| ← Ch.36 | Ch.38 → |
Không lâu sau khi kỳ thi kết thúc là đến Tết Nguyên Đán.
Năm nay Chu Lưu Quang cũng ăn Tết ở trấn, bà Hạ Huân và ông Ngụy bàn bạc một lát, thấy hai đứa trẻ 𝐪υ🔼●n ⓗ●ệ tốt, chi bằng gói sủi cảo ăn bữa cơm đoàn viên cùng nhau cho náo nhiệt.
Sáng sớm ngày giao thừa, Chu Lưu Quang đã dậy dán câu đối Tết cùng ông Ngụy. Cậu không chỉ dán nhà mình, mà còn dán giúp luôn cả nhà Hạ Huân.
Trong lúc hai người họ bận rộn ngoài sân, Hạ Huân và bà loay hoay trong bếp. Bà băm nhân chuẩn bị gói sủi cảo cho bữa trưa, còn Hạ Huân chuẩn bị thịt và rau củ.
Khi cô đang gọt vỏ củ từ, cổng lớn chợt bị người ta đẩy ra:
"Có ai ở nhà không?"
Chu Lưu Quang và ông ngoại trong sân quay đầu lại, thấy là người lạ thì gọi vọng vào bếp: "Nhà cậu có khách kìa."
"Ngày Tết mà ai đến vậy nhỉ?" Hạ Huân lẩm bẩm, phủi tay ra khỏi bếp để tiếp khách.
Vừa bước ra khỏi cửa bếp, bước chân cô khựng lại.
Vị khách không mời mà đến vừa bước vào sân cũng dừng bước.
Ánh mắt hai người họ như bị keo dán dính chặt vào nhau, nhìn nhau thật sâu.
Đầu óc Hạ Huân trống rỗng, cảm giác như ý thức đã bị rút hết.
Nếu trên tay cô đang cầm đồ vật, có lẽ nó sẽ rơi "bốp" một tiếng xuống đất và vỡ tan tành như trong phim.
Người phụ nữ đối diện rưng rưng nước mắt.
Ánh mắt nhìn nhau này sao mà dài lâu đến thế, nó đã xuyên qua gần sáu năm xuân hạ thu đông, xuyên qua những cơn sóng của sông Y và vô số ngọn núi thung lũng, xuyên qua tiếng khóc của cô bé và nước mắt của người phụ nữ, mới đổi lấy khoảnh khắc đối diện này.
Thấy Hạ Huân đứng mãi ở cửa không nhúc nhích, bà bèn đứng dậy đi đến gần khung cửa, thấy người phụ nữ bên ngoài.
Người phụ nữ đã thay đổi rất nhiều từ thần thái đến cách ăn mặc, bà phải mất hai giây mới nhận ra.
Ánh mắt vốn bình thản của bà bỗng trở nên trầm ngâm, chăm chú.
Cuối cùng, người phụ nữ kia lên tiếng trước: "Tiểu Huân, con còn nhận ra mẹ không?"
Hạ Huân không nói gì, không biết bao lâu sau, khóe môi cô khẽ nhếch lên, đồng thời những giọt nước mắt tuôn rơi như đứt dây: "Mẹ."
Vừa dứt lời, người phụ nữ cũng bật khóc.
Nhưng họ không tiến lên ôm chầm lấy nhau.
Người ta nói "lâu không về quê, đến gần quê sẽ thấy hồi hộp, lo lắng", tình mẫu tử chia xa sáu năm trời, quá xa hay quá gần đều làm tổn thương lòng người.
Nhìn thấy cảnh tượng này, Chu Lưu Quang và ông Ngụy đều biết đã xảy ra chuyện gì.
Ông Ngụy kéo áo Chu Lưu Quang, ra hiệu hai ông cháu nên rút lui.
Chu Lưu Quang không yên tâm nhìn Hạ Huân.
Cuối cùng cậu không nói gì, dán nốt chữ "Phúc" cuối cùng rồi âm thầm theo ông Ngụy rời đi.
Hạ Huân lúng túng mất vài giây, mới nhớ ra phải mời Hạ Huỳnh vào nhà.
Thế nhưng Hạ Huỳnh không cử động, mà nhìn về phía bà của Hạ Huân.
Bà vẫn gầy gò như thế, nước da đen sạm hơn so với lúc Hạ Huỳnh rời đi, tóc ngắn đã bạc trắng hoàn toàn, nhưng lưng vẫn chưa còng.
