| ← Ch.102 | Ch.104 → |
Đại Lang ở một bên ngơ ngác nhìn, không hiểu nương đang làm gì.
Hài tử ở độ tuổi này thích bắt chước người lớn nhất.
Y không hiểu nương đang nói gì nhưng vẫn sẽ bắt chước, vì thế y cũng vỗ đùi, hơi nghiêng người về phía trước và nói: "Bạc!"
Vệ Phó nhìn thấy dáng vẻ đáng yêu của Phúc Nhi thì trong lòng dâng trào cảm xúc.
Có lẽ vì yêu thương và muốn cười nên hắn không nhịn được đưa tay xoa má nàng.
Phúc Nhi đã ở cùng hắn lâu như vậy và hiểu bản tính của hắn.
Nói như thế nào nhỉ, hắn chỉ chạm vào mặt nàng, chỉ nghĩ đến điều đó thôi thì đã không khỏi đỏ mặt một chút.
Bầu không khí đang dần biến chất.
Cố tình bên cạnh lại có một hài nhi gây chuyện, vỗ đùi vang dội và đột nhiên nói một câu như vậy.
Hai người lập tức nhìn qua rồi lại nhìn nhau.
"Nàng/ chàng đừng dạy hư Đại Lang."
Hai người trăm miệng một lời nói.
Phúc Nhi phản ứng nhanh hơn Vệ Phó, giận dỗi nói: "Ta dạy hư con lúc nào?"
Vệ Phó ho khan, cũng không nói hẳn ra.
"Nàng xem bây giờ con đã nói đến bạc rồi."
"Bạc thì sao?"
Đại Lang ưỡn п-ℊ-ự-𝐜 nhỏ, ở bên cạnh lại nói "bạc".
Thấy nàng trừng mắt thì Vệ Phó cân nhắc lý do thoái thác.
"Bạc không có gì không tốt nhưng con còn nhỏ, không thể dạy con thực dụng."
"Ý của chàng là ta thực dụng?"
"Ta không hề nói nàng thực dụng."
"Ta thấy chàng có ý như vậy!"
Luận về cãi vã thì Vệ Phó tuyệt đối không phải đối thủ của Phúc Nhi, hai người giằng co một lúc xem có hay không rồi cuối cùng kết thúc bằng việc Vệ Phó nhận thua.
"Được rồi được rồi, ta sai rồi được chưa?"
Phúc Nhi hất cằm lên: "Biết sai là được rồi."
Bảy ngày sau, một đoàn xe tiến vào Hắc Thành.
Toàn đội gồm hơn hai mươi ngựa và sáu chiếc xe lớn.
Sau khi vào Hắc Thành thì đội ngũ nhanh chóng chạy tới công sở.
Gần đây Mao Tô Lợi chỉ làm hai việc, phía người tới Long Giang Thành để hỏi thăm lai lịch của trấn an sử và đồng thời cho người theo dõi động tĩnh của công sở nên sẽ không bỏ lỡ động tĩnh này.
Cùng lúc đó, Phúc Nhi nghe nói gia gia đã về thì vội chạy ra tiền viện.
Nghe nói nơi này thường được Mao Tô Lợi dùng để mở công đường đã chật kín người.
Vệ Phó ở đó, Lưu Trường Sơn cũng ở đó và còn có mấy quân hán từ Kiến Kinh tới.
Về phía bên kia, có tới hai ba chục thanh niên, trung niên cao thấp mập gầy không đồng đều nhưng tất cả đều mặc áo khoác thô của địa phương, chắc hẳn là người lão gia tử mua ở Mặc Nhĩ Căn.
Phúc Nhi thấy gương mặt của bọn họ bị nứt nẻ vì khô.
Điều đáng chú ý nhất là những người này cực kỳ gầy, gầy trơ xương, cho dù trên người đã mặc áo khoác dày nhưng vẫn không hề mập.
"Gia gia."
Khi thấy nữ nhân đột nhiên đi tới, tất cả những người này đều nhìn sang.
Lão gia tử nói: "Trường Sơn, con dẫn bọn họ xuống nghỉ ngơi, cứ nghỉ ngơi thật tốt mấy ngày rồi mới nói chuyện khác."
Lưu Trường Sơn gật đầu, dẫn những người này đi xuống.
Phúc Nhi nhận thấy khi tỷ phu đi xuống thì mấy quân hán cũng đi cùng hắn ta, có vẻ như gia gia và tỷ phu không mấy yên tâm về những người đã mua về.
Nếu không yên tâm thì tại sao lại mua chứ?
