| ← Ch.32 | Ch.34 → |
Sau khi Lễ hội Hái Hoa kết thúc, trường học chào đón kỳ thi giữa kỳ.
Thời gian được ấn định vào hai ngày 22 và 23.
Giáo viên chủ nhiệm Vưu Tường nói kỳ thi lần này không chỉ giới hạn trong phạm vi bảng xếp hạng của huyện Lưu Vân, mà sẽ tham gia vào bảng xếp hạng toàn thành phố Vân. Đây được coi là lần kiểm tra quy mô lớn đầu tiên kể từ khi bước vào cấp ba.
Trước kỳ thi, Hạ Huân đến văn phòng tìm Vưu Tường để lấy bài tập. Lúc cô chuẩn bị rời đi, Vưu Tường gọi cô lại: "Đại diện môn, lần này em định đạt bao nhiêu điểm môn Toán, đặt cho thầy một mục tiêu đi."
Hạ Huân lập tức thấy căng thẳng.
Cô được chọn làm đại diện môn chỉ vì cô học quá lệch. Cả lớp ai mà chẳng biết, dù đề khó hay dễ, điểm Toán của cô vẫn luôn lẹt đẹt quanh mốc bảy, tám mươi, không thể nào lên nổi.
"Kỳ thi lần này quan trọng như vậy, em là đại diện, phải cho thầy một liều thuốc an thần chứ!" Vưu Tường cười nói.
Vưu Tường cười hệt như đang trêu chọc học sinh vậy.
Hạ Huân biết dù thế nào cũng không thể tránh được. Cô suy nghĩ một lát, nói một con số không quá thấp cũng không quá cao: "Đạt được... một trăm đi ạ."
Vưu Tường nói: "Được, một trăm điểm. Thiếu một điểm, chép lại đề thi một lần."
Để chuẩn bị cho kỳ thi này, mỗi ngày Hạ Huân chỉ ngủ năm tiếng, làm bài tập đến mức cánh tay mỏi rã rời.
Nhưng luôn có những việc, cố gắng cũng vô ích.
Đã có kết quả thi, cô nhìn vào số 77 điểm.
Buổi tự học tối, Hạ Huân bị Vưu Tường gọi lên văn phòng.
Chu Lưu Quang gối đầu lên chồng bài thi bài thì đạt điểm tuyệt đối, bài thì gần tuyệt đối ngủ gần hết tiết. Khi tỉnh dậy, cậu thấy Hạ Huân vẫn chưa về.
Cậu liếc nhìn bảng điểm bị Hạ Huân đè dưới hộp bút, гú*t r*𝐚 xem, trong lòng lập tức nắm rõ tình hình.
Sau khi tan học, Chu Lưu Quang đến nhà Hạ Huân ăn ké bữa đêm.
Bà Hạ Huân làm món hoành thánh tôm rất ngon, bà múc cho mỗi đứa trẻ một bát, còn mình thì không ăn, mà đặt một chiếc ghế đẩu ngồi ở cửa nhà khâu quần áo. Trong nhà đang bật TV chiếu phim truyền hình, tiếng TV làm không gian xung quanh thêm phần ấm cúng, dễ chịu.
Đó là một chiếc áo thu rất cũ, bà đã mặc nó từ khi Hạ Huân còn nhỏ. Cổ tay, cổ áo giãn rộng và biến dạng, phần nách và khuỷu tay cũng bị mài mòn đến mức mỏng và trong suốt.
Hạ Huân không khỏi chua xót, cô vỗ vai bà: "Cũ lắm rồi, mua cái mới đi bà."
Bà làm kí hiệu tay: "Vẫn mặc được."
Hạ Huân nhìn bát hoành thánh: "Tôm đắt lắm phải không ạ?" Nghĩ đến điểm số của mình, cô không khỏi tự trách, "Để dành tiền mua cho bà một chiếc áo tốt đi, được không bà?"
Bà nghiêm túc nói: "Không đắt, con ăn cái này bổ não, tốt cho việc học."
Càng nghe bà nói vậy, Hạ Huân càng ăn không vô, cô đặt đũa xuống: "Ngày nào bà cũng đi sớm về khuya kiếm tiền, còn phải lo lắng con ăn uống có tốt không, như vậy cực khổ quá."
