| ← Ch.40 | Ch.42 → |
<images>
Sau khi bước ra khỏi tuổi thanh xuân, Hạ Huân đã vô số lần tự hỏi bản thân, rốt cuộc cô đã nhận được nhiều hơn, hay mất đi nhiều hơn.
Nhưng không có câu trả lời.
Cũng giống như vô số lần cô giật mình tỉnh giấc vào lúc nửa đêm sau này, khi cô thất thần trong căn phòng trống trải tối đen như mực. Cô tự hỏi, nếu như ngày đó không có sự bảo vệ gần như đánh đổi cả mạng sống của Chu Lưu Quang, liệu cô có phải chịu đựng nỗi đau như bị 🦵ộ·† ◗·🔼 г.ú.т 🌀â.ռ sau khi biết sự thật hay không.
Vẫn không có câu trả lời.
Cuộc đời có rất nhiều chuyện khổ sở truy vấn nhưng lại chẳng nhận được lời đáp.
Cô đã từng nếm trải thế giới rộng lớn đến thế, nhưng một phần con người cô vẫn bị mắc kẹt lại trấn nhỏ Hợp Hoan. Mẹ cô đối xử với cô tốt đến vậy, nhưng vẫn không thể chữa lành nỗi tiếc nuối mà cái ⓒhế.𝖙 của bà mang lại. Đối đầu với vô số người đàn ông, nhưng không một ai có thể đánh bại chàng thiếu niên trong ký ức của cô.
Cô muốn hỏi tại sao?
Vận mệnh im lặng không trả lời.
Cô chọn về nước để tìm kiếm câu trả lời.
Lúc này, Hạ Huân đang trang điểm trước gương, trong phòng bật nhạc Lý Tông Thịnh.
Ông hát: "Tình yêu chỉ là một cơn sốt cao, nỗi nhớ là cơn ho dai dẳng không dứt theo sau", hát: "Hận ý lật tường trong đêm, là trống rỗng, nhưng lại ầm ầm vang vọng, ai đã bắn lén trong tim em."
Đây là tiếng hát của người đã trải qua mọi sóng gió, người chưa từng trải sẽ không thể hát lên cảm giác trong bài hát của ông.
Khi câu "Lời thề tình cũ, giống hệt một cái tát, mỗi khi nhớ lại một câu, lại ăn thêm một cái tát" vang lên, tay Hạ Huân run lên, đường kẻ mắt bị lệch.
Trợ lý A Phan lại vừa hay gọi điện đến: "Cục cưng, mười phút nữa tôi sẽ đến nhà cậu, cậu thu dọn rồi xuống đi."
Hạ Huân vừa dùng tăm bông lau đường kẻ mắt bị lệch, vừa nói "Tôi biết rồi".
Cô ở nước ngoài năm năm, hoàn thành việc học, và cũng tìm được sự nghiệp.
Bây giờ cô là một ca sĩ mới chập chững bước vào giới âm nhạc, năm nay vừa mới phát hành album mới tên "Nàng Tiên Hoang Dã."
Album này nhận về phản hồi bình thường, mãi về sau công ty mới bắt đầu chú trọng quảng bá, sắp xếp cho cô vài buổi phỏng vấn. Nhưng điều buồn cười là, cô phải tự trang điểm, tự chọn quần áo, cũng như MV ca khúc chủ đề trong album, trang phục bên trong đều là của chính cô.
Không còn cách nào, ai bảo công ty là công ty nhỏ, còn cô lại là ca sĩ flop.
Cô kẻ lại đường kẻ mắt, thay một chiếc váy đen hở lưng, mái tóc buông xõa, che đi hình xăm pháo hoa trên vai.
Người phụ nữ yêu kiều nhưng lạnh lùng, không còn chút dáng vẻ ngoan ngoãn, thuần khiết nào của trước đây.
Cô không có nhiều bạn bè bên cạnh, người bạn duy nhất là Đinh Tước cũng là bạn mới quen sau khi làm nhạc.
Cho nên không ai biết trước đây cô là người như thế nào, cũng chưa từng có ai dùng hai chữ "thay đổi" để miêu tả cô. Không có "cậu thay đổi nhiều quá", cũng không có "cậu chẳng thay đổi chút nào".
