Truyện:Thuốc Lá Và Dâu Tây - Chương 22

Thuốc Lá Và Dâu Tây
Trọn bộ 63 chương
Chương 22
0.00
(0 votes)


Chương (1-63)

Nhận thấy có người bên cạnh, Chu Lưu Quang quay đầu nhìn một cái.

Đầu tiên cậu nhìn mặt cô, rồi nhìn xuống chân cô. Sau đó, anh trầm giọng: "Cái áo che chân đâu rồi?"

Hạ Huân mất một giây mới phản ứng lại, cười áy náy nói: "Tôi quên mất."

"Ngốc nghếch." Cậu không nói nên lời.

Hạ Huân nhún vai cười.

Tiếp theo cả hai lại im lặng, tạm thời không nói gì.

Chu Lưu Quang thong thả hút thuốc, Hạ Huân quan sát sóng nước vỗ vào bờ, nhìn cậu rồi lại dời tầm mắt nhìn sóng nước, sau đó lại nhìn anh cậu...

Lặp đi lặp lại như vậy, khi Chu Lưu Quang nhận ra cô đang lén lút nhìn mình, cậu đang định hỏi cô muốn làm gì thì cô đột nhiên đưa tay chọc vào lúm đồng tiền của Chu Lưu Quang.

Chu Lưu Quang rụt lại, vô thức nín thở.

Trong lòng Hạ Huân vang lên một tiếng thét chói tai của chuột chũi. Ban đầu cô định làm như trong phim học đường, giật lấy điếu thuốc của cậu, nói một câu ngây thơ vô số tội: "Hút ít thôi, không tốt cho sức khỏe." Ai ngờ cậu đột nhiên quay mặt lại, tay cô run lên, nên mới thành ra như thế này.

Học người khác làm thân cũng cần phải có thiên phú.

Cô không T được cách làm hài lòng khi bị nhóm Ân Ô Thiến làm khó nên đương nhiên cũng không biết cách tỏ vẻ ngoan ngoãn trước mặt con trai. Não cô nhanh chóng xoay chuyển, cố gắng hóa giải sự bối rối. Cô nhìn chằm chằm cậu một lúc lâu mới "Suỵt" một tiếng, mắt né tránh: "Đừng động đậy, có con côn trùng nhỏ."

Giọng nói mang theo sự ⓡ⛎*ռ 𝖗*ẩ*ÿ của việc nói dối.

Kiểu nói dối trắng trợn như thế này, đương nhiên là Chu Lưu Quang không tin một chữ.

Nhưng cậu không cử động thật, cứ nhìn cô không chớp mắt.

Da cô rất đẹp, mắt mày đều xinh, là vẻ đẹp không có tính công kích. Nhất là đôi mắt ấy, lúc tủi thân thì đong đầy nước, lúc vui vẻ thì lấp lánh như chứa đầy những mảnh sáng vụn.

Cô nhanh chóng rụt tay lại, vẻ mặt giả vờ nghiêm túc, cười với cậy: "Xong rồi, con côn trùng bay đi rồi."

Cậu không hiểu, bây giờ trông cô không vui vẻ lắm, nhưng tại sao mắt cô vẫn long lanh ánh sáng. Cậu như bị cuốn vào một vòng xoáy, phải vật lộn rất lâu mới thành công dời mắt đi được.

Vừa quay mặt đi, cậu vừa vặn nhìn thấy Hoàng Chỉ Ninh.

Cậy đứng dậy, dùng ngón tay đang kẹp điếu thuốc chỉ vào cô ấy: "Xóa đi."

Hoàng Chỉ Ninh đang cầm máy ảnh chụp lấy ngay chụp họ, bị bắt quả tang, cô ấy không hề đỏ mặt, ngược lại còn cười: "Cậu quản tôi à?"

Cậu ném điếu thuốc đi, bước tới: "Tôi nói, xóa đi."

Hoàng Chỉ Ninh lùi lại hai bước, giơ chiếc máy ảnh trong tay lên: "Tôi cá với cậu, đợi cậu xem ảnh rồi, cậu sẽ cầu xin tôi đấy... Ê! Đồ cướp!"

