| ← Ch.28 | Ch.30 → |
Khi Chu Tu Thụy trở lại phòng bệnh, y tá vừa truyền dịch cho Chu Lưu Quang xong.
Ông ấy đứng nép sang một bên, đợi y tá ra ngoài mới bước đến gần.
Sắc mặt Chu Lưu Quang tái nhợt, cậu cố hết sức nhấc mí mắt lên nhìn Chu Tu Thụy một cái.
Chu Tu Thụy kéo chiếc ghế cạnh giường cậu ngồi xuống, im lặng một lúc mới mở lời: "Về với chú đi."
Chưa dứt lời, Chu Lưu Quang đã quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ: "Con không muốn về."
Chu Tu Thụy đã đoán trước câu trả lời này, ông ấy suy nghĩ rồi hỏi: "Vì con bé kia à?"
Chu Lưu Quang im lặng không nói.
Chu Tu Thụy nhìn chằm chằm vào một bên gương mặt cậu, hừ lạnh một tiếng: "Đừng tưởng chú không biết con bé đó là ai. Con thừa biết ba con bé là kẻ hại cả gia đình con, vậy mà con còn giúp con bé làm gì?"
"Nhưng cậu ấy là con riêng, cậu ấy vô tội." Chu Lưu Quang quay đầu lại.
"Con bé đúng là con riêng, có điều con bé đã được Triệu Lợi Nguyên nuôi dưỡng nhiều năm. Làm sao con biết tiền học của con bé không phải là tiền kiếm được từ việc bán Nguyệt Nha Nhi mà ra?"
"..." Chu Lưu Quang sững người, im lặng.
Lời này quá tàn nhẫn, còn đau hơn cả dao cứa vào da thịt.
Song Chu Tu Thụy vẫn phải nói tiếp, vì nếu không khoét bỏ thịt thối, vết thương chỉ càng lở loét thêm.
Ông ấy vẫn ép hỏi Chu Lưu Quang: "Sao lại không nói gì?"
"..."
"Con im lặng là vì con biết rõ tất cả, hiểu rõ mọi chuyện, con không thể tự thuyết phục được chính mình nữa." Chu Tu Thụy không hề thương tiếc chọc thủng lớp màn chắn mỏng manh đó.
Chu Lưu Quang lại càng im lặng hơn.
Trước những lời lẽ sắc bén như vậy, mọi điều cậu nói ra đều trở nên quá đỗi nhạt nhòa.
Trước ngày hôm qua, cậu còn có thể tự lừa dối mình rằng cậu tiếp cận cô chỉ vì muốn trả thù.
Thế nhưng khoảnh khắc nghe tin nhóm người đó bắt cô đi, thậm chí chưa tận mắt thấy cảnh tượng cô gặp nạn, cậu đã không còn khả năng tự lừa dối nữa.
Ngay cả khi cô là con gái ruột của kẻ thù, cậu cũng chẳng còn bận tâm.
Ân oán đời trước, hãy để đời trước tự giải quyết.
Vốn dĩ đã hạ quyết tâm, thế mà những lời của Chu Tu Thụy lại khiến lòng cậu giày vò và đau đớn hơn.
Ai có thể thấu hiểu được cảm giác kêu trời không thấu, gọi đất chẳng hay đó?
Tiến một bước, cả hai cùng tổn thương, lùi một bước, hối hận không kịp...
"Ring——" Chiếc điện thoại dưới gối bỗng reo lên.
Tiếng chuông này đã cứu Chu Lưu Quang khỏi tình thế buộc phải đối mặt với sự tra hỏi của Chu Tu Thụy.
Cậu nhấc điện thoại lên, thấy đó là tin nhắn Q. Q, cậu bấm thẳng vào từ màn hình khóa.
Mở ra xem, không ngờ đó lại là một đoạn tin nhắn dài mà Hạ Huân gửi:
[Lưu Quang (tôi gọi cậu như vậy được không, nghe thân thiết hơn một chút), tin nhắn này chủ yếu là muốn cảm ơn cậu vì ngày hôm qua đã cứu tôi.
Cậu biết không, từ nhỏ tôi đã rất thiếu cảm giác an toàn.
Ba dượng thường xuyên đánh tôi, còn đánh cả mẹ tôi nữa, hồi đó ngày nào tôi cũng sống trong sợ hãi, lo lắng.
Sau này mẹ tôi bị ba dượng đánh đến mức phải bỏ đi, ba dượng cũng trốn nợ mà rời khỏi nhà, tôi không còn sợ bị đánh nữa, nhưng đồng thời lại mất đi mẹ.
Tôi và bà nương tựa vào nhau, hai bà cháu không tiền bạc lại còn đau ốm, cậu có thể tưởng tượng được cuộc sống khó khăn đến mức nào không?
