| ← Ch.19 | Ch.21 → |
Ngày hôm sau là cuối tuần, nhưng Hạ Huân vẫn dậy từ rất sớm.
Trong sân nhà cô trồng rất nhiều loại trái cây, có dưa leo, cà chua bi, nho, đào giòn... Cô thu hoạch một giỏ đầy, chuẩn bị mang sang cho Chu Lưu Quang ăn.
Ai ngờ khi vừa ra ngoài, cô đã nhìn thấy một chiếc xe đỗ trước cửa nhà ông Ngụy.
Ở một vùng nhỏ như thế này, xe sang rất hiếm, chiếc xe này có biểu tượng hình chữ "B" với cánh nhỏ ở giữa. Hạ Huân không biết đó là thương hiệu gì, nhưng chỉ nhìn qua ngoại hình, cô đoán giá trị của nó không hề nhỏ.
Cô nghĩ có thể là người nhà của Chu Lưu Quang đến thăm cậu, nên cảm thấy không tiện làm phiền, bèn quay người trở vào nhà.
Khoảng nửa tiếng sau, cô nghe thấy động tĩnh ở nhà bên cạnh.
Cô lén lút dựa vào khe cửa, nhìn thấy một người đàn ông mặc vest, mở cửa sau cho một người đàn ông khác vào.
Người đàn ông đó bước lên xe, ông Ngụy cúi xuống cửa sổ xe nói chuyện với ông ấy: "Chú nó à, đừng lo, bác sẽ chăm sóc tốt cho thằng bé."
"Làm phiền bác rồi." Hạ Huân chỉ nhìn thấy một phần khuôn mặt của người đàn ông đó.
Giọng ông ấy trầm thấp.
Trước đây Hạ Huân thường đọc tiểu thuyết, trong đó miêu tả rằng giọng đàn ông trầm ấm như đàn cello. Cô thường tưởng tượng không biết đó là giọng như thế nào, cho đến khi nghe thấy giọng của người đàn ông này, cô mới bừng tỉnh nhận ra, đúng là giống như đàn cello.
Cô đoán người này là chú của Chu Lưu Quang.
Đợi đến khi chiếc xe sang của ông ấy rời đi, cô mới bước ra.
Ông Ngụy quay lại thì thấy Hạ Huân, ánh mắt ông sáng lên, hỏi: "Tiểu Huân, cuối tuần mà cũng dậy sớm thế à?"
Hạ Huân mỉm cười đáp: "Ông dậy sớm quá." Cô lại hỏi: "Chu Lưu Quang sao rồi ạ?"
"Đi theo ông là biết ngay thôi." Ông Ngụy cười nói.
Hạ Huân gật đầu: "Vâng, cháu sẽ đi ngay."
Cô trở về nhà, mang giỏ trái cây đã hái cho Chu Lưu Quang. Thấy trong bếp còn vài quả táo, cô cũng mang luôn.
Đến nhà ông Ngụy, vừa bước vào cô đã bị một cảnh tượng làm cho giật mình.
Cửa bếp nhà ông Ngụy đầy ắp túi nhựa và hộp xốp. Cô lại gần, nhận ra trong những túi đó toàn là sườn, thịt bò, gà, cá... còn có cả cua lớn bằng đầu cô, tôm hùm khổng lồ chỉ thấy trên TV, cùng với các loại hải sản tươi ngon và những thứ cô chưa từng thấy bao giờ.
Ngoài ra còn hai túi nhựa trong suốt, bên trong đựng một vài nguyên liệu kỳ lạ, cô tò mò hỏi: "Những thứ này là gì vậy ạ?"
"Nấm truffle, nhân sâm... trái cây nhập khẩu, toàn là đồ đắt tiền, quả thật chú thằng bé rất tốt với nó. Ông già rồi, không thể so với chú ấy được." Ông Ngụy vừa nói vừa mang những thứ đó vào bếp.
Những thứ này nhiều đến mức tủ lạnh không thể chứa hết. Hạ Huân đột nhiên cảm thấy những thứ cô mang theo có vẻ chẳng còn giá trị gì nữa.
