Ông Kiều cũng nhìn thấy
| ← Ch.130 | Ch.132 → |
Nếu không phải giọng điệu của Từ Thanh Từ quá mức nghiêm túc, đứng đắn khi nói câu đó, thì Thẩm Hào Niên suýt nữa đã tưởng cô đang đùa mình.
Một hơi nghẹn cứng trong lồng 𝓃-𝖌-ự-ⓒ, chẳng lên nổi cũng chẳng xuống được. Phải mất vài giây lấy lại bình tĩnh, Thẩm Hào Niên mới hít sâu một hơi rồi hỏi:
"Em nghiêm túc đấy à?"
Từ Thanh Từ không hiểu ra.
Cô cứ tưởng Thẩm Hào Niên sợ, hoặc chê chuồng heo bẩn quá, không đặt chân vào được, nên mới đề nghị anh sang khu rừng bên cạnh giải quyết.
Chuyện này cũng chẳng có gì lạ, sao anh lại làm như thể cô đang ép anh vậy?
Từ Thanh Từ chớp chớp mắt, thản nhiên nói:
"Có gì đâu chứ, ai mà chẳng từng đi vệ sinh ngoài đồng. Chẳng lẽ lúc anh đang làm ruộng ngoài kia mà buồn đi vệ sinh, còn phải chạy một quãng xa về tận nhà? Thế chẳng phải lỡ việc à."
"Hay anh sợ? Em đi cùng anh nhé?"
Thẩm Hào Niên do dự một lúc giữa chuồng heo và khu rừng bên cạnh, rồi xin Từ Thanh Từ chiếc đèn pin, một mình đi về phía cánh rừng nhỏ bên trái ngôi nhà.
Từ Thanh Từ đứng nguyên tại chỗ đợi anh. Thấy anh cầm đèn pin chậm rãi khuất dần khỏi tầm mắt, trước lúc đi còn mang vẻ mặt đầy uất ức, cô cuối cùng không nhịn được, bật cười phì một tiếng.
Thẩm Hào Niên đi khá xa mới dừng lại. Thực ra nơi hoang vu đồng không Ⓜ️ôn_𝐠 quạnh thế này thì làm gì có ai đi ngang qua, vậy mà trong lòng anh vẫn thấp thỏm bất an.
Không phải anh sợ ma q⛎.ỷ gì, mà chủ yếu là cảm thấy chuyện này quá sức hoang đường.
Hơn ba mươi năm qua, đây là lần đầu tiên anh rơi vào tình cảnh bối rối như thế.
Nếu không phải thật sự hết cách, anh đã muốn quay đầu bỏ đi rồi.
Sau khi giải quyết xong nhu cầu sinh lý, anh cầm đèn pin chậm rãi đi trở về, đúng lúc nghe thấy tiếng cười sảng khoái xen lẫn vài phần hả hê của Từ Thanh Từ.
Bước chân Thẩm Hào Niên khựng lại. Anh hít sâu một hơi khí lạnh, cố tỏ ra bình tĩnh rồi đi tiếp.
Khi chỉ còn cách Từ Thanh Từ vài bước, cô bày ra vẻ mặt vô tội, cố ý hỏi anh:
"Có phải không quen lắm đúng không?"
"Em đã bảo anh đừng đến rồi mà anh không tin. Giờ biết em không nói dối rồi chứ?"
"Hay mai anh lên huyện tìm khách sạn ở đi? Đợi mùng Hai mình lại cùng về."
Thẩm Hào Niên quả thật đã nghĩ đến chuyện đó, chỉ là vẫn đang cân nhắc tính khả thi.
Nếu thật sự phải ở đây thêm hai ngày, anh cảm thấy mình sắp chịu không nổi.
Không phải anh không chịu được khổ, chủ yếu là quá không quen với điều kiện ăn ở.
Đặc biệt là cái nhà vệ sinh khô kia, vừa mới đến gần, mùi hôi đã xộc lên khiến anh suýt nôn.
Nếu Sở Hồi Chu và Tô Trác Thành có mặt ở đây, chắc chắn sẽ cười nhạo anh một trận, bảo đúng là tự mình chuốc khổ vào thân.
