Truyện:Đông Cung Có Phúc – Giả Diện Đích Thịnh Yến - Chương 087

Đông Cung Có Phúc – Giả Diện Đích Thịnh Yến
Trọn bộ 251 chương
Chương 087
0.00
(0 votes)


Chương (1-251)

Lúc này ở trong hậu viện của Lễ Bộ nha thự, Vệ Phó đang ở đây.

Khi hắn nhìn thấy Cố Thạc thì lộ ra vẻ hiểu biết.

Đúng là ngoại trừ Lễ Bộ Tả thị lang thì còn ai có thể một tay che trời như thế ở Lễ Bộ?

Lễ Bộ thượng thư thường giữ học hàm đại học sĩ của Nội Các, công việc của Nội Các bận rộn, thường xuyên vắng mặt ở nội bộ thế nên hầu hết các công việc trong bộ đều là do Tả Hữu thị lang điều phối, cũng chỉ có thân phận địa vị như bọn họ mới có thể chỉ huy nhiều quan viên trong bộ giúp bọn họ làm việc như vậy.

"Ta không ngờ lại là Cố đại nhân, Cố đại nhân thân là Tả thị lang, đường đường là quan tam phẩm nhưng lại làm khó kẻ vô danh tiểu tốt như ta?"

Cố Thạc hơi mỉm cười rồi đi tới ngồi xuống đối diện với Vệ Phó.

"Hậu Đức, ngươi cũng không phải kẻ vô danh tiểu tốt gì, vô danh tiểu tốt có thể khiến cho mọi người ngã ngựa ngay khi vào kinh sao?"

Hậu Đức?

Vệ Phó lặng lẽ lẩm bẩm tên tự của mình với giọng điệu hụt hẫng. Năm đó ông ta là tôn sư của Thái tử, người gọi tên tự của hắn cũng chỉ có mấy lão sư đó.

Lục Bộ ngũ Tự này có người nào chưa từng giảng kinh cho hắn?

Ít nhiều cũng có một chút 🍳ц-ⓐ-𝖓 ♓-ệ sư đồ, không ngờ người đối phó với hắn là chính là bọn họ.

"Không biết Cố đại nhân cho người trì hoãn để bày trò rồi dẫn ta tới nơi này là có chuyện gì?" Vệ Phó hít một hơi thật sâu, gạt bỏ những cảm xúc không cần thiết và lại xưng hô là Cố đại nhân.

Hiển nhiên là Cố Thạc không có ý định để hắn được như ý nguyện.

"Hậu Đức, ngươi cần gì phải thế? Ngươi thông tuệ như vậy, sao có thể không hiểu tại sao lại ở chỗ này? Lão sư mời ngươi tới đây chẳng qua là muốn tránh người ngoài để khuyên ngươi."

Cố Thạc vừa châm trà cho hắn vừa tận tình khuyên bảo: "Ngươi còn trẻ, may mắn tránh được một kiếp nên rời xa mảnh đất thị phi, sao không sống cuộc sống ổn định ở mảnh đất thanh bình, cớ gì phải bận tâm tới bãi nước đục này?"

"Tại sao lúc trước Cố đại nhân không nói với ta những lời này mà lúc này lại nói vậy? Còn cố tình nói lúc hắn tới khiếu nại bài thi bị người giả mạo?"

Sắc mặt Cố Thạc u ám.

Ông ta có thể nói chẳng lẽ ông ta không ngờ Vệ Phó lại cả gan làm loạn như vậy không?

Bành lão qⓤ●ỷ đẩy việc này cho ông ta, lại có mấy vị đại nhân âm thầm chào hỏi ông ta, sau khi cân nhắc lợi hại thì đơn giản là cùng nhau làm, hơn nữa lần này còn đánh mạnh tay, hy vọng có thể hù dọa được đối phương cho xong việc.

Không ngờ vị Thái tử bị phế truất này không hề để tâm chút nào mà vẫn chọn cách làm mọi chuyện trở nên tồi tệ hơn.

May mà trước đó Hình chủ sự đã báo cáo sự việc, Lễ Bộ có bao nhiêu quan viên đã trở thành châu chấu trên dây thừng, sau khi nhận được tin tức thì ông ta vội vàng sắp xếp, tạm thời khống chế Vệ Phó lại.

Nhưng chỉ có thể khống chế được một lúc chứ không thể giữ hắn cả đời, nhiệm vụ của ông ta bây giờ chính là xua tan ý định làm lớn chuyện của Vệ Phó nên thậm chí còn không tiếc đánh bài tình cảm.

Hiển nhiên là vị Thái tử bị phế truất có vẻ không nghe ngon ngọt.

