Truyện:Thuốc Lá Và Dâu Tây - Chương 27

Thuốc Lá Và Dâu Tây
Trọn bộ 63 chương
Chương 27
0.00
(0 votes)


Chương (1-63)

Khi Hạ Huân tỉnh lại, cô thấy mình đang ở trong một tiệm bi-a cũ kỹ. Chiếc quạt trần phía trên đang quay chầm chậm, mỗi vòng quay đều phát ra tiếng kẽo kẹt như kiểu ốc vít bị lỏng. Chiếc điều hoà treo tường ngả màu vàng úa thổi ra luồng gió lạnh ám mùi ẩm mốc. Cửa sổ mở toang, những cành cây ngô đồng rậm rạp chìa vào từ bên ngoài. Trời vẫn đang mưa, chỉ cần nghe âm thanh là có thể nhận ra.

Ở những trấn nhỏ thường có rất nhiều nơi như thế này. Đó là những căn nhà thương mại xuống cấp từ nhiều năm trước, chỉ cần sửa sang lại một chút là có thể kinh doanh. Bàn bi-a mới tinh, nhưng tường đã bong tróc cũ kỹ. Mùi thuốc lá rất nồng, trong không khí vẫn còn vương vấn mùi ẩm mốc khó chịu.

Hạ Huân bị người ta dùng dùi cui điện đánh ngất và đưa đến đây. Khi tỉnh lại, cô đã bị trói chặt vào ghế.

Cô bị hắt nước cho tỉnh, mất hai giây để thích nghi rồi mới mở mắt ra.

Trước mặt cô có vài người, kẻ thì dựa vào tường, người thì ngồi ngược trên ghế hai chân dang rộng, hoặc đang túm tụm lại đánh bi-a.

Trong số đó có những gương mặt quen thuộc và cả những người xa lạ. Nhưng cô theo phản xạ nhìn về phía khuôn mặt gần mình nhất, lông tơ trên người dựng đứng, cô cảnh giác gọi: "Ân Ô Thiến?"

Ân Ô Thiến nhếch đôi môi đỏ mọng: "Lâu rồi không gặp."

Chỉ với bốn chữ đơn giản này, Hạ Huân lập tức nhớ đến lời Triệu Lan nói: "Ân Ô Thiến muốn xử lý cậu."

Cô không khỏi rùng mình một cái.

Đúng lúc này, một người đàn ông đi tới từ phía sau, khuỵu gối xuống trước mặt Hạ Huân.

Người này để tóc rẽ ngôi giữa, tóc bóng loáng như bôi xi đánh giày, mặt rộng mắt nhỏ, mũi không tẹt nhưng to, dáng người cao, chân gầy, cái bụng bia trông rất nổi bật.

Là anh Cẩu.

Tuy Hạ Huân chỉ lướt qua gã ta một lần ở Bình Tụ, nhưng vì gã ta sở hữu khuôn mặt khó quên, nên Hạ Huân nhận ra ngay lập tức.

Anh Cẩu nhấc cằm Hạ Huân lên: "Không tồi, trông khá có giá đấy."

Hạ Huân theo bản năng né tránh về phía sau.

Cô ghê tởm cảm giác bị người ta cầm trong tay ngắm nghía như một món hàng này.

Nhận ra hành động của cô, một tia hung dữ lóe lên trong mắt anh Cẩu, nhưng gã ta không hề nổi cáu mà nhắc nhở cô với vẻ mặt tử tế: "Tao khuyên mày đừng động đậy lung tung, không biết mình đang ở trong tình cảnh nào à?"

Hạ Huân không động nữa, sự cảnh giác trong ánh mắt cô còn dày đặc hơn cả lúc nãy.

Bạn đã từng thấy ánh mắt của một con vật bị con người bắt giữ chưa? Lúc này cô hệt như vậy, rất tức giận, rất muốn cắn người, nhưng lại sợ hãi, vừa nhe nanh vuốt vừa rụt rè co người lại.

Thấy cô như vậy, không biết anh Cẩu nghĩ đến điều gì, gã ta quay sang cười với Ân Ô Thiến: "Cái thằng họ Chu kia lại thích loại này ư? Hơi yếu nhỉ..."