Cô cố gắng bước vào trong.
Chu Lưu Quang đang ở phòng khách.
Nghe thấy tiếng động, cậu quay lại nhìn cô một cái.
Chỉ một cái nhìn ấy, Hạ Huân lập tức nhận ra cậu lại tỉnh táo và tràn đầy khí thế. Lúc này, cậu đã khôi phục lại vẻ lạnh lùng, cao ngạo, ánh mắt như nhìn người khác từ trên cao.
Cô bước lại gần mới phát hiện trên bàn của cậu cũng đầy ắp các loại thực phẩm bổ sung, hầu như đều là hàng nhập khẩu. Cô muốn xem nhãn hiệu nhưng lại nhận ra mình không hiểu chữ trên đó.
Chú cậu thật sự rất thương cậu.
Cậu chỉ bị sốt một chút, ông không những đến thăm, mà còn gần như mang cả siêu thị đến.
Nhưng cậu thì sao?
Thật ra từ lúc vào cửa Hạ Huân đã thấy hơi buồn cười— cả bàn đầy ắp bổ sung mà cậu không ăn, lại đang thong thả ăn kem.
Cô vô thức mỉm cười, chính cô cũng không nhận ra rằng mình đang cười, cho đến khi đột nhiên bị ai đó trừng mắt.
Cô lập tức tỉnh lại, vội vàng khép miệng lại.
Lúc này, người cười lại là Chu Lưu Quang.
Tất nhiên là cậu cười khi cúi đầu nên cô không nhìn thấy. Và khi cậu nhận ra điều đó, nụ cười trên mặt cậu cũng lập tức biến mất.
Cậu chợt nghĩ đến vẻ mặt của cô khi đứng trên lan can nhìn xuống cậu hôm qua, đôi mày bình tĩnh, ánh mắt bình tĩnh.
Có lẽ chính vì vẻ mặt ấy quá nhẹ nhàng, nên nhìn lại mới thấy nó rất lạnh lùng.
Từ góc độ của cậu nhìn qua, lan can như bao quanh cô, khiến cô giống như một con thú cưng bị nhốt trong lồng.
Là loại động vật nhỏ bé, khi bị tổn thương chỉ biết thu mình lại, bị chinh phục và bị nuôi dưỡng. Dù bị tổn thương và bị nuôi dưỡng, vẫn nhìn chằm chằm vào kẻ đã gây ra tổn thương cho mình. Khi cậu bị thương, thú cưng sẽ vươn lưỡi l**m vết thương của cậu.
Cậu thoáng mềm lòng, không nhịn được mà nói: "Hôm qua cậu cũng dầm mưa, không sao chứ?"
Cô ngớ ra, có vẻ không ngờ cậu lại quan tâm mình, mất một lúc mới phản ứng lại: "Không sao."
Nói xong, cô mỉm cười với cậu.
Ánh mắt của cậu lập tức rung lên, cảm thấy ngượng ngùng đến mức muốn chui vào ghế sofa và ↪️𝐡ế·† trong đó.
Cậu ho khan một tiếng, quyết định đi lấy vài hộp kem trong tủ lạnh: "Cậu mang về nhà ăn đi."
"..." Đây là lời tiễn khách sao?
Cô đang định nói "Cảm ơn." thì cậu lại nói: "Tối qua tôi không mê sảng chứ?"
Hạ Huân ngớ ra, cô nhìn Chu Lưu Quang với vẻ mặt hiểu hết nhưng lại giả vờ ngốc nghếch. Cô lập tức hiểu ra: "Không đâu, cậu cứ ngủ suốt mà."
Cô không dám thông báo với liên hệ phần yêu đuối cậu đâu, cậu lo lắng quá rồi.
Nói xong, Hạ Huân vội vàng nhận lấy mấy hộp kem: "Cảm ơn cậu, tôi không làm phiền cậu nghỉ ngơi nữa."
Cô vội vàng chạy trốn mất dạng.
Chu Lưu Quang đưa mắt nhìn cô rời đi, thấy cô hiếm khi lộ vẻ không bình tĩnh, cậu khẽ cong khóe miệng—kẻ nhát gan cũng có cái hay của kẻ nhát gan.
