấp nhận, đương nhiên ta phải có trách nhiệm với hắn."
"Người này có thiên phú dị bẩm, là kỳ tài nhưng đầu óc hơi có khiếm khuyết, chỉ sợ không cẩn thận sẽ lạc lối, " ông lão lại dặn dò Vệ Phó: "Con là huynh trưởng của hắn, phải luôn luôn giữ chặt đầu dây trên đầu hắn, chỉ cần không cho hắn đi lạc thì hắn sẽ là thanh kiếm bất khả chiến bại trong tay con."
Lần xử trảm công khai này không chỉ có bá tánh bình thường vây xem.
Có vô số người ẩn nấp trong đám đông quan sát.
Tất nhiên không chỉ là để xem vụ c*𝐡*é*〽️ đ*ầ*ц hiếm lạ này chỉ muốn nhìn xem vị trấn an sử đại nhân này có dám trảm thật hay không.
Mao Tô Lợi và thê tử Mạc Đóa Cáp Lạp trốn trong chiếc xe ngựa, quan sát những gì diễn ra từ xa.
Sau khi xem xong, ông ta có hơi sợ hãi nói: "Hắn thật sự dám trảm." Nói xong liền vui mừng: "Hắn không sợ khiến nhiều người tức giận sao? Đúng là nghé mới sinh không sợ cọp, hắn không sợ chọc tất cả mã phỉ tức giận, đến lúc đó không giữ được tính mạng sao?"
Nghe vậy thì đến lượt Mạc Đóa Cáp Lạp liếc ông ta: "Chàng chỉ cần ước hắn xui xẻo, còn nhọc lòng vì hắn làm gì? Gần đây hắn đã gần như cướp hết sự nổi bật của Mao tổng quản rồi."
Nhắc tới điều này lại không khỏi oán giận: "Người chàng phái đi hỏi thăm lai lịch của hắn sao còn chưa về? Nếu còn chậm trễ thì kim châm cũng lạnh rồi."
Mao Tô Lợi cũng rất bực bội: "Bây giờ mặt sông đang đóng băng, người được phái đi không thể đi đường thủy, chỉ có thể đi đường bộ, qua lại một chuyến cũng phải mất một tháng rưỡi. Nàng đừng giục, ta cũng sốt ruột."
Không làm rõ được lai lịch, bọn họ sợ ném chuột vỡ đồ nên chỉ có thể chịu đựng, nhưng nếu chịu đựng thì đúng như Mạc Đóa Cáp Lạp nói vậy, tình thế đã mất.
Mặc dù trước mắt vẫn chưa có dấu hiệu rõ ràng cho thấy trấn an sử mới được bổ nhiệm đã thay thế được Mao tổng quản là ông ta nhưng ngày càng có nhiều người trong thành nói tới trấn an sử và công sở, ngược lại hầu như không có ai nhắc tới Mao tổng quản.
Điều này khiến cho Mao Tô Lợi không khỏi cảm thấy khủng hoảng và càng căm hận Vệ Phó.
Độc Nhãn Báo cũng ở trong đám người, nhưng gã không giống như trước nữa mà đã cải trang, ít nhất là để không ai nhìn thoáng qua có thể nhận ra gã.
Sau khi xem xong, sắc mặt gã trông rất khó coi và lặng lẽ biến mất trong đám đông.
Ngoài ra còn có mấy thế lực mã phỉ đã phái người tới.
Sau khi xem xong, sắc mặt cũng không khá hơn Độc Nhãn Báo là mấy.
Thế lực khác cũng rất nhiều.
Vốn dĩ không để trấn an sử mới bổ nhiệm vào mắt nhưng không ngờ tình trạng hỗn loạn ngày càng trở nên phổ biến nên bọn họ không thể không phái người đến kiểm tra tình hình.
Trong đám người, một lão giả trông bình thường và một nam nhân trung niên đang nhìn về phía bên kia từ xa.
Đột nhiên nam nhân trung niên chấn động.
Sự thất thố của ông ấy khiến lão giả không khỏi ghé mắt: "Sao vậy? Con bị dọa sợ à?"
"Cha, hình như ta nhìn thấy Thủy Sinh thúc..."
"Cái gì?" Lão giả cũng không khỏi 𝓇_⛎_ռ rẩ_γ.
"Hình như vừa rồi đứng cạnh tiểu tử ⓒ·ⓗé·𝖒 đ·ầ·𝐮 nhưng lại biến mất trong nháy mắt, ta cũng không biết có nhìn nhầm hay không."
Lão giả không khỏi nói: "Thủy Sinh thúc của con nếu tính thì đã gần sáu mươi rồi, mười mấy năm nay hắn chưa từng đến Hắc Thành, lúc này lại càng không thể tới được."
"Nhưng..."
"Được rồi, chúng ta quay về đi. Xem tình hình của trấn an sử mới bổ nhiệm này thì e rằng ý đồ không nhỏ, chỉ là không biết nhằm tới nhà ai." Lão giả có hơi lo lắng sốt ruột nói.
"Cho dù 𝖙●𝐫𝒾ề●υ đì𝖓●𝖍 có thật sự muốn chấn chỉnh Hắc Thành thì cũng sẽ không nhắm và Vương gia, cha, ngài đừng quên, súng b. ắ. n chim đầu đàn, mấy năm nay Tạ gia vẫn luôn đàn áp Vương gia chúng ta, còn làm ăn như vậy."
Nam nhân trung niên là nhi tử không khỏi hạ giọng nói: "Ta luôn cảm thấy т𝓇·ⓘề·u đ·ì𝖓·ⓗ đột nhiên phái trấn an sử tới, có phải đã nghe được tin tức gì đó hay không, cha, ngài nói xem..."
"Được rồi, đừng nói chuyện này ở đây. Có nhằm vào hay không thì cũng là chuyện của gia chủ, không đến lượt chúng ta can thiệp."
, , vn, live
, vn
| ← Ch. 103 | Ch. 105 → |
