Truyện:Thuốc Lá Và Dâu Tây - Chương 60

Thuốc Lá Và Dâu Tây
Trọn bộ 63 chương
Chương 60
0.00
(0 votes)


Chương (1-63)

Chu Lưu Quang và Hạ Huân bị ngộ độc nấm, gây ra ảo giác.

Mãi cho đến khi Hạ Huân tỉnh lại trên giường bệnh, cô mới biết chuyện này.

Mà Chu Lưu Quang còn nặng hơn cô, lúc cô tỉnh dậy anh vẫn chưa tỉnh.

Ông Ngụy cùng tất cả bạn bè khác đều đã chạy đến. Thấy Hạ Huân tỉnh, Thương Thiên Đông mở lời trước: "Chúc mừng cậu đã có một chuyến phiêu lưu kỳ ảo miễn phí."

Ông Ngụy lại đầy vẻ lo lắng: "Đều tại ông không tốt nên để các con ăn phải nấm chưa chín."

Hạ Huân vội an ủi: "Không sao đâu ông, không phải là cháu đã ổn rồi sao."

"..." Nói chuyện với mọi người một lúc, Hạ Huân mới đến phòng bệnh bên cạnh để thăm Chu Lưu Quang.

Khi cô đến cửa phòng bệnh của Chu Lưu Quang, thông qua ô cửa kính trên cửa, cô nhìn thấy Chu Tu Thụy. Nhìn vào trong, còn một người đàn ông nữa cũng ở đó, có lẽ là ba của Chu Lưu Quang.

Bảo sao ông Ngụy không túc trực bên Chu Lưu Quang mà lại canh giữ bên giường cô, hóa ra là bên Chu Lưu Quang đã có người.

Hạ Huân bỗng nhớ đến rất lâu về trước, Chu Lưu Quang chỉ bị một trận sốt cao rất đỗi bình thường, thế mà Chu Tu Thụy đã lập tức đêm hôm từ nơi khác đến.

Hình như chỉ cần anh có chuyện gì, dù xa xôi đến mấy, dù khó khăn đến mấy, Chu Tu Thụy cũng sẽ đến bên cạnh anh.

Gia đình anh đều rất thương anh.

Bàn tay Hạ Huân vốn đã chạm vào cửa lại rụt xuống, cô quay người định bỏ đi, thì bất ngờ gặp bác sĩ đến kiểm tra phòng.

Bác sĩ hỏi: "Cô tỉnh rồi à, đến thăm bạn trai phải không?"

Hạ Huân liên tục xua tay, định nhanh chóng rời đi, nhưng không ngờ người bên trong đã nghe thấy động tĩnh, mở cửa bước ra.

Hạ Huân quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt của Chu Tu Thụy.

Chu Tu Thụy vẫn nghiêm nghị, cao ngạo và lạnh lùng như mọi khi.

Ông ấy nhìn cô một cái, chính xác hơn là lướt qua cô một cái, rồi tiếp tục nhìn bác sĩ: "Con bé tỉnh rồi, sao Lưu Quang vẫn chưa tỉnh?"

"Để tôi vào xem sao." Vừa nói bác sĩ vừa bước vào trong.

Chu Tu Thụy lại nhìn Hạ Huân một lần nữa: "Cháu cũng vào đi."

Hạ Huân khựng lại một chút, nhưng không hề e dè, cô bước vào một cách tự nhiên.

Bác sĩ bắt đầu khám cho Chu Lưu Quang theo đúng quy trình.

Những người khác nín thở đứng đợi bên cạnh.

Bác sĩ kiểm tra rất nhanh, cười bình thản: "Không sao đâu, có lẽ một lát nữa là tỉnh thôi, chiều nay truyền xong nước biển là có thể xuất viện."

Nói xong, bác sĩ lại cười nhìn Hạ Huân: "Cô gái trẻ, tôi đã thấy nhiều trường hợp ngộ độc nấm rồi. Nhưng khiến nữ giới cả tầng của chúng tôi xôn xao như hai người thì chỉ có hai người thôi."

Bác sĩ còn chưa nói xong, hai nữ thực tập sinh bên cạnh đã bật cười khe khẽ.

Hạ Huân mơ hồ: "Dạ?"

