Truyện:Công Ngọc - Chương 136

Công Ngọc
Trọn bộ 143 chương
Chương 136
0.00
(0 votes)


Chương (1-143)

Đằng Ngọc Ý nằm rạp trên lưng Lận Thừa Hựu, không dám ngẩng đầu.

Vì sợ phát ra tiếng động, má nàng dán chặt vào cổ hắn. Nàng lờ mờ cảm nhận được Lận Thừa Hựu đã sắp đến giới hạn chịu đựng. Làn da hắn nóng hổi, mạch đập nơi cổ vừa nhanh vừa mạnh. Cảm giác khô nóng này dường như có thể lây lan, khiến nàng cũng cảm thấy miệng đắng lưỡi khô theo.

Cố nhịn một hồi, Đằng Ngọc Ý định nhấc đầu khỏi hõm cổ Lận Thừa Hựu. Chỉ cần da thịt không chạm nhau, có lẽ cả hai sẽ dễ chịu hơn một chút. Nào ngờ vừa mới động đậy, nàng lập tức bị sợi dây mềm do Tỏa Hồn Trùng hóa thành 💰❗ế*✝️ 𝖈ⓗ*ặ*✝️ trở lại.

Đằng Ngọc Ý khó khăn liếc nhìn Lận Thừa Hựu. Tỏa Hồn Trùng xưa nay chỉ nghe lệnh chủ nhân, đây chắc chắn là ý của hắn. Quả nhiên thấy Lận Thừa Hựu hơi nghiêng cằm, ý bảo nàng đừng lộn xộn.

Cố Hiến vốn có võ công, tuy lúc â●𝐧 á●𝐢 đầu óc mê ta, tai mắt không tinh tường như ngày thường, nhưng không có nghĩa là tiếng động lớn hơn một chút sẽ không kinh động đến hắn.

Chuyện này mà bị bắt quả tang tại trận thì chẳng tốt cho ai cả.

Đến nước này, Lận Thừa Hựu cũng sắp không chịu nổi nữa rồi. Bất cứ cử động nhẹ nào của Đằng Ngọc Ý cũng khiến hắn đỏ mặt tía tai tim đập chân run. Nếu nàng còn cựa quậy nữa, không khéo cả hai sẽ cùng ngã nhào xuống đất mất.

May sao đúng lúc này, trong phòng cuối cùng cũng yên tĩnh trở lại.

Lận Thừa Hựu và Đằng Ngọc Ý đồng thời thở phào nhẹ nhõm.

Thế nhưng ngay sau đó lại nghe tiếng Ô Oánh Oánh nũng nịu nói câu gì đó, trong phòng tức thì lại vang lên những âm thanh mờ ám tế nhị.

Nghe một hồi, Lận Thừa Hựu bĩu môi khinh khỉnh.

Nghe là biết ngay Cố Hiến đang 𝖍ô_𝐧 Ô Oánh Oánh.

Lần này hắn không còn là kẻ ngoại đạo nữa rồi. Hắn đã 𝒽ô*𝐧 Đằng Ngọc Ý mấy lần rồi đấy thôi. Về khoản này hắn rất tự tin, Đằng Ngọc Ý rất thích được hắn ♓-ô-n-, chứ không như người trong phòng kia, nghe cứ như đang gặm nhấm cái gì ấy...

Lận Thừa Hựu bị buộc phải tiếp tục nghe ngóng động tĩnh bên trong, vẻ mặt càng lúc càng tỏ ra khinh thường.

Đằng Ngọc Ý vì đợi lâu nên sinh ra mất kiên nhẫn, đang thầm bĩu môi, đảo mắt một vòng lại bắt gặp vẻ mặt đầy khinh bỉ của Lận Thừa Hựu.

Ủa? Nàng đang tò mò không biết hắn khinh thường cái gì thì nghe thấy chiếc bàn tròn kêu "két" một tiếng. Hình như Cố Hiến đã bế Ô Oánh Oánh từ trên bàn lên, nghe tiếng bước chân thì có vẻ lại quay về bên giường.

