Truyện:Thuốc Lá Và Dâu Tây - Chương 59

Thuốc Lá Và Dâu Tây
Trọn bộ 63 chương
Chương 59
0.00
(0 votes)


Chương (1-63)

Sau khi buổi biểu diễn kết thúc, Hạ Huân mới biết ông ngoại của Chu Lưu Quang cũng đến dự.

Cô nên gọi ông là "Ông Ngụy", ba chữ này dường như lại kéo người ta về những ngày tháng xa xưa.

Mấy năm không gặp, tóc của ông Ngụy đã bạc trắng hoàn toàn, chân cẳng cũng không còn nhanh nhẹn như trước, giờ đã phải chống gậy.

Thế nhưng khi nhìn thấy Hạ Huân, ông vẫn như ngày xưa, cười ha hả gọi cô: "Tiểu Huân."

Ông cười: "Tiểu Huân của chúng ta đã thành ngôi sao lớn rồi!"

Hôm nay Hạ Huân trang điểm kiểu sân khấu, đi kèm với chiếc váy dạ hội lụa satin hở lưng màu xanh, tà váy vừa vặn che phủ đầu gối, bên dưới đi bốt đen cao đến đầu gối. Trông cô không quá trang trọng mà cũng chẳng quá tùy tiện, cực kì rạng rỡ và 🍳⛎*🍸*ế*𝓃 ⓡ*ũ.

Nhưng hào quang của cô mãi mãi chỉ là để trình diễn cho người ngoài xem. Trước mặt ông Ngụy, cô dường như lại trở thành cô gái giản dị của ngày trước.

Cô cười: "Ai nói vậy ạ, rõ ràng con vẫn là cô bé con ngày xưa mà."

Ông Ngụy cười: "Không giống nữa rồi, ông nghe Lưu Quang nói con sắp đến biểu diễn, nên nghĩ bụng đến xem con. Vừa rồi đến nơi, nếu không phải Lưu Quang chỉ cho ông, ông còn không nhận ra đó con em... Cơ mà cũng tại ông già rồi, mắt mờ hết cả."

Khi ông Ngụy nói, hàm răng lộ ra, Hạ Huân mới phát hiện ông đã rụng mất hai chiếc răng.

Tốc độ già đi của người già kinh ngạc hơn nhiều so với tốc độ trưởng thành của trẻ nhỏ.

Nếu bà còn ở đây, không biết sẽ ra sao.

"Khi nào con đi?" Ông Ngụy lại hỏi.

Hạ Huân đáp: "Chuyến bay ngày mai ạ."

Ông Ngụy nhíu mày, lộ ra vẻ thất vọng: "Nhanh vậy sao, ông còn định giữ con lại ăn một bữa cơm."

Hạ Huân khựng lại, nhìn sang Chu Lưu Quang.

Anh vẫn luôn đứng bên cạnh, im lặng không nói lời nào. Nhận được ánh mắt của Hạ Huân, anh nhìn về phía ông ngoại, nói: "Để lần sau đi ạ."

Anh giúp cô từ chối, bởi ì anh biết đến giờ cô vẫn không thể đối diện với sự ra đi của bà, không biết cô có đủ dũng khí để quay lại nơi đau buồn đó hay không.

Ông Ngụy liếc nhìn Chu Lưu Quang, im lặng một lúc rồi nói: "Cũng phải, Tiểu Huân làm việc vất vả quá, để lần sau vậy."

Những năm này, không phải là ông không biết gì về chuyện giữa Chu Lưu Quang và Hạ Huân.

Năm Hạ Huân rời đi, ông đã đến Bình Vu mấy lần vì bệnh tâm lý của Chu Lưu Quang. Mỗi lần Chu Tu Thụy gọi điện nói Lưu Quang sắp không ổn, ông lại chống cây xương già này, chống gậy đến thăm đứa cháu ngốc đó.

Số lần đến nhiều, một số chuyện cũng dần dần sáng tỏ.

Lúc đó, ông chỉ trách mình là người mắt mù, tình cảm giữa bọn trẻ đã sâu đậm đến mức này mà ông lại không hề hay biết.

