Truyện:Thuốc Lá Và Dâu Tây - Chương 57

Thuốc Lá Và Dâu Tây
Trọn bộ 63 chương
Chương 57
0.00
(0 votes)


Chương (1-63)

Sau khi lên xe, Hạ Huân mới biết nhà nghỉ mà họ sẽ ở đêm nay là do Quý Thiên Nhai mở.

Hạ Huân hơi kinh ngạc: "Sao cậu lại nghĩ đến việc mở homestay?"

"Kiếm tiền thôi mà." Quý Thiên Nhai cười, không muốn nói nhiều.

Ngừng một lát, Hạ Huân lại hỏi: "Mấy năm nay mọi người đều sống tốt chứ?"

Người quen cũ tụ họp, khó tránh khỏi nhớ lại chuyện xưa và nói chuyện về tình hình của nhau sau những năm xa cách.

Chỉ là không ngờ người mở lời lại là Hạ Huân.

Quý Thiên Nhai nhìn thoáng qua Hạ Huân qua gương chiếu hậu, rồi nói với Thương Thiên: "Kể chuyện cũ thì lão Thương là giỏi nhất, cậu bảo cậu ta nói đi."

Thương Thiên Đông cũng không từ chối, hắng giọng rồi bắt đầu: "Nói về tôi trước nhé, năm đó tôi không thi đậu đại học, nên đi học cao đẳng. Tuy trường không ra gì nhưng sau khi vào tôi có quen một cô bạn gái, cô ấy học nhiếp ảnh, yêu cầu rất cao trong chuyện chụp ảnh. Để chụp cô ấy thật đẹp, tôi đã tự học nhiếp ảnh, giờ thì tôi đã mở hai studio, chuyên chụp ảnh chân dung cho mấy cô gái đến đây du lịch."

Nói đến đây, anh ấy dừng lại một chút: "Tiếc là sự nghiệp phát triển tốt, nhưng bạn gái chia tay rồi..."

"Chậc chậc, đang yên đang lành ôn lại chuyện cũ, mày lại bắt đầu nói chuyện tình yêu đôi lứa." Quý Thiên Nhai chế giễu.

Thương Thiên Đông mắng: "Mẹ kiếp, mày chưa yêu bao giờ nên ghen tị à?"

Đinh Tước liếc nhìn Quý Thiên Nhai.

Quý Thiên Nhai hít một hơi, n*🌀*h*𝐢*ế*ⓝ 𝐫*ăn*𝖌 mắng: "Thương Thiên Đông, mày nói thêm một câu nữa là tao dừng xe đánh mày thật đấy."

Hạ Huân cười, liếc thấy Chu Lưu Quang ngồi ở ghế phụ im lặng nhìn chằm chằm mình, cô lập tức thu lại nụ cười.

Ngừng một lát, cô lại nói: "Thương Thiên Đông, cậu tiếp tục đi."

Thương Thiên Đông vò đầu: "Ôi dào, thật ra cũng chẳng có gì đáng nói. Sau khi hai người đi..."

Nói đến đây, anh ấy dừng lại nhìn Chu Lưu Quang và Hạ Huân, rồi mới tiếp tục: "Sau khi hai người đi, Thiên Nhai đã tĩnh tâm học hành nửa năm, nhưng vì kiến thức bị hổng quá nhiều nên thi đại học cũng không đỗ. Tuy nhiên cậu ta đã ôn thi lại một năm, đến năm thứ hai thì đỗ Đại học Vân Hoa."

Đại học Vân Hoa là trường đại học tốt nhất ở địa phương.

Việc thi đỗ là vô cùng khó khăn.

Hạ Huân hơi khó tin rằng tên côn đồ lêu lổng, không lo học hành ngày nào lại có thể thi đỗ một trường đại học danh tiếng như vậy.

Tất nhiên vì phép lịch sự, cô không thể hiện sự ngạc nhiên.

