| ← Ch.34 | Ch.36 → |
Địa điểm Chu Lưu Quang định tổ chức sinh nhật cho Hạ Huân nằm ở ngoại ô, thảo nào lại phải lái xe lâu như vậy mới đến nơi.
Kế hoạch ban đầu là đến đây trước, rồi cùng nhau nấu rượu, pha trà trên bếp lửa ngoài sân, sau đó là nướng thịt và đắp người tuyết.
Nhưng họ đã mất quá nhiều thời gian trên đường, nên mọi thứ đành phải đẩy nhanh tiến độ.
Nơi họ đến là một căn biệt thự ven sông khá hẻo lánh, nhiều chủ nhà đã dọn đi, những căn nhà còn lại được cho thuê để tổ chức tiệc tùng.
Khi xe chạy vào, nhà hàng xóm bên cạnh đã quẩy tưng bừng, bên trong đèn đuốc sáng trưng, trên lầu hai lầu ba thỉnh thoảng có người mặc lễ phục đi lại, cách một cánh cửa vẫn nghe thấy tiếng nhạc và tiếng cười đùa.
So với đó, căn nhà Chu Lưu Quang thuê lại vắng vẻ hơn nhiều.
Chỉ có một ngọn đèn sáng, bước vào không có một bóng người, chỉ có một tờ giấy nhắn để trên bàn ăn: "Chào anh Chu, tất cả nguyên liệu đã được chuẩn bị sẵn sàng, chúc ông anh một buổi tiệc vui vẻ."
Chu Lưu Quang cất tờ giấy, nhìn đống nguyên liệu lẩu đầy ắp trên bàn, cùng với nồi lẩu bốn ngăn đặt ngay giữa.
May mà lúc kẹt xe cậu đã kịp gọi điện nhờ chủ nhà sắp xếp người giúp việc, nhờ vậy mà bữa tối không bị lỡ dở.
Chỉ thiếu một bát mì.
Cậu quay đầu lại tìm một vòng, cuối cùng mới thấy Hạ Huân ngoài sân.
Sau khi xuống xe, Hạ Huân vẫn còn ngại ngùng.
Chu Lưu Quang thì ổn hơn, cậu mặt dày, dù có ngượng trong lòng thì bên ngoài người khác cũng không nhận ra.
Cậu bảo cô: "Cậu cứ đi dạo tùy ý đi."
Thế là cô dứt khoát không vào nhà, như thể không muốn ở dưới một mái nhà với cậu.
Thấy cô ngồi xổm trên tuyết nặn tuyết, cậu thầm mắng một câu: "Đúng là ngốc mà."
Cô chơi, cậu làm việc.
Cậu xắn tay áo lên, đến khu bếp rửa tay, lấy ra một túi mì tươi, một quả trứng và một nắm cải dầu từ trong tủ lạnh.
Khi lấy rau, cậu mới thấy chiếc bánh kem cũng đang nằm trong tủ lạnh. Cậu quên mất mình đã nhận được điện thoại giao bánh, chiếc bánh kem sáu inch không lớn, nhưng chắc chắn hai người họ ăn không hết.
Cậu bật lửa bếp, tiện thể bật cả công tắc nồi lẩu.
Đợi cậu nấu xong bát mì, nồi lẩu cũng sôi, đang sủi bọt sùng sục.
Cậu đi đến cửa, gõ vào tấm kính: "Nếu chơi tuyết mà no bụng thì cậu cứ chơi tiếp đi."
Hạ Huân lộ vẻ đắc ý hiếm có: "Cậu nhìn xem, tôi làm một người tuyết này."
Một người tuyết to bằng con chó nhỏ, thân và cánh tay làm bằng cành cây, không có mắt cũng không có miệng.
Cậu cười như không cười: "Đẹp thật đấy."
Cô nghe là biết cậu nói ngược, nhưng cũng không giận, vẫn rất vui vẻ.
