Truyện:Đêm Vượt Sóng - Chương 22

Đêm Vượt Sóng
Trọn bộ 79 chương
Chương 22
0.00
(0 votes)


Chương (1-79)

Có những lúc, Trần Ý An thật sự không đoán được thái độ của Hoắc Thanh Lan rốt cuộc là thế nào, cô cũng mất dần cái can đảm ít ỏi ban đầu.

Cô lặng lẽ mở trang web của công ty, quả nhiên thấy được dự án cấp S do Hoắc Thanh Lan đứng đầu, đúng là một dự án lớn tính bằng những con số trên trời. Cô xem tiếp đến các mặt sau, trên trang web nội bộ còn rất nhiều mục về Hoắc Thanh Lan, những cuộc toạ đàm anh tham dự, vô số phiên bản ưu tú của anh.

Cô không có lý lịch hào nhoáng dài không xem hết giống anh, cũng không biết phải mất bao lâu nữa mới có thể đi đến vị trí cao được như anh.

Trần Ý An hơi ủ rũ, nhưng cô cũng không dám quá bận lòng, cô vẫn biết rõ cái gì nên làm cái gì không nên làm.

Thế là cô càng chuyên tâm vào công việc hơn, khi ở văn phòng vẫn vui tươi như cũ, chỉ là không còn dám nhiều lời với Hoắc Thanh Lan nữa, cô vẫn gửi bản sao cho anh, nhưng buổi tối thì sẽ rời đi sớm hơn mười phút.

Hoắc Thanh Lan đúng giờ tan làm, chiếc ghế kia đã trống trơn.

Lúc chấm công, anh thấy Trần Ý An đã rời công ty vào mười phút trước.

Thế là mấy ngày tiếp theo Hoắc Thanh Lan bắt đầu chú ý, anh phát hiện cứ tới mười một giờ là Trần Ý An lại lén lút nhìn về phía văn phòng của anh, hễ thấy anh tắt máy tính là cô lập tức thu dọn đồ rồi chuồn trước.

Hoắc Thanh Lan đã xác nhận xong — rõ là đang cố trốn anh đây mà.

Trốn cái gì chứ?

Hôm nay anh không tắt máy nữa, giả vờ đi phòng nước gọi điện, sau đó đi thẳng từ thang máy xuống hầm để xe rồi chờ sẵn trước cửa công ty.

Trần Ý An đâu biết Hoắc Thanh Lan muốn làm cái gì, cô ngó nghiêng trong văn phòng hồi lâu, đến mười một rưỡi, cô kết thúc công việc rồi thu dọn đồ ra về, nếu còn chần chừ nữa là chuyến cuối cùng không bắt được mất, nhưng lúc Trần Ý An đeo ba lô chạy ra, chuyến xe buýt cuối đã đi tới ngã tư.

Trần Ý An "khoan đã" một tiếng, đương nhiên tài xế sẽ không mở cửa ở ngã tư, cô thở dài thườn thượt, chợt nhìn thấy chiếc xe đen đỗ ngay bên cạnh.

Cô không thể giả vờ không nhìn thấy, vì Hoắc Thanh Lan đã hạ kính cửa sổ xe xuống, còn choài người mở sẵn cửa.

"Lên xe, đêm hôm khuya khoắt chạy lung tung cái gì, " Hoắc Thanh Lan bổ sung, "Tiện đường."

"Hôm nay em không đói..."

"Đưa em về nhà."

Giữa trời đông, có lẽ cũng khó gọi taxi.

Trần Ý An cảm thấy không cần phải làm khó bản thân, bèn hít một hơi rồi khom người ngồi vào xe, tự thắt dây an toàn.

Suốt quãng đường, cô vừa căng thẳng vừa bất an, sợ mình lại xúc động lung tung, sợ một lời nói hay một hành động nhỏ của anh thôi cũng khiến cảm xúc của cô chao đảo.

— Cảm xúc đó quá mãnh liệt, mỗi lần Hoắc Thanh Lan đối tốt với cô, cô đều không nhịn được mà nghĩ nhiều, rồi lại sa vào những suy nghĩ lung tung, tình trạng này rất tệ, sẽ ảnh hưởng đến công việc mất.

Cho nên Trần Ý An rất đơn giản lựa chọn: Ba mươi sáu kế tẩu vi thượng sách.

