Truyện:Thuốc Lá Và Dâu Tây - Chương 21

Thuốc Lá Và Dâu Tây
Trọn bộ 63 chương
Chương 21
0.00
(0 votes)


Chương (1-63)

Sáng hôm sau, khi Hạ Huân thức dậy, bà cô đã đi làm.

Bà để lại bữa sáng cho cô, chưa đến tám giờ cô đã ăn xong. Cô giặt quần áo bẩn của bà và của mình, phơi xong lại đi tắm.

Vì buổi chiều phải ra ngoài nên tối qua cô không gội đầu, cố tình để dành đến hôm nay gội, như vậy tóc mới 〽️-ề-ɱ 𝐦ạ-𝖎 và bồng bềnh.

Cô đứng trước gương lau mái tóc ướt đẫm, nhìn thấy vết răng trên vai, động tác tay cô khựng lại.

Cô đưa tay sờ vết răng đó. Từ lúc đóng vảy đến lúc rụng vảy, chỉ mất một tháng vết tích màu da thịt chuyển thành màu nâu nhạt.

Nhưng cô lại cảm thấy như đã trôi qua rất lâu, rất lâu.

Lau không thể làm khô tóc được, cô ra trước nhà phơi tóc cho khô. Sau đó, cô lại đi thử quần áo.

Hôm qua Hoàng Chỉ Ninh mặc quần đùi, đôi chân đẹp khiến người ta nhìn vào thấy chói mắt.

Thực ra chân của Hạ Huân cũng rất đẹp. Tuy cô gầy, nhưng đùi lại có da có thịt, không gầy trơ xương mà cũng không béo, vừa vặn hoàn hảo. Bắp chân cô thon dài, thẳng tắp, da cũng trắng ngần.

Cô không hay khoe chân là vì cô vẫn chưa có đủ khả năng tự bảo vệ mình khỏi bị tổn thương vì chính vẻ đẹp ấy.

Cô thường xuyên mặc đồng phục, thật ra cô không có nhiều quần áo tự do. Cô lục tung tủ mới tìm thấy một chiếc váy liền màu đen, kiểu dáng trẻ trung, in chi chít hình dâu tây, vạt váy vừa đủ che chân.

Thay quần áo xong, điện thoại cô reo lên.

Chu Lưu Quang gửi cho cô một tin nhắn: [Gặp nhau ở công viên. ]

Cô trả lời: [Được. ]

Cô lại thoáng nghĩ trong lòng: Tại sao phải gặp ở công viên? Cậu không ở nhà à? Không ở nhà có phải là đi tìm Hoàng Chỉ Ninh rồi không?

Hạ Huân luôn có một cảm giác khủng hoảng trong lòng.

Cô sợ Hoàng Chỉ Ninh sẽ dẫn Chu Lưu Quang đi mất.

Nửa giờ sau, Hạ Huân đạp xe còng cọc đến cổng công viên Y Giang.

Tháng chín vẫn còn oi bức. Mặc dù cô mặc váy, nhưng để tránh hớ hênh, cô còn mặc một chiếc quần đùi bảo hộ bên trong. Đạp xe dưới nắng gắt suốt cả quãng đường, người cô đã mướt mồ hôi.

Chu Lưu Quang và Hoàng Chỉ Ninh đều chưa đến. Cô dựng xe ở chỗ quy định, sau đó đi đến căn nhà tôn bên cạnh mua một chai nước đá, tự làm mát mình.

Mua nước xong, cô ngồi trên chiếc ghế dài phía sau căn nhà tôn đợi họ.

Khoảng năm phút sau, cô chợt nghe thấy có người nói: "Mày nhìn cậu ta kìa, đang khoe chân đấy."

Hạ Huân nhạy cảm quay về phía có tiếng nói.

Chỉ trong một giây, cô nhanh chóng quay mặt lại, ⓜ*á*⛎ cả người dồn lên đầu.

Đứng trước tủ kem là hai cậu con trai học cùng lớp với cô. Hai người này chính là nhóm người đã tỏ thái độ không mấy thân thiện với cô ngay từ đầu năm học.

