| ← Ch.57 | Ch.59 → |
Ngày thứ hai ở trấn Hợp Hoan, Hạ Huân đã phải lao vào công việc.
Lịch thông báo yêu cầu tập dượt lúc một giờ chiều nhưng cô lại ngủ quên, mãi đến mười hai giờ mới mở mắt.
Bởi vì đêm qua Chu Lưu Quang đã ở lại phòng cô.
Ban đầu hai người vẫn còn nói chuyện rất buồn bã về chuyện cũ của Quý Thiên Nhai, không ngờ cứ nói cứ nói, anh đã bắt đầu động tay động chân.
Anh ôm cô từ phía sau, "Những người trước đây, dù tốt hay xấu đều có một kết cục, còn anh thì sao?"
Cô mỉa mai anh: "Bây giờ anh là một sếp tổng bá đạo, lái xe sang, ở biệt thự cao cấp, trẻ trung lại giàu có, kết cục không tệ đó thôi."
Song anh lại nói: "Em mới là kết cục của anh."
Giọng anh nói trầm thấp, không hề có ý trêu chọc, trái lại còn có chút cô đơn, nhưng câu nói này vẫn khiến Hạ Huân nổi hết da gà.
Đặc biệt là sau khi nói xong, anh lại cọ cọ vào hõm vai cô, ra vẻ làm nũng.
Sau đó, cô bị anh trêu chọc đến mức có phản ứng.
Thà rằng đẩy ngã anh còn hơn là bị anh đẩy ngã.
Thế nên lần này, dù là anh 𝐪_⛎𝓎_ế_ռ г_ũ, nhưng cô lại là người chủ động.
Ánh lửa trại trong sân xuyên qua cửa sổ kính, lập lòe chiếu vào. Nhìn ra ngoài, núi xanh trùng điệp, vẫn còn thấy những chiếc cối xay gió phát điện trên lưng chừng núi. Hơi nước từ sông Y bốc lên trong màn đêm, còn bọn họ thì q⛎●ấ●п 🍳●⛎ý●𝖙 trên giường, dường như cả nhân gian chỉ còn lại hai người.
Bọn họ điên cuồng khác thường, cứ như không còn ngày mai.
Giữa chừng, Hạ Huân chợt cảm thấy: "Thật ra làm bạn tình cũng không tệ."
Hạ Huỳnh nói đúng, có lẽ cô không nên sống mãi với nỗi đau, vậy thì hãy dùng niềm h●𝖔●🔼●𝓃 𝖑●ạ●🌜 để giảm đau trước đã.
Nhưng cũng chính vì câu nói này mà anh hành hạ cô đến tận sáng.
Lần đầu tiên trong hơn hai mươi năm sống trên đời, Hạ Huân mới biết thế nào là "sói đói vồ mồi".
Nếu l*m t*nh có thể khiến người ta ↪️*ⓗ*ế*🌴, thì mỗi lần bọn họ đều là tuẫn tình.
Ngày hôm sau, mặt trời đã lên cao, Dữu Tử điên cuồng gõ cửa: "Chị Tiểu Huân, chị dậy chưa, chúng ta phải đến địa điểm rồi."
Hạ Huân bỗng bật dậy khỏi giường, nhưng lại đau nhức khắp người như thể vừa đá trúng góc bàn, đau đến mức mãi không nói nên lời.
"Em đi mua giúp chị một ly Americano đá với, chị xuống ngay đây." Đợi cơn đau nhức toàn thân qua đi, Hạ Huân mới mở lời.
Dữu Tử đáp: "Vâng, vậy chị nhanh lên nhé."
Nói xong, ngoài cửa không còn động tĩnh gì.
Hạ Huân thở phào nhẹ nhõm, vén chăn bước xuống giường, quay đầu nhìn lại mới thấy người kia vẫn còn đang ngủ.
Xem ra là quá mệt mỏi.