Lận Thừa Hựu vừa mới thả lỏng được một chút, nghe thấy tiếng động này, không nhịn được mà thầm hỏi thăm tổ tông Cố Hiến cả trăm lần.

Cũng may lần này hai người kia không tiếp tục làm chuyện đó nữa. Nói chuyện một lúc, Cố Hiến mặc lại y phục, luyến tiếc rời giường đi ra ngoài.

Chờ đợi giây lát, Lận Thừa Hựu xác định xung quanh không có gì bất thường, cánh tay vòng ra sau lưng, đổi tư thế ôm Đằng Ngọc Ý vào lòng mình. Hắn ôm nàng nhẹ nhàng đáp xuống bậu cửa sổ, lắng tai nghe ngóng hồi lâu rồi thì thầm vào tai nàng: "Vào đi."

Đằng Ngọc Ý gật đầu trong lòng hắn.

Lận Thừa Hựu giữ chặt eo nàng thả xuống. Đằng Ngọc Ý nhớ lại chiêu thức hắn từng dạy, thực hiện một cú "diều hâu lộn mình" đẹp mắt nhảy vào trong cửa sổ.

Dù động tác đã đủ nhẹ nhàng nhưng vẫn làm kinh động đến Ô Oánh Oánh đang ở trước bình phong. Ô Oánh Oánh vừa định la lên, nhìn rõ là Đằng Ngọc Ý thì lập tức cứng họng.

Đằng Ngọc Ý cười cười, chắp tay sau lưng đi tới: "Lần trước ta thấy có một món đồ hay hay ở phòng ngươi, lúc đó chưa kịp hỏi, về nhà càng nghĩ càng thích. Ngươi giấu ở đâu rồi? Cho ta mượn chơi chút coi."

Lận Thừa Hựu đứng ngoài cửa sổ cười thầm.

Cũng chỉ có Đằng Ngọc Ý mới đi ăn trộm mà lẽ thẳng khí hùng đến thế.

Đây đâu phải là thương lượng, rõ ràng là cướp trắng trợn.

Nhưng không làm vậy thì bọn họ không thể lấy được Xích Tu Dực.

Cố Hiến vì Ô Oánh Oánh mà bất chấp luân thường đạo lý, phần lớn là mê mẩn nhan sắc của ả. Hiện tại dung mạo người đàn bà này vẫn còn tươi trẻ chưa cần dùng đến Xích Tu Dực, nhưng sau này để tiếp tục 🍳u𝓎·ế·𝖓 𝓇·ũ Cố Hiến, ắt hẳn phải dùng đến dị bảo để duy trì dung nhan.

Vật này trên đời chỉ có một, Ô Oánh Oánh đời nào chịu nhường. Cho dù Thánh nhân có đích thân hỏi xin Nam Chiếu Quốc, Ô Oánh Oánh đa phần cũng sẽ nói dối là đã làm mất. Còn chuyện Lận Thừa Hựu hắn có mù hay không thì liên quan gì đến ả ta chứ.

Nhưng Đằng Ngọc Ý ra mặt đòi thì lại khác. Nàng nắm được điểm yếu chí mạng của Ô Oánh Oánh. Chuyện này một khi đồn ra ngoài, Quốc vương Nam Chiếu vì thể diện hoàng thất và con trai, không chừng sẽ ngầm ban c. h. ế. t cho Ô Oánh Oánh. Đến lúc đó đừng nói là vinh hoa phú quý, ngay cả cái mạng cũng chẳng giữ được.

Người thông minh là người biết cân nhắc lợi hại nhất. Ô Oánh Oánh có thể lần lượt chiếm được tình cảm của Tân Xương Vương và Cố Hiến, tuyệt đối không thể chỉ dựa vào mỗi khuôn mặt đẹp.

