| ← Ch.38 | Ch.40 → |
Hai ngày sau, Chu Lưu Quang nhìn thấy †𝒽_1 𝖙♓_ể của Nguyệt Nha Nhi ở nhà tang lễ.
Chính xác mà nói, đó là một đống xương trắng.
Ngày đó, sau khi Triệu Lợi Nguyên b*p ch*t Nguyệt Nha Nhi, ông ta cùng đồng bọn đã chôn cô bé ở sân nhà đồng bọn.
Sau đó, bọn họ rời khỏi trấn Hợp Hoan, cứ như chưa từng xảy ra chuyện gì.
Gần sáu năm sau, cảnh sát tìm thấy ✝️_𝒽_i ⓣ_♓_ể Nguyệt Nha Nhi. Sau khi pháp y xác định nguyên nhân cái 🌜*h*ế*𝖙, gia đình được thông báo đến nhận ⓣⓗ-𝐢 𝐭-♓-ể về.
Cậu ký tên mình vào giấy đồng ý hỏa táng.
Cũng giống như việc cậu đã ký tên mình trên giấy thông báo bệnh tình nguy kịch của Chu Tu Phúc hết lần này đến lần khác trong những ngày qua.
Cuộc phẫu thuật của Chu Tu Phúc thành công, ông sống sót rời khỏi bàn mổ, nhưng không được hoàn hảo, có khả năng т.ử ✌️.o𝓃.ℊ bất cứ lúc nào trên giường bệnh IC●Ц●.
Chu Lưu Quang đã thức trắng trong bệnh viện suốt những ngày này, gần như không chợp mắt. Dù có ngủ được, cậu cũng bị tỉnh giấc vì ác mộng, hoặc bị giật mình vì thông báo bệnh chuyển biến nguy kịch.
Tinh thần của cậu đã đến bờ vực sụp đổ.
Thậm chí cậu đã sụp đổ rồi, chỉ là cậu ngụy trang quá tốt, lừa được chính mình, cũng lừa được người khác.
Khi nhận tro cốt Nguyệt Nha Nhi và bước ra khỏi nhà tang lễ, cậu mới nhận ra trời đang mưa.
Cảnh sát lại liên lạc với cậu, nói rằng còn di vật quên chưa đưa.
Chu Tu Thuỵ lái xe đưa cậu đến đó.
Mặc dù Chu Tu Phúc vẫn chưa thoát khỏi nguy hiểm, nhưng ông ấy vẫn cảm thấy hiện tại Chu Lưu Quang càng không thể không có người bên cạnh.
Lại mất thêm nửa tiếng nữa đến đồn cảnh sát.
Trên đường đi, Chu Lưu Quang nhận được vài cuộc gọi nhỡ, về cơ bản đều là của Hạ Huân.
Tay cậu lướt qua lướt lại trên phím gọi lại, cuối cùng tắt màn hình, quay sang nhìn ra ngoài cửa sổ.
Những cảnh vật xa lạ lướt qua.
Vì đang là dịp Tết nên ngay cả đèn đường cũng được trang trí những chiếc lồng đèn đỏ rực rỡ. Mọi người qua lại đều hân hoan, ai cũng có người đồng hành bên cạnh.
Chu Lưu Quang đứng ở cửa đồn cảnh sát, giống như một chú chó vô gia cư.
Đỗ xe xong, Chu Tu Thuỵ muốn vào cùng cậu.
Nhưng Chu Lưu Quang kiên quyết muốn tự mình đi.
Chu Tu Thuỵ bình tĩnh nhìn Chu Lưu Quang, không dám đảm bảo cậu có thể đối mặt một mình.
Chu Lưu Quang hiểu ý của Chu Tu Thuỵ, nhưng không muốn đưa ra lời đảm bảo kiểu "Chú yên tâm, con ổn" nữa. Cậu dừng lại một chút, rồi quay người bước đi không hề ngoảnh đầu lại.
Chu Tu Thuỵ bước lên một bước, định gọi cậu lại, nhưng cuối cùng lại rút chân về, không ngăn cản.
Vào trong đồn, cảnh sát đẩy một đôi vòng bạc về phía Chu Lưu Quang.
Đây là món quà sinh nhật vào năm Nguyệt Nha Nhi bốn tuổi, Chu Lưu Quang nhận ra, vì chính cậu là người chọn đôi vòng này.
