| ← Ch.02 | Ch.04 → |
Thiếu niên thích Phan Nhĩ cho nên thù hằn Trần Dã, lần nào nhìn thấy Trần Dã cũng chơi ngáng chân.
Hôm nay tôi ngồi trong xe đợi Trần Dã thì nghe thấy cửa xe bị người ta đạ-🅿️ ɱ-ạn-♓ mấy cái phát ra tiếng ầm ầm.
"Trần Dã hắn thật đúng là thằng cháu nhát gan! Đi đến đâu cũng nịnh bợ chị Phan của tao, hèn giống như con chó ghẻ vậy!"
Tiếng mắng ngay sau đó khiến lửa giận trong lòng tôi bùng lên.
"Con chó nào đang sủa bậy vậy, không có ai quản lý sao?"
Tôi móc tai hùng hổ xuống xe thì nhìn thấy sắc mặt Mao Ngôn Sinh lúc trắng lúc xanh.
Tôi hất cằm lên: "Trừng cái gì mà trừng, chưa từng thấy ⓜ_ỹ n_ữ à?"
Cậu ta tức giận đến mức cứ nói "Cô, cô, cô -" mãi, cuối cùng hừ một tiếng quay đầu đi.
Tôi thừa thắng xông lên trừng mắt nhìn lại: "Nhãi con, nhìn thẳng vào tôi đây này."
Cậu ta tức giận: "Làm sao, Trần Dã hắn chính là con hoang, tôi nói sai sao?!"
Nói xong, cậu ta huýt sáo khiêu khích tôi: "Con hoang chính là con hoang!"
Không thể nhịn được nữa, không cần nhịn nữa.
Tôi chọc vào lỗ mũi cậu ta, cậu ta kéo tóc tôi.
Tôi nhéo cậu ta, cậu ta cào tôi.
Tôi đẩy cậu ta một cái, cậu ta đẩy tôi hai cái.
Sau đó hai con gà chúng tôi bị Trần Dã xách lên giống như gà con, túm lấy cổ áo chúng tôi bắt quay mặt vào tường hối lỗi ngay trước mặt mọi người.
Mao Ngôn Sinh mặt mũi sưng hú-🅿️ gào: "Tôi không phục!"
Trần Dã đá một cái vào sau đầu gối của cậu ta, cậu ta lảo đảo suýt nữa ngã xuống đất.
"Gào cái con khỉ."
Mao Ngôn Sinh chỉ vào tôi: "Dựa vào cái gì mà cô ta có thể đứng mà tôi thì phải đứng tấn?! Tôi nghi ngờ anh mang theo thù riêng!!"
Trần Dã hừ lạnh nói: "Nếu không phục thì ông đây kêu Phan Nhĩ tới trừng trị mày."
Cậu ta đột nhiên không dám nói câu nào nữa.
Về phần tôi, tôi che lấy khuôn mặt sưng nửa bên và khóe mắt bầm đen, tủi thân dẩu môi.
"Ôi chao, cô còn tủi thân nữa à, " Trần Dã đá vào chiếc ghế nhỏ dưới chân tôi: "Có sai không?"
Tôi hùng hồn ngẩng cao đầu nói: "Tôi không sai."
"..."
Anh tức giận nói: "Ai động tay trước?"
Nghĩ đến những lời bẩn thỉu mà trước đó Mao Ngôn Sinh nói, tôi không muốn kể lại khiến anh phiền lòng, tránh nặng tìm nhẹ nói: "Cậu ta huýt sáo với tôi trước."
"Huýt thế nào?"
Tôi bắt chước chu môi, nhưng hồi lâu cũng không huýt ra được tiếng nào, toàn là tiếng "Suỵt suỵt".
Mao Ngôn Sinh kiêu căng phách lối ở bên cạnh cười giễu cợt thành tiếng.
Tôi có chút mất mặt: "Dù sao cũng là huýt như vậy đấy."
Trần Dã nhìn tôi hồi lâu, sau đó anh ngậm điếu thuốc, vén ống tay áo của tôi lên.
Tôi la oai oái không kịp cản, hình xăm bạch hổ gào thét trên cánh tay lộ ra.