Quả nhiên như hắn dự đoán, Ô Oánh Oánh thậm chí không dám kêu lên một tiếng, chỉ hung dữ nói với Đằng Ngọc Ý: "Cô coi chỗ này của ta là cái gì hả?! Muốn đến thì đến, muốn đi thì đi..."

Đằng Ngọc Ý mặc kệ ả, tự mình lục lọi trong phòng. Một lát sau, dường như nàng đã tìm được đồ, ném lại một câu: "Cái này là ngươi nợ ta!", rồi theo đường cũ nhảy qua cửa sổ ra ngoài.

Lận Thừa Hựu cúi người vớt nhẹ, vững vàng đón Đằng Ngọc Ý vào trong vòng tay. Đằng Ngọc Ý vui vẻ nhét một vật to bằng quả trứng chim bồ câu vào lòng bàn tay hắn. Lận Thừa Hựu mỉm cười, cúi đầu h-ô-𝖓 lên trán nàng một cái, rồi tung người nhảy lên, ôm nàng nhẹ nhàng đáp xuống mái nhà.

...

Trên đường về, Đằng Ngọc Ý làm theo cách ghi trong bí kíp hâm nóng một bầu rượu. Lận Thừa Hựu đón lấy chén rượu, đang định uống t. h. u. ố. c dẫn cùng với Xích Tu Dực thì Đằng Ngọc Ý chợt hoảng hốt, vội giữ tay hắn lại: "Thật sự phải ăn sao?"

"Nàng thiên tân vạn khổ mới lấy được cho ta, không ăn chẳng phải phụ tấm lòng của nàng sao?"

"Ta sợ..."

Lận Thừa Hựu chỉ vào Tỏa Hồn Trùng: "Con sâu dài này có thể ngửi ra vật độc vật tà, vừa rồi nó đã kiểm tra rồi, ít nhất thì viên Xích Tu Dực này không có độc cũng không có tà khí."

"Nhưng vật này không phải d. ư. ợ. c liệu bình thường, lỡ như ăn vào không tốt cho ⓣⓗ●â●ռ †●♓●ể chàng..."

"A Ý, từ bao giờ nàng trở nên lo trước sợ sau thế?"

Đằng Ngọc Ý ấp úng: "Ta..."

"Cổ trùng do Vu hậu đích thân luyện chế, đương nhiên không phải d. ư. ợ. c liệu tầm thường có thể khắc chế được. Đã lấy được Xích Tu Dực rồi thì kiểu gì cũng phải thử một lần."

"Ta vẫn thấy..."

Lận Thừa Hựu bỗng nói: "Mấy ngày nữa là đại ⓗ*ô*п rồi, ta không muốn mù lòa cưới nàng vào cửa đâu."

Đằng Ngọc Ý nín lặng.

Lận Thừa Hựu cười: "Ngày thành thân, ta muốn tận mắt nhìn thấy nàng."

Mặt Đằng Ngọc Ý 𝖓_ó_n_𝖌 𝖇_ừ_𝐧_𝖌. Lời này của Lận Thừa Hựu sao nghe cứ là lạ. Để chứng minh không phải ảo giác của mình, nàng ghé sát vào quan sát hắn. Lận Thừa Hựu mặt ngoài thì điềm nhiên như không, nhưng vành tai đã đỏ ửng lên rồi.

"Chàng đỏ mặt cái gì?" Nàng tò mò hỏi.

"Nàng dựa gần quá, coi chừng làm đổ rượu của ta." Lận Thừa Hựu ngả đầu ra sau, khẽ cười nói.

Đằng Ngọc Ý vừa định mở miệng, nhân lúc nàng phân tâm, Lận Thừa Hựu đã nhanh chóng nuốt trọn viên Xích Tu Dực.

Đằng Ngọc Ý căng thẳng đến т.ⓞ.á.🌴 𝖒.ồ hô.ï, miễn cưỡng đợi một lúc, không nhịn được bèn giúp hắn tháo dải lụa che mắt: "Thế nào rồi?"