Cảnh sát nói, mấy năm này Triệu Lợi Nguyên vẫn luôn mang đôi vòng này bên người, mỗi ngày đều thắp ba nén hương, cúi lạy đôi vòng.
Chu Lưu Quang nghe xong chỉ cảm thấy ghê tởm.
Ông ta làm như vậy, có phải là hy vọng ⅼ_ⓘⓝ_♓ hồ_ⓝ Nguyệt Nha Nhi được an nghỉ không?
Hay là không phải vì hối lỗi, mà là sợ sau khi chế●† oán khí của Nguyệt Nha Nhi quá nặng, sẽ tìm ông ta đòi mạng.
Cậu vào nhà vệ sinh, dùng nước lạnh vốc từng vốc lớn tạt lên mặt.
Trong đầu cậu không ngừng hiện lên đống hài cốt tàn tạ của Nguyệt Nha Nhi. Cô bé nhỏ nhắn, ⓜề-Ⓜ️ m-ạ-❗ ấy đã bị 🌀*𝒾*ế*🌴 hại trong tuyệt vọng như thế nào, và đã bị côn trùng rỉa từng chút một trong lòng đất lạnh lẽo, tối tăm ra sao.
Đột nhiên, cậu nghe thấy có người nói chuyện bên ngoài:
"Vụ án buôn người kia thế nào rồi?"
Mí mắt Chu Lưu Quang giật nảy, cậu vội vàng bước vào buồng vệ sinh đầu tiên, cài chốt cửa lại.
"Tối qua lại thẩm vấn thêm một đêm."
"Haizz, vất vả rồi, hắn có khai thêm được gì hữu ích không?" Hai người ngoài cửa đã bước vào.
"Có đấy, một tin khá sốc. Tối qua hắn khai, nói chính con gái hắn đã giúp hắn lừa cô bé đó ra."
"Thật hay giả đấy?"
"Hắn nói, lúc hắn túng thiếu tiền nhất, vợ bỏ trốn theo người khác, hắn liền nảy ý định bán con gái riêng của vợ. Một là để trả thù, hai là muốn kiếm ít tiền. Con gái riêng của hắn sợ mình bị bán đi nên hỏi hắn, nếu cô bé có thể giúp hắn tìm được người thích hợp hơn thì hắn có thể tha cho mình không. Sau đó, cô bé đã tự tìm cho mình một vật tế thân."
"Ôi trời ơi, tôi nổi hết da gà rồi!"
"Ê, hai người làm sao thế?" Một người khác lại bước vào cửa, cắt ngang cuộc nói chuyện của hai người kia.
Giọng người đàn ông to và vang, dù cố ý nói nhỏ nhưng vẫn đầy uy lực: "Không muốn bộ đồng phục này nữa à! Hai cậu không biết là không được tùy tiện bàn tán về vụ án ở bên ngoài sao?!"
"Bọn tôi chỉ nói một chút thôi."
"Bọn tôi sai rồi, bọn tôi sai rồi..."
Hai người kia liên tục xin lỗi, một lát sau, nhà vệ sinh lại trở nên yên tĩnh.
Rất lâu sau, Chu Lưu Quang mới bước ra.
Cậu bước đi, rồi nhận ra mình không khác gì một cái xác biết đi cả.
Bước ra khỏi đồn cảnh sát, Chu Tu Thuỵ đang nói chuyện với luật sư trên xe.
Chu Lưu Quang bước tới, gõ vào cửa kính. Chu Tu Thuỵ nói gì đó với luật sư, luật sư xuống xe, gật đầu chào cậu rồi rời đi.
Chu Lưu Quang lên xe, mới nhận ra sắc mặt Chu Tu Thuy rất tệ, thậm chí còn tệ hơn cả cậu.
Chu Tu Thuỵ chủ động xin Chu Lưu Quang một điếu thuốc.
Chu Lưu Quang châm lửa giúp ông ấy, ông ấy hút một hơi rồi nói: "Có một chuyện, chú nghĩ con cần phải biết."
"Chú nói đi." Bây giờ còn chuyện gì mà cậu không thể chịu đựng được nữa cơ chứ.
"Hạ Huân cũng có liên quan đến vụ án." Chu Tu Thuỵ nói thẳng, không hề quanh co.
"Triệu Lợi Nguyên kể mọi chuyện có lý có cứ, chi tiết và thời gian đều khớp. Chú biết con không muốn tin, nhưng đôi khi sự thật lại tàn khốc đến vậy. Con có thể không tin chú, nhưng không thể không tin cảnh sát và luật sư."
