| ← Ch.33 | Ch.35 → |
Ngày 31 tháng 12 năm 1999, ngày cuối cùng của thế kỷ cũ, cũng là ngày Hạ Huân chào đời.
Cô luôn cảm thấy sinh nhật mình rất có ý nghĩa, mỗi lần tới sinh nhật, tạm biệt tuổi đã qua, vừa hay lại đón chào năm mới. Tuổi mới cũng là năm mới, đó là "khởi đầu mới" mang ý nghĩa kép.
Sinh nhật tuổi mười tám của Hạ Huân diễn ra trên tàu hỏa.
Cô và Chu Lưu Quang đi tàu cao tốc đến thành phố S, giữa chừng phải chuyển sang tàu hỏa ở thành phố Z, sau đó ngồi thêm một đêm tàu nữa mới đến được đích.
Chu Lưu Quang nói đây là thành phố lớn đang có tuyết rơi gần thành phố Vân nhất. Cậu nói khó khăn lắm mới ra ngoài một lần, vẫn nên đến thành phố lớn mà xem.
Hạ Huân lặng lẽ đi theo sau cậu. Đây là lần đầu tiên cô đi tàu cao tốc và tàu hỏa, từng giây từng phút trong nhà ga đều vô cùng căng thẳng. Cô không ngừng quan sát những người phía trước làm gì, sợ lỡ lộ ra vẻ bỡ ngỡ sẽ mất mặt.
Càng đi về phía Bắc thời tiết càng lạnh, bởi vì những người lên tàu đều mặc càng ngày càng dày.
Sau mười giờ tối, tàu không còn dừng lại ở các ga nữa, mà chạy thẳng về phía cuối. Đa số mọi người xung quanh đều đã gục xuống bàn ngủ, Hạ Huân tựa vào cửa sổ, mặt ửng hồng vì hơi ấm từ lò sưởi, nhưng không có ý định lim dim.
Chu Lưu Quang cũng đang nằm ngủ bên cạnh cô.
Vào lúc mười một giờ năm mươi, điện thoại của Chu Lưu Quang rung liên tục vài lần.
Hạ Huân liếc nhìn, là chuông báo thức reo.
Cậu tỉnh dậy, tắt báo thức, ngáp một cái.
Hạ Huân thấy trên mặt cậu có vết hằn đỏ do ngủ đè lên, tóc cũng mất nếp như bị chim làm tổ, bên này dựng lên, bên kia xẹp xuống.
Song cậu không hề bận tâm, chỉ đứng dậy vươn vai, đi sang toa tàu khác.
Còn hai phút nữa là đến mười hai giờ thì cậu quay lại.
Cậu nhìn cô một cái, nhưng không ngồi xuống, mà lấy cặp sách của mình từ trên giá hành lý xuống, mở ra lấy một thứ, rồi đóng cặp lại đặt về chỗ cũ.
Hạ Huân cứ nhìn chằm chằm cậu.
Không biết là trực giác, hay là sự mong đợi mơ hồ, cô luôn cảm thấy cậu sẽ chúc cô sinh nhật vui vẻ đúng khoảnh khắc giao thừa... chăng.
Và khi cậu lấy thứ trong cặp ra, cô mới biết, cậu không chỉ muốn tặng cô một lời chúc đúng giờ. Trên tàu không bán bánh ngọt, toa ăn lại vừa ngừng hoạt động, ngay cả một bát mì ăn liền cũng không có, cậu lấy ra một chiếc bánh mì Panpan, đặt trước mặt cô.
Cậu hạ giọng nói: "Chỉ có cái này thôi, tạm chấp nhận nhé."
Lúc đầu Hạ Huân không hiểu ý cậu là gì.
Cậu xé bao bì, lấy bánh ra, hỏi: "Có giấy không?"
Hạ Huân ngơ ngác xé một gói khăn giấy chưa mở, 𝐫ú-т 𝓇-ⓐ một tờ.
