| ← Ch.41 | Ch.43 → |
Trải qua nhiều chuyện như vậy, Chu Lưu Quang cứ ngỡ mình đã trở thành người dù Thái Sơn có sụp đổ trước mặt vẫn có thể không đổi sắc.
Nhưng ai biết được, cái tên của người kia lại nặng hơn cả Thái Sơn.
Anh đã hút bao nhiêu thuốc, uống bao nhiêu rượu trong đêm đó, anh cũng không còn nhớ rõ.
Anh chịu đựng cô và Giang Tuy cứ dính sát vào nhau, gấu váy của cô nằm trên đùi Giang Tuy.
Anh chịu đựng cô cong mắt cười rạng rỡ như trăng khuyết với tất cả mọi người trừ anh, thậm chí còn đú-† nho cho Giang Tuy ăn.
Và anh càng chịu đựng vì muốn uống ít rượu đi một chút, thậm chí cô còn chủ động gọi Giang Tuy là "Anhhh", nói "Anh ơi, anh uống thay em nhé"...
Nhớ lại hồi đó anh đã phải tốn biết bao công sức mới có thể nghe được một tiếng "Anhh" từ miệng cô.
Vậy mà bây giờ, cô lại có thể dễ dàng gọi người khác như thế.
Những gì anh thấy được khiến anh ghen tị đến phát điên.
Thế còn những gì anh không thấy thì sao?
Nghĩ đến đây, anh không ngừng hút thuốc, không ngừng uống rượu.
Bởi vì chỉ có nicotine và cồn mới có thể kìm nén được sự thôi thúc muốn nắm lấy cổ tay cô và đưa cô đi của anh.
Mười hai giờ đêm, mọi người tàn cuộc.
Giang Tuy đi ra trước.
Anh lấy cớ đi vệ sinh, đi theo Hạ Huân đến cửa nhà vệ sinh.
Cô châm một điếu thuốc hút, môi cắn điếu thuốc, cúi đầu bật lửa, vài sợi tóc bay lất phất rủ xuống.
Anh nhìn môi cô, môi đang hút thuốc, cảm thấy trái tim bị điếu thuốc của cô đốt cháy thành một lỗ hổng.
Cô còn nhớ đêm đó không?
Anh nói đợi sau khi tốt nghiệp, sẽ mượn môi của cô một chút.
Lúc đó anh ngại không dám nói thẳng, nhưng chắc hẳn cô hiểu, điều anh muốn là nụ ♓*ô*п đầu của cô.
Thế nhưng bây giờ, nụ 𝒽●ô●ռ đầu của cô còn đó không?
Nghĩ đến đây, anh cảm thấy như mình sắp 🌜_♓_ế_†.
Anh không sợ mình chưa từng có được, mà anh sợ cô buông thả bản thân, bị mất đi mà không phải thật lòng muốn mất.
Sau khi tàn cuộc, anh theo cô suốt cả quãng đường.
Cô sống trong một khu chung cư đầy rẫy hoa, nhìn thấy những bông hoa khoe sắc trong gió đêm, anh thoáng ngẩn ngơ, nghĩ cô vẫn là cô gái năm xưa.
Anh muốn giữ cô lại, dùng hết tất cả dũng khí, hỏi cô: "Có thể yêu anh thêm lần nữa không?"
Cô như thể nghe thấy chuyện cười lớn nhất trên đời, cười khẩy: "Yêu thêm lần nữa á? Chu Lưu Quang, anh nghĩ tôi từng yêu anh sao?"
Giọng điệu này, giống hệt như nhiều năm trước anh đã nói trên sân thượng câu "Cậu nghĩ tôi thích cậu à?"
Quả nhiên sau khi làm tổn thương cô, không một khắc nào là anh không phải chịu báo ứng.
Sau khi cô đi, anh đứng tại chỗ rất lâu, rất lâu.
Anh nghĩ về quá khứ, nghĩ về hiện tại, và cũng nghĩ về tương lai.
Cô hận anh sao?
Giờ phút này, anh thậm chí cảm thấy bị cô hận cũng tốt.
Bị hận, chứng tỏ trong lòng cô vẫn còn có anh.
Hận anh, tốt hơn là không quan tâm đến anh.
Ý niệm của anh nhanh chóng được định hình — anh phải theo đuổi cô lại từ đầu.
Anh không thể quên được sự thôi thúc muốn ôm lấy cô ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Tình yêu đã trở thành một cơn nghiện trong tim, anh không thể cai, cũng không muốn cai.