Tôi kể những điều này không phải để than thân trách phận.
Mà là muốn cậu biết, sự xuất hiện của cậu đối với một người như tôi quan trọng đến dường nào.
Có sự bảo vệ của cậu, tôi mới có thể yên tâm học hành.
Cậu bảo tôi đừng để ý đến ánh mắt người khác, tôi mới bắt đầu học cách tôn trọng lại chính mình.
Cậu nói con gái nên kiêu hãnh một chút, tôi mới dám lén lút ưỡn п🌀ự·🌜 đối mặt với những người từng làm tổn thương tôi.
...
Thật sự rất cảm ơn cậu đã xuất hiện trên đời này.
Nhưng ngoài lời cảm ơn, tôi còn muốn nói với cậu, xin lỗi.
Xin lỗi, cậu khiến tôi ngày càng tốt hơn, nhưng tôi lại luôn làm cậu bị thương.
Bây giờ nghĩ lại, từ khi cậu chuyển đến đây, lần nào cậu đánh nhau cũng là vì tôi.
Tôi không có khả năng bảo vệ cậu, nhưng lại hết lần này đến lần khác đẩy cậu vào nguy hiểm. Hai người ở bên nhau nên có qua có lại, tôi cứ mãi nhận về, điều này là không đúng.
Tôi không thể nào đối diện với cậu thương tích đầy mình nữa.
Vết cắn hôm đó của cậu gần như đã mờ hết rồi, tôi nghĩ thỏa thuận của chúng ta cũng không nên tiếp tục nữa. (À mà đêm đó cậu nói sau này tôi phải nghe lời cậu, tôi còn tưởng cậu sẽ làm khó tôi. Bây giờ nghĩ lại thì ra tôi đã lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử. )
Lưu Quang, mong cậu có thể tìm được những người bạn thật sự bảo vệ cậu. ]
Chu Tu Thụy ngồi bên cạnh nhìn Chu Lưu Quang đọc tin nhắn trên điện thoại, lúc thì cười rạng rỡ, lúc lại cau mày lo lắng.
Trong lòng ông ấy bỗng dấy lên một dự cảm khó tả.
Chưa kịp nghĩ xong, Chu Lưu Quang đột nhiên vùng vẫy muốn ngồi dậy khỏi giường.
Chu Tu Thụy phản ứng rất nhanh, "vụt" một cái đã đứng dậy chặn cậu lại.
Cậu rút phăng kim truyền dịch, ⓜ·á·𝖚 theo đó trào ra. Vừa cử động, không ngoài dự đoán vết thương bị rách toạc, làm loang một mảng đỏ trên áo.
Nhưng cậu mặc kệ, một lòng muốn bước ra ngoài.
Chu Tu Thụy ôm chặt lấy cậu, không cho cậu cử động, lớn tiếng mắng: "Con điên rồi hả?"
Chu Lưu Quang cụp mắt xuống, thản nhiên nói: "Con phải đi tìm cậu ấy."
"Bây giờ con không thể ra ngoài!" Chu Tu Thụy chỉ thấy thái dương mình đau nhói.
Quý Thiên Nhai thấy cảnh này qua ô cửa kính, cậu ta đi vào. Vừa nhìn thấy vết ɱ●á●ц loang ra trên áo Chu Lưu Quang, cậu ta vội vàng cùng Chu Tu Thụy giữ chặt cậu lại: "Mày bị cái quái gì vậy hả?"
"Tao phải đi tìm cậu ấy!" Cậu có vẻ hơi mất bình tĩnh.
Quý Thiên Nhai cũng nổi nóng: "Tìm! Tìm! Tao đi tìm cho mày, nói xem tìm ai!"
Chu Lưu Quang không trả lời, chỉ cắm đầu bước ra ngoài.
Chu Tu Thụy nheo mắt, lạnh lùng nói: "Chú biết con bé ở đâu, chú sẽ tìm cho con."
Lời này khiến Chu Lưu Quang lấy lại được chút lý trí, cậu lập tức dừng bước, quay sang nhìn Chu Tu Thụy.
Chu Tu Thụy đang cố nén cơn giận: "Con muốn gặp con bé, được thôi. Nhưng bây giờ con phải quay lại giường nằm yên cho chú. Nếu con còn làm loạn nữa, chú tìm được con bé cũng không cho con gặp, không tin thì con cứ thử xem."
"..."
Không khí ngưng đọng trong giây lát.
Quý Thiên Nhai nín thở chờ phản ứng của Chu Lưu Quang.
Không ngờ Chu Lưu Quang, người vốn luôn cứng rắn đối đầu, lại đột nhiên không làm loạn nữa, mà ngoan ngoãn nằm trở lại giường bệnh, còn tự kéo chăn đắp lên người.