Chu Lưu Quang giật mạnh tấm ảnh chụp lấy ngay trong tay Hoàng Chỉ Ninh.

Cậu cười khẩy: "Không cần cầu xin, nó cũng là của tôi rồi."

Cậu cúi đầu nhìn tấm ảnh, đây là một bức ảnh có bố cục và cảnh rất đẹp. Cậu và Hạ Huân kề sát vào nhau, ngón tay Hạ Huân chọc vào má anh, còn cậu ngậm thuốc nhìn cô chăm chú. Xa xa là mặt sông rộng lớn, bầu trời quang đãng, cùng những cành liễu rủ thướt tha trong gió và những chú chim bay thấp.

Hạ Huân đi tới liếc nhìn.

Cô rất ngạc nhiên vì ánh mắt lúc nãy mình nhìn cậu lại dịu dàng đến thế. Ngay cả cô cũng khó phân biệt được đó có phải là do quá căng thẳng hay không.

Cậu nhét tấm ảnh vào túi: "Tịch thu."

Hoàng Chỉ Ninh bĩu môi: "Muốn thì nói thẳng ra, tôi còn rất nhiều ảnh Hạ Huân chụp một mình, cậu có muốn không? Một tấm một trăm tệ."

Chu Lưu Quang không thèm liếc nhìn cô ấy, quay người ngồi xuống tấm thảm ăn uống.

Hoàng Chỉ Ninh càng bĩu môi dữ hơn.

Họ đấu khẩu, Hạ Huân thấy không xen vào được, bèn nói muốn đi vệ sinh.

Hoàng Chỉ Ninh nghĩ ra điều gì đó, nói với Hạ Huân: "Mình muốn đi thuyền, cậu thuộc địa bàn ở đây, tiện thể đi hỏi giúp mình được không?"

Tim Hạ Huân chùng xuống, đây không phải là để họ ở riêng với nhau sao?

Nhưng cô vốn được gọi đến để làm "hướng dẫn viên" nên không có lý do gì để từ chối. Cô không do dự quá lâu, gật đầu đồng ý: "Được."

Lúc rời đi, cô lặng lẽ nhìn Chu Lưu Quang.

Sau khi Hạ Huân đi.

Hoàng Chỉ Ninh đi đến ngồi bên cạnh Chu Lưu Quang.

Xung quanh đây toàn cây với cỏ, cậu không hút thuốc, đang bứt một chùm nho ăn, vẻ mặt chán chường.

Hoàng Chỉ Ninh hỏi: "Cậu thích cậu ấy à?"

"Ai thích cậu ấy?" Cậu phản ứng nhanh như một con mèo bị giẫm phải đuôi.

Hoàng Chỉ Ninh gật đầu đầy ẩn ý: "Vậy là cậu ấy thích cậu."

Chu Lưu Quang nghe vậy thì liếc Hoàng Chỉ Ninh một cái.

Nhớ lại biểu hiện vừa rồi của Hạ Huân, Hoàng Chỉ Ninh rất muốn cười: "Vừa nãy cô bé đó còn cố ý hỏi thăm xem chúng ta có đến cùng nhau không. Lúc tôi không có ở đây, cậu ấy đến chỗ cậu buôn chuyện, т𝒽â*п mậ*t như thế... Cậu bảo đây không phải thích thì là gì?"

Chu Lưu Quang sững sờ, thu lại vẻ mặt.

Hoàng Chỉ Ninh cười: "Cậu ấy hiểu lầm rồi, cậu có muốn giải thích không?"

"Cậu nghĩ nhiều rồi." Chu Lưu Quang hờ hững nói.

"Là tôi nghĩ nhiều, hay là cậu không dám nghĩ nhiều?" Hoàng Chỉ Ninh "chậc" một tiếng.

Chu Lưu Quang nhìn chằm chằm vào một điểm nào đó, dừng lại hai giây mới nói: "Cậu ấy làm những điều này không phải vì thích."

Hoàng Chỉ Ninh không hiểu.

Chu Lưu Quang cười tự giễu.