Những điều năm xưa không biết, giờ biết rồi, cũng chỉ có thể giả vờ như không biết.

Ông giả câm giả điếc, chuyện của bọn nhỏ hãy để chúng tự giải quyết.

"Hay là đổi vé đi." Hạ Huân đột nhiên mở lời.

Cô đã thay đổi ý định: "Đã lâu rồi con chưa được ăn cơm ông Ngụy nấu, con hơi nhớ rồi"

Chu Lưu Quang và ông Ngụy đều ngẩn ra.

Rất nhanh, ông Ngụy cười gật đầu: "Được chứ, giờ đang là mùa nấm, con tha hồ mà thưởng thức nhé."

Hạ Huân cười, ngẩng đầu nhìn thẳng vào Chu Lưu Quang, hai người không nói gì, nhưng dường như đã nói hết mọi điều.

Sáng sớm hôm sau, trước khi đến nhà ông Ngụy ăn cơm, Hạ Huân đi viếng mộ bà trước.

Mấy năm nay tuy cô không về nhà, nhưng cứ đến ngày giỗ bà, cô đều đến thăm mộ bà.

Năm xưa bà từng nói không muốn rời khỏi đây, nên dù không nỡ xa bà, cuối cùng cô vẫn an táng bà trên mảnh đất này.

Phía sau mộ bà có một cây liễu mọc lên, không biết nó đã lớn lên bằng cách nào. Ba năm trước cô đến đây đã thấy nó, lúc đó nó đã cao nửa người, giờ thì cao hơn cô rồi.

Nhưng trên mộ không có cỏ dại, chỉ có những bông hoa nhỏ nở rộ hai bên, chắc là ông trời cũng không muốn thấy bà sau khi qua đời vẫn chịu cảnh hoang vắng.

Trước khi đến, cô đã rửa mấy tấm ảnh cô biểu diễn tại lễ hội âm nhạc đêm qua, giờ cô đốt hết cho bà.

Hạ Huân không khóc, chỉ nhẹ nhàng nói: "Điều hối tiếc duy nhất của con là bà không thể thấy con bây giờ."

Nói ra câu này mới thấy nó buồn bã đến nhường nào, cô nhanh chóng cười lên: "Nếu bà đầu thai, bây giờ bà đã là một cô bé năm tuổi rồi. Bà mặc váy nhiều, cười nhiều và kết bạn nhiều nhé."

Nói ra những lời vui vẻ, lại càng thấy bi thương hơn.

Thế là Hạ Huân im lặng.

Cô đứng lặng lẽ trước mộ bà rất lâu, cảm nhận làn gió nhẹ v**t v* tóc và khuôn mặt, giống như bà đã từng nhẹ nhàng v**t v* cô vậy.

Lúc rời đi, cô mới phát hiện Chu Lưu Quang đang ôm một bó hoa đứng sau lưng cô, bên cạnh anh còn có ông Ngụy.

Thấy cô phát hiện ra họ, Chu Lưu Quang mới bước tới.

Hạ Huân nhìn anh đặt bó hoa trong lòng xuống trước mộ bà, cô hỏi: "Sao hai ông cháu lại đến đây?"

"Năm năm nay Lưu Quang gần như đều ở nước ngoài, nhưng nó luôn nhờ ông đến cúng viếng. Con xem những bông hoa nhỏ này này, đều là nó bảo ông trồng đấy." Ông Ngụy nói.

Mắt Hạ Huân trầm xuống, nhìn về phía Chu Lưu Quang.

"Anh không có dũng khí quay về, thậm chí ngay cả về nước anh cũng không có dũng khí." Chu Lưu Quang cũng nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm.

Hạ Huân dời mắt, cúi đầu nói: "Năm nào em cũng đến, nhưng cũng chỉ dám đến đây."

Nỗi buồn bao trùm xung quanh như một màn sương mù dày đặc.

"Trước đây ông từng gặp mẹ con ở đây, nhưng chưa gặp con. Nếu biết con đã từng đến, ông nhất định đã gọi Lưu Quang quay về rồi." Ông Ngụy thở dài.

"..." Hạ Huân không nói gì.