Lận Thừa Hựu nhíu mày, rồi lắc đầu.

Đằng Ngọc Ý thở dài. Đến nước này, có lẽ không phải cổ độc khó giải, mà là Lận Thừa Hựu vốn là người trong chính đạo, lại vì cứu nàng mà 𝖈*ư*ỡп*𝐠 é*ⓟ thi triển 𝖙-à †h-𝖚-ậ-✝️. Hành động nghịch thiên bội lý này vốn dĩ sẽ bị trời phạt.

Im lặng một lát, vẻ mặt Lận Thừa Hựu lại trở nên bình thản: "Đừng vội, biết đâu mấy ngày nữa sẽ khỏi. Tận nhân sự, tri thiên mệnh. Những gì cần làm chúng ta đều đã làm rồi, chuyện tiếp theo cứ giao cho ông trời đi."

...

Lần chờ đợi này kéo dài suốt một tháng.

Thời gian dài như vậy, theo lý thì Xích Tu Dực đã phải phát huy tác dụng rồi, nhưng đôi mắt của Lận Thừa Hựu vẫn không có dấu hiệu phục hồi.

Ngày ngày hy vọng đổi lại là thất vọng tràn trề. Đằng Ngọc Ý ủ rũ mất mấy ngày rồi cũng dần phấn chấn lên. Nàng là người đã c. h. ế. t đi sống lại hai lần, sớm hiểu trên đời này không có chuyện gì thập toàn thập mỹ. Có lẽ đúng như Lận Thừa Hựu nói, tận nhân sự là được rồi. Người bị mù là Lận Thừa Hựu mà hắn còn có thể khoát đạt như vậy, nàng sao có thể ngày ngày than ngắn thở dài.

Trước mắt nàng còn chuyện quan trọng hơn phải làm, vì ngày cưới của nàng và Lận Thừa Hựu đang đến gần.

Chiều hôm đó, Đằng phủ bận rộn chưa từng có. Thân bằng cố hữu đến chúc mừng nườm nượp không ngớt, xe cộ ngựa nghẽo chặn kín cả cửa phủ.

Nghe nói Lễ bộ và Thanh Hư T. ử đã cùng dùng ba loại quẻ Lục Nhâm, Thái Ất, Lôi Công tính toán rất nhiều lần, cuối cùng dựa vào bát tự của Lận Thừa Hựu và Đằng Ngọc Ý chọn ra được hai ngày lành. Một ngày là nửa năm sau, ngày còn lại là ngày mai.

Đằng phủ và Phủ Thành Vương bàn bạc một hồi, nhất trí chọn ngày gần nhất.

Tuy thời gian gấp gáp nhưng may mà của hồi môn của Đằng Ngọc Ý đã được chuẩn bị từ nhỏ. Sau khi Đằng phu nhân qua đời, các quản sự trong phủ vẫn tuân theo sự sắp xếp của bà, năm nào cũng mua sắm tích lũy thêm. Qua bao năm tháng, riêng gấm vóc lụa là đã chất đầy mười xe.

Từ nửa tháng trước, Đỗ phu nhân và Đỗ Đình Lan đã qua phủ giúp đỡ lo liệu suốt ngày. Bản thân Đằng Ngọc Ý cũng không rảnh rỗi, sáng nào cũng dậy sớm, không cùng cha kiểm kê của hồi môn trong kho thì cũng cùng di mẫu và biểu tỷ kiểm tra trang sức, tiếp đãi khách khứa.

Các bạn học ở thư viện Hương Tượng đều biết Đằng gia không có chủ mẫu, từ khi biết tin vui, những nương t. ử thân thiết với Đằng Ngọc Ý như Trịnh Sương Ngân, Đặng Duy Lễ, Liễu Tứ Nương... đều tự nguyện đến giúp viết thiếp mời, lên danh sách. Ngày nào giờ Thìn họ cũng rủ nhau đến, bận rộn đến tối mịt dùng cơm xong mới cười nói ra về.

