| ← Ch.50 | Ch.52 → |
Hạ Huân nghĩ sẽ có một thời gian rất dài Chu Lưu Quang không xuất hiện trước mặt cô nữa.
Dẫu sao, để kéo anh khỏi bờ vực của d*c v*ng, cô đã phải dùng cách "đâ*𝖒 anh một nhát" mới đổi lại được sự tỉnh táo của anh.
Ai ngờ ngày hôm sau, khi cô đẩy cửa phòng thu âm, đã thấy anh đang ngồi trên ghế, quay lưng lại với cô.
Bước chân cô khựng lại ở cửa.
Đêm qua sau khi anh rời đi, cô bước đến bàn ăn, uống cạn bát canh vẫn còn ấm nóng đó.
Đến nước này, mối զ●цⓐ●ⓝ h●ệ giữa họ đã trở nên ngày càng khó lường.
Cô không còn hận anh như lúc ban đầu nữa, nhưng cũng không muốn quay lại với anh.
Có lẽ phải đợi đến khi cô bình tĩnh lại, thật sự bằng lòng nói chuyện với anh, thì giữa họ mới có một kết quả cuối cùng. Trước đó chẳng qua chỉ là giằng co, đối phó từng chiêu một.
Cô ổn định tinh thần, bước tới: "Hôm nay sao sếp Chu lại nhàn rỗi đại giá quang lâm?"
Anh ngẩng đầu lạnh lùng lướt nhìn cô, lấy từ trong túi ra một cây son môi, đặt lên bàn: "Của em."
Hạ Huân khựng lại, bước tới cầm cây son lên, xem xét rồi nói: "Đến đây chỉ để đưa son thôi à?"
Anh đứng dậy: "Ừm, lát nữa còn phải đi đón Chỉ Ninh."
Chỉ Ninh.
Cách gọn тⓗâ·n 〽️·ậ·𝐭 đến thế.
Hạ Huân cụp mắt, chống tay ngồi lên bàn: "Đi đâu?"
Anh nhìn vào cổ cô, nơi đó còn vết tích anh để lại đêm qua: "Cô ấy muốn gặp ba anh."
Hạ Huân gật đầu, mở nắp son đưa cho anh: "Tô giúp tối."
Anh nhìn cô, dường như đang hỏi: Em có nghe thấy anh vừa nói gì không?
Cô nhìn thẳng vào anh, ánh mắt lạnh lùng.
Anh không động đậy một lúc lâu.
Cô không hề vội vàng giơ tay, cứ như đang đấu sức với anh vậy.
Chu Lưu Quang khẽ khịt mũi cười một tiếng nhàn nhạt: "Em làm vậy anh sẽ hiểu lầm là em đang ghen đấy."
Hạ Huân giữ nguyên tư thế: "Tôi chỉ muốn anh tô son giúp tôi thôi." Ánh mắt cô dời từ mắt anh xuống môi anh, dù không quá rõ nhưng nhìn kỹ vẫn có thể thấy vết cắn rách ở môi dưới do cô gây ra.
Anh nhìn cô chằm chằm, rồi cầm lấy cây son trong tay cô.
Anh nhấc tay tô son lên môi cô, chỉ nhẹ nhàng lướt qua đã 𝐪𝖚ⓨế·ռ г·ũ không ai sánh bằng.
Màu đỏ này vừa cổ điển, lại mang một chất son ẩm mượt trong trẻo, thoa lên môi, tựa như thạch trà, khiến khiến ta rất muốn nếm thử.
Nếu không trải qua sự hoang đường đêm qua, có lẽ lúc này Chu Lưu Quang sẽ bị sắc đẹp làm cho mờ mắt, diễn cảnh "sói đói vồ mồi".
Nhưng sau đêm qua, giờ đây anh hoàn toàn ở trong trạng thái "mười năm sợ dây thừng".
Cô quá xấu xa.