Họ đều chưa từng gặp cô của quá khứ, đương nhiên là chấp nhận cô của hiện tại.
Thế này cũng tốt, cô vẫn thích bản thân của hiện tại hơn.
Cô đứng trước gương lặng lẽ nhìn bản thân hai giây, điện thoại bỗng reo lên, Giang Tuy gửi tin nhắn đến: [Người anh em lần trước anh kể với em mới về nước, tối mai bọn anh tụ tập, em có đến không?]
Tim cô đập nhanh hơn vài nhịp—
"Người anh em" mà Giang Tuy nói, chính là Chu Lưu Quang.
Đây là một tình tiết cũ rích.
Giang Tuy là con trai của bạn Hạ Huỳnh, họ quen nhau năm ngoái, trong một buổi họp mặt gia đình.
Ấn tượng ban đầu của Hạ Huân về Giang Tuy rất tệ, người này đúng là một công tử ăn chơi, tán tỉnh cô như một tay lão luyện tình trường, chiêu trò sáo rỗng mà không hề biết là cô không thèm quan tâm.
Sau này khi đi du lịch Thái Lan, cô vô tình ở cùng một khách sạn với Giang Tuy.
Rồi lại vô tình nghe thấy anh ta gọi điện thoại cho một người em khóa dưới, mà người em khóa dưới đó chính là Chu Lưu Quang.
Thế giới quá nhỏ, vòng vo mãi rồi vẫn gặp lại.
Từ khi biết Giang Tuy và Chu Lưu Quang là bạn, Hạ Huân không còn bài xích Giang Tuy nữa, nhưng cũng chỉ giới hạn ở mối q⛎𝖆.𝖓 h.ệ xã giao không sâu không cạn.
Cho đến ba tháng trước, Giang Tuy đột nhiên có chuyện muốn nhờ cô. Việc inh doanh của gia đình anh ta gặp chút vấn đề, ba mẹ anh ta muốn giải quyết bằng ♓ô*п nhân thương mại.
Anh ta muốn giả làm người yêu Hạ Huân.
Chỉ cần ba mẹ cảm thấy anh ta đã tìm thấy hạnh phúc của mình, sẽ không ép anh ta làm những điều anh ta không muốn. Mà nếu người đó lại là con gái của bạn họ, mọi việc có lẽ sẽ thuận lợi hơn.
Hạ Huân về nhà suy nghĩ ba ngày, mới đồng ý lời đề nghị của Giang Tuy.
Nói là ba ngày, nhưng thực ra cô ra quyết định này chưa đến ba giây.
Hôm đồng ý với Giang Tuy, cô đang cùng Đinh Tước đi xăm hình. Đinh Tước sợ đau nên cuối cùng không xăm, còn cô lại thêm cho mình một chùm pháo hoa.
Pháo hoa đỏ rực, vô cùng rực rỡ.
Pháo hoa tượng trưng cho hồi ức tươi đẹp ngắn ngủi trong quá khứ, còn màu đỏ đại diện cho lòng hận thù.
Hận thù sâu hơn tình yêu, không dễ dàng buông bỏ, trái lại còn bền vững theo thời gian.
Cô quả thực có thể dứt khoát chấm dứt một mối tình tổn thương, dù sau này có gặp lại, người này tốt xấu ra sao cũng không liên quan đến cô.
Nhưng sự mạnh mẽ và mong manh của con người không hề mâu thuẫn, mà còn có khả năng xảy ra cùng lúc.
Cô đã thử rồi.
Cô không buông được.
Mấy năm nay, chấp niệm chỉ sâu chứ không cạn.
Chấp niệm này rốt cuộc là yêu hay hận, là oán hay giận, thành thật mà nói, cô không thể phân biệt rõ ràng.
Chỉ có thể nói, bất kể là tình cảm gì, tóm lại đều có liên quan đến anh.
Cô cảm thấy, giữa họ không thể cứ thế mà kết thúc.
Cô phải đòi lại công bằng cho bản thân mình năm mười mấy tuổi.
Từng bị tổn thương thế nào, thì sẽ tổn thương lại như thế.