Bà ấy nhếch khóe môi, dùng ngôn ngữ ký hiệu gọi: "Mẹ."
Mắt bà lập tức rưng rưng nước, đôi mắt của bà mang màu xanh xám đặc trưng của người già, đục ngầu và tang thương. Hạ Huỳnh không kìm được lại rơi thêm vài hàng lệ.
Họ đứng một lúc rồi mới vào nhà.
Hạ Huỳnh bước vào phòng khách, không nhịn được mà nhìn ngắm.
Nơi này thay đổi không đáng kể, năm xưa Triệu Lợi Nguyên đánh bạc, những người đến đòi nợ đã dọn gần hết đồ đạc trong nhà. Song những năm qua, ngoài một chiếc ti vi, họ không sắm thêm bất kì món đồ nội thất nào.
Có thể thấy cuộc sống không mấy sung túc.
Năm Hạ Huỳnh rời đi, Hạ Huân mới mười hai tuổi, vẫn là một cô bé. Cỏn bà của Hạ Huân đã rất già, lại thêm tật câm điếc, Hạ Huỳnh không biết những năm qua, một già một trẻ này đã sống những ngày tháng như thế nào.
Cảm giác tội lỗi sâu sắc nhấn chìm bà ấy.
Bà ấy không thể kìm nén được, quỳ sụp xuống trước mặt Hạ Huân và bà.
Hạ Huân và bà vội vàng đỡ bà ấy dậy.
Nhưng bà ấy vẫn quỳ trên mặt đất khóc lóc thảm thiết, không chịu đứng lên.
Hạ Huân đành quỳ xuống theo, vừa khóc vừa nói: "Mẹ, mẹ làm gì thế này."
Bà cũng sốt ruột, song chỉ có thể 𝖕𝐡á*🌴 𝐫*🔼 â*𝖒 †*𝖍*🔼𝐧*ⓗ "A A".
Hạ Huỳnh nức nở: "Con vẫn bằng lòng gọi mẹ là mẹ. Trước khi đến đây, mẹ đã lo lắng suốt dọc đường... Mẹ cứ nghĩ con sẽ không gọi mẹ nữa, mẹ không xứng... mẹ có lỗi với con..."
Hạ Huân liên tục lắc đầu: "Sao con lại không nhận mẹ chứ, mẹ mãi mãi là mẹ của con..."
Bà đứng một bên lặng lẽ rơi nước mắt.
Hạ Huỳnh khóc đến ho sặc sụa, phải cố gắng lắm mới kiềm chế lại được: "Năm xưa mẹ bỏ lại con một mình mà chạy trốn, mẹ thực sự có lỗi. Là một người mẹ, mẹ lại bỏ con mà chạy đi..."
Hạ Huân vẫn lắc đầu liên tục: "Không không, mẹ đừng nói thế."
Hạ Huỳnh quen Triệu Lợi Nguyên lúc Hạ Huân tám tuổi, mười tuổi thì đưa cô bé đến trấn Hợp Hoan sống chung với Triệu Lợi Nguyên.
Ban đầu mọi thứ đều bình thường, cho đến khi bà ấy và Triệu Lợi Nguyên sống chung được ba tháng, những người đòi nợ kéo đến tận cửa. Khi ấy Hạ Huỳnh mới biết những điều tốt đẹp Triệu Lợi Nguyên thể hiện trước đây đều là do ông ta cố ý tô vẽ. Ông ta là một con bạc không hơn không kém.
Chồng đầu của Hạ Huỳnh mất sớm, bà ấy một mình đưa Hạ Huân trải qua cuộc sống nay đây mai đó bảy tám năm, rồi gặp Triệu Lợi Nguyên, bà ấy rất muốn ổn định cuộc sống và sống tốt hơn.
Lúc đầu Triệu Lợi Nguyên hết lần này đến lần khác quỳ xuống thề độc nhất định sẽ thay đổi. Hạ Huỳnh nghĩ đến việc ông ta đã từng đối xử tốt với mình nên mềm lòng, giúp ta ấy trả nợ, cố gắng cảm hóa, cứu vớt ông ta.
Nhưng tất cả những con bạc trên đời đều là kẻ lừa đảo, tấm lòng chân thành trao đi đổi lại cũng chỉ là những lời nói dối hoa mỹ hơn mà thôi.
