Gặp bạn học cũ à?
| ← Ch.131 | Ch.133 → |
Từ Thanh Từ rất cảm kích vì Thẩm Hào Niên kịp thời đứng ra giải vây, chỉ là nghĩ đến quả ⓑο.ɱ ngầm kia, trong lòng cô bỗng dâng lên cảm giác bất an.
Cô mím môi, ngẩng đầu nở một nụ cười với Thẩm Hào Niên, cố tỏ ra bình tĩnh nói:
"Được thôi, đợi em ăn chút gì rồi dọn dẹp xong sẽ vào huyện."
"Bố, bố đi cùng mẹ nhé?"
"Khó lắm mới về được một chuyến, con đưa bố mẹ lên thị trấn mua hai bộ quần áo."
Ban đầu ông Từ định nói không cần tốn kém, trong nhà vẫn còn quần áo để mặc, nhưng lời đến bên miệng, nhớ ra con rể mới vẫn còn ở đây, ông dừng động tác trong tay lại, sảng khoái đáp:
"Được, để bố mài dao xong rồi đi thay quần áo."
Từ Thanh Từ dậy quá muộn, mọi người đều ăn cơm xong cả rồi, nhưng mẹ Từ vẫn để riêng cho cô một phần, đặt trong nồi, chỉ cần ném thêm mấy cục than vào bếp lò là có thể giữ nóng, tránh để cơm canh bị nguội.
Bởi vậy, dù mọi người đã ăn xong từ lâu, sau một giấc ngủ dậy, Từ Thanh Từ vẫn được ăn bữa cơm nóng hổi do chính tay mẹ nấu.
Đêm qua Thẩm Hào Niên ngủ không ngon.
Một là vì giường quá cứng, chăn quá mỏng, gió lạnh buốt từ khe cửa sổ cứ không ngừng lùa vào khiến anh đau cả đầu.
Hai là vì đang ngủ giữa chừng thì có một con chuột bò ngang qua phía trên đầu anh, dọa đến mức nửa đêm về sáng Thẩm Hào Niên chẳng dám tắt đèn nữa.
Ngoài một chiếc giường ra, trong phòng chứa đồ chất đầy những bao phân urê đựng lúa, bắp và đậu nành.
Thảo nào trong căn phòng này lại có chuột, đúng là thiên đường của chúng.
Nhưng với Thẩm Hào Niên thì hoàn toàn là một thảm họa.
Anh tự nhận mình đã từng trải qua đủ mọi tình huống, vậy mà lần này thật sự rất khó giữ được bình tĩnh.
Việc cải tạo nhà quả thực đã cấp bách lắm rồi, nếu không lần sau anh tới, e rằng lại thêm một phen gà bay chó sủa.
Thẩm Hào Niên nghiễm nhiên đã coi mình là một thành viên của nhà họ Từ, còn nghĩ đến lần sau sẽ lại cùng Từ Thanh Từ về quê ăn Tết.
Từ sáng sớm, mẹ Từ đã thức dậy nhóm bếp nấu cơm, những món bà làm đều là món Từ Thanh Từ thích ăn: lạp xưởng hun khói xào, sườn muối hầm, cải nhi xào thịt băm, thịt hấp củ cải muối... Mẹ Từ nấu đầy một bàn thức ăn, đến mức chiếc bàn gần như không đặt hết nổi.
Mỗi món bà đều gắp riêng cho cô một đĩa nhỏ, chỉ để cô vừa tỉnh dậy là có thể ăn ngay.
Nếu không phải sợ Thẩm Hào Niên lần đầu đến nhà sẽ thấy ngượng ngùng, mẹ Từ cũng sẽ không bảo Từ Gia Gia đi gọi cô dậy.
Đã lâu rồi Từ Thanh Từ chưa được ăn lại cơm nhà. Vừa đưa một miếng thịt hấp củ cải muối vào miệng, cô cảm động đến mức suýt rơi nước mắt.
Thẩm Hào Niên ăn không quen món thịt hấp củ cải muối. Anh ngồi bên phải Từ Thanh Từ, nhìn cô được mẹ Từ ân cần chăm sóc, bỗng cảm thấy, lúc này đây Từ Thanh Từ mới là dáng vẻ chân thật nhất của cô.