Vừa nghĩ đến khả năng đó, Thẩm Hào Niên lập tức cảm thấy lòng nguội lạnh như tro tàn.
Rượu cao lương do bố Từ tự nấu có nồng độ khá cao. Tối nay Thẩm Hào Niên đã uống gần nửa lít rượu trắng, lúc này đầu óc choáng váng dữ dội. Cũng may vừa rồi có một cơn gió lạnh thổi qua khiến anh tỉnh táo hơn không ít, nếu không lần đầu gặp bố vợ đã làm trò cười ngay tại nhà họ mất rồi.
Nghĩ đến đó, Thẩm Hào Niên khẽ thở dài, đưa mắt nhìn người nào đó đang đứng xem náo nhiệt chẳng ngại chuyện lớn, cuối cùng không nhịn được mà hỏi:
"Buồn cười lắm sao?"
Từ Thanh Từ bật cười phì một tiếng. Cô bước lên đỡ lấy Thẩm Hào Niên, hai má anh đã ửng đỏ, khẽ nói:
"Mau vào nhà đi, lạnh ⓒ♓ế-т mất."
"Lạnh thế này, mai chắc không có tuyết chứ?"
"Có phải anh say rồi không? Em thấy sắc mặt anh không ổn lắm."
"Nếu thiếu gì thì nhớ nói với em. Điều kiện ở nhà hơi kém, anh chịu khó một chút, mai lên huyện ở nhé."
"Hay mai em đi cùng anh? Tiện thể đưa bố mẹ em lên huyện mua hai bộ quần áo."
Từ Thanh Từ nói hết câu này đến câu khác, Thẩm Hào Niên hoàn toàn không tìm được cơ hội chen vào.
Thấy xung quanh không có ai, Thẩm Hào Niên kéo cô vào lòng, tựa cằm l*n đ*nh đầu cô, khẽ thở dài:
"Mai tìm người xây cái nhà vệ sinh đi, không thì lần sau đến bất tiện quá."
"Tiện thể sửa sang lại cả nhà em luôn nhé? Anh bỏ tiền, em đứng ra lo?"
Từ Thanh Từ cũng đang có ý đó, nhưng sao có thể dùng tiền của Thẩm Hào Niên được.
Cô cọ cọ trong lòng anh, dứt khoát từ chối đề nghị của anh:
"Nhà đúng là phải sửa lại, nhưng sao có thể để anh bỏ tiền được."
"Chuyện này một mình em không quyết được. Đợi anh cả với anh hai về, ba anh em bọn em bàn bạc rồi mới khởi công."
Nghe vậy, Thẩm Hào Niên không nhắc đến chuyện bỏ tiền nữa, vừa rồi đúng là anh đã đường đột.
Nhà Từ Thanh Từ có ba anh em, nếu thật sự muốn quyết định sửa nhà thì cũng chưa đến lượt người ngoài như anh tham gia.
Hôm nay đúng là anh uống đến hồ đồ rồi, ngay cả những lời như vậy cũng buột miệng nói ra.
Bên ngoài tuyết nhỏ lất phất rơi, bông tuyết đáp xuống quần áo rồi nhanh chóng tan thành nước.
Từ Thanh Từ ôm Thẩm Hào Niên thêm một lúc rồi vội nói:
"Về ngủ thôi, lạnh c·𝐡·ế·𝐭 em mất."
Thẩm Hào Niên không ngờ phong tục bên này là vợ chồng về nhà ngoại thì không được ngủ chung giường. Trong lòng anh có chút khó chịu, bài xích, nhưng cũng chẳng thể nói gì.
Dù sao đây cũng là lần đầu đến nhà, phải để lại ấn tượng tốt với người nhà Từ Thanh Từ, sau này mới có thể "đường hoàng bước vào nhà" được.
Thấy Từ Thanh Từ sốt ruột muốn vào nhà ngủ, Thẩm Hào Niên khẽ véo má cô một cái, giả vờ oán trách:
"Em đúng là đồ vô lương tâm."