Cha con Đỗ Dụ Tri cũng đều xin nghỉ phép ở Quốc T. ử Giám.

Khi Đằng Ngọc Ý dẫn theo đám Xuân Nhung, Bích Loa bận rộn khắp nơi, luôn nhìn thấy bóng dáng vội vã của di phụ và biểu đệ. Chân cẳng cha vốn bất tiện, chuyện phải lo liệu lại nhiều, phàm những chỗ không chu toàn được đều do di phụ đứng ra làm thay. Thiệu Đường để giúp kiểm kê các loại danh sách quà cáp, gần như ngày nào cũng chui rúc trong kho.

Mỗi khi nhìn thấy cảnh này, trong lòng Đằng Ngọc Ý lại trào dâng cảm xúc chua xót khó tả. Di phụ bụng đầy kinh luân, một đời quang minh lỗi lạc, nhưng vì tính tình quá cương trực nên mãi vẫn chưa thực hiện được hoài bão. Kiếp trước còn vì biểu tỷ và di mẫu lần lượt qua đời mà rơi vào cảnh tuổi già hiu quạnh. Thiệu Đường tuy vẫn chưa thể gánh vác gia đình, nhưng ít nhất không còn yếu đuối nhát gan như kiếp trước nữa.

Tất cả những chuyển biến này đều bắt nguồn từ đêm Lễ Thượng Tỵ năm ấy. Nghĩ đến đây, Đằng Ngọc Ý càng thêm nhớ thanh kiếm Tiểu Nhai của mình.

Mỗi tối trước khi đi ngủ, Đằng Ngọc Ý đều bày sẵn rượu Thạch Đống Xuân và hoa quả tươi mà Tiểu Nhai thích ăn lên án thờ trước cửa sổ. Nhưng sáng ra kiểm tra, rượu và quả vẫn còn nguyên xi ở đó.

Đằng Ngọc Ý trong lòng buồn bã, vì chuyện này mà đặc biệt đi hỏi Đạo trưởng Thanh Hư Tử. Đạo trưởng nói loại thần kiếm thượng cổ này sẽ tự chọn chủ, đến bất ngờ thì đi cũng chưa chắc đã chào hỏi. Lời nguyền trên người nàng đã giải, công đức của nó cũng coi như viên mãn, cưỡng cầu giữ lại cũng vô ích, chi bằng cứ để tùy duyên.

Chiều hôm ấy, Đằng Ngọc Ý đang զ𝖚*ấ*𝖓 🍳υý*𝖙 nói chuyện với di mẫu và biểu tỷ thì Trình bá đến truyền lời, nói lão gia mời nương t. ử qua một chuyến.

Đỗ phu nhân vừa mừng vừa lo, vội đẩy Đằng Ngọc Ý ra khỏi lòng mình: "Biết đâu mắt thế t. ử khỏi rồi. Con ngoan, mau đi hỏi cha xem có chuyện gì."

Đằng Ngọc Ý vội vã đến thư phòng, vừa vào cửa đã thấy cha ngồi ngay ngắn trên sập. Cây nạng đặt một bên, ông đang nhìn con diều giấy nhỏ màu đỏ son trong tay đến xuất thần.

Con diều này Đằng Ngọc Ý rất quen mắt. Năm A nương mất, nàng vì nhớ mẹ mà cả ngày ủ rũ không vui. cha để dỗ nàng vui đã tự tay làm cho nàng con diều giấy này. Nhớ ngày đó cha mặc chiếc áo dài thường ngày, dắt tay nàng từ từ dẫn ra khỏi phòng.

Đến vườn hoa, cha ngồi xổm xuống trước mặt nàng, im lặng nhìn nàng một lúc, rồi giơ con diều nhỏ lên trước mắt nàng, nghiêm túc dạy nàng cách thả dây. Đằng Ngọc Ý không chịu để cha chơi cùng, chỉ nghe vài câu rồi chạy biến.

