Truyện:Thuốc Lá Và Dâu Tây - Chương 14

Thuốc Lá Và Dâu Tây
Trọn bộ 63 chương
Chương 14
0.00
(0 votes)


Chương (1-63)

Hôm nay, Chu Lưu Quang và Hạ Huân mặc quần áo cực kì hợp nhau, cả hai đều mặc đồ đen. Cậu vốn dĩ luôn mang phong thái đen tối, trong chiều hoàng 𝖍_ô𝖓_, những mảng đen ấy lại càng trở nên đậm nét hơn.

Trước hết, ánh mắt cậu khoá chặt bàn tay đang đặt trên vai Hạ Huân của Quý Thiên Nhai, sau đó mới nhìn về phía cô.

"Xin lỗi, tôi đến muộn." Cậu nói như vậy.

Hạ Huân nuốt nước miếng một cách khó khăn, cười nhạt né tránh ánh mắt của cậu.

Cô không nói lời nào, song lại như đã nói hết.

Chu Lưu Quang nhìn Hạ Huân lần nữa, nhận thấy mắt cô đỏ ửng một vòng, lưng đứng thẳng tắp, cằm hơi ngẩng lên, đôi mắt cụp xuống, trông vừa kiên cường mà lại đáng thương.

Chắc chắn là cô mới bị người ta bắt nạt.

Điều đó khiến cậu cảm thấy bực bội vô cớ.

"Ngại quá, tao muốn đưa người đi, mày chưa ăn gì đâu, cứ từ từ thưởng thức nhé!" Quý Thiên Nhai nhướng mày cười, ánh mắt nheo lại thành một đường thẳng mỏng.

Dứt lời, cậu ta định dẫn Hạ Huân rời đi.

Chu Lưu Quang bước qua một bước, dùng vai chắn trước Hạ Huân, lông mày cau lại: "Cậu mời tôi đến đây ăn, tôi còn chưa ăn mà cậu định chạy à?"

Lời nói của cậu khiến Hạ Huân cảm thấy vô cùng ấm ức, cô có rất nhiều điều muốn nói, chẳng hạn như "Còn không phải tại cậu đến muộn sao". Nhưng sau đó cô nghĩ, cô không có tư cách trách móc cậu, dù sao mọi chuyện cũng vậy rồi, cô có nói gì đi nữa cũng chỉ phí lời.

Nghĩ đến đây, cô kiên định nói: "Tôi cần phải đi với cậu ta."

"Chẳng có cái gì là cần cả." Chu Lưu Quang không suy nghĩ, trả lời ngay.

"Tôi nợ ơn cậu ta, tôi phải trả."

"Không cần." Cậu thuận miệng nói một cách chắc chắn.

"Tôi..."

"Tôi đã nói rồi." Cậu nâng tông giọng, có vẻ hơi mất kiên nhẫn, "Cậu không cần phải đi với cậu ta."

"Phục thật." Quý Thiên Nhai lắc đầu liên tục, duỗi tay đẩy mạnh Chu Lưu Quang một cái: "Tao nói này, sự kiên nhẫn của ông đây cũng có giới hạn thôi. Tao với cậu ấy bây giờ là tao tình, cậu ấy nguyện, mày hiểu không hả? Mẹ nó, mày đừng có đứng đây chắn đường  nữa."

Ánh mắt cậu từ đầu đến cuối luôn dán chặt trên người Hạ Huân, tới lúc bị đẩy cậu mới quay sang nhìn Quý Thiên Nhai: "Cậu ấy nợ mày cái gì, tao trả giúp. Sau này mày có thể yêu cầu tao làm một việc, tao nhất định sẽ không từ chối."

Không gian xung quanh bỗng dưng lặng đi.

Hạ Huân ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn Chu Lưu Quang, Quý Thiên Nhai thì nhìn cậu với ánh mắt đầy tò mò và dò xét.

Chu Lưu Quang đứng đó, lạnh lùng nhìn Quý Thiên Nhai.

Quý Thiên Nhai do dự vài giây, đột nhiên bật cười: "Kiếp trước cô gái này cứu mạng mày à?"

Chu Lưu Quang mặt không biểu cảm, dáng vẻ như ngầm nói: "Mày làm thế nào thì làm."

Quý Thiên Nhai quay đầu, cắn điếu thuốc trên miệng, liên tục bấm bật lửa trong tay nhưng mãi vẫn không châm lửa.

Đúng thật là cậu ta có hứng thú với Hạ Huân, song  kỳ lạ thay, tối nay cậu ta không hề trông mong giữa họ sẽ xảy ra chuyện gì.

