| ← Ch.37 | Ch.39 → |
Hạ Huỳnh không muốn nói về chuyện này, chứng tỏ đây không phải là chuyện tốt. Bà ấy không muốn phá hỏng bầu không khí.
Nếu đã vậy, Hạ Huân và bà cũng không gặng hỏi nữa.
Đó là một bữa cơm đoàn viên đã lâu không có, mọi người đều vui vẻ từ tận đáy lòng.
Đến khi ăn được nửa chừng, bà bỗng vỗ mạnh vào đùi: "Ông Ngụy chẳng mua được món gì cho Tết, chỉ chờ sang nhà mình ăn chung thôi, kiểu gì giờ họ cũng đói rồi."
Bà làm kí hiệu tay rất nhanh, đến nỗi đôi đũa cũng rơi xuống.
Bà không nhặt đũa, mà vội đi tìm một chiếc túi ni lông, gói hết số sủi cảo còn lại, bảo Hạ Huân mang sang cho họ.
Khi Hạ Huân đến sân nhà bên, ông Ngụy đang định nấu bánh trôi nước để ăn, may mắn là cô đến kịp lúc, ông Ngụy vừa cười toe toét nói: "Ngại quá đi mất", vừa không ngừng cảm ơn.
Hạ Huân nói chuyện với ông Ngụy một lúc, rồi mang một bát sủi cảo nữa đi tìm Chu Lưu Quang.
Chu Lưu Quang đang gọi điện thoại ở phòng khách.
Lúc Hạ Huân đi đến gần, cô chỉ nghe thấy cậu hỏi: "Tết rồi, mọi người đều được nghỉ, công ty còn chuyện gì chứ?"
Đối phương nói gì đó.
Cậu nói: "Vâng, con không hỏi, chú cứ làm việc của chú đi." Rồi lại nói: "Hôm kia con gọi điện cho ba con, ông ấy nó có thể hôm nay sẽ về Bình Vu. Sáng nay don tìm ông ấy, nhưng ông ấy không trả lời, chú gọi thử cho ông ấy xem sao?"
Nếu không nhầm, người ở đầu dây bên kia hẳn là Chu Tu Thuỵ.
Hạ Huân đặt bát sủi cảo lên bàn trà, Chu Lưu Quang thấy cô, lập tức đi tới. Cuộc gọi vẫn tiếp tục, mặt cậu thoáng biến sắc, nói: "Con biết rồi, con cúp máy đây, mùng hai con về."
Cúp điện thoại, Chu Lưu Quang lướt nhìn bát bánh chẻo: "Cậu gói à?"
Hạ Huân nói: "Bà tôi gói đấy." Sau đó cô hỏi: "Ba cậu về Bình Vu chưa?"
Chu Lưu Quang cụp mắt xuống: "Chưa."
Hạ Huân nhìn sắc mặt cậu, cứ cảm thấy cậu đang có tâm sự, bèn hỏi: "Có chuyện gì cậu cứ nói với tôi, đừng giữ trong lòng."
Chu Lưu Quang vừa cầm đũa lên định gắp sủi cảo, nghe vậy tay cậu khựng lại.
Cậu nên nói với cô như thế nào đây, rằng vừa nãy Chu Tu Thuỵ nói, Chu Tu Phúc dường như lại nhận được manh mối gì đó và đã đi Quảng Châu.
Đúng vào ngày Tết.
Một ngày để gia đình đoàn viên, nhưng lại định sẵn mỗi người một nơi.
Chu Lưu Quang nghĩ đến người ba bôn ba, lại nghĩ đến người mẹ đã mất và cô em gái thất lạc. Mà nghĩ đến họ, cậu không khỏi nghĩ đến những kẻ buôn người đáng 𝐜𝖍-ế-✝️, nghĩ đến Triệu Lợi Nguyên, trong lòng đau nhói như có một cây kim đ_â_m và_🅾️.
Cậu gắp một chiếc sủi cảo lên, nuốt chửng.
Là nhân thịt thì là, nước nhân đậm đà mà không ngấy, là một mùi hương hạnh phúc.
