Truyện:Thuốc Lá Và Dâu Tây - Chương 43

Thuốc Lá Và Dâu Tây
Trọn bộ 63 chương
Chương 43
0.00
(0 votes)


Chương (1-63)

"Em có thành kiến gì với Chu Lưu Quang à?"

Trên đường về, Giang Tuy bỗng hỏi một câu như vậy.

Hạ Huân dở khóc dở cười: "Tại sao lại nói thế?"

"Vừa nãy không phải em nói nó là người ngoài à? Mà trước đây mọi người đi bơi, đi tắm suối nước nóng chung, anh có thấy em nói ai như thế bao giờ đâu." Giang Tuy vừa nói vừa bật một bài hát, ngón tay gõ nhịp theo nhạc trên vô lăng.

"Anh ấy là người mới quen, em không quen lắm." Hạ Huân nói bừa.

Giang Tuy cũng không để tâm chuyện này, đáp lại vu vơ: "Thôi được rồi, sau này gặp nhiều sẽ quen thôi."

Hạ Huân đáp lại một tiếng "Ừm" đầy vẻ chán chường.

Giang Tuy lại nói: "À đúng rồi, nhân tiện hôm nay chúng ta đi chung với nhau, hợp tác chút, chụp một tấm ảnh chung đi."

Hạ Huân liếc anh ta: "Lại phải đối phó với gia đình anh à?"

"Chứ sao nữa." Giang Tuy thở dài một hơi.

Hạ Huân cười, nghĩ đến điều gì đó, nói: "Vậy nếu em mặc bộ đồ bơi hở hang một chút, mẹ anh sẽ không chấp nhận nổi à?"

"Khụ..." Giang Tuy suýt nữa sặc, cười, "Hở hang một chút càng tốt chứ, mẹ anh sẽ càng tin chúng ta là thật."

Hạ Huân gật gù như thể đã hiểu ra điều gì đó.

Vài tiếng sau, Hạ Huân và Giang Tuy tới suối nước nóng ở trấn nhỏ.

Đồng hành còn có Đinh Tước và hai người bạn khác giới nữa. Hạ Huân và Đinh Tước tắm chung, ba người đàn ông tắm chung. Gần kết thúc, Giang Tuy đến tìm họ, Đinh Tước chụp giúp Hạ Huân và Giang Tuy một tấm ảnh.

Sau đó họ lại rủ nhau đi ăn một bữa.

Ăn xong, Giang Tuy đưa Hạ Huân về nhà.

Trên đường, Hạ Huân dùng điện thoại của Giang Tuy chỉnh sửa ảnh, đăng tấm ảnh 𝐭-𝐡-â-𝖓 〽️-ậ-🌴 họ chụp chung trong suối nước nóng lên dòng thời gian.

Giang Tuy nhắc cô: "Đừng quên chia nhóm."

Hạ Huân nói: "Em không quên đâu." Sau đó cô thêm Chu Lưu Quang vào danh sách những người có thể xem bài đăng.

Nửa tiếng sau, Giang Tuy đưa Hạ Huân về đến cổng khu chung cư.

Cô lên lầu, tiện tay đá giày vương vãi ở hành lang, vừa đi vào nhà vừa buộc lại mái tóc xõa tung.

Đến phòng ngủ, cô định kéo rèm thay quần áo.

Vừa bước đến cửa sổ, động tác trên tay cô khựng lại, dưới lầu có một chiếc xe sang trọng lạ lẫm.

Cửa sổ ghế lái hạ xuống, chủ xe đang hút thuốc bên trong. Góc nghiêng quen thuộc khiến mí mắt cô giật mạnh.

Chắc hẳn anh đã thấy tấm ảnh đó.

Nhưng cô không ngờ anh lại đến thẳng dưới nhà cô đợi cô.

Cô trốn sau bức tường, tim đập nhanh như muốn nhảy ra khỏi lồng nⓖ-ự-𝒸. Cô đứng yên rất lâu, đợi đến khi nhịp tim và hơi thở trở lại bình thường, cô mới thò đầu ra nhìn anh thêm lần nữa.

Bình tĩnh lại, cô đến trước tủ quần áo lấy đồ ngủ. Tay cô lướt qua bộ đồ ngủ cotton trắng kiểu kín đáo, đến chiếc váy ngủ dài màu xanh lá, cuối cùng dừng lại ở một chiếc váy ngủ hai dây bằng lụa satin màu trắng kem.