Lúc này cơn giận của Chu Tu Thụy mới nguôi ngoai đôi chút.
Ông ấy bước ra khỏi phòng bệnh, đi gọi y tá.
Vì không yên tâm về tình hình ở đây nên ông ấy để trợ lý ở lại bệnh viện, còn mình tự lái xe đi tìm người.
Không ngờ vừa lái xe ra khỏi cổng bệnh viện, ông ấy đã thấy cô ở ngay cạnh cổng.
Cô thu mình, ôm gối ngồi trên mép vỉa hè cạnh bệnh viện, dáng vẻ nhỏ nhắn, ɱề●ⓜ ɱ●ạ●ı như một khối tròn.
Ánh mặt trời gay gắt chiếu thẳng vào cô, ngay bên cạnh là bóng cây râm mát, nhưng cô lại cố chấp ngồi dưới nắng, chiếc áo trắng phản chiếu một lớp ánh sáng mờ ảo.
Chu Tu Thụy dừng lại rất lâu, rồi mới mở cửa xe, bước đến bên cạnh cô.
Cảm nhận có bóng người đổ xuống, cô ngước đầu lên.
Vừa thấy là Chu Tu Thụy, cô hoảng hốt khoảng một giây, vội vàng đứng dậy, gọi một tiếng: "Chú."
Tiếng "Chú" này khiến Chu Tu Thụy cảm thấy lòng mình se lại.
Tối qua sau khi nhận được điện thoại của Chu Lưu Quang, ông ấy đã vội vã chạy đến đây. Tuy nhiên lại không có vé máy bay phù hợp, vì vậy ông ấy và trợ lý đã thay phiên nhau lái xe suốt mười tiếng đồng hồ mới đến nơi. Sau khi thấy tình trạng của Chu Lưu Quang, ông ấy cảm thấy mệt mỏi về cả thể xác lẫn tinh thần.
Ông ấy đồng ý cho Lưu Quang quay về trấn Hợp Hoan, nơi chất chứa những nỗi đau này, vì hy vọng cậu có thể tìm lại chính mình.
Thế nhưng khi ông ấy nhìn thấy Chu Lưu Quang nằm trên giường bệnh, ông ấy cảm thấy Chu Lưu Quang đã hoàn toàn đánh mất bản thân.
Song giờ đây, khi đối diện với ánh mắt của Hạ Huân, ông ấy hợt nhận ra, chẳng có gì là đánh mất hay tìm lại, Chu Lưu Quang chỉ là bị níu giữ lại.
Bị đôi mắt trong veo này níu giữ lại.
Nhưng tại sao lại cứ phải là cô cơ chứ.
Đúng là số phận trớ trêu.
Chu Tu Thụy không thể đối diện với cô lâu hơn nữa, ông ấy quay mặt đi, lạnh nhạt nói: "Lưu Quang muốn gặp cháu."
Mắt Hạ Huân sáng lên, rồi nhanh chóng tối lại: "Nhưng mà..."
"Cháu đã gửi tin nhắn cho nó phải không." Chu Tu Thụy chậm rãi nói: "Sau khi đọc xong, tâm trạng nó không được ổn lắm, cháu vào an ủi nó một chút."
Ông ấy không hề hỏi cô điều gì, nhưng đã sớm đưa ra kết luận của riêng mình. Một người như vậy chắc chắn rất phù hợp để đàm phán trên thương trường, quá sức áp bức.
Hạ Huân không chút khí thế đáp: "Dạ vâng."
Chu Tu Thụy tiếp tục nói: "Chú không rảnh quan tâm chuyện của đám nhóc bọn cháu, cháu chỉ cần nhớ một điều, Lưu Quang không thuộc về thế giới này của cháu, tiền đồ của nó vô cùng xán lạn, chú không mong muốn bất cứ ai cản bước nó."
Nói xong, Chu Tu Thụy nhìn vào mắt Hạ Huân, cố gắng tìm kiếm phản hồi.
Nhưng Hạ Huân chỉ lặng lẽ cụp mắt xuống, không thể nhìn rõ cảm xúc.
Nói đến đây là đủ, ông ấy không nói thêm nữa.
Sau đó, ông ấy quay lại xếp hàng tìm chỗ đỗ xe, còn Hạ Huân tự mình đi lên lầu.
Khi cô bước vào cửa, bác sĩ vừa xử lý xong vết thương bị rách của Chu Lưu Quang. Vừa thấy Hạ Huân, Quý Thiên Nhai khôn ngoan đi theo bác sĩ ra ngoài.
Chu Lưu Quang tựa lưng vào đầu giường, liếc nhìn cô, hất cằm: "Lại đây."
Hạ Huân bước đến.
Chu Lưu Quang nhìn chằm chằm vào mặt cô, ánh mắt tối lại: "Lại khóc nữa à?"