Vui vẻ gắn hai con mắt cho người tuyết xong, cô mới đứng dậy phủi tuyết trên người đi về phía nhà. Chu Lưu Quang đang đứng tựa bên cửa đợi cô.
Cô đến gần, cậu mới nhận ra mặt cô đã đông cứng, không còn màu sắc bình thường, tay cũng đỏ như củ cà rốt.
Cậu vừa định nói gì đó, cô đã ngửi thấy mùi lẩu thơm lừng, vẻ mặt rất mãn nguyện và bất ngờ: "Chúng ta ăn lẩu sao?"
Trời tuyết rơi thì phải ăn lẩu thôi.
Mắt cô sáng rực, hoàn toàn quên mất chàng trai trước mặt, chăm chăm đi về phía bàn ăn.
Chu Lưu Quang rất muốn mắng, nhưng lời đến miệng, cuối cùng chỉ có thể bất lực lắc đầu, theo cô vào nhà.
Nhìn thấy trên bàn còn có một bát mì vừa nấu xong, Hạ Huân khựng lại.
Chu Lưu Quang đi đến trước tủ lạnh, lấy ra một chiếc bánh kem màu trắng sữa, trên đó viết bốn chữ lớn "Sinh nhật vui vẻ": "Ăn bánh trước hay ăn mì trước?"
Cũng có bánh kem sao?
Hạ Huân đột nhiên có cảm giác cảm động, không biết phải nói gì, thậm chí còn không biết phải đặt tay vào đâu.
Chu Lưu Quang đọc được cảm xúc từ biểu cảm của cô, cậu vội vàng nói trước khi mọi chuyện trở nên sướt mướt: "Làm ơn, cậu đừng có cảm động đến mức khóc đấy."
Cậu nói: "Ăn không hết tôi phạt cậu ra ngoài tuyết đứng, giống như hồi trước thầy giám thị phạt tôi vậy."
Giọng điệu rõ ràng là đang nói đùa.
Đầu tiên Hạ Huân ngẩn ra, sau đó không nhịn được cười.
Không khí lập tức trở nên vui vẻ.
Cô bưng bát ăn mì, cậu mở bánh kem bày lên bàn. Lúc cô vẫn chưa ăn xong, cậu đi đến phòng khách bật TV, tìm đại một kênh phát Gala đón giao thừa. Có tiếng TV, phòng khách rộng lớn lập tức không còn trống trải nữa.
Hạ Huân ăn hết cả một bát mì, lại ăn thêm hai miếng bánh kem lớn, cuối cùng cũng không bỏ sót, ăn rất nhiều lẩu.
Nồi lẩu bốn ngăn có vị cà chua, vị nước xương, vị cay Tứ Xuyên và vị canh nấm.
Mỗi miếng cô ăn đều rất ngon miệng.
Thấy cô ăn ngon, cậu vốn dĩ không quá thèm ăn cũng ăn nhiều hơn bình thường.
Bữa ăn kéo dài hơn một tiếng đồng hồ, khi xong xuôi, thấy tuyết ngoài sân đã rơi ít hơn nhiều.
Chu Lưu Quang cầm điện thoại lên, trao đổi vài tin nhắn với ai đó, rồi hỏi: "Ăn no chưa?"
Cô cười, vẻ mặt ngây thơ dễ thương: "No căng rồi."
Cậu cũng cười: "Đồ ngốc."
Cô bĩu môi, nói đùa: "Sợ cậu bắt tôi đứng phạt."
Cậu khựng lại, nụ cười càng sâu, má lúm đồng tiền trên mặt càng rõ nét hơn: "Được, lỗi của tôi."
Cậu nhìn ra ngoài cửa: "Bên này gần sông, cậu có muốn ra đi dạo không?"
Hạ Huân đang muốn tiêu thức ăn nên lập tức nói: "Được thôi."
Họ mặc áo khoác lông vũ ra ngoài.
Bữa tiệc nhà bên cạnh diễn ra rất sôi nổi, họ đang bật nhạc DJ. Một nhóm người đang dán vào cửa kính lắc lư, dưới chỗ không nhìn thấy, còn có người cầm micro khuấy động không khí.