Bạn nam A nói: "Trước đây không hề biết chân Hạ Huân đẹp như vậy."

Bạn nam B nói: "Ở trường thì thanh thuần, ra ngoài thì lẳng lơ ấy mà."

Một cụm từ trong câu nói này quá sắc nhọn, Hạ Huân không nhịn được liếc nhìn bạn nam B một cái.

Người này không hề xa lạ. Cô lập tức nhớ đến hồi mới khai giảng, bạn nam B đã nói: "Những chuyện cần nói, sáng nay khi bê sách tao đã phổ cập hết cho Lưu Quang rồi. Lưu Quang biết người ngồi bên cạnh nó là loại hàng gì."

Thấy Hạ Huân nhìn mình, cậu ta cũng chẳng sợ, cười hềnh hệch nói: "Tôi đang khen cậu đấy."

Lòng Hạ Huân bị người ta vò nát, đau đớn rỉ Ⓜ️á-⛎.

Giữa ban ngày ban mặt, cô lại bị sỉ nhục như thế này sao?

Liếc nhìn xung quanh thấy các hàng quán và người đi đường, cô có thêm can đảm, mạnh dạn lấy điện thoại ra, chĩa về phía họ: "Cậu dám nói lại lần nữa không?"

Khi không có ai chống lưng, dù bị đánh gãy răng cô cũng chỉ có thể nuốt Ⓜ️_á_𝖚 vào trong. Nhưng nay đã khác. Cô không có khả năng đánh trả, nhưng ít nhất cô có thể kêu đau.

Quá đáng lắm rồi, cô chỉ còn cách đối mặt.

Bạn nam A thấy Hạ Huân -người vốn luôn nhẫn nhục lại dám đối đầu với mình, lửa giận vô cớ bốc lên: "Nói mày lẳng lơ thì sao, đồ rẻ tiền mà tao còn chẳng thèm chạm vào. Tao nói mày đấy, thì sao nào?"

Bạn nam B vừa nói vừa bước tới.

Bạn nam A khuyên: "Thôi đi, trời nóng nực đừng phí lời với nó. Trương Bân bật máy xong, đang đợi rồi, không đi nữa là muộn đấy."

Nhưng bạn nam B như không nghe thấy, đầy vẻ đe dọa, không ngừng tiến sát lại gần Hạ Huân.

Hạ Huân không lùi lại, cô nhìn thẳng vào cậu ta, mang theo một sức mạnh tưởng chừng nhẹ nhàng mà lại rất nặng.

Ngay khi cậu ta sắp áp sát vào người cô, cô đột nhiên giơ tay lên, tát "Chát!" một cái.

Cậu ta bị đánh choáng váng.

Hạ Huân định hét lên "Có người gây chuyện!" để nhờ những người bán hàng xung quanh giúp đỡ. Cô quay mặt đi, vừa hay nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc.

Là Chu Lưu Quang.

Mắt Hạ Huân sáng lên.

Nhưng rất nhanh cô lại nghĩ, cô không thể để Chu Lưu Quang thấy mặt này của mình. Nếu cậu nghĩ cô có thể tự bảo vệ bản thân, cậu sẽ không bảo vệ cô nữa.

Trong khoảnh khắc cô suy nghĩ, bạn nam B đã kịp phản ứng.

Cậu ta không ngờ lại bị loại người như Hạ Huân đánh, tức đến đỏ mặt tía tai, một tay bóp cổ Hạ Huân, tay kia giơ cao định tát.

Hạ Huân tắt màn hình điện thoại, chuẩn bị sẵn sàng chịu đựng cú đánh đó.

Bàn tay của cậu ta vừa định giáng xuống, đột nhiên bị ai đó từ phía sau đá mạnh một cú.

Cậu ta loạng choạng lao về phía trước, suýt đ-â-𝖒 ν-à-o Hạ Huân. May mắn là Chu Lưu Quang đã nhanh tay kéo cô lại.

Cô lao thẳng vào lòng cậu, mũi hơi đau một chút.