Ngay từ lúc Hoàng Chỉ Ninh đưa ra ví dụ cho cậu, cậu đã hiểu rõ hoàn toàn. Vốn dĩ Hạ Huân có vẻ gượng gạo, thậm chí còn có những hành động táo bạo hơn bình thường, chẳng qua là vì câu nói hôm qua của cậu: "Cậu thể hiện tốt một chút, nếu không tôi sẽ đi Tây Ban Nha cùng cậu ấy, không cần cậu nữa đâu."

Khó khăn lắm cô mới tìm được cọng rơm cứu mạng.

Cô nỡ lòng vứt bỏ sao?

"Cậu không hiểu đâu, cậu ấy không có tình cảm thật với tôi." Đáy mắt Chu Lưu Quang tràn đầy sự chế giễu.

Hoàng Chỉ Ninh vẫn không hiểu, cô ấy bật cười: "Trước đây tôi luôn nghĩ tình yêu khiến người ta trở nên cao quý, giờ thì tôi lại thấy tình yêu là mưu mô, chiếm hữu, cướp đoạt, thậm chí là hủy hoại."

Câu nói này khiến Chu Lưu Quang rơi vào trầm tư.

Hoàng Chỉ Ninh nhìn cậu, biết cậu hiểu cô ấy đang nói gì.

"Chúng ta không nói về cậu ấy nữa, nói về cậu đi. Chúng ta quen nhau sáu năm, theo những gì tôi hiểu về cậu, cậu không phải là người có tính gia trưởng. Nhưng vừa nãy cậu ấy chỉ lộ một chút chân thôi mà cậu đã để bụng đến mức nào rồi? Tôi biết, so với việc ghét người khác nhìn thấy cậu ấy, cậu càng bực cảm giác không thể kiềm chế khi thấy cậu ấy đến."

"Đừng nói nữa." Chu Lưu Quang nói.

Hoàng Chỉ Ninh không thể không nói ra: "Nếu cậu ấy không có cảm giác với anh, vậy còn cậu với cô ấy thì sao?"

"Tôi nói đừng nói nữa." Chu Lưu Quang lặp lại.

Hoàng Chỉ Ninh lại định mở lời: "Tôi..."

"Tôi và cậu ấy là kẻ thù cả đời." Chu Lưu Quang cười lạnh, nhìn về phía Hoàng Chỉ Ninh.

Mắt cậu nổi gió cuốn mây trôi, tích tụ những cảm xúc nguy hiểm, Hoàng Chỉ Ninh không khỏi im lặng.

Chỉ nghe thấy Chu Lưu Quang gằn từng chữ một: "Tôi đến đây là để làm tổn thương cậu ấy."

Anh bảo vệ cô để làm tổn thương cô, anh đến là để làm tổn thương cô.

Hoàng Chỉ Ninh kinh ngạc sâu sắc, lập tức 🌜·♓·ế·ⓣ lặng.

"Nhưng tôi nhận ra dường như không cần tôi phải làm gì, cuộc sống của cậu ấy vốn đã rất tệ rồi." Nói đến đây, Chu Lưu Quang trở nên cô đơn.

Song chỉ trong tíc tắc, cậu nhanh chóng lấy lại vẻ lạnh lùng: "Khi ai cũng đến làm tổn thương cậu ấy, tổn thương tôi gây ra chẳng có ý nghĩa gì. Chỉ khi chỉ có mình tôi có thể làm tổn thương cậu ấy, sự tổn thương của tôi mới có giá trị. Đó là lý do tôi đối xử tốt với cậu ấy, cậu hiểu không?"

Hoàng Chỉ Ninh gần như không thể tiếp thu nổi lời nói của Chu Lưu Quang.

Sau một lúc lâu, cô ấy mới hỏi: "Vậy rốt cuộc cậu ấy đã đắc tội gì với cậu?"

"Ba cậu ấy chính là người đã bắt cóc em gái tôi." Trong mắt Chu Lưu Quang đầy hận thù.

Hoàng Chỉ Ninh cảm thấy đất trời lặng im, cô ấy há miệng suýt khóc.

