Truyện:Dê Béo Dắt Lợn Rừng Về Nhà - Chương 02

Dê Béo Dắt Lợn Rừng Về Nhà
Trọn bộ 10 chương
Chương 02
0.00
(0 votes)


Chương (1-10)

Hôm sau, Trần Dã nhận một cuộc điện thoại, sau đó bất đắc dĩ hỏi tôi có đi xuống nông thôn không.

Tôi mím môi: "Thú vị không?"

Chờ đến nông thôn thì tôi mới biết không phải tôi đi chơi, mà là bà ngoại của Trần Dã chơi tôi.

Bà cụ xoa mặt tôi cười nói: "Bé con thật là xinh đẹp, có thịt, có phúc nha."

Tôi liếc nhìn Trần Dã đang thái thức ăn ở bên cạnh, ngoan ngoãn gọi theo anh: "Bà ngoại."

Bà cụ hiền hòa cười rất lâu, cuối cùng ho khan, Trần Dã kiên nhẫn lấy thuốc qua cho bà uống.

Tôi muốn hỏi là bà cụ bị bệnh gì, lời đến khóe miệng rồi nhưng tôi vẫn nuốt xuống.

Mấy ngày nay ở thị trấn nhỏ còn thuận lợi hơn tôi tưởng tượng, ngoại trừ Trần Dã thỉnh thoảng thối cái mặt ra.

Nhưng đa số thời điểm tôi cũng không gặp được anh mấy lần.

Anh bán thịt heo, đi đến thành phố kéo heo về lò mổ thì đã là nửa đêm, về đến nhà thì cũng đã một hai giờ sáng.

Có khi tôi ngủ không được, nghe thấy Sầu Riêng ở dưới lầu kêu to, đi xuống khỏi gác lửng thì nhìn thấy anh đang ngậm điếu thuốc, vẻ mặt mệt mỏi dựa vào tường.

Chúng tôi rất ít khi nói chuyện, trên cơ bản đều là anh nấu cơm cho tôi xong đặt lên bàn rồi lại không thấy bóng dáng đâu.

Đợi ổn định rồi, tôi muốn nhắn tin cho Lương Thanh Vân báo bình an, nhấn mở điện thoại ra thì nhìn thấy tin tức giải trí nhảy ra, bà sắp kết h·ô·ռ·.

Tôi gọi điện cho Lương Thanh Vân, nhưng người nghe máy lại là một giọng nam.

Kết hợp tới tin tức liên quan đến bà trong điện thoại, tôi mới hiểu được.

Tin đầu hotsearch nói trước kia bà bí mật kết ♓*ô*𝓃 cuối cùng cũng bị gỡ, mà bà lại phát ngôn phủ định tin tức này.

Cái gì mà để tôi vượt qua cái ⓒ*ⓗ*ế*✞ của bố nên để tôi đi đến trấn nhỏ giải sầu, chẳng qua là để tránh né đám người thôi, đề phòng lỡ như tôi bị phóng viên giải trí tìm tới làm lộ chuyện bà bí mật kết ⓗô.ռ..

Thứ hai đơn giản là sự xuất hiện của tôi sẽ chỉ chứng thực những lời đồn đó, ngăn cản bà gả vào nhà giàu có.

Suy nghĩ này mãi không xua đi được, tâm tình tôi chìm đến mức thấp nhất, đi đến trước cửa hàng thịt heo, vừa muốn mở cửa ra thì nghe thấy giọng nói bên trong.

"Tôi cảm thấy cô gái đó dung mạo thật sự rất giống ngôi sao Lương Thanh Vân mà tôi thích, da cũng trắng nữa chứ."

Trong cửa hàng thịt heo, người lên tiếng là một người bán thịt heo bình thường qua lại với Trần Dã.

"Anh Dã, anh thật sự phải giữa con nhóc thành phố đó ở lại à?" Có người không coi trọng: "Y chang như mấy ngôi sao đó trong TV, vừa nhìn là biết rất quý giá, khó nuôi nắm."

Trần Dã cười nhẹ: "Đúng vậy, phiền phức muốn ⓒ●𝐡ế●𝖙 rồi."