Chu Lưu Quang im lặng rất lâu, cậu cũng châm một điếu thuốc, lẳng lặng hút.
Chu Tu Thuỵ hút hết điếu thuốc trước. Thấy Chu Lưu Quang im lặng, ông ấy khởi động xe, cuối cùng khuyên thêm một câu: "Con hãy nghĩ đến thi hài em gái con còn chưa lạnh rồi lý trí lại đi Lưu Quang, cắt đứt với con bé đó đi."
"..." Ông ấy vẫn không nhận được câu trả lời, Chu Lưu Quang đau khổ ôm lấy mặt.
Cùng lúc đó, Hạ Huân vừa bước ra khỏi ga tàu cao tốc.
Cô và Hạ Huỳnh cùng đến đồn cảnh sát.
Trong thời gian điều tra vụ án, ngay cả người nhà cũng không dễ gặp nghi phạm. Vì vậy Hạ Huân không gặp Triệu Lợi Nguyên, chỉ hợp tác với cảnh sát trả lời các câu hỏi, nhớ lại chi tiết ngày Nguyệt Nha Nhi mất tích.
Cũng chính lúc này, cô mới hoàn toàn xác nhận được, Nguyệt Nha Nhi thực sự đã bị Triệu Lợi Nguyên bắt cóc.
Rời khỏi đồn công an, Hạ Huân lập tức gọi điện thoại cho Chu Lưu Quang.
Lần này Chu Lưu Quang bắt máy.
Cô nhất thời không biết phải đối mặt với cậu như thế nào, mặc dù tất cả những chuyện này không phải lỗi của cô.
Nhưng Chu Lưu Quang lại nói trước: "Chúng ta gặp mặt đi."
Chu Lưu Quang hẹn Hạ Huân đến bệnh viện.
Chính xác hơn, là sân thượng bệnh viện.
Đây là một địa điểm gặp mặt kỳ lạ, nhưng liên quan đến việc đi tìm cậu, Hạ Huân luôn không hề do dự.
Khi cô đến sân thượng, trời đã tạnh mưa được một lúc. Trên dây phơi của sân thượng vẫn còn treo ga trải giường và vỏ chăn ẩm ướt đung đưa trong đêm, không biết là vừa mới phơi hay quên chưa thu.
Chu Lưu Quang quay lưng về phía cô, chống tay lên lan can sân thượng, điếu thuốc trên đầu ngón tay lúc sáng lúc tối.
Cô chạy lên, nhưng khi nhìn thấy cậu, cô dừng lại một lát rồi mới bước đến.
Cậu nhận ra động tĩnh, quay mặt nhìn cô một cái.
Mắt cô chợt cay xè - cậu gầy đi rất nhiều, trông vô cùng mong manh và gầy gò.
Cậu hờ hững nhìn cô, ánh mắt lướt từ trên xuống dưới, dừng lại trên khuôn mặt và cơ thể cô.
Cô kìm nén sự thôi thúc muốn khóc, hỏi: "Cậu ổn không?"
Cậu thu lại ánh mắt, dập tắt điếu thuốc, dựa vào lan can sân thượng, nâng đôi mắt trĩu nặng nhìn về phía cô.
Cô cũng nhìn cậu, chịu đựng ánh mắt đó.
Khoảnh khắc này, cô thấy xót xa cho cậu, xót xa vì sao cậu lại gầy đến thế, quần áo cũng trở nên rộng thùng thình.
Còn cậu lại đang nghĩ, làm thế nào để nói ra những lời tàn nhẫn kia.
"Nguyệt Nha Nhi bị Triệu Lợi Nguyên, tức là ba dượng của cậu bắt cóc, chuyện này cậu có biết không?" Cuối cùng Chu Lưu Quang quyết định nói thẳng.
Tim Hạ Huân nhói lên.
Quả nhiên vẫn phải nói đến vấn đề này. Dù biết là khó đối mặt, nhưng khoảnh khắc nghe cậu hỏi, cô còn khó chịu hơn cả tưởng tượng.
"Hôm nay tôi mới vừa biết." Hạ Huân thành thật trả lời.
Chu Lưu Quang gật đầu: "Ngày Nguyệt Nha Nhi mất tích, cậu đã làm gì?"
Câu hỏi này hơi quen, cũng hơi kỳ lạ.
Quen vì cảnh sát đã từng hỏi cô, kỳ lạ vì sao cậu lại hỏi cô như vậy?