Quý Thiên Nhai cười nói: "Lúc đó ba tôi nói nếu tôi không đỗ sẽ bắt tôi đi lính. Tôi sợ quá nên phải treo đèn sách, vùi đầu vào học. Hai người cũng biết tôi mà, tính tôi lười biếng quá, không hợp với môi trường nghiêm túc."

"Đúng là rất khó tưởng tượng anh đi lính sẽ thế nào?" Đinh Tước nói.

Quý Thiên Nhai lặng lẽ nhìn cô ấy.

Thương Thiên Đông lại tiếp tục kể: "Đúng vậy, Vân Hoa không dễ đỗ chút nào, nên ba Quý Thiên Nhai vui quá, đốt pháo hoa cả ngày, bày tiệc cả ngày. Khí khí thế, hai người không biết đâu, đến cả cá dưới sông Y cũng biết nhà họ Quý có một sinh viên đại học."

"Ha ha ha..." Mọi người đều bị Thương Thiên Đông chọc cười.

Ngay cả Chu Lưu Quang cũng cong môi.

Quý Thiên Nhai mắng: "Biến đi."

Đinh Tước lại hỏi: "Sao anh lại nghĩ đến việc mở  homestay?"

"Không có gì khác, vì muốn tự lập." Quý Thiên Nhai nói nhẹ nhàng.

"Cậu có muốn biết những người khác thế nào không?" Thương Thiên Đông xen vào.

Hạ Huân vô tư vén tóc: "Sao cũng được."

Thật lòng mà nói, cô không mấy hứng thú với người khác, nên Thương Thiên Đông nói hay không nói cũng được.

"Khúc Tiểu Ninh nghỉ học không lâu sau thì kết ♓●ôп●. Người cậu ta lấy là chủ tiệm sửa xe gần nhà bà ngoại tôi, nên tôi ít nhiều cũng biết chuyện của cậu ta. Nghe nói năm thứ hai cậu ta sinh con, giờ đã có hai cô con gái." Thương Thiên Đông nói: "Mấy hôm trước, tôi thay anh họ đi đón cháu ở trường mẫu giáo, thấy cậu ta ôm theo chiếc bụng to tướng, đứng ở cổng trường làm loạn. Hình như con gái lớn của cậu ta bị đứa trẻ khác bắt nạt, bị chọc bút chì vào mắt."

Hạ Huân im lặng lắng nghe, 𝖍●é m●ở một khe cửa sổ nhỏ, mặc cho gió nóng bên ngoài thổi vào.

"Triệu Lan thì tôi không biết nhiều lắm, trước đây cậu ta định đi theo con đường thể thao, nhưng không thi đỗ. Sau đó hình như ba cậu ta bị bệnh, cậu ta bỏ học để kiếm tiền nuôi gia đình. Hai năm trước ba cậu ta qua đời, để chữa trị cho ba, gia đình cậu ta nợ mấy trăm ngàn. Cậu ta phải đi làm xa để trả nợ, hình như không quay lại đây nữa."

"Còn Ân Ô Thiến..."

Nói đến đây, Thương Thiên Đông dừng lại rồi tiếp tục: "Năm kia cậu ta ra tù, nhưng năm nay lại vào rồi."

Mắt Hạ Huân khẽ động, như đang hỏi tại sao.

"Vì buôn bán m* t**." Quý Thiên Nhai nói.

"Bọn tôi không rõ cậu ta đã đi vào con đường đó như thế nào, nhưng tính cách con người quyết định số phận, bọn tôi cũng không quá bất ngờ về kết cục của cậu ta."

Hạ Huân cụp mắt, gật đầu.

Nghe những chuyện cũ của những người này, cô vẫn giữ được sự bình tĩnh như cô đã tưởng tượng.

Từ khi quyết tâm thay đổi, cô không còn sợ hãi quá khứ đầy rẫy vết thương của mình nữa. Và những cái tên đã từng làm cô đau thấu xương giờ cũng đã trở nên không còn quan trọng.

