Truyện:Thuốc Lá Và Dâu Tây - Chương 61

Thuốc Lá Và Dâu Tây
Trọn bộ 63 chương
Chương 61
0.00
(0 votes)


Chương (1-63)

Sau khi chương trình âm nhạc Raspberry kết thúc, Hạ Huân liên tiếp nhận được hơn mười lời mời hợp tác.

Tài khoản video ngắn của cô cũng tăng thêm hơn mười vạn người theo dõi, video mới nhất đã có hai triệu lượt thích.

Không ai ngờ rằng, người nổi bật nhất sau lễ hội âm nhạc lần này lại là một tân binh vô danh.

Tuy nhiên, chị Vy lại tự hào nói: "Hạ Huân nhà chúng ta vừa xinh đẹp lại vừa tài năng, nổi tiếng chỉ là vấn đề thời gian."

Lúc này, chị Vy đã là người phụ trách phòng làm việc của Hạ Huân.

Cô ấy là người đích thân Chu Lưu Quang chỉ định.

Không chỉ vậy, các nhân viên khác trong phòng làm việc cũng đều do Chu Lưu Quang đích thân chọn lựa.

Từ trấn Hợp Hoan trở về Bình Vu, Hạ Huân lập tức lao vào công việc bận rộn.

Hôm đó, vừa thu âm xong một ca khúc OST trong phòng thu, cô nhận được điện thoại của Giang Tuy.

"Cứu người yêu khẩn cấp đi em ơi!" Giọng Giang Tuy quá lớn khiến Hạ Huân giật mình vội vàng đưa điện thoại ra xa.

Dừng một chút cô mới đưa lại gần: "Anh muốn 𝒸♓-ế-✝️ hả?"

"Đúng là sắp c*♓ế*t đến nơi rồi." Giang Tuy 𝐧ⓖ-♓-𝐢ế-𝖓 гă-𝖓-ɢ nói: "Chuyện của hai đứa mình bị lộ rồi."

Hạ Huân sững sờ, nhưng không quá kinh ngạc.

"Anh và cô ấy hẹn hò giữa chừng thì gặp mẹ anh." Giang Tuy nói năng lộn xộn cả lên, "Em xem có thể qua ăn cơm, giúp anh nói dối cho tròn được không?"

Hạ Huân suy nghĩ một lát rồi nói: "Anh định giấu mẹ anh cả đời à?"

 

Giang Tuy cũng im lặng một lúc mới trả lời: "Cho anh thêm thời gian đi, công việc làm ăn của nhà anh gần đây có chút khởi sắc. Đợi khoảng hai tháng nữa anh sẽ nói là bọn mình chia tay rồi, dù sao cũng phải có quá trình, ba mẹ anh sẽ dễ chấp nhận hơn."

Hạ Huân gật đầu, cô đang định kể chuyện của Chu Lưu Quang cho anh ta biết, "Vậy được, lát nữa anh đến công ty đón em đi, em cũng có chuyện muốn nói với anh."

"..."

Hai mươi phút sau, xe của Giang Tuy xuất hiện dưới tòa nhà công ty Hạ Huân.

Hạ Huân vừa xuống lầu thì thấy xe của Chu Lưu Quang lái vào.

Anh nhìn thấy cô từ xa, bấm còi một tiếng, nhưng ô đã đi đến bên xe Giang Tuy. Tiếng còi này khiến Giang Tuy chú ý đến anh, anh ta hạ cửa kính xe xuống, vẫy tay chào.

Chu Lưu Quang cũng mở cửa sổ xe.

Giang Tuy hỏi: "Sao mày lại ở đây?"

Ngoài Hoàng Chỉ Ninh, có lẽ không ai trong số bạn bè của Chu Lưu Quang biết bây giờ anh đã là ông chủ... kiêm bạn trai của Hạ Huân.

Tay Hạ Huân đang mở cửa xe khựng lại, muốn nghe Chu Lưu Quang nói gì.

Chu Lưu Quang mặt không đổi sắc, tim không đập nhanh: "Tao đến làm chút việc." Sau đó anh nhìn Hạ Huân, "Sao, em làm việc ở đây à?"

Hạ Huân còn chưa kịp nói, Giang Tuy đã nhanh nhảu: "Công ty cô ấy ở ngay trong tòa nhà này."