Dường như cảm nhận được sự thắc mắc của tôn nữ nên lão gia tử giải thích: "Những người này bị bán từ Mạc Bắc tới đây, bởi vì bộ lạc của bọn họ bị các bộ tộc khác xóa sổ do chiến tranh, trước đây đám người Mạc Bắc đó xử lý bộ lạc bại trận đều là bắt tài sản, gia súc và nữ nhân đi, nam nhân thì bị 🌀iế.✞ c. h. ế. t. Từ khi các bộ tộc 𝐌ô*𝓃*🌀 Cổ ở Mạc Nam quy thuận với tr-iề-⛎ đì-ռ-♓ thì đã mở cửa buôn bán, những người Mạc Bắc đó cũng biết đổi lấy tơ lụa vải vóc và thậm chí là lương thực, đồ sắt nên sẽ bán nam nhân của các bộ lạc bại trận cho các thương nhân đi ngang qua."
Mạc Nam, Mạc Bắc, Mạc Tây là sự phân chia của người dân thảo nguyên toàn ℳôn●ℊ Cổ, lấy sa mạc Gobi làm ranh giới, Mạc Nam của 〽️●ô●п●g Cổ giáp với Đại Yến và có զ𝐮●ⓐ●𝖓 𝐡●ệ tốt với Đại Yến qua nhiều thế hệ.
Nhưng Mạc Bắc và Mạc Tây, một nơi nằm ở cực bắc, nơi còn lại nằm ở cực tây, lại không thuộc phạm vi thống trị của ✝️-ⓡ𝒾-ề-⛎ đ-ìռ-♓ nên thường xuyên ×υ·п·𝖌 đ·ộ·🌴 ռ.ộ.1 🌜.ⓗ𝒾ế.n ở khu vực ranh giới phía tây do tướng quân Hắc Long Giang trấn thủ và Mạc Bắc.
"Thương nhân biết bán những người này vào trong biên giới không dễ, cũng không dám nhưng ngoài biên giới có rất nhiều thế lực, tư binh hoành hành, những người này được mua làm tư binh là rất tốt. Lần này cũng thật trùng hợp, không gặp được người tốt nên ta định mua một vài người để dùng tạm thời nhưng trước khi rời đi đã gặp được nhóm người này. Bọn họ là một bộ tộc nhỏ ở Mạc Bắc, thương nhân bán bọn họ chắc cũng biết giá trị, số bạc con đưa không đủ nên sau đó ta đã bán mấy viên ngọc trai con đưa mới mua được những người này."
Ngoại trừ những người này, lão gia tử còn mua một số người bình thường để gác cửa, mã phu và làm những công việc hằng ngày, còn có nữ nhân, không phân biệt già trẻ mà cứ chăm chỉ là được.
Đương nhiên để chăm chút cho Phúc Nhi nên lão gia tử cũng mua mấy nha hoàn trẻ tuổi.
Chỗ ngọc trai đó đổi được tổng cộng gần vạn lượng bạc, ngoài một ngàn lượng Phúc Nhi đưa ra, mua người và mua thêm y phục cho họ thì lão gia tử còn tìm chỗ mua chút binh khí đơn giản cùng với những thứ Phúc Nhi nhờ, cuối cùng còn thừa hơn bảy nghìn lượng.
Phúc Nhi không quan tâm đến bạc, nàng quan tâm đến thứ khác.
"Có tìm được văn thư cho Vệ Phó không?" Nàng hỏi.
"Không mua được người đọc sách nhưng ta đã mời một lão tú tài thông qua Liêu gia ở Mặc Nhĩ Căn về."
Lần này lão gia tử đến Mặc Nhĩ Căn còn có một nhiệm vụ đi tới Liêu gia một chuyến, chủ yếu là xác nhận xem thư đã được đưa đến hay chưa.
Không ngờ sau khi đến nơi, gia chủ của Liêu gia, cũng chính là gia gia của Liêu Bách rất nhiệt tình, đặc biệt khi nghe tin lão gia tử là tổ phụ của người cùng khoa với Liêu Bách thì còn giữ ông lão ở trong phủ mấy ngày.
Theo lão gia tử nói thì Liêu gia rất có thế lực ở địa phương, không chỉ kinh doanh lông thú mà còn là địa chủ lớn ở địa phương.
Không giống như Hắc Thành được bao quanh bởi đồi núi, Mặc Nhĩ Căn nằm trên một vùng đồng bằng trống trải. Đất đai nơi đây màu mỡ và được bao quanh bởi hệ thống nước nên sản lượng lương thực rất khả quan.
Nghe nói lão gia tử muốn mua mấy người về làm việc thì gia chủ Liêu gia trực tiếp tặng hai gia đình và hai xe lương thực cho lão gia tử.
Hiện giờ vẫn còn ở bên ngoài, để đám quân hán thủ hạ của Lưu Trường Sơn dọn vào trong.
Sau khi hiểu rõ tình hình, Phúc Nhi quan tâm nói: "Gia gia, còn có chút chuyện vặn thì hãy để ngày mai nói, ngài đi nghỉ trước, chờ nghỉ ngơi tốt thì chúng ta sẽ từ từ nói."
