Truyện:Thuốc Lá Và Dâu Tây - Chương 55

Thuốc Lá Và Dâu Tây
Trọn bộ 63 chương
Chương 55
0.00
(0 votes)


Chương (1-63)

Sáng hôm sau, Hạ Huân tỉnh dậy trong vòng tay Chu Lưu Quang.

Anh vẫn còn ngủ, hơi thở đều đặn, có vẻ như đã lâu rồi anh chưa từng ngủ một giấc ngon như vậy. Ngay cả khi cô gỡ cánh tay đang đặt trên người cô ra, anh cũng không hề hay biết.

Cô nhìn anh một cái thật sâu, khuôn mặt này quá đỗi quen thuộc, nhưng so với khuôn mặt, 𝖙-♓-â-п †-𝖍-ể lại quá đỗi xa lạ.

Cô nhìn thấy những vết sẹo trên ⓝɢự_🌜, bụng và đùi anh, một số là do bỏng thuốc lá, một số là do dao cứa. Cô vươn tay ra, nhẹ nhàng v**t v* vết sẹo trên cổ tay anh, cảm nhận nỗi đau của anh trong suốt mấy năm qua.

Nghĩ đến lúc mây mưa tối qua, anh chỉ nói một câu: Anh có đang ở trong cơ thể em thật không?

Có lẽ cô sẽ không bao giờ quên được ánh mắt anh lúc đó, trong đó chứa đựng d*c v*ng, tình yêu sâu sắc, sự hoang mang, đau khổ và sợ hãi.

Có được tất cả những gì anh mong muốn, nhưng lại không dám tin, dường như cảm thấy tất cả chỉ là một giấc mơ khó tin đối với anh.

Cô hỏi ngược lại anh: "Anh không cảm nhận được à?"

  • Chúng ta đã ở bên nhau thật chưa?
  • Anh không cảm nhận được à?

Cô dỗ dành anh, khuyên anh đừng sợ hãi.

Cô lại đưa tay lên vai anh, sờ vào vết răng đó.

Giờ thì hay rồi, sau vai cô có pháo hoa, trước vai anh có vết răng, rốt cuộc thì họ đã mang đến cho cuộc sống của nhau những gì?

Cô buông tay, bước xuống giường.

Chân vừa chạm đất, không ngoài dự đoán, cô đứng không vững, chân đau nhức như đạp xe cả ngày trời.

Cô đá vào đống quần áo vương vãi trên sàn của anh, đi vòng qua giường đến chiếc ghế sofa đơn, nhặt chiếc q**n l*t bị anh vứt đi.

Nhặt lên mới phát hiện nó đã bị xé rách không thể mặc được nữa.

Cô vo miếng vải đó thành một cục trong lòng bàn tay rồi ném vào mặt anh. Anh nhíu mày nhưng lại quay đầu tiếp tục ngủ.

Cô cúi người nhặt chiếc túi xách trên sàn, lấy điện thoại di động từ bên trong ra, rồi lại nhặt bộ quần áo bên cạnh lên, mới phát hiện ngoài áo lót, những cái khác đều không thể mặc được.

Mà như vậy, vẫn là trong tình cảnh anh đã kiềm chế và dịu dàng lắm rồi.

Cô cảm thấy đau đầu.

Cô khoác áo lót lên cánh tay, định vào tủ quần áo của anh tìm một chiếc áo mặc tạm. Mở cửa tủ ra, ánh mắt cô trùng xuống, mười cái áo của anh thì có đến tám cái màu đen.

Cô bĩu môi, lấy một chiếc áo phông thể thao rộng thùng thình, sau đó đi vào phòng tắm.

Cô buộc tóc lại, nhanh chóng tắm nước nóng.

Khắp người đều là dấu vết bị anh giày vò, lúc lau người, cô cũng phải dùng lực nhẹ hơn bình thường rất nhiều.

Mặc quần áo xong, cô nhìn vào điện thoại, Hoàng Chỉ Ninh đã gửi đến ba tin nhắn xin lỗi.