Chu Lưu Quang gật đầu hỏi: "Hai người đi đâu thế?"

Giang Tuy nói: "Bọn tao về nhà ăn cơm."

Bọn tao, về nhà.

Bốn chữ này khiến mắt Chu Lưu Quang tối sầm lại, anh nói: "Vậy tao không làm phiền hai người nữa, tao đi trước đây."

Nói xong, anh lại nhìn Hạ Huân, Hạ Huân hào phóng cười với anh: "Tạm biệt."

Dứt lời, cô mở cửa xe, cúi người bước vào.

Anh muốn giả vờ không quen biết, cô sẽ chiều theo.

Khi Hạ Huân đang thắt dây an toàn, Chu Lưu Quang lái xe vào gara, sau đó Giang Tuy cũng khởi động xe.

Bánh xe của Giang Tuy vừa lăn bánh, Hạ Huân đã nhận được tin nhắn WeChat.

[Còn muốn ăn đậu hũ Văn Tư của Quên Mất Núi Xuân không?]

Một phút trước còn giả vờ như chưa từng gặp mặt, bây giờ lại gửi tin nhắn cho cô, rốt cuộc người này nghĩ gì vậy?

Hơn nữa câu hỏi này cũng không đầu không đuôi.

Hạ Huân nhìn dòng chữ, vừa định hỏi: "Anh bị bệnh à?" thi tin nhắn thứ hai của anh nhanh chóng được gửi đến: [Không nói gì là muốn. Được, anh biết rồi. ]

Mắt Hạ Huân tối sầm, cô mở khung chat muốn nói gì đó, nhưng đột nhiên lại không biết nên nói gì, cuối cùng đành không nói gì cả.

Trước đây anh từng mua đồ ăn của "Quên Mất Xuân Sơn" gửi đến, cô ăn rất ngon miệng, thế là anh nhớ. Từ ngày đó trở đi, anh thường xuyên mua về cho cô ăn.

Cô tưởng anh hỏi về bữa trưa ngày mai.

Ai ngờ vừa đến nhà Giang Tuy, vào nhà chưa được bao lâu thì chuông cửa reo lên.

Mẹ Giang Tuy sai Giang Tuy ra mở cửa.

Vừa hay Hạ Huân đứng cạnh Giang Tuy gần bể cá, cách cửa không xa. Bể cá quá cao, Giang Tuy đang đứng trên ghế cho cá ăn, không tiện xuống, Hạ Huân nói: "Để em."

Mở cửa, chỉ thấy Chu Lưu Quang xách đồ đứng ở cửa.

Nhìn thấy hộp đựng có in tên quán "Quên Mất Xuân Sơn", Hạ Huân mới bừng tỉnh, hóa ra Chu Lưu Quang hỏi cô có muốn ăn đậu hũ Văn Tư không là ý này.

Cô không tỏ vẻ gì nhìn anh một cái, anh cũng nhìn lại cô.

Rõ ràng trên mặt anh không có biểu cảm gì, nhưng không hiểu sao, mắt Hạ Huân lại giật lên.

"Chu Lưu Quang?"

Giang Tuy liếc nhìn ra phía sau, suýt chút nữa ngã khỏi ghế.

Anh ta vịn vào bể cá hỏi: "Chuyện gì này, tao nhìn nhầm à?"

Chu Lưu Quang rời mắt khỏi mặt Hạ Huân, nhìn anh ta: "Mày không nhìn nhầm."

Lúc này, mẹ Giang Tuy từ nhà bếp đi ra: "Ui, Lưu Quang, sao cháu lại đến đây?"

Chu Lưu Quang vừa nhìn thấy mẹ Giang Tuy thì mỉm cười, định bước vào, Hạ Huân nghiêng người để anh vào.

Chu Lưu Quang vừa đi vào nhà vừa nói: "Dì, hôm nay cháu đi mua đồ ăn ở 'Quên MáY Xuân Sơn' cho bạn gái. Ai ngờ bạn gái cháu bận việc đột xuất không ăn được, nhân tiện đi ngang qua nhà dì, nhớ dì thích ăn nên cháu mang lên cho dì ạ."

Mắt Hạ Huân giật càng lúc càng mạnh.