Không yêu anh, nhưng lại muốn anh yêu cô.
Không dám chơi, nhưng lại tham chơi đến đáng sợ.
Cô muốn anh phải cúi đầu thần phục, nhưng lại keo kiệt không nỡ cho anh một chút mồi nhử nào.
Cũng như bây giờ, anh vừa tô một vệt đỏ lên môi cô, cô liền mím môi trên dưới, ánh mắt tuy nhìn thẳng, nhưng kẻ ngốc cũng biết là cô đang ⓠ*⛎ÿế*ⓝ г*ũ anh.
Điện thoại của anh liên tục reo lên, báo có tin nhắn WeChat gửi đến, không cần nhìn cũng biết là của Hoàng Chỉ Ninh.
Thật ra hôm nay anh không nên đến tìm Hạ
Huân.
Chỉ là trên đường lái xe đi đón Hoàng Chỉ Ninh, anh đi ngang qua công ty, rồi anh cũng không biết tại sao, ma xui ⓠ⛎-ỷ khiến thế nào lại bước vào.
Đến khi ngồi trong phòng thu âm, anh mới hoàn hồn.
Đang định rời đi, cô lại vừa khéo đẩy cửa bước vào.
May mắn là anh luôn giữ cây son môi của cô bên mình.
Kể từ hôm vô tình phát hiện cây son mà cô bỏ quên trên ghế phụ, anh đã luôn mang nó theo. Giống như công tử ngày xưa nhặt được khăn tay của người ta, thỉnh thoảng nhớ đến cô lại lấy ra xem.
Anh vốn không muốn trả lại cây son này cho cô, nhưng lúc này không có cớ, anh không muốn cô nghĩ rằng anh chỉ đơn thuần muốn gặp cô nên mới đến. Nếu không, cô lại càng đắc ý hơn, càng tùy tiện hơn khi đối phó với anh.
Anh đặt cây son còn đang tô dở lên bàn, lấy điện thoại ra, chuẩn bị nhắn tin trả lời Hoàng Chỉ Ninh.
Hạ Huân bỗng cảm thấy hơi khó chịu—anh sẽ vì người khác mà ngưng lại việc đang làm cho cô.
Thế là cô giật lấy điện thoại ngay trước mặt anh, nhét vào ռ.ⓖ.ự.c mình.
Nghiêng đầu: "Có ai nói với anh, làm việc phải chuyên tâm không?"
Nhịp thở của Chu Lưu Quang chậm lại.
Hành động của cô khiến anh quá bất ngờ, anh buộc phải xem xét lại cô gái trước mắt này.
Hạ Huân không để ý đến ánh mắt của Chu Lưu Quang, tự mình dùng tay tán đều son trên môi.
"Hạ Huân." Anh nhìn hành động của cô, nhẹ nhàng gọi tên cô.
Cô dùng ánh mắt hỏi: "Gì?"
Anh nhếch môi: "Người trong công ty đều nói, em có ngoại hình như thế mà không đi đóng phim thì tiếc quá. Anh thấy có lý đấy, hay là công ty nhận cho em một vai diễn, biết đâu lại có thể thành công bằng cách gián tiếp, giúp em nổi tiếng."
Hạ Huân không hiểu ý anh: "Anh nói gì cơ?"
Anh không ngại lặp lại: "Anh nói, em diễn giỏi như thế, chi bằng đi đóng phim đi."
Hạ Huân nhanh chóng phản ứng lại, anh đang mỉa mai cô.
Anh ngồi xuống ghế, dáng vẻ muốn nói chuyện với cô: "Nếu em không muốn anh đi, vậy chúng ta nói chuyện đàng hoàng."
Hạ Huân quay mặt đi, cười: "Ai thèm phí lời với anh."
Anh lại tự hỏi: "Em còn yêu anh không?"
Hạ Huân liếc nhìn anh.