Cô nghĩ đến lúc cô tham dự tiệc sinh nhật của bạn học trong căn biệt thự riêng ở New York, thì Khúc Tiểu Ninh đang đau đớn chờ đợi con chào đời trong phòng sinh. Lúc cô nhận được chiếc túi Hermes đầu tiên Hạ Huỳnh tặng, thì Triệu Lan đang oằn mình dưới gánh nặng nợ nần do chữa bệnh cho ba. Lúc ô ngước nhìn cực quang ở Iceland, cảm nhận thế giới rộng lớn khác biệt, thì Ân Ô Thiến đang mang chiếc còng tay lạnh lẽo bước vào nhà tù mà gần như cả đời sẽ không thể thoát ra.

Điều này không hoàn toàn là sự sắp đặt của số phận, mà là do bản thân có đi nhầm đường hay không.

"Còn cậu?" Sau một lúc im lặng, Quý Thiên Nhai hỏi.

Hạ Huân ngước mắt nhìn thẳng vào anh ta qua gương xe, anh ta hỏi: "Cậu thay đổi nhiều hơn bất kỳ ai, có chuyện gì vậy?"

Vừa dứt lời, Chu Lưu Quang khẽ liếc mắt, âm thầm nhìn về phía cô.

Hạ Huân cảm nhận được ánh mắt của anh, nhưng cô không nhìn lại, chỉ cười: "Quá trình không quan trọng, quan trọng là mấy năm nay tôi sống rất tốt, bây giờ cũng rất tốt, thế là đủ rồi."

Quý Thiên Nhai sững sờ, sau đó cười: "Cũng đúng."

Anh ta bật hệ thống âm thanh trên xe, mở bài hát New Boy của Phác Thụ.

"Đúng vậy, tôi nhìn thấy ánh nắng ở khắp mọi nơi

Niềm vui đang bay lượn trên thành phố

Thế kỷ mới đến như một giấc mơ

Làm tôi thấy ấm áp..."

Đây là một bài hát mang lại hy vọng. Họ nghe nó suốt đường đến trấn Hợp Hoan, xa xa là núi non trùng điệp, gần đó có hoa cỏ tươi tốt, đường vành đai sông đã được làm mới rộng hơn trước. Còn sông Y vẫn là sông Y đó, luôn cuồn cuộn chảy xiết với dáng vẻ không ngừng nghỉ.

Homestay của Quý Thiên Nhai nằm bên bờ sông Y.

Cánh cổng bên ngoài bằng gỗ nhưng rất hoành tráng, các loại hoa quấn quanh hai bên khung cửa: có hoa tường vi đã tàn, có hoa đăng tiêu đang nở rộ, và cả hoa sao màu đỏ. Khu vườn bên trong còn thu hút ánh nhìn hơn, bên tường rào có cây hợp hoan, cây phượng hoàng, gần sảnh chính có một cây chuối to lớn, bên cạnh có một hồ nước đầy hoa sen trắng, bắc ngang qua là một cây cầu nhỏ, cá vàng nhàn nhã bơi dưới cầu.

Hạ Huân bị cảnh này thu hút, khi lấy lại tinh thần mới thấy sân vườn hơi lộn xộn, đặt nào là bếp nướng, bàn ghế, dụng cụ vệ sinh, gỗ...

Quý Thiên Nhai nói: "Mọi người nghỉ ngơi một lát đi, tối nay chúng ta sẽ có tiệc lửa trại."

Đinh Tước cười: "Tuyệt vời, tôi thích."

"..." Hạ Huân cũng rất mong đợi.

Sau đó, Dữu Tử và trợ lý của Chu Lưu Quang đi giúp mọi người cất hành lý, Hạ Huân và Đinh Tước đi tham quan nhà nghỉ, còn Thương Thiên Đông lấy ba lon bia mở ra, đưa cho Chu Lưu Quang và Quý Thiên Nhai mỗi người một lon.

Lâu rồi không gặp.

Trước khi chính thức dùng bữa, những người bạn tốt nên tụ tập một lát, cho dù không nói chuyện gì.