—
Tháng chín nhanh chóng đến.
Hạ Huân vẫn luôn cảm thấy tháng chín là một tháng vừa quyến luyến mùa hè, nhưng lại vừa chất chứa đầy mong đợi dành cho mùa thu.
Học kỳ mới bắt đầu, có lẽ vì lúc Chu Lưu Quang bị bệnh, Hạ Huân đã thể hiện khá tốt, nên sau hôm đó, mỗi sáng Chu Lưu Quang đều đợi Hạ Huân cùng đến trường.
Lúc năm rưỡi sáng, cả trấn chìm trong tĩnh lặng. Tiếng bánh xe đạp cút kít lăn trên nền xi măng, đánh thức vài tiếng chó sủa xen lẫn hai ba tiếng gà gáy.
Trên con đường dài, nam sinh luôn đi trước, nữ sinh luôn theo sau.
Bóng hình của tuổi học trò lướt qua bờ sông Y, xa xa là rặng núi chìm trong sương mù dày đặc, gần bên là dòng sông lấp lánh sóng nước, ven bờ là những khóm hoa ngát hương. Tà áo và mái tóc của chàng trai, cô gái cùng bay phấp phới trong gió.
Cuộc sống của Hạ Huân lại trở về yên bình một lần nữa.
Thật ra cũng rất bất lực, cô đã từng chống cự, cũng từng cam chịu tình cảnh tệ hại đó. Tam Mao từng nói: "Trong đó không có người lái đò nào có thể đưa người qua sông, chỉ có thể tự mình vượt qua." Cô cũng vô số lần nghĩ rằng mình phải tự cứu chính mình. Nhưng trước khi Chu Lưu Quang xuất hiện, sự tự cứu của cô lại giống như một kiểu 🌴ẩ●y 𝐧ã●o ngoan cố chống trả. Còn sau khi Chu Lưu Quang xuất hiện, không cần tự cứu, dường như cũng không sao cả.
Kể từ khi Chu Lưu Quang lại cùng Hạ Huân đi học và tan học, sự cô lập lặng lẽ nhen nhóm lại lặng lẽ biến mất.
Không còn ai ác ý làm mất bài tập của cô, không còn ai cố tình làm nước vương vãi khắp gầm bàn cô khi lau sàn. Cũng không còn những cậu con trai mặt đầy mụn, vẻ mâu thuẫn vừa thèm thuồng lại vừa khinh thường viết rõ trên mặt, xì xào bàn tán về dáng đi của cô khi cô đi ngang qua.
Xem ra cáo mượn oai hùm quả thật là có tác dụng.
Cô cứ như thế trải qua mùa hè nóng bức.
Tháng chín nằm giữa mùa hè và mùa thu, lớp học vẫn cần bật quạt để xua đi hơi nóng. Song những bộ quân phục rằn ri trên sân vận động lại không thể tránh nắng.
Cả tuần học trôi qua yên bình trong tiếng khẩu hiệu đều đặn và tiếng quạt kẽo kẹt.
Hôm đó là thứ sáu, trường tổ chức một bài kiểm tra, sau khi thi xong thì được về nhà mà không cần học buổi tối. Mọi người reo hò chạy về lớp xếp bàn ghế và sách vở.
Hạ Huân thu dọn nhanh chóng. Sau khi bê sách từ tủ ngoài hành lang vào, cô bắt đầu chép bài tập trên bảng đen.
Vừa mới viết được một dòng, bỗng có một bạn học chạy vào phòng hét to: "Ghê gớm quá! Ở cổng trường có một đại mỹ nhân!"
Đầu bút của Hạ Huân dừng lại trên giấy.
Nghe thấy một cô gái khác hờ hững đáp: "Trường mình thiếu gì người đẹp."
"Không phải đâu, cô gái đó ăn mặc cực kỳ thời thượng, toàn thân là hàng hiệu, đẹp như một ngôi sao lớn ấy!"
"..."
Không hiểu sao, Hạ Huân luôn cảm thấy cô gái mà mọi người đang nói tới khiến lòng cô dấy lên một dự cảm nào đó, một dự cảm không rõ ràng.