Một người dù có xấu xa đến đâu, trong lòng cũng có điểm mấu chốt, trùng hợp thay, điểm mấu chốt của cậu ta chính là tình thân. Người ba khốn nạn của cậu ta lông bông suốt ngày không về nhà, mẹ thì không biết đã bỏ đi với ai, cậu ta được bà nội nuôi nấng tử nhỏ. Vậy nên cậu ta hoàn toàn hiểu được cảm giác muốn bảo vệ bà của Hạ Huân.

Bắt gặp một con thỏ bị dồn ép đến mức cắn người, không ai có thể hoàn toàn vô cảm cả.

Thế nhưng cậu ta chẳng phải dạng người tốt lành gì, con thỏ cầu cứu cậu ta, cậu ta tất nhiên phải ăn, làm gì có chuyện miếng thịt ngon dâng lên tận mồm mà lại bỏ.

Mà bây giờ...

"Thành giao."

Cuối cùng Quý Thiên Nhai quyết định như vậy.

Có lẽ là thuận nước đẩy thuyền để Hạ Huân đi, hoặc có thể là cân nhắc lợi hại của hai việc.

Tóm lại, đây không phải một vụ mua bán lỗ vốn.

Sau khi nghe thấy câu trả lời, Chu Lưu Quang kéo tay Hạ Huân, nhẹ nhàng phủi vai cô rồi đưa cô đi.

Quý Thiên Nhai đứng tại chỗ, không biết nên khóc hay nên cười.

Mẹ kiếp, đúng là đồ không có tiền đồ.

Chẳng qua chỉ chạm vai cô một tí mà cậu lại làm đến mức này.

Ⓒ●♓ế●t tiệt...

***

Chu Lưu Quang đưa Hạ Huân đến một góc phố vắng vẻ, nơi không có tiếng ồn và mùi khói lửa.

Hạ Huân ngoan ngoãn đi theo cậu, từ nãy đến giờ vẫn trong trạng thái mơ hồ.

Mãi đến khi cậu dừng bước, buông tay cô ra, cô mới hỏi: "Sao cậu biết Quý Thiên Nhai sẽ đồng ý để cậu đưa tôi đi?"

Chu Lưu Quang nhìn cô một cái, trả lời: "Biết là biết thôi."

Câu trả lời bá đạo khiến Hạ Huân không biết phải nói gì thêm, cô đành im lặng.

Thật ra hôm nay sau khi gặp Chu Tu Thuỵ, Chu Lưu Quang mới vỡ lẽ hoá ra ông ấy đã sắp xếp tất cả để cậu có thể dễ dàng xoay sở mọi chuyện trong trấn nhỏ này.

Với mối q⛎🔼*п 𝒽*ệ rộng của ông ấy, chỉ cần nói một câu nhờ vả bạn bè, việc đósẽ được truyền từ người này sang người khác, cuối cùng đến huyện Lưu Vân. Còn cậu chỉ cần dựa lưng vào cây lớn hưởng lợi.

Những chuyện này không cần thiết phải cho Hạ Huân biết.

Lúc này, điều cậu muốn biết nhất là chuyện gì đã xảy ra với cô: "Vừa rồi xảy ra chuyện gì?"

Hạ Huân lắc đầu nói: "Chuyện qua rồi."

Chu Lưu Quang nhìn cô chằm chằm, nhận thấy cô không muốn nói gì thêm nên cậu cũng không hỏi nữa.

Cậu quay người định bước đi.

Mới vừa xoay người, chân chưa kịp nhấc, cậu bỗng cảm thấy vạt áo bị ai đó níu lại.

Cậu hơi quay đầu hỏi cô: "Làm gì vậy?"

"Cậu giúp tôi đi." Dưới ánh đèn đường mờ nhạt, cô ngẩng mặt lên, đôi mắt long lanh lấp lánh ánh sáng yếu ớt.

Ánh mắt của Chu Lưu Quang trầm xuống, trở nên nghiêm túc hơn.

Cậu đứng thẳng đối diện với cô, không hề e dè quan sát biểu cảm của cô.

Cô ngẩng đầu, có lẽ chính xác hơn là cô đang ép mình ngẩng đầu nhìn cậu.

Cô thở rất nhẹ, nhưng trong từng nhịp thở vẫn hiện rõ sự 𝐫-ц-ռ ⓡẩ-ⓨ khó mà che giấu.

Yếu đuối nhưng đầy quyết tâm—đó chính là vẻ ngoài của cô lúc này.

"Tôi biết chỉ có cậu mới có thể giúp tôi." Cô nói.

Chu Lưu Quang né tránh ánh mắt của cô.

Thực tế là cậu đã chờ cô nói ra câu này từ lâu.

Song không hiểu tại sao, khi cô thật sự thốt ra điều đó, cậu lại không hề cảm thấy vui 💲_ướ_ռ_🌀 hay thỏa mãn chút nào.