Ăn xong một cái, cậu mới nói: "Có một số chuyện tôi sẽ kể cho cậu đầy đủ, nhưng không phải bây giờ." Cậu không muốn ảnh hưởng đến Hạ Huân vào thời điểm quan trọng của kỳ thi đại học, "Hãy đợi sau kỳ thi đại học nhé."
Hạ Huân không phản đối, cậu nói gì, cô nghe nấy.
Cô tin tưởng cậu hơn cả những gì cậu tưởng, thậm chí cô còn tin cậu hơn cả tin chính mình.
"Mẹ cậu về rồi à?" Từ khi cô bước vào, Chu Lưu Quang đã muốn hỏi, nhưng giờ mới nhớ ra.
Hạ Huân cười, muốn kể cho cậu từ lâu: "Tôi không ngờ mẹ tôi lại về, giờ vẫn cứ như mơ vậy."
Chu Lưu Quang cười: "Nhìn cậu là biết cậu rất vui rồi." Cậu hỏi: "Mẹ cậu đã đi bao lâu?"
"Sáu năm." Hạ Huân thu lại nụ cười.
"Lâu như vậy, cậu không sợ bà ấy không trở về sao?" Chu Lưu Quang khẽ khịt mũi.
Hạ Huân vội nói: "Không đâu, bà ấy đã hứa với tôi sẽ trở về thì nhất định sẽ trở về."
Chu Lưu Quang chợt thấy mình không nên hỏi câu đó.
Hạ Huân từ từ nói: "Trước đây tôi có nói với cậu là ba dượng đối xử với tôi rất tệ phải không? Đợi thi đại học xong, tôi cũng sẽ kể hết chuyện nhà tôi cho cậu nghe. Bây giờ tôi không muốn nói, tôi đang quá hạnh phúc, không muốn nhớ lại những chuyện đau buồn đó."
Chu Lưu Quang nói: "Được." Cậu lại nói: "Cậu về nhà đi, lâu lắm rồi không gặp mẹ, ở bên bà ấy nhiều hơn một chút."
Hạ Huân gật đầu mạnh: "Vậy tối tôi sẽ sang tìm cậu."
Chu Lưu Quang hỏi: "Tối cùng nhau xem Gala mừng xuân nhé?"
"Ừm." Hạ Huân mỉm cười.
...
Tối hôm đó, Hạ Huân xách một túi lạc rang ngũ vị hương nhà mình tự làm sang tìm Chu Lưu Quang.
Cô định cùng cậu thức đêm đón giao thừa và xem Gala mừng xuân.
Nhưng Chu Lưu Quang không có ở đó.
Ông Ngụy nói, cậu nhận một cuộc điện thoại rồi đi luôn, đi rất vội, thậm chí không để lại nửa lời.
Hạ Huân gọi điện cho Chu Lưu Quang mà không gọi được.
Cô gửi tin nhắn.
Cậu không trả lời.
Không phải mọi chuyện xảy ra đều được báo trước.
Những chuyện thực sự lớn luôn xoay chuyển đột ngột, số phận luôn thích giáng một đòn chí mạng vào lúc người ta hạnh phúc nhất.
Đây là một điều còn tàn nhẫn hơn cả việc pháo hoa hóa thành tro bụi. Bởi ai cũng biết pháo hoa sẽ biến mất trên không trung ngay sau khi nở rộ, nhưng không ai báo trước rằng một quãng thanh xuân sẽ 𝐜_𝖍ế_✝️ đi vào thời điểm rực rỡ nhất.
Không được thức đêm đón giao thừa cùng Chu Lưu Quang, Hạ Huân trằn trọc cả đêm không ngủ được, trong lòng luôn cảm thấy bất an không rõ nguyên do.
Sáng sớm hôm sau có người đến nhà chúc Tết. Cô dậy sớm, nấu một nồi bánh trôi nước, rồi gửi thêm vài tin nhắn cho Chu Lưu Quang, nhưng tất cả đều không có hồi âm.
Hạ Huân sang nhà ông Ngụy hỏi thăm, ông Ngụy chỉ nói Chu Lưu Quang đã gọi điện báo bình an cho ông, bảo cô đừng lo lắng.
Song lòng cô lại càng lo lắng hơn.
Chu Lưu Quang mất liên lạc cho đến sáng mùng hai Tết.