Cô nghe thấy giọng cậu vang lên từ lồng ռ𝐠ự.↪️: "Mới trễ có năm phút mà đã không để tôi yên tâm được rồi."

Hạ Huân ↪️●ắ●n ⓜô●ℹ️, thoát ra khỏi người cậu, thoáng thấy Hoàng Chỉ Ninh.

Hoàng Chỉ Ninh xách hai túi đồ lớn, mặc áo sát nách dệt kim màu xanh bạc hà, quần đùi trắng, tóc buộc đuôi ngựa, vừa xinh đẹp lại vừa có sức uy h**p.

Thấy Hạ Huân bị hai tên du côn bắt nạt, cô ấy ném mạnh đồ xuống đất: "Đồ khốn nạn! Hai đứa mày động vào cậu ấy xem!"

Cô ấy giận dữ nhìn chằm chằm, có cảm giác như giây tiếp theo cô ấy sẽ xông lên tát cho hai bạn nam đó hai cái.

Thấy Chu Lưu Quang, hai bạn nam đã xìu đi phần lớn. Lại thấy Hoàng Chỉ Ninh nổi giận, mặt mày họ tái mét, không dám nói gì.

Những người đến công viên chơi, cùng mấy người bán đồ ăn vặt, đồ chơi xung quanh đều nhìn về phía này.

Chu Lưu Quang tiến lên hai bước, che cả Hạ Huân và Hoàng Chỉ Ninh ở phía sau, nhìn bạn nam B, mỉm cười: "Mày nói giỏi lắm mà, mày nói to những lời vừa nãy xem nào."

Bạn nam B nhìn những người xung quanh đang hóng chuyện, không khỏi lúng túng, cứng miệng nói: "Mình có nói gì đâu, mình có nói gì đâu."

"Mày 'khen' cô ấy cái gì, 'khen' lại lần nữa đi, để mọi người cùng nghe xem." Chu Lưu Quang thong thả nói.

Bạn nam B tỏ vẻ bối rối, há miệng nhưng lại nghẹn lời.

Còn bạn nam đi cùng vừa nãy hùa theo trêu chọc Hạ Huân thì chỉ muốn tìm một cái lỗ mà chui xuống, không để ai phát hiện ra sự tồn tại của mình.

Chu Lưu Quang khoanh tay, kiêu ngạo lười biếng nhìn chằm chằm hai bạn nam đó.

Những người tụ tập xung quanh ngày càng đông.

Đợi một lúc lâu mà bạn nam B vẫn không nói gì, Chu Lưu Quang hết kiên nhẫn, nói: "Tao không làm khó mày. Hoặc là mày cúi đầu xin lỗi Hạ Huân, hoặc là gọi điện cho mẹ mày, dùng những lời mày vừa 'khen' Hạ Huân để 'khen' mẹ mày."

"Tôi xin lỗi."

Chu Lưu Quang còn chưa dứt lời, bạn nam B đã nhanh chóng đưa ra lựa chọn, thẳng thừng cúi gập người chín mươi độ về phía Hạ Huân.

Đúng là người bắt nạt kẻ yếu và sợ kẻ mạnh.

Hạ Huân ⓢ𝒾-ế-t c-♓-ặ-𝖙 nắm đấm, không nói gì.

Cô không chấp nhận lời xin lỗi này.

Chu Lưu Quang liếc cô một cái, rồi nói với bạn nam: "Cút."

Má cậu ta đỏ bừng, cùng bạn bè hoảng hốt bỏ chạy.

Chẳng mấy chốc, những người xung quanh cũng tản đi.

Hoàng Chỉ Ninh đi đến bên Hạ Huân, hỏi: "Cậu không sao chứ?"

Hạ Huân mỉm cười: "Cảm ơn cậu, mình không sao."

Hoàng Chỉ Ninh nói: "Gặp loại người đó, cậu nên thẳng tay tát cho một cái, để cho cái miệng đó bớt nói bậy đi."

Cô ấy rất dũng cảm và không hề sợ hãi, Hạ Huân cảm thấy hổ thẹn vì sự tự ti của mình.