***
Chu Lưu Quang đã học ngành tài chính ở Anh bốn năm, năm nay học xong mới về nước.
Chu Tu Thuỵ dẫn Chu Tu Phúc đến sân bay đón anh. Chu Tu Phúc đã mập lên rất nhiều, gần đây thích ông thích Cừu Vui Vẻ và Xói Xám nên quần áo in hình Cừu Vui Vẻ, ngoài ra còn ôm Cừu Lười Biếng ra ngoài.
Chu Lưu Quang gọi: "Ba."
Anh hỏi Chu Tu Phúc: "Ba còn nhận ra con không?"
Chu Tu Phúc hất cằm cười đắc ý: "Nhận ra! Chú là ngôi sao xong lớn!"
Nói xong ông lại hạ giọng: "Chú có thể ký tên cho con không?"
Chu Lưu Quang cụp mắt cười, nói: "Về nhà con sẽ ký cho ba."
"Hay quá!" Chu Tu Phúc vui vẻ vỗ tay.
Chu Tuỵ đứng bên cạnh lặng lẽ nhìn họ, trong mắt không có cảm xúc.
Mấy năm nay, mọi người đã chấp nhận sự thật Chu Tu Phúc trở nên như bây giờ.
Thực ra nghĩ thông rồi cũng không còn khó chịu nữa. Có lẽ là trời xanh thấy Chu Tu Phúc quá khổ, nên mới chọn cho ông một kết cục như vậy. Ngốc cũng là một loại phúc, dù sao thì không phải ai cũng có khả năng lãng quên như vậy.
Để đón Chu Lưu Quang, Chu Tu Thuỵ đích thân vào bếp làm một bàn đầy ắp thức ăn. Trước khi ăn, ông ấy đưa một chiếc chìa khóa xe cho anh: "Quà tốt nghiệp tặng cậu."
Là xe Koenigsegg.
Chu Lưu Quang thản nhiên nhận lấy, nói: "Cảm ơn chú."
Chu Tu Thuỵ lại hỏi: "Sau khi về nước, con có dự định gì?"
Chu Lưu Quang thành thật nói: "Cứ tính sau đã."
Anh là một người không có lý tưởng.
Ngày trước học tài chính cũng chỉ là làm theo yêu cầu của Chu Tu Thuỵ.
Chu Tu Thuỵ ăn một miếng cơm, nói: "Chưa nghĩ ra thì cứ đến công ty trước đã. Dù sao đây cũng là cơ nghiệp của ba con, sớm muộn gì con cũng phải tiếp quản."
Tay Chu Lưu Quang đang gắp thức ăn khựng lại, anh liếc nhìn Chu Tu Phúc đang đeo yếm ăn thịt bên cạnh, cười nhạt: "Tuy công ty là ba con lập nên, nhưng lại là do chú gây dựng lớn mạnh. Tâm huyết của chú đều nằm trong công ty, con không muốn ngồi mát ăn bát vàng."
Chu Tu Thuỵ sững sờ, nhanh chóng mắng: "Thằng nhóc thối, con nói không muốn tiếp quản là không tiếp quản à?"
"Ong..." Đột nhiên có cuộc gọi đến, cắt ngang lời Chu Tu Thuỵ.
Chu Lưu Quang đặt đũa xuống nghe điện thoại, đối phương nói gì đó, cậu hỏi: "Được, đến lúc đó gửi định vị qua Wechat cho tao."
Khi đang gọi điện, tay áo trượt xuống, để lộ vết sẹo dao sâu nông trên cổ tay.
Có vết thương mới cũng có vết thương cũ.
Lồng 𝖓-ⓖ-ự-c Chu Tu Thuỵ thắt lại.
Nhận thấy ánh mắt của chú, Chu Lưu Quang cúi đầu nhìn vết tích trên cổ tay, không hề biến sắc kéo tay áo lên.
Sau khi cúp điện thoại, anh nói: "Tối nay con phải ra ngoài một chuyến."
Chu Tu Thuỵ gật đầu: "Tụ tập với bạn bè nhiều là rất tốt."
"..."
Bạn bè?
Chu Lưu Quang không biết trong cuộc đời mình liệu còn tồn tại người được định nghĩa bằng hai từ này hay không.