Cậu đặt chiếc bánh Panda lên tờ khăn giấy đó, tiện tay lau dầu trên ngón tay vào mép giấy, rồi mở điện thoại gõ vài chữ.
Cuối cùng cậu lật ngược điện thoại cho cô xem, nói: "Đúng mười hai giờ rồi, ước đi."
Hạ Huân hít một hơi sâu, không khỏi mở to mắt
Trên điện thoại của cậu là một video bánh sinh nhật. Trong hình, xung quanh chiếc bánh cắm đầy nến nhỏ đủ màu sắc, ở giữa có một chiếc đèn hoa sen thường thấy hồi bé, vừa châm lửa đã tóe ra những tia lửa nhỏ, còn tự động phát nhạc chúc mừng sinh nhật.
Cậu đã điều chỉnh âm lượng xuống mức nhỏ nhất, nhưng Hạ Huân lại cảm thấy âm thanh đó chói tai như sấm.
Cô ngây ra.
Chu Lưu Quang đẩy cô một cái, cậu hơi sốt ruột, nhưng vẫn không quên hạ giọng: "Không ước nhanh là qua mười hai giờ đấy."
Hạ Huân từ từ thở ra, cô hoàn hồn, chắp hai tay vào, nhắm mắt lại.
Khoảnh khắc hàng mi khẽ cụp xuống, hai dòng nước mắt lặng lẽ lăn dài trên má.
"Mong chúng ta đều có thể thuận lợi trưởng thành, hạnh phúc và bình an."
Cô đã ước một điều ước rất giản dị.
Mở mắt ra, Chu Lưu Quang cười với cô: "Thổi nến đi."
Hạ Huân nở một nụ cười nhẹ nhàng ngọt ngào, "phù" một tiếng, màn hình bị cậu ấn tắt.
Nến tắt.
Cậu đặt điện thoại xuống, đưa tay lau mặt cô, vẻ mặt hơi khó chịu: "Sao cậu cứ khóc hoài vậy?"
Cô ngại ngùng lau mặt, không nói gì.
Song giọng cậu lại rất dịu dàng: "Đồ mít ướt, không có tiền đồ." Vừa nói cậu vừa nhéo má cô.
Cậu luôn thích nhéo cô như vậy, cô vừa tức vừa cười tránh khỏi cậu, cầm miếng bánh trên bàn lên cắn một miếng, chưa kịp nuốt đã nhớ ra, bẻ một miếng đưa cho cậu: "Ăn cùng đi."
Cậu liếc nhìn cô, rồi nhìn sang miếng bánh trong tay cô. Cậu đột nhiên cúi đầu, cắn trọn miếng bánh đã bị cô cắn dở trên tay còn lại.
Trái tim Hạ Huân khẽ run lên, vội nói: "Tôi ăn rồi."
Cậu vừa ăn vừa nói: "Tôi không ghét cậu."
Hạ Huân: "..."
Sau đó cả đêm cô càng không buồn ngủ nữa.
Cô nằm soài, quay mặt ra ngoài cửa sổ, bên ngoài đen kịt, không nhìn thấy bất cứ cảnh vật gì.
Trong đêm khuya tiêu điều của phương Bắc, chuyến tàu xanh này là ánh sáng duy nhất. Nó xuyên qua núi sông, rừng cây, đường hầm, không ngừng tiến về phía trước, chạy từ đêm tối đến buổi sáng bình minh.
Trên màn hình hơi sáng của cô là tin nhắn mà bà gửi đến vào lúc mười hai giờ đêm.
"Sinh nhật vui vẻ." Bốn chữ đơn giản, nhưng khiến cô vô cùng an lòng.
Họ xuống tàu vào khoảng hơn mười giờ sáng.
Hạ Huân theo sau Chu Lưu Quang rời khỏi nhà ga.
