| ← Ch.55 | Ch.57 → |
Sau khi nghe Hạ Huỳnh nói, Hạ Huân cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều.
Tối hôm đó, cô không ngủ lại nhà, mà trở về công ty tiếp tục chuẩn bị cho album mới.
Danh sách bài hát hiện tại trong album là: một bài viết về tình yêu, một bài viết cho bà, và một bài lên tiếng về bạo lực học đường.
Quản lý muốn đưa một bài hát bị loại khỏi album đầu tiên của cô vào vị trí cuối cùng còn trống, đó cũng là một bài hát về tình yêu.
Nhưng Hạ Huân chợt nghĩ, hình như cô chưa bao giờ hát tặng mẹ là Hạ Huỳnh bài nào. Cô muốn dành bài thứ tư đó cho mẹ mình.
Sáng hôm sau, trước khi ăn, cô nói với quản lý về việc này.
Quản lý kịch liệt phản đối, lý do là: bây giờ mọi người đều thích nghe nhạc tình, có hai bài hát với đề tài khác đã là giới hạn rồi, không thể nhét thêm một bài nữa.
Hạ Huân nghe xong chỉ nói: "Tôi cũng muốn danh lợi. Và hơn hết tôi biết, càng ở trong giới này lâu, có thể tôi sẽ càng ngày càng muốn. Vì vậy tôi không muốn thoả hiệp ngay từ khi sự nghiệp âm nhạc của tôi vừa mới bắt đầu, lúc mà lòng h*m m**n danh lợi của tôi vẫn chưa quá lớn."
Sở dĩ gọi là tâm niệm ban đầu là vì trong lúc bước đi ngày càng xa, hầu hết mọi người cũng đồng thời rời xa tâm niệm ban đầu ấy.
Thoả hiệp thì dễ, nhưng kiên trì thì lại quá khó.
"Nhưng giờ em chưa nổi tiếng, chưa phải lúc có thể tuỳ hứng." Quản lý cũng vì muốn tốt cho cô.
Hạ Huân rất khó xử, bởi vì cô biết bây giờ quản lý sẽ nói "Nhưng em chưa nổi tiếng, đừng tuỳ hứng nữa". Song đợi đến khi cô thực sự nổi tiếng, câu nói này sẽ biến thành "Giờ em nổi tiếng rồi, mỗi bước đi đều phải thận trọng, không được tuỳ hứng".
"Cứ làm theo lời cô ấy nói."
Chu Lưu Quang đẩy cửa bước vào.
Quản lý đang ngồi vội vàng đứng bật dậy: "Sếp Chu, sao anh lại đến đây?"
Hạ Huân liếc nhìn những món đồ ăn Chu Lưu Quang đang xách trên tay.
Anh mang đồ ăn đến cho cô. Rõ ràng trước đây là chính anh nói, phòng làm việc phải ra dáng phòng làm việc, không được làm bất cứ việc gì ngoài công việc, vậy mà bây giờ anh lại là người đi đầu vi phạm quy định.
"Có một chuyện tôi đã nghĩ rất lâu, hôm nay có cô ở đây, tiện thể nói luôn." Chu Lưu Quang đặt đồ trong tay xuống bàn, nói với quản lý: "Khoảng thời gian này tôi ở công ty, phát hiện việc quy hoạch nghệ sĩ của công ty chưa được chi tiết, phải thành lập một đội ngũ chuyên nghiệp mới được."
"Ý anh là sao?" Quản lý dò hỏi.
"Tôi muốn mở phòng làm việc riêng cho Hạ Huân. Đương nhiên không chỉ mình Hạ Huân, mà các nghệ sĩ khác của công ty cũng sẽ lần lượt được mở."
"......"
Sau đó, khi quản lý rời đi vẫn chưa tiêu hoá hết lời của Chu Lưu Quang.
Hạ Huân đóng cửa lại, quay người hỏi Chu Lưu Quang: "Anh làm trò gì vậy?"
Chu Lưu Quang đáp: "Để mở phòng làm việc cho em mà không bị người ta nói ra nói vào, nên anh mở cho cả những người khác."
Nghe thì có vẻ cảm động, nhưng Hạ Huân chỉ thấy người này đầu óc có vấn đề: "Anh nghĩ mở công ty là chuyện đùa à?"