Nghĩ một lát, cô lại không lấy nó lên, mà lấy ra một bộ nội y mới tinh.

Sau đó cô vào phòng tắm tắm.

Cô quấn khăn tắm bước ra, mái tóc khô một nửa vương trên vai.

Sau đó cô ra ban công, cố tình mở cửa sổ ra. Anh đã đến rồi, cô phải cho anh biết cô sống ở đâu chứ.

Cửa sổ đã lâu không mở, vừa mở ra đã phát ra tiếng "két" chói tai.

Anh nhìn lên.

Cô cầm mắc áo, treo bộ nội y và q**n l*t vừa giặt xong vẫn còn đang nhỏ nước lên.

Bộ nội y màu đỏ đen, được trang trí một mảng ren lớn, vô cùng 🍳ц_yế_ռ r_ũ theo phong cách trưởng thành. Khác hẳn với bộ nội y thể thao kín đáo cô mặc khi ra ngoài hôm nay, bộ này càng thích hợp để treo trên ban công hơn. Khi đèn chiếu vào, nó gần như đang được trưng bày trong tủ kính vậy.

Đêm đó cô ngủ rất ngon.

Sáng hôm sau dậy sớm, chiếc xe đó vẫn còn đợi ở dưới lầu.

Dù đứng xa, cô vẫn có thể thấy đầy tàn thuốc lá xung quanh xe.

Cô nhìn chằm chằm, nhanh chóng quay vào nhà, đánh răng rửa mặt, ăn sáng, vẫn làm những việc thường ngày của mình.

Sáng hôm đó, cô đến công ty họp, chuẩn bị cho album tiếp theo.

Buổi trưa, cô đến chỗ Hạ Huỳnh ăn cơm, buổi chiều quay lại công ty làm việc, buổi tối lại về chỗ Hạ Huỳnh, đêm đó không về nhà.

Mãi đến tối ngày thứ ba cô mới trở về nhà.

Vào nhà, cô không bật đèn ngay, mà đi đến cửa sổ nhìn xuống.

Chiếc xe đó vẫn ở đó, chỉ thay đổi vị trí một chút.

Cửa sổ xe vẫn mở, anh vẫn đang hút thuốc, chỉ là đã thay quần áo.

Dường như cảm nhận được ánh mắt của cô, anh đột nhiên ngẩng đầu nhìn lên.

Cô vội vàng ngồi xổm xuống, sợ bị anh phát hiện.

Nghĩ một lát, cô mở điện thoại tìm số điện thoại của một người, rồi bấm gọi.

Làm xong tất cả những điều đó, cô mới bật đèn lên.

Cô lại như những ngày trước, đi tắm trước, sau đó ra ban công phơi nội y.

Lần này cô mặc chiếc váy ngủ lụa satin màu trắng kem hai dây, cổ chữ V, tà váy vừa qua đùi.

Phơi quần áo xong không lâu thì có tiếng gõ cửa.

Trợ lý A Phan xách hai túi rượu đứng ở cửa: "Chị ơi, chị đúng là biết cách bóc lột tôi mà, bây giờ là mười giờ tối, chị lại gọi tôi đến làm chân chạy vặt cho chị!"

Phía sau cậu ấy còn có một chàng trai.

Chưa kịp để cô hỏi, A Phan đã nhún vai giải thích: "Đây là Đại Khôn, bạn trai tôi."

Đại Khôn cười với Hạ Huân.

Hạ Huân sững sờ một lát mới nói: "Hoan nghênh ghé chơi."

Vừa nói, cô vừa mở WeChat, chuyển khoản cho A Phan năm trăm tệ: "Ai bảo rượu tôi muốn uống lại là rượu do chính tay cậu ủ cơ chứ."

A Phan bĩu môi, đặt rượu lên bàn, nhận thấy điện thoại rung lên, nói: "Đừng chuyển tiền cho tôi, coi thường ai thế!!"

Hạ Huân cười, đi lấy ba cái ly rượu đặt lên bàn: "Vậy có muốn uống một ly không?"

A Phan nhìn Đại Khôn: "Đã đến rồi, uống một ly rồi đi?"

Đại Khôn tỏ vẻ không thành vấn đề.