Vẻ mặt anh bình thản, nhưng ánh mắt luôn dõi theo cô: "Nếu yêu, vậy tình yêu và thù hận, cái nào nhiều hơn?"
"Nếu không yêu, vậy tất cả những gì em đang làm là muốn trả thù anh à?"
"Nhưng sự trả thù của em có thuần túy không, rốt cuộc là muốn chiếm hữu hay muốn trả thù?Em xem em có mâu thuẫn không."
"..."
Nói đến đây, lời anh dừng lại.
Bởi vì Hạ Huân đột nhiên nhào tới, cắn thẳng vào vai anh.
Cô cúi người xuống, chiếc điện thoại trượt ra khỏi cổ áo, rơi xuống đất.
Cô làm như không hề hay biết, cắn ngày càng mạnh hơn.
Anh đau đến mức trán toát ra một lớp mồ hôi.
Lần này cô cắn mạnh hơn bất cứ lần nào, cho đến khi nếm được mùi ɱ·á·𝖚 tanh nồng, cô mới buông anh ra.
Sau đó cô nhìn vết răng 𝐦á_⛎ chảy me be bét, vẻ mặt quật cường nói: "Anh có thấy đau không? Nếu anh thấy đau, anh sẽ cảm nhận được tôi hận anh đến mức nào."
Những lời nói đó của anh đã k*ch th*ch cô sâu sắc, cô cười tàn nhẫn: "Anh đừng làm những việc vô ích nữa, cả đời này tôi không thể tha thứ cho anh."
Câu nói này khiến hai đầu lông mày Chu Lưu Quang nhuộm một nỗi đau sâu thẳm.
Anh im lặng rất lâu không nhúc nhích.
Cô lại ra lệnh đuổi khách: "Anh còn không đi à, lẽ nào muốn cắn lại?"
Nói đến đây, cô khẽ "hừ" một tiếng, cười nhạo: "Cũng đúng, đâu phải anh chưa từng cắn. Ngày xưa anh xuống tay còn ác hơn tôi nhiều."
"Để tôi nghĩ xem... lúc đó anh cắn tôi là mang theo sự thù hận phải không?"
"Phải chăng trong lòng anh nghĩ, cuối cùng mình cũng có thể làm tổn thương tôi rồi, lại còn là tổn thương một cách đường hoàng, được tôi đồng ý. Mà rõ ràng là tôi đau đớn như vậy, nhưng lại không dám hé răng một tiếng."
Chu Lưu Quang im lặng.
Lần đầu tiên anh nhận ra, thứ làm tổn thương cô nhất không phải là khoảnh khắc chia ly trên sân thượng năm xưa. Mà là sau khi chia ly, khi hồi tưởng lại quá khứ, cô phát hiện ra tất cả đều là sự giả dối của anh, mọi ngọt ngào đều lẫn thuốc phiện.
Anh khẽ động đậy, nắm lấy cổ tay cô, kéo cô xuống một chút, đồng thời anh đứng dậy khỏi ghế, vươn người chạm đến môi cô.
Anh không cắn cô, mà ngược lại, hô·ռ cô.
Cô đứng không vững, lảo đảo lùi về sau một bước.
Khi eo cô va vào mép bàn, anh buông cô ra, nhìn vào mắt cô nói: "Đừng giận nữa."
Giọng anh trở nên cô cùng dịu dàng, vô cùng dịu dàng: "Sau này em muốn đánh muốn mắng, anh cũng sẽ ngoan ngoãn chịu đựng, tuyệt đối không phản kháng."
Chỉ cần em có thể nguôi giận.
Hạ Huân im lặng nhìn anh.
Anh xoa đầu cô, vô cùng yêu thương vén vài lọn tóc lòa xòa của cô ra sau tai.
Sau đó anh nhặt điện thoại dưới đất lên, rời khỏi phòng thu âm.
Hạ Huân không thể diễn tả được cảm giác trong lòng mình. Cô có thể chấp nhận anh đối đầu cứng rắn với cô, nhưng lại không thể chống đỡ nổi sự tấn công dịu dàng của anh.