Điều này quá khó để chấp nhận.

Cô ấy càng nghĩ càng buồn, miệng mấp máy, cuối cùng thốt ra một câu: "Vậy cậu đừng thích cậu ấy được không?"

Giọng cô ấy nghẹn lại: "Biết rõ là mối 🍳υⓐ●ռ 𝒽●ệ như thế này, nếu thích cậu ấy, cậu sẽ đau khổ đến mức nào."

Lời nói của Hoàng Chỉ Ninh như viên đạn bắn vào lồng 𝓃.g.ự.c.

Chu Lưu Quang muốn nói "Sẽ không đâu", càng muốn nói "Tôi không thể thích cậu ấy", nhưng lại cảm thấy cổ họng thắt lại, không nói nên lời.

Cuối cùng cậu chỉ có thể đứng dậy đi ra bờ sông hút thuốc.

Hoàng Chỉ Ninh vùi mình vào đầu gối, nước mắt lặng lẽ rơi, vai run lên bần bật.

Cô ấy không phải là người hoàn hảo, không thể lo lắng cho tất cả mọi người. Giữa Hạ Huân và Chu Lưu Quang, cô ấy chỉ có thể lo lắng cho bạn của mình.

Không ai hiểu rõ hơn cô ấy, những lý do mà Chu Lưu Quang nói ra chỉ là ngụy biện.

Cậu hoàn toàn không có cách nào làm tổn thương Hạ Huân, ngay cả khi Tào Thần đối xử với cậu như vậy mà cậu còn không đủ nhẫn tâm trả thù, huống chi là Hạ Huân.

Khi Hạ Huân quay lại, Hoàng Chỉ Ninh đã ngừng khóc, Chu Lưu Quang cũng hút thuốc xong.

Lúc đó khoảng bốn giờ chiều, trời vẫn còn nắng gắt.

Hạ Huân bước đến, thấy hai người họ một người ngồi trên võng, một người ngồi trên thảm dã ngoại, người nào người nấy ăn đồ của riêng mình, không nói chuyện với nhau. Cô im lặng một chút rồi tiến lên: "Mình đi hỏi rồi, chủ bến nói giờ nào cũng được, chúng ta cứ đến bến tàu là được."

Hoàng Chỉ Ninh nhảy khỏi võng, hỏi: "Có những loại thuyền nào, có thuyền vịt vàng không?"

Hạ Huân nói: "Có thuyền gỗ, cũng có thuyền vịt vàng, còn có loại không phải tự chèo."

Hoàng Chỉ Ninh cười: "Mình muốn tự chèo."

Hạ Huân hỏi: "Mấy giờ chúng ta đi?"

Hoàng Chỉ Ninh nghĩ một lát rồi nói: "Chắc là lúc mặt trời sắp lặn đi, chúng ta có thể vừa thổi nến sinh nhật trên thuyền, vừa ngắm hoàng 𝖍·ô𝖓·."

Lúc này Hạ Huân mới nhớ ra, hôm nay là sinh nhật Chu Lưu Quang.

Ngày 9 tháng 9 năm 1999, một ngày rất dễ nhớ.

Hạ Huân hỏi Hoàng Chỉ Ninh: "Cậu chuẩn bị quà cho cậu ấy chưa?"

Hoàng Chỉ Ninh bĩu môi: "Mình đến đây để làm gì chứ, đương nhiên là chuẩn bị rồi."

Nói xong, Hoàng Chỉ Ninh đi đến thảm dã ngoại cầm chiếc túi của mình lên, lấy ra một chiếc hộp màu xanh lá cây đưa cho Chu Lưu Quang.

Chu Lưu Quang liếc nhìn: "GUCCI à?"

"Mở ra xem đi." Vẻ mặt Hoàng Chỉ Ninh như muốn nói "Cậu nhất định sẽ thích".

Chu Lưu Quang mở hộp quà, một chiếc đồng hồ đeo tay lộ ra.

Mặt đồng hồ làm bằng đá khổng tước xanh, vạch giờ hình con ong bằng vàng, dây thép không gỉ có đính hạt vàng.