Vừa bước ra khỏi ga, đập vào mắt cô là một màu trắng xoá. Tuyết rơi như những sợi liễu bay lả tả trên bầu trời, trên đường, trên cành cây, trên xe điện và xe đạp công cộng hai bên đường... tất cả đều được phủ một lớp tuyết.
Hạ Huân đưa tay ra, lập tức có vài bông tuyết tranh nhau rơi xuống lòng bàn tay cô.
Đồng thời gió lạnh ùa vào mặt, cái lạnh ở phương Bắc là cái lạnh siêu lạnh. Cảm giác lạnh thấu xương khiến Hạ Huân - người lớn lên ở miền Nam từ nhỏ, chưa bao giờ phải chịu đựng cái lạnh khắc nghiệt như vậy, bị đông cứng đến mức cả mặt tê dại, mười đầu ngón tay đỏ ửng.
Cô mặc khá ít, ở thành phố Vân chỉ cần một chiếc áo khoác mỏng là có thể qua mùa đông, nhưng đến đây phải mặc áo khoác lông vũ.
May mắn thay, họ không cần phải đợi xe, mà có xe chuyên dụng đến đón họ.
Những việc này đều do Chu Lưu Quang sắp xếp, Hạ Huân không hiểu gì cả, chỉ đi theo bên cạnh. Cậu sắp xếp thế nào, cô làm theo thế đó.
Mãi đến khi lên xe cô mới biết, Chu Lưu Quang đã đặt một khách sạn năm sao, tiền phòng một đêm còn cao hơn tiền lương cả tháng của bà cô.
Cô nắm chặt vạt áo, ngồi một cách gò bó trong chiếc xe quá mức sang trọng này.
Tuyết ngoài cửa sổ bay lả tả, những tòa nhà cao tầng mờ ảo đứng trong tuyết. Mặc dù không thể nhìn rõ, nhưng vẫn có thể cảm nhận được từng ô kính trên các tòa nhà đều đẹp, cái đẹp lấp lánh trong suốt.
Chu Lưu Quang hỏi cô: "Tuyết đẹp không?"
"Đẹp." Hạ Huân nhìn mọi thứ ngoài cửa sổ, thành thật nói.
"Đây là tuyết rơi xuống đất không tan." Chu Lưu Quang nói: "Bình Vu cũng từng có tuyết rơi, nhưng tuyết ở Bình Vu luôn tan ngay khi vừa chạm đất."
Lần đầu tiên cậu nhắc đến quê hương mình, Hạ Huân quay đầu lại hỏi: "Ai cũng nói Bình Vu nổi tiếng phồn hoa, so với ở đây thì sao?"
Chu Lưu Quang không cần suy nghĩ: "Đương nhiên là Bình Vu hơn, nơi này cùng lắm cũng chỉ là thành phố loại hai."
Hạ Huân gật đầu.
Chu Lưu Quang nói: "Có cơ hội, tôi sẽ dẫn cậu đến Bình Vu xem."
Hạ Huân mỉm cười, lại quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Chẳng mấy chốc đã đến khách sạn.
Khách sạn này chỉ có thể dùng bốn từ để miêu tả— Lộng lẫy xa hoa.
Đại sảnh khách sạn bật đèn cả vào ban ngày, chưa bước vào đã thấy bên trong vàng son rực rỡ. Vừa bước vào cửa đã có một mùi nước hoa hòa lẫn với hơi ấm xộc vào mặt.
Chu Lưu Quang thuê một căn hộ gia đình có hai phòng ngủ.
Cậu nhường phòng có giường đôi cho Hạ Huân, còn mình thì ngủ phòng nhỏ.
Họ ăn cơm trong phòng, lúc đó là mười một giờ rưỡi, tính ra là ăn gộp cả bữa sáng và bữa trưa.
Ăn xong, Chu Lưu Quang hỏi Hạ Huân: "Cậu có muốn ra ngoài đi dạo không?"
Hạ Huân nhìn ra tuyết đang bay lả tả ngoài bức tường kính, hỏi: "Đi đâu thế?"
