| ← Ch.48 | Ch.50 → |
Hạ Huân dường như đã đoán trước được Hoàng Chỉ Ninh sẽ nhắc đến Chu Lưu Quang nên không hề bất ngờ, cô bình thản hỏi: "Anh ta chưa từng nói với cậu sao?"
Hoàng Chỉ Ninh cười khổ: "Cậu ấy không bao giờ chịu nhắc đến cậu, cũng không cho phép người khác nhắc đến cậu."
Hạ Huân ngẩn ra một lát, rồi nhanh chóng cong môi cười: "Vậy thì lịch sự một chút, tôi cũng sẽ không nhắc đến anh ta nữa."
Hoàng Chỉ Ninh bỗng dưng không biết nên nói gì.
Hạ Huân lại hỏi: "Cậu trở thành con người hiện tại, làm về giáo dục tâm lý, là vì Tào Thần à?"
Mí mắt Hoàng Chỉ Ninh giật nhẹ: "Cậu ấy còn kể cả Tào Thần cho cậu nghe à?"
Hạ Huân không phủ nhận cũng không khẳng định.
Hoàng Chỉ Ninh thẳng thắn thừa nhận: "Đúng vậy, quả thực tôi trở thành tôi của hiện tại là vì Tào Thần, nhưng mà cũng tốt. Trước đây đầu óc tôi trống rỗng, ngày nào cũng chỉ nghĩ đến mặc quần áo gì cho đẹp, mua túi xách nào đẹp. Bây giờ tôi dùng năng lực của mình để giúp đỡ nhiều người hơn."
Nói đến đây, Hoàng Chỉ Ninh lại nhìn vào hình ảnh mình trong gương: "Bây giờ tôi không còn thích trang điểm nữa, vì tôi nhận ra lớp kem nền mỏng đến mấy thoa lên mặt cũng khiến da bị bí bách, chi bằng dùng tiền mỹ phẩm đó quyên góp cho trẻ em nghèo còn hơn. Tôi cũng không còn tiêu xài hoang phí, vì em tôi cái túi mười tệ và cái túi mười vạn tệ đều chứa được những thứ giống nhau... Tóm lại tôi đã vứt bỏ rất nhiều thứ, bây giờ yêu bản thân và yêu thế giới."
"Thế còn anh ta?" Hạ Huân hỏi.
Hoàng Chỉ Ninh ngừng lại một giây, mới hiểu cô đang hỏi - Thế còn Chu Lưu Quang? Cô ấy nhiều thứ như vậy, có bao gồm anh không?
Hoàng Chỉ Ninh đột nhiên cảm thấy nơi mềm yếu nhất trong lòng mình bị chạm đến -
Ai cũng từng yêu một người, ai cũng biết yêu một người là như thế nào, Hạ Huân không hề nói một chữ yêu, nhưng ai cũng biết, cô yêu.
Hoàng Chỉ Ninh nở một nụ cười đầy ẩn ý.
Hạ Huân quay mặt đi, nhìn mình trong gương, rồi lại nhìn cô ấy.
Hoàng Chỉ Ninh nhìn thẳng vào mắt Hạ Huân qua gương.
Thực ra cô ấy và Chu Lưu Quang chẳng có gì cả, chỉ là mấy năm nay cô ấy là người khác giới duy nhất xuất hiện bên cạnh Chu Lưu Quang nên những người kia hiểu lầm mà thôi. Giải thích vài lần cũng không ai tin, cô ấy đành mặc kệ.
Bây giờ đối mặt với Hạ Huân, cô ấy không biết có nên hoá giải hiểu lầm hay không.
Im lặng vài giây, cuối cùng Hoàng Chỉ Ninh cố tình không trả lời câu hỏi đó, mà đi vào nhà vệ sinh nữ, để Hạ Huân lại một mình.
Hạ Huân không hiểu ý Hoàng Chỉ Ninh là gì.
Giống như hiện tại cô không thể hiểu nổi mối 🍳ⓤ🔼*ռ ♓*ệ giữa Chu Lưu Quang và Hoàng Chỉ Ninh rốt cuộc là gì?
Cô biết Chu Lưu Quang yêu cô, nhưng không biết trái tim con người liệu có thể chia làm hai nửa?
Liệu họ có thực sự ở bên nhau không? Chỉ là vì trách nhiệm hay cô đơn thôi chăng. Dù sao hai người ở bên nhau cũng không nhất thiết là vì tình yêu, giống như cô và Giang Tuy vậy.
