Truyện:Thuốc Lá Và Dâu Tây - Chương 50

Thuốc Lá Và Dâu Tây
Trọn bộ 63 chương
Chương 50
0.00
(0 votes)


Chương (1-63)

Khi Chu Lưu Quang chạy đến quán bar, cơn mưa đã tạnh.

Còn Hạ Huân đang đánh nhau với một người đàn ông trông như say rượu ngay trước cửa quán, những người hiếu kỳ vây kín xung quanh.

Không còn chỗ đỗ xe, nhưng vì sốt ruột nên anh đỗ luôn ở vị trí cấm, lao xuống xe muốn giúp cô dạy cho đối phương một bài học.

Ai ngờ Hạ Huân lại tung ra một cú đá đẩy, rồi một cú đá móc, cuối cùng là một cú đá xoay sau.

Chỉ ba chiêu đã khiến gã say kia nằm bẹp dưới đất không bò dậy nổi.

Chẳng mấy chốc bảo vệ đã đến, hỏi: "Có chuyện gì vậy?"

Một cô gái trẻ mặt đỏ bừng vì uống rượu bước ra nói: "Không trách chị ấy, không trách chị ấy. Là gã này kéo không cho tôi đi, còn ş.à.〽️ s.ỡ tôi nên chị ấy mới ra tay ạ."

Hóa ra là thấy việc nghĩa nên ra tay giúp đỡ.

Không biết cô đã học Taekwondo từ lúc nào.

Chu Lưu Quang nhớ lại trước đây ở cổng công viên sông Y, cô bị người ta khiêu khích, sau khi tát người đó một cái, cô còn lén lút sợ bị anh phát hiện.

Hạ Huân của hiện tại không cần phải che giấu tài năng của mình nữa.

Bởi vì cô đã có thể tự bảo vệ bản thân, thậm chí còn có thể nhân tiện bảo vệ người khác.

Sau khi nắm được tình hình, bảo vệ dẫn gã say rượu kia đi.

Cô gái trẻ kia đến cảm ơn Hạ Huân.

Đôi mắt Hạ Huân mơ màng, ợ một hơi rượu, nói: "Chuyện nhỏ thôi, chuyện nhỏ thôi."

Chu Lưu Quang bước tới đỡ lấy cô.

Cô ngửa đầu nhìn anh một cái, sau khi nhìn rõ người đến, cô quay người dùng sức đẩy anh: "Sao anh không để sang năm rồi hẵng đến!"

Lúc này Chu Lưu Quang mới ngửi thấy mùi rượu trên người cô.

Anh nhíu mày: "Còn chê anh đến muộn hả? Anh là tài xế miễn phí của em à?"

Cô gái trẻ kia thấy tình hình này thì lặng lẽ rời đi.

Hạ Huân khoanh tay bĩu môi giận dỗi nhìn anh: "Thế anh có giỏi thì đừng đến!"

Chu Lưu Quang định nói gì đó: "Anh..."

Cô nói trước: "Đã đến thì phải có thái độ tốt một chút."

↪️·𝐡·ế·ⓣ tiệt...

Ánh mắt Chu Lưu Quang tối sầm lại, anh muốn nổi nóng, nhưng cuối cùng anh lại l**m môi, gật đầu cười khẩy: "Được, vậy bây giờ tôi nên cầu xin em lên xe sao?"

Hạ Huân chu môi liếc anh: "Tôi tự có chân."

Nói xong, cô vượt qua anh, đi thẳng lên xe.

Chu Lưu Quang đi theo, nhìn miếng giấy phạt dán trên kính chắn gió, cơn giận bốc lên ngùn ngụt.

Đỗ xe năm phút, phạt hai trăm.

Anh không nhịn được lại chửi thề vài câu trong lòng.

Quán bar này rất gần nhà Hạ Huân.

Chu Lưu Quang đưa cô đến dưới lầu khu chung cư mất chưa đầy mười phút.

Lúc nãy cô còn giương nanh múa vuốt, nhưng lên xe lại vô cùng ngoan ngoãn, cứ nằm ngủ suốt.

Cơn giận của anh không hiểu sao đã tiêu tan phần lớn.

Đỗ xe xong, anh gọi cô: "Dậy đi, đến rồi."

Cô không phản ứng.

Anh nhìn cô chằm chằm hai lần, rồi lại đưa tay nhéo má cô: "Đại tiểu thư, đến nơi rồi."