Sáng sớm mùng hai, Hạ Huỳnh lại tới.
Hai ngày nay bà ấy không ngủ lại ở nhà mà ở khách sạn trong huyện. Bà ấy nói một phần là vì cảm thấy lâu ngày đoàn tụ cần cho Hạ Huân và bà có thời gian thích nghi, phần khác là nhà không có mạng Wi-Fi, bất tiện cho bà ấy làm việc.
Hạ Huỳnh vừa vào cửa đã thấy Hạ Huân buồn bã, bèn hỏi: "Con sao thế?"
Hạ Huân liếc nhìn nhà ông Ngụy, không nói gì.
Hạ Huỳnh lại hiểu ý: "Cãi nhau với cậu bé nhà bên à?"
Hạ Huân sững sờ, cười hỏi: "Sao mẹ lại nghĩ vậy?"
Hạ Huỳnh ra vẻ không có gì có thể thoát khỏi mắt mình: "Không phải hôm qua con định xem Gala mừng xuân cùng cậu ấy sao?"
Hạ Huân chợt có cảm giác lúng túng như bị phụ huynh bắt quả tang làm chuyện xấu, cô vội vàng chuyển chủ đề trong lúc bối rối: "À phải rồi, chuyện mẹ chưa kể hôm qua rốt cuộc là chuyện gì vậy?"
"Chuyện này..." Sắc mặt Hạ Huỳnh thay đổi, giống như lần trước nhắc đến chuyện này.
Bà ấy do dự vài giây, mới quyết định nói ra.
"Triệu Lợi Nguyên bị bắt rồi."
"Gì cơ?" Hạ Huân tưởng mình nghe nhầm.
"Lúc mới biết chuyện này, mẹ cũng khó tin như con vậy." Hạ Huỳnh xoa xoa thái dương.
"Đợt trước mẹ đi công tác Quảng Châu, bị người ta theo dõi một cách vô cớ. Trợ lý của mẹ đã gọi cảnh sát, người bị bắt là Triệu Lợi Nguyên."
"Ôi trời..." Chuyện này quá kịch tính, Hạ Huân cảm thán liên tục.
Hạ Huỳnh hừ lạnh một tiếng: "Đừng quá ngạc nhiên, vẫn còn chuyện bất ngờ hơn ở phía sau. Con đoán xem, Triệu Lợi Nguyên, tên khốn nạn đó, không ngờ lại là một kẻ buôn người bị truy nã toàn quốc."
Kẻ buôn người?
Dường như có thứ gì đó đã sụp đổ trong lòng cô.
Nỗi sợ hãi dày đặc nổi lên trong lòng như da gà.
Một linh cảm vô cùng mạnh mẽ và tồi tệ bất chợt khiến Hạ Huân rùng mình.
Tiếng chuông năm mới vừa dứt.
Tiếng chuông tang lễ đã vang lên ngay sau đó.
Ngay tại khoảnh khắc này, sự thật bị niêm phong bao nhiêu năm cuối cùng cũng được vén mở một góc trước mắt.
Triệu Lợi Nguyên đã không về nhà bao nhiêu năm nay, Hạ Huân và bà đều nghĩ là ông ta đang trốn nợ cờ bạc. Nhưng thực ra ông ta phạm pháp nên không dám về.
Hạ Huỳnh đến một nhà máy may mặc ở Quảng Châu để khảo sát, Triệu Lợi Nguyên vô tình nhìn thấy bà ấy, định tìm lúc Hạ Huỳnh một mình trả thù. Ông ta tự cho rằng nình hành động cẩn thận và kín đáo, ai ngờ lại bị trợ lý của Hạ Huỳnh phát hiện và gọi cảnh sát bắt giữ.
Tưởng chừng chỉ bắt được một kẻ theo dõi b**n th**, ai ngờ đối chiếu thông tin thì người này lại là kẻ buôn người đang lẩn trốn.
Hạ Huân không dám kể tất cả những chuyện này cho bà.
Nhưng đúng lúc này bà lại bước ra, tay cầm điện thoại chỉ vào màn hình, ra hiệu có người gọi đến.
Bình thường điện thoại của bà chỉ dùng để nhắn tin, không gọi điện. Ngoại trừ người lạ không biết bà là người câm điếc ra, không thể có ai gọi cho bà.