Chỉ trong một đêm, công sở rộng lớn đã được lấp đầy.
Đám nam nhân của bộ lạc bại trận giao cho Lưu Trường Sơn phụ trách, Vệ Phó cũng đến gặp những người này để hiểu biết về hoàn cảnh của họ.
Rồi trở về nói với Phúc Nhi rằng nhóm người lão gia tử mua rất tốt, chỉ cần nuôi dưỡng tốt là có thể dùng.
Về phần những người khác đều do Phúc Nhi phụ trách.
Phúc Nhi tính toán và phát hiện nàng có gần ba mươi thủ hạ.
Có bốn nha hoàn trẻ tuổi, sáu bà tử lớn tuổi, phái hai bà tử đến chỗ Lưu Trường Sơn để lo liệu công việc hằng ngày.
Những người khác đều tới phòng bếp, dọn dẹp giặt giũ hằng ngày. Phúc Nhi sẽ không để người bên cạnh mình dưới tình huống không hiểu biết mà chỉ cho giúp đỡ một số công việc.
Hai nhà mà Liêu gia đưa tới là một đôi phu thê trung niên có hai tiểu tử và một nhà có một nha đầu. Ngoại trừ nha đầu còn nhỏ mới bảy tám tuổi thì tiểu tử của hai nhà đều đã mười hai mười ba tuổi, đều cùng làm việc.
Có thể thấy được gia chủ Liêu gia tặng người rất có tâm.
So với người mua về thì tạm thời vẫn yên tâm với người do người ta đưa tới hơn, Phúc Nhi dự định cho hai hộ này theo nàng học trồng rau trong nhà ấm.
Về phần một số thanh niên và trung niên mà lão gia tử mua để làm việc cho nàng, tạm thời đang làm người gác cổng, xa phu hoặc nuôi ngựa.
Hiện giờ gia súc nhiều nhất trong công sở chính là ngựa, trước khi tới Hắc Thành, bọn họ đã mang theo hơn hai mươi con ngựa, sau đó lại bắt được mã phỉ làm tù binh trên đường đã để lại mười mấy con ngựa.
Còn có mấy con lão gia tử mua từ Mặc Nhĩ Căn về.
Tuy nhiên ngựa ngoài biên quan không đắt, không tốn kém mấy nên chỉ cần nuôi cẩn thận là được.
Những con ngựa này sẽ được sử dụng nhiều trong tương lai.
Ngày tháng làm quen với những người mới và những điều mới dần trôi qua.
Sau khi nuôi mấy hán tử của bộ lạc đó được vài ngày, rõ ràng đã có khí sắc hơn, người vẫn còn gầy nhưng ít nhất trông vẫn khỏe mạnh nên lão gia tử và Lưu Trường Sơn bắt đầu huấn luyện cho bọn họ.
Chủ yếu là dạy bọn họ nói tiếng Hán, làm quen với quy củ của công sở và biết cách làm một số việc.
Trong khoảng thời gian này, Vệ Phó đặc biệt gọi Tát Luân Sơn tới và bày tỏ muốn tuyển một số sai dịch làm trong quan thự, hắn thông minh, không trực tiếp nói muốn tuyển Tát Luân Sơn mà nhờ hắn chọn người giúp.
Nói rằng nơi này hắn cũng chỉ quen Tát Luân Sơn, lại nói muốn xử lý đám mã phỉ đó, sau đó chuẩn bị cho việc đàn áp bọn cướp đều phải cần nhân lực.
Mặc dù đối phó với mã phỉ có hơi nguy hiểm nhưng công sở đưa ra mức lương bổng khá hậu hĩnh, mỗi tháng có lương bổng là một lượng bạc và một ít thóc gạo.
Phải biết rằng người Hắc Giang không sợ nhất chính là nguy hiểm, sợ nguy hiểm thì sao có thể đi săn trong rừng già, săn chồn, hái nhân sâm, kiếm ngọc trai dưới sông?
Tát Luân Sơn rất muốn nói, ta có thể không?
Bởi vì hắn ta nghe đại nhân nói, sai dịch có thể đích thân xử lý đám mã phỉ đó và còn nhờ hắn ta giúp tìm đao phủ để thi hành án.
Nhưng thanh niên này thoạt nhìn hung dữ nhưng thực ra rất thẹn thùng, sau một lúc lâu cũng chưa nói ra, chỉ nói sẽ giúp Vệ Phó tìm người, nhất định có thể giúp hắn tìm được người đáng tin cậy và sử dụng.
Vệ Phó không khỏi thắc mắc, có phải hắn nghĩ quá nhiều với thanh niên chất phác như vậy không?