Hạ Huỳnh cuối cùng cũng nhìn rõ sự thật, may là chưa đăng ký kết 𝖍ô·ռ·, bà ấy muốn dẫn Hạ Huân rời đi.
Ban đầu Triệu Lợi Nguyên quỳ xuống tự tát mình cầu xin hai mẹ con đừng đi. Về sau thấy Hạ Huỳnh kiên quyết, ông ta lập tức trở mặt, tìm dây trói Hạ Huỳnh lại, dùng thắt lưng đánh bà ấy, vừa đánh vừa hỏi "Mày còn đi nữa không" cho đến
khi Hạ Huỳnh nói "Không đi nữa", ông ta mới dừng tay.
Có lần bạo hành gia đình đầu tiên, sẽ có vô số lần sau đó.
Dần dần, Triệu Lợi Nguyên không chỉ đánh Hạ Huỳnh mà còn đánh cả Hạ Huân.
Ông ta dùng thuốc lá châm Hạ Huân, nhốt cô vào chuồng chó không cho ăn, còn bắt Hạ Huân hầu hạ ông ta rửa chân. Lúc nợ nần chồng chất nhất, ông ta còn nảy ý định chụp lén ảnh Hạ Huân tắm để bán cho người khác. Nếu không nhờ Hạ Huỳnh lấy dao kề cổ ông ta liều mạng, thì không thể tưởng tượng được chuyện gì sẽ xảy ra.
Mỗi lần Hạ Huân bị đánh, Hạ Huỳnh đều liều mạng bảo vệ cô..
Và khi Hạ Huỳnh bị đánh, Hạ Huân cũng luôn dùng thân hình nhỏ bé của mình che chắn cho mẹ.
Khoảng thời gian đó thật tăm tối, đã từng chống cự, từng khuất phục, từng báo cảnh sát, từng trốn chạy, cuối cùng đều bị bắt lại và tiếp tục bị đánh.
Trong cuộc bạo hành không hồi kết này, chỉ có bà là bảo vệ họ.
Nhưng Triệu Lợi Nguyên hoàn toàn mất hết nhân tính. Lúc đầu hắn chỉ mắng bà vài câu, bảo bà đừng xen vào chuyện không phải của mình. Song sau này ông ta ta bực tức lên cũng đ-á𝓃-ⓗ đ-ậ-𝐩 bà không ra hình thù gì.
Bà không thể giúp gì cho họ, khoảng thời gian đó bà luôn xin lỗi Hạ Huỳnh: "Hồi trẻ, mẹ bị ba nó đánh cả đời. Không ngờ về già, nó cũng trở thành người như ba nó, là mẹ không dạy dỗ nó nên người."
Hạ Huỳnh ít nhiều cũng biết về chuyện quá khứ của bà, nghe vậy lập tức rơi nước mắt nói với bà: "Mẹ, mẹ có lỗi gì đâu, ngày xưa ba còn sống, mẹ không có tiếng nói trong nhà, lù nào cũng phải chịu ấm ức, mẹ đã khổ rồi."
"..."
Khoảng thời gian đó, dường như Hạ Huỳnh và bà mới là mẹ con ruột.
Họ cảm nhận được sự khó khăn của nhau trong những cuộc đời tương tự.
Bà muốn giúp Hạ Huỳnh và Hạ Huân chạy trốn, có lần đã đến bến xe, nhưng lại bị Triệu Lợi Nguyên vác dao phay đuổi về.
Triệu Lợi Nguyên tuyên bố, ai dám giúp họ trốn, ông ta sẽ chém người đó.
Người trong trấn đều biết bộ mặt của người này nên không ai dám xen vào chuyện bao đồng.
Lần cuối cùng chạy trốn, họ trốn trong một chiếc thuyền đánh cá chở đầy cua, chuẩn bị vượt sông rời đi.
Không lâu trước khi thuyền khởi hành, Hạ Huân đột nhiên bò ra từ khoang tàu và đề nghị: "Chúng ta đưa bà đi cùng đi mẹ."
Hạ Huỳnh do dự một lúc rồi đồng ý với quyết định này.