"Hậu Đức, cho dù ngươi không quan tâm đến 🍳*𝖚*a*п ⓗ*ệ sư đồ nhưng vẫn nên quan tâm tới ngoại tổ của ngươi chứ, ngươi không muốn Lê gia đứng trên đầu ngọn sóng gió phải không?"

Đây là cháy nhà mới ra mặt chuột phải không?

Không, sao có thể là cháy nhà mới ra mặt chuột được, chẳng qua là tháo bỏ lớp mặt nạ mà thôi.

"Ta nhớ rõ năm đó Cố tiên sinh từng giảng kinh cho ta đã từng nói "muốn tu thân thì trước hết phải tu tâm, muốn tu tâm thì trước hết phải có thành ý, cái gọi là thành ý này là đừng tự lừa dối mình", sao ngược lại Cố đại nhân lại quên mất vậy?"

Cố Thạc hơi biến sắc.

Nhưng không hổ là cáo già trà trộn trong giới quan trường, vừa đổi sắc đã liền nở nụ cười.

"Hậu Đức không hổ là học trò thông minh nhất ta từng dạy, giảng giải về kinh dịch còn thông hiểu hơn cả lão sư, lão sư không thể nói được ngươi. Thôi vậy, lão sư không muốn trở thành người xấu như vậy nữa, ngươi cứ thong thả, rồi sẽ có người tới phân rõ với ngươi."

Người này không ai khác mà đúng như dự đoán của Vệ Phó, là ngoại tổ phụ của hắn, Trấn Quốc công.

Mới đầu cũng không phải Trấn Quốc công đích thân tới mà là cữu cữu của Vệ Phó, Lê Thần.

Đáng tiếc Lê Thần tới không khiến cho Vệ Phó bất mãn mà ngược lại khiến cho Cố Thạc bất mãn.

Cố Thạc mất bình tĩnh, nói là ông ta đã giúp Trấn Quốc công làm việc nhưng bây giờ lại phái người không đủ trọng lượng đến, ý của ông ta hiển nhiên là Lê Thần đến không đủ để thuyết phục Vệ Phó.

Vì thế Lê Thần chỉ có thể quay về mới phụ thân Trấn Quốc công đích thân đến.

Bởi vì trước mắt Vệ Phó đang ở phòng hậu viện của Cố Thạc nên đã chính tai nghe nghe thấy những lời này.

Hắn biết một màn này thật ra là Cố Thạc cố ý bày cho hắn xem nhưng không thể không nói chuyện này thực sự ảnh hưởng tới hắn nên chờ đến khi Trấn Quốc công tới thì ánh mắt của Vệ Phó đặc biệt phức tạp.

Tôn tử đối mặt trong im lặng hồi lâu.

"Tại sao ngươi không nghe khuyên bảo, nhất quyết phải tự mình lăn lộn, như vậy có lợi gì cho ngươi?"

Vệ Phó vốn đã đoán được ngoại tổ phụ đến nhất định sẽ mắng hắn nhưng khi chuyện đó thực sự xảy ra, hắn lại cảm thấy đặc biệt đau lòng.

Hắn không còn muốn giải thích với ngoại tổ phụ tại sao bản thân lại tới kinh thành, tại sao phải lăn lộn một chuyến như vậy mà lập trường của Lê gia đã sớm thay đổi khi hắn bị phế truất.

Đúng như lời ngoại tổ phụ nói, mẫu hậu của ngươi đang rất tốt, Lê gia đang rất tốt và ngươi nên rời đi. Rõ ràng cả hai đã trở nên đối lập trong hoàn cảnh hiện giờ nên hãy gạt tình cảm sang một bên và nói về hiện thực.

"Là ngoại tổ phụ nhờ Cố đại nhân giúp đỡ đánh trượt bài thi của ta?"

Trấn Quốc công không nhìn Vệ Phó mà lạnh lùng gật đầu.

"Đúng vậy, ngươi nên rời khỏi kinh thành."

Vệ Phó mỉm cười.

"Vậy ngoại tổ phụ có biết Cố đại nhân giúp ngài đánh trượt bài thi của ta thế nào không?" Để khiến Trấn Quốc công hiểu rõ mà hắn còn phá lệ bổ sung thêm một câu: "Với hình thức nào?"

Hiển nhiên lời này đã khiến Trấn Quốc công ngẩn người.

Vệ Phó thong thả nói thủ đoạn mà Cố Thạc sử dụng, sau đó không cần Vệ Phó giải thích đạo lý trong đó thì sắc mặt của Trấn Quốc công lập tức thay đổi.

"Cố Thạc, ngươi có gan đấy?!" Trấn Quốc công hét lớn.

Ông lão là người từng ra sa trường, theo cách nói của văn nhân thì chính là vũ phu. Vốn dĩ có võ công nên tiếng hét này giống như vang động núi sông, nếu người nhát gan thì có thể bị dọa đến mức són ra quần.