[Xin lỗi Hạ Huân, bây giờ chắc cậu cũng biết là tôi lừa cậu rồi, có phải cậu giận lắm không? Ui, tôi xin được quỳ lạy cậu trước nhé. Hy vọng cậu đừng trách tôi, dù cậu có trách tôi đi nữa, tôi vẫn phải nói, tuy tôi xin lỗi nhưng tôi không hối hận. ]

[Thật ra trước khi quyết định giúp Lưu Quang, tôi đã suy nghĩ kỹ rồi, rốt cuộc việc tôi làm này là "đang é·𝖕 ⓑ·𝐮·ộ·c cậu" hay là "giúp cậu bước ra khỏi bước mà cậu không dám bước", câu trả lời đã quá rõ ràng. Tôi biết Lưu Quang yêu cậu nhiều đến mức nào, cũng cảm nhận được cậu không hề buông bỏ cậu ấy. Nếu đã như vậy, tại sao không yêu nhau đàng hoàng đi, con người chỉ sống một lần thôi mà. ]

[Tôi luôn cảm thấy giữa người với người là do duyên phận, nhưng duyên phận cũng sẽ cạn kiệt. Nếu không thì tại sao trên đời này lại có nhiều người hoàn toàn không yêu nhau nhưng vẫn có thể sống chung, còn những người yêu nhau lại phải lập gia đình riêng? Hạ Huân, cậu nhìn người đàn ông bên cạnh cậu đi, cậu nhìn mặt cậu ấy đi, cậu nghe giọng cậu ấy đi, xem cậu còn có thể tiếp tục lừa dối bản thân được nữa không?]

Hạ Huân đã đọc ba tin nhắn này trong mười phút.

Cuối cùng cô không trả lời, nhưng khi thu lại ánh mắt, nội tâm không còn bình lặng nữa.

Cô mở danh bạ, gọi điện cho Hạ Huỳnh.

Bình thường công việc của Hạ Huỳnh khá bận rộn. Thật ra cô rất ít khi phô bày sự yếu đuối với Hạ Huỳnh, nhưng vào lúc này, cô cần mẹ. Cô nói với Hạ Huỳnh trưa nay cô sẽ về nhà ăn cơm. Hạ Huỳnh dường như đang bận, nhưng nghe ra sự mệt mỏi trong giọng nói của con gái, bà ấy chỉ hơi dừng lại một chút rồi nói: "Con cứ qua đi, dạo gần đây mẹ vừa học được một món mới, để mẹ làm cho con nếm thử."

Hạ Huân cúp điện thoại, mũi hơi cay cay.

Đột nhiên "rầm" một tiếng, cửa bị mở ra, làm ho nước mắt cô trào ngược trở lại.

Cô nhìn thấy khuôn mặt "hết hồn" của Chu Lưu Quang trong gương, cằm anh căng thẳng, lông mày nhíu chặt: "Anh tưởng em biến mất rồi."

Mắt cô giật một cái, hiểu rằng vừa nãy anh đang tìm cô.

Anh bước đến, ôm chặt lấy cô: "Sao dậy không gọi anh?"

Hạ Huân bị anh siết đến nỗi thở không ra hơi, cô đánh vào lưng anh một cái: "Đại ca, là chính anh ngủ say như 𝖈♓ế●т đó." Cô vùng vẫy một chút rồi nói tiếp: "Hơn nữa em là một người sống sờ sờ, sao lại biến mất được. Em đâu phải Hương Phi có thể biến thành bướm bay đi."

Nhưng anh vẫn không chịu buông tha, mà càng ôm chặt hơn, giọng nói lạnh lùng nhưng lại hơi nghẹn ngào: "Nếu em biến mất, anh sẽ đi c♓ế·✝️."