Cho đến khi tan học, khi cô và Chu Lưu Quang ra khỏi trường, đi trước đi sau, đột nhiên có một giọng nữ gọi lớn: "Lưu Quang."
Nghe thấy tiếng gọi, Hạ Huân quay sang nhìn.
Ấn tượng đầu tiên về cô gái này chỉ có một từ: Đẹp.
Cô ấy mặc áo dài tay bó sát với quần soóc, vòng một kiêu hãnh nhô cao, vòng rất thon gọn, là kiểu người 𝐦*ả𝖓*♓ 🎋*♓ản*𝖍 mà có đư·ờⓝ·🌀 ↪️·🔴n·𝐠 rõ rệt. Hấp dẫn nhất là đôi chân vừa thon vừa dài, trắng đến phát sáng dưới ánh mặt trời. Mái tóc dài mềm mượt đến mức có thể quảng cáo dầu gội, buông xõa ngang lưng. Đôi mắt to nhưng đuôi mắt hơi xếch lên, vô cùng 𝐪●⛎●🍸ế●ⓝ r●ũ. Cô ấy không trang điểm, song lại không hề nhạt nhòa, lông mi và lông mày đều rậm, khiến đôi mắt rất có thần thái, đôi môi cũng đỏ tự nhiên.
Cô gái này thực sự rất đẹp.
Những cô gái xinh thì rất nhiều, nhưng những người xứng với từ "đẹp" thì không nhiều, cô gái trước mắt là một người như vậy.
Hạ Huân vô thức nhìn về phía Chu Lưu Quang.
Có một khoảnh khắc cô hít thở chậm lại nửa nhịp— Tuy nhiên chỉ thấy cậu nhíu chặt mày, hình như đang tức giận vì sự xuất hiện của người này, nhưng lại cố gắng kiềm chế, cả người như một ngọn núi lửa sắp phun trào.
Cô gái và Chu Lưu Quang nhìn nhau rất lâu, thấy Chu Lưu Quang không có ý định di chuyển, cô ấy băng qua đường, từng bước một tiến lại gần.
Khi đến trước mặt Chu Lưu Quang, cô gái đưa tay đẩy cậu một cái: "Sao thế, không nhận ra à?"
"..." Chu Lưu Quang không nói gì.
Cô gái dừng lại một chút, cười hỏi: "Ôi chao, tôi chạy đến đây xa xôi vất vả lắm đó, cậu không nói với tôi câu nào hả?"
Hạ Huân chưa từng thấy cô gái nào như vậy, mọi cử chỉ đều toát ra vẻ hấp dẫn, không phải là cố ý tạo dáng, mà ngược lại còn có một sự tự nhiên, thoải mái.
Có điều Chu Lưu Quang không khác gì một tảng đá, không hề phản ứng.
Cô gái thở dài một tiếng: "Cái nơi chim không thèm ỉa này, nếu biết cậu trốn ở đây, tôi đã không đến."
"Vậy cậu đi đi." Chu Lưu Quang cuối cùng cũng lên tiếng, "Nơi này vốn không ai chào đón cậu."
Cô gái khựng lại, giây tiếp theo, cô ấy lắc đầu cười: "Cái miệng của cậu, vẫn sắc bén như vậy."
Cô ấy cười, toát ra vẻ q⛎·𝐲·ế·ռ 𝖗·ũ trời sinh: "Đừng khó chịu như vậy mà, tôi đến để mừng sinh nhật cậu."
Hạ Huân hơi khựng lại, nhìn về phía Chu Lưu Quang.
Chu Lưu Quang vừa lúc cũng cúi đầu liếc nhìn cô: "Có người mừng cho tôi rồi, cậu có thể đi."
Không hiểu sao câu nói này của cậu lại khiến Hạ Huân cảm thấy chột dạ một cách khó hiểu.
Cô gái kia nghe vậy thì nhìn sang Hạ Huân. Đây là lần đầu tiên cô ấy đặt ánh mắt lên Hạ Huân kể từ lúc nãy đến giờ.