Vậy thì hãy tiếp tục sa đà đi.
Chu Lưu Quang về đến nhà, Chu Tu Phúc và Chu Tu Thụy đều đã đi ngủ. Trong căn nhà rộng lớn không bật một ngọn đèn nào, anh lặng lẽ lên lầu vào phòng ngủ, cũng không bật đèn, mà dựa vào ánh trăng mà tắm rửa.
Sau đó anh mở máy tính lên.
Tối nay ở quán "Bản Sắc", thông qua cuộc trò chuyện của mọi người, anh biết được rằng Hạ Huân hiện là một ca sĩ.
Anh mở công cụ tìm kiếm, nhập tên cô.
Mở nền tảng âm nhạc, nhập tên cô.
Mở nền tảng mạng xã hội, tiếp tục nhập tên cô.
Anh tìm thấy tất cả các trang mạng xã hội chính thức của cô, sau đó xem từ đầu đến cuối, bao gồm mọi bình luận. Thậm chí anh còn lần lượt nhấp vào xem trang chủ của những người hâm mộ tích cực của cô. Từ những chi tiết nhỏ nhặt, anh tìm thấy Instagram cá nhân của cô.
Anh thấy cô đã đi du lịch nhiều nơi trong những năm qua, thấy những bức ảnh tốt nghiệp của cô, thấy cô khoe cây đàn guitar đầu tiên của mình, thấy cô đăng một đoạn tưởng niệm dài trong ngày giỗ bà, thấy cô khoe món canh mẹ nấu cho cô.
Cô sống tốt hơn anh, anh cảm thấy may mắn vì điều đó.
Thỉnh thoảng thấy cô chụp ảnh chung với con trai, anh phải tra tài khoản của các chàng trai đó thông qua các lượt thích và bình luận. Nếu tài khoản của chàng trai đó là tài khoản cá nhân, anh sẽ tiếp tục tìm kiếm manh mối từ những người mà chàng trai đó theo dõi và những người theo dõi anh ta.
Thế là anh thức trắng đêm, nhưng lại không hề cảm thấy buồn ngủ.
Sáng hôm sau, đến giờ ăn cơm, cuối cùng anh cũng tiến hành bước tiếp theo - nghe album mới của cô, xem MV của cô.
Album của cô tên là "Nàng Tiên Hoang Dã", trong ca khúc chủ đề "Vô Đề" có một câu lời bài hát được viết như thế này:
"Anh chỉ bất khả chiến bại khi đứng trong giấc mơ của em, còn anh trong ký ức đã sớm thay đổi đến mức không thể nhận ra."
Nghe xong, anh chìm vào nỗi bàng hoàng sâu sắc.
Sau đó suốt mấy ngày liền, anh tự nhốt mình trong phòng, tìm kiếm thông tin về cô, nghe nhạc của cô, tra cứu công ty của cô.
Vài ngày sau, Chu Tu Thụy đi công tác, đến sân bay mới phát hiện quên mang theo một tập tài liệu. Anh buộc phải ra ngoài, mang tài liệu đến cho ông ấy.
Sau khi từ sân bay trở về, anh chọn một con đường không bị kẹt xe, đi ngang qua một nhà hàng phương Tây tên "Vườn của Monet", anh chợt nhìn thấy Hạ Huân.
"Vườn của Monet" cách "Phồn Hoa Gia Viên" nơi Hạ Huân ở khá xa. Cô đến đây ăn cơm với một nhà sản xuất âm nhạc vì công việc.
Thực ra Hạ Huân không được học nhạc một cách hệ thống lắm. Hồi đại học cô đã bắt đầu viết bài hát với cây đàn guitar sau lưng, cô giỏi viết lời và cũng có thể sáng tác, nhưng hòa âm phối khí thì vẫn là người ngoài làm..
Nhà sản xuất lần này cô gặp có khả năng hòa âm phối khí rất tốt, cũng đã sản xuất album cho nhiều ca sĩ trẻ trong ngành. Bà chủ chị Vy còn cẩn thận gọi điện dặn cô: "Nắm bắt cơ hội tốt nhé."
Cô đến nhà hàng sớm năm phút.
Đây là phép xã giao của cô, không bao giờ đến muộn.
Thế nhưng nhà sản xuất lại đến trước cô.
Việc đầu tiên cô làm sau khi đến là xin lỗi: "Xin lỗi thầy Trần, để anh đợi lâu rồi."
Nhà sản xuất đeo kính gọng bạc, trông nho nhã lịch sự, có dáng vẻ của một văn nhân.