Từ Thanh Từ chớp chớp mắt, kiễng chân nâng mặt Thẩm Hào Niên lên, mặc kệ tất cả 𝐡ô.𝐧 anh mấy cái, giọng nói mề-ɱ Ⓜ️ạ-ï dỗ dành:
"Ráng chịu chút đi, Thẩm tổng~ Về Quảng Châu là ổn thôi~"
"Phong tục bên em là vậy, vẫn phải tuân theo mà."
Thẩm Hào Niên khẽ hừ một tiếng, vỗ nhẹ một cái lên m-ô-𝓃-g Từ Thanh Từ, không tiếp tục 🍳⛎ấ.ⓝ 𝐪𝐮.ý.ⓣ với cô nữa.
Vào trong nhà, hai người ăn ý tách ra mỗi người một hướng. Thẩm Hào Niên quay đầu đi vào gian nhà ngang, còn Từ Thanh Từ rẽ sang phòng chứa đồ.
Đây là lần đầu tiên Thẩm Hào Niên bước vào khuê phòng của Từ Thanh Từ.
Căn phòng nho nhỏ, không rộng, diện tích chưa đến mười mét vuông, ánh sáng cũng không được tốt. Thế nhưng bên trong được quét dọn sạch sẽ, đồ đạc sắp xếp ngăn nắp, còn được bài trí rất cẩn thận.
Có thể nhìn ra Từ Thanh Từ là người rất biết tận hưởng cuộc sống, người nhà cô cũng luôn chăm chút gìn giữ căn phòng nhỏ của cô.
Đó là một chiếc giường gỗ rộng một mét hai, trên giường trải bộ ga chăn màu xanh trắng hoa nhí. Bên cạnh gối đặt mấy con búp bê vải được may từ quần áo cũ. Trên vách gỗ sát đầu giường dán kín giấy khen.
Thẩm Hào Niên lần lượt xem từng tờ.
Đó đều là giấy khen của Từ Thanh Từ từ tiểu học đến hết cấp hai. Chính giữa là bảng điểm kỳ thi vào cấp ba của cô.
Thẩm Hào Niên nhìn bảng điểm vài giây, trong mắt thoáng hiện vẻ ngạc nhiên.
Cô không hề nói dối, thành tích của cô quả thật rất tốt. Kỳ thi vào cấp ba cô đạt tới 668 điểm. Nếu lên cấp ba vẫn giữ được thành tích như vậy, thì hoàn toàn đủ sức đỗ vào một trường đại học tốt.
Đáng tiếc, giữa chừng cô đã đi lạc một đoạn đường, lãng phí hơn nửa quãng thanh xuân.
Nghĩ đến đó, Thẩm Hào Niên tự giễu cười cười, thầm nghĩ: "Nếu năm đó Từ Thanh Từ lên đại học, liệu hai người còn có thể gặp nhau không?"
Chỉ e hướng đi của câu chuyện sẽ hoàn toàn khác.
Cuối giường đặt một chiếc tủ gỗ gia công khá thô, sơn lớp sơn đỏ rẻ tiền. Thẩm Hào Niên đoán đây là tủ quần áo của Từ Thanh Từ. Anh nhìn chiếc khóa đồng trên tủ vài giây, không khỏi nghĩ, kiểu dáng này chắc lỗi thời từ lâu rồi nhỉ?
Nhưng nghĩ đến hoàn cảnh gia đình Từ Thanh Từ, anh lại có thể từ những thứ này nhận ra người nhà đối xử với cô không hề tệ.
Tuy điều kiện có khổ một chút, nhưng chưa từng để Từ Thanh Từ thiếu thốn.
Sau khi đứng quan sát hết cách bài trí trong phòng Từ Thanh Từ, Thẩm Hào Niên nhìn bộ đồ ngủ nam mà cô đã chuẩn bị sẵn đặt ở cuối giường, khóe môi khẽ cong lên. Anh c** q**n áo trên người, thay sang bộ đồ ngủ cô chuẩn bị.
Vừa cởi được một nửa, cánh cửa gỗ khép chưa kín bỗng bị ai đó từ bên ngoài nhẹ nhàng đẩy mở.
Dù người kia đã cố gắng hết sức để nhẹ tay, tiếng bản lề gỗ kẽo kẹt vẫn vang lên rõ mồn một.