Hạ Huân nhận lấy điện thoại, nói "Alo" một tiếng.
Sắc mặt cô thay đổi hẳn.
Là cảnh sát.
Cuộc điện thoại này cảnh sát gọi tới để thông báo với người thân rằng Triệu Lợi Nguyên đã bị bắt.
Ngoài ra còn có một số vấn đề liên quan đến vụ án cần Hạ Huân hợp tác điều tra.
Thực tế, ngay sau khi đồng phạm của Triệu Lợi Nguyên sa lưới, cảnh sát đã tìm gặp bà của Hạ Huân, nhưng không tiết lộ cụ thể là chuyện gì, chỉ nói nếu Triệu Lợi Nguyên về nhà thì mong bà thông báo cho cảnh sát.
Lúc đó Hạ Huân đang đi học ở trường, bà cũng không muốn để những chuyện này làm phiền cô, nên đã không nói.
Không biết Triệu Lợi Nguyên đã nói gì trong lúc thẩm vấn, mà lại lôi cả Hạ Huân vào.
Bây giờ muốn giấu cũng không giấu được nữa.
Hạ Huân vốn có thể làm bản tường trình ở đồn cảnh sát địa phương, nhưng cô vẫn quyết định tới Quảng Châu một chuyến. Lý do không vì gì khác, mà cô có một linh cảm— Chu Lưu Quang đang ở đó.
Hạ Huỳnh mua vé xe vào trưa cùng ngày, đưa Hạ Huân tới Quảng Châu.
Còn bà thì ở nhà đợi họ.
Giữa đường trời đổ mưa, chỗ ngồi của Hạ Huân sát bên cửa sổ.
Đây là lần đầu tiên cô phát hiện, hóa ra mưa còn có thể rơi ngang, những vệt nước như dòng suối xiết kéo dài trên mặt kính.
Cô nhớ đến cơn mưa ngày Chu Lưu Quang bị phạt đứng, rơi xuống một cách †●à●𝐧 🅿️●𝒽●á, đâ_Ⓜ️ thẳng vào người như dao.
Hôm đó rõ ràng cô bị ướt như chuột lột, nhưng trong lòng lại không ẩm ướt chút nào. Hôm nay cô ngồi trong khoang xe, song không hiểu sao lòng lại ướt một mảng không.
Hạ Huân đoán không sai, Chu Lưu Quang quả thật đang ở Quảng Châu.
Cậu nhận được điện thoại từ Chu Tu Thuỵ báo—Chu Tu Phúc đã gặp tai nạn xe hơi trên đường tới Quảng Châu.
Chu Tu Thuỵ vốn không muốn nói chuyện này với Chu Lưu Quang. Nhưng lại sợ nếu thực sự có bất trắc, hai ba con không được gặp mặt lần cuối, nên mới liên lạc với cậu.
Cúp điện thoại xong, Chu Lưu Quang không mang theo gì cả mà đi thẳng ra bến xe.
Thành phố Vân cách Quảng Châu không xa, lại có nhiều chuyến xe, cậu đến bệnh viện khi trời vừa nhá nhem tối.
Khi cậu đến, Chu Tu Thuỵ đang đợi cậu ở cổng bệnh viện.
Cậu còn chưa xuống taxi đã thấy Chu Tu Thuỵ dựa vào gốc cây hút thuốc.
Đây là lần đầu tiên cậu thấy Chu Tu Thuỵ hút thuốc.
Cậu đã lo lắng suốt dọc đường, vào khoảnh khắc nhìn thấy Chu Tu Thuỵ, sợi dây vô hình đó đột nhiên đứt phựt, và trái tim đang thắt chặt kia rơi "bịch" vào bóng tối vô tận.
Cậu bước xuống xe, đi đến bên cạnh Chu Tu Thuỵ.
Không ngoài dự đoán, gạt tàn thuốc đầy đất.
Mí mắt cậu sụp xuống, rất khó khăn mới nhấc lên nhìn Chu Thu Thuỵ: "Ông ấy c·♓ế·𝐭 rồi sao?"
Đáy mắt Chu Tuỵ lập tức nhuốm một chút bi thương đau khổ.
