Truyện:Thuốc Lá Và Dâu Tây - Chương 28

Thuốc Lá Và Dâu Tây
Trọn bộ 63 chương
Chương 28
0.00
(0 votes)


Chương (1-63)

Triệu Lan và Thương Thiên Đông tìm thấy Chu Lưu Quang tại nhà thi đấu bóng rổ trong nhà.

Chu Lưu Quang đã bồn chồn, rối bời cả ngày.

Sau khi tan học, cậu thậm chí còn chưa ăn cơm mà đã đi đánh bóng rổ, mãi đến giờ vào lớp cậu vẫn chưa về.

Trong nhà thi đấu rộng lớn chỉ có một mình cậu.

Triệu Lan và Thương Thiên Đông chạy đến tìm, tiếng bước chân khiến Chu Lưu Quang ngoảnh lại nhìn một cái.

Thấy đó là Triệu Lan và Thương Thiên Đông, cậu lại tiếp tục chơi bóng.

"Xảy ra chuyện lớn rồi Lưu Quang, mau dừng lại!" Thương Thiên Đông gấp gáp nói.

Triệu Lan phụ họa: "Cậu mau đi cứu Hạ Huân đi!"

Câu nói này khiến một cú ném ba điểm đẹp mắt, vốn có thể vào rổ, lại xoay một vòng quanh vành rồi rơi xuống đất.

Quả bóng rổ nảy "Bụp— bụp— bụp" trên sàn, tựa như đang đập vào tim người.

"Tôi tôi tôi... gặp Hạ Huân ở cổng trường, thấy người đi cạnh cậu ấy quen mắt, nghĩ mãi mới nhớ ra, đó là... là em gái kết nghĩa khóa dưới được Ân Ô Thiến nhận. Tôi nhớ ra thì đã muộn, giờ Hạ Huân bị đưa đi rồi!"

Triệu Lan vốn đã lắp bắp vì sợ hãi và lo lắng, mấy câu sau càng nói càng nhỏ, bởi vì đang nói dở, Chu Lưu Quang đột nhiên sải bước đến gần.

Cô ta vô thức lùi lại, mặt Chu Lưu Quang đanh lại, túm lấy cổ áo cô ta: "Cậu nói lại lần nữa!"

Triệu Lan sợ hãi, tim giật thót.

Đây là lần đầu tiên cô ta biết khuôn mặt "như muốn ăn tươi nuốt sống người ta" trông sẽ như thế nào.

Triệu Lan cố gắng thanh minh cho mình: "Tôi thề là tôi thực sự không biết chuyện này, nếu không tôi đã không đến nói với cậu. Đợt này Ân Ô Thiến 𝒸ặ.ρ κ.è với một gã tên là anh Cẩu, cô ta từng nói muốn bán Hạ Huân, chuyện này tớ đã nhắc nhở Hạ Huân từ lâu rồi."

Vừa nghe câu này, Chu Lưu Quang đột nhiên đứng khựng lại, hồn vía cứ như bị rút khỏi cơ thể.

Thương Thiên Đông ở bên cạnh cuống quýt đi vòng quanh, nhưng không chen vào được câu nào. Thấy Chu Lưu Quang ngây người, cậu ấy vội vàng đẩy cậu ấy một cái: "Cậu ngốc rồi à? Gọi cảnh sát hay tự giải quyết, cậu nói một lời đi!"

Vừa dứt lời, Thương Thiên Đông lập tức sững sờ. Bởi vì Chu Lưu Quang quay đầu nhìn cậu ấy một cái, ánh mắt ấy chất chứa nỗi sợ hãi không đáy.

Mãi một lúc lâu sau Chu Lưu Quang mới chớp mắt, rồi bình tĩnh lại hỏi Triệu Lan: "Cậu biết cậu ấy bị đưa đi đâu không?"

Triệu Lan mím môi lắc đầu.

Cậu im lặng ba giây, sau đó rút điện thoại ra, vừa bấm số vừa bước ra ngoài.

Điện thoại được kết nối, cậu không nói "Alo", mà đi thẳng vào vấn đề: "Hạ Huân bị anh Cẩu đưa đi rồi. Mày gọi điện cho ba mày ngay, xem có thể tìm người giúp được không."