Ở nhà sẽ làm nũng với bố mẹ, mãi mãi chỉ là một cô con gái nhỏ. Dù ở bên ngoài có mạnh mẽ, quyết đoán, làm việc dứt khoát đến đâu, thì khi trở về nhà, trong mắt bố mẹ, cô cũng chỉ là một đứa trẻ mãi không chịu lớn.
Đang ăn được một nửa, Từ Thanh Từ chợt nhận ra Thẩm Hào Niên vẫn nhìn mình. Miệng cô nhét đầy thức ăn, phồng căng, nhất thời không mở miệng nói được.
Đợi đến khi nhai nát miếng lạp xưởng rồi nuốt xuống, cô mới bưng bát lên, đôi mắt lấp lánh nhìn Thẩm Hào Niên hỏi:
"Anh có muốn ăn thêm chút nữa không?"
"Ăn có quen không? Nếu không quen thì em nấu cho anh bát mì nhé?"
Nếu cô nhớ không nhầm thì Thẩm Hào Niên hình như không ăn những món nhiều dầu mỡ, nhiều muối, hay cay và nhiều thịt.
Tuy ăn không quen lắm, nhưng Thẩm Hào Niên cũng chưa đến mức kén chọn như vậy. Hơn nữa, lúc còn nằm trên giường, từ sáng sớm anh đã nghe hai ông bà ở ngoài bàn bạc xem nên nấu món gì để đãi vị khách là anh.
Đương nhiên anh không thể phụ tấm lòng của hai ông bà.
Nghĩ vậy, Thẩm Hào Niên lên tiếng:
"Tay nghề của bác gái rất tốt, anh ăn khá nhiều rồi."
Mẹ Từ vừa cho lợn ăn xong bước vào, nghe thấy câu đó thì cười đến không khép miệng nổi.
—
Chẳng biết lời đồn bắt nguồn từ ai, nói rằng nhà họ Từ có một chàng rể mới đến, mà chàng rể mới này còn là người có tiền, đi xe bốn bánh.
Mặc dù vào thời điểm đầu thiên niên kỷ, trong làng đã có những gia đình khá giả mua nổi ô tô, nhưng đó vẫn chỉ là số ít trong số ít. Nay trước cửa nhà họ Từ bỗng xuất hiện một chiếc xe to lớn, hầm hố, nên mọi người tự nhiên đều đoán xem rốt cuộc nhà họ Từ có vị khách nào đến.
Vừa hay sáng nay lúc ông Từ ra giếng gánh nước thì gặp mấy người trong làng vốn thích buôn chuyện. Thấy bên cạnh ông có một người đàn ông trẻ tuổi khí chất bất phàm, lại còn cùng Từ Thanh Từ trở về, mọi người đều thi nhau đoán ⓠ*υⓐ*ռ ♓*ệ giữa người đàn ông ấy và Từ Thanh Từ.
Đồn đi đồn lại, câu chuyện bắt đầu biến tướng. Có người nói Từ Thanh Từ ra ngoài làm nhân tình của người khác, lại có người bảo cô ra ngoài làm gái...
Tóm lại, chẳng có câu nào tử tế.
Chỉ là những lời đồn ấy còn chưa truyền đến tai Từ Thanh Từ thì những kẻ đứng sau lưng buôn chuyện đã bị cha con nhà họ Từ cầm cuốc tìm đến tận cửa cảnh cáo.
Từ Thanh Từ hoàn toàn không hề hay biết chuyện này.
Đợi cô ăn xong rồi vào phòng thu dọn thêm một lượt, lúc khởi hành đến huyện thì đã hai giờ chiều.
Từ Thanh Từ đã quyết định đưa bố mẹ ở lại huyện một đêm, nên cũng không vội.
Vừa hay một xe đủ người, không bị quá tải. Lần này vẫn là Thẩm Hào Niên lái xe. Ban đầu Từ Thanh Từ định lái thay một đoạn, nhưng nghĩ chiếc xe của Thẩm Hào Niên quá lớn, đường núi lại gập ghềnh và chật hẹp, cô sợ lỡ va quệt chiếc xe sang trị giá hơn một triệu tệ của anh nên không tranh tay lái với anh nữa.
