Truyện:Thuốc Lá Và Dâu Tây - Chương 40

Thuốc Lá Và Dâu Tây
Trọn bộ 63 chương
Chương 40
0.00
(0 votes)


Chương (1-63)

Trên thế gian này có biết bao nhiêu người.

Bạn nói xem, quen biết dễ hơn, hay lạc mất dễ hơn?

Có lẽ đến năm bốn mươi tuổi, khi bạn dắt tay con qua đường, nhìn thấy một cặp tình nhân bên vệ đường, mỗi người đeo một bên tai nghe, bạn mới nhận ra: Hoá ra người bạn yêu nhất đã từng xuất hiện vào năm mười tám tuổi, nhưng chính bạn lại tự tay đánh mất cô ấy.

Cũng có thể là bạn đang ở tuổi mười tám, nhìn góc nghiêng khuôn mặt cô ấy, lắng nghe tiếng ve kêu ngoài cửa sổ. Bạn tin bạn có thể ở bên cô ấy trọn đời, cho đến khi khoảnh khắc chia ly ập đến, bạn mới phát hiện ra sự chia ly thực sự thậm chí không kịp để người ta nói lời tạm biệt.

Khi Chu Lưu Quang nhận ra và đi tìm Hạ Huân, thì đã là một tuần sau đó.

Đúng là hơi chậm chạp.

Nhưng lúc đó, cậu phải lo hậu sự cho em gái, phải lo lắng chờ đợi giữa việc ba sẽ tỉnh lại hay vĩnh viễn ngủ say, và còn phải thường xuyên đến đồn cảnh sát để cập nhật tình hình mới nhất của vụ án... Cậu đã kiệt quệ cả thể chất lẫn tinh thần, không còn tâm trí nghĩ đến chuyện khác.

Mãi đến khi Chu Tu Phúc thoát khỏi nguy hiểm, cậu mới nhớ ra mình nên đi tìm Hạ Huân để xin lỗi.

Trước khi gặp Hạ Huân trên sân thượng, cậu đang ở thời điểm tồi tệ nhất.

Lúc đó, cậu hoàn toàn không có khả năng suy nghĩ, cũng đã mất đi lý trí. Giống như khi cãi nhau, để chứng minh mình đúng, người ta sẽ nói ra tất cả những lời làm tổn thương người khác.

Mãi đến khi bình tĩnh lại, cậu mới nhận ra mình đã quá bốc đồng.

Thế nhưng điện thoại của Hạ Huân không gọi được, mở Q. Q ra, cậu mới thấy cô thậm chí đã hủy luôn tài khoản Q. Q.

Cậu không thể đi đâu, nên đành nhờ Thương Thiên Đông đến nhà Hạ Huân tìm cô.

Thương Thiên Đông gọi điện lại cho cậu sau hai tiếng: "Nhà cậu ấy không có ai."

Chu Lưu Quang lại liên hệ với ông ngoại, lần này nhận được câu trả lời chính xác: "Bà của Hạ Huân mất rồi, sau khi lo hậu sự xong, Hạ Huân đã rời đi cùng mẹ con bé."

Câu nói này chứa quá nhiều thông tin.

Nhưng Chu Lưu Quang biết mình không nghe nhầm.

Cậu lập tức mua vé về trấn Hợp Hoan, cửa nhà Hạ Huân khóa chặt. Nhìn qua khe cửa, các cửa phòng bên trong cũng đều đóng kín.

Bình thường ông ngoại ít khi nói chuyện với Chu Lưu Quang, nên không hiểu rõ chuyện giữa cậu và Hạ Huân, ông an ủi: "Không sao đâu, sau này còn gặp lại mà."

Chu Lưu Quang sững sờ rất lâu, rồi chợt cười: "Không còn cơ hội nữa."

Cậu biết, cô đã đi rồi.

Cậu sẽ không bao giờ gặp lại cô nữa.