Đối phương nói gì đó.

Cậu nói: "Được, mày đến cổng trường ngay đi."

Trong lúc nói chuyện, cậu đã đi đến cửa nhà thi đấu bóng rổ.

Bên ngoài trời vẫn đang mưa như trút nước, kèm theo gió lớn đủ sức bẻ gãy cành cây.

Triệu Lan và Thương Thiên Đông đều khựng lại.

Chu Lưu Quang lao thẳng vào màn mưa.

Hai người họ đành cắn răng chạy theo.

Đến cổng trường thì bắt được taxi, không lâu sau, Quý Thiên Nhai chạy như điên từ trường ra.

Vừa chạy đến bên này, cậu ta hỏi: "Tao gọi điện cho ba tao rồi, giờ chúng ta đi đâu?"

Giữa trời mưa, giọng nói cứ như một tiếng hét.

Chu Lưu Quang lên taxi, Quý Thiên Nhai đi theo sau và chui vào.

Thương Thiên Đông và Triệu Lan cúi người nói: "Hai bọn tôi tới đồn công an đây, có gì liên lạc ngay nhé."

Chu Lưu Quang co mình lại, thu mình vào một góc, nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ một cách ngây dại.

Quý Thiên Nhai nói thay cậu "Hai cậu đi nhanh đi", rồi đóng cửa xe lại.

Tài xế hỏi: "Hai cháu đi đâu?"

"..." Quý Thiên Nhai nhìn Chu Lưu Quang.

Cậu vẫn không nói gì, giữ nguyên tư thế vừa lên xe, nhìn ra ngoài cửa sổ.

Quý Thiên Nhai không tin nổi, cậu ta l**m môi, chửi thầm một tiếng "↪️·𝒽ế·ⓣ tiệt".

Cậu ta cảm nhận được Chu Lưu Quang đang ⓡ⛎*n 𝓇*ẩ*y, giống như cái ⓡ⛎_𝓃 𝐫_ẩ_ÿ co ro vì lạnh giữa mùa đông.

Cậu ta không hiểu.

Có cần phải lo lắng đến mức này không?

Tài xế hỏi lại lần nữa: "Cậu bé, rốt cuộc là đi đâu?"

Quý Thiên Nhai đang định nói gì đó thì Chu Lưu Quang đột nhiên rút điện thoại ra, gọi thêm một cuộc nữa.

Lần đầu tiên, không có ai bắt máy.

Cậu nhanh chóng gọi lần thứ hai.

Lần thứ hai vẫn không kết nối được.

Thế là cậu gọi lần thứ ba, lần này kết nối được, giọng cậu khản đặc, vừa mở miệng đã có hơi nghẹn ngào: "Chú ơi, chú giúp cháu..."

Đối phương nói gì đó.

Cậu hít sâu một hơi, п🌀♓ℹ️-ế-𝖓 𝓇-ă𝖓-ɢ nói: "Chú đưa điện thoại cho chú ấy, bây giờ, ngay lập tức. Nếu không cuộc gọi tiếp theo chú ấy nhận được sẽ là điện thoại báo đi nhận xác cháu đấy."

Nói xong, cậu cúp máy, không chừa chút đường lui nào.

Quý Thiên Nhai nhìn sững sờ, một lúc sau cười gượng: "Đại ca ơi, nhờ người ta thì thái độ có thể tốt hơn được không. Mày gọi thêm vài tiếng 'chú' nữa, biết đâu..."

Chưa nói xong, điện thoại lại đổ chuông.

Tay Chu Lưu Quang 𝐫ⓤ·𝓃 ⓡ·ẩ·🍸 dữ dội, nên khi vuốt màn hình để nghe máy, cậu bị chậm mất một nhịp.

Điện thoại kết nối, không đợi đối phương nói, cậu đã mở lời đi thẳng vào vấn đề.

Quý Thiên Nhai im lặng lắng nghe cậu nói chuyện điện thoại.