Cô ấy quan sát lên xuống hai lượt, cười hỏi: "Cậu là..."
"Hạ Huân." Hạ Huân khẽ mỉm cười.
Cô gái cũng cười, nhưng nụ cười rạng rỡ hơn nhiều: "Tôi là Hoàng Chỉ Ninh, Chỉ trong Chu Chỉ Nhược, Ninh trong An Ninh."
Hạ Huân nhẩm thầm ba chữ đó trong lòng, rồi vội nói: "Tôi là Huân trong Huân y thảo (hoa oải hương)."
"Hai người đã biết nhau rồi, vậy hai người cứ nói chuyện đi, tôi đi đây." Chu Lưu Quang leo lên chiếc xe đạp thể thao, chuẩn bị rời đi.
Hoàng Chỉ Ninh sải bước chặn trước mặt, hai tay nắm lấy tay lái xe của cậu: "Khoan đã, không nể mặt nhau vậy sao?"
"..." Chu Lưu Quang mở to mắt, nhìn cô ấy bằng ánh mắt cảnh cáo.
Rất ít người có thể chiếm được ưu thế trước ánh mắt của cậug.
Nhưng Hoàng Chỉ Ninh lại khác, cô ấy không hề sợ hãi khi đối diện với ánh mắt cậu, ngược lại còn bình thản nhìn thẳng vào cậu vài giây rồi mới nói: "Cậu đã nói lời từ biệt chỉ cần nói một lần là đủ. Ba ngày nữa tôi bay sang Tây Ban Nha, cậu có thể cho tôi nói lời tạm biệt một lần được không?"
Ánh mắt Chu Lưu Quang trùng xuống.
Hạ Huân chợt nhớ lại hôm ở KTV, Chu Lưu Quang đã gọi điện nói: "Lời từ biệt nói một lần là đủ rồi."
Tim cô thắt lại, chợt nghĩ đến câu nói khác mà cậu đã nói lúc đó: "Ba người chúng ta đã tan rã từ lâu rồi, không phải đến ngày Tào Thần 𝐜𝐡.ế.т mới tan."
Hạ Huân hiểu ra, cô gái tên Hoàng Chỉ Ninh này, là người thuộc về quá khứ của Chu Lưu Quang.
Đang là giờ tan học, học sinh trong trường liên tục đi ra, rất nhiều người biết Hạ Huân, nhưng càng nhiều người biết Chu Lưu Quang. Mỗi khi đi ngang qua, mọi người đều nhìn về phía họ.
Trước đây Hạ Huân sẽ rất để tâm đến những ánh mắt này, sẽ vắt óc suy nghĩ xem, khi nhìn thấy ba người đối diện nhau, họ sẽ tưởng tượng ra một vở kịch lớn như thế nào.
Nhưng lần này sự chú ý của cô lại hoàn toàn đổ dồn vào Chu Lưu Quang.
Cô nhìn thấy một cảm giác chất chứa câu chuyện thông qua ánh mắt cậu.
Cô luôn biết cậu là một người có quá khứ.
Người có quá khứ thì có chuyện cũ. Cậu khác biệt với rất nhiều nam sinh trong trường. Trước đây cô nghĩ đó là vì cậu học giỏi, đẹp trai và có hào quang tự nhiên. Cho đến ngày cậu sốt cao, cô mới hiểu, cậu khác biệt là vì cậu đã từng trải.
Đối diện với lời nói của Hoàng Chỉ Ninh, Chu Lưu Quang im lặng rất lâu mới mở lời: "Hai giờ chiều mai, gặp ở công viên Y Giang, đường Tang Tử."
Nói xong, cậu đạp xe rời đi.
Hạ Huân sửng sốt một giây, vội vàng đuổi theo.
Cậu đạp rất nhanh, may mà sau mười phút đạp xe, cậu bị kẹt lại ở một cột đèn giao thông cực kỳ dài nên Hạ Huân mới đuổi kịp.
Cô vất vả đuổi theo cậu như vậy, nhưng lại không hỏi cậu điều gì, chỉ đứng bên cạnh cậu thở khẽ.