Hạ Huân vừa đi vừa ngoái đầu nhìn Chu Lưu Quang: "Đây là thế giới của người lớn sao?"
Chu Lưu Quang xoay đầu cô lại bảo cô nhìn đường, nói: "Cậu cũng là người lớn mà?"
Cũng đúng.
Hạ Huân nghẹn lời...
Nhưng ai cũng biết, mười tám tuổi, chỉ được coi là trưởng thành về mặt pháp lý.
Có biết bao nhiêu người, ngay từ khi còn thơ bé đã bị số phận ép chín rồi.
Số phận luôn im lặng, sinh ra làm người, không thể bùng nổ trong im lặng như dã thú, cũng không muốn 𝖈♓ế_𝖙 đi trong im lặng như trâu bò, đành phải sống tạm bợ.
Thân hình như kiến, ý chí như voi, để sống tạm bợ.
Cho đến khi nhầm lẫn giữa sự tê liệt và sự bình tĩnh, chấp nhận tất cả, dùng ánh sáng trong mắt để đổi lấy sự chai sạn trong lòng.
Nếu không phải Chu Lưu Quang xuất hiện, kéo cô ra khỏi vũng lầy, có lẽ cô đã từng bước biến mình thành kiểu người lớn như vậy, chỉ để không phải tiếp tục chịu đựng đau khổ trong sự bào mòn của cuộc sống.
Cô nhìn Chu Lưu Quang.
Mấy sợi tóc của chàng trai trẻ có vài bông tuyết trắng muốt, đôi mắt cậu đen láy, trong đêm sâu thẳm này, màn đêm cũng không đen bằng đôi mắt cậu.
Hạ Huân chợt nhớ đến một câu hát: "Em đã từng muốn kết thúc tất cả vào những ngày chưa gặp được anh. Có một người như anh tồn tại trên thế giới này, khiến em bắt đầu có chút mong chờ vào thế giới này."
Đúng vậy, phải có một người như cậu, tồn tại trên thế giới này, mới khiến cô bắt đầu có chút mong chờ vào thế giới.
"Nhìn tôi làm gì?" Chu Lưu Quang bắt được ánh mắt nhỏ của Hạ Huân.
Hạ Huân chột dạ thu lại ánh mắt: "Không nhìn cậu."
Chu Lưu Quang lại bắt đầu nhéo mặt cô: "Cảnh cáo cậu, đừng có suốt ngày nhìn lén tôi."
Cậu luôn thích trêu chọc cô, không nhéo mặt cũng là giật tóc. Giật tóc thì thôi đi, nhéo mặt toàn nhéo một bên.
Ánh mắt cô u oán: "Anh à, bàn bạc chút, lần sau có thể đổi bên nhéo được không..."
Tay Chu Lưu Quang mềm nhũn ra.
Cậu bị tiếng "Anh" này của cô gọi đến tê dại.
Cậu nghiêm túc nhìn cô: "Chữ đầu tiên cậu nói là gì."
Mắt cô đảo qua đảo lại, khó hiểu nói: "Anh?"
Cậu liếc cô: "Nói lại lần nữa."
Cô muốn hỏi: "Tại..." Vừa nói được một chữ, cậu đã trừng mắt nhìn cô: "Nói đi."
Cô yếu ớt gọi một tiếng: "Anh..."
"Ừm, nói liền nhau là gì?"
Hạ Huân không hiểu, lời nói nhanh hơn cả suy nghĩ: "Anhhhh?"
Nói xong cô bỗng hít một hơi, vội vàng ngậm miệng lại.
"Ài~" Cậu đáp một tiếng, vẻ mặt đắc ý: "Lần sau muốn gọi anh thì cứ gọi liền hai chữ nhé."
Hạ Huân chỉ muốn chui xuống tuyết vùi mình đi.
