| ← Ch.03 | Ch.05 → |
Tôi cũng không biết mình đang nói gì, chỉ cảm thấy anh không để ý tôi khiến tôi cực kỳ khó chịu, mà khi biết được mình đã thích anh thì càng khó chịu hơn.
Thì ra, tôi đã sớm động lòng với anh rồi.
Giống như đang xác định, giọng nói của Trần Dã trầm hơn một chút: "Em lặp lại lần nữa đi."
Nói thì nói, tôi đưa ngón trỏ chỉ vào ⓝ.ℊ.ự.𝐜 anh: "Em thích anh, cực kỳ cực kỳ thích."
Trần Dã hỏi tôi: "Lâm Dao, em bao nhiêu tuổi rồi?"
Tôi nghiêm túc suy nghĩ một lúc: "Hai mươi."
"Hai mươi, " Anh nhiều lần thấp giọng lẩm bẩm, tựa như muốn vạch ra vò nát con số này, đến cuối cùng lại chỉ cụp mắt cười khẽ.
Anh ném thuốc lá xuống đất giẫm tắt đi, đứng dưới bóng đèn sợi tóc, anh có chút chán nản, mặc áo ba lỗ trắng: "Lâm Dao, tôi ba mươi rồi."
"Mười năm, đủ để tôi làm bố em luôn rồi."
Tôi nhanh mồm nhanh miệng: "Thối lắm."
"Ai dạy em nói như vậy?" Anh nhíu mày, ánh mắt tức giận.
"Anh đó, " Tôi ngước cằm lên, nói lời chính nghĩa mà phản bác.
"..."
"Em còn nhỏ."
Tôi đẩy anh ra đứng dậy, vỗ 𝐧ɢự.c và Ⓜ️ô·ⓝ·ℊ ở trước mặt anh, vô cùng bảo đảm nói: "Sẽ lớn, đều sẽ lớn lên thôi."
Sự chếnh choáng khiến tôi đứng không vững, lại ngã vào lòng anh.
Tôi cọ mặt vào ⓝ-𝐠-ự-𝖈 anh: "A Dã rất tốt, trấn nhỏ rất tốt, bà cũng rất tốt, em muốn ở lại đây, không đi nữa."
Tôi thật sự muốn ở lại nơi này.
Cho dù là vì yêu thích Trần Dã theo thời gian dần trôi, hay là tất cả mọi thứ ở nơi này, đều là những gì mà tôi ở nước ngoài trong thời gian dài không thể nhìn thấy.
Là già, ấm áp, tốt đẹp, tự do, có nơi để về.
Nhưng Trần Dã suy cho cùng cũng lớn tuổi hơn tôi, anh suy xét đến nhiều hơn.
"Nói mê sảng gì vậy, " Anh sờ đầu tôi, ngón tay quấn lấy một lọn tóc của tôi, quấn quanh ngón trỏ giống như dây leo, giọng nói nặng nề: "Em không thể ở lại đây được, em không thuộc về nơi này."
Tôi muốn hỏi anh vậy rốt cuộc tôi thuộc về nơi nào.
Tôi rốt cuộc có thuộc về một ngôi nhà để không phải phiêu bạt nữa hay không.
Nhưng Trần Dã mãi không lên tiếng, cộng thêm tôi ngà ngà say, trực tiếp ngã ra mất đi ý thức.
Ngày hôm sau trời sáng choang, tôi Ⓜ️·ê ɱ𝒶·ռ tỉnh lại, trong đầu chính là những gì đã làm với Trần Dã vào tối hôm qua.
Tôi có chút choáng váng.
Mãi đến khi ăn sáng, Trần Dã cố ý tránh né tôi, tôi mới tin rằng những giấc mộng đó là thật.
Tôi sợ hãi, hôm đó đã trốn đến nhà bà, lấy cớ là tôi rảnh rỗi không có việc gì nên đến làm việc nông giúp đỡ bà.
Bà vui vẻ nói: "Được, đúng lúc bà gọi Tiểu Dã qua đây ăn cơm."
... Bà ơi, không cần lắm đâu.
Trên bàn ăn tối, không khí yên tĩnh đến mức chỉ có tiếng ve kêu bên ngoài và tiếng bát đũa va chạm.
Tôi rụt đầu lại, chỉ dám nuốt cơm, không dám lên tiếng.
Trần Dã không kiếm cớ bảo tôi về, tôi thuận thế ở lại nhà bà.
Lúc anh gần đi, dưới bóng đèn dây vàng, anh gọi tôi lại."