Đây là lần đầu tiên mẹ Từ vào huyện, cũng là lần đầu tiên được ngồi ô tô. Sau khi lên xe, bà tò mò nhìn ngó khắp nơi. Sợ làm hỏng xe, bà chỉ dám khẽ chạm vào ghế da một cái, không dám tùy tiện động vào chỗ khác.
Từ Gia Gia rúc trong lòng ông Từ, phấn khích vô cùng. Lúc thì vươn dài cổ nói với Từ Thanh Từ rằng con muốn ăn kẹo hồ lô, lúc lại gọi Thẩm Hào Niên một tiếng: "Bố Thẩm." Gọi xong thì lại không nói tiếp gì nữa.
Thế mà Thẩm Hào Niên lại kiên nhẫn vô cùng. Mỗi lần Từ Gia Gia gọi anh, anh đều đáp lại, lặng lẽ chờ cô bé nói tiếp. Đến lần thứ ba liên tiếp, Thẩm Hào Niên khẽ cong môi cười, trên gương mặt hiện lên chút bất lực nhàn nhạt.
Thấy anh kiên nhẫn như vậy, Từ Thanh Từ lên tiếng giải thích:
"Con bé chắc là rất thích anh, nhưng lại không biết phải nói gì với anh, nên cứ gọi mãi như thế."
Bị vạch trần tâm tư, Từ Gia Gia ngượng ngùng đỏ bừng khuôn mặt nhỏ, quay đầu chui vào lòng ông ngoại, e thẹn nheo mắt lén nhìn hai người ngồi phía trước.
Đương nhiên Thẩm Hào Niên hiểu điều đó, nếu không anh cũng chẳng kiên nhẫn hết lần này đến lần khác đáp lại cô bé.
Nghĩ đến việc người lớn tuổi ít khi đi xa, sợ say xe, suốt dọc đường Thẩm Hào Niên lái xe cực kỳ êm, đến một chút xóc nảy cũng khó mà cảm nhận được.
Mẹ Từ vốn chỉ cần ngửi mùi xăng là muốn nôn, vậy mà lần này hiếm khi không bị say xe, tinh thần còn đặc biệt tốt.
Từ Thanh Từ để ý đến chi tiết nhỏ ấy, lại một lần nữa cảm thán Thẩm Hào Niên trong cách đối nhân xử thế thật sự quá chu đáo, quá tinh tế.
Bảo sao anh có thể trở thành ông chủ lớn sở hữu khối tài sản hàng trăm triệu tệ!
Cô phải học theo từng khung hình mới được!
Chỉ cần Từ Thanh Từ đảo mắt một cái là Thẩm Hào Niên đã biết cô đang nghĩ gì. Thấy cô nghiêng đầu suy nghĩ, anh khẽ giật khóe miệng, không nhịn được cười:
"Không phải ai cũng được anh đối xử đặc biệt như vậy đâu."
"Nếu em thật sự muốn học theo từng khung hình, hôm khác anh đưa em đi dự một bữa tiệc xã giao là sẽ hiểu."
"Người Trung Quốc làm ăn rất chuộng văn hóa bàn rượu. Nhiều khi người ta so không phải năng lực mà là tửu lượng. Anh thì không thích, nhưng vì đại đa số đều như vậy nên chỉ có thể thuận theo."
"Bây giờ em là chủ rồi, chuyện xã giao là không tránh khỏi. Nhưng uống rượu thì nếu không uống được, cố gắng đừng uống."
"Sức khỏe mới là quan trọng."
Từ Thanh Từ vốn rất thích nghe Thẩm Hào Niên truyền đạt cho cô những kinh nghiệm trên thương trường. Thấy anh nghiêm túc nói với mình về văn hóa bàn rượu, cô chớp chớp mắt, tỏ ý sau này sẽ cố gắng uống ít rượu hơn.
Chỉ là có những dịp không thể tránh được thì cô cũng chẳng còn cách nào.
Hai ông bà chỉ biết mấy năm nay Từ Thanh Từ làm việc ở Quảng Châu, còn cụ thể làm gì thì không rõ.
Thấy Từ Thanh Từ và Thẩm Hào Niên trò chuyện rất hợp ý, hai ông bà ăn ý nhìn nhau một cái, đều đọc được trên gương mặt đối phương hai chữ: yên tâm.