Cô nhăn mặt, cựa quậy một chút, nghiêng đầu sang một bên ngủ tiếp.

Chu Lưu Quang nhìn chằm chằm vào vệt hồng trên má cô, dừng lại rồi nói: "Em say thật hay say giả?"

"..." Đáp lại anh là tiếng hít thở đều đều.

Anh cụp mắt: "Em nghĩ kỹ đi, nếu anh lên lầu, hôm nay em sẽ không thoát được đâu."

"..." Cô không có phản ứng gì, cơn buồn ngủ bao trùm lấy cô.

Cuối cùng Chu Lưu Quang lại nhìn cô một cái.

Sau đó anh nhanh chóng cởi dây an toàn, mở cửa xe, sải bước đến ghế phụ mở cửa xe, ôm ngang eo cô lên.

Cô nhíu mày, nặng nề mở mắt nhìn anh: "Anh làm gì..."

"Em." Anh ⓣ𝖍_ở ♓_ổ_n 𝒽ể_п, ôm cô lên cao hơn một chút, đề phòng cô bị ngã.

Cô dường như không hiểu anh đang nói gì, rất nhanh lại nhắm mắt ngủ tiếp.

Anh ôm cô đi dọc cầu thang, rồi vào thang máy.

Cô không hề ngoan ngoãn chút nào, chê anh xóc nảy, cứ thế dụi vào cổ anh.

Không ngờ mỗi lần cô chạm vào, anh lại tê dại một lần.

Không biết dùng ý chí sắt đá nào anh mới đi được đến nhà cô.

Anh dùng vân tay của cô để mở cửa.

Vào nhà, bên trong tối đen.

Anh đóng "rầm" cửa lại, đồng thời đè cô lên cánh cửa: "Anh không để tâm nụ hô·ռ đầu của em dành cho ai, nhưng nụ ♓ô_n đầu của anh thì dành cho em."

Dứt lời, anh không nói hai lời nhắm vào môi cô.

Cô đau đớn rụt lại, mở mắt ra.

Anh s𝒾ế●𝐭 𝒸●𝖍●ặ●𝐭 lấy cô, không cho cô bất cứ khả năng trốn thoát nào.

Anh không chỉ ♓ô_𝐧_, mà còn cắn, cắn cho môi cô đau rát. Cô r*n r* một tiếng, anh nhân cơ hội cạy mở hàm răng, m*t lấy dịch vị của cô, nuốt đi hơi thở của cô.

Hôn xong anh lại tiếp tục cắn cô, cắn cánh môi cô, cắn cổ cô, cũng cắn xương quai xanh của cô. Anh cắn xé một cách hủy diệt, chiếm hữu như một con thú hoang, cũng giống như một chú chó lớn chưa có kinh nghiệm chỉ biết cắn.

Cuối cùng anh lại cắn chóp mũi cô, lần này dịu dàng hơn nhiều, dần dần cái cắn đó lại biến thành những nụ hô*ⓝ dày đặc vô cùng trân trọng. Anh h-ô-п cằm, má, lông mày và trán cô.

Anh hệt như một con ma cà rồng đã ngủ say hàng nghìn năm, khó khăn lắm mới được nếm mùi ɱá·ц tươi, khao khát đến mức muốn vắt kiệt cô.

Hạ Huân bị anh giày vò không có sức chống cự.

Thực ra cô không say đến mức bất tỉnh nhân sự, cô cố ý dẫn anh vào nhà, tất cả chuyện này đều là cô ngầm cho phép.

Nhưng bây giờ anh đã làm cô sợ.

Cô giãy giụa rất lâu, may mà lúc này điện thoại của cô reo lên.

Cô đẩy anh: "Điện thoại của tôi đang reo."

Anh v*ù*❗ 𝐯*à*𝑜 cổ cô không nhúc nhích, cô cấu anh, véo anh: "Anh đừng phát điên nữa, gọi điện thoại lúc tối muộn thế này, lỡ có việc gấp thì sao?"

Anh vẫn không nhúc nhích, thậm chí còn ôm lấy gáy cô và muốn ngậm môi cô lần nữa.

Cô phản ứng cực nhanh, nói: "Lỡ mẹ tôi có chuyện gì thì sao, nếu tôi không nghe điện thoại được, tôi sẽ hận anh đến 𝒸_𝖍ế_✞."

Anh khựng lại, cuối cùng cũng dừng tay.