Hạ Huân hít thở chậm lại, đặt tay trên lưng anh vuốt nhẹ. Song lại cảm thấy tư thế này quá dịu dàng, cô dừng lại một giây, ngay sau đó nhéo anh một cái: "Trước khi anh ↪️♓ế*†, có lẽ em đã bị anh siết ⓒ·♓·ế·✝️ rồi."

Lưng anh cứng lại, anh buông cô ra.

Cô lùi lại một bước, cử động vai.

Ánh mắt anh sâu hút: "Còn dám mặc trộm quần áo của anh?"

Hạ Huân suýt nữa quên mất chuyện này, cô cúi đầu nhìn, nghĩ đến chiếc váy bị anh xé hỏng, cô bước tới vỗ vào bụng anh: "Anh cũng mặc quần áo vào đi, đồ d* x*m."

Cô đi thẳng ra ngoài.

Anh cười, cũng đi ra theo.

Vừa nãy sau khi ngủ dậy, anh mặc bừa một chiếc quần đùi, sau đó ra ngoài lấy một chiếc áo phông mặc vào.

Còn cô thì nhặt lại quần áo trên sàn, tuy hỏng nhưng có còn hơn không. Cô mặc q**n l*t vào, sau đó là váy, khóa kéo của váy đã hỏng, nhưng may mà chiếc áo phông của anh đủ rộng để che đi cái khóa kéo đó.

Thấy cô tập trung thay quần áo, anh hỏi: "Em muốn đi à?"

Cô không ngẩng đầu lên: "Không đi thì ở lại làm gì?"

Anh nhất thời nghẹn lời: "..."

Cô nhanh chóng thay xong quần áo, đứng dậy đi đến trước mặt anh, nhặt chiếc túi xách dưới đất lên.

Cô muốn đi ra, nhưng anh lại đứng chắn ở phía trước.

"Hạ Huân." Anh gọi tên cô.

Tiếng gọi kéo dài, có chút bất lực, không biết phải làm sao.

Hạ Huân ngước lên nhìn anh: "Em không muốn nói những lời khó nghe, để em đi đi."

Anh nhìn chằm chằm vào cô.

Anh biết không thể cứ thế để cô đi, nếu không mối q●υⓐ●ռ 𝖍●ệ giữa họ sẽ lại trở về như trước, mọi nỗ lực anh làm đều sẽ uổng phí.

Anh muốn nói điều gì đó, rất nhiều lời đang xếp hàng trong cổ họng, anh không biết nên nói điều gì trước.

Cô đã mất kiên nhẫn. Anh nuốt nước bọt một cách khó khăn, mở lời, giọng đắng chát: "Anh yêu em."

Cô không biểu cảm, nhưng anh biết là cô tin. Chính vì tin nên mới không biểu cảm.

Anh biết, không cần phải nói thêm gì nữa. Anh nghiêng người, để cô rời đi.

Cô im lặng khoảng ba bốn giây, sau đó mới cất bước rời đi.

Sau khi cô đi, anh nhìn lên chiếc giường rộng lớn đầy những dấu vết hỗn loạn, đó là bằng chứng cho sự â·ⓝ á·ï của họ.

Anh nằm vật xuống giường, trên ga trải giường dường như vẫn còn lưu lại hơi ấm cơ thể cô, trong không khí khắp nơi đều là mùi hương của cô.

Anh nhắm mắt lại, lại ngủ thêm một lúc lâu, cho đến khi điện thoại reo.

Anh duỗi tay ra cầm lấy xem, đầu tiên cầm ngược, anh lại xoay lại, nhìn thấy tên Hoàng Chỉ Ninh trên màn hình hiển thị cuộc gọi đến.

"Alo." Anh nghe máy, giọng nói khàn khàn.

Cô ấy vừa mở lời đã hỏi: "Hai người sao rồi?"

Anh suy nghĩ kỹ lưỡng một hồi mới nói: "Tốt hơn trước."

Câu trả lời này thật ra rất chính xác, nhưng nghe qua lại khá trừu tượng. Hoàng Chỉ Ninh bỗng chốc không thể biết được là họ đã tốt lên hay chưa.