Chỉ cần con gái sống hạnh phúc là được. Có tiền hay không, những người làm cha mẹ như họ vốn chẳng hề bận tâm.
Cứ cách một thời gian, Từ Thanh Từ lại gửi về nhà một khoản tiền. Ông Từ ghi chép rõ ràng từng khoản một. Ngoài những chi tiêu cần thiết, ông đều gửi phần lớn số tiền vào một cuốn sổ tiết kiệm khác, đợi sau này khi Từ Thanh Từ cần tiền gấp, hai ông bà sẽ lấy khoản tiền ấy đưa cho cô.
Hai năm nay thời thế đã thay đổi, người xây nhà gỗ ngày càng ít, nhưng tiền công của ông Từ chẳng những không giảm mà còn tăng lên.
Chỉ với khoản thu nhập của ông cũng đã đủ trang trải chi tiêu hằng ngày trong nhà, không cần phải tiêu đến tiền của con gái nữa.
Hai ông bà tuy không có nhiều học vấn, nhưng các con đều được dạy dỗ rất tốt, con dâu cưới về cũng hiểu lễ nghĩa, biết điều.
Là anh cả, Từ Thanh Sơn tự giác gánh vác trách nhiệm trong nhà. Sau khi biết Từ Thanh Từ vẫn luôn gửi tiền về, anh cũng gọi điện nhắc bố mẹ rằng em gái kiếm tiền ở ngoài không dễ, tiền của cô có thể không tiêu thì đừng tiêu.
Hai anh em Từ Thanh Sơn tuy không kiếm được nhiều như Từ Thanh Từ làm ăn ở Quảng Châu, nhưng làm trong xưởng nhiều năm, cũng đã lên vị trí quản lý, một năm ít nhất cũng kiếm được bảy, tám vạn tệ.
Trước đây Từ Thanh Từ từng đề nghị hai anh trai và hai chị dâu đến Quảng Châu giúp cô. Sau khi cân nhắc kỹ, vợ chồng Từ Thanh Sơn cảm thấy cả nhà đều dựa vào Từ Thanh Từ thì không ổn, nên mới từ chối ý tốt của cô.
Dù sao thì tình cảm là tình cảm, làm ăn là làm ăn. Ba anh em muốn mãi hòa thuận với nhau thì trước chuyện tiền bạc vẫn nên phân định rõ ràng thì hơn.
Không khuyên được anh cả, Từ Thanh Từ đành thôi. Nhưng sau khi chị dâu sinh con, cô luôn mượn danh nghĩa gửi đồ, gửi tiền cho cháu trai để gửi thêm cho anh chị.
Gửi được vài lần thì lại bị Từ Thanh Sơn ngăn lại. Lý do là hai năm nay Từ Thanh Từ dư dả nên mới hào phóng như vậy, nhưng làm ăn thì không thể lúc nào cũng thuận buồm xuôi gió. Đến lúc Từ Thanh Từ thiếu tiền, họ cũng không thể một lúc lấy ra một khoản lớn giúp cô, nên bảo cô tiết kiệm một chút.
Anh cả rất giỏi lý lẽ, Từ Thanh Từ nói không lại anh nên chỉ đành thôi.
Năm nay nhà máy của anh cả và anh hai cho nghỉ khá muộn, e rằng phải đến đêm Giao thừa họ mới về đến nhà.
Từ Thanh Từ vẫn chưa nói với anh cả chuyện mình đưa bạn trai về ra mắt. Cô sợ hai anh vì muốn về sớm mà xin nghỉ trước, cuối cùng lại không lấy được tiền thưởng cuối năm của nhà máy.
Nghĩ đến đó, Từ Thanh Từ quay sang nhìn Thẩm Hào Niên đang chăm chú lái xe, khẽ nói:
"Chắc anh cả với anh hai em cũng sắp về rồi. Anh cả em khá nghiêm túc, đứng đắn, đến lúc đó có lẽ sẽ với anh..."
Nửa câu sau vì bố mẹ vẫn còn ngồi trong xe nên cô không nói thẳng.
Thẩm Hào Niên hiểu ý cô, khẽ cong môi cười:
"Em sợ anh bị anh vợ tương lai 𝖙𝖗●𝐚 ⓚ♓●ả●🔴 ba đường à?"