Lời tuyên bố kết 𝐡·ô·ⓝ của Lương Thanh Vân và lời nói của tất cả mọi người bây giờ luôn quanh quẩn bên tai tôi.

Ngón tay tôi bấm vào lòng bàn tay đến phát đau.

Cho nên, ngay cả anh cũng cảm thấy tôi phiền phức.

"Anh, anh Dã -" Đám người trêu chọc kia nhất thời phát hiện ra tôi đứng ở sau khe cửa, lên tiếng chỉ về phía tôi.

Đột nhiên, ánh mắt mọi người đều nhìn tôi.

Trần Dã ngậm điếu thuốc, cáu kỉnh sờ chiếc đầu đinh gai tay.

*

"Tôi đi, không gây thêm phiền phức cho anh nữa."

Tôi nắm chặt hai tay thành nắm đấm, lần đầu tiên có khí phách mà ngẩng đầu, đón lấy đôi mắt lạnh lùng đó mà nói ra những lời này.

"Được thôi, " Anh híp mắt cười khẽ, thở ra một làn khói thuốc, ngón trỏ gõ gõ điếu thuốc, tàn thuốc rơi xuống đất.

"Tính toán tiền mà ông đây tiêu cho cô đi, nếu không thì ông đây lỗ 𝖈-𝒽-ế-𝐭 mất."

Bầu không khí đã bị kéo đến mức này rồi, tôi cũng không có mặt mũi nào rút lại những lời đó, tôi lấy tấm thẻ ngân hàng mà lúc đến Lương Thanh Vân bảo người ta đưa cho tôi vỗ mạnh lên bàn, mạnh miệng nói.

"Trong này có hai mươi ngàn, đủ để mua nửa tháng ăn ở này của tôi rồi nhỉ."

Anh chống đầu lưỡi lên răng hàm hừ cười, ý cười lại không chạm đến đáy mắt: "Đủ."

Người xung quanh không dám lên tiếng, tôi cậy mạnh, xoay người kéo cửa chạy ra ngoài.

Chạy được một đoạn đường, tôi thở không ổn định dừng lại ở ven đường, quay đầu lại, anh không đuổi theo.

Tôi sờ thấy nước mắt: "Khóc cái gì mà khóc, cùng lắm thì mình tự về thành phố thôi."

Lúc đi ra ngoài trên người chỉ có chiếc điện thoại hết pin, không có đồng nào.

Tôi đi bộ đến nhà ga, hỏi hướng thành phố, lại đi thẳng trên đường xi măng, xung quanh đều là tiếng ve kêu và rừng rậm, trăm dặm xung quanh không nhìn thấy một căn nhà nào.

Phía sau có tiếng bô xe máy rất lớn, trong lòng tôi run lên, không dám quay đầu lại mà chạy mãi, cứ chạy mãi, cho đến khi âm thanh chói tai đến gần, bởi vì không có rào chắn mà tôi trượt chân lăn vào rãnh bùn.

Cơn đau khắp người và sự tủi thân cùng nhau tuôn trào, nghĩ đến dáng vẻ không sợ trời không sợ đất của Trần Dã, tôi vừa trèo lên vừa mắng tên đàn ông chó Trần Dã cho hả giận.

"Còn rất giỏi mắng người đó."

"Có ma đuổi theo cô hay sao, chạy nhanh như vậy."

Tôi nén cơn đau vì bị trật chân ở mắt cá chân bên phải, ngẩng đầu nhìn từ dưới lên, Trần Dã đứng trên bờ ruộng quay lưng lại với ánh sáng của xe máy phía sau, trên mặt nửa sáng nửa tối.

Tôi đỏ mắt, xẹp miệng không nói chuyện.

Vào lúc anh đưa tay túm tôi lên đỡ cho tôi đứng vững, sự khủng hoảng do hoàn cảnh xa lạ mà tôi đã đè nén trong mấy ngày nay và tin tức cái ⓒ-𝐡-ế-𝖙 của ông Trần khiến tôi cuối cùng không nhịn được tủi thân nữa mà khóc thành tiếng, nước mắt không kiềm được mà chảy ra.

Tôi giống như con trâu mà đâ*𝐦 thẳng vào nⓖự-c anh, giọng nói mang theo sự nức nở.