Nhưng điều đó không còn quan trọng nữa, vì Chu Lưu Quang lại nói: "Tôi có thể cảm nhận được, thực ra cô ấy không còn hận tôi nữa, chỉ là vẫn chưa nuốt trôi được cục tức này."

Không nuốt trôi được cơn giận dữ vì lúc trước bị anh lừa dối và bỏ rơi. Nhưng cô cũng hiểu rằng mấy năm nay anh đã hối hận và đau khổ đủ rồi.

Hoàng Chỉ Ninh nghĩ một lát, hỏi: "Vậy cậu tính sao?"

Chu Lưu Quang lật người, để mình bị chăn bao bọc lại, trốn vào sự ấm áp còn sót lại: "Không sao, tôi sẽ làm cô ấy nguôi giận."

Không phải là "tôi đợi cô ấy nguôi giận", mà là "tôi sẽ làm cô ấy nguôi giận".

Hoàng Chỉ Ninh bỗng tràn đầy niềm tin vào cái kết của hai người họ.

...

Sau khi rời khỏi nhà Chu Lưu Quang, Hạ Huân bắt taxi đi thẳng đến chỗ Hạ Huỳnh.

Lúc cô đến, Hạ Huỳnh cũng vừa về nhà chưa lâu. Bà ấy dặn thư ký đi mua rau, thư ký cũng vừa mới rời đi. Hạ Huỳnh nói: "Con cứ cầm điện thoại chơi một lát đi, mẹ sẽ làm xong nhanh thôi."

Hạ Huân nói được, cô vừa định lên lầu thì Hạ Huỳnh đột nhiên gọi cô lại: "Khoan đã, cầm cái này ăn đi." Hạ Huân ngớ người đi tới, chỉ thấy Hạ Huỳnh lấy ra một phần KFC từ trong túi: "Nghe nói đợt này cửa hàng có chương trình tặng đồ chơi, mẹ đã nhờ Tiểu Trương mua cho con một phần."

Món đồ chơi được tặng là phiên bản hợp tác với gia đình Sanrio, cô nhận được một cô mèo Kitty. Kitty nhỏ mặc váy công chúa màu tím, lái phi thuyền, đáng yêu vô cùng.

Cô đã hơn hai mươi tuổi mà Hạ Huỳnh vẫn cưng chiều cô như một đứa trẻ.

Hạ Huân nhận lấy, cười với Hạ Huỳnh: "Cảm ơn mẹ."

Hạ Huỳnh nói: "Ra ngoài đi, lát nữa nấu cơm xong mẹ gọi con."

Hạ Huân xách phần KFC này lên lầu.

Cô nằm trên giường, vặn dây cót dưới đế Kitty, phi thuyền lập tức lắc lư như chiếc xe lắc ở cổng siêu thị, cô chụp một bức ảnh đăng lên Weibo. Sau đó đặt món đồ chơi lên đầu giường, rồi lấy một chiếc bánh trứng ra ăn.

Thật ra việc ngồi trên giường ăn uống là một thói quen vô cùng không tốt, nhưng Hạ Huỳnh chưa bao giờ nói cô, chỉ gọi dì giúp việc lặng lẽ thay cho cô một bộ chăn ga gối đệm bốn món mới.

Ngay cả việc cô hút thuốc, ban đầu cô giấu Hạ Huỳnh, sau này Hạ Huỳnh phát hiện ra cũng không nói gì. Trong ký ức của Hạ Huân, Hạ Huỳnh dường như chưa từng chỉ trích cô, kể cả đôi lúc đó thực sự là lỗi của cô. Bởi vì thời niên thiếu mẹ con từng phải xa cách, nên Hạ Huỳnh mới dung túng cho cô như vậy. Bà ấy sự bao dung vô hạn và sự nuông chiều quá mức để bù đắp cho cô.

Người ngoài có lẽ sẽ thấy không nên giáo dục con cái như thế, nhưng những điều này lại chính là những gì Hạ Huân mong muốn.