Chu Lưu Quang quay người xách hai túi đồ mà Hoàng Chỉ Ninh đã ném xuống, đi đến bên Hạ Huân nói: "Sau này nghe thấy ai bàn tán, đánh giá về mình, cậu cứ đi thẳng tới, bảo họ nói to lên, xem là cậu thấy khó chịu khi nghe những lời đó, hay là họ thấy xấu hổ khi nói ra những lời như vậy."

Hạ Huân gật đầu, trong lòng thoáng qua một nỗi buồn.

Chu Lưu Quang và Hoàng Chỉ Ninh là cùng một kiểu người, có thể tự bảo vệ mình, và cũng dám bảo vệ người khác, dũng cảm và rực rỡ như ánh dương chói lọi.

Còn cô chỉ là một cái bóng nhỏ bé dưới ánh dương đó mà thôi.

Công viên Y Giang là công viên lớn nhất huyện Lưu Vân.

Sở dĩ được đặt tên là "Y Giang" chính là vì công viên có ba mặt giáp sông, ở đây có thể chiêm ngưỡng cảnh sông Y đẹp nhất. Vịnh Bán Nguyệt ở trấn Hợp Hoan có thể ngắm bình minh, còn "Bãi Cát Vàng" ở đây vừa hay có thể ngắm hoàng 𝐡ô●n●. Không biết có phải vì lý do này mà Chu Lưu Quang mới hẹn mọi người ở đây hay không.

Vào công viên, họ tìm một bãi cỏ có bóng cây, đối diện là sông, phía sau là một luống hoa lớn.

Hoàng Chỉ Ninh mang theo rất nhiều thứ hữu ích: võng, thảm trải ăn uống, trái cây, đồ ăn vặt, máy thổi bong bóng, thậm chí còn có cả diều...

"Hôm qua mình đã tìm trên mạng, chỗ này rất thích hợp để dã ngoại." Hoàng Chỉ Ninh vừa lấy đồ ra vừa nói.

Chu Lưu Quang đi vệ sinh, tạm thời chỉ còn lại hai cô gái.

Hạ Huân ngồi xổm xuống giúp Hoàng Chỉ Ninh lấy đồ. Không ngờ khi mở túi ra, cô nhìn thấy một bó hoa hồng. Cô hơi thấy khó hiểu về sự xuất hiện của bó hoa này. Hoàng Chỉ Ninh liếc nhìn cô, dường như hiểu ý cô, lập tức nói: "Bó hoa này để chụp ảnh."

Hạ Huân bật cười: "Chỗ chúng ta không thiếu gì hoa."

Hoa phù dung trắng, hồng, đỏ nở đầy ở luống hoa phía sau lưng họ.

"Hoa trong công viên có thể hái bừa à?" Hoàng Chỉ Ninh không hiểu.

Hạ Huân nói: "Không hẳn." Cô lại nói: "Nhưng cậu có thể nói trước với mình, mình sẽ mang từ nhà đến cho cậu."

Hoàng Chỉ Ninh khựng lại, rồi chợt cười: "Cậu thú vị thật đấy."

Hạ Huân ngạc nhiên một lát vì lời nhận xét này.

Hoàng Chỉ Ninh lại hỏi: "Cậu và Chu Lưu Quang học cùng lớp à?"

Chủ đề chuyển quá nhanh, Hạ Huân lại sững sờ, thành thật trả lời: "Ừm, đúng vậy."

Hoàng Chỉ Ninh gật đầu, tiếp tục lấy đồ ra.

Im lặng một lúc, Hạ Huân lại hỏi: "Vừa nãy hai cậu đến cùng nhau à?"

Câu hỏi này khiến tay Hoàng Chỉ Ninh khựng lại, cô ấy im lặng một chút, cười hỏi: "Quan trọng lắm sao?"

"Không." Hạ Huân buột miệng, mang đầy vẻ lạy ông tôi ở bụi này, cô muốn cắn vào lưỡi mình.

Hoàng Chỉ Ninh nhìn chằm chằm cô, cười: "Đúng là đến cùng nhau."

Mí mắt Hạ Huân giật lên: "Ồ."