Ân Ô Thiến ngậm một điếu thuốc, cười: "Loại này mới thú vị chứ, đàn ông các anh chẳng ai có ⓜ-á-ⓤ bảo vệ sao?"

Vừa dứt lời, anh Cẩu cười lớn hai tiếng, sờ cằm rồi đứng dậy, đi đến bên cạnh Ân Ô Thiến, vòng tay ôm lấy eo cô ta: "Anh vẫn thích kiểu hư hỏng một chút."

Ân Ô Thiến cười né tránh, đánh trống lảng: "Bên kia mấy giờ thì đến?"

"Sau mười một giờ." Anh Cẩu 𝖍ô*𝐧 lên cổ Ân Ô Thiến, nói qua loa: "Đến sớm quá không tiện, bị người khác thấy thì rắc rối lắm."

Nói đến đây, anh Cẩu liếc nhìn Hạ Huân: "Bán loại này vào vùng núi làm vợ thì hơi phí, đưa đến hộp đêm cao cấp chắc kiếm được nhiều tiền hơn."

Câu nói này rõ ràng khiến Ân Ô Thiến hưng phấn hơn: "Sao vẫn chưa đến mười một giờ nhỉ?"

Anh Cẩu xoa Ⓜ️*ô𝐧*𝐠 Ân Ô Thiến, lả lơi nói: "Đừng vội, em tranh thủ thời gian này báo đáp anh đã..."

Nghe những lời họ nói, cảm giác sợ hãi tột độ dâng lên trong lòng Hạ Huân.

Cô cấu mạnh vào đùi để ép mình bình tĩnh lại, ổn định tinh thần. Cô nhìn Ân Ô Thiến đang tán tỉnh Cẩu Ca một cách công khai như không có ai ở đó, hỏi: "Thiến Thiến, chúng ta có thể nói chuyện riêng được không?"

Thiến Thiến?

Hai chữ này khiến Ân Ô Thiến thẫn thờ vài giây. Anh Cẩu vẫn đang cắn loạn xạ trên nⓖự_🌜 cô ta. Cô ta suy nghĩ một chút, đẩy anh Cẩu ra, chỉnh lại quần áo bị làm xộc xệch: "Em nói chuyện với cậu ta năm phút."

Anh Cẩu bị phá ngang chuyện tốt nên mặt mày khó chịu, nhìn cô ta rồi lại nhìn Hạ Huân, hỏi: "Em chắc chứ?"

"Em phải cho cô ta biết mình c*𝖍ế*t vì lý do gì." Ân Ô Thiến cười.

Anh Cẩu có vẻ rất thích Ân Ô Thiến, gã ta không nói gì, chỉ nhếch môi, vỗ vỗ mặt cô ta: "Anh đợi em ở cửa."

Nói rồi, gã ta ta hô hào những người khác cùng đi ra ngoài.

Trong phòng chỉ còn lại Hạ Huân và Ân Ô Thiến.

Chiếc quạt vẫn mệt mỏi quay vòng, cơn mưa ngoài cửa sổ đã tạnh. Không khí sau mưa mang theo mùi đất ẩm lẫn với hương cỏ cây, một cơn gió thổi qua, quét sạch phần lớn mùi ẩm mốc trong phòng.

Ân Ô Thiến kéo một chiếc ghế đến ngồi đối diện Hạ Huân: "Mày muốn nói gì? Nói đi."

Hạ Huân nhìn khuôn mặt dày cộp phấn, diêm dúa của Ân Ô Thiến, nhớ lại những ngày tháng thuần khiết cùng nhau chạy trốn cơn mưa, chỉ thấy như cách một đời.

Cô thở dài vì sự đối đầu của cả hai lúc này, nhưng không hề cảm thấy buồn bã.

Từ khi Ân Ô Thiến trở thành một kẻ bạo hành, cô chỉ còn lại sự ghê tởm và căm ghét với người này. Ngay cả việc hồi tưởng về quá khứ cũng chỉ là để tìm cơ hội sống sót cho chính mình:

"Tôi nhớ cũng vào một ngày mưa, cả hai chúng ta đều không mang ô, mua cơm xong, chúng ta dùng áo đồng phục che đầu, cùng nhau chạy về lớp."