Lòng cô rối bời...
Cô xoa xoa thái dương, không thể nghĩ tiếp được nữa.
Cô vòi nước rửa tay, rồi lại quay về phòng riêng.
Vừa vào phòng mới phát hiện bên ngoài trời đã đổ mưa.
Họ mở cửa sổ, gió bên ngoài từ từ thổi vào trong phòng, mang theo một làn khí mát mẻ trộn lẫn mùi cỏ cây.
"Cơn mưa này sao nói rơi là rơi vậy?" Hạ Huân đi đến bên cửa sổ, nhìn ra ngoài.
Giang Tuy nói: "Không sao, lát nữa anh lái xe đưa em về."
Hạ Huân nhìn Chu Lưu Quang một cách kín đáo, nhìn thấy vết tích đã nhạt đi rất nhiều trên sống mũi anh.
Cô cười nói: "Không dám làm phiền đại giá của anh."
Giang Tuy cười: "Sao thế, đột nhiên nói năng kiểu mỉa mai vậy?"
Hạ Chi Kiệt bên cạnh xen vào: "Có phải là trách mày không đi đón cô ấy không?"
"Trời đất chứng giám, là tự cô ấy không muốn tao đón!" Giang Tuy lắc đầu cười khổ: "Nói chứ, em không thể mua một cái xe à, đâu phải là không có bằng lái."
Dứt lời, đột nhiên có tiếng "loảng xoảng".
Khi Hạ Huân định ngồi xuống, cô vô tình làm rơi đũa của người bên cạnh.
Nghe thấy tiếng, mọi người ngẩng đầu lên theo bản năng.
Chu Lưu Quang cũng không ngoại lệ.
Vẻ đẹp của cô bỗng lọt vào mắt anh.
Ánh mắt anh lập tức nhuốm một chút kinh ngạc rất nhẹ, nhưng khó có thể bỏ qua.
Hạ Huân nhận thấy điều đó.
Anh nhanh chóng dời tầm mắt đi, cụp mi xuống, ánh mắt vừa rồi giống như một ảo giác.
Cô đau nhói, nhưng bề ngoài không thể hiện ra, thẳng thắn nói với người bị cô làm rơi đũa: "Xin lỗi.", sau đó quay người đến tủ lấy đũa dự phòng.
Cái tủ vừa hay ở ngay cạnh Chu Lưu Quang.
Cô đứng sát bên cạnh anh, rất gần, gần đến mức gấu váy của cô có thể cọ vào ghế anh.
Cô kéo ngăn kéo ra với biểu cảm bình thường, tiếp lời Giang Tuy: "Không có tiền, anh mua cho em đi, nếu tiện thì mua luôn chỗ đậu xe nữa. Em sẽ đến chùa cầu thần khấn Phật cho anh, bảo hộ anh cả đời bình an thuận lợi."
Lấy xong đũa, cô quay người ngồi xuống, bên cạnh anh còn vương lại chút hương thơm.
Lúc này Hoàng Chỉ Ninh trở về, Chu Lưu Quang đứng dậy: "Trời mưa rồi, chỗ cậu ở xa, tôi đưa cậu về."
Hoàng Chỉ Ninh nhìn mưa ngoài cửa sổ, cũng liếc nhìn Hạ Huân đang ngồi yên tĩnh một bên, cuối cùng gật đầu: "Vậy bọn tôi đi trước đây."
"..."
Bữa cơm này vốn là tiệc đón gió cho Hoàng Chỉ Ninh. Nhân vật chính muốn đi, những người còn lại cũng không còn hứng ăn tiếp.
Hạ Huân không để Giang Tuy đưa về, mà quay người đi vào quán bar gần đó, gọi một ly whisky.
Trong đầu cô không kiểm soát được mà nhớ lại bóng dáng Chu Lưu Quang và Hoàng Chỉ Ninh rời đi, rồi cô cười tự giễu một tiếng.
Bàn bên cạnh có một cô gái cũng một mình như cô. Cô ấy cũng gọi rượu mạnh, chắc là đang thất tình, cảm xúc sa sút có thể nhìn thấy rõ.
Uống được nửa ly rượu, cô gái đó cầm điện thoại lên gọi cho một số.