Tất cả những điều này đều không giống với những gì mà cô tưởng tượng.
Cô chạm vào đôi môi vừa được anh ♓ôn..
Không hiểu sao, cô bỗng cảm thấy mình như một diễn viên đã thuộc kịch bản nhiều lần. Đến khi bước lên sân khấu, màn nhung kéo lên, cô mới nhận ra vở kịch này hoàn toàn không có kịch bản, mọi thứ đều phải ứng biến tại chỗ.
Nghĩ đến đây, cô cười giễu một tiếng.
...
Chu Lưu Quang rời khỏi công ty, đi đón Hoàng Chỉ Ninh.
Lên xe xong anh mới gọi điện cho cô ấy: "Xin lỗi, vừa nãy tôi hơi bận, giờ tôi đang trên đường đi đón cậu."
Hoàng Chỉ Ninh hỏi: "Cậu đang ở đâu?"
Chu Lưu Quang nhìn bảng chỉ đường phía trước, báo cho cô ấy một địa danh.
Hoàng Chỉ Ninh thở dài: "Thôi thôi, tôi tự bắt taxi qua đó. Đợi cậu đến rồi lại lái xe đi nữa thì sẽ qua bữa ăn mất."
Hoàng Chỉ Ninh ở khá xa, phải băng qua khu vực khác, lái xe cũng mất gần một tiếng.
Chu Lưu Quang không phản đối: "Được, vậy lát nữa gặp nhau ở nhà tôi nhé."
Hoàng Chỉ Ninh nói: "Được, lát nữa gặp. Cậu lái xe chậm thôi." rồi mới cúp máy.
Chu Lưu Quang nhìn đường, quay đầu xe, lái về hướng nhà mình.
Trên đường đi, anh suy nghĩ miên man, mở danh sách nhạc, bật một bài hát của Hạ Huân lên nghe.
Giọng hát của cô rất tốt, vẫn hay như lần đầu tiên anh nghe cô hát nhiều năm trước.
Lời bài hát của cô hầu hết là cô tự viết, có bài viết tặng bà cô, có bài viết về tình yêu... Mặc dù phần bài hát này anh rất muốn nói là viết cho anh, nhưng anh không thể ảo tưởng như thế.
Bài hát của cô kết thúc, hệ thống tự động chuyển sang bài "Chàng trai" của Lương Bác.
Anh đối diện với ánh nắng chói chang giữa trưa tháng năm, nghe lời bài hát "Không quên được tình yêu của em, nhưng kết cục khó thay đổi", vết cắn trên vai âm ỉ đau.
Khi dừng đèn đỏ, anh mở khu vực bình luận của bài hát này.
Có người nói: [Cô gái tài giỏi đến thế, phân biệt rõ được các màu son của Dior, YSL, Givenchy, Chanel, sao lại không phân biệt được một chàng trai có thật lòng yêu mình hay không?]
Rất nhiều người nghe thấy tình yêu của chàng trai trong bài "Chàng trai".
Nhưng khoảnh khắc này, Chu Lưu Quang lại nghe thấy tình yêu của cô gái trong bài "Chàng trai".
Anh bỗng nảy sinh một ý nghĩ.
Càng lái xe về phía trước, ý nghĩ đó càng trở nên mạnh mẽ—
Anh muốn đi xăm hình.
Muốn xăm vết cắn của cô, lưu lại vĩnh viễn trong da thịt.
Bởi vì anh đã cảm nhận được nỗi đau.
Đúng như cô nói, cảm nhận được đau, cũng chính là cảm nhận được cô hận đến mức nào.
Vì vậy anh phải ghi nhớ mùi vị này.
Để luôn nhắc nhở bản thân—không bao giờ để cô gái này phải đau nữa.
| ← Ch. 50 | Ch. 52 → |