Đầu óc cậu trống rỗng, chỉ đáp lời theo bản năng: "Cậu nên nghĩ kỹ, trên đời này không có bữa ăn nào là miễn phí."

Cô nhẹ nhàng gật đầu: "Tôi biết, nhưng tôi không còn cách nào khác."

Giọng nói của cô ẩn chứa một chút nghẹn ngào khó ai nhận ra, điều đó khiến cậu im lặng.

Một lúc lâu sau, Chu Lưu Quang mới nhìn xuống vạt áo bị cô nắm chặt, suy nghĩ một chút rồi nói: "Được."

Hạ Huân chớp mắt, thở phào nhẹ nhõm.

"Nhưng—" Cậu nhìn thẳng vào mắt cô, lời nói đột ngột chuyển hướng, "Cậu nghĩ kỹ đi, đi theo tôi, có thể cậu sẽ phải chịu tổn thương và không có kết cục tốt đẹp đâu."

Con đường này khá vắng vẻ, đèn đường cũ và mờ, mùi hoa ngào ngạt hơn so với nơi khác. Đi ngang qua đây chỉ có côn trùng, không có người qua lại. Những chú ve kêu râm ran trong bụi cỏ, mặt trăng cô đơn treo lơ lửng trên bầu trời.

Đây là khung cảnh lạnh lẽo và hoang vu, rất thích hợp cho một cuộc chia tay.

Nhưng thay vào đó, họ lại sắp lập nên một thỏa thuận không lời tại đây.

Hạ Huân thở chậm hơn nhiều.

Cô đang đánh cược.

Từ khoảnh khắc Chu Lưu Quang đưa cô đi khỏi Quý Thiên Nhai, cô đã bắt đầu chuẩn bị tinh thần. Khi đưa tay níu lấy áo cậu, canh bạc của cô chính thức bắt đầu.

Thực ra cô không sợ hãi chút nào. Từ lúc quyết định đi với Quý Thiên Nhai, những điều từng làm cô sợ hãi giờ không còn đáng sợ nữa rồi.

Cô chỉ giả vờ sợ hãi, bởi vì cô biết sự yếu đuối cũng là một ✅·ũ ⓚ·𝒽·í, là một con bài để cược.

"Tôi chắc chắn." Hạ Huân nói với cậu, "Chỉ cần cậu giúp tôi vượt qua năm cuối cấp này, tôi có thể đáp ứng bất cứ điều gì cậu muốn."

Cô vô cùng thẳng thắn.

Chu Lưu Quang cười khẩy: "Được thôi, nếu tôi bảo cậu hái mặt trăng trên trời xuống cho tôi, cậu có làm được không?"

"..." Hạ Huân nghẹn lời.

Chu Lưu Quang cười giễu: "Đừng nói quá lên như thế."

Mặt Hạ Huân đỏ bừng vì xấu hổ, cô nói nhỏ: "Tôi chỉ có thể làm những việc trong khả năng của mình thôi."

Cậu có vẻ không vui: "Thế nếu tôi bảo cậu đến đây ♓ô*п tôi một cái, cậu có làm không?"

Khi cậu cười, lúm đồng tiền bên má trái hiện rõ, vừa ngọt ngào mà lại vô cùng trêu ghẹo.

"..." Hạ Huân sững sờ.

Ánh mắt cậu lướt trên môi cô đầy vẻ khiêu khích: "Chuyện này đâu có khó đúng không?"

Lúc này, Hạ Huân mới hiểu thế nào là tiến thoái lưỡng nan. Bàn tay nắm lấy vạt áo cậu lúc thì buông ra, lúc lại 𝐬·1ế·✞ 𝒸·♓ặ·𝖙, không biết phải làm sao.

Chu Lưu Quang tiến lại gần cô hơn, cúi xuống nhìn sâu vào mắt cô.

Khoảng cách giữa hai người chỉ còn một gang tay.

Cô căng thẳng đến mức cổ cứng đờ, định né tránh nhưng lại không dám.

Cậu nhìn cô một cái thật sâu.

Cậu cũng không hiểu tại sao mình lại như vậy, rõ ràng cậu đã dẫn dắt mọi việc đi đến kết quả này, vậy mà giờ đây cậu lại cảm thấy bối rối khó hiểu.

Sau một hồi, cậu đứng thẳng dậy, giọng nói cũng nghiêm túc hơn: "Nếu muốn tôi bảo vệ thì từ giờ đến khi tốt nghiệp, cậu phải nghe theo mọi lời tôi nói."

Khi cậu rời đi, Hạ Huân thở phào nhẹ nhõm.

Cô không hề thẳng thắn như vẻ bề ngoài, cô dám nói sẽ đáp ứng mọi yêu cầu của cậu là bởi sau một thời gian dài quan sát, cô cảm thấy cậu khác với Quý Thiên Nhai.