(*) ý ẻm là phải trốn ảnh đó: D

Cũng may cả đoạn đường Hoắc Thanh Lan đều không nói gì, anh chỉ im lặng lái xe, hai mươi phút sau thì cho xe dừng ở đầu đường đi vào nhà cô.

"Đến rồi ạ." Trần Ý An chỉ muốn chạy trốn thật nhanh.

Hoắc Thanh Lan không mở khóa cửa xe, anh nhìn cô đã quay lưng muốn mở cửa, "Em đang trốn tránh tôi."

Trần Ý An ngoài cười nhưng trong không cười, "Muốn về ngủ ạ."

Hoắc Thanh Lan im lặng nhìn cô.

Trần Ý An cười ha ha, nói cái gì mà buồn ngủ rồi mệt rồi, mai sẽ giúp anh mua cà phê.

Đèn xe bật sáng, anh nhìn ánh mắt trốn tránh của cô, nghĩ kế hoạch Thanh Đảo của cô sắp kết thúc, cô sắp bước vào bài kiểm tra sát hạch — áp lực đúng là không nhỏ.

Hoắc Thanh Lan không làm khó cô nữa, nhưng trước khi mở khóa cửa, anh bỗng nói một câu: "Chờ em xong việc, chúng ta nói chuyện."

"Nói chuyện gì cơ ạ?"

"Chuyện nghiêm túc."

"Chuyện nghiêm túc gì cơ?" Trần Ý An ngơ ngác.

"Đến lúc rồi biết, " Hoắc Thanh Lan không nói cho cô, chỉ dừng ở đó, "Về ngủ sớm đi, bớt thức khuya."

Trần Ý An ò một tiếng, chúc anh ngủ ngon.

Cô cố tỏ ra bình tĩnh, nhưng lúc quay lưng thì trái tim đã nhộn nhạo cả lên.

Không hiểu sao lại có ảo giác sắp phải chọc thủng lớp giấy mỏng chắn giữa hai người.

Hở? Chọc thủng cái gì cơ? Chuyện nghiêm túc anh nói với chuyện nghiêm túc mà cô nghĩ có phải là một không?

Mắt thấy bản thân lại sắp rơi vào vòng suy nghĩ miên man không lối thoát, cô vội ngăn mình lại, trong lòng liên tục nhắc nhở chính mình: Trần Ý An ơi là Trần Ý An, mày còn chưa được chuyển sang chính thức đâu, đừng có ngày nào cũng mơ mộng viển vông!

Trần Ý An vừa niệm chú trong đầu vừa mở cửa đi vào nhà, Cù Dĩnh đang đắp mặt nạ xem video, Ôn Thần đã khá ổn, còn nói cuối tuần cùng nhau đi ăn lẩu, với lại sắp Noel rồi, tiện thể đi chơi xả stress luôn.

Cù Dĩnh và Ôn Thần đề nghĩ đến chỗ nào đông vui, Trần Ý An thì không thích đi quán bar cho lắm, nói hai ngày hôm đó có thể sẽ bận chuyện sát hạch nên chắc chỉ ăn tối chung được thôi.

Trong lòng có tâm sự nên cô về phòng rồi nằm ngả ra giường, bỗng nhiên có một nỗi phiền muộn không tên dâng lên, cô lăn một vòng trên giường, mở điện thoại ra lướt lướt, tới Yên Kinh gần một tháng rồi, mỗi ngày của cô cũng chỉ đi đi lại lại giữa nhà trọ và công ty, công việc đã bận rộn sẵn, bây giờ lại có thêm chuyện trong lòng, cô thật sự rất muốn ra ngoài, đến nơi nào rộng rãi thoáng đãng không có trần nhà hít thở không khí trong lành cho khuây khoả.

Trần Ý An lướt mạng một hồi, Yên Kinh thật đúng là không có mấy chỗ yên tĩnh, cô quyết định dành ra thời gian để xem đi đâu sau, trước mắt phải đi tắm rồi ngủ đã.

Hôm sau đến công ty, cô chạy tới Starbucks, để tránh cảm giác kỳ cục khi chỉ mua cho mình Hoắc Thanh Lan, cô mua luôn cho cả Hedy và Max.

Sau đó trưng ra vẻ mặt giả lả như dân buôn ngoài chợ bưng vào văn phòng cho Hoắc Thanh Lan, dáng vẻ như rất ngay thẳng không có gì sợ hãi, "Chào buổi sáng sếp Eric, hôm qua cảm ơn anh đã đưa em về nhà ạ."