"Mày không cần chơi bài tình cảm." Ân Ô Thiến vén tóc, cười: "Nếu bài tình cảm có tác dụng, thì hôm nay mày đã không ở đây."

Ân Ô Thiến hoàn toàn không mắc bẫy.

Hạ Huân còn chưa kịp nói câu thứ hai, đường lui đã bị chặn. Cô có cảm giác như đang rơi xuống vực thẳm, chỉ có thể cố gắng bám chặt vào một cành cây nhưng cành cây cũng sắp gãy đến nơi.

"Cậu hận tôi đến mức này sao, vì muốn hủy hoại tôi mà tự hủy hoại chính mình." Hạ Huân nói với vẻ bất lực.

Ân Ô Thiến cười: "May nói việc tao cặp với anh Cẩu là tự hủy hoại bản thân? Thế còn Chu Lưu Quang bảo vệ mày, mày không phải đánh đổi gì chắc?"

Nói đến đây, ánh mắt Ân Thiến Thi lộ rõ vẻ khinh miệt sâu sắc: "Giữa nam nữ với nhau chẳng qua cũng chỉ là chuyện đó thôi. Sao nào, Chu Lưu Quang đẹp trai nên lúc hai người 🦵ê●n 🌀ℹ️●ườ𝓃●ℊ với nhau, mày không thấy ghê tởm à?"

"Bọn tôi không thế." Hạ Huân cố gắng thanh minh.

"Được thôi, mày không thế." Ân Ô Thiến cười nhạo: "Mày không thế tao lại càng ghét mày hơn. Mày mọc thêm một cái mũi hay một cái miệng so với người khác à? Vì sao mày lại đặc biệt? Vì sao mày không cần làm gì mà vẫn có người xông pha c.𝖍.ıế.𝓃 đ.ấ.u vì mày?"

Câu này vừa thốt ra, Hạ Huân lập tức biết người này đã mê muội, không còn suy nghĩ theo lẽ thường được nữa.

Hạ Huân hiểu rằng đôi co với cô ta cũng chỉ vô nghĩa. Cô cố gắng gỡ dây trói, cử động vài lần, cổ tay đã bị ↪️●ọ ⓧá●🌴 đến mức rướm 𝖒.á.u.

Cô không dám để Ân Ô Thiến phát hiện hành động của mình, bèn tìm chuyện hỏi: "Cậu vừa nói muốn tôi 𝒸.♓ế.✞ cho rõ ràng. Tôi muốn biết rốt cuộc cậu bắt đầu ghét tôi từ khi nào?"

Câu hỏi này khiến vẻ mặt Ân Ô Thiến trầm xuống.

Nên bắt đầu từ đâu đây.

Thực ra, câu chuyện của hai người họ không có gì mới mẻ.

Khi năm học mới bắt đầu, họ được xếp ngồi cùng nhau. Con gái mà, làm gì cũng thích có đôi có cặp, ví dụ như cùng nhau đi vệ sinh, khoác tay nhau xuống lầu tập thể dục giữa giờ, chia sẻ với nhau khi thấy trai đẹp, hôm nay cậu rót nước cho tôi, ngày mai tôi cho cậu chép bài tập... Tình bạn của họ bắt đầu giống như bao tình bạn khác, không thú vị cũng không drama, nhưng có thể coi là bình dị và ấm áp.

Tất nhiên họ cũng cãi nhau như những người khác.

Ví dụ như hẹn nhau đi mua sắm mà cậu đến trễ, tôi sẽ cằn nhằn cậu; hay lén nói xấu một cô gái nào đó trong lớp, tôi ghét cô ta nhưng cậu lại không ghét chung với tôi, tôi sẽ tức giận; và cả chuyện điểm thi nữa, cậu thì luôn được khen, còn tôi thì luôn bị phê bình, tôi sẽ cảm thấy khó chịu...

Trong lòng Ân Ô Thiến, tình bạn thực sự là một từ vĩ đại.