Chu Lưu Quang lại quay người, quỳ xuống đất, cúi đầu lạy bà một lạy.

Mắt Hạ Huân lập tức ướt nhòe.

Anh đứng thẳng dậy, nhìn bia mộ của bà: "Cháu xin lỗi bà."

Ai cũng biết câu xin lỗi này là vì điều gì.

Ông Ngụy nghe vậy thì quay đầu đi, khóe mắt rỉ ra hai giọt nước mắt đục ngầu.

Chu Lưu Quang nói xong, lại lạy thêm một lạy: "Con sợ sướt mướt nên không nói nhiều, con chỉ  hứa - sau này con sẽ đối xử tốt với em ấy."

Dứt lời, anh lạy lạy thứ ba, nhưng không nói thêm gì nữa.

Nói xong, anh đứng dậy phủi bụi trên người và trán.

Anh quay đầu lại, bình tĩnh nói với Hạ Huân: "Về nhà ăn cơm thôi."

"..."

Sau nhiều năm, Hạ Huân lại đứng trước cánh cổng này.

Nhà ông Ngụy vẫn như xưa, hoa đăng tiêu rủ hờ hững trên cổng gỗ. Cô nhìn sang nhà bà, ánh mắt cô trầm xuống, không hiểu sao vẫn không có can đảm bước vào.

Cô không é-p 🅱️-цộ-ⓒ mình, mà quay người bước vào nhà ông Ngụy.

Bữa cơm này có món nấm.

Đầu tháng sáu có mấy trận mưa, tất cả các loại nấm ở đây đều mọc lên, vừa đúng thời điểm ăn ngon nhất.

Nấm dai dùng ớt khô xào, nấm khô dùng ớt xanh xào, nấm đầu xanh và nấm bụng dê thì nướng. Ninh một nồi canh gà ta, cho nấm Tùng Nhung, thêm măng trúc và nấm hồng lớn vào, vị vừa tươi ngon lại còn bổ khí huyết. Còn lại một ít nấm thông thì đem xào cay, hoặc làm dầu rưới đều ngon.

Hạ Huân cảm thấy chuyến đi này của cô rất đáng giá.

Ông Ngụy không ngừng gắp thức ăn vào bát Hạ Huân: "Ăn nhiều vào, món này ở ngoài muốn ăn cũng không có đâu. Ông ở lại đây cũng vì thích món này."

Hạ Huân cười: "Dạ."

Ông Ngụy cười, lại múc cho Chu Lưu Quang một muỗng canh. Người già luôn thích nhìn con cháu ăn, nhưng bản thân lại ăn không nhiều, rất ít khi động đũa.

Đang ăn, Chu Lưu Quang chợt giật mình, anh nhìn chằm chằm vào đĩa, vài giây sau lại ngẩng đầu nhìn trời: "Sao tuyết đã rơi rồi?"

Hạ Huân hỏi: "Tuyết nào?"

Vừa dứt lời, cô lại thấy mắt lóa đi: "Ai đốt pháo hoa vậy?"

Con ngươi Chu Lưu Quang cũng giãn ra: "Bó pháo hoa này đẹp quá."

"Ôi, tuyết rơi thật rồi!" Hạ Huân cười khúc khích, lại hỏi Chu Lưu Quang, "Sao anh lại đưa em đi ngắm tuyết nữa rồi?"

"Đẹp không?" Chu Lưu Quang cười hỏi.

Hạ Huân đứng dậy, chạy về phía chỗ pháo hoa, vừa chạy vừa dang hai tay đón trận tuyết trời: "Đẹp quá, thật sự đẹp quá!"

Chu Lưu Quang cũng chạy theo cô: "Em xem, bó pháo hoa kia màu đỏ, thắp sáng cả bầu trời."

"Anh nói xem, thần tiên trên trời có thấy không Hạ Huân ngước nhìn bầu trời, dường như lại trở thành cô gái nhỏ ⓜ_ề_𝐦 mạ_ı ngày nào.

Chu Lưu Quang đang định trả lời cô thì chợt thấy ánh vàng lóe lên sau pháo hoa, thần Phật từ đám mây đen kịt xuất hiện: "Hình như anh thấy Phật Tổ rồi."