Cô đến bàn trang điểm lấy chiếc kẹp tóc nhỏ của mình, đi tới kẹp vào mũi và môi anh.
Anh tỉnh dậy vì đau, ôm mặt hỏi: "Em làm cái gì đấy?"
"Tại sao anh thức cả đêm giờ có thể ngủ bù, còn em phải đi làm việc?" Hạ Huân cười "ha hả", "Không đời nào."
Chu Lưu Quang bị vẻ mặt tự mãn này của cô chọc tức, lao xuống giường định bắt cô.
Vừa động anh đã va vào thành giường.
Vận động suốt một đêm, chân anh cũng chẳng khá hơn là bao, thậm chí còn đau hơn cô.
Cô bật cười thành tiếng, không hề có ý định đỡ anh dậy, đi đến mở cửa: "Dậy rồi thì mau cút ra khỏi phòng em, kẻo bị người khác nhìn thấy em..."
Chưa nói hết câu, cánh cửa phòng Đinh Tước đối diện cũng vừa được mở ra.
Và Quý Thiên Nhai chân trần, mặc quần jean, c** tr*n, vừa mặc áo phông vừa bước ra.
Đúng lúc Hạ Huân mở miệng bảo Chu Lưu Quang cút, Đinh Tước cũng tựa vào cửa, nói với vẻ cẩn thận từ phía sau: "Anh mau đi đi, đừng để bị phát hiện."
Lúc này không biết ai mới là người nên bối rối...
Cuối cùng cả hai đành giả vờ như không nhìn thấy gì, tự đóng cửa phòng mình lại.
Đóng cửa xong, đến lượt Chu Lưu Quang cười lớn: "May mà không phải Dữu Tử nhìn thấy."
Hạ Huân im lặng.
Buổi tập dượt lúc một giờ cuối cùng vẫn diễn ra đúng giờ, cô không đến trễ.
Sân khấu được dựng trên quảng trường Lễ hội Hái Hoa của trấn Hợp Hoan.
Những người có mặt ngoài vài ba người hâm mộ lẻ tẻ ra thì gần như đều là nhân viên. Dưới sân khấu, Chu Lưu Quang, Quý Thiên Nhai, Thương Thiên Đông đứng thành một hàng, ánh mắt đồng loạt nhìn về phía cô.
Đinh Tước không đến, không biết là vì không dậy nổi hay là ngại đối mặt với cô.
Ở đó cũng có không ít master của fansite, nhưng tất cả bọn họ đều đang chờ chụp các nghệ sĩ khác.
Một số người cũng chĩa máy ảnh về phía cô.
Cô không phải người nhút nhát, đặc biệt là khi đeo kính râm vào, trông cô càng thêm xa cách, rất giống ngôi sao.
Hát xong bốn bài, cô bước xuống sân khấu, không ngờ lại có người hâm mộ muốn chụp ảnh cùng cô.
Bốn nữ một nam, số lượng không nhiều, nhưng vẫn khiến cô tự dưng được cưng mà sợ.
Cô chụp ảnh tập thể với bọn họ, rồi lần lượt chụp ảnh riêng và ký tên cho từng người.
Đến lượt người hâm mộ nam cuối cùng, Hạ Huân luôn cảm thấy anh ấy quen mắt.
Đến khi cô ký xong tên và nhìn kỹ khuôn mặt đối phương, cô mới giật mình nhận ra, gặp người quen rồi.
Bạch Tiền cười vì biểu cảm của cô: "Không ngờ cậu vẫn còn nhận ra mình."
Hạ Huân kinh ngạc che miệng: "Lâu quá không gặp." Cô ngừng lại, nói thêm hai chữ: "Lớp trưởng."
Cô không ngờ lại gặp Bạch Tiền ở đây.
Càng không ngờ Bạch Tiền lại là người hâm mộ của cô.
Cô nhìn anh ấy, anh ấy đã thay đổi rất nhiều.