Không khó để đoán, người ở đầu dây bên kia chính là nhân vật lớn có thể cân cả giới xã hội đen lẫn chính quyền, chú ruột của Chu Lưu Quang.

Chu Lưu Quang gọi cuộc điện thoại này hơn một phút.

Khi cuộc gọi kết thúc, trời bên ngoài cũng tạnh mưa.

Điều này dường như mang một ý nghĩa nào đó.

Quả nhiên năm phút sau, Quý Thiên Nhai nhận được điện thoại của ba mình: "Hỏi thăm được rồi, nghe chú Lưu nói, bọn chúng đang ở Quán bi-a Đại Phát, chợ Lợi Dân."

Hơn mười phút sau.

Giữa sự hỗn loạn, Hạ Huân gian nan ngước mắt lên, lúc này mới nhìn rõ khuôn mặt của Chu Lưu Quang qua màn nước mắt nhòe nhoè.

Chu Lưu Quang nhìn cô, quai hàm căng cứng, không nói một lời.

Đi theo phía sau Chu Lưu Quang còn có Quý Thiên Nhai.

Chắc hẳn họ đã rất vất vả mới xông vào được, quần áo và tóc tai đầy vết tích đánh nhau, trên người cũng đầy vết thương dính ⓜ*á*ц, người nào người nấy đều tả tơi, thảm hại hơn cả ma từ địa ngục bò ra.

Hạ Huân chợt thấy sống mũi cay xè.

Không phải vì cuối cùng cũng có người đến cứu cô, mà là vì cô cảm nhận được sự đau đớn của họ.

Đúng lúc này, một đám người cầm gậy gộc tràn vào từ bên ngoài, ai nấy mặt mũi đều bầm tím, người đứng đầu vừa ôm cái mũi đang chảy ⓜá·⛎ vừa chửi rủa: "Anh Cẩu, bọn em đã cố gắng hết sức chặn lại, nhưng mà..."

Anh Cẩu giận dữ ném mạnh một chiếc ghế ra ngoài: "Bọn mày ăn hại à, đánh bật hết chúng ra ngoài cho tao!"

Chưa dứt lời, phía sau Quý Thiên Nhai đột nhiên có người giơ gậy lên.

Hạ Huân hét lớn trong hoảng loạng: "Cẩn thận!"

Quý Thiên Nhai vừa định quay đầu lại, một bóng đen đã chắn chắn chắn trước mặt cậu ta.

"Bụp" một tiếng, cây gậy đập mạnh vào vai sau của Chu Lưu Quang.

Quý Thiên Nhai kinh hoàng sợ hãi: "Mẹ nó!"

Chu Lưu Quang bị cú đánh này làm cho loạng choạng mấy bước, cậu vịn vào lưng ghế sô pha mới không ngã xuống đất.

Thấy vậy, tất cả người của bên lão Cẩu đều ào ào xông tới.

Quý Thiên Nhai vớ lấy một chai rượu, lao vào nghênh chiến.

Thấy vậy, Hạ Huân cố gắng đứng dậy khỏi sô pha. Nhưng lại có người đang đè cô, cô đạp chân vùng vẫy, càng như vậy càng khiến cô trông thảm hại hơn.

Nhìn cô như thế, cảm xúc trong lòng Chu Lưu Quang trào lên như suối.

Tự trách, hối hận, xót xa, muốn hủy diệt... không một từ nào có thể diễn tả hết ánh mắt của cậu.

Ân Ô Thiến nhân cơ hội này, lảo đảo đến bên cạnh Hạ Huân.

Cô ta cầm một mảnh vỡ chai rượu bị rơi, nhìn chằm chằm vào mặt Hạ Huân, ánh mắt như tẩm độc.

Hạ Huân linh cảm rằng cô ta sắp làm gì mình.

Song cô vẫn nhìn thẳng vào cô ta, không còn rơi nước mắt nữa.

Trong mắt cô ánh lên một sự kiên cường mà Ân Ô Thiến chưa từng thấy.

Ánh mắt không còn sợ hãi, cho dù có bị hủy hoại đi chăng nữa, vì đã có người chống lưng.

Ân Ô Thiến đ●â●ⓜ mạnh xuống.