Cách nói chuyện của anh ta cũng rất ôn hòa: "Anh không đợi lâu, anh cũng vừa mới đến thôi." Nói xong, anh ta đi đến bên cạnh cô, kéo ghế cho cô, lịch thiệp nói: "Em ngồi đi."
Hạ Huân gật đầu với anh ta, ngồi xuống đối diện.
Sau đó cô bắt đầu gọi món theo đúng quy trình, nhà sản xuất khá sành sỏi về ẩm thực phương Tây, món nào ngon, độ chín bao nhiêu, nên dùng với loại rượu vang đỏ nào, anh ta đều có đề xuất.
Hạ Huân là người "dạ dày Trung Quốc" điển hình, cô không mấy hứng thú với đồ Tây, nên để anh còn a tự quyết định, chỉ gọi một miếng bò phi lê.
Ấn tượng đầu tiên của cô về nhà sản xuất khá tốt.
Nhưng càng ăn, cô càng cảm thấy có gì đó không ổn.
Bởi vì mỗi lần cô muốn mở lời nói về âm nhạc, anh ta đều lảng sang chuyện khác, chuyển sang hỏi tuổi cô, cô học ở đâu, còn khen cô xinh đẹp, nói "Vừa nhìn thấy mặt em là cảm hứng sáng tác của anh đã đạt đến đỉnh điểm", hay "Khuôn mặt xinh đẹp của phụ nữ chính là Nàng Thơ truyền cảm hứng cho đàn ông".
Hạ Huân không ngốc, biết người trước mặt là loại người gì.
Nhưng cứ thế bỏ đi, khó tránh khỏi việc đắc tội với người ta.
Cô nghĩ một lát, muốn gọi điện cho chị Vy, nên giả vờ đi vệ sinh, cầm điện thoại rời đi.
Vừa đến khúc cua đi vào nhà vệ sinh thì Chu Lưu Quang xuất hiện.
Anh chặn trước mặt cô, giọng nói vang lên trên đầu cô: "Lén lút ăn cơm với người đàn ông khác sau lưng Giang Tuy à?"
Hạ Huân không ngờ lại gặp anh ở đây, cô nhìn sang hai bên, hỏi: "Sao anh lại ở đây?"
Chu Lưu Quang hờ hững nói: "Vì em ở đây."
Hạ Huân: "......"
Cô không muốn nói chuyện với anh, bước qua anh định bỏ đi.
Anh bước một bước nữa chặn trước mặt cô: "Người đó là ai?"
"Có liên quan gì đến anh không." Hạ Huân cười khẩy một tiếng.
"Trông anh ta không giống người tốt." Chu Lưu Quang nói.
Hạ Huân nhìn anh: "Tôi thấy còn tốt hơn anh."
"......" Chu Lưu Quang cụp mắt xuống, bị cô làm nghẹn họng một lúc, sau đó mới chậm rãi nói: "Nói chuyện thêm chút nữa đi, tối hôm đó, em cho anh ít thời gian quá."
"Tôi không có thời gian." Hạ Huân không nghĩ mình có gì để nói với anh.
"Vậy khi nào em có?"
"Với anh, không bao giờ có." Cô không muốn nói chuyện qua lại với anh, chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi tầm mắt anh nên giơ tay đẩy anh một cái: "Chó ngoan không cản đường."
Nhưng không đẩy được anh.
Cô hậm hực rút tay về, anh lại nhanh hơn một bước, nắm lấy cổ tay cô, đẩy cô vào tường, cau mày nói: "Em còn không biết anh là chó ngoan hay chó hư sao?"
Hạ Huân sững sờ.
Hôm đó còn đau lòng tuyệt vọng, nhỏ giọng cầu xin cô, sao hôm nay lại đột nhiên cứng rắn, dáng vẻ coi cô như là con mồi vậy? Đúng là Chu
Lưu Quang, tuyệt đối sẽ không để người khác ra tay mà không hề động đậy. Anh sẽ phản công, thậm chí khi tấn công còn dữ dội hơn cả cô.
Trong lòng Hạ Huân dâng lên những niềm vui nhỏ bé, li ti như nước có ga.
Giống như cái đêm anh nhỏ giọng cầu xin cô "Em có thể yêu anh thêm lần nữa không?". Khi biết anh vẫn còn yêu cô, vẫn còn nhớ nhung cô, sự hư vinh của cô đã được thỏa mãn tột độ.
Anh càng đau khổ, càng để tâm, cô càng sảng khoái, mới có cảm giác thành tựu của việc trả thù.