Tiếng xe cộ, tiếng lá cây xào xạc trong gió, tiếng nhạc phát ra từ tiệm cắt tóc ven đường... đều lớn hơn tiếng thở của cô.
Nhưng Chu Lưu Quang lại cảm thấy phiền vì tiếng thở của cô. Cậu liếc nhìn cô: "Tôi không quen thuộc nơi này, ngày mai cậu dẫn bọn tôi đi dạo."
Hạ Huân cụp mắt suy nghĩ một lát rồi nói: "Không hay lắm đâu, tôi làm người thừa à."
Cô nói với vẻ mặt nghiêm túc.
Chu Lưu Quang không khỏi nheo mắt nhìn cô, dừng lại mấy giây mới nói: "Nghe thấy bài hát đang phát ở ven đường không?"
"Hát cho em nghe bài ca này
Chẳng mang theo phong cách gì
Nó chỉ đơn thuần đại diện cho
Anh muốn mang đến niềm vui cho em..."
Hạ Huân thường ít giải trí, cũng không thích xem TV, chỉ thích nghe nhạc, bài hát này cô đã từng nghe qua.
"Có gì mà không thể." Cô nói ra tên bài hát.
Cậu nở nụ cười kiềm chế: "Tự cậu nói đó."
Cô chợt bừng tỉnh, sau khi nhận ra thì chỉ muốn cắn lưỡi của mình.
Đèn đỏ nhanh chóng chuyển sang xanh.
Chu Lưu Quang nhướng mày: "Cậu thể hiện tốt một chút, nếu không tôi sẽ đi Tây Ban Nha cùng cậu ấy, không cần cậu nữa đâu."
Nói xong, cậu dùng sức đạp một cái, phóng đi rất xa.
Cậu hoàn toàn không biết câu nói đó đã khiến Hạ Huân sợ hãi đến mức nào.
Cô nhìn bóng lưng cậu, mãi mà không hoàn hồn.
Đạp xe qua giao lộ này, Hạ Huân mới đuổi kịp. Cô gọi với theo bóng lưng Chu Lưu Quang từ xa: "Nhưng mai lớp trưởng dạy kèm tôi môn toán."
"Kéttttt—" Tiếng phanh xe gấp vang lên.
Bánh xe ma sát xuống đất để lại một vệt dài.
Hạ Huân không kịp dừng lại, bánh trước "bịch" một tiếng đâ*𝖒 ✌️à*🅾️ bánh sau của Chu Lưu Quang.
Cô suýt nữa sợ đến mức hồn bay phách lạc.
Chu Lưu Quang quay người nhìn cô: "Cậu với Bạch Tiền quⓐ●ⓝ ♓●ệ tốt ghê nhỉ?"
Nghe giọng điệu này, tim Hạ Huân nhẹ nhõm hơn nửa. Cô cũng không biết tại sao trong tình thế cấp bách lúc nãy mình lại lôi Bạch Tiền ra, có lẽ là trực giác mách bảo, không ngờ lại có tác dụng thật.
Cô hơi ngước mặt lên, giả vờ vô tội, vỗ п*𝐠ự*ⓒ điều hòa hơi thở: "Cậu phanh gấp làm gì, nguy hiểm lắm."
Chu Lưu Quang không nghĩ nhiều, chỉ cười: "Hay là lần sau đổi chỗ, cậu ngồi chung với cậu ta đi."
Tuy người này đang cười, song còn đáng sợ hơn cả lúc không cười.
Nhìn góc độ nào cũng thấy cậu cực kỳ hung dữ.
Hạ Huân và cậu cũng không phải quen biết nhau ngày một ngày hai, biết không thể cứ cố chấp mãi, cô nhanh chóng thay đổi giọng điệu: "Mai hai giờ gặp ở công viên Y Giang, hay là chúng ta cùng đi?"
Cô đã xuống nước.
Chu Lưu Quang thu lại nụ cười: "Để xem đã."
Dứt lời, cậu đạp xe đi tiếp, lại bỏ cô lại rất xa.
Hạ Huân nhìn theo bóng lưng cậu, ánh mắt sâu hút.
| ← Ch. 19 | Ch. 21 → |