Bạn có biết không? Đối với một người như cô ta, để trở thành một người bạn thực sự của ai đó, có nghĩa là cô ta phải đối diện với sự ghen tị đến chảy 𝖒á.υ, nhưng vẫn sẵn lòng chân thành chúc phúc cho họ. Cô ta phải chịu đựng sự tự ti như dao cắt, nhưng vẫn có thể tận tâm khen ngợi bạn. Cô ta nhìn thấy những khác biệt không thể xóa nhòa giữa cô ta và bạn, nhưng vẫn muốn đến gần bạn.

...

Vì vậy, cô ta không dễ dàng có được một người bạn thực sự.

Cô ta biết đó là lỗi của cô ta, nhưng cô ta không thể thay đổi được.

Ân Ô Thiến tự nhận thấy cô ta không phải là một người bạn lý tưởng. Vì cô ta không thể ngừng ghen tị, và luôn không kiềm chế được việc đem khuyết điểm của mình ra so sánh với ưu điểm của người khác.

Mối 🍳·⛎·ⓐ·𝖓 𝖍·ệ này là do cô ta mất kiên nhẫn trước, nhưng sự rạn nứt thực sự là vì một tin đồn. Lúc đó, một người săn tìm ngôi sao đến du lịch, thấy hình ảnh của Hạ Huân rất phù hợp để làm ngôi sao. Khi ấy Ân Ô Thiến đứng ngay bên cạnh, cô ta biết rõ ngọn nguồn sự việc, nhưng quay lưng đi, cô ta lại thêm mắm dặm muối, khiến tin đồn Hạ Huân bị bao nuôi lan truyền rầm rộ.

Cô ta sẽ không bao giờ quên vẻ mặt của Hạ Huân khi cô tìm đến cô ta để làm sáng tỏ tin đồn, và cô ta cười cợt nói: "Tin đồn đó là do tôi tung ra."

Lúc đó cô ta cảm thấy sảng khoái biết bao, cuối cùng cũng không cần làm bạn với Hạ Huân nữa. Cuối cùng cũng không cần phải đáp lại sự chân thành của Hạ Huân, cô ta cảm thấy nhẹ nhõm như trút được gánh nặng.

"Mày biết không Hạ Huân, tao khó chịu với mày không phải một hai ngày. Chuyện người săn tìm ngôi sao chỉ là cái cớ để tao xả nỗi bực tức thôi."

Ân Ô Thiến nhìn chằm chằm Hạ Huân, trong mắt ẩn chứa một nụ cười điên dại: "Tao không hiểu tại sao lần nào cũng không phải là tao? Mẹ tao lén cho anh trai ăn đùi gà vào nửa đêm khi tao đã ngủ, ông bà lì xì Tết chỉ cho cháu trai mà không cho tao... Hai đứa mình cùng đi trên đường, tại sao người săn tìm ngôi sao lại chỉ chọn mày? Tên khốn Quý Thiên Nhai đó, lúc đầu còn khen tao xinh đẹp, nhưng vừa nhìn thấy mày thì mắt đã dán chặt vào mày rồi... Còn cái thằng Chu Lưu Quang kia, hắn ta là một thằng khốn! Tao như một con ngốc đứng đó nói mày cái này không tốt, cái kia không hay, hắn ta thẳng thừng nói: 'Cậu còn không bằng cậu ấy'... Sao vậy, tao sinh ra là để người khác giẫm đạp lên à? Mãi mãi không có ai thiên vị tao sao? Tao thua kém tất cả mọi người sao?"

Nói đến đây, nước mắt Ân Ô Thiến vô thức rơi ra khỏi khoé mắt. Cô ta kìm nén giận dữ, giọng nói lọt qua kẽ răng như tiếng chó gầm gừ, hận ý sắc nhọn đến mức có thể cắn đứt gân cốt người khác.

Nói đến cuối cùng, cô ta khóc nấc lên: "Tại sao không ai thích tao? Tại sao mọi người đều thích mày? Mày có biết làm nền cho bạn thân đau đớn đến mức nào không? Làm bạn với mày quá mệt mỏi, phải chịu đựng cảm giác mình không bằng mày, lại còn phải giả vờ rộng lượng, vui vẻ cho mày. Tao thấy quá đủ rồi..."

Tay Hạ Huân vẫn không ngừng gỡ dây trói.

Nhưng tâm trạng cô không còn bình thản như lúc ban đầu.

Cô cảm nhận được sâu sắc nỗi đau của Ân Ô Thiến.