Hạ Huân nhìn là biết giá trị không hề nhỏ.

Hoàng Chỉ Ninh lại hờ hững nói: "Loại bạc một vạn bảy, loại vàng năm vạn bảy. Cậu xem tôi tốt với cậu chưa, tôi mua loại hơn năm vạn đấy."

Chu Lưu Quang rõ ràng không có nhu cầu vật chất, cậu nhanh chóng đóng hộp lại, nói: "Cảm ơn."

Hoàng Chỉ Ninh trợn mắt: "Cậu bình tĩnh quá đấy."

Chu Lưu Quang cười, không đáp lời, lại hỏi Hạ Huân: "Cậu tặng gì?"

Hạ Huân lắp bắp một lúc mới nói: "Xin lỗi, tôi quên mất."

Cô không dám nhìn vào mắt Chu Lưu Quang.

Chu Lưu Quang nhìn cô thật lâu, không nói gì cả.

Hoàng Chỉ Ninh nhìn cô rồi lại nhìn cậu, thực sự không muốn xen vào giữa hai người, dứt khoát lặng lẽ bỏ đi.

Chẳng mấy chốc đã đến năm rưỡi.

Hoàng Chỉ Ninh đặt bánh sinh nhật cho Chu Lưu Quang, lúc này vùa hay được giao đến.

Ở đây vào tháng chín mặt trời thường lặn lúc hơn sáu giờ. Họ lấy bánh ở cổng công viên, rồi đi đến bến tàu để lên thuyền.

Hôm nay là cuối tuần nên khá đông người đến chơi. Tuy nhiên may mắn là chèo thuyền là một hoạt động phải trả phí, vì vậy không có nhiều người tham gia.

Họ chọn một chiếc thuyền vịt màu trắng, Chu Lưu Quang chèo thuyền, Hoàng Chỉ Ninh buộc con diều vào mũi thuyền. Đó là một con diều bướm màu hồng, được cô ấy thả một cách tự do.

Thực tế thì nó không bay lên được, chỉ treo ở mũi thuyền mà thôi...

Hạ Huân là người nhàm chán nhất, cô không phải làm gì cả, cứ ngoan ngoãn ôm chiếc bánh kem ngồi một bên.

Không biết qua bao lâu, Hoàng Chỉ Ninh đột nhiên đề nghị: "Chúng ta hát đi."

Hạ Huân hỏi: "Hát bài gì?"

Nghe thấy vậy, Hoàng Chỉ Ninh biết ngay Hạ Huân là người biết hát, cô ấy chống cằm cười: "Cậu hát đi, cậu không tặng quà cho cậu ấy, hát vài bài cũng xem như là quà rồi."

Câu nói này khiến Hạ Huân không có lý do để từ chối.

Hoàng Chỉ Ninh lấy máy thổi bong bóng ra thổi. Bong bóng được thổi ra không quá rực rỡ sắc màu, nhưng lại rất to, mang một vẻ đẹp đầy đặn và nhẹ nhàng.

Bị gió sông, bong bóng và ánh hoàng hô●ռ bao bọc, Hạ Huân cảm thấy thư thái chưa từng thấy. Cô nhanh chóng hắng giọng, cất tiếng hát:

"Đừng hỏi tôi từ đâu đến

Quê hương tôi ở nơi xa xôi

Tại sao phải phiêu bạt

Phiêu bạt nơi phương xa

..."

Hạ Huân hát bài "Cây Ô Liu", một ca khúc cũ do Tam Mao viết lời. Mắt Hoàng Chỉ Ninh sáng lên, cô ấy không ngờ Hạ Huân lại chọn bài hát này.

Hát xong "Cây Ô Liu", cô lại hát "Hồng Trần Cuồn Cuộn".

"Ban đầu người thật vô tình, thời niên thiếu ta lại quá vô tư. Tình duyên nơi hồng trần, chỉ vì sinh mệnh ấy mà vội vàng lặng thinh."