Chu Lưu Quang lao tới, ôm chặt lấy Hạ Huân.

Mảnh thủy tinh cứ thế găm vào vai trái của Chu Lưu Quang.

〽️á_ц loang ra từ lớp vải trắng, tạo thành một mảng màu đỏ chói mắt.

Hạ Huân nhìn mọi thứ xảy ra một cách khó tin, cô mở to mắt, rất lâu sau mới phản ứng lại, liều mạng đẩy cậu ra, hét lớn: "Cậu... tôi không cần cậu nữa... làm ơn, cậu mau đi đi! Cậu đừng cứu tôi nữa, cậu cứu chính mình đi!"

Cô gào thét đến lạc giọng, gân xanh trên cổ nổi lên, chưa bao giờ cô 𝐦ấ.t 🎋.❗.ể.𝐦 s.🔴á.✞ đến thế.

Chu Lưu Quang cố nén đau ngước nhìn cô, dành cho cô một nụ cười an ủi.

Cô không biết cậu mãn nguyện đến nhường nào.

Cậu vốn đã tự trách, hối hận muốn ⓒ♓ế*t. Rõ ràng sáng nay cô đã nói với cậu tất cả, là cậu quá chủ quan, không nghĩ Ân Ô Thiến có thể gây ra sóng gió gì. Nếu không phải cậu không coi trọng chuyện đó, thì đã không xảy ra tất cả những điều này.

Cô không biết, khi Triệu Lan nói ra cái từ "bán" ấy, cậu đã 🌜ⓗ·ế·✞ một lần rồi.

Từ này giống như một viên đạn, lúc Nguyệt Nha Nhi bị bắt cóc nó chỉ sượt qua da thịt cậu, găm vào tim mẹ cậu, còn lần này nó bắn thẳng vào giữa trán cậu.

Cậu không thể giành lại cô từ tay những kẻ này, vậy thì chỉ có thể đứng chắn trước mặt cô.

Cậu rất cam lòng.

......

"Cảnh sát đến rồi!"

Đột nhiên bên ngoài có người hét lớn.

Ngay sau đó, Thương Thiên Đông, Triệu Lan và bảy tám cảnh sát có súng ùa vào phòng.

Hạ Huân ôm chặt lấy Chu Lưu Quang, gào lên như phát điên: "Mọi người mau cứu cậu ấy, mau gọi 112 cứu cậu ấy!"

"..."

***

Tí tách, tí tách.

Ngoài cửa sổ, mưa lại bắt đầu rơi. Tiếng nước té lên khi ô tô lướt qua mặt đường, tiếng chuông xe đạp, tiếng nhạc phát ra từ tiệm cắt tóc đối diện, tất cả hòa quyện vào tiếng mưa, hỗn độn và vô trật tự.

Trong phòng, Hạ Huân vừa khóc vừa gọi tên Chu Lưu Quang: "Chu Lưu Quang, Lưu Quang, Lưu Quang... A Dục..."

Chu Lưu Quang gian nản ngẩng đầu khỏi người cô, cố gắng gượng nói: "Tôi đây."

Má*⛎ sẽ ngừng chảy, vết thương sẽ đóng vảy, nỗi đau sẽ tan biến.

Nhưng có những chuyện sẽ mãi mãi cộng hưởng cùng nhịp đập của trái tim.

Gió thổi qua, gió ghi nhớ. Mưa rơi xuống, mưa cũng ghi nhớ.

May mắn thay cảnh sát đã đến kịp thời, ngăn chặn được những chuyện hoang đường và khủng khiếp hơn xảy ra.

Chu Lưu Quang được đưa đến bệnh viện.

May là vết thương Ân Ô Thiến gây ra không nguy hiểm đến tính mạng, chỉ bị mất ⓜá.𝖚 quá nhiều.

Song cộng thêm vết thương cũ từ vụ ở "Bình Tụ", cậu vẫn phải nhập viện điều trị.

Quý Thiên Nhai cũng không được yên, toàn thân đầy thương tích, nhưng vẫn đỡ hơn Chu Lưu Quang nhiều, chỉ cần bôi thuốc và xử lý vết thương ngoài da là được.