Áp suất thấp của anh khiến cho lưng tôi ớn lạnh, tôi biết điều rụt cổ lại.
Anh dùng ngón cái chà mạnh nhưng không thể làm nó phai màu, vẻ mặt càng bực bội hơn: "Con mẹ nó ai cho cô xăm?"
"Tôi đây không phải là đi theo chú sợ xảy ra chuyện gì sao, để có vẻ uy phong, " Tôi cười "Hì hì" lấy lòng: "Yên tâm đi chú Dã, không phải xăm đâu, là vẽ thôi, phải dùng nước thuốc mới có thể tẩy đi được."
"Lâm Dao, có phải tôi đã từng nói với cô rồi không, cô làm gì cũng được nhưng mà đều phải nghe lời tôi, chỉ cần ngày nào cô còn do tôi quản thì cô phải nghe lời."
Có lẽ là mấy năm nay tôi nghe theo Lương Thanh Vân và bố tôi ngoan ngoãn ở lại nước ngoài, chính là vì cái gọi là tương lai của tôi.
Mỗi năm cũng không gặp được họ mấy lần, mỗi khi tôi có chút cáu kỉnh của cô gái nhỏ, bọn họ cũng chỉ bảo tôi nghe lời, đều là vì tốt cho tôi.
Cũng chính vì nghe lời nên tôi mới ở nước ngoài trong thời gian dài, ngay cả lần cuối cùng tôi cũng không gặp được bố tôi.
Đã ngoan ngoãn hai mươi năm, giờ phút này tôi vô thức muốn nổi loạn: "Tôi mới hai mươi tuổi, dậy thì là chuyện rất bình thường, hơn nữa, thỉnh thoảng nổi loạn đúng lúc cũng là đang phát tiết."
Rống xong, bầu không khí yên tĩnh đến đáng sợ.
Đôi mắt Trần Dã khiến người ta ớn lạnh, tôi im lặng cúi đầu.
Một giây sau, anh lạnh giọng nói: "Ông đây thật sự chiều hư cô rồi."
Nói xong, anh vặn ga hết cỡ cả đoạn đường, lái xe đưa tôi đến một cửa hàng xăm.
*
Nhìn anh thông thạo nói vài câu với chủ tiệm, sau đó túm lấy cổ áo của tôi đang muốn chạy trốn, xách đến trong phòng nhỏ bày đầy thiết bị xăm hình.
"Không phải muốn nổi loạn sao? Không phải nói là tuổi dậy thì sao?"
Trần Dã liếc xéo tôi, câu lấy chiếc ghế bên chân đến trước mặt tôi: "Nào, ngồi xuống, ông đây xăm hình con rồng cho cô, để chị đại cô đây ra ngoài thể hiện oai phong."
Nói xong, anh đeo đôi găng tay cao su màu đen vào, cầm máy xăm hình nhìn tôi.
Tôi ngồi trên ghế căng thẳng nuốt nước bọt.
Dưới sự thà ⓒ𝐡-ế-✞ không chịu khuất phục (khóc lóc nhận sai) của tôi, cuối cùng anh đã mua cho tôi hình Cừu Lười dán lên trán, trong vòng một tuần không cho phép tôi gỡ xuống.
Một tuần đó, Phan Nhĩ tới tìm tôi, có đá𝖓*𝖍 𝖈*♓ế*т tôi cũng không ra khỏi cửa, ngồi xổm trước điện thoại xem Cừu Vui Vẻ và Sói Xám.
Vì chuyện đánh nhau, Trần Dã đã rất lâu không để ý đến tôi, thường xuyên lạnh mặt.
Trong lúc đó tôi đã tìm anh kiểm điểm chính mình một cách khẩn thiết nói mình không nên đánh nhau với người ta, anh chẳng đáp lại lấy một lời.
Tôi tìm bà giúp tôi, bà cười nói: "Tiểu Dã không giận cháu đâu, nó chỉ cảm thấy nếu cháu xảy ra chuyện gì thì nó sẽ không tha thứ cho bản thân, nó đang giận chính mình thôi."
Vừa không thể đánh, cũng không thể phát cáu, tôi không thể làm gì khác hơn là mỗi ngày xum xoe dậy sớm nấu cơm, giặt đồ cho Trần Dã.