"Mở công ty nhỏ này, đối với anh mà nói, chẳng khác gì trò chơi." Anh nói một cách thờ ơ.
Hạ Huân: "............"
"Em có biểu cảm gì vậy?" Anh cười, quay người giúp cô mở hộp đựng thức ăn: "Anh sẽ hủy hợp đồng với một số nghệ sĩ không có chí tiến thủ và không có tài năng, sau đó ký hợp đồng với vài người có danh tiếng và thực lực hơn vào công ty."
Anh mua ba món ăn mặn, một món canh và một phần cơm, tất cả vẫn còn nóng.
Mở hộp cơm ra, anh tiện tay rút một tờ giấy lau tay: "Anh có kế hoạch riêng cho công ty. Còn về em thì—"
Nói đến đây, anh quay sang nhìn cô: "Em mau chuẩn bị cho buổi biểu diễn sắp tới tại Lễ hội Âm nhạc Raspberry đi."
"Hả?" Hạ Huân ngây người.
Chu Lưu Quang đi đến bên cạnh cô, ánh mắt lơ đãng nhìn về phía môi cô: "Em h*ô*𝓃 anh một cái. anh sẽ nói cho em biết."
Hạ Huân: "......"
Cô ngừng lại một giây rồi mắng: "Anh bị khùng hả?"
Anh bị mắng nhưng không hề tức giận: "Dù sao thì chúng ta cũng vừa ngủ với nhau mà. Dấu 𝖍ô.ռ trên người em còn chưa hết, mà em đã mắng anh như thế."
"......" Hạ Huân nghẹn một hơi, giơ tay đánh anh: "Em không chỉ mắng anh, em còn phải đánh anh nữa."
Nắm đấm của cô rơi vào n.ⓖ.ự.🌜 và vai anh.
Anh không né tránh, cam tâm tình nguyện chịu đựng.
Cô cảm thấy vô vị, rụt tay lại, cúi đầu giận dỗi nói: "Nếu anh còn nói những lời như vậy nữa, em sẽ không thèm quan tâm đến anh đâu."
Chu Lưu Quang chợt mềm lòng.
Anh sửa lời: "Vậy ăn cơm đi đã, anh sẽ nói cho em biết."
Hạ Huân hơi khựng lại, ngước nhìn anh.
Anh thở dài: "Đây là công ty, sao anh có thể làm gì em thật được."
Hạ Huân im lặng.
Anh lại nói: "Ăn cơm trước đi, ăn no rồi làm sự nghiệp."
"......" Sao cô cảm thấy anh giống như đang dỗ dành trẻ con vậy?
Cô vốn không muốn để ý đến anh, nhưng chuyện anh vừa nói lại khiến cô quá hứng thú.
Lễ hội Âm nhạc Raspberry là một trong những lễ
hội âm nhạc nổi tiếng và quy mô lớn nhất trong nước, không phải ai cũng có thể lên sân khấu này.
Vì vậy cuối cùng cô vẫn ngoan ngoãn đi ăn cơm.
Lúc cô ăn, anh đứng bên cạnh nhìn.
Sau một đêm vui 💲·ướ·ռ·🌀, cách họ đối diện với nhau có một chút khác biệt tinh tế so với trước đây, mặc dù cả hai đều không thể hiện ra.
Anh mua đặc sản của nhà hàng "Quên Mất Xuân Sơn" nổi tiếng ở Bình Vu.
Món ăn ngon, cô ăn rất hợp ý.
Ăn xong, không đợi cô hỏi, anh đã chủ động nói cho cô biết: "Sau buổi biểu diễn tại lễ hội âm nhạc hôm trước, em đã nổi tiếng trên các nền tảng video ngắn, leo lên hotsearch. Mấy video đầu tiên trong mục từ khoá có số lượt thích lên đến hàng triệu."
Hạ Huân sững sờ, cô hiếm khi quan tâm đến các nền tảng ngoài Weibo.
Chu Lưu Quang cười: "Em khá may mắn, có một ca sĩ không đến Raspberry được. Vừa hay người ta thấy video biểu diễn của em nên muốn mời em thay thế."