Khi họ còn là bạn, cô đã biết đôi chút về quá khứ của Ân Ô Thiến. Ân Ô Thiến sinh ra trong một gia đình trọng nam khinh nữ, từ nhỏ đã sống dưới cái bóng của anh trai, chưa bao giờ nhận được sự thiên vị. Vì vậy cô ta là một người cực kì khao khát được chú ý và được lựa chọn một cách kiên định.

Hạ Huân từng nghĩ không chỉ một lần, rằng con người cuối cùng sẽ 𝖈.𝖍.ế.🌴 vì thứ mình quan tâm nhất.

Ân Ô Thiến chính là ví dụ rõ ràng nhất.

Hạ Huân cuối cùng cũng hiểu ra, nếu một người ghét bạn, sẽ không phải là mới ghét bạn từ hôm nay, mà là họ đã ghét từ lâu rồi. Có lẽ là một câu nói nào đó của bạn đã từng khiến họ âm ỉ khó chịu, hoặc một lần bạn vô tình làm một việc gì đó khiến họ để tâm. Dù là khác biệt quan điểm hay lòng ghen tị, khi mối ⓠⓤ*@*𝓃 𝐡*ệ tốt đẹp, những điều này có thể bỏ qua. Nhưng một khi có cơ hội, hồi tưởng lại những điều đó đều sẽ trở thành gai nhọn, khiến họ vô thức ghét bạn.

Cho nên con người cần cẩn thận với những lời nói ra trong lúc bình yên vô sự. Khi tốt thì mọi thứ đều tốt, nhưng khi không tốt thì điều tốt cũng sẽ trở thành xấu.

Đối với những chuyện đã qua, Hạ Huân không còn sức để nhắc lại từng chút một.

Cô chỉ có thể nói, con người có thể nhạy cảm, nhưng không thể vặn vẹo.

"Vậy nên cậu muốn bán tôi?" Hạ Huân kéo Ân Ô Thiến trở lại từ bờ vực điên loạn.

Ân Ô Thiến lau nước mắt: "Đừng nói ghê gớm thế, sợ 𝖈𝐡ế_✞ đi được."

Cô ta nở một nụ cười châm biếm: "Mày nói có trùng hợp không chứ, anh Cẩu và Chu Lưu Quang có mâu thuẫn, còn mày... mày có thể giải tỏa được nỗi hận của anh Cẩu, cũng có thể giải quyết được nỗi hận của tao."

Hạ Huân nhìn Ân Ô Thiến với vẻ khó tin. Cô nhìn chằm chằm cô ta một lúc lâu, rồi chợt cười khẩy: "Ân Ô Thiến, tôi khinh thường cậu."

Câu nói này lập tức chọc giận Ân Ô Thiến.

Cô ta bất ngờ điên cuồng lao tới, bóp cổ Hạ Huân.

"Á..."

Nhưng tiếng kêu kinh ngạc này lại phát ra từ miệng của Ân Ô Thiến.

Hạ Huân đã tháo được dây trói lúc nào không hay.

Cô 💰-𝖎-ế-ⓣ 𝒸-𝖍ặ-✝️ sợi dây trong lòng bàn tay. Vừa rồi, cô cố tình nói những lời tính k*ch th*ch nhất để chọc giận Ân Ô Thiến. Đợi Ân Ô Thiến đến gần, cô không chút do dự dùng đoạn dây thừng đó 💲-𝐢-ế-𝖙 𝖈-𝖍-ặ-† cổ họng cô ta.

Ân Ô Thiến vùng vẫy dữ dội, chân của Hạ Huân vẫn đang bị trói, không thể đứng vững, cả hai cùng nhau ngã lăn ra sàn.

Trán Hạ Huân lấm tấm mồ hôi. Sợ tiếng động này sẽ khiến người bên ngoài phát hiện ra điều bất thường, cô không dám lơi lỏng, quấn sợi dây thêm hai vòng vào tay mình, khiến nó siết ngày càng chặt.

Chân Ân Ô Thiến đạp loạn xạ trên sàn, hai tay cố gỡ sợi dây trên cổ. Cô ta há miệng thật to nhưng không tài nào phát ra được một tiếng nói trọn vẹn.