Ở độ cao của tầng hai mươi, toàn bộ thành phố đều được thu gọn vào tầm mắt. Chu Lưu Quang cũng nhìn ra ngoài, nói: "Đi trung tâm thương mại nhé?"
Hạ Huân quay đầu nhìn cậu: "Cậu muốn mua gì?"
Chu Lưu Quang liếc nhìn cô: "Ít nhất cũng phải mua hai cái áo khoác lông vũ chứ, lạnh c♓ế-✞ đi được."
Hạ Huân cụp mắt xuống: "Tôi không lạnh, cậu đừng mua cho tôi."
Chu Lưu Quang giữ nguyên tư thế nhìn cô, dừng lại một chút, không nói gì, đứng dậy nói: "Đi thôi, đã đến đây rồi, ra ngoài đi dạo còn hơn là ru rú trong khách sạn."
Cậu không đáp lại câu nói vừa rồi của cô.
Hạ Huân do dự một lúc mới đứng dậy, nói: "Ừm."
Khu vực họ ở nằm gần trung tâm mua sắm, những thương hiệu này đều là hàng xa xỉ. Mặc dù Hạ Huân chỉ biết những thương hiệu phổ biến như Chanel, LV và Dior, nhưng khi thấy các thương hiệu khác nằm cạnh cửa hàng của họ, cô cũng đoán được giá cả ít nhiều.
Lòng cô lo lắng, sợ Chu Lưu Quang sẽ mua những thứ này cho mình.
Cô nghĩ mình chỉ đến để xem tuyết, cô không muốn nợ cậu thêm, cũng không muốn thấp kém hơn cậu nhiều.
Cô căng thẳng suốt quãng đường.
May mắn thay, Chu Lưu Quang không vào những cửa hàng đó. Cậu dẫn cô vào trung tâm thương mại lớn, tầng một bán áo khoác lông vũ. Cậu đi vào một cửa hàng Adidas, không mặc thử, chỉ báo hai kích cỡ.
Hạ Huân nghe thấy, vội kéo tay áo cậu: "Tôi không cần đâu."
"Chỉ lần này thôi." Cậu nói.
Cô vẫn nói: "Tôi thực sự không cần."
Chu Lưu Quang nhìn vào khuôn mặt cô, đột nhiên thấy nhói lòng.
Rốt cuộc vẫn còn quá trẻ, trăm điều hoàn hảo cũng có lúc sơ suất.
Chàng trai trẻ chỉ muốn dành những điều tốt nhất cho cô gái, nhưng lại quên mất cô gái cũng sẽ mặc cảm.
Cậu đắn đo một lúc, rồi nói nghiêm túc: "Quần áo vẫn phải mua, nếu không bị cảm lạnh thì sao? Nơi này xa lạ, bị ốm sẽ rất phiền phức."
Lời cậu nói có lý, Hạ Huân 𝒸-ắ-𝐧 Ⓜ️-ô-𝖎 khó xử, mãi một lúc mới nói: "Lần cuối cùng."
Cậu nói: "Không lừa cậu đâu."
Lúc này cô mới buông tay áo cậu ra.
Khi rời khỏi cửa hàng, cả hai đều đã khoác lên mình những chiếc áo lông vũ mới.
Nhân viên bán hàng nhiệt tình tiễn họ ra ngoài, nói vọng theo phía sau: "Đúng là đẹp đôi quá, tuổi trẻ tốt ghê."
Hạ Huân và Chu Lưu Quang cùng nhìn nhau, vừa đối mặt, một người vội vàng lảng tránh, một người lại cười thầm một tiếng.
Chu Lưu Quang nói: "Mua quần áo rồi, ấm áp rồi, chúng ta đi đón sinh nhật thôi."
Hạ Huân nghe vậy thì mắt sáng lên: "Đi đâu?"
Chu Lưu Quang giữ bí mật: "Đến nơi cậu sẽ biết."
Ra khỏi trung tâm thương mại vẫn phải đi xe.