Cô thở sâu một hơi, lần này cô đẩy anh ra dễ dàng hơn nhiều so với trước.

Trong lúc xô đẩy vừa nãy, túi xách của cô đã rơi xuống đất. Cô cúi xuống nhặt túi, vừa móc điện thoại vừa đi về phía phòng khách, ngồi xuống ghế sofa, nhìn màn hình hiển thị cuộc gọi đến.

Hoá ra là Giang Tuy.

Hạ Huân quay đầu nhìn Chu Lưu Quang, sau đó tắt âm lượng điện thoại, đặt lên bàn.

Chu Lưu Quang nhìn cô: "Sao không nghe?"

Hạ Huân lại lấy một điếu thuốc trong túi ra: "Tôi không có sở thích cắm sừng người ta rồi còn ra vẻ trước mặt họ."

Chu Lưu Quang bước tới, nhìn thoáng qua cuộc gọi bị ngắt, nhướng mày: "Giang Tuy?"

Hạ Huân châm lửa điếu thuốc, hít một hơi thật sâu khiến má cô hõm vào, tiện tay vuốt mái tóc bị anh làm rối ra sau, cười khẩy: "Đúng, bạn trai tôi, anh em tốt của anh."

Cô lại nhắc nhở anh.

Chu Lưu Quang nheo mắt lại, đưa tay lấy điếu thuốc trên môi cô xuống, sau đó đưa điếu thuốc đó lên môi mình hút một hơi, nhả ra một vòng khói rất đẹp.

d*c v*ng trong mắt anh vẫn chưa tan.

Một tiếng rung mạnh mẽ vang lên, điện thoại trên bàn sáng lên. Trong phòng không bật đèn, vì thế ánh sáng này vô cùng chói mắt.

Chu Lưu Quang và Hạ Huân đồng thời nhìn qua, vẫn là Giang Tuy.

Hạ Huân vừa định nhấc điện thoại lên, Chu Lưu Quang lại nhanh hơn cô một bước, ngón tay lướt trên màn hình - đã kết nối.

Hạ Huân trợn tròn mắt, muốn hỏi rốt cuộc anh đang phát điên cái gì?

Anh đột nhiên quỳ một chân trên ghế sofa, lấy điếu thuốc ra khỏi miệng, dùng bàn tay đang kẹp điếu thuốc đẩy vai cô, cả người đè lên cô.

"Tôi... Ưm..."

Một nụ ⓗ.ô.𝐧 phong kín môi cô, nuốt hửng mọi sự phản kháng và bất đồng ý kiến của cô.

Và cuộc gọi trên điện thoại vẫn đang tiếp diễn. Khoé mắt Chu Lưu Quang liếc nhìn điện thoại, vừa h·ô·𝖓 vừa mò lấy điện thoại cầm lên, bật loa ngoài.

Sau đó anh tiện tay đặt điện thoại lên xương quai xanh của cô.

"Sao em không nói gì vậy, alo? Nghe thấy không? Alo?" Giang Tuy hỏi ở đầu dây bên kia.

Lưỡi Chu Lưu Quang l**m nhẹ, cạy mở cánh môi Hạ Huân, biểu cảm mang theo vẻ lưu manh đáng ghét.

Điện thoại ở gần như vậy, cô không dám thở.

Giang Tuy lại kiên trì không ngừng: "Alo, em nói gì đi chứ..."

Anh ta càng như vậy, ý cười trong mắt Chu Lưu Quang càng đậm, sức đè lên cô cũng càng lớn, ♓ô·𝐧 càng lúc càng triền miên.

Hạ Huân không chịu nổi nữa, dùng hết sức mình mở miệng cắn anh một cái.

Anh đau đến mức rụt gai lại, cả người vô thức lùi về phía sau một chút. Cô nhân cơ hội này đưa tay bịt miệng anh, để anh không phát ra tiếng động, rồi dùng tay kia cúp điện thoại.

Làm xong tất cả những điều này, cô nhấc chân đá mạnh vào bụng anh.

Quá bất ngờ, anh không kịp phản ứng nên lăn xuống sàn.

Hạ Huân vớ lấy gối ôm trên sofa đánh anh: "Đồ khốn nạn! Đồ vô liêm sỉ! Lợi dụng lúc người ta gặp khó!"

Cô ném gối ôm vào người anh, lại cầm cái khác đánh tiếp.

Anh dùng cánh tay che đỡ, quát: "Em đừng điên!"