Cô hỏi: "Sao cậu lại hỏi điều này?"
Đôi mắt Chu Lưu Quang tối sầm lại.
Cô không vô thức nói "Tôi chẳng làm gì cả" hay "Để tôi nghĩ xem", mà lại đề phòng hỏi ngược lại cậu, tại sao hỏi điều này.
Cái gai trong lòng cậu đau âm ỉ.
Cậu không muốn dò thử cô nữa, mà khao khát muốn biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì: "Chuyện của Nguyệt Nha Nhi, cậu có tham gia không?"
Hạ Huân tưởng mình nghe nhầm.
Cô nhìn cậu với vẻ khó tin.
"Chu Lưu Quang, câu hỏi này có phải quá tổn thương rồi không?" Hạ Huân nhẹ nhàng hỏi, giọng nói nghẹn lại.
Nước mắt cô chực trào: "Chúng ta quen nhau không phải ngày một ngày hai, vậy mà cậu lại hỏi tôi như thế."
Chu Lưu Quang cau chặt mày.
Cậu không muốn nghi ngờ cô, nhưng cậu quá sợ hãi chữ "nhỡ đâu".
Vì quá sợ nên cậu không thể dò hỏi, không thể chờ đợi, không thể lờ đi, mà phải hỏi ngay lập tức, hỏi trực tiếp luôn.
Hạ Huân khóc, nước mắt tuôn rơi như đứt dây, nhưng vẫn cố giữ giọng nói để không mất bình tĩnh: "Nếu cậu đã nghi ngờ tôi, thì tôi nói gì cũng có thể là ngụy biện. Chi bằng đợi cảnh sát đưa ra câu trả lời cho cậu đi."
Nói xong, cô định bỏ đi.
Chu Lưu Quang lại gọi cô lại: "Cậu chỉ cần phủ nhận là được mà, nói rõ ràng không tốt sao?"
"Được, vậy tôi nói, tôi có tham gia, thì sao?" Hạ Huân lau nước mắt trên mặt, quay đầu lại nhìn cậu một cách lạnh lùng.
Câu trả lời này, nói là bộc phát nhất thời, chi bằng nói là cô đang trách móc cậu, bày tỏ sự thất vọng của mình.
"Bây giờ cậu đã biết, những gì cậu biết đều là sự thật, vậy cậu muốn đối xử với tôi như thế nào?"
Cổ họng Chu Lưu Quang thắt lại.
Không phải cậu là tin, cũng không phải là không tin, cậu chỉ đột nhiên cảm thấy mệt mỏi, muốn kết thúc hết tất cả mọi chuyện.
Cậu nhớ lại lời cảnh sát nói: "Con gái riêng của hắn sợ mình bị bán đi nên hỏi hắn, nếu cô bé có thể giúp hắn tìm được người thích hợp hơn thì hắn có thể tha cho mình không."
Không phải cậu không biết, cô cãi nhau với người khác, đi bới thùng rác tìm bài tập, hái một bó hoa trở về... tất cả đều là cô cố ý.
Cũng như ở cổng công viên, có người bắt nạt cô, cô tát người đó một cái. Cô nghĩ cậu không nhìn thấy, nhưng thực ra cậu đều thấy hết.
Và... cô có thể bán thân chấp nhận ở bên Quý Thiên Nhai để trả thù Ân Ô Thiến, vậy liệu có một phần vạn khả năng nào, cô cũng bán cả 👢●i●п●♓ h●ồ●𝐧 để tự cứu mình?
Cậu biết cô chưa bao giờ đơn thuần như vẻ ngoài.
Cũng biết đó đều là sự phòng vệ bất đắc dĩ của cô.
Cậu càng biết, mặt tối trong tính cách cô chính là bằng chứng cho những đau khổ mà cô đã từng chịu đựng quá nhiều. Vì vậy cậu mới thương xót, mới đến gần cô, che chở cho cô.
Nhưng nếu mặt tối này thực sự đã làm hại đến người thân của cậu thì sao?
Huống hồ Chu Tu Thuỵ nói đúng, ngay cả khi cô không tham gia vào chuyện của Nguyệt Nha Nhi, nhưng thân là con gái của Triệu Lợi Nguyên, dù Triệu Lợi Nguyên đối xử tệ với cô, nhưng ông ta cũng đã nuôi dưỡng cô vài năm. Người ta nói họa không lây đến con cái với tiền đề là lợi cũng không đến với con cái, cô không thể thoát khỏi liên can.