"Chị và bạn trai chị rất tình cảm." Một nữ bác sĩ nói.

Một người khác tiếp lời ngay: "Đúng vậy, chị không biết đâu, hôm qua hai người nắm tay nhau nhảy múa ngoài hành lang, miệng thì la ó đang tham gia Hội Bàn Đào. Lúc truyền nước biển, hai người nắm tay không chịu buông, bọn tôi định tách ra thì hai người ôm nhau khóc nức nở, người ngoài không biết còn tưởng bọn tôi đang chia rẽ uyên ương đó."

Bác sĩ cười ha hả: "Mấy cô y tá nhỏ của chúng tôi cứ 'rụng tim 𝖈𝐡.ế.𝖙 mất'..."

Hạ Huân chợt nhớ lại những cảnh tượng của ngày hôm qua.

Lúc ấy, pháo hoa tàn, tuyết ngừng rơi, họ theo bà lên Thiên Đình. Khi y tá tách họ ra, cô còn tưởng tình yêu của họ đã phạm thiên điều nên Thiên Binh Thiên Tướng muốn chia cắt họ...

Cảnh tượng này... trong mắt người ngoài thì vừa buồn cười vừa sâu nặng.

Nhưng trong lòng Hạ Huân, nó quá điên rồ, là lịch sử đen tối cả đời của cô.

Đúng lúc cô định nói gì đó, Chu Tu Phúc đột nhiên mở lời: "Tu Thụy, bọn họ có thể tham gia Hội Bàn Đào thật à?"

Ông nói rất nhỏ, hình như có người dặn dò đặc biệt rằng trong bệnh viện không được nói lớn tiếng.

Hạ Huân sững sờ.

Chu Tu Phúc nhìn cô, vẻ mặt giống hệt một đứa trẻ đang trốn sau rèm cửa, cẩn thận nhìn người lớn: "Vậy chị là tiên nữ hả?"

Hạ Huân trợn mắt hồi lâu, sau đó cô nhìn sang Chu Tu Thụy, ánh mắt không che giấu được sự kinh ngạc.

Chu Tu Thụy thản nhiên nói với bác sĩ: "Xin lỗi đã làm phiền mọi người."

Bác sĩ hiểu ý nói: "Chúng tôi sang phòng bên kiểm tra, có việc gì cứ nhấn chuông nhé."

Các bác sĩ đều ra ngoài.

Lúc này Tu Thụy mới nhìn Hạ Huân: "Anh ấy bị thương, trí lực hiện tại chỉ như bốn tuổi."

Hạ Huân cố gắng kìm nén sự ngạc nhiên liên tục như một trận động đất kéo dài trong lòng: "Chuyện gì đã xảy ra vậy ạ?"

"Khi Nguyệt Nha Nhi được tìm thấy..." Chu Tu Thụy dừng lại một chút, "Tức là khi Triệu Lợi Nguyên sa lưới, anh ấy nhận được điện thoại của cảnh sát nên lập tức đến Quảng Châu, giữa đường xảy ra tai nạn xe hơi, tỉnh lại thì thành ra thế này."

Cô nghĩ bất cứ khổ đau của ai, cũng có thể dễ dàng tóm gọn trong một câu nói.

Hạ Huân muốn khóc, miệng mím lại, cuối cùng lại bật cười.

Vừa cười, nước mắt đã ⓡ●𝖚●𝓃 𝓇●ẩ●𝐲 trào ra khỏi khóe mắt.

Đúng là một màn trêu ngươi của số phận.

Thì ra khi mất đi em gái, anh cũng đồng thời bị mất đi người ba của mình.

*

Hạ Huân đến nhà.

Cô và Chu Lưu Quang cùng xuất viện, sau khi xuống xe, cô cảm thấy ba và chú của Chu Lưu Quang đều ở đó, cô qua đó lại hơi khó xử, nên cô nói muốn ra ngoài đi dạo. Cứ đi mãi, cô đã đi đến sân nhà bà.

Bước qua cánh cổng này dễ dàng hơn cô tưởng rất nhiều.

Ban đầu cô vô cùng phản kháng, cô sợ nhìn thấy cái sân quen thuộc, hoa và cây trong sân, ghế đá và bàn đá dưới gốc cây... bởi vì nhìn thấy những thứ này, chẳng khác nào nhắc nhở cô, cảnh vật vẫn còn đó mà người đã khác.