Cô nghe vậy càng tức giận hơn, chỉ vào cửa nói: "Anh cút đi!"

Anh nắm chặt tay cô đang đánh anh, cô giãy giụa nhưng không thoát được.

Anh đứng dậy: "Lúc nãy dưới lầu anh đã nói rồi, đã để anh lên đây, hôm nay em sẽ không thoát được đâu."

Anh nghiêm túc nhìn cô.

Cô lập tức yếu thế, không khỏi nhớ lại cảnh tượng bị anh cưỡng ⓗô●𝐧 thảm hại vừa rồi, mí mắt giật giật, nói: "Tôi buồn ngủ rồi."

Cứng không được, cô chuyển sang mềm.

Ai ngờ anh buột miệng nói: "Ngủ cùng đi."

Cô muốn mắng anh vô liêm sỉ, nhưng lại không thể không cân nhắc tình hình, lời đến miệng lại đổi thành: "Tôi đói rồi."

Nghe vậy, anh nhìn chằm chằm vào môi cô: "Anh cũng đói, sao em không để anh ăn cho xong."

Hạ Huân sững sờ một lúc mới hiểu ra ý anh.

Mặt cô đỏ bừng lên.

May là anh không tiếp tục làm khó cô, mà quay đầu nhìn về phía bếp, nói: "Đi tắm đi, anh nấu cơm cho em."

Hạ Huân trừng mắt nhìn anh, không nói lời nào.

Anh cười nói: "Đừng sợ, anh không chạm vào em đâu."

Hạ Huân thả lỏng vài phần.

Anh lại bổ sung: "Chuyện này tốn thể lực, ăn no rồi hẵng làm."

Hạ Huân sững sờ, mở miệng, vẻ mặt vừa ngơ ngác, vừa xấu hổ, vừa tức giận, muốn nói gì đó nhưng không thốt nên lời.

Nhưng anh đã quay người vào bếp.

Hạ Huân đứng tại chỗ lẩm bẩm mắng anh một câu, rồi mới quay người về phòng ngủ.

Song cô không tắm.

Cô không thèm tắm rửa sạch sẽ để thuận tiện cho anh đâu. Cô chỉ điên cuồng đánh răng, muốn đánh bay hết mùi vị của tên khốn nạn này.

Đánh răng ba lần, cô mới đi ra ngoài.

Bên ngoài chỉ có bếp sáng đèn.

Hạ Huân nhìn thấy Chu Lưu Quang đang bận rộn trong bếp từ xa, hơi nóng trong nồi bốc lên nghi ngút. Anh thậm chí còn chưa thắt tạp dề, ánh đèn vàng cam ấm áp chiếu lên người anh. Đây là đầu tiên cô cảm thấy khí chất của anh rất dịu dàng.

Cô tựa vào khung cửa nhìn anh cắt rau, khuấy canh, rắc muối.

Lại nhìn anh mở nắp nồi, múc một muỗng canh nếm thử xem đã vừa chưa. Vì quá nóng nên anh phải thử vài lần mới dám nhấp một chút, cô không khỏi mỉm cười.

Chỉ cười được hai giây thì cô dừng lại.

Rõ ràng là không có ai phát hiện, nhưng cô lại có cảm giác bối rối như bị bắt quả tang. Cô dừng lại một chút rồi mới bước tới.

"Làm món gì thế?" Cô hỏi.

Anh quay đầu nhìn cô, rất nhanh lại quay đi: "Canh trứng cà chua."

Anh lấy một cái bát: "Nhà em nhiều nguyên liệu quá, chỉ có thể làm món này thôi."

Anh đang nói mỉa mai.

Hạ Huân nghe ra, cô không để ý, cười nói: "Ồ, nhưng bây giờ tôi không đói nữa."

Bàn tay đang múc canh khựng lại, rất nhanh anh nói: "Khó khăn lắm mới làm xong, dù phải đổ vào cổ, anh cũng phải cho em uống hết bát canh này."

Hạ Huân bĩu môi, coi như anh nói chơi.

Anh nhanh chóng múc xong canh, đặt lên bàn ăn cho cô.

Nhưng cô lại quay người đi về phía sofa: "Tôi nói là không uống mà."

Anh nhìn cô: "Em có qua đây không?"

Cô nói: "Nấu cơm xong rồi anh nên về đi."

Anh nheo mắt lại, hỏi lại lần nữa: "Em uống không?"