Chỉ có cô mới hiểu được ý trong lời anh nói.

"Mày biết mẹ tao thích ăn gì cơ à? Ghê gớm thật đấy." Giang Tuy trêu chọc.

Chu Lưu Quang nói: "Mấy hôm trước tao mua đồ ăn cho chị dâu mày, trùng hợp gặp dì ở quán, nhân tiện nói chuyện vài câu."

Hạ Huân mất tự nhiên quay mặt đi.

Mẹ Giang Tuy lườm Giang Tuy, rồi cười với Chu Lưu Quang, vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ nói: "Ôi ngại quá, cảm ơn cháu nhé. Cháu giỏi hơn Giang Tuy nhiều, Giang Tuy chưa bao giờ nhớ dì thích ăn gì hết."

"Ai nói?" Giang Tuy phản đối, "Mẹ thích màu son nào con đều biết rõ mà?"

Mẹ Giang Tuy lại lườm Giang Tuy một cái nữa.

Chu Lưu Quang cười nhạt: "Mang đồ đến rồi, cháu xin phép không làm phiền mọi người nữa, dì nhớ ăn lúc còn nóng ạ."

Chữ "dì" rất lễ phép.

Hạ Huân chưa từng thấy Chu Lưu Quang lịch sự như vậy.

"Cháu ăn cơm chưa?" Mẹ Giang Tuy hỏi.

"Chưa ạ." Chu Lưu Quang cười, "Cháu không sao đâu, trên đường về cháu gọi đồ ăn ngoài, về nhà là có thể ăn được."

"Đã đến đây rồi, lại còn mang nhiều đồ ăn thế này, cháu ở lại ăn cơm luôn đi." Mẹ Giang Tuy nói: "Với lại, về nhà gọi đồ ăn ngoài không tốt cho sức khỏe đâu."

Chu Lưu Quang nhìn Hạ Huân: "Vậy vâng ạ."

Anh đồng ý rất nhanh, mẹ Giang Tuy hơi sững sờ.

Giang Tuy khoác vai Chu Lưu Quang, dẫn anh đến ngồi ở ghế sofa, vừa định dặn dò gì đó thì ba Giang Tuy cũng tan làm về đến nhà.

Người cuối cùng đã tới, bữa cơm sắp bắt đầu, Giang Tuy không tìm được cơ hội nói chuyện, chỉ đến khi đi vào phòng ăn mới ghé vào tai Chu Lưu Quang thì thầm: "Lát nữa bớt nói lại."

Chu Lưu Quang nhìn anh ta, nhưng anh ta đã nhanh chóng trở lại vẻ bình thường, sợ ba mẹ phát hiện ra manh mối.

Mẹ Giang Tuy biết Hạ Huân đến nên đã chuẩn bị mười món ăn, cộng thêm đồ Chu Lưu Quang mang tới, cuối cùng có tổng cộng mười sáu món được bày trên bàn.

Chiếc bàn tròn lớn bày biện chật kín, những món ăn này không chỉ thơm mà nhìn cũng rất đẹp mắt và ngon miệng.

Ba Giang Tuy nâng ly: "Không ngờ hôm nay nhà lại đông vui thế này, đông người ăn cơm mới rôm rả, chú mời các bạn trẻ một ly."

Mọi người cùng nhau nâng ly, chạm vào nhau "Keng" một tiếng.

Khi mới bắt đầu ăn, ngoài không khí không được sôi nổi lắm, mọi thứ vẫn diễn ra bình thường. Song ăn được một lúc, khi mẹ Giang Tuy ăn gần xong, bà đột nhiên đặt bát đũa xuống và lên tiếng: "Lưu Quang cũng không phải người ngoài, có vài lời, dì cũng không ngại nói trước mặt cháu."

Mọi người đều dừng ăn, nhìn về phía bà.

Bà lại nhìn Hạ Huân: "Tiểu Huân, dì đã suy nghĩ kỹ rồi—hai đứa đính ♓ô-n đi."

Hạ Huân suýt nghẹn.

Chưa kể đến phản ứng của những người khác, cô kín đáo liếc nhìn Chu Lưu Quang, thấy anh đang cúi đầu nhìn bát cơm của mình, không nói một lời.