Chu Lưu Quang lại tỏ vẻ thoải mái, rất nhanh đã chuyển sang chủ đề khác: "Cậu cũng đã gọi anh trai rồi, tôi đâu phải người keo kiệt, dẫn cậu đi ngắm tuyết là một chuyện, quà sinh nhật là chuyện khác."
Cậu chỉ vào bờ sông cách đó không xa: "Mau qua đó đi, đừng để quà của cậu bị lạnh."
Hạ Huân vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ, vừa mong chờ vừa nghi hoặc. Cô mất vài giây để phản ứng, rồi chạy nhanh về phía bờ sông.
Chu Lưu Quang hét lớn: "Cậu đi chậm thôi."
Cô không dừng bước, cậu mỉm cười đi theo sau.
Đến gần hơn mới phát hiện ra cái gọi là quà đó, hóa ra lại là——
"Pháo hoa!"
Mắt Hạ Huân sáng rực lên trong đêm, niềm vui bất ngờ không giấu được ở khóe mắt và đuôi mày.
Không biết từ lúc nào bên cạnh đã xuất hiện một chú bảo vệ.
Chu Lưu Quang nhìn nụ cười của Hạ Huân rất lâu không rời mắt, một lúc sau mới nhìn thấy chú ấy, cậu ngẩn ra: "Chú đến khi nào vậy?"
"Vừa mới đến, vừa mới đến." Chú bảo vệ cười để lộ hàm răng trắng bóng: "Thấy hai cháu cười vui quá nên chú không dám làm phiền."
Chu Lưu Quang cười: "Vậy bây giờ chú đốt pháo giúp bọn cháu nhé, làm phiền chú rồi."
Chú bảo vệ cười: "Có tiền bo, không phiền không phiền hahaha."
Nghe họ đối thoại, Hạ Huân lờ mờ đoán ra tin nhắn cậu gửi sau khi ăn cơm xong, chắc là đang tìm người đốt pháo hoa giúp.
Chú bảo vệ đi châm pháo hoa, Chu Lưu Quang kéo tay Hạ Huân tránh xa vài mét.
Rất nhanh, một tiếng "chíu" vang lên, một chùm pháo hoa bay lên trời. Ánh lửa màu vàng kim lập tức nở rộ trên bầu trời đêm, đồng thời những tiếng "pùm pùm pùm" "chíu chíu chíu" liên tiếp vang lên, pháo hoa bay lên và bung nở.
Pháo hoa đỏ rực rỡ, pháo hoa xanh lam mộng mơ, pháo hoa vàng kim và bạc đan xen, còn có màu xanh lục, tím, hồng...
Bầu trời đêm được thắp sáng hơn nửa.
Và tuyết vẫn đang rơi rì rào.
Hạ Huân cầm hai cây pháo bông trên tay, Chu Lưu Quang châm lửa cây pháo bông của mình trước, rồi dùng cây pháo bông đang tóe lửa đó châm lửa cây pháo bông trong tay Hạ Huân.
Sau đó, hai người họ chạy trên nền tuyết.
Hạ Huân hiếm khi cười sảng khoái đến vậy, mắt cô cười tít lại thành một đườ*п*g 𝖈⭕𝓃*🌀 cong. Cô vừa chạy vừa vẫy pháo trong tay, thi thoảng còn xoay vòng, ngẩng đầu nhìn tuyết, nhìn pháo hoa. Rồi chợt nhớ ra điều gì, cô lại quay mặt về phía cậu cười: "À, Chúc mừng năm mới."
"Chúc mừng năm mới." Chu Lưu Quang nhìn cô chăm chú..
Có một khoảnh khắc, cậu hối hận vì đã tạo ra nhiều bất ngờ đến thế.
Bởi vì khi vui vẻ Hạ Huân quá đỗi զ.uyế.ռ 𝓇.ũ.
Cậu cảm thấy mình đã sa vào rồi.