Buổi tối, tiệc lửa trại rất náo nhiệt.

Những khách khác trong homestay cũng tham gia.

Mọi người ca hát, nướng thịt, những người ngồi thành nhóm nhỏ trên ghế uống rượu trò chuyện và những người nhảy múa quanh lửa trại chiếm nửa số lượng.

Sau hai bài hát, Quý Thiên Nhai nhận lấy micro, giơ chai rượu lên, nói với mọi người: "Hôm nay tôi gặp lại hai người bạn thân lâu ngày không gặp. Tôi rất vui, tối nay tất cả đều miễn phí! Tôi mời mọi người một ly!"

"Ồ wow~" Anh ta vừa dứt, mọi người bên dưới đều reo hò.

Đinh Tước tiện tay nhặt một chai bia trên bàn đứng dậy: "Đến lượt bọn tôi mời anh."

Nói xong, cô ấy dùng răng cắn mở nắp chai bia, tiếng "xì" vang lên, bọt bia bên trong trào ra.

Cô ấy không bận tâm, sảng khoái lắc lư chai bia trong tay về phía Quý Thiên Nhai: "Uống cạn chứ?"

Mắt Quý Thiên Nhai khẽ động, sau đó cười: "Cạn."

Thế là hai người dẫn đầu uống một hơi cạn sạch.

"Cạn ly!!!"

Những người khác cũng sảng khoái nâng ly, uống thỏa thích.

Lẽ ra Hạ Huân cũng tham gia, nhưng vì muốn buổi biểu diễn ngày mai diễn ra suôn sẻ, cô không dám quá phóng túng, nên đã về phòng nghỉ ngơi từ sớm.

Lúc cô đang tẩy trang thì có người gõ cửa.

Cô hỏi: "Ai vậy?"

Đối phương nói: "Anh."

Hạ Huân cười, tiếp tục động tác tẩy trang trên tay: "Có chuyện gì thì nói nhanh đi, em sắp ngủ rồi."

Bên ngoài cửa im lặng một lúc.

Hạ Huân lau sạch son môi trên miệng, quay mặt nhìn về phía cửa, đang định nói gì đó thì anh mở lời: "Đinh Tước ở ngay đối diện, em muốn bị cô ấy nhìn thấy rồi bị tra hỏi đến cùng thì em cứ để anh đứng ngoài cửa."

"..."

Cái đồ 𝖈♓ế.𝖙 tiệt này, tưởng nói vậy là cô sẽ sợ anh sao?

Hạ Huân quăng miếng bông tẩy trang xuống bàn, đứng phắt dậy, chiếc ghế đổ xuống sàn.

Nhưng giây tiếp theo, cô đi đến cửa và mở cửa ra.

Không phải sợ anh, mà là sợ Đinh Tước.

Chu Lưu Quang nhướng mày nhìn cô, nhấc chân bước vào phòng.

Anh tiến vào, cô lùi lại. Vào trong rồi, anh dùng chân đá cửa lại.

Hai người ở riêng, không khí lập tức trở nên mờ ám hơn nhiều.

Hạ Huân dừng lại một chút, dứt khoát đi rửa mặt.

Cô rẽ vào phòng tắm, anh cũng đi theo.

Cô hỏi: "Sao anh không ở ngoài chơi?"

"Em không ở đó, anh chán." Anh nói đại.

Động tác bóp sữa rửa mặt của cô không hiểu sao lại ngừng lại.

Anh lại nói: "Vừa nãy ở dưới lầu, anh thấy chị em của em và Quý Thiên Nhai nói chuyện rất vui vẻ."

Hạ Huân đặt sữa rửa mặt sang một bên, tạo bọt trong lòng bàn tay: "Đinh Tước nói chuyện với ai cũng rất vui vẻ."

"..." Chu Lưu Quang dừng lại.

Hạ Huân thoa bọt lên mặt theo hình tròn, thoa đến nửa chừng thì dừng lại: "Ý anh nói hai người họ..."