Cậu lại quay về Quảng Châu.

Không lâu sau, Chu Tu Phúc tỉnh lại.

Tuy nhiên Chu Tu Thụy lại phát hiện ra hành vi của Chu Tu Phúc sau khi tỉnh lại có chút kỳ lạ. Ông ấy tìm bác sĩ đến khám thì nhận được một kết quả đáng tiếc: Não của Chu Tu Phúc bị liệt thần kinh thực vật cấp cao, trí tuệ hiện chỉ còn bằng đứa trẻ bốn tuổi.

Sau này, Chu Lưu Quang chuyển từ trấn Hợp Hoan về Bình Vu.

Cậu trở lại trường đi học, còn những lúc không ở trường thì về nhà chăm sóc Chu Tu Phúc.

Khi người đàn ông hơn bốn mươi tuổi vui vẻ xem Heo Peppa trước mặt cậu, thỉnh thoảng còn bắt chước tiếng kêu của Peppa, cậu bật cười, vừa chua xót lại vừa cảm thấy như vậy cũng tốt.

Mất đi trí tuệ, cũng đồng nghĩa với việc mất đi chấp niệm, không còn thông minh, cũng không còn đau khổ.

Trước kỳ thi đại học, Kỷ Thiên Nhai gọi điện cho Chu Lưu Quang.

Ban đầu cậu ta chỉ là nói về tình hình gần đây.

Cậu ta nói với cái thành tích bết bát này thì cậu ta không định cố gắng nữa, chuẩn bị tốt nghiệp xong sẽ đi lính. Cậu ta còn nói dạo gần đây Thương Thiên Đông tập trung học hành, đã có thể đạt ba trăm điểm. Nói một hồi rồi lại nhắc đến Bạch Tiền, nói rằng sau khi hai người đi, lớp trưởng lớp hai người đã tìm Thương Thiên Đông hỏi thăm, hỏi cậu ấy có biết Hạ Huân đi đâu không.

Kỷ Thiên Nhai nói tiếp: "Hai người đi rồi, cái trường rách nát này thật sự chán không tả nổi."

Sau đó hỏi: "Hạ Huân đi cùng cậu à? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy? Hai người đi đột ngột quá."

Chu Lưu Quang không trả lời.

Vừa nghe thấy hai chữ "Hạ Huân", cậu giống như một người bị tê liệt chân, không thể cử động cũng không thể bị chạm vào, mất nửa ngày mới hoàn hồn.

Chu Lưu Quang đã thất bại trong kì thi đại học diễn ra vài ngày sau đó.

Thành tích bình thường có thể đạt 700 điểm, lần đó chỉ được hơn 500, không thể vào được một trường đại học chính quy nào.

Trong khi đó, Hạ Huân lại nộp đơn vào một trường đại học ở nước ngoài ngay lúc mọi người đang chuẩn bị cho kỳ thi đại học.

Sau khi bà mất, cô đã mất một khoảng thời gian rất dài mới có thể tự mình vượt qua được. Nhưng đến khi kỳ thi Đại học kết thúc, cứ nhắm mắt lại là cô lại mơ thấy cảnh gặp bà lần cuối.

Lúc đó, nhận được tin bà gặp chuyện ở Quảng Châu, cô và Hạ Huỳnh đã về trấn Hợp Hoan nột cách nhanh nhất có thể.

Nhìn thấy bà, Hạ Huân và Hạ Huỳnh đều khóc.

Tóc bà bị cạo trọc, đầu quấn băng gạc, vết ⓜ_á_⛎ thấm ra ngoài trông rất kinh hoàng.

Bác sĩ nói, khi bà bị thương được đưa đến bệnh viện thì toàn thân đầy m*á*ц. Sau này Hạ Huân nhìn thấy chiếc áo len bà mặc lúc xảy ra tai nạn, chiếc áo len màu trắng đã hoàn toàn nhuộm đỏ, nhìn vào không khác gì vớt từ bể ⓜá*ц ra. Cô không thể tin nổi, một người gầy yếu như bà làm sao có thể chảy nhiều Ⓜ️á.υ đến vậy.