Nhà bà rất sạch sẽ, không hề có cảm giác hoang tàn của một ngôi nhà lâu ngày không có người ở. May mà năm đó trước khi đi cô đã nhờ ông Ngụy trông nom giúp.

Chỉ là khi đẩy cửa vào, ngửi thấy mùi ẩm mốc nồng nặc do mưa ngấm, thấy dưới mái hiên lại có hai tổ én, cô mới cảm nhận được nơi không có người ở rất là khác.

Cô vào phòng ngủ của bà ngồi một lúc.

Dù ông Ngụy có đến quét dọn, cũng không thể cứ cách vài ngày lại đến. Vì vậy giường gỗ của bà và các đồ nội thất khác vẫn phủ một lớp bụi mỏng. Hạ Huân vẫn ngồi lên, khi cô ngồi xuống, giường gỗ kêu cót két.

Những ngày bà không còn, ngay cả chiếc giường cũng già đi nhiều.

Người ta nói nhìn vật nhớ người.

Quả nhiên khi chưa vào nhà thì không thấy, khi đã vào nhà, Hạ Huân mới cảm thấy tất cả hồi ức ngày xưa đều ào ạt dâng lên như thủy triều.

Cây hợp hoan trong sân đã nở hoa, cô như thấy mình và bà ngồi dưới gốc cây, bà dùng quạt nan quạt nguội bát canh nóng cho cô; chiếc bình hoa bà đặt trong phòng từng bị cô làm vỡ một lần, sứt một góc, nhưng bà quá thích nên đã dán lại...

Tất cả những điều này đều nói với cô rằng, hiện tại quả thật vật đổi sao dời, nhưng ký ức vẫn luôn tươi đẹp.

Cô cảm thấy những năm qua mình thật ngu ngốc.

Tại sao không trở về sớm hơn? Khi cô sợ đối diện với những hồi ức không tốt, thực ra cô cũng đồng thời phong tỏa những hồi ức tươi đẹp.

Cô đột nhiên nhận ra, cuộc đời cô đã đánh mất quá nhiều điều quý giá và tươi đẹp.

Cô không thể tiếp tục đánh mất nữa.

Cô từ từ nằm xuống, cuộn mình lại ôm lấy bản thân, như thể đang được bà ôm vào lòng lúc nhỏ.

Từ góc nhìn của cô có thể thấy hai con én bay lượn, bay từ ô kính cửa sổ bị hỏng một mảng lớn vào, rồi chui vào tổ trên trần nhà.

Tốt ghê.

Có lẽ như thế này đã là quá tốt.

Cô ngủ thiếp đi trên giường của bà.

Đến khi cô tỉnh lại, mới thấy điện thoại toàn cuộc gọi nhỡ.

Là Chu Lưu Quang gọi đến, thì ra anh đã tỉnh rồi.

Cô ngồi dậy, gọi lại cho anh.

Anh bắt máy ngay lập tức: "Em đi đâu rồi?"

Cô hỏi: "Có chuyện gì thế?" Vừa mở miệng, giọng nói mang theo vẻ khàn đặc của người vừa ngủ dậy.

"Không thấy em, anh cứ tưởng em xảy ra chuyện gì rồi." Chu Lưu Quang nói.

Hạ Huân định nói "Em có thể xảy ra chuyện gì", nhưng lời đến miệng lại biến thành "Em qua tìm anh ngay đây."

Cúp điện thoại, cô phủi bụi trên người, chỉnh lại tóc rồi đi về nhà ông Ngụy.

Lúc đó Chu Tu Thụy và Chu Tu Phúc đã rời đi.

Ông Ngụy đang ngồi lột vỏ đậu Hà Lan trong sân chuẩn bị nấu canh. Cô bước tới, đến gần hơn, ông Ngụy phát hiện ra cô, ông cười nói: "Lưu Quang đang nằm trong phòng nó đó."

Hạ Huân gật đầu, rồi đi vào nhà.

Ai ngờ cô vừa bước vào nhà, đã thấy bóng người in trên bức tường cầu thang.

Không cần nghĩ cũng biết là của ai.