Bà vội xua tay: "Bà đi làm bảo mẫu cho người ta, không phơi nắng dầm mưa, thỉnh thoảng còn được ăn mấy bữa ngon, không vất vả chút nào." Trên khuôn mặt bà luôn nở nụ cười mãn nguyện, "Ngược lại là con, ngày nào cũng học đến nửa đêm, nên bồi bổ cho tốt."
Hạ Huân lại định nói gì đó thì Chu Lưu Quang đá chân cô dưới gầm bàn: "Chị ơi, hai người cứ chỉ chỉ qua lại, tôi ăn không nổi nữa."
Lúc này Hạ Huân mới dừng lại, cầm đũa lên ăn.
Chu Lưu Quang cũng nuốt một cái hoành thánh to: "Cậu dịch cho bà nghe đi, đồ bà làm ngon hơn ông ngoại tôi nhiều."
Hạ Huân liếc cậu một cái đầy vẻ cạn lời, không để ý đến cậu.
Chu Lưu Quang sững sờ, cậu khựng lại, rồi cũng lườm cô một cái, quay đầu tiếp tục ăn.
Hai người ăn xong gần như cùng lúc.
Bà đứng dậy định đi rửa bát, Chu Lưu Quang nhanh chân hơn, dọn dẹp bát đũa rồi đi thẳng vào bếp. Hạ Huân thậm chí còn không tranh được với cậu.
Bà chạm vào vai Hạ Huân: "Cháu đi rửa đi, đừng để nó làm."
Thực ra bà không dặn Hạ Huân cũng sẽ làm vậy.
Cô bước vào bếp xắn tay áo lên, nói: "Để tôi làm cho."
Chu Lưu Quang nói: "Tôi lỡ dính nước rồi, cậu có thời gian đó thì đi xem lại bài thi của mình đi."
Hạ Huân cảm thấy mình bị cậu ngầm mỉa mai...
Cô vẫn hỏi: "Cậu được bao nhiêu điểm?"
"Cậu hỏi môn nào?" Cậu xả sạch bọt xà phòng trong bát.
"Môn Toán." Không cần cậu nói, cô cũng biết tổng điểm của cậu chắc chắn lại xếp thứ nhất nhất. So với tổng điểm, cô quan tâm đến điểm từng môn của cậu hơn.
"150, còn phải hỏi à?" Cậu đặt bát lên giá.
Hạ Huân gần như nghi ngờ cuộc đời.
Tổng điểm 150, lần nào cậu cũng đạt 150. Đúng là khiến người ta nghi ngờ rằng việc cậu không đạt điểm cao hơn hoàn toàn là do đề thi chỉ có bấy nhiêu điểm mà thôi.
Nghĩ đến đây, mắt Hạ Huân bỗng sáng lên: "Chu Lưu Quang, cậu kèm tôi học đi!"
Chu Lưu Quang quay người lại, hất nước trên tay lên mặt cô: "Không."
Cậu bước ra khỏi bếp, Hạ Huân lẽo đẽo theo sau: "Cầu xin cậu đó, cậu cứ coi như làm việc tốt đi."
Chu Lưu Quang hừ lạnh một tiếng: "Bản thân tôi không có sở thích tích đức hành thiện."
Hạ Huân đi đến trước mặt cậu: "Vậy làm thế nào cậu mới chịu kèm tôi?"
Chu Lưu Quang nhướng mày: "Trước đây không phải Bạch Tiền kèm cậu sao? Cậu đi tìm lớp trưởng của cậu ấy."
Hạ Huân ngẩn ra, mới sực nhớ tới chuyện này. Lúc đó chỉ là một cái cớ mà thôi, sao người này lại nhớ lâu đến vậy?
Cô rất muốn cười, cố gắng lắm mới nén lại được, bĩu môi đáp: "Được rồi, tôi gọi điện cho lớp trưởng ngay."
Cô quay người định vào nhà lấy điện thoại.
Vừa đi đến cửa phòng, Chu Lưu Quang đã nắm lấy mũ áo của cô kéo lại: "Quay lại."
Cô lùi lại mấy bước, đụng vào 𝐧🌀-ự-c cậu, cậu lập tức dùng tay khóa cổ cô, nhìn cô từ trên xuống dưới: "Cậu không biết điều à?"