Người đón gió tẩy trần cho anh lần này là bạn học cùng ở Anh, tên Giang Tuy, học trên anh một khóa, nhưng lại nhỏ hơn anh hai tháng tuổi, học nghệ thuật.
Họ chỉ ngẫu nhiên quen nhau, đồ ăn ở Anh quá khó nuốt, trong thành phố London chỉ có vài quán ăn Trung Quốc, khó tránh khỏi việc gặp người quen. Vừa hay Hạ Chi Kiệt, người Trung Quốc cùng lớp với anh, lại là bạn thân của Giang Tuy, thế là họ dần dần thân thiết và trở thành bạn ăn cơm chung.
Họ là bạn bè sao?
Có lẽ so với Tào Thần, thậm chí so với Thương Thiên Đông năm đó, cũng không được tính là bạn.
Nhưng mấy năm ở Anh, bên cạnh anh chỉ có họ.
Anh chọn đi du học, không phải là muốn thay đổi môi trường để không còn bị mắc kẹt trong những ám ảnh của chuyện cũ. Mà là vì chỉ có đến một môi trường hoàn toàn mới, anh mới có thể không chút e dè để bản thân chìm đắm trong chuyện cũ.
Không cần phải suy nghĩ đến gia đình, cũng không cần phải giả vờ như không có chuyện gì để người nhà không lo lắng. Cuối cùng anh cũng có thể thỏa sức hoài niệm về mọi thứ liên quan đến cô.
Những điều tốt đẹp đó khiến anh nhớ nhung, nhớ nhung khiến anh đau khổ, đau khổ khiến anh tự hành hạ bản thân.
Anh đi khám bác sĩ tâm lý, chứng rối loạn cảm xúc lưỡng cực lại tái phát. Anh uống thuốc, rồi tự làm đau bản thân, mất ngủ, dễ nổi nóng, cáu kỉnh, rồi lại uống thuốc.
Anh lặp đi lặp lại, để bản thân ⓒ-♓-ế-𝖙 đi một chút, rồi lại luân hồi lặp lại, tái diễn quá trình của lần ⓒ·♓·ế·✞ trước.
Sau khi anh 𝒸-ư-ỡ-п-𝖌 𝖈-ⓗ-ế giam cầm 👢-𝖎-𝐧-♓ ♓-ồ-𝓃 mình, đóng băng khả năng cảm nhận tình yêu, điều tốt đẹp, niềm vui, tự do và hạnh phúc, Giang Tuy và Hạ Chi Kiệt đúng là những điều bất ngờ hiếm hoi có thể độ.t 𝐧𝒽ậ.𝓅 vào cuộc đời anh.
Vừa rồi anh nhận được điện thoại, họ muốn tổ chức tiệc đón anh ở quán bar.
Anh không thích môi trường quá ồn ào.
Nhưng anh sẽ không từ chối thiện ý của họ.
Buổi tối Chu Lưu Quang lái chiếc Koenigsegg mới nhận được của mình đến "Bản Sắc", quán bar lớn nhất Bình Vu.
Anh đỗ xe ở dưới hầm, Hạ Chi Kiệt đích thân xuống đón anh, còn ra vẻ mở cửa xe cho anh, ngậm thuốc lá nói: "Lưu Quang, cuối cùng mày cũng đến rồi, chỉ đợi mày thôi đấy."
Hạ Chi Kiệt mặc một chiếc áo sơ mi hoa lòe loẹt, thời tiết tháng tư ấm áp rồi lại se lạnh, cổ chữ V gần như khoét đến rốn. Chu Lưu Quang xuống xe, dùng hai ngón tay nhấc cổ áo anh ta lên lắc lắc: "Quẩy tử Great Britain sang đến Trung Quốc Đại lục luôn à?"
Hạ Chi Kiệt ngẩn ra.
Tính cách của Chu Lưu Quang thiên về trầm lặng, anh không thích đùa giỡn như Giang Tuy, nhưng một khi đã lên tiếng trêu chọc, thuộc dạng độc mồm độc miệng thấy rõ, chế giễu người khác thì thuộc hàng đỉnh cao.
