| ← Ch.20 | Ch.22 → |
Trần Ý An đặt vé máy bay khởi hành lúc bảy giờ sáng, giờ đó ra sân bay không tiện cho lắm, Hoắc Thanh Lan chỉ hỏi cô có thể chuẩn bị xong trước năm giờ không.
"Được ạ."
"Năm giờ mười lăm xuống dưới."
Hoắc Thanh Lan chính là người như vậy, anh sẽ không nổi giận, cũng không trách cứ, sai sót là chuyện không thể tránh khỏi, nhưng nếu có thể tìm ra cách giải quyết trước khi sai lầm dẫn đến hậu quả không thể cứu vãn thì vẫn chưa muộn.
Chẳng trách Hedy và Max chưa từng than phiền về tác phong làm việc của Hoắc Thanh Lan.
Với tư cách là người nắm quyền cao nhất, anh quả thật rất ưu tú.
Ngày đi phỏng vấn đó, ban đầu Trần Ý An còn cảm thấy Hoắc Thanh Lan không phải là một vị sếp tốt, nhưng sau khi tiếp xúc mới phát hiện ra mình đã lầm to.
Rốt cuộc anh là người thế nào nhỉ?
Trần Ý An chỉ biết, có anh ở đây, cô rất yên tâm.
Anh là một chỗ dựa vững chắc, là người có thể xử lý mọi chuyện một cách ổn thoả.
Miêu tả về cấp trên như thế có lẽ không quá thích hợp.
Trước khi ngủ, Trần Ý An cẩn thận kiểm tra lại ổ cứng, bỏ chứng minh nhân dân vào túi, cài báo thức lúc năm giờ kém mười lăm rồi mới yên tâm đi ngủ.
Năm giờ sáng, trời vẫn còn tối đen, ánh đèn đường hiu hắt chiếu xuống, quán ăn sáng chỉ vừa mới mở cửa, làn khói trắng bốc lên từ vỉa hè báo hiệu một thành phố đang dần tỉnh giấc.
Chiếc xe màu đen đỗ bên vệ đường, Trần Ý An khoác balo chạy tới mở cửa xe ngồi vào, Hoắc Thanh Lan đã ăn sáng, đoán cô chỉ đối phó bằng thanh Snickers và một hộp sữa, "Bữa sáng."
Anh đưa cô sandwich và cháo nóng.
Trần Ý An đúng là đang đói, bèn không khách sáo nói cảm ơn rồi nhận lấy.
Vé máy bay đặt gấp nên đã hết hạng thương gia, chỉ có thể để Hoắc Thanh Lan chịu thiệt ngồi với cô trong khoang phổ thông, người bay chuyến sớm không đông, Hoắc Thanh Lan cũng không tán gẫu, hai người đều ngồi tại chỗ nhắm mắt nghỉ ngơi.
Trần Ý An lại không buồn ngủ, khẽ hé mắt nhìn anh, Hoắc Thanh Lan đắp một chiếc chăn mỏng, dù chỉ thấy được góc nghiêng nhưng vẫn khiến người ta phải ngắm thêm vài giây.
Cô thừa nhận, bởi sự cố lần này, cô càng có thiện cảm với anh hơn, mà thiện cảm này mang theo hai tầng nghĩa.
Cô biết, mình thích một người rất tốt.
Nhưng cũng vì thế mà cô càng cảm thấy bản thân quá đỗi bình thường, giống như một ngôi sao mờ nhạt cách rất xa anh.
Trong lòng hơi chua xót, nhưng vừa xuống máy bay đã không còn.
Hơn chín giờ sáng, Henry rốt cuộc cũng trả lời cô, duyệt đơn công tác lần này, nhưng tiếc là vé về hơi khó mua, chỉ còn chuyến khuya hoặc sáng sớm ngày hôm sau, cô hỏi ý kiến Hoắc Thanh Lan, cuối cùng quyết định mua vé quay về lúc mười một giờ đêm.
Bởi vì không muốn chậm trễ công việc nên lần này Trần Ý An còn mang theo cả máy tính.
Kết nối với ổ cứng quả nhiên nhẹ nhàng hơn rất nhiều, cô chỉ mất một tiếng đã làm xong.
Hoắc Thanh Lan hỏi cô, "Nhớ kỹ chưa?"
Trần Ý An gật đầu, lúc này mới biết với những file tài liệu dung lượng lớn, hoá ra cách nhanh nhất là mua vé trực tiếp mang đi.
Trần Ý An và Hoắc Thanh Lan ra khỏi công ty đối tác.
Trời nắng đẹp, không còn lịch trình gì nên bỗng thấy buồn chán.
Còn nửa ngày nữa mới đến giờ bay.