Từ Thanh Từ: "..."
Cô thật sự lo Thẩm Hào Niên sẽ bị anh cả nắm được thóp.
Không biết nghĩ đến điều gì, khóe môi Thẩm Hào Niên hơi nhếch lên, sắc mặt vẫn bình thản nói:
"Đừng lo, binh đến thì tướng chặn, nước dâng thì đất ngăn."
"Huống hồ anh tin anh vợ tương lai của anh là người hiểu lý lẽ."
Còn chưa kết 𝐡.ô.n đâu nhé!
Đã gọi là anh vợ tương lai rồi?
Từ Thanh Từ ai oán trừng Thẩm Hào Niên một cái, bảo anh đừng quá đáng.
Thẩm Hào Niên coi như không nhìn thấy.
—
Sau gần hai tiếng đồng hồ chạy trên đường núi, cuối cùng cũng đến huyện.
Thẩm Hào Niên đã từng đến Thanh Châu vài lần. Hai năm nay huyện không thay đổi nhiều, trí nhớ của anh lại rất tốt nên vẫn khá quen thuộc với đường sá ở đây.
Biết mục đích chính hôm nay là đưa hai ông bà đi trung tâm thương mại mua quần áo, Thẩm Hào Niên lái xe thẳng xuống bãi đỗ xe ngầm của trung tâm, để người lớn tuổi đỡ phải đi bộ nhiều.
Ra khỏi bãi đỗ xe, Thẩm Hào Niên nhìn đồng hồ rồi dự định chia nhau hành động với Từ Thanh Từ.
Anh đưa Từ Gia Gia đến khu vui chơi, còn Từ Thanh Từ dẫn hai ông bà vào trung tâm thương mại mua quần áo.
Trước khi đi, Thẩm Hào Niên rút một tấm thẻ ngân hàng từ ví, nhét vào tay Từ Thanh Từ, nghiêm túc dặn dò:
"Mật khẩu sáu số không. Hôm nay mọi khoản chi tiêu để anh thanh toán, em đừng giành với anh."
Từ Thanh Từ đang định từ chối thì thấy Thẩm Hào Niên khẽ lắc đầu.
Thấy vậy, cô đành nhận lấy chiếc thẻ ngân hàng 𝓃ó_n_🌀 𝒷ỏ_ⓝ_ℊ tay ấy, đồng ý với đề nghị của anh.
Nghe nói được đi khu vui chơi, Từ Gia Gia mừng đến không chịu nổi.
Cô bé sốt ruột chạy đến bên cạnh Thẩm Hào Niên, rất tự nhiên ôm lấy cánh tay anh, ngọt ngào gọi:
"Cảm ơn bố Thẩm~ Con còn chưa từng được đi khu vui chơi nữa!"
"Mình sẽ đi chơi gì trước đây..."
Từ Thanh Từ đứng nguyên tại chỗ, mãi đến khi một lớn một nhỏ khuất hẳn khỏi tầm mắt mới hoàn hồn, rồi dẫn bố mẹ vào trung tâm thương mại mua quần áo.
Dù sao mẹ Từ cũng là phụ nữ, ở vài phương diện còn tinh tế hơn ông Từ rất nhiều. Thấy Thẩm Hào Niên kiên nhẫn với Từ Gia Gia đến mức gần như xem con bé như con ruột, mẹ Từ lặng lẽ bước đến bên cạnh Từ Thanh Từ, nhỏ giọng hỏi con gái:
"Tiểu Thẩm cũng từng ly h_ô_ⓝ rồi à? Có dẫn theo con không?"
Cũng chẳng trách mẹ Từ hiểu lầm, chủ yếu là lối suy nghĩ theo quán tính hại người.
Theo bản năng, bà cho rằng người chưa từng kết 𝖍.ô.ռ thì nên tìm người chưa từng kết ♓●ô●𝐧●, còn người từng kết hô-n thì nên tìm người từng kết 𝐡ô*п*. Huống hồ điều kiện của Thẩm Hào Niên mọi mặt đều rất tốt, nếu trước đây chưa từng kết 𝐡_ô_ⓝ thì quả thật có phần kỳ lạ.
Từ Thanh Từ lại hiểu suy nghĩ của mẹ, bởi chuyện này ai nhìn vào cũng sẽ thấy khó tin.