Tuy nhiên vừa rồi khi cậu tiến lại gần cô, cô suýt nữa đã không thể giữ nổi bình tĩnh.

Cô lặng lẽ nhẩm lại lời cậu rồi hỏi: "Ý cậu là tôi sẽ làm chân chạy việc, hoặc nói cách khác là làm tay sai của cậu?"

"Cậu có thể hiểu là như vậy." Chu Lưu Quang nói: "Tất nhiên tôi sẽ không bắt cậu làm những việc phạm pháp hay trái với đạo đức."

Nếu đã như vậy, còn gì phải do dự chứ?

"Được." Hạ Huân đáp không chút lưỡng lự.

Cô không biết rốt cuộc cậu giúp cô vì lý do gì, là đồng cảm, thương hại, đòi hỏi hay h*m m**n... nhưng điều đó không quan trọng. Cô cũng chỉ đang lợi dụng cậu, lợi dụng đôi cánh của cậu để tạm thời che chắn những cơn bão mà thôi.

Bây giờ cô cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều.

Cô đang chìm đắm trong dòng suy nghĩ, Chu Lưu Quang bất ngờ đưa tay ra nâng cằm cô lên.

Hạ Huân vừa mới thở phào giờ lại nín thở.

Cô không biết cậu định làm gì, chỉ có thể im lặng chờ đợi.

Cậu cụp mắt, xoay cằm cô sang hai bên, nhìn chằm chằm vào cổ cô, vẻ mặt vô cùng tập trung như đang cân nhắc gì đó.

Khi cô sắp không nhịn được nữa, định hỏi "Cậu làm gì vậy?", cậu buông cằm cô ra, sau đó thản nhiên dùng hai ngón tay vừa nâng cằm cô chạm nhẹ vào vai trái.

"Thôi, chỗ này đi." Cậu thở dài, kéo áo cô sang một bên.

Ngay sau đó, cậu cúi xuống cắn vào vai cô.

Đau.

Hạ Huân không kiềm chế được, nắm chặt lấy cánh tay cậu.

Cậu cắn rất mạnh, cố ý để lại dấu vết, mang theo sự tàn nhẫn khó có thể diễn tả thành lời.

Khoảnh khắc đó, Hạ Huân bỗng nhớ đến một câu nói: "Xin hãy để em khắc sâu trong tim như một dấu ấn, mang em bên mình như một hình xăm."

Chu Lưu Quang cắn rất lâu, mãi đến khi vai cô bắt đầu tỏa ra mùi 𝐦á.⛎ tanh, cậu mới buông cô ra.

Cậu nhìn lướt qua vết cắn, quả nhiên vùng da trắng nõn đã bị cắn nát, 𝐦.á.⛎ chảy đầm đìa.

Cậu chạm nhẹ vào vết 𝐦á●𝐮, dùng ngón tay xoa nhẹ, hờ hững nói: "Đóng dấu."

Hạ Huân cảm nhận được sự đau đớn ở vết cắn, cô şℹ️ế.𝖙 𝐜♓ặ.𝐭 tay đáp: "Nhất trí."

Hợp đồng đã được ký lên cơ thể cô.

Đêm đó, Hạ Huân mơ hai giấc mơ.

Trong giấc mơ đầu tiên, cô mơ thấy Chu Lưu Quang hồi nhỏ.

Họ chơi trò gia đình, cậu làm ba, còn cô làm mẹ.

Họ cùng nhau đi bắt cá bên bờ sông, tìm sóc trong khu rừng nhỏ, đến thám hiểm trên một con thuyền bỏ hoang. Dù làm gì cậu cũng nhất quyết đi trước, cậu nói: "Ba phải bảo vệ mẹ."

Ba phải bảo vệ mẹ?

Vừa nói xong, cảnh trong mơ bắt đầu biến dạng, trở nên rung lắc và mờ nhòe, đồng thời có tiếng hét đau đớn vang lên. Cô cố gắng mở mắt ra, nhưng cảnh tượng trước mặt lại là mẹ đang bị Triệu Lợi Nguyên trói vào ghế, dùng thắt lưng quất vào người, 〽️á●ⓤ me chảy đầy cơ thể.

Cô vừa khóc vừa hét: "Đừng đánh mẹ con nữa", sau đó lao đến chắn trước người mẹ, ai dè lại bị Triệu Lợi Nguyên đá ngã.

Lúc ngã xuống, cô giật mình tỉnh giấc.

Điện thoại cạnh gối đang rung.

Cô quay đầu nhìn, là Chu Lưu Quang gọi đến.

Cô bắt máy, chưa kịp nói gì cậu đã lên tiếng: "Mười phút nữa gặp ở cửa."

Chương (1-63)