Điện thoại vừa kết nối, cô ấy đã khóc nức nở, nói gì đó:
"Em thực sự không quên được anh."
"Em làm gì không tốt, anh nói cho em biết đi, em sửa có được không?"
"Cầu xin anh đừng rời xa em..."
Tại sao người yếu thế luôn là phụ nữ?
Tình yêu là thứ không thể cầu xin.
Dù là không hèn mọn hay hạ mình cầu xin, cũng sẽ không khiến người đã quyết tâm rời bỏ bạn quay đầu.
Hạ Huân tuyệt đối sẽ không van xin.
Cô muốn đối phương phải đến cầu xin cô.
Cô nâng ly uống hai ngụm rượu, mở điện thoại, tìm WeChat của Chu Lưu Quang.
Mặc dù anh đã xóa cô, nhưng cô vẫn có thể thấy số WeChat của anh ở đây.
Cô tìm đến giao diện kết bạn, nhập "Z199909091231X".
Cô gõ từng chữ một, đầu ngón tay ngày càng 𝓇●⛎●𝖓 𝖗●ẩ●🍸.
Cho đến khi nhập xong tất cả.
Cô cảm thấy mình dường như đã phá được một chuỗi mật mã.
Người bình thường kết bạn WeChat chỉ chú ý đến ảnh đại diện hoặc biệt danh của đối phương, ai sẽ để ý đến số WeChat là gì.
Vì vậy sau bao lâu cô mới nhận ra tình yêu ẩn giấu của anh.
Điều này giống như một trò trốn tìm tinh nghịch.
Giống như chiếc nhẫn giấu trong hoa hồng, lúc đó đối phương không phát hiện, đợi đến khi về nhà cắm hoa vào bình mới nhận ra có thứ gì đó rơi ra.
Nhưng cách ví von chính xác hơn phải là, bạn hai mươi mấy tuổi xem lại cuốn lưu bút tốt nghiệp cấp hai, đột nhiên phát hiện câu chúc ở một trang nào đó, chữ cái đầu tiên của mỗi dòng nối lại là "Anh thích em", rồi bạn mới giật mình nhận ra, hóa ra anh ấy đã từng yêu bạn.
Nước mắt Hạ Huân lập tức trào lên khóe mắt.
Cô gái bên cạnh quả nhiên không cứu vãn được tình yêu của mình, không những thế, cuộc gọi này đã từ hèn mọn chuyển sang oán hận.
Cô gái hỏi chàng trai: "Dù sao cũng từng bên nhau, anh có cần phải nói những lời đó để bắt nạt em không?"
Đối phương nói gì đó, cô gái cười lạnh một tiếng, mắng những lời tục tĩu khó nghe nhất thế giới, là loại từ liên quan đến mẹ và bộ phận cơ thể, cuối cùng dứt khoát cúp điện thoại.
So với cô gái đó, Chu Lưu Quang quá si tình, cũng quá ngốc.
Cô uống cạn ngụm whisky cuối cùng, cố nén nước mắt xuống.
Cô lại cầm điện thoại lên, gửi lời mời kết bạn cho anh.
......
Ở một đầu khác của thành phố, Chu Lưu Quang đưa Hoàng Chỉ Ninh về đến cửa nhà.
Xe dừng lại, nhưng rõ ràng là Hoàng Chỉ Ninh không có ý định xuống xe.
Cần gạt nước quét đều đặn qua kính xe, vừa quét xong, những hạt mưa li ti lại đập vào, cứ lặp đi lặp lại như vậy, đương như mưa không ngừng, cần gạt nước cũng sẽ không ngừng, hệt như Sisyphus.
Không im lặng quá lâu, Hoàng Chỉ Ninh hỏi ra tất cả những gì cô ấy muốn hỏi: "Cậu và Hạ Huân rốt cuộc là sao?"
Câu này hai tiếng trước cô ấy cũng hỏi Hạ Huân.
Chu Lưu Quang rõ ràng là không muốn nói nhiều, anh đáp: "Một câu khó mà nói rõ."
Hoàng Chỉ Ninh lại muốn hỏi gì đó, điện hoại của Chu Lưu Quang reo lên, anh lấy ra nhìn một cái, rồi cau mày lại.
Hoàng Chỉ Ninh nhìn anh chăn chú, ngừng lại một chút, tự ý nghiêng người nhìn lén điện thoại của anh. Là một lời mời kết bạn, ghi chú là: Trời mưa thì phải sao?