Thấy Hạ Huân không nói gì, mẹ Giang Tuy giải thích: "Đính 𝖍ô·ռ không phải kết ♓ô·n·, đính ♓·ô·ռ rồi, dì mới yên lòng được." Bà lại liếc Giang Tuy, "Nó cũng có thể chuyên tâm lại."

Hạ Huân 💰𝖎·ế·t ↪️♓ặ·т đôi đũa, nghĩ một lát, cô hỏi Giang Tuy: "Anh thấy sao?"

Cô đá quả bóng đã được chuyền lại cho anh ta.

Nhưng Giang Tuy lại không biết trả lời thế nào, môi anh ta mấp máy, do dự vài giây rồi nói: "Con nghĩ là đợi thêm chút nữa đi."

"Đợi thêm chút nữa! Đợi thêm chút nữa thì con sẽ bị mấy con hồ ly tinh bên ngoài mê hoặc chạy mất!" Mẹ Giang Tuy đột nhiên nổi giận, đập mạnh vào bàn.

Ba Giang Tuy khuyên nhủ: "Thôi được rồi, em đừng giận, dễ tăng huyết áp đấy."

Ông hắng giọng, rồi trách Giang Tuy: "Có vài chuyện, con có nên xin lỗi Hạ Huân không?"

Giang Tuy không nói gì, không biết phải nói thế nào.

Hạ Huân suy nghĩ một lát, chủ động giải thích thay Giang Tuy: "Chú dì, chuyện hai người nói con đều biết, Giang Tuy đã xin lỗi con rồi."

Thông thường, khi ba mẹ bắt gặp con trai mình đi cùng người phụ nữ khác, họ sẽ giúp con trai che giấu. Trước khi đến đây, cô đã chuẩn bị tinh thần giả vờ ngây thơ, nhưng không ngờ ba mẹ Giang Tuy lại chủ động yêu cầu con trai mình nhận lỗi.

Vì vậy vừa nãy, thay vì nói là bao che cho Giang Tuy, chi bằng nói là cô làm cho ba mẹ Giang Tuy yên tâm.

"Cô gái đó và Giang Tuy cắt đứt rồi, Giang Tuy đã đích thân gọi điện thoại chia tay cô ấy, xóa WeChat trước mặt con. Hôm nay dì gặp họ, thực chất đó là bữa cơm chia tay của họ, Giang Tuy đã nói với con trước khi đi, con hoàn toàn biết rõ mọi chuyện." Cô cũng không biết những lời nói dối này được bịa ra như thế nào, tóm lại là cô nói ra mà không cần nghĩ trước.

"Thật không?" Mẹ Giang Tuy không tin lắm.

Hạ Huân cười: "Đương nhiên là thật rồi, anh ấy ngoại tình, tại sao con phải tự làm khổ mình để che giấu cho anh ấy?"

Mẹ Giang Tuy thở dài: "Là Giang Tuy có lỗi với con."

"Là lỗi của chú, không dạy dỗ con tốt là lỗi của người làm ba."

Ba Giang Tuy cũng thở dài, cằn nhằn Giang Tuy: "Người phụ nữ như Hạ Huân khó tìm vô cùng, thế mà anh còn ra ngoài ong bướm, sao tôi lại có đứa con trai như anh chứ!"

Giang Tuy đang ở trong tình trạng bị bao vây, anh ta liên tục đầu hàng: "Con sai rồi, con sai rồi..."

Mẹ Giang Tuy hừ lạnh: "Nếu con biết lỗi thì mau đính ♓ô*𝓃 với Hạ Huân đi, sau này đổi hết ảnh trong vòng bạn bè thành ảnh đính ⓗô·ⓝ của con và Hạ Huân!"

"Chú dì, cháu ăn xong rồi ạ." Chu Lưu Quang đột nhiên xen vào.

Anh đẩy ghế ra sau: "Cháu ra ngoài hút điếu thuốc ạ."

Ba Giang Tuy nói: "Xin lỗi Lưu Quang nhé, bọn chú nói chuyện riêng tư trong nhà, làm phiền con không được ăn uống tử tế rồi."

Chu Lưu Quang thản nhiên nói: "Không sao ạ." Rồi anh nói, "Mọi người cứ ăn từ từ."