Hoàng Chỉ Ninh quan sát biểu cảm của cô, hỏi: "Cậu bận tâm lắm à?"

"Không đâu." Hạ Huân ngẩng mặt lên, đối diện với mắt Hoàng Chỉ Ninh, cố gắng chứng minh lời mình là thật.

Hoàng Chỉ Ninh gật đầu, không nói thêm gì nữa.

"..." Chỉ vài câu ngắn ngủi, lưng Hạ Huân đã vã mồ hôi.

Cô không dám bắt chuyện với Hoàng Chỉ Ninh nữa, sợ nói nhiều lại sai nhiều, cứ thế tiếp tục công việc đang làm.

Hầu hết đồ Hoàng Chỉ Ninh mang theo là đồ ăn và thức uống, chẳng mấy chốc đã phủ kín cả tấm thảm trải.

Lúc cô ấy đi mắc võng thì Chu Lưu Quang quay lại, xách một cái túi trên tay. Cậu bước đến, tiện tay ném cái túi cho Hạ Huân.

Hạ Huân mở ra xem, hóa ra là một chiếc áo sơ mi kẻ.

"Không phải đi vệ sinh à, sao lại thay một chiếc áo quay về?" Hoàng Chỉ Ninh đang mắc võng ngoái đầu nhìn, hỏi.

Một tia nắng lọt qua kẽ lá chiếu vào mắt Chu Lưu Quang, cậu nheo mắt lại, có vẻ hơi mất kiên nhẫn nhìn Hạ Huân: "Che chân lại."

Hạ Huân sững sờ, vẻ mặt bất ngờ.

Hoàng Chỉ Ninh lại cười: "Chu Lưu Quang, sao c** nh* nhen thế, ở đây có ai khác đâu, lộ cho tôi xem cũng không được à?" Cô ấy đã mắc võng xong, đang dùng sức kéo thử xem có chắc chắn không, rồi quay lại cười: "Tôi thích ngắm gái đẹp mà."

Chu Lưu Quang lạnh lùng liếc cô ấy một cái: "Cậu lo cho bản thân là được rồi."

Hoàng Chỉ Ninh há hốc mồm: "Trời đất ơi, tôi nói thật mà, cậu lại cãi tôi à?"

Chu Lưu Quang tỏ vẻ không muốn để ý đến cô ấy, lại liếc nhìn Hạ Huân. Thấy cô ngây người không động đậy, cậu hỏi: "Không nghe thấy à?"

Hạ Huân cười bất lực: "Ừm." Nói xong, cô ngồi xuống tấm thảm, phủ chiếc áo lên chân.

Không còn hai cái chân đó lảng vảng trước mắt, cả người cô nhìn thuận mắt hơn nhiều.

Chu Lưu Quang hờ hững hỏi: "Cậu mặc cái này đạp xe suốt đường đến đây à?"

Hạ Huân gật đầu: "Đúng vậy."

Đúng vậy, nói năng hùng hồn, hiển nhiên như vậy.

Mặt Chu Lưu Quang tối sầm, nín nhịn một lúc lâu mới thốt ra được một câu: "Bất tiện quá, mặc quần đạp xe nhanh hơn."

"Phì—" Chưa nói xong, Hoàng Chỉ Ninh đã phì cười.

"Hahaha cái quái gì thế, mặc quần đạp xe nhanh hơn, hahaha cậu không muốn cậu ấy bị người khác nhìn thì nói thẳng ra đi." Hoàng Chỉ Ninh cười đến mức nói không thành câu, suýt thì tắt thở.

Vẻ mặt Hạ Huân bất đắc dĩ: "..."

Lông mày Chu Lưu Quang sắp bốc cháy: "Cậu bị bệnh à?"

Hoàng Chỉ Ninh liên tục xua tay, cười đến mức không thể tiếp lời.

Thấy Chu Lưu Quang sắp giận đen mặt bỏ đi, Hạ Huân vội vàng lái sang chuyện khác, hỏi Hoàng Chỉ Ninh: "Cậu còn mang cả võng nữa à? Định ngủ ở đây một lát sao?"