"Đại ca à, không quậy ở quán bar thì quậy ở đâu?" Hạ Chi Kiệt cười một tiếng không hề bận tâm, rồi nói: "Cậu không biết đâu, hôm nay Giang Tuy cũng mặc áo cổ chữ V khoét sâu, áo len mỏng màu đen, chậc chậc cái vẻ lãng tử đó."
Nói xong lại nghĩ đến gì đó: "Nhưng mà bạn gái cậu ta mặc cũng s*x* lắm, cái lưng nhỏ lộ ra rất 🍳⛎γế●п 𝐫●ũ~"
Chu Lưu Quang vừa đi vừa ngậm một điếu thuốc trong miệng, cười nói: "Mày bớt xoi mói vợ bạn đi."
Hạ Chi Kiệt ném bật lửa cho anh: "Haizz, mày còn lạ gì Giang Tuy à, hôm nay y-ê-ц ⓜ-🔼i chia tay, nói vài câu thì sợ gì."
"..." Chu Lưu Quang không tiếp lời này.
Anh lười biếng cười, ngậm thuốc theo Hạ Chi Kiệt vào trong "Bản Sắc".
Trong khu bàn riêng có khoảng mười người, trừ ba cô gái, còn lại toàn là đàn ông.
Hạ Chi Kiệt giới thiệu anh với mọi người: "Để tôi giới thiệu cho mọi người, đây chính là Chu Lưu Quang có danh tiếng lớn, người đàn ông đẹp trai nhất trong vòng bạn bè."
"Chào anh đẹp trai."
Vừa dứt lời, một cô gái mặc váy vải lanh trắng, tóc đen dài thẳng ngang lưng, toát lên phong thái văn chương ngồi trên sofa huýt sáo với anh, tự giới thiệu: "Đinh Tước."
Cô gái này trông giống như người sẽ ngồi đọc sách cả buổi chiều trong quán cà phê, nhưng không ngờ lại tỏ ra ung dung tự tại trong một dịp như thế này.
Hạ Chi Kiệt có người bạn có phong thái đặc biệt như vậy từ khi nào?
Chu Lưu Quang tùy tiện nói: "Chào cô." không hề 𝐭♓.â.𝐧 〽️.ậ.🌴 lắm, rồi lại nhìn những người khác xung quanh, hỏi: "Giang Tuy đâu rồi?"
Hạ Chi Kiệt hỏi: "Ê, đúng rồi, Giang Tuy đâu?"
Anh ta liếc nhìn mọi người, lại nói: "Bạn gái nhỏ cũng không thấy."
"Còn có thể đi đâu được nữa." Đinh Tước vừa bị Chu Lưu Quang hoàn toàn phớt lờ, giơ tay chỉ vào sàn nhảy: "Ở đằng kia kìa."
Hạ Chi Kiệt và Chu Lưu Quang cùng ngẩng đầu nhìn sang.
Có những người nổi bật đến thế, dù ở sâu trong đám đông, lại còn mặc quần áo màu đen, nhưng vẫn khiến người ta có thể bắt gặp ngay lập tức.
Chu Lưu Quang nhìn thấy Giang Tuy đầu tiên, anh ta mặc áo cổ chữ V khoét sâu, xương quai xanh phong lưu lộ ra, tóc mái gần như chạm đến lông mi. Anh ta đang lắc lư chậm rãi theo điệu nhạc ở trung tâm sàn nhảy, trông lãng tử và ph*ng đ*ng.
Người phụ nữ của anh ta đang tựa lên vai anh ta lười biếng lắc lư, cô mặc váy đen hở lưng, tóc dài thả trên t*m l*ng tr*ng n*n, thấp thoáng sự 𝖌ợ·ï 𝐜ả·Ⓜ️.
Nhìn kỹ lại, mái tóc cô tản ra theo động tác, trên vai xăm một chùm pháo hoa màu đỏ rực rỡ.
Hạ Chi Kiệt khoác vai Chu Lưu Quang, nhìn người phụ nữ đó hỏi: "Thế nào, bốc lửa chứ?"
Chu Lưu Quang lại ngậm thêm một điếu thuốc, vừa cúi đầu bật lửa vừa cười nói: "Giang Tuy đúng là có phúc."