Lúc đó bà ấy vốn định tự mình quay về, nhưng Hạ Huân nói: "Mẹ, nếu con quay về mà không thành công, thì cùng lắm là ở lại đây, có bà chăm sóc con. Triệu Lợi Nguyên dù xấu xa đến mấy, cũng chỉ đánh con vài trận thôi. Nhưng nếu mẹ quay về, lỡ thuyền đi trước khi mẹ trở lại, một đứa trẻ như con lênh đênh bên ngoài nguy hiểm lắm... vậy nên mẹ cứ ở lại trên thuyền đi, nếu con không quay lại được thì mẹ đi trước, sau này có khả năng rồi quay lại đón con."
Thế là Hạ Huỳnh ở lại trên thuyền, còn Hạ Huân về nhà đón bà.
Kể từ lần chia ly ấy, đã sáu năm trôi qua.
Hạ Huân hận Triệu Lợi Nguyên.
Nhưng không hề oán trách mẹ mình.
Người phụ nữ đã đến mức đó thì có thể làm gì, hoặc là liều 🌜𝐡.ế.т, hoặc là chỉ có thể chạy trốn.
"Mẹ, tất cả lỗi lầm đều là của người đó, chúng ta đều là nạn nhân. Dù có đưa ra một số quyết định sai lầm, thì cũng là vì bất đắc dĩ, chúng ta đừng tự trách mình." Hạ Huân lau nước mắt trên mặt Hạ Huỳnh.
Hạ Huỳnh không ngờ Hạ Huân lại biết đến vậy, bà ấy vừa mừng thầm vừa nghĩ chắc con gái đã phải trải qua nhiều cay đắng mới trưởng thành sớm như thế, càng không khỏi xót xa hơn.
...
Nói chuyện một lát, bà Hạ Huân lau nước mắt, nhìn đồng hồ treo tường rồi nói: "Mẹ đi nấu cơm, mẹ con lâu ngày không gặp, cứ nói chuyện với nhau đi."
Hạ Huân nói: "Lát con ra giúp bà."
Bà mỉm cười, quay người đi.
Đi đến cửa, bà không kìm được quay đầu nhìn lại một lần.
Chỉ thấy Hạ Huỳnh đang ôm Hạ Huân vào lòng, hai mẹ con quyến luyến không rời.
Trên mặt bà thoáng hiện lên một nỗi buồn khổ.
...
Trưa hôm đó, Hạ Huỳnh ở lại nhà ăn cơm.
Lúc bà múc sủi cảo, Hạ Huân chợt thấy ngón tay bà bị cắt một vết, cô vội vàng tìm đồ băng bó cho bà.
Bà liên tục nói: "Không sao đâu, không sao."
Hạ Huân vẫn vô cùng sốt ruột: "Bà cắt rau củ đừng có lơ đãng chứ."
Bà vẫn cười nói: "Không sao, không đau."
Nhìn cảnh này, trên mặt Hạ Huỳnh xuất hiện ý cười hạnh phúc. Thông qua phản ứng của Hạ Huân, có thể cảm nhận được những năm qua con gái bà ấy đã được bà yêu thương rất nhiều.
Không khó để đoán tại sao lại có vết thương trên tay bà. Có lẽ là do thấy Hạ Huỳnh trở về, tưởng rằng bà ấy sẽ đưa Hạ Huân đi nên mới mất tập trung mà cắt vào tay.
Hạ Huỳnh nhìn rõ mọi thứ, lặng lẽ ăn cơm, không nói gì.
Ăn xong, bà ấy giành rửa bát.
Dọn dẹp bàn ăn xong, bà ấy mới nói ra mục đích của chuyến đi này.
"Hạ Huân, những gì mẹ sắp nói, con dùng ngôn ngữ ký hiệu dịch cho bà nhé." Hạ Huỳnh biết ngôn ngữ ký hiệu, nhưng không biết nhiều.
Hạ Huân nói: "Vâng ạ."
Hạ Huỳnh bắt đầu kể về sáu năm trải qua bên ngoài.
Sau khi rời trấn Hợp Hoan, bà ấy tìm được công việc giúp việc nhà. Làm được nửa năm, cảm thấy kiếm tiền quá chậm nên bà ấy nghỉ việc đi bán hàng rong, vừa bán hàng rong vừa học cách mở cửa hàng quần áo nữ trên Taobao.
Vài năm đầu khởi nghiệp, bà ấy thiếu kinh nghiệm, không biết cách quảng cáo cũng không biết cách duy trì khách hàng nên thua lỗ đến mức không có cả cơm mà ăn, vấp ngã không biết bao nhiêu lần.