"Cậu bỏ tôi ra đã." Cô đập vào cánh tay cậu.
Vừa hay bà đi ra từ phòng trong, cậu đành phải buông cô ra, nhỏ giọng đe dọa: "Cậu ta được 140, tôi được 150. Cậu ngốc à, chọn ai mà trong lòng không rõ ràng?"
Hạ Huân chỉnh lại quần áo bị cậu làm nhàu, nói: "Tôi muốn chọn cậu, nhưng cậu không chịu dạy tôi mà."
"..." Chu Lưu Quang hơi mất kiên nhẫn, "Tôi nói lúc nào là tôi không dạy cậu?"
"Cậu vừa nói đó."
"Cậu nhớ nhầm rồi." Cậu túm chiếc mũ cô vừa chỉnh lại, lật ra rồi lại trùm lên đầu cô, "Ngốc quá."
Hạ Huân hoàn toàn rối bời: "Tôi..."
"Nhưng nói trước, tôi dạy cậu có điều kiện, kỳ thi cuối kỳ phải trên một trăm bốn." Chu Lưu Quang đổi giọng.
"Bao nhiêu?" Hạ Huân hoảng hốt.
Chu Lưu Quang liếc cô: "Không tự tin đến vậy hả?"
Hạ Huân nuốt nước bọt một cách gian nan: "Cậu có quên là bây giờ tôi chỉ được 70 điểm không? Tôi học mười mấy năm cuối cùng cũng chỉ được 70 điểm, cậu muốn tôi trong ba tháng nữa phải tăng thêm 70 điểm..."
"Thế này đi, cậu thi tốt, tôi cho cậu một phần thưởng." Chu Lưu Quang ngắt lời cô.
"..." Hạ Huân không nói nên lời, cũng không gật đầu được.
Lúc này bà đi tới, tay bưng một rổ táo tàu đã rửa sạch, quả nào quả nấy đều xanh tươi, căng mọng: "Tiểu Huân, các con vào nhà đi, trời lạnh rồi."
Khi bà làm kí hiệu tay, Hạ Huân thấy tay bà
không biết bị thương từ lúc nào, giờ đã đóng vảy, lại có thêm vết thương mới và vết bầm tím. Cứ cách vài hôm cô lại phát hiện ra những vết thương này. Bà giải thích rằng nhà chủ sửa sang vườn định kỳ, bà còn kiêm luôn vai trò người làm vườn.
Hạ Huân hơi xót xa, cô cầm rổ trong tay bà, cười: "Dạ, bà vào ngủ trước đi, nghỉ ngơi sớm ạ."
"Ừm, con cũng đừng học khuya quá." Bà gật đầu, lại cười với Chu Lưu Quang.
Hạ Huân nhìn theo bà về phòng, TV trong phòng khách đang chiếu tập cuối phim Tiên Kiếm Kỳ Hiệp 3. Trong phim, tuyết rơi dày đặc. Cảnh Thiên nói: "Tuyết rơi bay bay người qua ngó, Tuyết Kiến thấy tuyết vui biết bao." Tuyết Kiến khoác tay Cảnh Thiên cười, hai người nô đùa với nhau.
Hạ Huân quay mặt lại nhìn vào mắt cậu: "Tôi muốn thấy tuyết, thành phố Vân gần phía Nam, từ nhỏ đến lớn tôi chưa từng thấy tuyết."
Chu Lưu Quang bị đôi mắt sáng lấp lánh của cô thu hút.
Cô mong chờ nhìn cậu: "Nếu tôi thi tốt, cậu dẫn tôi đi xem tuyết nhé."
Rất lâu sau Chu Lưu Quang mới rời mắt đi.
"Được."
Cậu đồng ý rất dễ dàng, nhưng hải đến mấy giây sau, khi Hạ Huân cầm hai quả táo tàu đưa cho cậu, cậu mới nhận ra mình đã đồng ý với cô.
Thực ra Hạ Huân không quá coi trọng phần thưởng này.
Cô nhờ Chu Lưu Quang dạy cô, cuối ùng cậu không chỉ làm việc không công, mà còn phải bù đắp cho cô một phần thưởng?
Làm người phải có lương tâm, cô không muốn lợi dụng cậu.
Tuy nhiên cô không ngờ rằng, trận tuyết đầu tiên cô thấy trong đời lại đến sớm hơn cô tưởng.