Nghĩ vậy, cô khẽ thở ra một hơi, nghiêm túc giải thích rõ ràng thay Thẩm Hào Niên:
"Mẹ, anh ấy chưa từng kết ♓*ô*𝓃*, cũng không có con."
"Lúc con quen anh ấy thì anh ấy đã là người độc thân rồi. Sau này tiếp xúc lâu, bọn con nảy sinh tình cảm với nhau..."
"Muốn trách thì trách con gái mẹ có sức hút quá lớn đi~ Con rể bây giờ của mẹ là một chàng độc thân kim cương đấy~"
Mẹ Từ nào hiểu "chàng độc thân kim cương" là gì. Nghe con gái nói Thẩm Hào Niên chưa từng kết 𝐡ô●𝐧●, cũng chưa có con, trên gương mặt bà hiện lên chút lo lắng, dò hỏi:
"Ba mẹ Tiểu Thẩm nghĩ thế nào? Họ có đồng ý cho hai đứa quen nhau không?"
"Con gặp người nhà cậu ấy chưa?"
"Nếu có gặp thì phải nói rõ tình hình thực tế của nhà mình với người ta, bao gồm cả chuyện con từng kết ⓗ●ôn●, lại còn nuôi theo một đứa trẻ, cũng không được giấu."
"Nhà mình tuy không phải gia đình giàu sang quyền thế gì, nhưng phải biết coi trọng sự thật, không được nói dối."
Từ Thanh Từ không ngờ mẹ mình lại nghĩ xa đến vậy, ngay cả những chuyện cô còn chưa từng nghĩ tới, mẹ cũng đã cân nhắc rồi.
Thẩm Hào Niên rất ít khi nhắc đến tình hình gia đình với cô. Từ Thanh Từ mơ hồ cũng đoán được bảy, tám phần thái độ của gia đình anh đối với chuyện của hai người, nhưng Thẩm Hào Niên đã cam đoan với cô rằng những vấn đề ấy anh sẽ giải quyết, nên cô cũng không hỏi thêm.
Đến khi thật sự phải đối mặt với ngày đó, Từ Thanh Từ cũng sẽ không hề e ngại.
Kể từ khoảnh khắc Thẩm Hào Niên mang theo cả đội ngũ y tế từ Bắc Kinh vượt đường xa đến Thanh Châu, rồi không chút do dự hiến 𝖒_á_υ cho Từ Gia Gia, Từ Thanh Từ đã nhìn thấu suy nghĩ chân thật nhất nơi đáy lòng mình: "Đời này cô đã không thể rời xa Thẩm Hào Niên nữa."
Cho dù người nhà Thẩm Hào Niên có phản đối, chỉ cần Thẩm Hào Niên không từ bỏ, thì Từ Thanh Từ cô cũng không phải kẻ hèn nhát.
Nghĩ đến đây, Từ Thanh Từ nắm ngược lại đôi tay ấm áp nhưng đã đầy nếp nhăn của mẹ, mỉm cười đáp:
"Mẹ cứ yên tâm đi, những chuyện đó không cần mẹ phải lo đâu. Con và Thẩm Hào Niên sẽ tự giải quyết."
Nghe vậy, mẹ Từ cũng không nhắc đến chuyện này nữa, sợ tạo thêm gánh nặng không cần thiết cho con gái.
Hôm nay đã có Thẩm Hào Niên thanh toán, nên Từ Thanh Từ quả thật cũng không khách sáo.
Cô mua cho hai ông bà mỗi người ba bộ quần áo, còn mua thêm cho mỗi người một chiếc áo bông dày trị giá hơn một nghìn tệ.
Nghe thấy giá tiền, lúc đầu hai ông bà nhất quyết không chịu.
Từ Thanh Từ khuyên mãi không được, dứt khoát đưa thẻ ngân hàng cho nhân viên thu ngân thanh toán.
Tiền đã trả rồi, đương nhiên cũng chẳng còn cách nào hối hận nữa.
Ra khỏi cửa hàng, ngay cả ông Từ vốn ít nói cũng không nhịn được thở dài một tiếng, nhắc Từ Thanh Từ tiêu tiền quá mạnh tay.