Mắt Hạ Huân sáng lên, cô hỏi: "Em diễn buổi nào?"
"Buổi ngày mùng 10 tháng 6."
Hạ Huân lại hỏi: "Ở đâu?"
Chu Lưu Quang dừng lại, từ từ thốt ra ba chữ: "Trấn Hợp Hoan."
"......"
Hạ Huân sững sờ như dự đoán.
Hoá ra không chỉ là nỗi sợ hãi khi gần quê hương hơn, mà ngay cả khi chỉ nghe cái tên quê hương, cô cũng cảm thấy sợ hãi.
Mấy năm nay, video ngắn phát triển rất nhanh, nhờ vậy trấn Hợp Hoan cũng được biết đến nhiều hơn, du lịch ngày càng phát triển.
Trước đây, cô từng nghe nói về việc chính quyền hợp tác với các lễ hội âm nhạc để thúc đẩy du lịch địa phương lên một tầm cao mới, nhưng đó chỉ là những lễ hội âm nhạc nhỏ. Không ngờ lần này ngay cả Lễ hội Âm nhạc Raspberry cũng tổ chức ở trấn Hợp Hoan.
Thực ra hàng năm cô đều về thành phố Vân một chuyến, nói chính xác là về trấn Hợp Hoan. Nhưng ngoài việc cúng bái bà, cô chưa bao giờ về nhà, thậm chí còn không biết cây hợp hoan trong sân giờ trông thế nào.
Nghĩ lại, giờ là mùa hoa hợp hoan nở rộ, cô cũng nên về thăm.
Chỉ là không biết, khi giọng hát của cô bay lượn trên bầu trời quê hương, cô sẽ cảm thấy tự hào khi vinh quy bái tổ, hay sẽ càng nhớ nhung người đã khuất.
Mấy ngày sau, Hạ Huân vừa bận rộn với công việc hiện tại vừa tích cực tập luyện.
Ngày 9 tháng 6, tại thành phố Vân.
Hạ Huân bước ra khỏi sân bay, bên cạnh là trợ lý Dữ Tử đồng hành, cùng với cô bạn thân Đinh Tước.
Chu Lưu Quang và trợ lý đi phía sau đẩy hành lý.
Bước ra khỏi cổng sân bay, Hạ Huân nhìn quanh, hỏi Dữu Tử: "Mấy giờ xe của khách sạn đến thế?"
Dữu Tử vừa định mở điện thoại kiểm tra, Chu Lưu Quang nói trước: "Đừng hỏi nữa, chúng ta không ở khách sạn họ sắp xếp."
"Vậy đi đâu ạ?" Dữu Tử hỏi.
Chu Lưu Quang lấy điện thoại ra: "Homestay."
"Homestay?" Đinh Tước hoàn toàn không ngờ tới: "Được đó, tôi thích ở homestay nhất."
Hạ Huân lườm cô ấy một cái: "Cậu là đứa ở ké, bớt nói lại đi."
Đinh Tước bĩu môi: "Sao cơ, ai là người trước khi ra mắt đã nói là phát đạt sẽ bao nuôi mình?"
"Chiếc váy cậu đang mặc này là mình tặng đó!" Hạ Huân nhắc nhở.
Hôm đó Đinh Tước mặc một chiếc váy đen quấn cổ, kiểu buộc dây phía sau lưng, vừa nghệ thuật lại vừa ⓖợ.i ⓒ.ả.Ⓜ️.
"Mình viết lời cho cậu mình có lấy tiền đâu..." Đinh Tước cũng có lời chờ sẵn.
"......"
Trong lúc họ cãi nhau, Chu Lưu Quang cúi đầu gõ chữ trên điện thoại.
Anh nhanh chóng cất điện thoại đi, ngẩng đầu liếc nhìn sang bên trái, thấy một chiếc xe, anh nói: "Người đón chúng ta đến rồi."
Một chiếc Mercedes SUV màu trắng đang chạy về phía họ.
Hạ Huân và Đinh Tước lùi lại một bước, nhường đường cho xe chạy đến.
Xe dừng lại, hai người bước xuống.
Hai mắt Đinh Tước sáng rực, túm lấy cánh tay Hạ Huân kích động nói nhỏ: "Cứu mạng, có trai đẹp kìa."