Hoắc Thanh Lan cũng học theo điệu cười giả dối của cô, "Ngày mới cố gắng làm việc nhé Lilian."

Một màn đưa đẩy này nhìn vào thì bình thường, nhưng trong lòng Trần Ý An đã chua xót muốn ↪️hế·†, sao cứ có cảm giác Hoắc Thanh Lan đang cà khịa cô.

Cô dứt khoát chuyển hoá mấy suy nghĩ lan man thành động lực làm việc, đạt được hiệu suất làm việc cao chưa từng thấy.

Liên quan đến kế hoạch marketing Thanh Đảo, Trần Ý An đã đóng góp một ý tưởng mấu chốt, thật ra mùa đông vốn là mùa thấp điểm, cho nên không thể như mùa hè tập trung vào marketing tắm biển.

Cô nói, "Hoặc là chúng ta đổi sang lối đi khác ạ, Thanh Đảo vào mùa đông cũng rất đẹp, nắm bắt cảm xúc của khách hàng để khai thác, ví dụ như đây sẽ là điểm đến lý tưởng cho người thành phố đến xả hơi, những con đường nhỏ ven biển mùa này ít du khách rất lãng mạn, yên tĩnh lại có những góc chụp đẹp, nắm bắt thêm vài điểm nhỏ khác nữa, marketing kiểu này cũng sẽ thích hợp thông qua KOL hoặc KOC() hơn, kết hợp với những travel blogger(*) ký kết với công ty chúng ta, nhấn vào những điểm mạnh, mở rộng phạm vi tiếp cận với khách hàng, tạo sự lan tỏa."

(*) KOL (Key Opinion Leader) - những người tiêu dùng có sức ảnh hưởng trên thị trường, KOC (Key Opinion C⭕𝓃.sumer) - cá nhân, tổ chức có kiến thức chuyên môn về một lĩnh vực nào đó được mọi người tin tưởng.

(**) những người đam mê du lịch và chia sẻ trải nghiệm của mình lên các kênh truyền thông khác nhau thông qua video, hình ảnh, bài viết...

Henry muốn nghe ý kiến của Hedy, Hedy hoàn toàn ủng hộ ý tưởng này của Trần Ý An, "Mới mẻ hữu dụng hơn nhiều so với kiểu marketing truyền thống, nếu chỉ dựa vào nền tảng để đẩy, kế hoạch marketing Thanh Đảo rất khó tiếp cận đến khách hàng, hạn chế về mùa quá lớn, nhưng hiện tại tầm ảnh hưởng của KOL và KOC trên các nền tảng của Kenton rất rộng, nếu chúng ta khống chế được dự toán, có thể đẩy cho các tài khoản KOC một phần và tập trung vào các blogger chuyên nghiệp KOL, về chuyện chi trả, tôi hy vọng là 60% cho KOL và 40% cho KOC."

"Phía quảng cáo nói sao?" Henry hỏi.

"Bọn họ đáp không thành vấn đề, đã đưa ra sáu ý tưởng rồi, vấn đề không lớn, " Max nói, "Tổ sáng tạo đã làm xong các quy trình, các bên đối tác cũng ok hết, có thể dùng cách này."

"Phương hướng marketing này đã cho chạy Roadmap() chưa?" Hoắc Thanh Lan cũng dự thính, anh lập tức đặt câu hỏi, "Dự đoán ROI(*) đã có chưa?"

(*) công cụ vạch ra hướng đi giúp doanh nghiệp xây dựng kế hoạch triển khai cho các dự án phân tích dữ liệu hiệu quả.

(**) Return On Investment, chỉ số ROI là kết quả hiệu suất lợi nhuận do đầu tư mang lại.

"Bên Kỹ thuật đã chạy mô hình ạ." Trần Ý An chuyển mấy trang ppt(*), "Từ giai đoạn khởi động đến khi bùng nổ và thời gian duy trì sau đó đều đã có con số dự tính, trường hợp đột ngột phát sinh dư luận cũng đã có phương án dự phòng."

(*) PowerPoint

"Dạng marketing thế này đòi hỏi khả năng ứng phó linh hoạt, " Hoắc Thanh Lan nói, "Khả năng linh hoạt ở từng khâu phải rất cao, nếu không lối marketing lan toả rộng thế này đi kèm mạo hiểm rất lớn, một khi dư luận đảo chiều, những bình luận kém và từ bỏ tăng vọt, chỉ số ROI sẽ rơi xuống theo đường thẳng đứng."