Nói xong, anh ngẩng đầu lên giữa làn khói thuốc mờ ảo.
Người phụ nữ vừa hay cũng quay mặt lại.
Nụ cười trên mặt anh còn chưa kịp tản đi, trái tim đã bị một đánh mạnh một cú trước.
Anh không dám chắc chắn, lông mi ⓡ-υ-n 𝓇-ẩ-y nhìn thêm lần nữa. Là cô, nhưng lại dường như không phải là cô.
Khoảnh khắc này, những người bên cạnh đều trở nên mơ hồ, tiếng nhạc cũng biến mất. Cách một khoảng náo nhiệt đã trở nên hoang vu, anh ngước nhìn cô.
Nhạc đổi, Giang Tuy và cô cùng nhau rời khỏi sàn nhảy.
Giang Tuy gọi anh: "Chu Lưu Quang."
Cô chợt ngẩng đầu, ánh mắt cô và anh bất ngờ chạm nhau.
Điếu thuốc trên đầu ngón tay anh vẫn đang cháy, làn khói mờ mịt như một lớp màn che, làm mờ đi tầm nhìn của hai người.
Anh nhìn cô chằm chằm, muốn nhìn cô rõ hơn một chút.
Nhưng cô lại dời mắt trước một bước, như thể không quen anh.
Người bên cạnh giới thiệu tên cô cho anh, rồi nói rất nhiều chuyện không đâu, nhưng ngoài hai chữ "Hạ Huân" ra, những lời còn lại anh đều không nghe thấy, sự chú ý hoàn toàn không rời khỏi cô một chút nào.
Cô nhanh chóng nhận ra ánh mắt của anh, cô hất cằm lên, vô tội hỏi: "Anh nhìn tôi làm gì?"
Lời cô nói khiến mọi người đều nhìn sang, nhất là Giang Tuy, anh ta dùng khuỷu tay huých anh, cười nói: "Sao vậy Lưu Quang, bạn gái tao đẹp hơn bạn gái mày nên mày ghen tị đến nỗi không rời mắt được à?"
"Bạn gái" mà Giang Tuy nhắc đến, chẳng qua chỉ là một hiểu lầm nhàm chán. Năm đó Hoàng Chỉ Ninh đến trường tìm anh chơi, vô tình bị Hạ Chi Kiệt bắt gặp. Hạ Chi Kiệt nói "Nhiều năm như vậy bên cạnh Chu Lưu Quang không có người phụ nữ nào, xem ra nó là hoa đã có chủ, giữ thân như ngọc". Anh không muốn giải thích cặn kẽ, thấy phiền phức, nên ngầm chấp nhận lời của Hạ Chi Kiệt.
Huống hồ bấy nhiêu năm nay anh vốn dĩ vẫn giữ thân và giữ lòng vì một người.
Anh ngước mắt nhìn cô.
Ngay cả khi nghe thấy anh có "bạn gái", cô vẫn tỏ vẻ không quan tâm, giọng điệu bình thản hỏi anh: "Nhìn đủ chưa?"
Đường kẻ mắt xếch lên của cô mang theo sự 🍳u𝖞●ế●𝖓 r●ũ hoang dã, song ánh mắt lại đầy vẻ khinh thường, lạnh lùng xa cách.
Giống như coi anh là những gã đàn ông th* t*c vừa thấy người đẹp là t*nh tr*ng xông lên não.
Rất không hài lòng, rất coi thường anh.
Cuối cùng, cuối cùng cậu cũng xác nhận.
Cô không còn là cô gái của trước kia nữa.
Và cô của hiện tại, thực sự không còn yêu anh nữa.
Nhưng phải làm sao đây?
Anh không thể kiểm soát được, trái tim đã sớm 🌜𝒽ế·✞ lặng kia đang dần sống lại với tốc độ điên cuồng.
Cô không còn là cô gái thời thiếu nữ nữa.
Thế nhưng trong chuyện yêu cô, cậu đã đi qua nửa đời người, quay về vẫn là một thiếu niên.
(*) Xe Koenigsegg
| ← Ch. 40 | Ch. 42 → |