"Vì sao bây giờ anh mới đến?"

"Vì sao lúc nào cũng bắt nạt tôi, luôn muốn đuổi tôi đi?"

"Không phải anh chê tôi phiền sao? Không phải luôn không thích tôi sao?"

Mỗi một câu chất vấn, tôi lại dùng đầu va vào ռ.🌀.ự.c anh một cái.

Đến cuối cùng, tôi cũng không biết mình muốn nói cái gì, chỉ là trong lòng vô cùng khó chịu, muốn xé ra một cái lỗ phát tiết ra.

Tôi còn đưa tay nhéo cánh tay anh, nhưng anh tập luyện trong thời gian dài, thể chất quá tốt, cánh tay không có thịt mềm để nhéo.

Tôi đỏ mắt bấn mãn chất vấn: "Sao anh cứng vậy hả?"

Trần Dã bị chọc giận quá mà cười lên: "Ông đây cuối cùng cũng biết vì sao cô lại thích Cừu Vui Vẻ và Sói Xám rồi."

Tôi không muốn để ý đến anh, im lặng quay đầu đi.

Anh đưa tay nhéo má tôi, giống như tên lưu manh, lập tức hừ cười.

"Lớn lên mập như vậy, khóc lên là không nói đạo lý giống như cái con mà đội đống phân trên đầu vậy."

Hồi lâu sau tôi mới phản ứng lại được sự hình dung của anh, tôi tức giận khàn giọng nói: "Đống gì chứ, đó là Cừu Lười."

Tối đó, bởi vì lúc đuổi theo tôi anh không chú ý phanh lại, lốp xe bị trượt ngã xuống ruộng, bị rò rỉ xăng không chạy được nữa, anh chỉ có thể cõng tôi.

Lúc đó tôi mới chú ý tới ống quần của anh có chỗ trầy da.

Nghĩ đến tôi nay là anh đi theo tôi cả đoạn đường, khoảng thời gian này tôi nhất định không thể rời khỏi nơi này, chỉ có thể chờ đợi kỳ nghỉ hè trôi qua, khai giảng thì tôi mới có thể ra nước ngoài lại.

Tôi suy tư nhiều lần, chủ động đưa ra bậc thềm: "Chủ, sau này, chúng ta cố gắng chung sống được không?"

Im lặng rồi lâu, anh nghiêng đầu liếc tôi: "Rất tốt."

"Gì cơ?" Tôi không hiểu.

Anh: "Thông suốt rồi."

"..."

Để mùa hè này trôi qua dễ chịu hơn một chút, tôi cứ xem như là anh đang khen tôi vậy.

Vào lúc anh xóc người tôi lên, tôi nói tiếp: "Thật ra, bây giờ anh cũng giống như mua một cái bảo hiểm vậy, sau này anh già rồi, năm nào tôi cũng sẽ về thăm anh, nói không chừng còn nuôi dưỡng khi sống, chôn cất khi 𝐜_hế_т nữa đó."

Anh dừng chân lại, thản nhiên nói: "Con mẹ nó gì mà dưỡng khi sống, chôn cất khi 🌜hế●𝐭, sao cô không dứt khoát nói là muốn làm con gái ông đây đi."

"Cũng không phải là không được, nếu như anh bằng lòng -"

"Không bằng lòng, " Anh cắt ngang lời nói sau đó của tôi, trong lời nói có chút cứng nhắc.

Bầu không khí lại giằng co bất ổn, tôi cũng chỉ có thể ngượng ngùng bỏ qua.

*

"Yêu Yêu, quay về là được rồi, cháu không biết đâu, lúc Tiểu Dã không thấy bóng dáng cháu đâu thì đã tìm khắp các con đường đấy."

"Tìm đến chỗ bà luôn rồi, may mà cháu không sao, nếu không bà sẽ phạt nó."

Tôi tắm rửa xong thì nhận được cuộc gọi của bà, sau khi cúp máy thì tâm tình hơi phức tạp, đi xuống khỏi gác lửng thì thấy Trần Dã đang cúi đầu cẩn thận may ống quần lại cho tôi.