Bà gặp nạn trong lò gạch.

Ông chủ đưa bà đi chữa trị nói rằng bà đã làm ở đó hai năm, lần này đến để xin nghỉ việc và thanh toán tiền công. Bà tới văn phòng mà không tìm thấy ông ấy nên đi vào lò gạch tìm, không ngờ vừa bước vào thì miệng lò sập.

Hóa ra không phải bà đi làm bảo mẫu, mà là làm công việc nặng nhọc, khổ sở nhất.

Hạ Huân nức nở hối hận, lẽ ra cô nên nhận ra sớm hơn, bảo sao thỉnh thoảng tay bà lại có vết thương, với lại nhà nào lại thuê một người câm điếc làm bảo mẫu chứ...

Ông chủ nói: "Ban đầu tôi không muốn nhận bà ấy, nhưng bà ấy cứ nói phải nuôi cháu gái đi học, nhận nửa tiền công thôi cũng được. Tôi thấy thương tình nên mới đồng ý."

Nói xong, ông ấy liên tục thở dài: "Ai ngờ làm hai năm không sao, lại gặp chuyện đúng vào ngày xin nghỉ, bà cụ đúng là số khổ.

Số khổ.

Chính là một câu có thể khái quát mọi khổ đau.

Hạ Huỳnh cố gắng gọi điện, liên hệ tìm bác sĩ để chữa trị cho bà.

Nhưng bác sĩ lại nói, bà không qua khỏi được, nếu không phải cố gắng chống chọi muốn gặp người thân một lần thì đã không thể cầm cự được nữa.

Hạ Huân khóc không thành tiếng.

Bà khó khăn giơ tay lên, xoa đầu Hạ Huân như mọi khi, rồi dùng hết hơi sức cuối cùng, để lại một lời trăng trối cho cô: "Nhân gian quá khổ, bà cũng quá khổ rồi. Đến ngày hạnh phúc cũng không còn tâm trí để sống, bà thật sự đã sống quá đủ rồi. Nếu không phải vì con thì bà đã 𝒸·♓·ế·ⓣ từ lâu, vậy nên con đừng đau buồn nhé, con cứ coi như bà đi hưởng phúc đi."

Tay bà nặng nề rơi xuống.

Bà tắt thở.

Lần này Hạ Huân không nghe lời bà.

Bà không muốn cô khóc, nhưng cô đã khóc cho đến khi bà được chôn cất an nghỉ, khóc đến khi mắt không còn chảy ra được giọt nước mắt nào, nhưng nỗi buồn trong lòng vẫn cuộn trào như thác lũ.

Sau khi lo liệu xong hậu sự cho bà, Hạ Huỳnh dẫn cô rời khỏi trấn Hợp Hoan.

Sau đó, cô đã trải qua một khoảng thời gian dài tối tăm, không biết cười, cũng không biết khóc.

Cho đến một ngày, cô mơ thấy bà.

Bà đứng dưới cây hợp hoan trong sân nhà cũ, vẻ mặt buồn rầu.

Hạ Huân hỏi bà: "Bà sao vậy ạ?"

Bà nói: "Con cứ đau buồn mãi, khiến bà không muốn luân hồi. Tiểu Huân à, hãy vực dậy tinh thần, nếu không bà sẽ không bao giờ nhắm mắt được."

Hạ Huân tỉnh dậy, đi tắm nước nóng.

Cô nhìn vào gương, buộc tóc đuôi ngựa gọn gàng, rồi nhìn bản thân trong gương, ánh mắt dần trở nên kiên định.

Cô phải lột xác, phải tái sinh.

Trở thành một người trưởng thành không dễ dàng bị tổn thương.