"Nước hoa."
Tôi nhìn đốm đỏ nhỏ trên mặt và trên tay do bị muỗi đốt, yên lặng nhận lấy.
Im lặng hồi lâu, tôi cho rằng anh muốn chơi trò động tượng với tôi, anh lại lên tiếng nói: "Lâm Dao, em có ý gì?"
"Ý gì là ý gì?"
Tôi sợ anh kiếm cớ đuổi tôi đi, cười ha ha.
Anh cũng không ép tôi, lái xe gắn máy nghênh ngang rời đi.
Gần mười ngày liền đều như vậy.
Có điều cuộc sống cũng được xem như là tự do, có lúc tôi đi theo mấy đứa trẻ trong thôn cùng nhau bắt châu chấu, ngắm đom đóm, trong lòng thoải mái hơn trước kia.
Mà thứ phá vỡ trận chiến tranh lạnh đơn phương giữa chúng tôi, là thân phận con gái Lương Thanh Vân được gửi nuôi ở bên ngoài nhiều năm của tôi bị vạch trần.
*
Lúc tôi đi ra ngoài mua kem thì nhận được điện thoại của Trần Dã.
"Đi đường nhỏ về nghe chưa, thấy nhiều người thì tránh đi, đừng đi —"
Anh còn chưa nói dứt lời thì phóng viên chưa tìm thấy tôi và antifan của Lương Thanh Vân đã xông qua.
"Cô Lâm, xin hỏi cô có gì muốn nói về việc mẹ cô Lương Thanh Vân bí mật kết ⓗ_ô_n và có cô con gái là cô không?"
"Cô Lâm, cô có thể trả lời một chút về tin tức mẹ cô Lương Thanh Vân muốn tái 𝒽.ô.ռ không."
"Nghe nói trước đó bà ấy không thừa nhận cô, cô có oán hận về việc này không?"
"..."
Micro hoặc là thiết bị ghi âm của bọn họ cứ chĩa về phía tôi, ép tôi lùi vào góc tường.
Thậm chí còn có người đưa camera đến quá gần mà chạm vào trán tôi, khiến nó bầm xanh lên.
Từ trong lời nói chắp vá lung tung của bọn họ, tôi cũng mới biết được, thì ra hôm qua, trên mạng có phóng viên giải trí với tài khoản đại V đã vạch trần rõ ràng tin tức Lương Thanh Vân đã bí mật kết h.ô.ռ từ 𝖍-ô-п và sinh con gái rồi lại ly ♓ôn-, chứng thực tất cả mọi việc của bà.
Dưới áp lực của dư luận, Lương Thanh Vân đã ra mặt trả lời thừa nhận và nói xin lỗi.
Tôi nhìn đám người muốn moi móc tin xấu và xem trò cười ở trước mặt, lên tiếng nói.
"Thật ra, tôi không quan tâm việc bà ấy gả cho ai, dù sao bà ấy cũng mãi mãi là một người độc lập, không bị trói buộc, không bị hạn chế tự do."
Phần trán đau đớn khiến suy nghĩ của tôi rõ ràng hơn mấy phần.
"Bà ấy rất tốt, không có ai là không xứng với ai cả, chỉ có hai người ủng hộ nhau hoặc là đi ngược hướng nhau thôi, tại sao phải một mực theo đuổi kết cục tốt nhất mà xem nhẹ chính mình trong quá trình đó chứ?"
"Bà ấy, " Dừng lại một lúc, nghĩ đến việc mình phải cho bà thể diện trước mặt công chúng, tôi lần nữa nói: "Mẹ tôi và bố tôi là vì yêu nhau nên mới bước đến 𝐡ô●𝓃 nhân, đã có tôi, quá trình này chính là tốt nhất."
Tôi ngước mắt lên, ánh mắt kiên định nhìn về phía ống kính đang chĩa vào mình, nói từng câu từng chữ: "Tôi cảm ơn bọn họ đã cho tôi một tuổi thơ tốt nhất, đủ để tôi có thể chống đỡ được tất cả hiện thực của nửa đời sau."
Mọi người ở đây đều sửng sốt, nhưng tựa như vẫn muốn đào sâu lời nói của tôi hơn, tiếp tục chen lấy hỏi tôi.
Mắt thấy không chen ra ngoài được, trong không khí truyền đến tiếng gầm giận dữ: "Ông đây xem ai còn dám gây sự nữa?!"
| ← Ch. 03 | Ch. 05 → |