Anh Cẩu, Ân Ô Thiến và đám người kia đều bị bắt đi hết, bao gồm cả cô gái dẫn đường cho Hạ Huân, không một ai chạy thoát được.

Hạ Huân và Quý Thiên Nhai đều đã hoàn thành việc lấy lời khai.

Khi kết thúc, trời đã qua rạng sáng ngày hôm sau. Ba của Quý Thiên Nhai đang đợi ở cổng để đón họ.

Thấy mặt mày, т·♓â·ռ 𝖙𝒽·ể con trai mình đầy vết thương, ba của Thương Thiên Nhai nhất thời cũng bực mình, mắng vài câu th* t*c, nói rằng mấy thằng ranh con kia gan trời mới dám động đến con trai ông ta.

Ông ta nhìn đôi mắt sưng h·ú·p vì khóc của Hạ Huân, biết cô là nhân vật chính của vụ việc này, nên tiện miệng an ủi một câu: "Cô bé cứ yên tâm, thằng nhóc họ Chu kia có người chống lưng, đám khốn nạn này không đứa nào thoát được đâu."

Hạ Huân khẽ nhếch môi cười, không đáp lời.

Lúc nãy ở đồn công an, Ân Ô Thiến đòi gặp cô.

Hạ Huân hiểu, Ân Ô Thiến thấy sự việc đã lớn chuyện nên muốn cầu xin cô nương tay, bỏ qua cho cô ta.

Ân Ô Thiến đi học muộn một năm, hiện đã đủ 19 tuổi.

Pháp luật sẽ không dung thứ cho bất kỳ kẻ có tội nào. Cô ta đi đến bước đường này thì chỉ có thể tự trách mình.

Hạ Huân không rảnh rỗi để đi xem trò cười của cô ta, càng không rộng lượng đến mức tha thứ.

Cô chỉ biết rằng, từ giây phút này trở đi, cuộc đời của họ sẽ hoàn toàn khác biệt, và cô là người đang bước về phía ánh sáng.

Cô và Quý Thiên Nhai mua bữa sáng rồi đến bệnh viện.

Thương Thiên Đông và Triệu Lan đang trông ngoài cửa phòng bệnh của Chu Lưu Quang.

Ngoài ra còn có một người đàn ông mặc vest màu bạc, Hạ Huân do dự một chút rồi mới bước đến gần.

Vừa tới cửa, một người đàn ông mặc âu phục đen, phong thái ngút trời đẩy cửa bước ra.

Hạ Huân chạm mặt ông ấy.

Ánh mắt ông ấy nhẹ nhàng nhìn Hạ Huân, đánh giá từ trên xuống dưới rồi nói: "Cháu là Hạ Huân phải không?"

Là câu hỏi, nhưng mang ngữ điệu khẳng định.

Hạ Huân nhìn thẳng vào mắt ông ấy: "Vâng, cháu là Hạ Huân ạ.

Chu Tu Thuỵ "Ừm" một tiếng trầm thấp, nói với cô: "Chúng ta nói chuyện chút."

Hạ Huân đi theo Chu Tu Thuỵ ra hành lang.

Chu Tu Thuỵ cởi một nút áo sơ mi, nới lỏng cà vạt, say đó lấy từ túi áo vest ra một điếu xì gà.

Chiếc bật lửa kim loại châm thuốc, ông ấy rít một hơi, từ từ nhả khói.

Hạ Huân im lặng nhìn ông ấy.

Rõ ràng ông ấy không làm gì cả, nhưng mọi cử chỉ đều toát ra áp lực đáng sợ.

Khi rít điếu thuốc thứ hai, Chu Tu Thuỵ quay mặt sang hỏi: "Ba cháu là Triệu Lợi Nguyên à?"

Chu Tu Thuỵ đã có thể gấp rút đến đây chỉ sau một đêm.

Chắc chắn ông ấy đã nắm rõ mọi chuyện xảy ra ở đây, bao gồm cả thân phận của Hạ Huân.