Bây giờ Nguyệt Nha Nhi đã hóa thành nắm tro tàn, Chu Tu Phúc cũng chưa biết sống ⓒ♓ế_ⓣ, nhà cậu tan nát rồi. Những điều trước đây cậu không bận tâm, giờ đây lại không thể không bận tâm.
Quá đau khổ.
Bản thân cậu vốn đã có bệnh tâm lý, bị mắc kẹt trong cảm xúc, người khác không thể bước vào, và cậu cũng không thể tự mình bước ra.
Cậu đột nhiên nói: "Tôi lừa cậu hết."
Hạ Huân không hiểu ý cậu là gì.
Cậu cúi đầu, tháo chiếc vòng tay Tỳ Hưu trên tay ra. Vừa tháo cậu vừa nói: "Ngày chúng ta gặp nhau lần đầu, thực ra tôi không muốn cứu cậu, tôi muốn g❗-ế-т cậu. Nếu cậu không rơi xuống nước, tôi cũng sẽ đẩy cậu xuống."
Cậu nói không nhanh không chậm, như đang lăng trì: "Mỗi lần cậu bị bắt nạt, tôi đều xuất hiện giúp đỡ cậu, thực ra là tôi cố ý tiếp cận cậu nên mới làm vậy."
Cậu tháo xong chiếc vòng tay, nhìn về phía cô, tay lại đưa lên cổ, dùng sức giật mạnh, chiếc dây chuyền tết bằng sợi chỉ đỏ cũng bị cậu kéo đứt.
Hạ Huân nhìn cậu, im lặng không nói một lời.
Nước mắt trên mặt bị gió thổi khô, khuôn mặt căng cứng, không còn giọt nước mắt nào rơi ra nữa, vì giờ phút này cô đã khô cạn.
Cô vốn định kích động cậu vài câu rồi sẽ giải thích rõ ràng.
Cô còn tưởng tượng sau khi giải thích xong, cậu sẽ tự trách, hối hận và xin lỗi cô. Sau đó, cô sẽ tạm thời không tha thứ cho cậu, để cậu suy nghĩ kỹ cậu đã làm tổn thương cô đến mức nào. Cuối cùng, cậu dỗ dành cô một chút, rồi hai người làm lành.
Nhưng bây giờ, cô nhận ra mình vẫn quá ngây thơ.
Cô cảm nhận được một sự lạnh lẽo thấu xương chưa từng có. Hoá ra đây chính là lời cậu từng nói, thân tàn ma dại, 𝖈*𝒽ế*t không yên thân.
Chu Lưu Quang tháo mặt dây chuyền hình thánh giá xuống, nắm chặt cùng với chiếc vòng tay Tỳ Hưu.
Rồi cậu cười nhạt, rất giống tự giễu: "Cậu còn nhớ sợi ruy băng lụa đỏ mà cậu thấy trong phòng tôi không? Đó chính là chiếc cậu đã ước nguyện trong lễ hội Hái Hoa năm xưa."
"Tôi muốn biết cậu đã ước gì, vì tôi muốn phá hoại ước nguyện của cậu." Cậu giơ chiếc vòng tay Tỳ Hưu và dây chuyền lên phía lan can sân thượng. Lời nói vừa dứt, cậu nhẹ nhàng ném xuống lầu.
Mắt Hạ Huân lúc này mới ánh lên một cái, như ngọn nến г●u●ռ 𝐫●ẩ●🍸, rồi vụt tắt ngay lập tức.
Cổ họng Chu Lưu Quang cuộn lên, vẫn tiếp tục nói: "Giả vờ đến giờ, tôi đã rất mệt rồi."
"Cậu nghĩ tôi thích cậu sao?" Cậu liếc nhìn cô từ trên xuống dưới, "Xin lỗi, cậu hoàn toàn trái ngược với hình mẫu tôi thích."
"Tôi đối tốt với cô, không khác gì những nam sinh trong trường, chỉ là muốn ngủ với cậu mà thôi..."
"Chát." Chưa kịp nói hết đã bị cái tát của Hạ Huân cắt ngang.
Hạ Huân khóc rồi chạy đi.
Chu Lưu Quang ngồi xổm xuống sân thượng, ôm chặt lấy mình, cuộn tròn vào một góc.
Tạm biệt, cô gái.
Hãy hận cậu đi.
Nếu cậu nhất định phải hận cô.
| ← Ch. 38 | Ch. 40 → |