Chu Lưu Quang gật đầu: "Ừm."

Hạ Huân quay mặt lại nhìn anh.

Mặt cô đầy bọt xà phòng, trông rất hài hước.

Anh cười: "Rửa mặt đi đã."

Cô bĩu môi rồi quay mặt lại: "Đời sống tình cảm của Quý Thiên Nhai mấy năm nay thế nào?"

Cô nhớ từ khi đi học, bên cạnh Quý Thiên Nhai chẳng bao giờ vắng bóng phụ nữ. Mặc dù sau này trong một vài việc cô thấy được sự nghĩa khí của anh ta, nhưng chuyện nào ra chuyện đó.

"Anh không rõ lắm, nhưng nghe Thương Thiên Đông nói, cậu ta chưa từng yêu ai." Chu Lưu Quang nói.

Hạ Huân hơi sững sờ: "Anh không liên lạc với họ à?"

"Rất ít." Anh vốn không giỏi duy trì các mối 🍳𝐮🔼·𝐧 𝒽·ệ.

Hạ Huân mở vòi nước, hứng một vốc nước rửa sạch bọt trên mặt.

Chu Lưu Quang lại nói: "Nhưng anh biết cậu ta sống không tốt. Mặc dù cậu ta thi đỗ Đại học Vân Hoa, nhưng vừa học được nửa học kỳ thì ba cậu ta qua đời, sau đó cậu ta bỏ học."

Hạ Huân dừng lại: "Sao lại như vậy?"

"Đi đêm lắm có ngày gặp ma, ba cậu ta kết thù không ít, ↪️.𝒽.ế.𝖙 rất thảm." Chu Lưu Quang nói không chút cảm xúc.

Nước từ vòi cứ chảy ra, Hạ Huân đứng yên rất lâu không động đậy.

Chu Lưu Quang bước tới giúp cô khóa vòi nước, cô nhìn anh: "Rồi sao nữa?"

"Sau đó anh nghe Thương Thiên Đông nói, cậu ta đã dùng số tiền ba mình để lại để mở homestay, nhưng lúc đầu rất khó khăn, thường xuyên bị đập phá, gây rối. Bọn người đó làm cậu ta sống như chó nhà có tang, ngay cả việc sống sót cũng là vấn đề, làm sao có thời gian yêu đương."

Theo sự phát triển của ngành du lịch ngày càng tốt hơn, lực lượng trấn áp tội phạm cũng ngày càng mạnh. Chẳng bao lâu sau những người đó đã vào tù hết, những người còn lại phần lớn đều cải tà quy chính, làm ăn chân chính. Quý Thiên Nhai mở lại homestay, cuộc sống mới dần khá hơn.

"Em đừng nhìn bề ngoài cậu ta kiêu ngạo như vậy, nhưng thật ra năm ba cậu ta mất, cậu ta đã được chẩn đoán bị u não." Chu Lưu Quang nói.

Hạ Huân càng sốc hơn.

Chu Lưu Quang nói: "Nhưng chỉ là u lành tính, đã phẫu thuật rồi, hiện tại cơ bản là đã khỏi."

Hạ Huân lặng thinh hồi lâu.

Quý Thiên Nhai từng cứu cô một lần, nhờ lần đó mà những khúc mắc trong lòng cô đã được loại bỏ đi rất nhiều. Dù không thể vui vẻ uống rượu, song vẫn có thể cùng nhau ăn uống trong hòa bình, dù không chúc anh ta hạnh phúc, nhưng cũng không mong anh ta bất hạnh.

Nghe tin anh ta bị bệnh, cô vẫn có chút bùi ngùi.

Mấy thiếu niên ngông cuồng, phóng túng trong những năm tháng tuổi trẻ đó, cô từng nghĩ họ sẽ không bao giờ già đi, cũng không bao giờ ốm đau, song thực ra họ cũng chỉ là những người bình thường.

Những người từng làm tổn thương Hạ Huân, số phận đều đã trừng phạt họ.

Chương (1-63)