Trước đây anh ấy thường đeo một chiếc kính gọng đen cứng nhắc, đen và gầy, lưng hơi gù như bị điều gì đó nặng nề đè nén khiến anh ấy không thể ngẩng đầu lên. Vậy anh ấy cũng không hay cười, trông rất già dặn.
Còn bây giờ anh ấy đã trắng hơn, kính vẫn là gọng đen nhưng kiểu dáng thời trang hơn nhiều, lưng cũng không còn còng nữa mà rất thẳng.
Đẹp hơn trước rất nhiều.
"Đã lâu lắm rồi không có ai gọi mình là lớp trưởng." Bạch Tiền cười.
Hạ Huân cũng cười: "Thật không ngờ sẽ gặp lại cậu ở đây."
"Mình là người hâm mộ của cậu mà." Bạch Tiền giơ chiếc album trên tay lên.
Hạ Huân không giấu được sự xúc động trong lòng: "Cảm ơn cậu."
"Mình cũng cảm ơn cậu, bài hát rất hay, khi làm xong thí nghiệm và về ký túc xá, mình thường nghe một lúc." Bạch Tiền luôn giữ một nụ cười chân thành.
Chu Lưu Quang cùng nhóm người ở bên cạnh đã nhìn sang.
Thương Thiên Đông nói gì đó với Chu Lưu Quang, anh khẽ nhích chân về phía Hạ Huân, rồi lại dừng lại, cuối cùng không đi qua.
Hạ Huân hỏi: "Bây giờ cậu làm công việc gì?"
"Mình vẫn đang đi học, lần này mình về đây nghỉ hè."
"Cậu là nghiên cứu sinh à?" Hạ Huân hỏi: "Trường nào thế?"
Bạch Tiền cười: "Đại học Thanh Hoa, nghiên cứu sinh cũng là Thanh Hoa."
Anh ấy không hề có vẻ kiêu ngạo.
Hạ Huân không kìm được ngưỡng mộ: "Cậu giỏi quá."
Cô biết hoàn cảnh gia đình Bạch Tiền rất khó khăn. Anh ấy xuất thân từ nông thôn, với nguồn giáo dục kém như vậy mà có thể thi đậu vào trường đại học hàng đầu quả là không dễ dàng.
Cô thật lòng mừng cho anh ấy: "Mình biết cậu nhất định sẽ làm được."
Bạch Tiền gật đầu: "Trời luôn vận hành mạnh mẽ, người quân tử phải noi theo quy luật của trời, tự mình nỗ lực không ngừng."
Hạ Huân sững người, nhớ đến câu an ủi của cô khi Bạch Tiền thi trượt năm xưa.
Cô nhớ lúc đó ngay cả giờ giải lao Bạch Tiền cũng không đi vệ sinh, chỉ cần cô ngẩng đầu là có thể thấy bóng lưng anh ấy đang cúi đầu viết.
Cô cảm ơn vận mệnh vì cuối cùng đã cho anh ấy một kết cục công bằng, cũng thấy may mắn vì anh ấy đã kiên trì. Với học vấn của anh ấy, chỉ cần tiếp tục nỗ lực, tương lai nhất định sẽ trở thành trụ cột quốc gia.
Hạ Huân suy nghĩ một chút, lại ký thêm một dòng chữ đặc biệt trên album của anh ấy.
Bạch Tiền cầm lên xem, ánh mắt trở nên dịu dàng hơn nhiều.
Anh ấy im lặng một lúc, nói: "Năm đó cậu rời đi mà không nói lời nào, mình đã đi hỏi giáo viên chủ nhiệm, thầy nói bà cậu mất, mẹ cậu đón cậu đi. Gần đến kỳ thi đại học, mình rất lo cho cậu, nhưng may mắn là cậu không từ bỏ việc học, mà ngược lại mọi thứ đều tốt đẹp."
Nói đến đây, anh ấy cười: "Nửa năm trước có lần rảnh rỗi ở ký túc xá, mình đã tìm kiếm tên cậu, không ngờ lại phát hiện cậu đã trở thành ca sĩ, rồi mình trở thành người hâm mộ của cậu."