Chiếc xe chầm chậm lăn bánh trên con đường phủ đầy tuyết.
Lúc đầu Hạ Huân còn quyến luyến ngắm nhìn cảnh tuyết ngoài cửa sổ không chớp mắt, nhưng có lẽ vì trong xe quá ấm áp và cô đã thức trắng đêm, nên sau đó cô dần ngủ thiếp đi.
Thấy đầu cô cứ gật gù đập vào cửa sổ, Chu Lưu Quang bất lực và khó chịu, cậu vốn định lấy tấm đệm lưng ra kê cho cô. Tuy nhiên vừa chạm vào cô, không ngờ đầu cô lại nghiêng qua, tựa vào vai cậu.
Cậu lay cánh vai: "Này."
Cô cảm nhận được, chép chép miệng rồi lại ngủ tiếp.
Cậu cúi đầu nhìn cô, từ góc độ này có thể nhìn rõ độ cong của lông mày, cũng đếm được từng sợi mi.
Mắt cậu tối xuống, cam chịu tựa vào ghế, không dám cử động nữa.
Đường tuyết trơn trượt, cộng thêm kẹt xe nên quãng đường lẽ ra chỉ mất hai giờ lại kéo dài thành năm giờ.
Lúc đến nơi đã là sáu giờ tối, mùa đông trời tối sớm, màn đêm đã buông xuống.
Tài xế báo: "Đến rồi.", Hạ Huân mới mở mắt.
Cảm thấy mình bị bao bọc bởi một hơi thở xa lạ, cô mất một giây để phản ứng, rồi mới ngẩng mặt lên.
Cô thấy cằm Chu Lưu Quang, rồi đến toàn bộ khuôn mặt cậu.
Dù ở góc độ nào người này cũng đẹp trai đến đáng sợ, bao gồm cả vẻ mặt người lạ chớ đến gần lúc này.
"Nhìn đủ chưa?" Hạ Huân còn chưa kịp nảy ra một ý nghĩ nào, cậu đã đột nhiên lạnh lùng lên tiếng.
Hạ Huân vội vàng rời khỏi người cậu, nhìn ra ngoài cửa sổ: "Trời tối rồi sao?"
Cậu cử động rất nhẹ nhàng để thư giãn cánh tay bị cô đè tê: "Đúng vậy, cậu ngủ thêm chút nữa là đón giao thừa luôn đấy."
Hạ Huân bĩu môi nghĩ, làm gì mà nói quá thế.
Cô lại liếc nhìn cậu, thấy cậu đang cử động cánh tay, hỏi: "Tôi đè cậu à?"
Cậu cười khẩy: "Chỉ có tôi đè cậu thôi."
"..."
Ý cậu là "Cậu rất nhẹ, sẽ không đè được tôi đâu", ý ban đầu là không muốn cô phải bận tâm.
Nhưng câu nói này khó tránh khỏi khiến người ta nghĩ sai.
Trong xe đột nhiên im lặng đến mức có thể nghe thấy cả tiếng tuyết rơi xuống đất.
Phía trước còn có tài xế, lưng quay về phía họ, nhưng từ đầu đến cuối không nói một lời nào. Tuy nhiên nhìn kỹ lại, thỉnh thoảng người này lại liếc nhìn gương chiếu hậu.
Mặt Hạ Huân lập tức đỏ bừng như muốn 𝖓·ổ tuռ·𝐠, tay chân luống cuống mở cửa bước xuống xe trước.
Chu Lưu Quang ho khan một tiếng, liếc nhìn tài xế, giải thích: "Anh đừng nghĩ sai, vừa rồi tôi không có ý gì khác đâu."
Tài xế liên tục gật đầu, cười: "Ừm ừm, tôi hiểu, tôi hiểu hết."
"..."
Chu Lưu Quang: Sao tôi thấy hình như anh không hiểu gì cả vậy.
| ← Ch. 33 | Ch. 35 → |