Chu Lưu Quang sững sờ một lát, rồi cười tự giễu.
Người chú vốn luôn bình tĩnh, người chú mà bộ vest chẳng hao giờ một nếp nhăn, người chú có thể thản nhiên chấp nhận khi mất đi dự án hàng trăm triệu... Giờ đây lại giống như một con bạc đã mất hết tài sản và tính mạng, đôi mắt đỏ hoe, râu ria lộn xộn, dường như đã đi đến bước đường cùng.
Chu Lưu Quang không cần gặp bác sĩ đã biết trước kết quả.
Chu Tu Thuỵ 𝓃*🌀♓*ï*ế*n r*ă𝐧*🌀 dập tắt điếu thuốc: "Chưa 𝒸hế_🌴."
"..." Mắt Chu Lưu Quang sáng lên, như ngọn nến yếu ớt bị gió thổi lay.
"Nhưng não ông ấy bị tổn thương, khả năng sống sót rất thấp." Nói đến đây, Chu Tu Thuỵ thở dài thườn thượt, "Phải phẫu thuật mở hộp sọ, tỷ lệ thành công rất thấp."
"Làm đi." Chu Lưu Quang nói dứt khoát, "Hoặc là sống dựa dẫm hoặc là ↪️♓ế.ⓣ thanh thản, chọn một trong hai, làm đi."
Chu Tuỵ nhìn cậu thật sâu một cái.
Cậu đã trưởng thành, ông ấy cảm thấy như vậy.
"Làm rồi." Chu Tu Thuỵ nói: "Thời gian gấp rút, chú đã ký mà không bàn bạc với con."
Đây đúng thật là phong cách làm việc của Chu Tu Thuỵ.
"Vậy thì tốt." Chu Lưu Quang thở phào nhẹ nhõm.
Chu Tu Thuỵ gật đầu: "Ca phẫu thuật này khó, có lẽ phải hơn mười mấy tiếng mới xong."
Chu Lưu Quang cụp mắt, nghĩ đến điều gì đó: "Không phải chú ở Bình Vu sao, sao lại đến Quảng Châu sớm hơn cả con?"
Bị hỏi điều này, Chu Tu Thuỵ khựng lại.
Nhưng cũng không dừng quá lâu, dù sao có một số chuyện sớm muộn gì Chu Lưu Quang cũng phải biết.
"Đã tìm thấy Triệu Lợi Nguyên."
"Chú nói gì cơ?" Chu Lưu Quang nghi ngờ mình nghe nhầm.
Chu Tu Thuỵ nhìn thẳng vào cậu: "Triệu Lợi Nguyên hiện đang bị giam giữ trong trại tạm giam. Cảnh sát đã thông báo cho ba con, ba con sợ ảnh hưởng đến Tết của con nên chỉ gọi cho chú. Kết quả ai ngờ trên đường đến đây, vì quá lo lắng, nên ông ấy đã gặp tai nạn xe hơi..."
"..." Chu Lưu Quang đột nhiên cảm thấy khó thở, cậu há miệng, đôi mắt vô hồn.
Chu Tu Thuỵ đặt một tay lên vai Chu Lưu Quang: "Còn một chuyện nữa..."
Lúc này, một câu nói bị bỏ lửng có ý nghĩa gì, Chu Lưu Quang ít nhiều cũng đoán được, tay cậu siết lại thành nắm đấm ở bên dưới: "Chú nói đi."
"Người đó nói, Nguyệt Nha Nhi ↪️𝐡ế_𝖙 rồi."
"..." Chu Lưu Quang không chút biểu cảm.
"Cái gì mà Giang Tây Giang Bắc, tất cả đều là do người đó nói dối chúng ta vì sợ bị tăng nặng hình phạt." Chu Tu Thuỵ cũng căm hận, "Triệu Lợi Nguyên, tên khốn đó đã khai hết. Đó là lần đầu tiên ông ta làm chuyện này nên không có kinh nghiệm. Khi bắt cóc Nguyệt Nha Nhi, ông ta bực mình vì con bé khóc, nên đã bịt miệng con bé đến ↪️ⓗ-ế-t."
Giây phút đó, đất trời im bặt.
| ← Ch. 37 | Ch. 39 → |