Nói rồi anh bước ra khỏi phòng ăn, đi về phía sân.

Trước khi bước ra khỏi căn phòng này, anh vừa lúc nghe thấy mẹ Giang Tuy khuyên Hạ Huân: "Sau khi đính ⓗ_ô_ռ hai đứa có thể dọn ra ngoài sống chung, thích nghi trước với cuộc sống sau ♓ô_𝓃 nhân..."

Chu Lưu Quang cười lạnh, ánh mắt càng lúc càng sâu.

Sau khi anh đi, ba mẹ Giang Tuy nói rất nhiều chuyện liên quan đến việc đính 𝖍.ôп..

Hạ Huân vốn định trông cậy vào Giang Tuy lên tiếng, nhưng không ngờ ngay cả anh ta cũng sắp bị thuyết phục.

Cô đành phải đứng ra từ chối: "Chú dì, con biết hai người rất tốt với con. Nhưng con xin lỗi, tuy con đã tha thứ cho Giang Tuy, nhưng trong lòng con không phải là không có chút bận tâm nào, cho nên con không thể đồng ý đính ⓗôп·."

Mẹ Giang Tuy lộ ra vẻ thất vọng, nhưng không tiện nói gì.

Ba Giang Tuy cũng tự biết là bên họ sai, ông ấy mấp máy môi, cũng chỉ có thể thay đổi lời nói: "Không sao, không sao, chuyện này vốn cũng không thể vội được."

"..."

Bữa cơm này khiến Hạ Huân ăn không ngon miệng.

Ăn xong, để thể hiện mình, Giang Tuy tranh giành dọn dẹp bát đĩa, đến cả cô giúp việc cũng đành chịu thua.

Hạ Huân sợ mẹ Giang Tuy lại kéo cô lại nói chuyện gì đó nên lấy cớ dạ dày hơi khó chịu, xin phép vào phòng dành cho khách nghỉ ngơi trước.

Vừa bước vào phòng nằm xuống chưa được bao lâu, cửa đột nhiên bị người ta mở từ bên ngoài.

Hạ Huân cứ tưởng là Giang Tuy hoặc mẹ Giang Tuy vào, ngước mắt nhìn lên, ai dè lại là Chu Lưu Quang.

Anh nhìn cô như một con thú đang rình mồi, đồng thời đưa tay khóa trái cửa lại.

Anh điên rồi sao?

Hạ Huân đứng dậy khỏi giường, vừa đi về phía cửa vừa đuổi anh đi: "Sao anh lại đến đây?"

"Anh vừa từ ngoài sân về phòng, thấy em đi qua nên anh qua đây."

"Anh không bị ai nhìn thấy chứ?"

"Em lo cái gì?" Chu Lưu Quang như đang kìm nén điều gì đó.

Hạ Huân cảm nhận được điều đó, nhưng không kịp nghĩ nhiều, cô đẩy anh ra ngoài: "Anh theo em và Giang Tuy đến nhà đã đành, còn chạy vào phòng em, nếu bị nhìn thấy thì sao?"

"Sẽ không đâu." Chu Lưu Quang thản nhiên nói, ánh mắt lướt trên người cô, "Vừa nãy đến, anh nói là đi vệ sinh, họ không biết anh đến chỗ em."

"Nhưng mà..."

"Em yên tâm đi." Chu Lưu Quang cụp mắt xuống, cười nhạt.

Hạ Huân khựng lại một giây chưa kịp phản ứng.

Anh chợt ngẩng đầu: "Chỉ cần em không la lên, họ sẽ không biết."

Hai từ cuối cùng tan biến giữa môi cô và anh.

Anh chợt 𝐡ô-ռ cô.

Bây giờ ngày nào anh cũng 𝖍*ô*𝐧 cô, như thể một khi đã dính mùi của cô thì không thể nào buông ra được.

Một tay anh ôm lấy đầu cô, tay kia ş·ℹ️·ế·✝️ ↪️h·ặ·ⓣ eo cô, vừa hô*𝓃 vừa đẩy cô vào tường. Cho đến khi cánh tay anh chạm vào tường, anh mới giữ chặt cô vào tường và 𝐡ô𝓃-.