Thẩm Hào Niên lập tức buông chiếc áo đang cởi dở xuống, bất ngờ nhìn về phía cửa.
Từ Thanh Từ vào lấy đồ. Cô cũng không ngờ Thẩm Hào Niên đang thay quần áo. Vừa nhìn thấy thoáng qua cơ bụng của anh, mắt cô lập tức sáng rực. Cô chột dạ như kẻ trộm, nói:
"...Em cứ tưởng anh ngủ rồi."
"Đang thay đồ à?"
Thẩm Hào Niên còn tưởng là bố mẹ Từ Thanh Từ vào, vừa rồi anh sợ đến mức suýt nữa mềm nhũn cả người.
Thấy là Từ Thanh Từ, Thẩm Hào Niên liền bình thản cởi chiếc áo len trên người ngay trước mặt cô, để lộ hoàn toàn vóc dáng đẹp của mình.
Dưới ánh đèn vàng nhạt, lồng n_ℊự_ⓒ rắn chắc và cơ bụng của anh càng trở nên cuốn hút hơn.
Từ Thanh Từ khô khốc nuốt nước bọt, cố tỏ ra bình tĩnh nói:
"...Mau mặc quần áo vào đi, kẻo cảm lạnh."
Thẩm Hào Niên liếc người đang chột dạ kia một cái, chậm rãi cầm bộ đồ ngủ cô chuẩn bị rồi mặc vào.
Vạt áo che khuất vóc dáng đẹp của anh, vẻ kinh diễm trong mắt Từ Thanh Từ cũng tan đi, dần thay bằng chút tiếc nuối.
Thấy cô đứng đó, muốn đi mà lại không đi, Thẩm Hào Niên dứt khoát ngồi xuống chiếc giường nhỏ rộng một mét hai phía sau, bắt chéo chân, bình thản hỏi:
"Vào đây làm gì?"
Lúc này Từ Thanh Từ mới nhớ ra mình vào để làm gì. Cô bực bội vỗ trán một cái, ánh mắt lướt sang người Thẩm Hào Niên hai lần, cố tỏ ra tự nhiên đáp:
"...À, em vào lấy chăn, lạnh quá."
Thẩm Hào Niên nhướng mày, thản nhiên nói:
"Vậy em mau lấy đi, anh chuẩn bị ngủ."
Từ Thanh Từ vốn định lấy chăn xong sẽ đi ngay: "..."
Đứng tại chỗ hai phút, Từ Thanh Từ bị sắc đẹp của người đàn ông mê hoặc. Bất chấp phòng bố mẹ chỉ cách phòng cô một gian bếp cũ bỏ không, cô rón rén bước đến cửa, thò đầu quan sát động tĩnh bên ngoài, rồi nhẹ tay khép cửa lại, lập tức cài chốt. Sau đó, cô quay đầu nhìn Thẩm Hào Niên đang ngồi trên giường, thong dong nhìn mình.
Thấy bộ dạng đó của cô, Thẩm Hào Niên biết ngay cô đang có ý đồ, cố tình trêu:
"Sao thế?"
"Khóa cửa làm gì? Không sợ anh gọi người à?"
Từ Thanh Từ thật sự sợ anh làm lớn chuyện, khiến bố mẹ thức dậy hỏi han.
Cô vội vàng đưa ngón tay lên môi ra hiệu im lặng với Thẩm Hào Niên, nhỏ giọng nói:
"Ôi thôi, anh đừng quậy nữa. Em muốn ở riêng với anh một lúc."
Lúc sang đây, Từ Thanh Từ đã thay đồ ngủ. Không biết cô kiếm đâu ra bộ đồ ngủ bằng vải bông màu hồng nền hoa nhí, mặc lên trông vừa buồn cười vừa đáng yêu.
Thấy cô khóa cửa rồi rón rén đi về phía giường, Thẩm Hào Niên tựa lưng vào đầu giường, tiện tay cầm một con búp bê vải do Từ Thanh Từ từng tự may lên ngắm nghía, khóe mắt liếc bóng người đang đến gần, không nhịn được cười mà trêu cô:
"Bà chủ Từ định lén lút qua lại với anh à?"