Hắn vội vàng gọi người lại, ôn hòa nói rằng thật ra hắn tin tưởng nhân phẩm của Tát Luân Sơn, một nam nhân kiên trì muốn 𝐛●á●⭕ 𝐭●𝐡●ù cho vị 𝖍ô-𝓃 thê chính là hán tử thật sự.
Hắn nói nếu có thể thì hắn muốn Tát Luân Sơn làm thủ lĩnh của đám sai dịch này, đồng thời cũng nhờ hắn ta cẩn thận giúp hắn chọn người, bởi vì những người này về sau đều là thủ hạ của hắn ta.
Một thanh niên nghèo khổ ở vùng biên giới làm gì đã từng trải qua trận thế như vậy?
Trước nay luôn gặp phải những ánh mắt lạnh nhạt thờ ơ, hiện giờ gặp được một vị đại nhân đặt gánh nặng lớn như vậy lên mình và chuẩn bị ⓑá.🔴 t𝐡.ù cho hắn ta.
Kẻ sĩ vì người thưởng thức mình mà c. h. ế. t, Tát Luân Sơn mù chữ không hiểu lời này, hắn ta chỉ thầm thề trong lòng rằng từ này trở đi, mạng sống của hắn ta thuộc về đại nhân.
Tát Luân Sơn rời đi thì bên trong buồng vang lên tiếng cười, là tiếng cười của Phúc Nhi.
Hiển nhiên là cười vì đây là lần đầu tiên hắn biểu hiện muốn hỗ trợ ai đó và còn là trường hợp khôi hài như vậy.
Vệ Phó thẹn quá hóa giận đi vào, giả vờ muốn dạy dỗ nàng.
Nhưng dù sao nơi này cũng là thư phòng, cũng không tiện lắm nên cuối cùng chỉ có thể bất đắc dĩ ôm lấy nàng nói: "Từng gặp qua nhiều kẻ tâm kế, đột nhiên gặp được một người như vậy nên tạm thời không quen."
Hắn lại nhéo mũi nàng, oán hận nói: "Nàng còn cười ta!"
"Ta không cười chàng, ta thật lòng vui mừng vì đại nhân đã tuyển được thủ hạ đầu tiên."
Cả lời nói đều được nói với giọng điệu trêu chọc, cái này còn không phải cười sao?
Hắn hậm hực, cúi đầu cắn miệng nàng.
Phúc Nhi không né tránh và để mặc cho hắn cắn.
Cắn một hồi rồi Vệ Phó ôm nàng dịch sang một bên.
Nàng đẩy hắn: "Nơi này không có giường đất!"
"Không có giường đất thì không thể làm được sao?"
Cùng lúc đó trong chính phòng, Vệ Kỳ và Đại Lang ngồi trên giường đất.
"Nương!"
"Nương con đi đưa canh cho cha con rồi."
Nói rồi lại tức giận bức bình, hiếm khi nàng bớt thời giờ để nấu món ngon, người đầu tiên nghĩ đến chỉ có ca ca của hắn ta, cũng không hề nói cho hắn ta ăn trước gì đó.
Dù có tệ đến đâu thì Đại Lang vẫn ở đó mà cũng mặc kệ Đại Lang, còn ném cho hắn ta trông.
"Cha!"
Nhìn chất nhi ngây thơ non nớt của mình, Vệ Kỳ gay gắt nói: "Nương và cha con lén đi ăn đồ ngon, không cho Đại Lang ăn."
"Đồ ngon?"
Vệ Kỳ nghĩ thầm, chuyện này cần phải làm loạn lên.
Ai biết Đại Lang vừa nghe nói có đồ ăn ngon lại cười vui vẻ, còn quấn lấy hắn ta xin đồ ăn ngon.
"Thúc thúc, đồ ăn ngon!"
"Thúc thúc không có."
"Thúc thúc có!"
Thế là sau khi đợi Phúc Nhi một canh giờ, nàng trở lại chính phòng thì thấy Đại Lang đang tố cáo với nàng.
"Thúc thúc, đồ ăn ngon, không có."
Phúc Nhi tự động dịch thành: Thúc có đồ ăn ngon, không cho Đại Lang ăn.
Nàng lập tức nhướng mày: "Tiểu Ngũ Nhi, đệ có tiền đồ thật đấy? Đệ đã bao nhiêu tuổi rồi, có đồ ăn ngon mà chỉ ăn một mình, không cho chất nhi ăn?"
"Ta không có đồ ăn ngon." Vệ Kỳ cảm thấy thật oan uổng.
"Thúc thúc có!"
"Ta thật sự không có! Thần giữ của, ta không lừa tẩu, nhi tử của tẩu vu oan cho ta."
"Thúc thúc có!"
"Không có, thật sự không có."
"Có!"
, , vn, live
, vn
| ← Ch. 102 | Ch. 104 → |