Những sở thích từng bị từ bỏ vì thiếu tiền, cô đều sẽ khôi phục lại. Những khuyết điểm và vết thương bị ảnh hưởng bởi hoàn cảnh, cô đều sẽ đối diện và chữa lành chúng.

Cô muốn vứt bỏ gánh nặng, phát triển tự do, phải học cách tận hưởng hiện tại, sống ung dung tự tại.

Dù sao thì không ai biết tai nạn và ngày mai, điều nào sẽ đến trước, cũng không ai có thể chắc chắn, người bạn dựa dẫm sẽ không dễ rời bỏ bạn.

Vì vậy con người nên tận hưởng cuộc sống trước khi ngày mai đến. Thay vì tìm người để dựa dẫm, chi bằng tự trở thành người đáng để dựa dẫm.

Hạ Huân bắt đầu tập trung học tập, cô dành rất nhiều thời gian để thi TOEFL, cuối cùng đã thành công nộp đơn vào một trường ở Mỹ vào mùa hè năm đó. Một năm trước, cô tuyệt đối không nghĩ có ngày mình lại được đi du học, lúc đó cô nghĩ thoát khỏi trấn nhỏ đã là tốt lắm rồi.

Lần đầu tiên cô đi máy bay là bay đến bên kia đại dương.

Khi mới nhập học, cô luôn ép bản thân phải giao tiếp. Cô bắt mình phải cười nhiều hơn, làm quen với nhiều người hơn, tham gia nhiều bữa tiệc hơn.

Chỉ khi tiếp xúc với những lĩnh vực xa lạ, người ta mới có thể khám phá ra những điều mới mẻ hơn, và những điều mới mẻ luôn giúp người ta nhanh chóng thoát khỏi những điều cũ.

Dĩ nhiên những năm đó có rất nhiều chàng trai bị cô mê hoặc, có người trong nước, cũng có người nước ngoài.

Nhưng Hạ Huân đã sớm mất đi niềm tin vào tình yêu.

Một lần tại bữa tiệc, cô bị một chàng trai Hàn Quốc chuốc rượu. Ban đầu cô định đối phó qua loa, không ngờ lại uống say, cô lao vào nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo.

Nôn xong đi rửa mặt, nhìn khuôn mặt đỏ bừng của mình trong gương, cô chợt cảm thấy sự tự nhiên bấy lâu nay trong chốn náo nhiệt chỉ là giả tạo, sau một trận say lại trở nên nực cười và nhợt nhạt đến thế.

Cô biết, họ nói yêu cô, thực chất chỉ là muốn ngủ với cô.

Mỗi khi như vậy, cô lại nghĩ đến Chu Lưu Quang, giờ này cậu đang ở chốn dịu dàng nào?

Cô nhìn vào gương lẩm bẩm: "Tôi cứ tưởng cậu là vị cứu tinh của tôi, nhưng đáng tiếc, cậu lại là vị cứu tinh phá hủy cuộc đời tôi."

Tình yêu của tuổi trẻ không chịu được sự lung lay.

Sự lung lay này như một trận động đất, dù đã bước qua tuổi thanh xuân, dư chấn vẫn không ngừng.

Tổn thương lớn nhất cậu gây ra cho cô là đã lấy đi niềm tin vào tình yêu của cô.

Sau khi yêu một lần bị mất đi.

Thì sẽ vĩnh viễn không muốn yêu.

Tuy nhiên, có kinh nghiệm luôn là điều tốt. Từ đó về sau, cô chỉ tin vào bản thân có thể tự cứu mình, xem mình là thần thánh, luôn là người đầu tiên yêu thương, cứu rỗi, và tin tưởng chính mình.

Cô trở nên tự tin hơn, dù đồng thời cũng trở nên lạnh lùng hơn. Cô trở nên tinh tế hơn, dù đôi khi sẽ có chút ích kỉ.