Lâu rồi không nghe thấy cái tên này, Hạ Huân cố nén cảm xúc bất thường trong lòng, rồi mới trả lời: "Vâng ạ."

Nghe vậy, Chu Tu Thuỵ nhìn Hạ Huân thật sâu, rồi đưa xì gà lên miệng rít một hơi nữa. Khói thuốc lượn lờ, ông ấy dùng tay phẩy khói trước mắt.

Hạ Huân ngoan ngoãn nhìn ông ấy.

Ông ấy và Chu Lưu Quang không giống nhau lắm, nhưng cũng nghiêm nghị: "Lần này cháu đã khiến nó bị thương rất nặng."

Đó là một lời trách móc.

Lòng Hạ Huân càng áy náy hơn, cô không kìm được mà cúi đầu: "Cháu xin lỗi."

Chu Tu Thuỵ dứt khoát nói: "Không cần."

Ông ấy cười: "Chỉ cần sau này cháu tránh xa nó ra là được."

Hạ Huân ngơ ngác ngẩng đầu.

Chu Tu Thuỵ nhìn thẳng vào cô: "Hai đứa không cùng một thế giới. Lưu Quang đến đây chỉ để điều chỉnh tâm trạng, nó muốn đi lúc nào cũng được. Nó không cần bạn bè, bất kỳ tình cảm dư thừa nào đối với nó cũng là một gánh nặng."

Ông ấy nói thẳng thừng, không hề nể nang. Mỗi lời thốt ra, nỗi buồn trên khuôn mặt Hạ Huân lại đậm thêm một phần.

Nhưng cô chỉ lặng lẽ buồn bã, ngoan ngoãn tự mình chấp nhận mọi thứ, không hề có ý phản kháng hay oán trách.

Chu Tu Thuỵ không chịu được ánh mắt đó, quay mặt đi, ném lại một câu: "Cháu đã gây cho nó quá nhiều rắc rối rồi, sau này xin đừng làm phiền nó nữa."

Nói xong, ông ấy rời đi.

Hạ Huân đứng sững tại chỗ, cố gắng tiêu hóa những lời nói đó.

Cô ngẩng đầu nhìn lên, tia nắng đầu tiên của buổi sáng xuyên qua cửa sổ chiếu vào, nhưng cô lại đang đứng ở nơi cách ánh sáng một mét.

Chỉ cần nhìn thấy ánh sáng, sẽ xuất hiện hy vọng.

Không nhất thiết phải đứng trong ánh sáng mới được cứu rỗi, đúng không?

Cô nhớ lại ngày đó Chu Lưu Quang cắn vào vai cô, nói "Ở bên tôi, cậu sẽ phải chịu tổn thương và không có kết cục tốt đẹp đâu."

Đây không phải là lời nói đùa.

Mà là cậu phải chịu tổn thương và không có kết cục tốt đẹp.

Nghĩ đến đây, Hạ Huân bật cười thành tiếng, cười rồi nước mắt lại trào ra khỏi khóe mắt. Cô ngồi xổm xuống, ôm chặt lấy mình, nức nở như một con thú nhỏ.

Chu Tu Thuỵ nhìn thấy tất cả những điều này qua khe cửa.

Ông ấy nhíu mày, mãi đến khi trợ lý đến tìm, ông ấy mới rời đi.

Hạ Huân ở trong hành lang rất lâu, sau đó cô quyết định sẽ tạm biệt Chu Lưu Quang.

Chu Tu Thuỵ nói đúng, cậu không nên bước vào cuộc đời như vũng lầy của cô. Cô cũng không thể ích kỷ như vậy, thấy cọng rơm là muốn túm lấy, hoàn toàn không màng đến sống 🌜*♓*ế*🌴 của cọng rơm.

Trên quần áo cô vẫn còn vương vết 〽️á*υ của Chu Lưu Quang.

Màu đỏ chói mắt này nhắc nhở cô, người này, vì cô mà phải chịu đựng những đau khổ gì.

Cô tìm điện thoại, mở ứng dụng Q. Q, soạn một đoạn tin nhắn rất dài, rồi gửi cho Chu Lưu Quang.

Chương (1-63)