Lá cây ngô đồng lọt qua cửa sổ, cho thấy nơi này không quá hẻo lánh và tầng lầu cũng không cao. Chỉ cần giải quyết được Ân Ô Thiến, cô có thể nhảy qua cửa sổ thoát thân.

Đây là cơ hội sống sót duy nhất của cô.

Thế nhưng cô đã đánh giá thấp sức lực của Ân Ô Thiến. Cạnh đó có một cái bàn trà, trong lúc giằng co, Ân Ô Thiến đã đá trúng nó. Cô ta đạp chân đá mạnh, làm chai rượu trên bàn rơi xuống.

Cuối cùng, tiếng động trong phòng cũng khiến những người bên ngoài cảnh giác.

Anh Lão và đám người kia đẩy cửa bước vào, thấy Hạ Huân và Ân Ô Thiến đang vật lộn dưới sàn.

Anh Cẩu và đồng bọn kéo Hạ Huân ra. Nhìn kỹ, trên cổ Ân Ô Thiến có một vết hằn đỏ tím đáng sợ. Cô ta hoàn toàn không thể phát ra tiếng động, cứ ho sặc sụa, mặt đỏ bừng. Nếu họ vào chậm một phút nữa, cô ta gần như đã bị siết cổ 🌜♓_ế_† tươi.

Anh Cẩu giơ tay tát thẳng vào mặt Hạ Huân một cái: "Đồ tiện nhân, ra tay độc ác thế, mày muốn gⓘ·ế·ⓣ người hả?!"

Trong trận vật lộn vừa rồi, tóc và quần áo của Hạ Huân đều đã xộc xệch, người cô ướt đẫm mồ hôi, cứ như vừa được vớt lên từ dưới nước. Cô nắm chặt tay thành quyền, lòng bàn tay bị dây thừng cứa rách, khuôn mặt sưng đỏ.

Anh Cẩu nhổ một bãi nước bọt về phía cô: "Dám làm thế với người phụ nữ của tao, tao sẽ cho mày 𝖈𝖍*ế*т không 𝖙ο-à-𝓃 𝐭ⓗâ-y."

Gã ga liếc mắt ra hiệu cho mấy tên bên cạnh: "Không phải bọn màu đang muốn giải khuây sao, nhào vô đi."

Vừa dứt lời, ánh mắt của tất cả những người đàn ông có mặt ở đó đều trở nên d*m đ*ng, nhớp nhúa.

Hạ Huân như bị sét đánh, cô ôm chặt lấy thân mình.

Cô thật sự quá sợ hãi, r_⛎_n ⓡẩ_γ không kiểm soát nổi. Như thể sự hung hãn muốn ɢ-ïế-🌴 Ân Ô Thiến ban nãy chỉ là nhân cách thứ hai của cô, chứ không phải là bản thân cô lúc này.

Ngay sau đó, có kẻ cởi trói sợi dây trên chân Hạ Huân, rồi có tên khác xách mắt cá chân cô, lôi xềnh xệch cô lên ghế sô pha.

Mãi một lúc lâu sau, khó khăn lắm Ân Ô Thiến mới thốt ra được một câu khàn khàn như tiếng mõ rách: "Đừng tha cho nó."

Anh Cẩu đứng bên cạnh vỗ lưng giúp cô ta lấy hơi, ra lệnh: "Bọn mày xông lên hết đi."

Mấy gã đàn ông vây lại, vẻ mặt ai nấy đều vô cùng ghê tởm.

Hạ Huân rất muốn dũng cảm đón nhận mọi chuyện sắp xảy ra, không để lũ súc vật này có được kh*** c*m khi đùa giỡn cô. Song cô không phải đang xả thân vì nghĩa, đây là tội ác trắng trợn, cô không thể kiểm soát được. Khi chúng lại gần, cô lắc đầu lia lịa, nước mắt như những hạt châu lớn, từng giọt, từng giọt rơi xuống.

Rồi đột nhiên, cứ như là một ảo ảnh.

Cô chợt nghe thấy tiếng cánh cửa bị đá văng ra, giọng của Chu Lưu Quang vang vọng như sấm: "Bỏ cậu ấy ra!"

Chương (1-63)