Cô trừng mắt nhìn anh: "Không uống, thì sao?"

Cô vốn chỉ định nói đùa, thực ra là định uống, nhưng anh càng đối đầu với cô thế này, cô lại càng trẻ con, không muốn uống nữa.

Anh bước tới đứng bên cạnh cô, nhìn cô chằm chằm hai giây.

Cô không hề sợ hãi nhìn lại, cô không tin canh nóng như vậy mà anh thật sự dám đổ vào cổ cô.

Quả nhiên cuối cùng vẫn là anh thu ánh mắt lại.

Anh ngồi xổm bên cạnh cô, cố nhịn nói: "Là chính em nói đói."

"Nhưng giờ tôi lại không đói nữa, giống như lúc nãy tôi say, bây giờ tỉnh rồi, không được sao?"

"..." Chu Lưu Quang gật đầu: "Em nghĩ kỹ đi, em không ăn, anh có thể ăn đấy."

Hạ Huân không nghĩ nhiều, tiếp lời: "Ăn đi."

Ý trong mắt anh lập tức thay đổi.

Lúc này cô mới chợt nhận ra ý nghĩa của từ "ăn" mà anh nói là gì.

Cô không khỏi cảnh giác trừng mắt nhìn anh: "Anh đừng có nổi điên!"

Lông mày anh dấy lên ý cười đầy hàm ý và cưng chiều. Anh đưa tay muốn nhéo má cô, cô đề phòng, hoảng hốt nắm lấy tay anh cắn một cái.

Anh đau đến mức rên khẽ: "Khốn kiếp, em nhả ra."

Anh càng nói như vậy, cô càng cắn mạnh hơn.

Anh vội vàng lật tay nắm lấy cổ tay cô và đẩy cô ra, đồng thời dùng chân đè lên chân cô: "Anh nhịn em lâu lắm rồi Hạ Huân!"

Hạ Huân cảm nhận được sự thay đổi trên cơ thể anh, trong lòng cô càng hoảng sợ hơn. Cô suy nghĩ một vòng, cuối cùng lại lôi Giang Tuy ra: "Tốt nhất là anh đừng đụng vào tôi, tôi có bạn trai rồi."

Mắt Chu Lưu Quang tối sầm lại.

Cô không nói thì thôi, cô vừa nói câu này, anh lập tức mất hết lý trí: "Anh không ngại làm người thứ ba vì tình yêu."

"Nhưng tôi ngại!" Hạ Huân rụt người vào sofa.

Anh lại bắt đầu c** q**n áo cô: "Lần này em đừng hòng chạy."

Anh nhìn thấy hình xăm pháo hoa trên vai cô, sự ռ*óռ*ℊ ⓑ*ỏ𝖓*ⓖ và khao khát càng thêm sâu sắc.

Hạ Huân biết, anh và lúc nãy đã khác, lúc này anh là thế thắng lợi.

Đầu óc cô quay cuồng, ngay khi anh sắp kéo q**n l*t của cô, cô đột nhiên nghẹn ngào: "A Dục, đừng như vậy, em sợ."

Chu Lưu Quang ngước mắt lên với vẻ khó tin.

Cô nhìn anh vô cùng ngây thơ, nước mắt trong veo như hồ nước lăn dài, vừa lùi lại vừa liên tục lắc đầu: "Có thể bỏ qua cho em được không, em sợ lắm."

Cô vừa lắc đầu, những giọt nước mắt ấy đã lập tức rơi xuống từng hạt lớn như ngọc trai.

Chu Lưu Quang chợt nhớ lại hình ảnh cô bị Ân Ô Thiến và đồng bọn bắt, khi anh đến cứu cô, cô đã khóc nức nở.

Lúc đó cô lo lắng cho vết thương của anh, vừa thút thít vừa gọi tên anh hết lần này đến lần khác.

Cô thật sự rất tàn nhẫn.

Cô biết rõ cách đối phó với anh nhất, cố tình biến mình thành Hạ Huân năm mười tám tuổi, khiến anh nhớ lại cô gái thuần khiết, yếu đuối, ánh mắt chỉ có hình bóng anh.

Anh lập tức cảm thấy mình là một kẻ có tội, đáng lẽ phải quỳ xuống trước mặt cô.

Cô đã thắng.

Anh kéo chiếc áo bị tuột xuống của cô lên, sau đó rời khỏi nhà cô.

Chương (1-63)