"Tưởng là lỗi lầm của nhân gian, hay là nhân quả truyền lại từ kiếp trước. Tất cả những gì có trong đời cũng không tiếc, chỉ đổi lấy khoảnh khắc âm dương gặp lại..."

Khoảnh khắc hoàng hô.𝓃 trước khi mặt trời lặn là rực rỡ nhất. Nơi nào có ánh sáng chiếu đến, nơi đó đều được nhuộm một lớp kem vàng óng ả.

Xa xa là mặt sông mênh Ⓜ️ô·ⓝ·ⓖ nhìn không thấy bờ, trên sông lác đác vài chiếc thuyền, bên bờ đầy liễu rủ, chim trời thỉnh thoảng lướt qua, gió thổi làm cánh diều lắc lư trên mũi thuyền. Nước sông róc rách, tiếng mái chèo khuấy nước "oàm oạp" như một bản nhạc đệm.

Lời bài hát khiến hốc mắt Hoàng Chỉ Ninh cay xè.

Cô gái trước mặt vẫn bình tĩnh, nhưng lại không biết Chu Lưu Quang, người đã im lặng suốt dọc đường đang nghĩ gì.

Người ta nói họa không lây đến con cái, nhưng may mắn cũng không truyền đến con cái. Hạ Huân có một người ba tệ hơn cả chó lợn, đã định trước là không thể nào đến được với Chu Lưu Quang.

Cô ấy cảm thấy rất buồn, cổ họng như bị một nắm tro lấp lại.

Khoảnh khắc này, cô ấy bỗng nhớ đến Tào Thần.

Ngày trước, cô ấy, Chu Lưu Quang và Tào Thần là bộ ba tam giác nổi tiếng trong trường. Sau này cô ấy và Tào Thần càng ngày càng thân thiết, có tình cảm đặc biệt hơn, khó tránh khỏi phải giữ khoảng cách với Chu Lưu Quang. Chu Lưu Quang cô đơn một thời gian, mọi người dần xa cách. Cho đến ngày đó, Tào Thần và Chu Lưu Quang rạn nứt...

Sau đấy, mọi chuyện đều phát triển theo hướng thái quá và không thể cứu vãn. Chu Lưu Quang bị thương khắp mình mẩy, Tào Thần nhảy lầu tự tử, còn cô ấy thì tự cô lập bản thân.

Sau khi Tào Thần ra đi, Chu Lưu Quang chuyển trường đến cái nơi hẻo lánh khỉ ho cò gáy này, giờ cô ấy cũng sắp đi du học.

Tất cả họ đều rời bỏ nơi mình lớn lên, tự lưu đày bản thân mình.

.........

Hạ Huân hát xong, mọi người đều im lặng rất lâu.

Cuối cùng, Hoàng Chỉ Ninh là người phá vỡ sự tĩnh lặng trước, cô ấy nói: "Chu Lưu Quang, tôi nhớ Tào Thần."

Đây là lần đầu tiên cô ấy nhắc đến tên Tào Thần trước mặt Chu Lưu Quang kể từ khi chuyện xảy ra.

Chu Lưu Quang không phản ứng mạnh như cô ấy tưởng, cậu nói: "Đều đừng nghĩ nữa."

Nước mắt Hoàng Chỉ Ninh tuôn rơi không ngừng khỏi đôi mắt q-u𝓎-ế-𝖓 𝓇-ũ của cô ấy.

Không phải "Đừng nghĩ nữa", mà là "Đều đừng nghĩ nữa", điều đó cho thấy cậu cũng đã có lúc nhớ đến Tào Thần. Nhưng cậu không thừa nhận, bởi vì anh cậu không bao giờ tha thứ cho Tào Thần.

Hạ Huân thấy Hoàng Chỉ Ninh rơi lệ, lại thấy Chu Lưu Quang tâm trạng không tốt, dù có ngốc đến mấy cũng biết là họ đang rất buồn.

Đồng thời cô chợt hiểu ra, Hoàng Chỉ Ninh không thể mang Chu Lưu Quang đi được.

Cô từng lo lắng vì cảm thấy mình không thể giữ được Chu Lưu Quang.