Một ngày trước kỳ nghỉ Tết Dương lịch, gần đến giờ tan học, Hạ Huân đang sắp xếp bài kiểm tra và sách giáo khoa trong lớp.
Lần nào đến lúc này cô cũng thấy khó xử, sách quá nhiều, nếu mang hết về nhà sẽ nặng 🌜●𝒽ế●𝐭 mất. Nhưng nếu chỉ mang sách bài tập, không may lại xảy ra trường hợp muốn tra cứu sách mà không mang theo sách giáo khoa hoặc tài liệu.
Cô đang băn khoăn không biết có nên mang nhiều sách về nhà không. Dù sao mấy lần trước cô đã đánh giá quá cao khả năng học tập của mình, mang về rồi cũng không dùng đến.
Lúc này, Chu Lưu Quang vừa gọi điện thoại vừa đi từ ngoài lớp vào. Cậu nói "Chúng tôi xuống ngay đây, khoảng hai phút", rồi cúp điện thoại.
Sau đó cậu liếc nhìn đồ trên bàn Hạ Huân, không nói hai lời, giật lấy cặp sách của cô, rút hết đồ bên trong ra.
Hạ Huân hỏi: "Cậu làm gì vậy?"
Chu Lưu Quang nói: "Đừng hỏi gì cả, đi theo tôi."
Nói xong, cậu kéo khóa chiếc cặp trống rỗng mà cậu vừa rút hết đồ, sau đó lấy cặp sách của mình đeo lên vai bước ra cửa.
Hạ Huân nhìn đống sách trên bàn, lại nhìn bóng lưng đi thẳng không ngoảnh lại của cậu. Cô do dự vài giây, cắn răng đi theo.
Cậu đi thẳng đến một chiếc taxi đậu ở cổng trường, mở cửa xe, quay đầu gọi cô: "Cậu còn có thể chậm hơn được nữa không?"
Hạ Huân: "..."
Cô bĩu môi đi tới, hỏi: "Đi đâu vậy?"
Chu Lưu Quang nói: "Cậu lên xe trước đi, tài xế đợi lâu rồi."
Hạ Huân đến gần hơn mấy bước, nhưng không lên xe. Cô đang suy nghĩ, cũng đang do dự.
Và cậu dường như không có ý định giải thích.
Im lặng hai giây, cô cúi người lên xe.
Ánh mắt cậu thoáng xuất hiện một nụ cười nhạt, như thể biết rằng cô sẽ lên xe, và cũng sẽ không hỏi tại sao.
Cậu lên xe, ngồi ngay bên cạnh cô.
Cậu lấy điện thoại ra mở đại một danh sách nhạc, sau khi nhấn phát, cậu lấy tai nghe ra, đưa cả hai chiếc tai nghe cho cô.
Cô ngơ ngác nhận lấy.
Cậu nói: "Ngủ một lát đi, vẫn còn sớm."
Cô cụp mắt suy nghĩ, vẻ mặt đầy nghi hoặc, nhưng vẫn không hỏi gì, cứ thế đeo tai nghe lên, nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Trong tai nghe đang phát một bài hát nước ngoài mà cô chưa từng nghe.
Ngoài phố vẫn là cảnh vật quen thuộc: những tòa nhà thấp bé, những hàng cây cành nhánh khác nhau, những người già đạp xe ba gác, và con đường dọc bờ sông dài...
Sau đó mí mắt cô càng ngày càng nặng, không biết đã ngủ thiếp đi từ lúc nào.
Cuối cùng, cô bị Chu Lưu Quang lay tỉnh: "Xuống xe thôi."
Cô chớp mắt, vẫn còn mơ màng buồn ngủ.
Chu Lưu Quang xuống xe, đứng ở phía cửa, mở cửa xe cho cô. Thấy cô ngây ngốc, cậu không mấy dịu dàng nhéo má cô, nói: "Xuống dưới hít chút gió lạnh là tỉnh ngay."
Cô như người mộng du bước xuống xe.
Cơn gió mười độ C bên ngoài thổi đến khiến cô tỉnh táo hơn phân nửa.
Cô nhìn lại, tòa nhà này viết gì thế?
"Ga tàu cao tốc?"