Tuy nhiên bà ấy là người hợp kinh doanh, có đầu óc, chịu khó và không bỏ cuộc.
Ban đầu mở cửa hàng, bà ấy dồn hết hai ba vạn tiền vốn ít ỏi vào đó, thua lỗ lại tự bỏ tiền túi ra bù vào khoản thâm hụt, kiếm được thì lấy phần vốn tiếp tục đầu tư vào.
Lúc đó bà ấy chỉ có một suy nghĩ, là phải sống cho ra hồn.
Nếu cuộc sống vẫn tồi tệ, khó tránh khỏi việc tiếp tục bị Triệu Lợi Nguyên uy h**p và thao túng. Đến lúc đó dù có đón Hạ Huân về, bà ấy cũng không thể bảo vệ con, thậm chí có thể còn không đủ tiền cho cô ăn học.
Bà ấy từng bước phát triển việc kinh doanh. Chỉ trong vòng ba năm ngắn ngủi, bà ấy đã mở ba cửa hàng Taobao với hơn một triệu người theo dõi, công ty cũng mở rộng từ hai ba người ban đầu lên đến hai ba tầng lầu. Và trong hai năm gần đây, khi video ngắn và livestream nổi lên, bà ấy lại tham gia vào lĩnh vực này. Trong thời đại này, chỉ cần đứng trên đầu sóng ngọn gió là có thể nắm bắt cơ hội.
Chỉ trong tuyệt vọng con người mới có thể bộc phát khát khao thành công lớn nhất.
Hạ Huỳnh đã từng tuyệt vọng, sau này bà ấy đã thành công.
Lần này bà ấy đến đây có hai việc, một trong số đó là đưa Hạ Huân đi.
Vừa thốt ra lời này, bà lúng túng mất vài giây, vô cùng ngượng ngùng, mắt không biết nhìn đi đâu, tay cũng không biết để vào đâu.
Nhưng rồi bà nhanh chóng cố gắng mỉm cười, dùng ngón tay nói thật nhanh: "Tốt quá, tốt quá, cuối cùng Tiểu Huân của chúng ta cũng có thể sống cuộc sống tốt rồi."
Hạ Huân lập tức cay xè sống mũi.
Chỉ cần nghĩ đến nhiều năm trước cô và mẹ chạy trốn, bà đứng phía sau nhìn theo họ, ánh mắt đầy lưu luyến, cô độc và bất lực. Nhưng lại tuyệt nhiên không hề muốn cản bước chân họ rời đi, cô lại cảm thấy đau lòng.
Hạ Huân không thể bỏ bà mà đi một mình, cô đang định nói gì đó thì bị Hạ Huỳnh nhanh chân nói trước: "Mẹ, mẹ cũng đi với con đi."
Bà sững sờ, khó tin.
Hạ Huỳnh cười nói: "Mẹ thương Tiểu Huân như vậy, chắc chắn là con không muốn xa mẹ. Mẹ đã chịu khổ cả đời rồi, tuổi già cứ để con nuôi dưỡng mẹ, mẹ cũng nên hưởng phúc đi ạ."
Giây phút đó, nước mắt đọng lại trong mắt cả ba người phụ nữ.
Hạ Huân nhìn Hạ Huỳnh, lòng dâng lên sự kính phục.
Cô kính phục sự bất khuất của mẹ mình, có thể một mình tạo dựng nên một sự nghiệp rực rỡ trong nghịch cảnh, không dựa dẫm vào bất kỳ ai.
Nhưng cô càng thấy lòng biết ơn của mẹ mình thật đáng quý.
Năm xưa không muốn bỏ lại bà, bây giờ vẫn như vậy.
Hạ Huân gắp một miếng thịt vào bát Hạ Huỳnh.
Hạ Huỳnh mỉm cười, cũng gắp một miếng thịt cho bà.
Bà giơ đũa ra, vừa định gắp thức ăn, chợt nghĩ đến điều gì đó, bèn đặt đũa xuống hỏi: "Con nói đến đây vì hai việc, việc kia là gì?"
Vừa nói ra câu này, sắc mặt Hạ Huỳnh lập tức trầm xuống.
Bà ấy đấu tranh một hồi mới nói: "Chúng ta ăn cơm trước đã, ăn xong rồi nói."
| ← Ch. 36 | Ch. 38 → |