"Nếu bị bố mẹ em phát hiện thì anh có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch được."
Từ Thanh Từ lạnh đến run cầm cập, mặc kệ Thẩm Hào Niên nói gì. Theo thói quen, cô đá đôi dép xuống, trèo l·ê·ռ ⓖ·iườп·ɢ, vòng qua đôi chân dài của anh rồi chui vào trong chăn phía sát tường nằm xuống.
Vừa nằm xuống, cô đã thoải mái thở dài một tiếng:
"Vẫn là ổ của mình thoải mái nhất."
"Anh biết dưới đệm giường em trải mấy lớp chăn không? Hai lớp! Đều là chăn bông Tân Cương. Hồi đó em gửi từ Sát Bố Nhĩ về mười chiếc, mẹ em trải ba chiếc lê*𝓃 ℊ*ıư*ờ𝐧*🌀 cho em."
"Mùa hè còn mang ra phơi nắng nữa, ấm lắm."
Nói đến đây, Từ Thanh Từ lộ vẻ đau khổ:
"Phòng chứa đồ lâu rồi không có ai ngủ, trong phòng toàn đồ đạc lặt vặt, chăn trải trên giường lại mỏng, lạnh ↪️●♓ế●т em."
"Thẩm tổng cho em nằm nhờ một lát nhé~ Đợi chân em ấm lên em sẽ đi."
Thẩm Hào Niên vốn không tin mấy chuyện mê tín linh tinh đó. Thấy Từ Thanh Từ chui vào chăn, anh cũng chẳng định làm quân tử gì.
Dù không thể làm gì, nhưng người đã nằm ngay bên cạnh anh, nếu anh không làm chút gì thì thật có lỗi với bản thân vì nửa đêm còn lăn lộn thế này.
Hai người đều cử động rất khẽ. Nhà gỗ không cách âm, chỉ cần chiếc giường gỗ phát ra chút động tĩnh cũng có thể làm kinh động những người khác.
Từ Thanh Từ ngồi trong lòng Thẩm Hào Niên, ôm lấy cổ anh. Trong lúc ⓗô·𝖓 nhau, cô thỉnh thoảng lại khe khẽ nhắc anh bảo anh nhẹ một chút.
Mãi mới yên tĩnh trở lại, Từ Thanh Từ đã mệt đến mức ✞♓●ở ⓗổ●𝐧 𝒽ể●𝐧, suýt không thở nổi.
May mà bộ áo quần thu mặc sát người vừa Ⓜ️*ề*Ⓜ️ ɱ*ạ*ⓘ vừa thoải mái, nếu không đã sớm bị Thẩm Hào Niên vò đến nhăn nhúm mất rồi.
Dù sao vẫn còn quá nhiều điều phải kiêng dè, nên hai người chỉ khẽ chạm môi như chuồn chuồn lướt nước, không tiếp tục tiến xa hơn.
Xong xuôi, Từ Thanh Từ cuộn mình trong lòng Thẩm Hào Niên, hai tay ôm lấy vai anh, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu 𝐡.ô.𝐧 nhẹ cằm anh một cái. Cô hoàn toàn không buồn ngủ, cứ huyên thuyên kể cho anh nghe về cách bài trí trong phòng mình và những chuyện hồi nhỏ.
Thực ra Thẩm Hào Niên đã buồn ngủ đến mức gần như không mở nổi mắt, nhưng anh không ngắt lời Từ Thanh Từ, cũng không ngăn cô kể tiếp. Thỉnh thoảng nói đến chỗ thú vị, anh còn phối hợp hỏi thêm vài câu.
Dù sao bố mẹ vẫn ở nhà, Từ Thanh Từ cho dù rất muốn ở cùng Thẩm Hào Niên cũng không dám thật sự ngủ lại với anh cả đêm.
Cố thức đến khoảng bốn, năm giờ sáng, sự phấn khích trong đầu Từ Thanh Từ dần tan đi, cơn buồn ngủ từ từ kéo đến.