"Lần trước em còn chưa đi hết mấy chỗ muốn đi đúng không, " Hoắc Thanh Lan đ_ú_† tay trong túi quần, "Cơ hội đến Thanh Đảo lần hai đấy."
"Không ổn lắm nhỉ?" Trần Ý An do dự quay sang nhìn Hoắc Thanh Lan.
Hôm nay anh ăn vận không quá nghiêm túc như mọi khi đi bàn chuyện làm ăn, quần thể thao và áo khoác gió màu đen, thoạt nhìn khá là thoải mái nhàn nhã.
Cô bỗng có ảo giác: Hình như mọi thứ đều nằm trong tính toán của anh.
Nhưng cô không dám nghĩ ngợi lung tung, dù sao ăn phải dưa bở thì xấu hổ biết chừng nào.
Trần Ý An đành cố tỏ ra bình thường, nói được thôi, "Nhưng sẽ phải đi bộ nhiều đó ạ."
"Cứ đi thôi." Hoắc Thanh Lan hất cằm, "Đi."
Trần Ý An khoác balo đuổi theo, anh đi tay không đến đây, chỉ có một chùm chìa khóa và điện thoại trong túi.
Chẳng giống đang đi công tác tí nào.
Lần trước vẫn chưa đi hết khu nhà cổ gần Tiểu Ngư Sơn, cô không mang theo tấm bản đồ thần kỳ của mình, đành vừa đi vừa tra bản đồ trên điện thoại, lại dựa vào trí nhớ của mình để nhớ lại đường.
Hoắc Thanh Lan hoàn toàn không tra đường đi, cứ đi theo hướng cô dẫn, hai người đi dọc một con đường nhỏ, băng qua một con đường lớn, Trần Ý An ngại ngùng ↪️hế_𝐭 rồi, Hoắc Thanh Lan bèn nói không sao, ngồi văn phòng nhiều quá, ra ngoài hít thở không khí trong lành cũng tốt.
Trước mặt có mấy ngã rẽ, Trần Ý An ôm điện thoại phân biệt phương hướng, Hoắc Thanh Lan thì nhàn nhã đứng đợi đằng trước.
Cô xoay điện thoại, muốn xem chiếc kim chỉ nam kia rốt cuộc đang chỉ lối rẽ nào.
Cô ngẩng đầu, con đường trước mặt hẹp và uốn khúc, bên trái là bức tường gạch, phía trên là hàng rào gai quấn đầy dây leo xanh, bên phải là một con hẻm nhỏ, có tiệm cà phê ấm cúng ẩn mình trong đó.
Mùa đông ở Thanh Đảo mang đến một cảm giác rất riêng, chậm rãi đi trên đường, thời gian trôi qua cũng chậm theo, khiến người ta cảm nhận được sự ung dung thư thái đến lạ.
Hoắc Thanh Lan không hề sốt ruột, chờ cô xác định phương hướng xong, "Đi hướng nào?"
"Bản đồ không chuẩn lắm."
Hoắc Thanh Lan đi tới, hơi khom người xem màn hình điện thoại trên tay cô.
Khoảng cách đột nhiên kéo gần khiến Trần Ý An suýt thì không cầm chắc điện thoại.
Cô nín thở, đây là lần đầu tiên họ cách nhau gần đến thế, cô thậm chí thấy được hàng mi dưới mắt anh, đường sống mũi cao thẳng, ngửi thấy mùi hương nhẹ nhàng thoang thoảng trên người anh, không phải là hương nước hoa.
"Bên trái." Hoắc Thanh Lan nâng mắt nhìn cô, phần mí trên càng gấp lại rõ ràng hơn.
Cô thậm chí nhìn ra con ngươi của anh là màu nâu.
"Đi đâu."
"Dạ?"
"Tôi hỏi em đi đâu, em nhìn chằm chằm tôi làm cái gì, " Hoắc Thanh Lan biết rõ còn hỏi, "Trên mặt tôi dính gì à?"
Trần Ý An luống cuống cầm lại điện thoại, cúi đầu tránh tầm mắt của anh, bước nhanh mấy bước về phía trước.
Chợt có mấy chiếc xe đạp địa hình lao vút qua.
Hoắc Thanh Lan vươn tay kéo cô lại.
Gió lạnh tạt qua, má cô lại nó𝐧-🌀 ⓑừ-ⓝ-🌀, trái tim trong lồng 𝐧𝖌ự_↪️ đập thình thịch, Hoắc Thanh Lan đứng phía sau cô, từ tốn nhắc nhở, "Trốn tôi thì cũng phải nhìn đường chứ."
Trốn anh.
Trần Ý An hít sâu một hơi, bỗng nhận ra một sự thật: Có một vài chuyện, vốn không thể qua mắt Hoắc Thanh Lan.