Mãi đến khi phòng bếp sắp bị tôi đốt đi, quần áo bị giặt nát mấy cái, anh mới tức giận nói: "Mau cút đi, sau này ông đây không còn mặt mũi nào ra ngoài nữa."
Nể mặt anh bây giờ ngày nào dì cả cũng đến, tôi không phản bác lấy một câu.
Vào lúc Phan Nhĩ và Mao Ngôn Sinh tới tìm tôi uống rượu xin lỗi, tôi cũng không từ chối mà đi theo đến quán nhỏ trong chợ đêm ở thành phố.
Phan Nhĩ vỗ bàn hào sảng nói: "Nó ra tay trước là không đúng, uống rượu xong thì coi như chuyện này cho qua."
Nhìn Mao Ngôn Sinh không tình nguyện mà uống hết một chai bia, tôi cũng muốn nếm thử mùi vị của bia rượu.
Sau đó, ba người chúng tôi, à không đúng, ba con ma men chúng tôi ôm nhau gào khóc.
Mao Ngôn Sinh uất ức: "Vì sao người tôi thích lại không thích tôi?"
Phan Nhĩ tủi thân: "Vì sao người đàn ông mà tôi đã theo đuổi nhiều năm lại không để ý đến tôi, một cái rắm cũng không thả?"
Tôi đầu óc mơ hồ, cuối cùng hô lên theo: "Hình như tôi có thích một người, nhưng mà anh ấy hung dữ quá!"
Anh một câu tôi một câu, anh nói tôi đáp, mãi đến khi có một cái bóng đen bao trùm trên đỉnh đầu tôi.
Phan Nhĩ ôm chai bia vui vẻ một cách ngớ ngẩn, chỉ vào người sau lưng tôi lớn tiếng nói: "Hì hì, người đàn ông của tôi tới rồi."
Tôi nhìn theo tay chị ta thì thấy Trần Dã, người khiến trái tim tôi nhộn nhạo đang đen mặt đứng ở đó.
Tôi khó chịu tiến lên, tay trái ôm cổ Trần Dã, tay phải còn vỗ vỗ mặt anh, cảm thấy chưa đủ, tôi còn vỗ vào vòng ba săn chắc của anh, nói lời hùng hồn với Phan Nhĩ đang ôm chai bia cười ngớ ngẩn.
"Phân biệt cho rõ, đây là người đàn ông của tôi, của tôi!"
"Sau tôi cảm thấy sau gáy lạnh vậy, Tiểu Phan, chị —"
Còn chưa dứt lời, Trần Dã đa mang theo bên tai đỏ thấu khiêng tôi lên trên vai, tôi đột nhiên đầu nặng chân nhẹ, trời đất quay cuồng.
Dạ dày tôi nhộn nhạo khó chịu, muốn giãy giụa, Trần Dã đã vỗ vào cái m_ô_ռ_🌀 nhỏ của tôi: "Còn cử động nữa là người đàn ông của em trừng trị em ngay bây giờ đấy."
Tôi dùng hai tay che m_ô𝐧_ℊ "Á" lên một tiếng, chớp chớp mắt, thương lượng với anh: "Vậy thì được, chú có thể đặt em xuống nhẹ nhàng một chút được không?"
"..."
Trần Dã lại để tôi xuống: "Lại làm sao?"
"Em là người ngoài hành tinh, phải cẩn thận một chút." Nói xong, tôi giơ thẳng ngón trỏ lên đặt trên đầu.
"... Cái này lại có ý gì?"
Tôi nghiêm túc nói: "Đây là ăng ten, em muốn liên lạc với bạn của em nhanh chóng quay về hành tinh."
Hai tay tôi nhéo mặt anh, nhìn trái nhìn phải: "Ủa, chú Dã, chú cảm nhận được tín hiệu ăng ten của em tới tìm em chưa?"
"Ừm, đến bắt con ma men về."
Tôi ghé vào bả vai anh, cảm nhận được anh khẽ vỗ lưng tôi, chợt nói theo tiếng lòng mình: "Chú, thích em được không?"
| ← Ch. 02 | Ch. 04 → |