Hoàng Chỉ Ninh lau nước mắt vì cười: "Không phải, dùng để chụp ảnh đấy."

Nhắc đến chụp ảnh, Hoàng Chỉ Ninh phấn khích: "Lát nữa cậu chụp cho mình, rồi mình chụp lại cho cậu nhé. Mình mang máy Nikon, cả máy chụp lấy ngay nữa. Chụp xong có thể rửa ra tặng cậu luôn."

Hạ Huân cười: "Được thôi, không thành vấn đề."

Nhận được câu trả lời như ý, Hoàng Chỉ Ninh đi chọn đạo cụ chụp ảnh: kính râm, mũ cói, diều, máy thổi bong bóng... đều có thể dùng để lên hình.

Chu Lưu Quang liếc nhìn, chế giễu: "Cậu định chụp hết ảnh của năm sau à?"

Hoàng Chỉ Ninh cười, thẳng thắn nói: "Không chỉ năm sau, tôi còn chụp hết ảnh của năm sau nữa, năm sau nữa và năm sau nữa." Nói rồi, cô ấy nhìn Chu Lưu Quang chằm chằm: "Cậu quên rồi sao, tôi sắp đi du học, không còn tạo ra nhiều kỷ niệm nữa."

Nghe vậy, Chu Lưu Quang im lặng hồi lâu không nói gì.

Sau đó, Hạ Huân chụp ảnh giúp Hoàng Chỉ Ninh.

Đây là lần đầu tiên cô dùng máy chụp lấy ngay, hai tấm đầu tiên không chụp đẹp, phải nhờ Hoàng Chỉ Ninh cầm tay chỉ cô chụp thì ảnh mới coi được.

Chu Lưu Quang không muốn tham gia hoạt động của hai cô gái, cậu ngồi xổm bên bờ sông hút thuốc, quay lưng lại với họ.

Nắng đang gắt, chiếu xuống mặt sông, lấp lánh ánh bạc.

Hoàng Chỉ Ninh chú ý đến Chu Lưu Quang, cầm lấy máy ảnh từ tay Hạ Huân, lén chụp lưng cậu.

Chụp xong, cô ấy còn quay một đoạn video bằng điện thoại.

Hạ Huân đứng bên cạnh xem. Cô mơ hồ cảm thấy Hoàng Chỉ Ninh không chỉ ghi lại một khoảnh khắc, mà dường như đang chụp lại cả quãng đời sau lưng của Chu Lưu Quang.

Cô không hiểu rõ, rốt cuộc tình cảm giữa họ là gì.

Nếu là yêu nhau, Hoàng Chỉ Ninh đã không cười ha hả khi Chu Lưu Quang bảo cô che chân lại, chẳng hề ghen tuông chút nào. Nhưng nếu không yêu nhau, ánh mắt Hoàng Chỉ Ninh nhìn Chu Lưu Quang lúc này lại quá đỗi sâu đậm.

Cô đang suy nghĩ thì điện thoại Hoàng Chỉ Ninh reo lên, rồi Hoàng Chỉ Ninh nói tiếng Anh lưu loát và đi sang một bên nghe điện thoại.

Hạ Huân nhìn cô ấy, trong lòng có điều gì đó khó tả.

Người này có phong thái tiểu thư khuê các, cũng có vẻ ℊợ.❗ ⓒả.m và rực rỡ vượt qua tuổi thật. Tiếng Anh lưu loát không phải là bằng chứng cho tài ăn nói của cô ấy. Chính những lời cô ấy nói khi hùng hồn đứng ra chất vấn và chỉ trích kẻ bắt nạt người yếu thế mới khiến Hạ Huân khâm phục hơn.

Không thể phủ nhận, Hạ Huân rất ngưỡng mộ cô ấy.

Nghĩ đến đây, mắt cô tối sầm lại, nhìn Chu Lưu Quang bên bờ sông.

Tâm tư cô chao đảo không yên. Sau một lúc lâu, cô bước tới, ngồi xổm xuống bên cạnh cậu.

 


Chương (1-63)