Kỹ thuật khâu vá của anh thành thạo khiến cho tôi có chút sửng sốt.

Anh mang vẻ mặt thất thường cắt đứt sợi chỉ, trả chiếc quần đã may xong lại cho tôi.

Tôi cúi đầu nhìn, chỗ đầu gối của chiếc quần trong tay đã được may lên hình một con vật.

Tôi nhìn với vẻ mặt cổ quái rất lâu: "Đây là heo sao?"

"Cô nói gì cơ?" Trần Dã đú●✝️ hai tay vào túi, khí thế 𝖍⛎_n_𝖌 𝐡ăn_𝖌 nhìn tôi.

Tôi mím môi: "Vậy đây là?"

Im lặng hồi lâu, anh mới nặn ra một chữ: "... Cừu."

"..."

Tôi cực kỳ nghiêm túc mà nhìn một lúc, nói dối lương tâm mà khen: "bé con này trông thật là độc đáo."

"..."

Lúc anh xoay người, tôi vô tình phát hiện ra trên mặt đất có một tấm hình, đang úp xuống đất, tôi cúi người nhặt lên, vừa muốn lật lại mặt chính thì Trần Dã đã nhanh chóng giành lại.

Trong mắt anh hiện lên vẻ bối rối.

Từ sau tối hôm đó, khoảng cách giữa chúng tôi dần rút ngắn lại.

Ở cửa hàng cũng nhàm chán, tôi đi theo Trần Dã vào thành phố mang heo về.

Mà lần này cũng đã để tôi làm quen được với một chị gái ái mộ Trần Dã, là bà chủ của trại nuôi heo trên thành phố, tên là Phan Nhĩ.

Tôi cúi đầu ngồi bên cạnh ăn kem, chờ Trần Dã trao đổi giá mua heo với người ta, từ xa đã nhìn thấy Phan Nhĩ để tóc xoăn, màu tóc tím sậm, vô cùng ⓠ⛎*ÿ*ế*𝖓 𝐫*ũ dán vào người Trần Dã.

Hai người đều thuộc kiểu người có hương vị của người trưởng thành, rõ ràng là một đôi, khiến cho tôi vô cùng chướng mắt.

Không biết là Trần Dã đã nói gì mà tôi thấy người phụ nữ đó nghi ngờ nhìn về phía tôi, quan sát từ trên xuống dưới, sau đó ánh mắt trở nên khinh thường.

Càng nhìn trong lòng tôi càng không thoải mái.

Ha, không phải chỉ là 𝐦ô𝖓.ℊ to ⓝ🌀ự_↪️ lớn sao?

Tôi cũng có!

Tôi ngồi thẳng lưng, nâng cao cằm lên, giống như con gà chọi.

Phan Nhĩ ở trước mặt Trần Dã thì dịu dàng hiền lành, ở trước mặt tôi thì lại uy h**p: "Cô cách xa anh ấy một chút cho tôi."

Ở cùng với Trần Dã lâu rồi, gần mực thì đen, tính tình tôi hướng ngoại hơn trước kia rất nhiều.

Nghe vậy, tôi mở hai tay ra: "Nhưng tôi ngủ trong nhà anh ấy mà."

Dừng lại mấy giây, tôi giống như thiếu đòn mà nói: "Anh ấy thương tôi, còn giặt đồ nấu cơm cho tôi nữa, cô nói xem có tức không?"

Phan Nhĩ ✞𝐡-ở 𝐡ổ-ռ ⓗ-ể-𝖓, nhìn bé heo trên quần tôi mỉa mai: "Cái thứ xấu xí này thật là xứng với cô."

"Xấu đúng không."

Tôi tán đồng gật đầu, chỉ vào bóng lưng bận rộn của Trần Dã: "Anh trai yêu dấu của chị thêu đó."

Phan Nhĩ 𝐧.ⓖhi.ế.𝖓 răn.🌀 nghiến lợi: "... Cô mà dám nói ra ngoài là tôi liều mạng với cô."

Có điều chị ta nói sớm quá, người liều mạng với tôi trước là Mao Ngôn Sinh, đàn em của chị ta mà cũng là người yêu thầm chị ta.

Chương (1-10)