Cô cố ý bước nặng hơn, vừa đi vừa gọi: "Chu Lưu Quang?"

Vừa cất tiếng, cái bóng đen kia vụt qua trước mắt.

Hạ Huân không nhịn được mím môi cười, dường như mọi đám mây âm u đều tan biến hết, bước chân lên lầu cũng nhẹ nhàng hơn nhiều.

Cô lên lầu, mở cửa phòng ngủ của anh, chỉ thấy anh đang nhắm mắt nằm trên giường.

Hạ Huân cười thầm trong lòng, đi tới, hỏi: "Anh vẫn chưa khỏe à?"

Anh "khó khăn" lắm mới nhấc được mí mắt lên: "Anh đau đầu."

Hạ Huân diễn theo anh: "Vậy làm sao đây, hay em tìm cho anh ít thuốc giảm đau nhé?"

Anh yếu ớt nói: "Chỉ cần rót cho anh một cốc nước thôi."

Hạ Huân dừng lại, nói: "Được, vậy anh chờ em một lát."

Nói rồi, cô quay người xuống lầu, lúc lên lại trên tay đã bưng một cốc nước.

"Có cần em đ·ú·𝐭 cho anh không?" Cô đứng cạnh đầu giường anh.

Anh yếu ớt mở mắt, nói: "Được thôi." Sau đó anh giơ tay ra, "Em đỡ anh dậy với."

Hạ Huân đặt cốc thủy tinh xuống, quay người đỡ anh.

Anh ngồi dậy, Hạ Huân nâng gối lên kê sau đầu giường, rồi đỡ anh tựa ra sau. Đúng lúc lưng anh vừa chạm vào gối, cô vừa định đứng dậy thì anh đột nhiên kéo mạnh cánh tay cô định 𝒽ô.ռ..

Hạ Huân hắt cốc nước bên cạnh vào mặt anh.

Anh không kịp phản ứng, lập tức bị dội cho ngây người.

Hạ Huân cười ha hả: "Cái trò vặt này của anh, mà muốn lừa em à?"

Mặt Chu Lưu Quang tối sầm lại như mây đen kéo đến.

Hạ Huân vào tủ quần áo của anh lấy một chiếc khăn tắm cho anh.

Anh không nhận, lạnh lùng nói: "Ai làm thì người đó lau cho anh."

Lại muốn cô làm việc?

Được thôi, cô không ngại, cô trùm khăn tắm lên đầu anh, tùy tiện xoa xoa bóp bóp một hồi.

Khi gỡ khăn tắm ra, chỉ thấy tóc anh dựng đứng như tổ gà bị điện giật.

Cô nín cười một giây, nhưng cuối cùng vẫn không nhịn được bật cười thành tiếng.

Anh nhảy khỏi giường định bắt cô, cô né đi, nhưng không đủ sức đẩy anh ra.

Cuối cùng bị anh ôm lấy, cô vẫn bám trên vai anh mà cười.

Ban đầu anh rất tức giận, nhưng không hiểu sao cũng bật cười, rồi kéo cô cùng ngã xuống giường.

Cô cười rất lâu mới dừng lại.

Sau đó họ nằm ngửa nhìn trần nhà, im lặng rất lâu.

Đúng lúc Chu Lưu Quang tưởng Hạ Huân đã ngủ, anh nghiêng mặt nhìn cô, cô lại đột nhiên hỏi anh: "Lúc quỳ cái cuối trước mộ bà em, anh đã nói gì?"

Câu hỏi này hơi lạc đề.

Nhưng Chu Lưu Quang chỉ khựng lại một chút, rất nhanh đã nói với cô: "Anh nói, 'Nếu bà có thể gặp được mẹ và em gái cháu, xin hãy nói với họ, cháu đã yêu một người rất rất tốt'."

Hạ Huân mỉm cười.

Cô lại hỏi Chu Lưu Quang: "Anh nói xem, gương vỡ có lành lại được không?"

Cô nằm ngửa, nhìn trần nhà trống rỗng, còn Chu Lưu Quang luôn nghiêng đầu nhìn cô chằm chằm: "Có thể."

"Vì sao?"

"Vì em và anh vốn dĩ đã vỡ nát."