Ngáp liền bốn, năm cái, mí mắt nặng trĩu đến mức gần như không mở nổi, lúc này Từ Thanh Từ mới lưu luyến rời khỏi lòng Thẩm Hào Niên, chật vật định quay về phòng chứa đồ ngủ.
Thấy cô buồn ngủ đến mức nói cũng không rõ lời, Thẩm Hào Niên ấn cô nằm lại trên giường, còn mình vén chăn, xỏ giày, cầm đèn pin định sang phòng chứa đồ ngủ.
Nghe vậy, Từ Thanh Từ lập tức tỉnh táo hẳn. Cô vội nắm lấy cổ tay Thẩm Hào Niên, ngăn anh lại:
"Phòng chứa đồ bừa bộn lắm, cái gì cũng có, cửa sổ còn chưa bịt kín, gió lùa vào lạnh 𝖈♓-ế-† mất, anh đừng qua đó..."
Thẩm Hào Niên bật cười thành tiếng, nói:
"Thôi nào, còn cãi với anh làm gì."
"Đắp chăn cẩn thận đi, đừng để cảm lạnh. Anh là đàn ông, có gì mà phải sợ."
Nói xong, Thẩm Hào Niên đỡ Từ Thanh Từ nằm lại lên gối, còn mình cầm đèn pin, nhẹ bước đi ra khỏi phòng.
Trước khi đi, Thẩm Hào Niên tắt đèn. Bên ngoài trời vẫn chưa sáng. Từ Thanh Từ nằm trong chăn ấm, nhớ lại đủ chuyện xảy ra tối nay, không khỏi hối hận vì sự bốc đồng của mình.
Lỡ sáng mai bố mẹ dậy, thấy Thẩm Hào Niên ngủ trong phòng chứa đồ thì có mắng cⓗ●ế●ⓣ cô không?
Từ Thanh Từ nghĩ mãi nghĩ mãi, mí mắt dần khép lại. Cơn buồn ngủ khiến cô không thể tập trung nghĩ cách đối phó. Đến khi tỉnh giấc thì đã là trưa hôm sau.
Nếu không phải Từ Gia Gia đẩy cửa vào gọi cô dậy ăn cơm, e rằng Từ Thanh Từ còn ngủ tiếp.
Từ Thanh Từ nằm trên giường thêm vài phút, mơ mơ màng màng bò dậy thay quần áo.
Từ Gia Gia đứng bên cạnh nhìn Từ Thanh Từ vẫn chưa tỉnh ngủ hẳn, nhỏ giọng lẩm bẩm:
"Mẹ ơi, hôm qua mẹ chẳng phải nói bố Thẩm ngủ phòng của mẹ sao?"
"Sao mẹ lại để bố Thẩm ngủ phòng chứa đồ vậy?"
"Sáng nay ông ngoại thấy bố Thẩm từ phòng chứa đồ đi ra, mặt tối sầm luôn."
Nghe đến đây, Từ Thanh Từ cảm thấy da đầu mình như sắp 𝖓*ổ †*υ*𝐧*🌀.
Không phải là bị hiểu lầm rồi chứ?!!!
Hai người tối qua... cũng đâu có ngủ chung thật đâu??
Từ Thanh Từ hít một hơi, dè dặt hỏi Từ Gia Gia:
"Ông ngoại có nói gì với bố Thẩm không?"
Từ Gia Gia nghiêm túc nghĩ một lúc rồi lắc đầu:
"Không ạ. Hình như ông ngoại hơi sợ bố Thẩm, đối xử với bố Thẩm rất khách sáo."
Từ Thanh Từ: "..."
Con nít mà nhìn cũng rõ ghê nhỉ.
Từ Thanh Từ còn chưa kịp thở phào thì Từ Gia Gia đột nhiên buông một câu:
"Nhưng bà ngoại bảo mẹ quá đáng lắm, lại để bố Thẩm ngủ ở căn phòng lạnh như vậy."
Từ Thanh Từ lúc này đã bắt đầu hối hận: "..."
Đêm qua đúng là cô hồ đồ thật!
Thở dài một hơi, Từ Thanh Từ đành chấp nhận số phận, hỏi con gái:
"Bố Thẩm của con trả lời thế nào?"