Nghe vậy, Từ Thanh Từ cười đùa:
"Con rể mới của bố có tiền nên thích tiêu đấy, bố đừng tiết kiệm tiền giúp anh ấy."
Mẹ Từ vỗ nhẹ lên cánh tay Từ Thanh Từ, giả vờ trách:
"Tiền của cậu ấy là gió thổi tới chắc? Con bé này đừng có tiêu tiền bừa bãi mãi thế."
"Tiểu Thẩm lần đầu đến nhà mà đã để cậu ấy tốn kém như vậy, ngại ⓒ♓ế●𝖙 đi được."
Nói đến đây, mẹ Từ bỗng quay sang bàn với ông Từ định đi mua chút quà gặp mặt cho Tiểu Thẩm.
Nghe vậy, Từ Thanh Từ liên tục từ chối, nói Thẩm Hào Niên không cần những thứ đó, đừng mua linh tinh.
Mẹ Từ nghĩ một lúc, cảm thấy nói vậy cũng đúng, cuối cùng hai ông bà quyết định mỗi người sẽ lì xì cho Thẩm Hào Niên một phong bao đỏ thật dày, coi như quà gặp mặt trong lần đầu anh đến nhà.
Lần này Từ Thanh Từ không ngăn hai ông bà.
Dù sao thì phong tục bên họ đúng là như vậy.
Độ dày của phong bao lì xì quyết định mức độ hài lòng của bố mẹ vợ đối với con rể. Từ Thanh Từ nghĩ, chắc Thẩm Hào Niên cũng sẽ rất vui khi nhận được phong bao này.
Cứ dạo hết cửa hàng này đến cửa hàng khác, đến bốn giờ chiều.
Từ Thanh Từ nhìn đồng hồ rồi gọi điện cho Thẩm Hào Niên, định gọi anh và Từ Gia Gia đến ăn cơm.
Cuộc gọi đầu tiên không ai nghe máy, cô lại gọi lần thứ hai.
Điện thoại còn chưa kịp kết nối thì phía sau đột nhiên vang lên một giọng nói:
"Từ Thanh Từ?? Sao cậu lại ở đây?"
Từ Thanh Từ bị gọi bất ngờ, đến khi hoàn hồn quay đầu lại thì đối diện lại là một gương mặt vừa lạ vừa quen.
"Tớ là Chu Lệ đây, cậu còn nhớ không?"
"Trời ơi, mấy năm không gặp, sao cậu càng ngày càng xinh thế, quần áo cũng mặc đẹp nữa..."
"Cậu về từ bao giờ vậy? Sao cũng không liên lạc với bọn bạn học cũ chúng tớ? À đúng rồi, tớ với chồng đang định đi ăn với xx, cậu có muốn đi cùng không?"
"Giờ cậu đang làm giàu ở đâu thế? Mấy năm rồi cậu không về Thanh Châu nhỉ?"
"..."
Chu Lệ thao thao bất tuyệt nói một tràng dài.
Ban đầu Từ Thanh Từ không nhận ra người, đến sau thì lại chẳng có cơ hội chen lời.
Khó khăn lắm mới đợi đối phương nói xong, Từ Thanh Từ đang định lên tiếng chào hỏi thì đầu dây bên kia bỗng vang lên giọng nói trầm ổn, trong trẻo của Thẩm Hào Niên:
"Gặp bạn học cũ à?"
"Mọi người đang ở đâu? Anh qua tìm em ngay."
Từ Thanh Từ chớp mắt, mỉm cười áy náy với Chu Lệ, giơ chiếc điện thoại đang nghe lên ra hiệu rồi quay sang nói với Thẩm Hào Niên:
"Em vẫn còn ở trong trung tâm thương mại. Hai người chơi xong rồi à?"
"Anh muốn ăn gì? Em đến quán đặt chỗ trước, đợi anh qua là có thể ăn luôn."
Thẩm Hào Niên không có ý kiến gì:
"Anh ăn gì cũng được, em quyết là được."
Thấy vậy, Chu Lệ đột nhiên xen vào:
"Thanh Từ, hai năm nay cậu có quen ai chưa? Nếu chưa thì tớ giới thiệu cho cậu một người nhé?"
hết chương 132.
, , vn, live
, vn
| ← Ch. 131 | Ch. 133 → |