Nhưng Cố Thạc đã gọi người tới thì sẽ không sợ ông lão.

"Ngài nhỏ giọng một chút, đây là Lễ Bộ, ngài không sợ người khác không biết Trấn Quốc công ngài tới Lễ Bộ sao?" Cố Thạc lạnh nhạt nói.

...

Vệ Phó ở một bên nhất thời không biết nên khóc hay cười.

Từ khi hắn bị phế truất đã được mở rộng tầm mắt quá nhiều lần, nếu không phải tự mình trải qua thì hắn sẽ không bao giờ tin rằng ngay tại Lễ Bộ đứng đầu lục bộ như thế này, ngay trong công đường của nha thự có thể phát sinh loại chuyện này, người hại tranh cãi trước mặt người bị hại.

Bên kia vẫn còn tiếp tục -----

"Ta bảo ngươi đánh trượt hắn chứ không bảo ngươi lấy mạng hắn!"

"Ta cũng không muốn mạng hắn, chẳng qua là ta chỉ muốn hắn rời đi thuận lợi hơn thôi."

Chỉ tiếc ý tưởng rất tốt nhưng đã xem nhẹ Vệ Phó cả gan làm loạn.

Dựa trên sự hiểu biết của Cố Thạc về Vệ Phó thì hắn sẽ không lớn mật như vậy, có thể tùy tiện khiếu nại lên cấp trên vì bất kính đối với Chính Võ đế. Nhưng ông ta đã xem nhẹ sự kiên trì của Vệ Phó, càng xem nhẹ tầm ảnh hưởng mưa dầm thấm đất của người bên cạnh Vệ Phó đối với hắn.

Từ nhỏ Vệ Phó đã được lập làm Thái tử, học sĩ dạy hắn nhiều không xuể, nhìn hắn có vẻ kiêu ngạo, trẻ trung nhưng thực chất hắn luôn tồn tại trong khuôn khổ lễ nghi, pháp luật và là người trọng tình cảm.

Cho nên hắn không thích bị Lê Hoàng hậu sắp xếp nhưng bởi vì thân phận và sự quan tâm đến mẫu hậu nên mới đè nén tất cả những thứ không cam lòng xuống dưới.

Cho nên hắn biết rõ phụ hoàng không thích mình nhưng vẫn đối xử tôn kính.

Nhưng cố tình lại có cung nữ cả gan làm loạn xuất hiện bên cạnh hắn, khi nàng chỉ là tiểu cung nữ mà dám vô lễ với hắn là Thái tử.

Vệ Phó thông minh như vậy, sao có thể không biết tiểu cung nữ này đang thận trọng thăm dò hắn?

Hắn biết, chỉ là hắn dung túng mà thôi.

Mỗi chuyện Phúc Nhi cả gan làm loạn thực ra đều là một loại mưa dầm thấm đất với hắn, đó là sự phản ánh tâm lý tùy theo ý mình của hắn.

Nếu ta không thể vậy ngươi có thể cũng không sao.

Dù sao tạm thời hắn có thể bảo vệ nàng, cũng không xảy ra chuyện gì.

Sau này gặp phải một sự thay đổi lớn, hắn chìm đắm trong nỗi chán nản và oán hận vô tận, nàng lại vô tâm vô phổi ăn uống và nghĩ cách để cuộc sống của mình tốt hơn.

Từ bị giam trong hành cung cho đến khi hồi kinh và bị giam ở Đông Cung, sau đó bị đày đến Kiến Kinh.

Nhìn như Vệ Phó trầm mặc nhưng thực tế hắn luôn tiếp nhận tất cả những gì tiếp xúc, Vệ Phó đã sớm không còn là Vệ Phó lúc trước, chỉ là những người này không biết mà thôi.

...

Cố Thạc và Trấn Quốc công cũng không cãi nữa, một người đã nói không cần mặt mũi, người kia thì đúng là được dặn làm chỉ là đối phương ra tay quá nặng thôi.

Đến nay Trấn Quốc công vẫn nghĩ như vậy.

Vệ Phó nhìn thấy tất cả những điều này đã thấm thía.

Tại sao phụ hoàng có thể chèn ép Lê gia nhiều năm như vậy khiến bọn họ không vực dậy được?

Không phải do hoàng quyền uy h**p, cũng không phải Lê gia lo lắng cho Hoàng hậu và Thái tử, chẳng qua là ông lão, ngoại tổ phụ là gia chủ của Lê gia không phải người thông minh mà thôi.

Quả nhiên kết quả cuối cùng của cuộc cãi vã là Trấn Quốc công đến chơi bài tình cảm với Vệ Phó.