Hạ Huân chợt thấy sống mũi cay cay.
Cô cố nén lại, cười: "Ngày khổ đã qua, ngày tốt chẳng phải đã đến rồi sao?"
Cô nhìn vào mắt anh ấy: "Mình tin rằng chúng ta sẽ đều rất tốt."
Bạch Tiền cũng nhìn cô, cổ họng anh ấy khẽ cử động, dường như đang kìm nén gì đó: "Hạ Huân, mịn chúc cậu vạn sự như ý."
Hạ Huân cười, dùng sức gật đầu: "Bạch Tiền, mịn chúc cậu tiền đồ rực rỡ."
Lần này cô không gọi anh ấy là lớp trưởng.
Bạch Tiền mỉm cười, xoay người rời đi.
Đi ngang qua nhóm Chu Lưu Quang, Thương Thiên Đông chủ động chào hỏi anh ấy. Bạch Tiền nhìn họ, cũng cười đáp lại một cách thoải mái.
Bọn họ không phải là mối 🍳_⛎_𝐚_п ⓗ_ệ có thể hàn huyên vài câu. Sau khi chào hỏi, Bạch Tiền rời đi, Chu Lưu Quang mới đi đến bên cạnh Hạ Huân.
Hạ Huân nhìn anh, nói: "Em phải đi trang điểm rồi."
Nói xong, cô quay người đi về phía hậu trường.
Anh không đi theo.
Mãi đến khi cô gần trang điểm xong, anh đột nhiên đẩy cửa bước vào.
Hạ Huân dùng chung phòng trang điểm với người khác, nhưng lúc đó những người khác người thì đang tập dượt, người thì chưa đến, chỉ có một mình cô trong phòng.
Chu Lưu Quang đóng cửa lại cho cô.
Hạ Huân đã trang điểm xong, đường kẻ mắt màu xanh lá cây, là kiểu trang điểm đậm chất thần tượng.
Tóc vẫn chưa làm, trên trán cô kẹp bốn chiếc kẹp kim loại nhỏ. Khi Chu Lưu Quang bước tới, anh không nhịn được đưa tay chạm vào.
Hạ Huân chỉ chú ý đến động tác đóng cửa của anh, cô nhướng mày hỏi: "Lại muốn làm chuyện xấu?"
Bây giờ cô đã mặc định rằng khi bọn họ ở riêng nhất định sẽ xảy ra chuyện gì đó.
Ánh mắt anh tối xuống.
Cô bĩu môi: "Vậy anh chú ý son môi..."
Từ "môi" bị anh nuốt chửng vào miệng.
Cô bị 𝐡*ôn*, lại còn là một nụ hô-n ư-ớ-✝️ á-𝐭.
Môi vừa chạm vào nhau anh đã đưa lưỡi vào.
Trái tim Hạ Huân như rơi xuống từ trò chơi nhảy dù - Son môi của cô.
Cô trừng mắt, phản đối anh.
Nhưng anh lại nhắm mắt, vô cùng nhập tâm.
Khoảng hơn mười giây sau, cảm thấy cô không chuyên tâm, anh 𝐜ắ_𝖓 𝖓𝖍_ẹ lưỡi cô như một hình phạt.
Anh 𝐡ô_𝖓 năm phút rồi buông cô ra, không hề kéo dài như cô tưởng, chỉ vì nếu 𝖍*ô*𝐧 thêm một giây nào nữa, anh sẽ không thể kiểm soát được ý muốn tiến xa hơn nữa.
Anh áp trán mình vào trán cô: "Anh phát hiện ra một điều."
"Em không hứng thú, cảm ơn." Hạ Huân muốn né đầu ra.
Anh đã đoán trước được hành động của cô, nhanh chóng giữ cô lại, tự nói: "Anh phát hiện ra, các cặp đôi yêu nhau không thể không l*m t*nh khi ⓗô·𝖓·, 𝐡-ô-ռ sẽ k*ch th*ch t*nh d*c."