Hạ Huân tránh ánh mắt cậu: "Không."
Chu Lưu Quang đưa tay kéo cánh tay cô: "Tôi không tin, để tôi xem nào."
Hạ Huân né tránh một chút: "Tôi đi rót cho cậu ly nước nhé."
Chu Lưu Quang không chịu, cậu kéo mạnh cô một cái, dùng chính cánh tay đang truyền dịch để kéo. Hạ Huân giật mình, vội vàng gỡ tay cậu xuống: "Cậu đừng làm bừa nữa, bị hồi má●υ thì sao."
Làm sao cô cản được cậu.
Cô vừa quay đầu lại, cậu đã nhanh tay lẹ mắt véo cằm cô, đánh giá một lượt rồi nói: "Chắc chắn là đã khóc."
Cô nói: "Tôi không khóc."
Cậu buông cô ra: "Cậu nói không thì thôi vậy, dù sao tôi cũng biết là cậu đã khóc."
Cô mím môi, vẻ mặt bất lực.
Cậu nhanh chóng hỏi tiếp: "Nói xem, tại sao lại khóc?"
Hạ Huân không nhìn cậu, thản nhiên nói: "Tôi đi rót nước cho cậu."
"..." Chu Lưu Quang im lặng, nhìn chằm chằm vào bóng dáng bận rộn của cô.
Từ lúc bước vào, cô đã cố tình tránh né ánh mắt của cậu.
Cô đang trốn tránh điều gì?
Cảm giác bị giấu giếm này khiến cậu bỗng thấy lòng mình hoang mang.
Cô nhanh chóng mang đến một ly nước, nhưng Chu Lưu Quang không nhận: "Tôi không thích ấp a ấp úng, có gì thì nói thẳng, có hiểu lầm thì giải quyết, đừng vì ngại nói mà khiến cả hai đều không thoải mái."
Lúc này Hạ Huân mới chịu nhìn cậu.
Biểu cảm của cậu rất nghiêm túc.
Cô chợt cảm thấy mình cũng nên thẳng thắn hơn.
Cô đặt ly nước lên tủ thấp, chống tay ra sau, tựa vào thành giường: "Chỉ là tôi thấy áy náy quá, lần này cậu bị thương nặng thật."
Chu Lưu Quang nhìn cô thật sâu: "Chỉ có vậy thôi sao?"
Hạ Huân xoắn nhẹ ngón tay, bĩu môi nói: "Tôi gửi tin nhắn cho cậu rồi mà."
Chu Lưu Quang không nói gì, vài giây sau đột nhiên bảo: "Lại đây."
Cô quay mặt lại, hỏi: "Làm gì?"
Cậu mất kiên nhẫn: "Bảo cậu lại đây thì lại đây."
Cô khựng lại, mím môi nhích lại gần giường cậu hơn.
"Lại gần nữa."
Cô lườm cậu đầy hờn trách, nhưng không phản kháng, vẫn miễn cưỡng tiến thêm hai bước.
Sau đó cô nghe cậu nói: "Cúi đầu xuống."
Cô sững sờ: "Hả?"
"Sao nói chuyện với cậu khó khăn thế." Cậu thở dài, "Tôi bảo cậu cúi đầu xuống."
Hạ Huân vô cùng khó hiểu, nhưng vẫn lơ mơ làm theo.
Cô khom lưng, cúi đầu xuống.
Cậu đột nhiên đưa tay ra, xoa nhẹ lên đầu cô hai cái.
Cô ôm đầu, bật thẳng người dậy: "Cậu làm gì vậy?"
"Đây là lời đáp lại của tôi với đoạn tin nhắn dài ngoằng kia của cậu." Chu Lưu Quang nói.
Hạ Huân ngây người, sau khi hiểu ra, sống mũi cô bỗng cay xè——
Thời thơ ấu của cô khổ sở, gian nan lớn lên, không dám kêu đau.
Cô nương tựa vào bà, không tiền bạc cũng chẳng đủ khỏe mạnh, còn thường xuyên bị bắt nạt.
Cô hỏi cậu, những điều cô trải qua, cậu có thể tưởng tượng được không? Cậu có thể.
Vì vậy, xoa đầu một cái nhé."
Hạ Huân mỉm cười với Chu Lưu Quang.
Chu Lưu Quang thấy nụ cười này của cô thật ngốc nghếch. Cậu tựa đầu ra sau, hơi nhướng cằm nhìn cô.
Cậu không cười, thậm chí còn có chút khinh thường nhẹ, nhưng vẫn có thể thấy rằng cậu cũng đang rất vui.
Chu Tu Thụy ngoài cửa đã nhìn thấy hết mọi chuyện.
| ← Ch. 28 | Ch. 30 → |