Bốn năm ở nước ngoài, thời gian trôi như bay, và cô cũng trưởng thành rất nhanh.

Thời niên thiếu đã chứng kiến xã hội nghèo khó lạc hậu, sau đại học lại lạc vào nơi phù hoa, sống một thời gian chìm đắm trong xa hoa.

Đã từng giao đấu với kẻ du côn côn đồ, cũng từng uống rượu với những kẻ miệng nam mô bụng một bồ dao găm.

Cuối cùng, cô chọn cách mở rộng tầm mắt, trau dồi kinh nghiệm, bước ra khỏi tuổi thơ cô độc nghèo khó, rời khỏi những bữa tiệc hoa mắt chóng mặt, đi chiêm ngưỡng núi sông.

Sau khi tốt nghiệp, cô không đi làm, mà đi đến châu Phi xem cuộc di cư lớn của động vật, đến Iceland ngắm cực quang. Cô cũng đã từng đi qua khu ổ chuột ở Ấn Độ, đến bảo tàng Louvre ở Paris để cảm nhận sự quý giá của nghệ thuật.

Thực ra, cô luôn không phải là một người vui vẻ, về tình yêu, về thù hận, cô đều có vướng mắc trong lòng.

Nhưng người trưởng thành, ai mà không có vài câu chuyện buồn bã thê lương?

Giờ cô đã có thể mang theo những yêu thương và những nỗi đau không thể quên ấy đi xa hơn.

Không ai có thể ngăn cản bước chân cô trở nên tốt hơn.

Chu Lưu Quang lại sống hoàn toàn trái ngược với Hạ Huân.

Ngay sau khi kỳ thi đại học kết thúc, Triệu Lợi Nguyên bị tuyên án t·ử 𝖍ì·ⓝ·𝒽.

Vào ngày mở phiên tòa, cậu nhận được câu trả lời xác thực: Hạ Huân hoàn toàn không tham gia vào vụ bắt cóc Nguyệt Nha Nhi. Triệu Lợi Nguyên vì muốn thoát khỏi án т-ử ♓-ì-ռ-h, cộng thêm muốn trả thù Hạ Huỳnh bỏ trốn, nên mới cố ý bịa đặt những lời khai đó.

Thực ra Chu Lưu Quang đã sớm rõ chuyện này trong lòng, nhưng khi tận tai nghe thấy, cậu vẫn vô cùng đau khổ.

Và nỗi đau khổ này chính là cảm giác tội lỗi.

Đồng thời, cậu biết được từ luật sư rằng Triệu Lợi Nguyên là người rất tệ bạc với vợ con.

Hạ Huân không những không nhận được ân huệ nào từ Triệu Lợi Nguyên, mà thậm chí vì Triệu Lợi Nguyên cờ bạc, nên mẹ Hạ Huân còn phải lấy hết mười mấy vạn tài sản của mình để lấp vào khoản nợ đó.

Trong chuyện này, Hạ Huân là người vô tội nhất.

Chu Lưu Quang tuyệt vọng tột độ.

Cậu lại trở về như trước đây, tự nhốt mình, không ăn không uống.

Chu Tu Thụy cạy cửa phòng cậu ra, phát hiện thậm chí cậu còn nghiêm trọng hơn trước.

Bởi vì cậu còn tự làm mình bị thương, cánh tay đầy vết dao cắt, cứ lành lại là cậu lại rạch ra.

Chu Tu Thụy đưa Chu Tu Phúc đến trước mặt cậu, cố gắng khơi dậy ý chí của cậu.

Chu Tu Phúc vừa vỗ tay vừa hát "Thỏ con ngoan ngoan mở cửa ra..." trước mặt cậu, rõ ràng là muốn an ủi, nhưng không ngờ khi đối diện với người ba như vậy, cậu lại càng đau khổ hơn.