Cảm giác mấ_ⓣ 🎋❗ể_𝐦 💲ⓞá_ⓣ, vừa kỳ diệu lại vừa hoảng loạn một cách lạ lùng. Vừa hân hoan muốn biến thành một chú chó nhỏ chạy nhảy, lại vừa thấy trái tim mềm yếu đến mức chạm vào là vỡ tan. Đừng nói là chạy nhảy, ngay cả làm nũng cũng không dám.
Đợi đến khi tất cả pháo hoa đã bắn xong, đã là nửa tiếng sau.
Thời tiết quá lạnh nên mặt sông đã đóng một lớp băng mỏng. Tay chú bảo vệ lạnh đến mức không duỗi thẳng ra được, hoàn thành nhiệm vụ là chú chuồn đi ngay.
Chỉ còn lại Chu Lưu Quang và Hạ Huân.
Hai người thở ra khói trắng, mắt to trừng mắt nhỏ, vẫn còn đắm chìm trong sự sôi động hoành tráng này, có chút luyến tiếc, nhưng nhiều hơn là sự thỏa mãn tột độ.
Đứng yên một lúc, đến khi mùi thuốc pháo của pháo hoa xung quanh gần như tan hết, họ mới quay về.
Quên mất chưa nói, Hạ Huân ghét mùa xuân, thích mùa đông.
Mùa xuân là khởi đầu của một năm, mỗi cuối năm mọi người đều nói "Năm mới sẽ tốt đẹp hơn", nhưng khi năm mới thực sự đến trong sự mong chờ, cô mới nhận ra năm này vẫn tồi tệ như vậy.
Thế nhưng sau mùa xuân còn có mùa hạ, thu, đông, còn rất nhiều ngày phải sống. Còn bao lâu nữa mới đến năm mới đây? Dàu đằng đẵng, rất khó để vượt qua.
Mùa xuân giống như ngày thứ hai vậy.
So với đó, mùa đông có vẻ đáng yêu hơn nhiều.
Mùa đông là cuối năm, cảm giác chỉ cần cố gắng một chút là đến năm sau rồi. Thời điểm này vừa hay vẫn là giai đoạn tin tưởng "Năm mới, mọi chuyện sẽ tốt hơn".
Và sau khi được tắm mình trong trận tuyết lớn này, cô càng yêu mùa đông hơn.
Mùa đông đã được gán cho một ý nghĩa đặc biệt trong lòng cô.
Hạ Huân đã sắp xếp ngôn từ trong lòng rất lâu, muốn nói gì đó với Chu Lưu Quang.
Mãi đến khi đi được nửa đường, cô mới nói: "Cảm ơn quà của cậu, tôi rất thích."
Cô không biết nói lời hoa mỹ, nhưng rất chân thành.
Chu Lưu Quang nói: "Quà của anh trai cậu á, một là không tặng, hai là phải khiến cậu cả đời không quên được."
Giọng điệu cậu lơ đãng, có chút khoe khoang.
Hạ Huân biết bề ngoài cậu đang tự khen, thực chất là không muốn ủy mị. Bề ngoài như muốn được công nhận, thực tế là đang né tránh lời cảm ơn của cô.
Cô cúi đầu khẽ cười.
Lại im lặng đi thêm một đoạn.
Đi ngang qua một nhóm trẻ con ra ngoài chơi ném tuyết, đứa nào cũng ngửa đầu há miệng hứng tuyết ăn, ánh mắt Chu Lưu Quang tối xuống: "Ngày xưa hễ tuyết rơi là tôi và Nguyệt Nha Nhi lại há miệng hứng tuyết ăn, ngây ngô lắm."
Đây là lần đầu tiên cậu nhắc đến em gái mình, lòng Hạ Huân mềm nhũn một cách khó hiểu.
Cô biết cậu nhớ em gái, nhưng không biết an ủi thế nào, suy nghĩ một lát mới nói: "Có lẽ bây giờ thành phố mà Nguyệt Nha Nhi đang ở cũng đang có tuyết rơi, và em ấy cũng đang nhớ về những lần cùng anh trai ăn tuyết hồi nhỏ."