Anh chỉ không nói ra thôi.
Xem như giữ lại mặt mũi cho cô.
Nhưng trái tim cô vẫn nhói lên, bởi vì giữa những người trưởng thành với nhau, không có bước tiến nào có lẽ cũng là đáp án rồi.
Cô im lặng không hé răng, cố gắng duy trì phép tắc và sự bình tĩnh cần có, cùng anh đi hết mấy ngôi nhà cổ quanh Tiểu Ngư Sơn.
Chiều tối, Hoắc Thanh Lan hỏi cô muốn ăn gì.
Trần Ý An cụp mắt, "Gì cũng được ạ."
"Ăn mấy món lần trước em chưa kịp gọi?"
Lần đó vì thời gian gấp gáp, chỉ gọi mấy món.
"Muốn ăn gì." Anh kiên nhẫn hỏi lại.
"Sếp chọn đi ạ, em không kén ăn." Giọng cô có hơi cứng ngắc, cũng không biết mình đang giận cái gì.
Anh lớn hơn cô nhiều tuổi như vậy, dù là năng lực nhìn người hay kiểm soát cảm xúc đều vượt xa cô, cô còn quá trẻ, cảm xúc và suy nghĩ trong lòng đều không giấu được, nhưng anh vẫn lịch sự nhẹ nhàng ứng phó như thế.
Cô chỉ cảm thấy, mình chẳng hề có phần thắng, cảm giác này quả thật không dễ chịu chút nào.
Giống như mọi thứ đều nằm ngoài tầm kiểm soát, cô không thích cái cảm giác ấy.
Cô giận anh, cũng giận chính mình.
"Hàu sống, ốc biển, cơm xào hải sâm, " Hoắc Thanh Lan còn nhớ những đánh dấu trên bản đồ lần trước của cô, trí nhớ của anh rất tốt, tấm bản đồ kia cũng rất chi tiết, thậm chí ghi rõ thời gian dự kiến cho từng chỗ, dự đoán tình trạng giao thông, khi đó anh chỉ tò mò, không ngờ nhìn qua một lần mà lại nhớ đến tận bây giờ, anh nói, "Dù gì cũng phải chọn một cái chứ?"
"Cơm hải sâm ạ." Trần Ý An vẫn trả lời bằng cái giọng cứng đờ vừa rồi, lại nhanh chóng bổ sung một câu, "Cảm ơn sếp Eric..."
Hoắc Thanh Lan "ừ" một tiếng, lấy điện thoại trong túi ra tra đường, cùng cô đi ra đường lớn bắt taxi.
Con đường này không có nhiều taxi đi qua, trời đang tối dần, mùa đông nên tối càng nhanh.
Bầu trời xanh dần sẫm màu, đèn đường sáng lên, xa xa là tiếng sóng biển và tiếng kêu của hải âu.
Hoắc Thanh Lan tựa vào lan can nhìn cô.
Áo khoác gió màu trắng, quần thể thao đen, tóc quấn thành một búi tròn, lưng đeo balo, đứng cách anh một đoạn, còn không chịu nhìn anh một cái.
Trông như một đứa trẻ đang giận dỗi.
Anh thừa nhận mình không hoàn toàn chí công vô tư, nhất là trong sự cố lần này, thật ra anh có thể gọi điện cho Henry, bảo anh ta tìm một người đi cùng cô đến Thanh Đảo, hoặc mặc kệ cho cô phạm sai lầm, dù sao đó cũng không nằm trong phạm vi công việc của anh.
Hoặc là anh có thể tìm Leo lái xe đi với cô đưa ổ cứng, lái xe đi về chỉ mất chừng nửa ngày.
Nhưng khi thấy cô sắp gặp rắc rối, anh không chỉ lặng lẽ nhắc nhở cô, còn cùng cô đến Thanh Đảo một chuyến.
Anh không phủ nhận mình có lòng riêng.
Anh cũng thừa nhận, anh thích những khoảng thời gian đi cùng cô, nó mang đến cảm giác rất khác biệt, không thể thay thế.
Hoắc Thanh Lan năm nay đã ba mươi hai tuổi, đúng là anh sẽ không hành động bốc đồng, dù có thiện cảm, anh cũng có chuẩn mực của riêng mình.
Trần Ý An mím môi, giả vờ nhìn đường tìm taxi, rồi liếc một cái thật nhanh sang Hoắc Thanh Lan.
Tóc anh bị gió thổi loạn, người thì nhàn nhã tựa vào lan can, dù ăn vận thoải mái nhưng vẫn làm nổi bật lên đôi chân dài và dáng người thẳng tắp, bên cạnh là bức tường theo kiến trúc châu Âu, anh giống như một phần của phong cảnh ấy.