Cậu không còn tự nhốt mình nữa, nhưng lại bắt đầu nghiện rượu, uống nhiều đến mức phải tới bệnh viện rửa ruột.

Cậu mất ngủ nghiêm trọng, mắt đầy tơ 〽️·á·𝐮, đôi khi lại thích lẩm bẩm một mình, thường làm người khác giật mình.

Đối với một người không sợ đau, bất cứ ai cũng trở nên bất lực.

Khác với trước đây, lần này cậu thực sự muốn hủy hoại chính mình.

Có lần cậu say rượu, Chu Tu Thụy đẩy cậu vào phòng tắm, dùng nước lạnh dội lên đầu cậu.

Ông ấy cậu: "Suốt ngày nửa sống nửa 𝖈♓ế·✝️, mày còn là đàn ông nữa không?"

Cậu bàng hoàng một lúc, sau khi nhìn rõ người trước mặt là Chu Tu Thụy, cậu giãy giụa nắm lấy ống quần Chu Tu Thụy: "Chú ơi, chú tìm cậu ấy giúp con được không!"

Y hệt như cách đây không lâu, cậu gọi điện cho ông ấy r_⛎_n г_ẩ_γ nói: "Chú ơi, cậu ấy bị người ta bắt đi rồi, chú tìm cậu ấy giúp cháu được không?"

Nhưng lần này không giống lần trước, lần này Chu Tu Thụy bất lực: "Chú không tìm được."

Chu Lưu Quang sợ hãi lắc đầu, vòi sen lạnh lẽo dội vào người cậu, nhưng cậu hoàn toàn không cảm nhận được: "Chú giỏi giang như vậy mà, chú làm được mọi thứ, chú tìm cậu ấy giúp con đi..."

Nhìn cậu như vậy, Chu Tu Thuỵ cũng thấy đau lòng.

Ông ấy biết, có lẽ trong tuổi thiếu niên bi kịch của Chu Lưu Quang, Hạ Huân là tia sáng duy nhất, cũng là người duy nhất bước vào lòng cậu.

Nhưng có những chuyện, ông ấy có lòng mà không đủ sức.

Những ngày Chu Lưu Quang nghiện rượu tự hủy hoại mình kéo dài suốt một năm.

Không hiểu vì sao, một năm sau cậu đột nhiên nghĩ thông suốt, bắt đầu chuẩn bị đi du học nước ngoài.

Chu Tu Thụy không biết cậu có thực sự buông bỏ hay không.

Lúc cậu du học ở Anh, Chu Tu Thụy gọi điện ba lần mỗi ngày tìm cậu. Thậm chí ông ấy còn đưa cho chủ nhà một khoản tiền boa không nhỏ nhờ họ để mắt đến cậu. Còn thân ông ấy cứ có thời gian là bay sang Anh thăm cậu.

Không vì gì khác, chỉ vì sợ cậu nghĩ quẩn, dù sao thì lúc đó bệnh tâm lý của cậu đã rất nghiêm trọng.

Tuy nhiên Chu Lưu Quang chưa từng tự sát.

Cậu bùng phát nỗi đau khổng lồ trong sự im lặng, bị giày vò vì mất đi tình yêu, bị nỗi nhớ ngày càng sâu nặng hủy hoại, bị sự tự trách và thiếu nợ nhấn chìm.

Cậu yêu cô đến thế.

Cậu luôn nghĩ mình biết điều đó.

Nhưng mãi đến khoảnh khắc mất đi cô, cậu mới nhận ra trước đây mình chưa hề biết. Chỉ đến khi mất đi, cậu mới thực sự hiểu, sức nặng của tình yêu này đè nặng trong lòng như núi Thái Sơn.

Vì vậy, cậu không tự sát, nhưng chưa bao giờ ngừng làm mình bị thương.

Chỉ vì tình yêu này khiến người ta muốn sống không được, muốn 𝐜hế·🌴 không xong.

Chương (1-63)