Hạ Huân lại sững sờ, mãi không chớp mắt.
Bởi vì người đến không phải ai khác, mà là—Thương Thiên Đông và Quý Thiên Nhai.
Cô không kìm được quay đầu nhìn Chu Lưu Quang.
Chu Lưu Quang bước tới, đứng bên cạnh cô, chào hỏi những người bạn cũ: "Đến rồi à?"
Thương Thiên Đông và Quý Thiên Nhai đồng loạt nhìn về phía Hạ Huân.
Qua biểu cảm của họ, cô biết họ đang nói gì: Cậu đã thay đổi quá nhiều.
Nhìn nhau khoảng hai ba giây, Thương Thiên Đông mới cười: "Xin lỗi nhé, tôi đến muộn rồi, đều tại Quý Thiên Nhai quên đổ xăng ấy."
Vừa mở lời đã là cảm giác quen thuộc.
"Má ơi." Quý Thiên Nhai đẩy Thương Thiên Đông một cái: "Sao mày không nói hôm qua thằng khốn nào thất tình uống say, hôm nay tao đập cửa gọi cũng không dậy."
"......"
Nghe họ nói qua nói lại, Hạ Huân chỉ thấy khuôn mặt của những người trước mắt trở nên mờ ảo, nhưng khuôn mặt thời quá khứ lại dần dần rõ nét.
Trong cuộc đời cô có người như vậy không— họ có thể không được coi là bạn bè, nhưng đối với cô, họ vẫn là sự tồn tại mang ý nghĩa quan trọng trong những năm tháng tuổi trẻ.
Thương Thiên Đông và Quý Thiên Nhai đối với Hạ Huân là những người như thế.
Hình ảnh năm họ mười bảy, mười tám tuổi vẫn còn rất rõ ràng trong đầu, nhưng giờ gặp lại ai cũng đã là người trưởng thành ngoài hai mươi.
Thương Thiên Đông đen và gầy hơn trước, nhưng là gầy có cơ bắp, vẻ ngoài không thay đổi nhiều.
Vẻ mặt Quý Thiên Nhai vẫn không giống người tốt, giữa lông mày có thêm vài phần nam tính hơn so với thời niên thiếu. Trên cánh tay anh ta có thêm sáu bảy hình xăm lớn nhỏ, tóc nhuộm trắng, uốn xoăn, mái rẽ ba bảy, hai bên thái dương cạo trọc, trên đó còn cạo hình sấm sét.
Vẫn là vẻ ngoài chơi bời, ngầu lòi và kiêu ngạo như vậy.
Một bóng người đột nhiên chắn tầm nhìn của cô.
Chu Lưu Quang ghé sát lại, lạnh lùng hỏi: "Nhìn đủ chưa?"
Hạ Huân: "......"
Người này có bị nhầm lẫn gì không, cái đầu trắng xóa và cánh tay đầy hình xăm của Quý Thiên Nhai, ngay cả con chó đi ngang qua cũng phải nhìn thêm một cái mà?
Hơn nữa hồi đi học cô ghét Quý Thiên Nhai nhất, anh không biết sao?
Thương Thiên Đông cười lớn một cách láu cá: "Ui cha trời ơi, ghê gớm thật, mấy năm không gặp, ai đó từ giấm mới tiến hóa thành giấm lâu năm rồi à, nhìn một cái cũng không được?"
Vừa dứt lời, Đinh Tước đột nhiên trừng mắt nhìn Hạ Huân: "Khốn nạn, mình bắt được cậu rồi nha, mình đã bảo cậu và anh ta có gì đó mà!"
Thương Thiên Đông và Quý Thiên Nhai đều nhìn Đinh Tước, một người bật cười, một người chỉ liếc qua.
Hạ Huân: "...... Tôi lên xe đây, các cậu cứ nói chuyện tiếp đi."
Ba mươi sáu kế, chuồn là thượng sách.
Cô leo thẳng lên xe, đeo tai nghe vào.
Đinh Tước đi theo sát phía sau, dáng vẻ muốn truy hỏi đến cùng.
Chu Lưu Quang nhìn hai người họ, khóe mắt và chân mày khẽ nở một nụ cười nhạt.
| ← Ch. 55 | Ch. 57 → |