"Có xe rồi." Hoắc Thanh Lan chặn một chiếc xe trống, hai người ngồi vào xe, tới quán ăn lần trước Trần Ý An đã đánh dấu.
"Sao sếp biết chỗ này thế ạ." Cuối cùng cô cũng mở miệng hỏi.
"Trí nhớ tôi khá tốt, " Anh nhìn đèn đường ngoài cửa sổ, lơ đãng trả lời, cố tình bắt chước giọng nói cứng ngắc của cô lúc nãy, "Lẽ nào Lilian không biết sao?"
"..." Trần Ý An phát hiện trong đầu mình có hai Ý An mini đang cãi nhau chí choé.
Một bản mini bảo cô đừng suy nghĩ lung tung đừng có ăn dưa bở, một bản mini điên cuồng nhắc nhở cô Hoắc Thanh Lan đối xử rất khác biệt với cô.
Một nhỏ thì dẫn chứng, một nhỏ thì phủ định.
Nhưng đống suy nghĩ hỗn loạn ấy tan biến ngay khi món cơm hải sâm và bạch tuộc xào được bưng ra.
Hải sản tươi rói thế này khó mà tìm được ở Yên Kinh, không tập trung thưởng thức thì đúng là có lỗi với đồ ăn ngon.
Trần Ý An chủ động phá vỡ sự giận dỗi đơn phương này của bản thân, "Thêm một phần hàu hấp nữa ạ."
Cô là người suy nghĩ đơn giản bộc trực, nhất là vì còn trẻ, nên cảm thấy chuyện gì nói ra được là xong rồi, giống như Ôn Thần nói ngày đó, không cần biết là xảy ra chuyện gì, ngày mai mặt trời vẫn sẽ mọc thôi.
Thế là ăn xong vẫn còn sớm, Hoắc Thanh Lan đề nghị đi dạo cho tiêu cơm, hai người dọc theo lối đi bộ sầm uất đến một tòa cao ốc mới xây, có hành lang ngắm cảnh, Hoắc Thanh Lan hỏi cô có muốn đi xem không, cô đồng ý rất nhanh.
Thang máy bằng kính chậm rãi đi lên, Trần Ý An không biết tòa nhà này dùng để làm gì, lúc thang máy dừng lại, chỉ có ánh đèn mờ hắt trên vách tường.
"Đây là khu thương mại do Kenton đầu tư, " Hoắc Thanh Lan nói, giọng đều đều, "Cũng là dự án cấp S đầu tiên tôi phụ trách sau khi về nước, dự tính mùa hè năm sau đi vào hoạt động."
Trần Ý An đứng bên cạnh anh, dù cùng một tầng nhưng Trần Ý An hoàn toàn không biết gì về công việc của anh.
Cô nhẹ nhàng đặt tay lên tấm kính, nhìn xuống thành phố bên dưới.
Trên biển có những chiếc phà sáng đèn, đường lớn xe cộ tấp nập.
Anh không nói nữa, Trần Ý An ngắm cảnh bên dưới.
Không giống với lần trước ở Yên Kinh, lần trước là một sảnh tiệc người qua lại liên tục, mà giờ phút này cả hành lang ngắm cảnh chỉ có hai người bọn họ.
Sự yên tĩnh trong không gian bị phóng đại lên gấp nhiều lần.
Nhưng hình tượng trong lòng anh vẫn rất cao lớn, anh luôn ưu tú như vậy, hạng mục cấp S của tập đoàn Kenton, con số đầu tư bắt đầu bằng những đơn vị hàng triệu.
Mỗi bước đi đều không cho phép sai sót.
Cô nhớ lại những ngày tháng của bản thân, nhớ lại quãng đời mình đã sống, đúng là tầm thường vô cùng.
"Tôi đã quen với việc cẩn thận suy xét tất cả những phương án có thể mới tiến hành bước tiếp theo, " Hoắc Thanh Lan nghiêng đầu nhìn cô, cô còn trẻ, suy nghĩ đơn giản lại không giấu được, mỗi lần nhìn cô, anh lại cảm giác được có một gốc cây héo rũ đang dần thức tỉnh, chui vào mạch 〽️_á_υ của anh tìm kiếm d*c v*ng sống, "Em có hiểu tôi đang nói gì không?"
Trần Ý An mải ngắm cảnh ngoài cửa kính, tưởng anh chỉ đang phát biểu cảm tưởng về công việc của mình, "Công việc của anh không thể mắc một sai lầm nào."
Hoắc Thanh Lan lại nhìn cô, nói tiếp, "Chuyện tình cảm của tôi cũng vậy."
| ← Ch. 20 | Ch. 22 → |