Hạ Huân nhìn xuống bàn tay Chu Lưu Quang đang nắm cổ tay cô. Cô dừng lại một chút, đột nhiên đẩy anh vào tường.
Cả người cô dán sát vào anh.
Anh kích động, vô thức nắm cô chặt hơn.
Cô kiễng chân, ghé sát môi anh, khi còn cách khoảng hai centimet nữa là chạm vào, cô gọi một tiếng: "Lưu Quang."
Hô hấp của Chu Lưu Quang ngừng lại.
Bởi vì ngay cả trước đây, cô cũng rất ít khi gọi anh như vậy.
Anh mê loạn tại hành lang mà bất cứ lúc nào cũng có người qua lại, vào buổi chiều nắng gắt, trong cái bẫy mà anh biết rõ là nguy hiểm.
Cô gỡ tay anh ra khỏi cổ tay mình một cách dễ dàng.
Dường như bây giờ cô muốn làm gì, anh cũng không còn sức để phản đối nữa.
Sau đó cô đưa tay chạm vào môi anh, phác họa lại hình dáng môi anh một lần.
Một hành động rất mập mờ, nhưng vẻ mặt cô lại vô cùng lạnh nhạt, giống như một người ở vị trí cao đang ban phát lòng thương hại cho một con chó.
Hoàn thành động tác này, cô cười khinh miệt: "Anh trong sáng quá rồi, lần sau học tôi nhé."
Nói xong, cô hạ gót chân đang kiễng xuống, quay người bỏ đi một cách phóng khoáng.
Anh đứng tại chỗ cảm nhận nhịp tim đang đập điên cuồng như sắp 𝓃●ổ 𝖙υ●𝓃●🌀.
Thủ đoạn của cô không hề cao minh, nhưng anh lại thua thảm hại.
Cuộc gặp riêng thứ hai sau thời gian dài xa cách.
Anh bị cô hành hạ thê thảm y như lần đầu tiên, thua cuộc hoàn toàn.
...
Khi Hạ Huân từ nhà vệ sinh bước ra, Chu Lưu Quang đã không còn ở chỗ cũ nữa.
Cô nhanh chóng trở lại chỗ ngồi.
Nhà sản xuất đợi có vẻ hơi sốt ruột, anh ta hỏi: "Sao em đi lâu thế?"
Cô nở nụ cười xin lỗi: "Tự nhiên em đến kỳ rụng dâu, nên..."
Có những lời nói chỉ cần nói nửa chừng là có thể diễn tả được ý.
"Ồ, ra là thế." Nhà sản xuất tỏ vẻ thông cảm.
Hạ Huân nâng ly rượu vang đỏ lên, nói: "Trước đó chị Vy dặn em rồi, thời gian của anh rất quý báu. Anh có thể bớt chút thời gian đến gặp em trong lúc bận rộn như thế này, em thực sự rất cảm ơn, em xin phép mời anh một ly."
Nhà sản xuất cười: "Đừng khách sáo, anh đến gặp em vì thấy em có tài năng. Huồng hồ em lại còn xinh đẹp thế này, chỉ cần nắm bắt tốt cơ hội, sao lại không thể nổi tiếng được chứ?"
Chữ "cơ hội" trong câu này được nhấn mạnh.
Trong lòng Hạ Huân lập tức dâng lên một cảm giác khó chịu rõ rệt, nhưng vẫn phải mỉm cười: "Vâng, em biết rồi ạ."
Cô chạm ly với nhà sản xuất, khi uống rượu, cô liếc thấy Chu Lưu Quang ở góc đối diện.
Cô khựng lại một chút, bị sặc một ngụm.
Cũng may là không mất mặt, cô dùng rượu để nén cơn ho.
Bữa ăn này kết thúc sau mười phút.
Nhà sản xuất muốn đi trước, anh ta nói: "Lẽ ra anh muốn dẫn em đến phòng thu gặp mọi người, nhưng em không tiện, để lần sau vậy".
Đến kỳ kinh nguyệt và đến phòng thu gặp đối tác làm việc thì có gì mà không tiện?
Hạ Huân cười lạnh trong lòng, bề ngoài vẫn tỏ vẻ ngây thơ không biết gì, cười nói: "Vậy lần sau ạ."
"......"
Nói chuyện với người mình ghét thật mệt mỏi.
Tiễn nhà sản xuất đi, cuối cùng Hạ Huân cũng có thể ngồi xuống ăn hết đồ ăn trước mặt một cách tử tế.