Khoảng thời gian dài bằng một tiết học, Hạ Huỳnh đã nấu xong cơm.

Hạ Huân thay quần áo xuống lầu, mới phát hiện mẹ làm món gà rán, có gà rán kiểu Hàn và kiểu Trung, ngoài ra còn có cả thịt xào chua ngọt và tôm. Hạ Huỳnh bảo Hạ Huân mang tất cả những món này lên nhà ăn ở tầng hai. Hạ Huân bưng đồ ăn ra bày biện xong xuôi, chỉ thấy Hạ Huỳnh lại ôm một đống bia tới.

Hạ Huân cười: "Mẹ ơi, mẹ định mở tiệc à, có cả gà rán và bia luôn."

Hạ Huỳnh cười đắc ý: "Lâu rồi mẹ chưa về nhà ăn cơm, hôm nay nhân lúc con ở nhà, mẹ con mình ăn uống thật vui vẻ nhé."

Hạ Huân biết dạo gần đây công việc của Hạ Huỳnh bận rộn. Bởi vì trước đây chỉ cần có buổi biểu diễn ở Bình Vu, Hạ Huỳnh nhất định sẽ có mặt. Chỉ có lễ hội âm nhạc hôm qua là vì bà ấy bận việc kinh doanh nên mới không đi được.

"Vậy thì không say không về!" Hạ Huân mở lon bia "xì" một tiếng, bọt bia trào lên, sảng khoái vô cùng.

Hạ Huỳnh vội vàng nâng ly cạn chén với cô.

Khi bữa ăn này bắt đầu, hai mẹ con vừa ăn vừa trò chuyện về những chuyện vui gần đây. Ánh nắng đầu hè chiếu sáng rực rỡ trên bãi cỏ và trong vườn hoa. Họ ở trên tầng hai, có thể ngắm nhìn những bông hoa đẹp, cũng có thể đón những làn gió mát lành.

Nhưng Hạ Huân không hề quên mục đích cô đến đây.

Khi sắp ăn xong, cuối cùng cô cũng lấy hết can đảm mở lời: "Mẹ, con muốn nói với mẹ một vài chuyện."

Hạ Huỳnh đã có dự cảm từ trước, bà ấy cười nói: "Mẹ đợi nãy giờ rồi, con nói đi."

Hạ Huân hơi khựng lại, mỉm cười nói: "Dạo này con gặp một người đàn ông, nói chính xác hơn là gặp lại anh ấy."

"..."

Cô đã giản lược hóa mọi chuyện giữa cô và Chu Lưu Quang, chỉ nói những điểm chính.

Nghe xong, Hạ Huỳnh im lặng hồi lâu. Nhưng Hạ Huân biết, mẹ sẽ nói điều gì đó.

Hạ Huỳnh lại uống một ngụm rượu mới nói: "Đối với chuyện quá khứ giữa hai đứa, mẹ không thể nhẹ nhàng bảo con tha thứ. Nhưng trong mắt mẹ, bản chất của chuyện này không trách ai cả, mà là trách Triệu Lợi Nguyên."

"Là Triệu Lợi Nguyên phạm tội, mới khiến gia đình Chu Lưu Quang tan nát. Là Triệu Lợi Nguyên nói dối, mới khiến Chu Lưu Quang ⓜ_ấ_т ⓚ_𝒾ể_𝐦 𝐬οá_🌴 cảm xúc làm tổn thương con. Chu Lưu Quang có lỗi, nhưng cái lỗi này có đáng để con cho thằng bé một cơ hội nữa hay không, là do con tự quyết định. Mẹ chỉ cảm thấy..."

Hạ Huỳnh hít sâu một hơi, nói ra một câu khiến Hạ Huân rưng rưng nước mắt:

"Tiểu Huân, cái tát của Triệu Lợi Nguyên không còn rơi xuống người con nữa rồi, con không thể để nỗi đau này cứ kéo dài mãi trên người mình."


Chương (1-63)