Nhưng đến khoảnh khắc này, cô mới hiểu rằng Chu Lưu Quang sẽ ở lại chứ không rời đi.

Vì chính cậu đã tự nhốt mình ở đây.

Cô trở thành người duy nhất được giải thoát tại nơi này.

Cô muốn điều chỉnh không khí, bèn giơ chiếc bánh kem lên: "Trước khi mặt trời lặn, ước một điều ước đi."

Chu Lưu Quang hờ hững nhìn cô.

Cô cười với cậu.

Anh khựng lại, cũng khẽ cười một cái. Nụ cười này pha lẫn chút vị đắng rất nhạt, nhưng một khi nếm phải sẽ khiến người ta nhíu mày.

Cậu đón lấy chiếc bánh, mở hộp ra.

Hoàng Chỉ Ninh nhanh chóng thoát khỏi cảm xúc, gạt nước mắt, ngẩng mặt cười: "Để tôi cắm nến!"

Nói rồi, cô ấy cắm nến lên bánh kem.

Chiếc bánh kem kem bơ kiểu cũ sáu inch, trông rất cổ điển và đẹp mắt. Ngọn nến số mười tám được cắm giữa những chùm hoa, mang ý nghĩa tốt lành.

Hoàng Chỉ Ninh vừa châm lửa cho nến vừa nói: "Cậu phải ước đấy, tuổi mười tám mà không ước thì phí lắm."

Chu Lưu Quang bĩu môi, vẻ mặt bất lực.

Tuy nhiên khi nến đã được thắp, cậu vẫn chắp hai tay, nhắm mắt lại.

Hoàng Chỉ Ninh nhanh tay lấy máy chụp lấy ngay ra khỏi túi, chụp một tấm ảnh Chu Lưu Quang.

Hạ Huân cũng âm thầm lấy điện thoại ra, dùng camera chất lượng thấp chụp lén Chu Lưu Quang một tấm.

Điều ước của Chu Lưu Quang không dài cũng không ngắn, vừa lúc họ chụp xong, cậu cũng mở mắt ra.

"Phù~" Nến bị thổi tắt.

Hạ Huân chợt nhớ ra điều gì: "Ôi, chúng ta chưa hát 'Happy Birthday'."

Hoàng Chỉ Ninh sững người, cũng nhận ra, nhưng nhanh chóng xua tay: "Không sao đâu, nói bây giờ cũng không muộn!"

Cô ấy đưa tấm ảnh vừa chụp xong cho Chu Lưu Quang: "Nhân vật chính của bữa tiệc, chúc mừng sinh nhật cậu!"

Hạ Huân nói theo sau cô ấy: "Chúc mừng sinh nhật."

Chu Lưu Quang nhìn họ chăm chú hai giây, đột nhiên nói: "Nhìn phía sau."

Họ cùng nhau quay đầu lại—

Không biết từ lúc nào mặt trời đã chuyển sang màu đỏ, trông vừa to vừa tròn, đang chìm dần xuống phía chân trời, chỉ còn một chút nữa là chạm vào mặt sông. Ráng chiều xung quanh không biết đã chuyển từ màu vàng kim sang màu tím hồng từ lúc nào, những tầng mây chồng chất lên nhau như được vẩy mực, tất cả đều là màu tím thẫm, tím hồng hoặc xám xanh. Ráng chiều luôn đậm hơn ráng sớm, nhìn vào thấy thật tráng lệ và lãng mạn.

Mặt trời cứ thế dần dần lặn xuống mặt sông dưới sự tô điểm của những áng mây.

Tốc độ mặt trời lặn rất nhanh, nhưng lại cần hồi tưởng rất lâu.

"Mặt trời lặn rồi." Hoàng Chỉ Ninh nói: "Cảm ơn ánh mặt trời của ngày hôm nay."

Hạ Huân lặng lẽ quay đầu lại, nhìn Chu Lưu Quang.

Cảm nhận được ánh mắt của cô, Chu Lưu Quang cũng nhìn cô.

Cô chỉ nhẹ nhàng nói: "Mặt trời của ngày mai vẫn sẽ mọc lên."

 


Chương (1-63)