Cô cầm dao dĩa lên, vừa cắt một miếng thịt bò, còn chưa kịp đ.ư.𝐚 ✔️.à.⭕ miệng thì Chu Lưu Quang lại đến.
Anh ngồi xuống đối diện cô, mặt không đỏ, tim không đập nhanh, không biết còn tưởng người vừa ăn cơm với cô là anh.
Hạ Huân không thèm nhìn anh, ánh mắt luôn tập trung vào miếng bít tết.
Cũng may anh khá im lặng, thậm chí không nói một lời nào, chỉ nhìn cô ăn.
Ánh mắt anh không hề 𝖓óռ_ⓖ 𝒷_ỏⓝ_𝐠, thậm chí còn rất hờ hững, nhưng cô vẫn ít nhiều cảm thấy không thoải mái.
Cô cầm điện thoại lên, mở WeChat, gửi vài tin nhắn, sau đó lại tiếp tục ăn.
Đang ăn, khi còn miếng bít tết cuối cùng trong đĩa, điện thoại cô reo lên.
Cô liếc nhìn anh rồi nghe máy, đối phương nói gì đó, cô đáp: "Ừm, được." rồi cúp điện thoại.
Cô nhanh chóng nhét miếng bít tết cuối cùng vào miệng, tiện tay cầm khăn giấy trên bàn lau miệng, xách túi đứng dậy rời đi.
Chu Lưu Quang không nhanh không chậm đứng dậy, đi theo sau cô.
Cô ra khỏi cửa nhà hàng, đứng dưới mái hiên, mắt nhìn quanh.
Anh bước ra nhìn cô một cái, đi tới: "Anh đưa em về."
"Hạ Huân!" Anh còn chưa dứt lời, bên kia đã có người gọi tên cô.
Là Giang Tuy.
Mắt cô sáng lên ngay lập tức, cô kiễng chân vẫy tay về phía Giang Tuy.
Thấy Chu Lưu Quang cũng ở đó, Giang Tuy hạ cửa sổ xe xuống lớn hơn, hỏi: "Lưu Quang, sao mày cũng ở đây?"
Mắt Chu Lưu Quang sâu hun hút, nhìn lướt qua Hạ Huân đang đi về phía Giang Tuy, chợt đáp: "Tao đến hẹn hò."
Lưng Hạ Huân cứng lại, nhưng chân không dừng bước.
Mắt Giang Tuy sáng lên: "f*ck? Mày giấu bọn tao làm chuyện lớn à?" Anh ta kinh ngạc ↪️*♓ế*т đi được, "Chị dâu từ Tây Ban Nha về rồi à? Sao không nói một tiếng?"
Hạ Huân đã ngồi vào ghế phụ, kính e phản chiếu, Chu Lưu Quang không nhìn thấy cô, nhưng vẫn liếc về phía cô: "Cô ấy vừa đi rồi."
Giang Tuy nói: "À ~ thế thôi, vậy bữa khác hẹn gặp nhau ăn cơm vậy."
Chu Lưu Quang hờ hững gật đầu.
"Còn đi nữa không?" Hạ Huân đột nhiên xen vào.
Giang Tuy quay đầu nhìn, rồi quay lại cười với Chu Lưu Quang: "Haizz, người này đợi không nổi rồi, bọn tao đi trước nhé."
Chu Lưu Quang hỏi: "Hai người đi đâu?"
Giang Tuy hỏi Hạ Huân: "Về nhà hay là?"
Hạ Huân lặng lẽ liếc nhìn Chu Lưu Quang, nói: "Hay là đi tắm suối nước nóng."
Ánh mắt Chu Lưu Quang tối xuống, đi tắm suối nước nóng thì phải mặc gì, không phải là anh không biết.
Giang Tuy cười: "Cũng được." Lại hỏi Chu Lưu Quang, "Lát nữa mày có bận gì không, hay là đi cùng bọn tao?"
"......" Chu Lưu Quang vừa định nói gì đó.
Hạ Huân nhanh hơn một bước, nũng nịu nói: "Chuyện tắm suối nước nóng, em không muốn có người ngoài."
Giang Tuy ngẩn người: "......"
Chu Lưu Quang l**m môi, cười gật đầu: "Thôi, tao không đi đâu, hai người cứ chơi vui vẻ."
Giang Tuy nhún vai, bất lực cười với Chu Lưu Quang, sau đó chở Hạ Huân phóng đi.
| ← Ch. 41 | Ch. 43 → |