Có chỗ dựa phía sau, anh dùng chân áp chặt cô, tay kia rảnh bắt đầu lướt tự do trên người cô.

Hạ Huân khó khăn thốt ra một câu đứt quãng: "Anh không biết là mẹ Giang Tuy có thể vào bất cứ lúc nào à?"

"Em không thấy như vậy càng k*ch th*ch hơn sao." Động tác của Chu Lưu Quang càng mạnh mẽ hơn.

"Cút đi."

"Khẩu thị tâm phi."

"..." Hạ Huân đã cảm nhận được sự thay đổi của anh, nhưng tay cô mềm nhũn không thể dùng sức, hoàn toàn không thể đẩy anh ra, bởi vì cô cũng đã có sự thay đổi ↪️hế_𝐭 người.

Đúng lúc này, bên tai đột nhiên truyền đến một câu: "Chu Lưu Quang đâu rồi?"

"Không biết nữa." Giang Tuy nói.

"Hình như đi vệ sinh rồi." Ba Giang Tuy trả lời.

"Ồ, tôi còn tưởng thằng bé ra ngoài hút thuốc chưa về..."

Tiếng người nói chuyện bên ngoài lần lượt truyền đến.

Hạ Huân căng thẳng tột độ.

Cô càng như vậy, Chu Lưu Quang càng khó kiềm chế, dáng vẻ cô гu·𝖓 r·ẩ·ÿ trong vòng tay anh khiến anh gần như mất đi lý trí.

Anh vừa định tiến thêm một bước, Hạ Huân đột nhiên lên tiếng: "Anh làm xong trong năm phút được không?"

Chu Lưu Quang cứng người lại, rối bời ngẩng đầu khỏi n🌀*ự*ⓒ cô, cơn giận bùng lên như dung nham núi lửa phun trào: "Em thực sự muốn thử phải không?"

Hạ Huân biết lời nào có thể khiến Chu Lưu Quang tức giận.

Thông thường, chỉ cần khiến anh tức giận, anh sẽ không quan tâm đến những chuyện khác.

Tuy nhiên sau khi nói câu này, cô lại bị ánh mắt của anh làm cho bỏng rát.

Và từ lời nói của anh, cô nhanh chóng nhận ra, hình như anh chỉ muốn 𝐡-ô-𝓃 cô, mặc dù nụ h*ô*ⓝ này không hề đơn thuần chút nào.

Thông minh quá hóa ra lại làm điều dại dột, cô không khỏi bẽn lẽn quay mặt đi.

Anh lại bóp cổ cô bắt cô quay đầu lại: "Cục cưng, mới có mười tiếng thôi, mà em đã quên hết cảm giác lần trước rồi ư?"

Anh 𝓃-🌀h-ï-ế-𝓃 ⓡă-𝐧-ℊ nghiến lợi nói hai chữ "cục cưng".

Tuy bóp cổ cô nhưng anh không thực sự dùng sức. Có điều tư thế này quá bức bách, hơn nữa trong giây phút này, động tác này thực sự quá gợi tình.

Cô ↪️ắ.п 〽️ô.❗.

"Nói." Anh sℹ️ế-✝️ 𝖈𝐡-ặ-т ngón tay xương xẩu của mình.

Hạ Huân biết bây giờ cô nên xuống nước, nhưng cô lại không muốn nhượng bộ, đầu gối cong lại, chạm vào anh: "Quên rồi thì sao?"

Bị cô chạm vào, anh rên lên một tiếng trầm đục,

cảm nhận sâu sắc cảm giác bị khiêu khích.

Cô cười: "Em nói cho anh biết, chỉ cần anh dám chạm vào em, em sẽ la lớn. Đến lúc đó xem anh giải thích với Giang Tuy và ba mẹ anh ấy thế nào!"

Chu Lưu Quang nhìn khuôn mặt cô, cô có biết không, tính cách cô bây giờ ngày càng hợp với anh?

Cô tưởng lời này có sức răn đe, nào ngờ anh lại thích cái vẻ điên cuồng đó của cô.

Anh đột nhiên bóp eo cô, nhấc cô lên rồi quăng l●ê●ⓝ 𝖌1ườ𝓃●🌀.

Vừa đè lên.

"Kẽo kẹt..." Có người đẩy cửa bước vào.

Chương (1-63)