Từ Gia Gia cắn đầu ngón tay, bắt chước giọng điệu của Thẩm Hào Niên:
"Hôm qua bận rộn cả ngày rồi, cứ để cô ấy ngủ thêm một lát đi."
Từ Thanh Từ: "..."
Được rồi, lần này cô đúng là trong ngoài đều chẳng được lòng ai.
Ở nhà, Từ Thanh Từ không mặc bộ đồ đẹp. Sợ làm bẩn chiếc áo bông mới mua, cô thay sang chiếc áo bông cũ vẫn thường mặc ở nhà.
Sau khi thu dọn xong bước ra ngoài, cô vừa hay bắt gặp cảnh Thẩm Hào Niên đang đứng ngoài sân nhìn bố Từ mài dao.
Không biết hai người trò chuyện thế nào mà hợp chuyện đến vậy. Bố Từ càng nhìn chàng rể này càng thấy hài lòng, còn bàn với anh cả kỹ thuật mài dao và thu nhập của nghề mộc.
Biết được căn nhà gỗ này là do chính ông nội của Từ Thanh Từ tự tay dựng nên, còn những khung cửa sổ đều do bố Từ chạm khắc, trong mắt Thẩm Hào Niên thoáng hiện vẻ kinh ngạc, rồi không tiếc lời khen bố vợ:
"Bác đúng là có tay nghề thật đấy. Có thể xem là một nghệ nhân lão luyện rồi."
Chỉ vỏn vẹn hai câu đã khiến bố Từ được khen đến mức vui như mở cờ trong bụng. Thấy cảnh ấy, Từ Thanh Từ ngáp một cái rồi gọi hai người:
"Hai người đang nói chuyện gì thế?"
Nghe thấy có động tĩnh, hai người đồng loạt ngẩng đầu nhìn về phía Từ Thanh Từ vừa mới ngủ dậy.
Từ Thanh Từ là con út trong nhà. Trước khi lấy chồng, bố Từ vốn đã rất cưng chiều cô. Sau khi Kiều Thanh Dương qua đời, ông luôn tự trách năm xưa không nên đồng ý mối ⓗô·𝐧 sự ấy. Giờ thấy con gái tìm được hạnh phúc mới, ông càng lúc càng hài lòng với chàng rể này.
Thấy Từ Thanh Từ giờ này mới thức dậy, bố Từ liếc chàng rể mới một cái, cố ý càu nhàu:
"Mặt trời lên cao rồi mới chịu dậy. Hào Niên sáng sớm đã thức, còn đi gánh hai thùng nước với bố nữa..."
Nghe vậy, Từ Thanh Từ tròn mắt nhìn Thẩm Hào Niên, chớp chớp mắt, không dám tin hỏi:
"Thẩm Hào Niên đi gánh nước á??? Anh ấy biết dùng đòn gánh sao? Bố, bố đùa con đấy à?"
Thấy Từ Thanh Từ chẳng nể mặt chàng rể mới chút nào, bố Từ liền nói:
"Con ngủ đến tận giờ thì biết gì? Không tin thì hỏi thím Ba con xem, sáng nay thím ấy có nhìn thấy không..."
Nói đến đây, bố Từ chợt khựng lại, bất ngờ buông thêm một câu:
"Ông Kiều cũng nhìn thấy."
Vừa nhắc đến ông Kiều, cả hai bố con đều im lặng.
Người có thể khiến một người thật thà, chất phác như bố Từ gọi như vậy, ngoài bố của Kiều Thanh Dương thì không còn ai khác.
Từ Thanh Từ nhớ đến tờ giấy cam kết mà nhiều năm trước cô đã lập với bố Kiều, sắc mặt lập tức trở nên khó coi.
Thẩm Hào Niên nhận ra bầu không khí có gì đó không ổn. Ánh mắt dò xét của anh lướt qua hai bố con, rồi vẫn bình thản chuyển chủ đề:
"Em đói chưa? Có muốn ăn gì không?"
"Ăn xong chúng ta vào huyện dạo một vòng nhé?"
hết chương 131.
, , vn, live
, vn
| ← Ch. 130 | Ch. 132 → |