Mí mắt Hạ Huân run run: "Nhưng người ta luôn nói hai người vỡ nát không nên ở bên nhau, người vỡ nát nên tìm một người toàn vẹn để cứu rỗi bản thân."

Anh nói: "Không đúng, những mảnh vỡ ghép lại với nhau sẽ thành một khối hoàn chỉnh."

Lúc này Hạ Huân mới nhìn anh.

Ánh mắt anh sâu thẳm, nhưng vô cùng chắc chắn: "Sự vỡ nát của chúng ta sẽ giúp chúng ta ghép thành một hình dạng mới."

Hình dạng mới, hình dạng của trái tim.

Nghe lời anh nói, Hạ Huân đột nhiên cảm thấy, gương vỡ hình như không nhất thiết phải lành lại.

Hai người ở bên nhau, dù là luôn yêu nhau hay vì nhiều lý do mà chia cách, hai người đó cuối cùng cũng phải bước về phía trước. Bước về phía trước không thể tránh khỏi việc ngày càng xa rời hình dáng ban đầu. Điều này không hẳn là tốt, nhưng cũng không hẳn là xấu, bởi vì chúng ta luôn phải đi đến kết thúc, chứ không phải đi đến sự bắt đầu.

May mắn một chút, chúng ta sẽ quay về điểm xuất phát, đến khi kết thúc mới phát hiện ra hóa ra chúng ta vẫn luôn giữ nguyên hình dáng ban đầu, không hề thay đổi.

Kém may mắn hơn, cũng còn hơn là đứng yên tại chỗ.

Vậy nên chi bằng cứ bước tiếp.

Phía trước tự có muôn vàn hoa tươi tiễn bước.

Hạ Huân cử động tay, chạm vào mu bàn tay Chu Lưu Quang.

Sau đó cô đưa một ngón tay, móc lấy một ngón tay của anh.

Chu Lưu Quang khó hiểu nhìn cô.

Cô khẽ nói: "Lần này đừng làm mất em nữa nhé."

Chu Lưu Quang im lặng hồi lâu không động đậy.

Hạ Huân đối diện với anh, từ biểu cảm của anh dường như cô lại thấy được thiếu niên của nhiều năm về trước.

Thiếu niên cô độc gầy guộc như một tảng đá kỳ dị, luôn mặc đồ đen, ánh mắt cũng luôn thâm trầm, không hòa đồng, ít nói, làm sai không giải thích, làm việc tốt không đòi công, bị thương không kêu đau... Không ai có thể làm tổn thương anh, cũng không ai có thể lại gần anh.

Một khi lại gần anh, cô sẽ phát hiện, anh có một trái tim khao khát yêu và được yêu.

Và nếu anh yêu cô, anh sẽ dâng cả trái tim này lên trước mặt cô.

Chu Lưu Quang cuối cùng cũng cử động sau một hồi im lặng.

Anh đứng dậy, đi đến ngăn kéo, lấy ra một thứ gì đó.

Hơi thở Hạ Huân nghẹn lại — đó là chiếc vòng tay Tỳ Hưu và sợi dây chuyền bện bằng dây đỏ mà cô tặng anh năm xưa.

Cô hỏi: "Không phải đã bị anh vứt rồi à?"

Anh nói: "Anh không nỡ."

Cô không biết, năm đó sau khi cô đi, anh đã bật đèn tìm kiếm suốt một đêm dưới lầu.

Nhưng năm đó rời đi, anh đã không mang chúng theo.

Anh nhớ nhung quá nhiều, không dám đối diện trực tiếp.

Anh chỉ có thể chìm đắm trong sự nhớ nhung hỗn loạn và sa đọa, chứ không thể thẳng thắn đối mặt với tất cả những gì đang xảy ra trong thực tại.

Hạ Huân đưa tay về phía anh.

Anh bước tới, cô nhận lấy chiếc vòng tay Tỳ Hưu, giúp anh đeo lại.

Vòng tay Tỳ Hưu vừa vặn che đi một vết sẹo trên cổ tay anh.

Đeo xong, cô định rút tay về, anh lại nắm chặt lấy tay cô rất mạnh, như thể đang truyền cho cô một niềm tin nào đó —

Anh nhất định sẽ không buông tay cô lần nữa.

Chương (1-63)