Người cậu nhớ, chắc chắn cũng đang nhớ đến cậu.
Những người chúng ta ngày đêm mong nhớ, rồi sẽ được bình an.
Chu Lưu Quang hiểu ý Hạ Huân, trái tim vốn hơi buồn bã lập tức được an ủi rất nhiều.
...
Tối hôm đó họ vẫn trở về khách sạn trong thành phố.
Không có lý do nào khác ngoài việc căn biệt thự đó chỉ một chiếc giường ra, còn đâu không có gì cả. Trong khi ở khách sạn ít ra đồ vệ sinh cá nhân cũng đầy đủ.
Trên đường về, tuy trời đã tối nhưng không còn kẹt xe, tuyết cũng ngừng rơi, đi nhanh hơn nhiều so với lúc đi.
Đến khách sạn mới mười một giờ.
Hạ Huân vừa vào khách sạn đã chạy thẳng vào phòng mình.
Mặc dù là hai phòng, nhưng dù sao cũng là một căn hộ suite, đêm đã khuya, trai đơn gái chiếc ở chung một không gian, cô luôn cảm thấy không được tự nhiên.
Nhìn thấy dáng vẻ chạy trốn của cô, Chu Lưu Quang vốn dĩ không nghĩ sai, giờ cũng nghĩ sai rồi.
Một luồng nóng rực cháy lên trong người cậu.
Cậu vào luôn phòng tắm xả nước lạnh.
Hạ Huân thì tắm nước nóng.
Khách sạn này quả đúng xứng đáng là khách sạn năm sao. Bồn tắm bên trong sáng bóng, lại còn rất lớn, nằm ba người chắc cũng không thành vấn đề.
Có điều cô chưa bao giờ dùng bồn tắm, lần này cũng không định dùng, vẫn mở vòi sen lên.
Cô đã bị lạnh rất lâu ngoài tuyết, nước nóng xua tan hết cái lạnh trên người.
Trên kệ đá cẩm thạch xếp nào là nến thơm, dầu gội, sữa dưỡng thể, sữa rửa mặt... khá nhiều chai lọ, tiếc là Hạ Huân không dùng đến một nửa số đồ đó.
Cô chỉ gội đầu đơn giản rồi thôi.
Tắm xong cô mới nhớ lần này đến đây, cô không mang theo quần áo để thay. Áo 𝖓-ɢ-ự-𝒸 còn có thể mặc tạm thêm một ngày, nhưng q**n l*t thì không được.
Cô quấn khăn tắm, giặt sạch q**n l*t, rồi dùng máy sấy sấy khô.
Đây cũng là lần đầu tiên cô dùng máy sấy, nhưng thao tác đơn giản, chẳng mấy chốc cô đã quen.
Sấy khô q**n l*t xong mất khá nhiều thời gian, tóc cũng khô được hơn nửa. Nhưng cô vẫn sấy qua vài cái ở chân tóc, sấy khô chân tóc, phần còn lại khô khoảng bảy phần là được.
Làm xong tất cả, cô mặc áo choàng tắm của khách sạn rồi ⅼê.ⓝ ɢ𝐢.ư.ờ𝖓.🌀 nằm.
Song lại trằn trọc không ngủ được.
Buổi tối ăn quá nhiều món nặng mùi, giờ cô thấy hơi khát.
Bây giờ đã hơn mười hai giờ, cậu ngủ rồi chứ?
Cô do dự một lúc, vén chăn ra ngoài uống nước.
Vừa mở cửa đã ngửi thấy mùi khói thuốc.
Phòng khách không bật đèn, cô vừa đi về phía bàn ăn vừa tìm kiếm.
Vài giây sau mới thấy Chu Lưu Quang đang ngồi trên chiếc ghế sofa đơn trước cửa sổ sát đất.
Vừa định quay người vào phòng, cậu đã lười biếng nhìn sang.
| ← Ch. 34 | Ch. 36 → |