Hạ Huân không chớp mắt: "Hình như em thấy Chúa Giêsu rồi."

"Em cũng thấy Phật Tổ rồi, trông giống hệt trong Tây Du Ký, còn cả Bồ Tát nữa, cũng giống hệt luôn." Hạ Huân nheo mắt, "Chúa Giêsu na ná bức tranh, nhưng ở xa quá em không thấy rõ ngũ quan."

Chu Lưu Quang chớp mắt, trước mắt là một cảnh tượng chư thần cùng vui vẻ, các vị thần tiên này đứng thành hàng, thưởng thức pháo hoa, cười nói vui vẻ.

Không biết từ góc nhìn của họ, pháo hoa sẽ trông như thế nào?

Có thể sẽ như một chiếc dù lớn bung ra chăng?

"Chíu chíu chíu... Bùm bùm bùm..." Pháo hoa cái này nối tiếp cái kia bay lên trời, còn tuyết thì rơi lất phất như lông ngỗng.

Hạ Huân cười: "Giờ thần tiên cũng quốc tế hóa rồi, hóa ra Chúa Giêsu và Phật Tổ quen nhau à?"

Ánh mắt Chu Lưu Quang dừng lại: "Hình như anh thấy mẹ anh..."

"Ở đâu?" Hạ Huân hỏi.

"Ở đó, còn có em gái anh và cả bà em nữa!" Chu Lưu Quang vui vẻ nhảy cẫng lên, khoảnh khắc đó

anh dường như biến thành một đứa trẻ chưa lớn.

Hạ Huân nhìn qua, quả nhiên có ba người không xem pháo hoa, mà đang nhìn chằm chằm vào họ.

Hạ Huân cũng nhảy lên, vẫy tay với bà: "Bà ơi, bà sống có tốt không?"

Bà mặc một bộ quần áo rất sạch sẽ, tóc dài rất nhiều, dài đến ngang tai, bên tai còn cài một chiếc kẹp ngọc trai, trang nhã và hiền từ. Bà vẫy tay với Hạ Huân: "Bà sống tốt lắm, con có ổn không?"

"Con rất ổn!" Hạ Huân cười, miệng mở rộng, nước mắt chảy dài.

Chu Lưu Quang cũng hỏi mẹ và em gái cùng một câu hỏi: "Hai người có khỏe không?"

"Mẹ và em rất khỏe." Mẹ xoa đầu em gái, cười hỏi anh: "Con phải chăm sóc cho cơ thể, phải vui vẻ, hạnh phúc, biết chưa?"

Chu Lưu Quang gật đầu mạnh.

Mẹ lại hỏi: "Cô gái bên cạnh con là ai vậy?"

Chu Lưu Quang nhìn Hạ Huân, Hạ Huân cũng nhìn anh. Im lặng một lúc, anh nắm lấy tay cô, nói với mẹ: "Cô ấy là người con muốn cưới."

Mẹ cười, em gái cũng vỗ tay cười lớn: "Con có chị dâu rồi, sau này chị dâu sẽ tết tóc cho con!"

Chu Lưu Quang và Hạ Huân nhìn nhau cười.

Đã lâu rồi anh không vui vẻ đến vậy, Hạ Huân cũng thế. Rồi không hẹn mà gặp, anh đột nhiên cúi người, còn cô đột nhiên kiễng chân, họ cứ thế ⓗ-ô-ռ nhau.

Khoảnh khắc đó gió tuyết tĩnh lặng, còn pháo hoa thì cuồng nhiệt.

Tuyết ơi em cứ rơi đi, pháo hoa ơi em cứ nở đi, cứ cố gắng nở đi, đừng ngừng lại, mọi người đừng ngừng lại.

Giống như nụ ♓_ô_𝐧 này, đừng dừng lại.

Ấm áp qu_ấ_n 🍳υý_𝐭, cùng nhau hít thở.

Chúng ta vẫn còn sống, chúng ta không được ngừng lại.

Hôn nhau đi, yêu nhau đi.

Mãi mãi không dừng.

Chương (1-63)