Hạ Huân đi rót rượu.

A Phan đi đến bên cửa sổ, nhìn xuống dưới lầu: "Lúc bọn tôi lên, bọn tôi thấy một chiếc Koenigsegg đậu trên đường, ngầu quá trời luôn."

Đại Khôn nói: "Chắc không phải là xe của chủ căn hộ trong khu này đâu nhỉ?" Cậu ta nhận ly rượu đã được Hạ Huân rót đầy, đi về phía A Phan, "Khu này không phải là khu chung cư cao cấp, cảm giác người sống ở đây không lái nổi chiếc xe như vậy."

A Phan nói: "Ai biết được."

"Rượu của cậu này." Hạ Huân đưa ly rượu cho A Phan.

Trước khi nhận ly, A Phan lại liếc nhìn chiếc xe đó một cái, rồi sững lại: "Sao tôi cảm giác người bên trong đang nhìn về phía cửa sổ này của cậu vậy?"

Hạ Huân hơi khựng lại: "Có à?"

A Phan nói: "Cậu tự nhìn đi, 𝖈h*ế*† tiệt, đừng bảo là fan cuồng của cậu đó nhé."

Hạ Huân cười: "Tôi á? Chưa có tên tuổi gì mà đòi fan cuồng..."

Cô vừa nói vừa nhìn về phía chiếc xe đó.

Đây là lần đầu tiên cô công khai nhìn về phía anh, để anh biết rằng cô đã phát hiện ra sự tồn tại của anh.

Từ góc nhìn của Chu Lưu Quang, anh thấy cô đang đứng giữa hai người đàn ông.

Đã khuya thế này, đàn ông và phụ nữ ở trong phòng, còn đang uống rượu...

Anh cúi đầu nhìn tấm ảnh Hạ Huân và Giang Tuy chụp chung khi tắm suối nước nóng trên điện thoại.

Hạ Huân mặc một bộ đồ bơi hở lưng màu xanh lam, rất hở nhưng không quá lố, ɱ.ề.Ⓜ️ 〽️.ạ.ⓘ dịu dàng, dễ khiến người ta mơ màng. Còn Giang Tuy chỉ mặc một chiếc quần bơi lớn, anh ta đứng đối diện với ống kính, Hạ Huân quay lưng lại, chỉ quay đầu lại, cười và tạo dáng chữ V cùng anh ta.

Chu Lưu Quang nheo mắt lại, gò má hóp sâu khi hút thuốc.

Anh lưu bức ảnh, dùng chức năng cắt ảnh cắt Giang Tuy ra, chỉ còn lại một mình Hạ Huân.

Làm xong tất cả những điều đó, anh lại ngẩng đầu nhìn cô một lần nữa.

Hạ Huân chống tay lên bệ cửa sổ nhìn về phía anh.

Anh hạ cửa sổ xe xuống hết cỡ.

Cô cười từ xa với anh, giơ ly lên chạm vào không khí.

Không nhìn rõ vẻ mặt, nhưng thông qua động tác đã thấy đầy rẫy sự khiêu khích.

Cô thu tay lại, lại quay người ôm lấy vai một trong hai người đàn ông, rồi quay vào nhà.

Người đàn ông còn lại cũng nhanh chóng đi theo.

"Tôi đã bảo là cậu nghĩ nhiều rồi mà." Đi được vài bước, biết mình đã vào điểm mù tầm nhìn của Chu Lưu Quang, Hạ Huân bèn bỏ bàn tay đang khoác hờ trên vai A Phan xuống, "Cậu xem tôi nâng ly với người đó mà anh ta căn bản không thèm để ý đến tôi."

A Phan lắc đầu: "Có lẽ tôi nghĩ nhiều rồi, không nói đến anh ta nữa, uống rượu thôi."

"..."

Thế là đã qua ba vòng rượu.

Gần mười hai giờ, A Phan và Đại Khôn rời khỏi nhà Hạ Huân.

Hạ Huân tiễn họ xuống lầu, họ đi từ cửa bên và cũng đi ra từ cửa bên. Cô đứng trên bậc thang nhìn họ rời đi, thấy họ lên xe, cô quay người về nhà.

Đi vào khu chung cư không có chuyện gì xảy ra, cho đến khi cô bước vào thang máy, ngay lúc cửa thang máy sắp đóng lại, một ôi tay đột nhiên thò vào giữa thang máy.