Chỉ là lần đầu Trấn Quốc công làm chuyện này có vẻ trúc trắc.

Vệ Phó đè nén cảm giác chua xót trong lòng, rời mắt sang chỗ khác nhìn Cố Thạc.

"Cố đại nhân cần gì phải để Trấn Quốc công ra mặt? Những người phía sau ngươi không lộ mặt sao?"

Dừng một chút rồi hắn lại nói: "Cố đại nhân là người của hoàng thúc phải không? À không phải, là hoàng thúc trước khi đoạt vị."

Thật ra những chuyện này cũng không khó đoán.

Khi hắn vào kinh, chỉ những người thực sự bị xâm phạm đến quyền lợi mới háo hức muốn hắn rời đi. Giống như Lê gia, giống những người như Cố Thạc này.

Trước khi Tuyên Vương đoạt vị có thể thuận lợi chiếm được Thừa Đức, chiếm được kinh thành nên nhất định có người bị ông xúi giục, đặc biệt là ở kinh thành này e rằng đã bị ông chôn vô số chiếc đinh.

Sau khi Tuyên Vương đăng cơ, trong số thủ hạ giành công phò tá ông kiêng kị nhất là ai?

Đương nhiên người kiêng kị nhất là Tiền Thái tử hắn, bởi vì sự xuất hiện của hắn đại biểu cho biến số.

Nếu một khi hắn khôi phục thì những người này nhất định sẽ có kết cục tồi tệ, nhẹ thì sẽ để lại tiếng xấu muôn đời cho nên khi những người này biết hắn đến kinh thành, bề ngoài có vẻ bình tĩnh nhưng trên thực tế đã nóng lòng muốn †1●ê●⛎ ⓓ●1ệ●т hắn.

Nhưng vì sao những người như Cố Thạc lại ra tay trong khi đương sự là Chính Võ đế vẫn ẩn nấp không lộ mặt?

Vệ Phó đoán chắc hẳn có liên quan đến mẫu hậu của hắn.

Lúc trước hắn bị phế truất nhưng vẫn sống sót và bị lưu đày là nhờ mẫu hậu của hắn. Cục diện զц*ỷ dị hiện giờ có lẽ vẫn là vì mẫu hậu của hắn.

"Hoàng thúc có biết những việc ngươi làm không?"

Cố Thạc chợt biến sắc.

Vệ Phó lại cười, từ lúc hắn bị phế truất cho đến giờ khắc này mới thực sự hiểu rõ tình hình hiện tại.

Mà Trấn Quốc công cũng không ngốc, ông lão lập tức hiểu được ý nghĩa thực sự.

Sau khi nữ nhi của ông lão được lập làm Hoàng hậu, lúc đầu trên 𝐭-ⓡ𝖎-ề-ⓤ đ-ì-ⓝ-♓ không ai dám một lời nhưng dần dần trong triều vẫn không có lời nào chống lại Hoàng hậu mà ngày càng có nhiều lời xin Tân đế hãy mở rộng hậu cung.

Hầu hết đều xuất phát từ lý do con nối dõi và giang sơn xã tắc.

Nhưng Trấn Quốc công làm ngoại thích thì sao có thể không hiểu những người này đang có â·Ⓜ️ ⓜư·ⓤ gì?

Nói trắng ra là đã đổi Hoàng đế mới, nhóm công thần muốn phân chia lợi ích, ở tiền triều đã phân chia một lần và bây giờ những người này lại để ý đến hậu cung.

Hãy thử nghĩ xem, một chức quan có thể giữ được bao lâu, cũng không thể kế thừa như tước vị không biết chừng khi nào sẽ phân chia nhưng nếu có nữ nhi trong nhà ở hậu cung, nữ nhi lại sinh được hoàng tự, chưa kể được thăng quan tiến tước còn tương đương với việc cầm một kim bài miễn tử.

Vậy tại sao không?

Tuy nhiên ban đầu Tân đế phớt lờ việc mở rộng hậu cung, sau đó lại trực tiếp từ chối nên Hoàng hậu đã trở thành mục tiêu để mọi người chỉ trích.

Nhưng vì Hoàng hậu ở trong cung nên không cần thiết phải nhúng tay vào â_𝖒 Ⓜ️ư_ц tính kế, vì thế mà Trấn Quốc công vào cuộc.

Cũng bởi vì Lê gia quá nóng nảy khi thấy biến số như Vệ Phó xuất hiện nên muốn loại bỏ hắn càng sớm càng tốt. Không ngờ tới thực ra còn có người gấp hơn họ, vừa hay có Trấn Quốc công chủ động đưa tới cửa thì sao không lợi dụng một hòn đá trúng mấy con chim.

, , vn, live

, vn

Chương (1-251)