Trần Ý An biết rõ mức độ rủi ro trong này, cho nên liên quan đến đặt phòng và vé, cô chọn đi lựa lại nhiều lần, nhờ Hedy đàm phán lại mấy lần với bên đối tác, đè giá xuống mức thấp nhất có thể.

Cô muốn khống chế giảm thiểu mức độ rủi ro xuống thấp nhất.

Hoắc Thanh Lan không có ý kiến gì thêm, chỉ nhắc nhở một lần cuối, "Công ty có file tổng kết các dự án thất bại, rảnh thì có thể đọc, tránh mắc phải những mạo hiểm vốn dĩ có thể kiểm soát từ đầu."

Trần Ý An khẽ gật đầu.

Hoắc Thanh Lan lại hỏi, "Về dự án marketing này, vì sao không chọn cách marketing truyền thống?"

"Vì các dự án marketing cho mùa ế hàng của chúng ta đều chỉ đi theo một lối là đẩy lên đầu bảng tìm kiếm, nhưng vấn đề về mùa quá rõ ràng, đánh lẻ như vậy thì không thể đột phá giới hạn, " Trần Ý An nói, "Em cũng đã nhờ bên Kỹ thuật chạy mô hình theo phương pháp marketing truyền thống để so sánh, chênh lệch gấp ba."

Anh không ngờ cô đã xem xét kỹ như vậy, cẩn thận chu đáo, quả thật đã ghi nhớ hết những lời nhắc nhở của anh.

Điều này đủ để nói rõ, mỗi ngày Trần Ý An tăng ca đến tối muộn không phải là uổng phí thời gian.

Hoắc Thanh Lan nhìn ppt của cô, Hedy cố ý muốn cho Trần Ý An luyện tay, cô ấy đôi khi chỉ đưa ra góp ý, Hedy và Max có dự án khác cần làm, cô ấy cảm thấy dự án marketing này chỉ thuộc cấp C, đại khái không xuất hiện sai lầm là được, dù có theo hướng marketing thông thường cũng sẽ không xảy ra vấn đề gì.

Dù sao vấn đề về mùa quá rõ ràng, không thể đặt yêu cầu quá cao.

Henry lại đặt câu hỏi, Trần Ý An đều trả lời trơn tru, đôi khi Hedy sẽ giúp cô bổ sung, Max cũng tiếp lời, rõ ràng kế hoạch của cô trong mắt hai người này hoàn toàn không có vấn đề gì, ít nhất là sẽ không xuất hiện sai lầm quá lớn.

Hoắc Thanh Lan nghe, tầm mắt dừng trên người Trần Ý An.

Mỗi khi làm việc cô đều rất tập trung, mắt nhìn thẳng màn hình, tóc búi gọn, áo len cổ cao màu trắng, quần jean xanh nhạt, vừa tập trung vừa nghiêm túc ghi lại những điểm được Henry nhắc nhở.

"Eric, kế hoạch tôi thấy ok rồi, anh còn ý kiến gì nữa không?" Henry hỏi anh.

Hoắc Thanh Lan thu lại tầm mắt, "Có thể thử. Nhưng phải kiểm soát tốt rủi ro, tôi phải nhắc nhở em, kế hoạch marketing này sẽ ảnh hưởng đến đánh giá thực tập của em."

Hoắc Thanh Lan nói xong thì gật đầu với Henry, nói mình còn buổi họp khác rồi đi trước.

Anh vừa đi, bầu không khí trong phòng họp thả lỏng hẳn, nhưng Trần Ý An lại thấy áp lực đè nặng hơn.

"Các sếp đều như thế, " Hedy cười, "Hở ra là tăng thêm áp lực cho nhân viên."

"Đừng nghĩ nhiều, " Henry cũng an ủi cô, "Kế hoạch này có khả năng, quan trọng là phải giá-Ⓜ️ 💰á-✝️ chặt bên quảng cáo, để ý từng bước đi của họ, sai một li là đi một dặm ngay, cho nên hiện tại chỉ cần tập trung bên quảng cáo, còn lại có nghĩ ngợi nhiều cũng vô dụng."

.

Chương (1-79)