Cô lẩm bẩm đọc, rồi ngây người, không còn buồn ngủ nữa, cũng không còn lười biếng. Cô trợn mắt nhìn Chu Lưu Quang: "Chúng ta đến đây làm gì?"
Cô sờ mặt, hình như không phải mơ.
Cậu tiến lại gần cô một bước, khoảng cách chỉ cách một nắm đấm, cúi đầu nói: "Hạ Huân, tôi muốn bắt cóc cậu."
Giọng cậu nhẹ nhàng, khàn khàn như làn gió tuyết đầu đông, mang theo một chút lạnh lẽo lãng mạn, không hề chân thật.
Hạ Huân nín thở.
Cậu nhìn cô.
Những người qua lại không ngừng đến gần họ, rồi lại lướt qua họ. Họ đứng yên giữa dòng chuyển động, như thể có thể nhìn nhau muôn đời.
"Phì..."
Chu Lưu Quang đột nhiên cười phá lên, phá vỡ bầu không khí lãng mạn mà cậu vừa tạo ra.
Mí mắt Hạ Huân giật giật, cô hồi hồn, vừa xấu hổ vừa bực tức, đẩy cậu một cái: "Cậu làm cái gì vậy!"
Cậu kéo tay cô lại: "Được rồi được rồi, nói chuyện nghiêm túc đây."
Hạ Huân lườm cậu một cái đầy vẻ yếu thế.
Cậu nói: "Tôi dẫn cậu đi xem tuyết nhé."
Hạ Huân sững sờ.
Chỉ trong mấy phút ngắn ngủi này, cô đã ngẩn người mấy lần.
"Cậu có ý gì?" Cô cảm thấy bây giờ mình nói gì, hỏi gì cũng đều như một kẻ ngốc.
Cậu nhướng mày: "Tôi đã nói trước với bà là tôi dẫn cậu đi xem tuyết. Bà đồng ý rồi, còn đưa cả căn cước công dân của cậu cho tôi."
Hạ Huân hít một hơi lạnh, chuyện này... chuyện này, cô còn không dám mơ.
Cô khựng lại vài giây, mới nhớ ra một chuyện mấu chốt: "Nhưng mà tôi phải đạt 140 điểm mới được đi xem tuyết mà."
"Chỉ là ứng trước phần thưởng thôi."
Hạ Huân há miệng, phải mất nửa ngày mới sắp xếp được sự việc: "Không được, không được, đây chẳng phải là trói buộc đạo đức sao? Ứng trước thưởng rồi, nhỡ tôi không đạt được thì sao?" Cô vừa nói vừa vòng vo, trong lòng đột nhiên thấy vô cùng áy náy, "Thế thì chắc chắn tôi sẽ rất cắn rứt, Tết cũng chẳng còn tâm trí mà đón, bánh chẻo cũng không dám ăn..."
"Chị cả ơi, tôi là thầy giáo của cậu. Cậu không qua được tức là phá hỏng danh tiếng của tôi. Tôi nói cậu có thể là cậu có thể." Chu Lưu Quang búng vào đầu Hạ Huân.
Hạ Huân né về phía sau, ôm đầu nói nhỏ: "Tôi không thể..."
Sao người này lại không nói lý thế...
Chu Lưu Quang cảm thấy có một cục tức nghẹn trong lòng, suýt chút nữa là nổi cơn.
Nhưng nhìn thấy vẻ nhỏ bé ɱề*𝖒 Ⓜ️*ạ*𝒾 của cô, cậu đè nén cơn giận rồi lại mở miệng: "Thi phải đợi tháng hai, còn sinh nhật cậu là ngày mai."
Hạ Huân chợt ngẩng đầu nhìn cậu.
Khoảnh khắc đó, mắt cô như bị cát bụi thổi vào.
Cậu nhìn cô chằm chằm, ra vẻ "Đúng là không khiến tôi bớt lo lắng chút nào".
Vài giây sau, cậu đưa tay xoa tóc cô: "Cảm động chưa?"
Tóc cô bị xoa rối bù.
"Cảm động thì khen tôi đi, hoặc là cười một cái cho tôi xem."
Cô sững sờ, nhìn cậu qua mấy lọn tóc lòa xòa, nhếch môi cười, cười rồi sương mù trong mắt cũng tan biến.
| ← Ch. 32 | Ch. 34 → |