Cửa thang máy mở ra một lần nữa, anh xông thẳng vào. Cô không kịp phản ứng, anh nhanh chóng ép cô vào góc.

Khi lưng cô va vào bức tường lạnh lẽo, cửa thang máy đóng lại.

Cô bị anh đè chặt, mùi thuốc lá trên người anh

rất nồng, cô đẩy anh nhưng không đẩy nổi.

Mắt anh đầy tơ 𝐦*á*𝐮, uể oải nhìn cô.

Cô tránh ánh mắt anh: "Có thể giữ khoảng cách được không?"

"Không thể." Anh nói.

Vừa nói, anh vừa ôm ngang eo cô, cúi đầu tìm kiếm ánh mắt cô.

Đáng lẽ cô phải biết, một khi cảm xúc của người này dâng trào, anh sẽ không màng đến điều gì nên hay không nên, đúng hay không đúng. Anh chỉ biết trút giận, im lặng bùng phát và phá hủy mọi thứ.

Từ thời học sinh, anh đã là người như vậy.

Cô đã nghĩ anh sẽ thay đổi đôi chút.

Nhưng anh không thay đổi.

Cô gọi A Phan đến, chỉ muốn k*ch th*ch anh, nhưng giờ cô lại cảm thấy mình đã chơi quá trớn.

Không đẩy được anh, cô bèn tìm các nút bấm thang máy, bấm vào tất cả các tầng.

Anh phát hiện ra hành động của cô, nhếch môi cười khẩy: "Em muốn ở trong thang máy với anh lâu hơn thì cứ bấm bừa đi."

Nói cách khác, cửa có mở ra, em cũng đừng hòng chạy thoát, cũng sẽ không có ai đến cứu em.

Hạ Huân vừa bực vừa sợ, cười lạnh: "Sao, rình rập tôi ở dưới lầu vẫn chưa thỏa mãn, còn muốn lên nhà tôi xem sao?"

Câu nói này khiến mắt Chu Lưu Quang tối sầm lại.

Thì ra mấy ngày nay cô vẫn luôn biết anh giống như một thằng ngốc đợi cô.

Cô không hề phản ứng, song thực chất vẫn luôn trêu đùa anh.

Chu Lưu Quang cười tự giễu: "Biết em khó dỗ rồi, nhưng không biết em còn thích trả thù nữa."

Hạ Huân lạnh lùng quay mặt đi, không nhìn anh.

Đến tầng hai, cửa mở ra, bên ngoài không có ai, cửa nhanh chóng đóng lại.

Cánh tay anh đặt trên eo cô 💰.1ế.т ↪️.𝐡ặ.𝖙 lại, cúi đầu nhìn thẳng vào cô: "Khi nào em mới chịu hết giận."

Cô né tránh: "Có thể đừng động tay động chân với tôi không?"

"Không thể." Anh nhìn cô.

"Anh có thể giữ chút thể diện không?" Cuối cùng Hạ Huân cũng nhìn anh, nói chính xác hơn là trừng.

Anh cười khổ: "Em biết đấy, anh là người không có lễ nghĩa liêm sỉ gì cả, nhịn được lâu như vậy mới đến ôm em, anh đã là quân tử lắm rồi. Nếu em cảm thấy không thoải mái thì cứ tát anh một cái, còn thật sự không được thì báo cảnh sát đi."

"Anh..." Hạ Huân nghẹn lại không thở ra được.

Đến tầng ba, cửa vẫn không có ai.

Chu Lưu Quang nhìn chằm chằm vào mặt cô, dừng lại một lát mới hỏi: "Vậy em và Giang Tuy là tình yêu đích thực à?"

"Ý anh là gì?" Hạ Huân hỏi.

"Hai người đàn ông lúc nãy là ai?"

Hạ Huân sững sờ, bình tĩnh lại mới nói: "Không liên quan gì đến anh."

"Ở nước ngoài vài năm, em trở nên phóng khoáng hơn rồi à?" Mắt Chu Lưu Quang tối lại, "Nửa đêm rồi, những người đàn ông đó ở trong phòng em, Giang Tuy có biết không?"

Hạ Huân khựng lại, rồi cười khẩy: "Nửa đêm rồi, anh nhốt tôi ở đây, Giang Tuy cũng không biết."