Hạ Huân nghẹn một hơi, đẩy anh ra: "Ai là người yêu với anh!" Lại còn: "Ai thèm làm..."
Cô không tiện nói ra từ "tình", chỉ ngón tay về phía cửa: "Em phải chuẩn bị biểu diễn, tiễn khách!"
Chu Lưu Quang nhìn cô đăm đăm, ban đầu không nhúc nhích, vài giây sau đột nhiên anh lại cúi xuống định ⓗô_п 〽️_ô_𝒾 cô.
Cô vội vàng che miệng lại.
Anh dừng lại ở khoảng cách một ngón tay, ngập ngừng rồi đứng thẳng người.
Cô chửi thầm, sau đó bỏ tay xuống.
Vừa bỏ xuống, anh lại bất ngờ rướn cổ đến.
Cô rụt lại, không kịp giơ tay che miệng, chỉ cảnh giác nhìn anh.
Anh cười, lại đứng thẳng người.
Chuyện này, chuyện này... Rõ ràng là đang trêu chọc cô?
Hạ Huân nắm chặt tay, vừa định phát tác thì anh lại chuyển đề tài: "Em đã nói gì với Bạch Tiền?"
Cô khựng lại, lúc này mới hiểu ra mục đích anh đến phòng trang điểm.
Lúc nãy anh không đi theo, cô còn tưởng anh không để bụng, hóa ra anh vẫn là người bụng dạ hẹp hòi.
Chưa kịp châm chọc anh vài câu, anh đã thẳng thắn mở lời: "Anh nhận ra những thứ anh ghen khi còn đi học, bây giờ anh vẫn ghen."
Hạ Huân nhìn anh, song anh không muốn nói gì thêm, mà đứng dậy cười nói: "Thôi, anh phải đi đây."
Nói xong, anh lại liếc nhìn cô đầy ẩn ý: "Đồ xấu xí."
"..."
Đợi đến khi Chu Lưu Quang đi rồi, Hạ Huân mới hiểu câu "đồ xấu xí" này có ý gì.
Không biết tại sao miệng anh lại sạch sẽ, nhưng son môi của cô... đã hoàn toàn bị anh làm lem luốc. Môi cô bây giờ trông như sưng lên một vòng, vô cùng buồn cười.
Thế nhưng cô lại không hề tức giận, chỉ lắc đầu thầm mắng anh là đồ thần kinh.
Bảy giờ tối, đến lượt Hạ Huân lên sân khấu.
Trùng hợp lúc đó là lúc mặt trời lặn, ánh đèn sân khấu và ráng mây trên bầu trời đồng thời được bật sáng.
Album đầu tay Nàng Tiên Hoang Dã của cô có tổng cộng chín bài hát, lần này cô hát bốn bài.
Bài đầu tiên hát cho bà nội, bài thứ hai phản đối bạo lực học đường, bài thứ ba dành cho mối tình đầu, bài thứ tư dành cho tuổi trẻ.
Bốn bài hát, xuyên suốt toàn bộ những năm tháng cô ở trấn Hợp Hoan.
Khán giả dưới sân khấu vẫy gậy phát sáng, dùng máy ảnh ghi lại mọi khoảnh khắc của cô, hò reo vì cô. Bị cô truyền cảm hứng, bạn bè của cô đều đang dõi theo cô dưới sân khấu.
Cây hợp hoan buộc đầy dải lụa đỏ kia vẫn xanh tốt, tràn đầy sức sống.
Trong đầu cô không ngừng hiện lên những chuyện đã qua.
Trong giai điệu của bài hát cuối cùng, cô nhớ lại những dòng chữ đã viết trên album cho Bạch Tiền:
"Nguyện chúc cậu như núi non sông nước này, cuồn cuộn dâng trào tạo nên phong vân."
| ← Ch. 57 | Ch. 59 → |