Hoàng Chỉ Ninh thở chậm lại, gần như ngay lập tức, cô ấy đã đoán ra đối phương là ai.
"Hạ Huân à?" Cô ấy hỏi.
Chu Lưu Quang cụp mắt xuống, nói: "Biết rồi còn hỏi."
Hoàng Chỉ Ninh nghe thế lại thấy giọng điệu của anh hơi tủi thân. Cảm nhận kỹ hơn, trong sự tủi thân này còn ẩn chứa vài phần vui mừng nho nhỏ.
Cô ấy nhớ ra điều gì đó, gật đầu cười hiểu ý: "Tôi hiểu rồi."
"Cậu hiểu gì cơ?" Chu Lưu Quang tắt màn hình điện thoại.
Hoàng Chỉ Ninh nhướng mày cười: "Tôi hiểu là tối nay hai người tưởng chừng như không liên quan, nhưng thực ra sóng ngầm đã sớm cuộn trào rồi phải không? Người khác dùng ánh mắt đưa tình, hai người ở đẳng cấp cao hơn, dùng hơi thở đưa tình."
Không nhìn nhau, nhưng hơi thở lại 🍳⛎ấ.п ⓠ.uý.✞ chặt chẽ.
"Sao tôi cứ cảm thấy tất cả mọi người trong phòng đều là một phần trong trò chơi của hai người vậy nhỉ?" Hoàng Chỉ Ninh thở dài.
"..." Ánh mắt Chu Lưu Quang trầm xuống.
Anh chợt nhớ đến mùi hương trên người cô khi cô đi đến bên cạnh anh lấy đũa dự phòng.
Tất cả những gì anh đã dùng ý chí kiềm chế suốt cả tối hôm nay, đều bị mùi nước hoa nhàn nhạt của cô nhẹ nhàng phá vỡ.
Anh không biết có phải cô cố ý hay không.
Anh chỉ biết cô lại trêu chọc anh, nhưng vẫn không muốn chịu trách nhiệm.
"Này, cậu mau đồng ý người ta đi chứ." Hoàng Chỉ Ninh vỗ vai anh: "Người không thể buông bỏ thì đừng có giả vờ ra vẻ ta đây."
Chu Lưu Quang hoàn hồn, nói: "Cậu biết gì chứ?"
Nghe anh nói vậy, Hoàng Chỉ Ninh bực mình: "Còn tôi biết gì cơ à? Đại ca, cậu xem cô ấy gửi cái gì kìa?"
Hoàng Chỉ Ninh đọc từng chữ: "Trời mưa thì phải làm sao!"
Chu Lưu Quang quay mặt nhìn cô ấy, vẻ mặt ngơ ngác.
Hoàng Chỉ Ninh sốt ruột đến nỗi đập đùi: "Em rất nhớ anh!"
Cô ấy mở điện thoại, nhanh chóng tìm kiếm gì đó.
Một lát sau, cô ấy bật cho anh nghe một bài hát, câu đầu tiên của lời bài hát vừa hay là: Trời mưa thì phải làm sao, em rất nhớ anh.
Chu Lưu Quang cảm thấy mình đột nhiên bị cơn mưa lớn năm mười tám tuổi dội cho ướt đẫm.
Hôm đó anh đi đánh bóng rổ, trời đột nhiên đổ mưa, cô cũng hỏi anh: Trời mưa thì phải làm sao.
Lúc đó anh trả lời: Đứng yên đó, tôi đến đón cậu.
Hóa ra ý cô là vậy...
Anh ngây người một lát, đột nhiên bật cười, cười rồi lại muốn khóc.
Trong chốc lát vừa khóc vừa cười.
Trong tình yêu, con người ta đều là kẻ điên.
Thấy anh như vậy, Hoàng Chỉ Ninh không khỏi mắng thầm trong lòng, sau đó cô ấy mở cửa xe bước xuống.
Xe của Chu Lưu Quang nhanh chóng chạy đi.
Cô ấy nhìn đèn xe của anh, lơ mơ nhớ lại rất lâu về trước, cô ấy cũng từng có một người yêu, cô ấy cũng từng vì anh ta mà khóc mà cười.
Tiếc là cô ấy cũng đã nói là trước đây, còn bây giờ... đã chẳng còn bây giờ nữa.
| ← Ch. 48 | Ch. 50 → |