Chu Lưu Quang im lặng, môi mím chặt.

Cô đúng là biết cách khơi dậy cảm giác tội lỗi vốn đã không còn nhiều của anh.

Hạ Huân lại cố gắng thoát ra, ban đầu anh không động đậy, mặc cho cô thoát ra khỏi vòng tay anh.

Lúc này cửa thang máy mở ra, đến tầng bốn.

Cô muốn đi ra ngoài, nhưng anh lại túm lấy cánh tay cô, kéo cô trở lại.

Cô nhào vào lòng anh như một con bạch tuộc, anh lùi lại một bước chạm vào tường, cúi đầu ôm cô: "Chưa nói xong mà, em đi đâu?"

Hạ Huân giãy giụa đứng dậy: "Tôi và anh không có gì để nói cả."

Anh gật đầu: "Vậy thì em nghe anh nói."

"Anh biết bây giờ em ghét em, anh biết có lẽ em đã quên anh rồi, nhưng anh thì không. Những lời anh nói trước đây đều là lời nói trong lúc tức giận. Hạ Huân, em biết tính nết tồi tệ của anh mà, anh nóng tính thì không suy nghĩ cả. Lúc đó anh vừa biết em gái anh mất, ba anh lại gặp chuyện ngay lúc đó nên anh suy sụp. Em có biết không? Lúc đó anh không biết tại sao anh lại hẹn em lên sân thượng, bao gồm cả những lời anh đã nói sau đó, anh tưởng chúng ta chỉ cãi nhau một trận thôi. Đến khi anh hoàn hồn lại, em đã biến mất rồi..."

Anh nhấn nhá từng chữ, không ngừng nói, như thể làm vậy có thể n.g.h.1ề.ⓝ 𝐧.á.𝖙 nỗi buồn.

Nhưng Hạ Huân cuối cùng không nghe nổi nữa, cô cắt lời anh: "Anh nói xong chưa?"

Anh chợt im bặt.

Cô nhìn anh, thái độ thờ ơ, thậm chí không có cả sự hận thù, dường như đã quá mệt mỏi và hết kiên nhẫn: "Tôi không thích nghe những lời vô nghĩa."

Chu Lưu Quang nhìn cô chằm chằm hai giây, dưới ánh mắt như vậy của cô, anh cúi đầu xuống vì cảm thấy hổ thẹn.

Vài giây sau, cửa thang máy lại mở ra, rồi lại đóng lại, lặp lại năm lần.

Họ giữ nguyên tư thế đối đầu cho đến khi đến tầng mười.

Hạ Huân nói: "Tôi phải về nhà rồi."

Lúc này Chu Lưu Quang mới có phản ứng, anh để cô ra ngoài, nhưng bản thân anh cũng đi theo: "Ngày mai chúng ta đi ăn một bữa nhé."

Hạ Huân im lặng nhìn anh.

Anh cười dịu dàng: "Nếu em muốn trả thù anh, thì hãy gặp anh nhiều hơn, đừng để anh sống yên."

Lông mi Hạ Huân run lên.

Anh lấy điện thoại ra, mở WeChat: "Kết bạn với anh đi."

Hạ Huân không nhúc nhích.

Anh nhìn lên trần nhà, hít một hơi thật sâu, rồi chuyển ánh mắt về phía cô: "Không kết bạn thì không cho đi, em chọn đi."

Hạ Huân sững sờ, sau đó bày ra vẻ mặt muốn đánh anh.

Chu Lưu Quang cười, đẩy điện thoại về phía cô.

Lúc này cô mới lấy điện thoại ra, quét mã, thấy biệt danh WeChat của anh lại là "Hạ".

Và chữ ký cá nhân, vỏn vẹn sáu chữ— Đến 🌜𝒽●ế●🌴 cũng không thay lòng (至死靡它)

Nếu không nhầm, thành ngữ này dùng để miêu tả sự chung thủy trong tình yêu, đến 𝒸ⓗ●ế●t cũng không thay đổi.

Mũi cô hơi cay cay, nhưng cảm giác này nhanh chóng biến mất.

Cô gửi lời mời kết bạn, anh nhanh chóng đồng ý.

Kết bạn WeChat xong, anh mới chịu rời đi.

Chương (1-63)