Chạy được một đoạn nàng quay đầu lại, thấy cha vẫn đứng phía sau nhìn theo. Khi ấy cha còn rất trẻ, nhưng vì sự ra đi của mẹ mà chỉ trong vài tháng đã tiều tụy đi nhiều. Ánh mắt tĩnh lặng như đầm sâu ấy của cha, Đằng Ngọc Ý cả đời không quên được.

Sau đó không lâu, cha phụng mệnh dẫn quân đi đ. á. n. h Thổ Phồn, rời nhà đi xa. Có một ngày Đằng Ngọc Ý nhớ cha, bèn lén lấy con diều ra, một mình chạy ra vườn hoa, lẳng lặng thả diều suốt cả buổi chiều.

Về sau sợ làm hỏng diều, nàng trịnh trọng cất vào trong phòng. Cứ tưởng đã làm mất từ lâu, đợt vừa rồi kiểm kê của hồi môn mới tìm thấy lại.

Chắc hẳn cha cũng nhớ lại chuyện xưa.

Đằng Ngọc Ý cay sống mũi. Thần sắc cha sao mà tiêu điều quá. Nàng xuất giá rồi, sau này trong phủ chỉ còn lại một mình cha thôi.

"A gia."

Đằng Thiệu nghe tiếng ngước mắt lên, bất chợt thấy sắc mặt con gái khác thường, bèn miễn cưỡng nở nụ cười ôn hòa, đặt con diều xuống nói với con: "Gọi con đến là có chuyện muốn nói cho con biết."

Đằng Ngọc Ý lẳng lặng ngồi xuống đối diện cha.

"Sáng nay trên điện, Thánh nhân đã luận công ban thưởng cho việc bình định 🅿️ⓗ-ả-𝐧 𝐥𝑜ạ-n Bành Chấn. Ngay từ đầu cuộc bình loạn, Lận Thừa Hựu đã dẫn quân Thần Sách đoạt lại thành công Dũng Kiều và Qua Khẩu, sau đó lại liên tiếp công hạ mấy tòa thành quan trọng dưới trướng Bành Chấn, lập công đầu trong việc 𝖙-ⓘê-ц 𝒹ℹ️-ệ-🌴 bè đảng họ Bành. Thánh nhân phong nó làm Thanh Nguyên Vương, ban cho phủ đệ và hai ngàn hộ thực ấp. Phủ đệ nằm ngay tại phường Thân Nhân. Sau khi thành thân, các con cứ ở tạm bên phủ Thành Vương một thời gian, đợi bên kia tu sửa xong sẽ dọn ra ở riêng."

Đằng Ngọc Ý ngẩn người. Chữ "Thanh" mang ý nghĩa gột rửa nhơ bẩn. Chữ "Nguyên" lại ngầm hợp với tên tục của Lận Thừa Hựu và thứ bậc của hắn trong đám con cháu hoàng thất. Sự yêu thương và kỳ vọng của Thánh nhân dành cho Lận Thừa Hựu, chỉ nhìn phong hiệu này là đủ thấy.

Nàng đỏ mặt tiếp tục lắng nghe.

"Ngoài ra còn một việc nữa cần cho con biết, Thánh nhân đã đồng ý lập bia bên ngoài thành Nam Dương rồi." Ánh mắt Đằng Thiệu có chút xa xăm: "Tổ phụ con có công lớn trong việc bảo vệ giang sơn xã tắc, nhưng hành động ăn thịt dân để giữ thành năm xưa lại trái với luân thường. Hơn bốn ngàn mạng người, hơn bốn ngàn oan hồn... Dân không phân quý tiện, mạng người cũng như vậy. Thánh nhân cảm thán hồi lâu, chỉ nói việc ✝️·ⓡ·ⓘề·u đ·ì·п·ⓗ truy phong cho tổ phụ con là quyết định của tiên đế, ngài không có quyền tước bỏ. Cân nhắc mãi, ngài hạ chỉ đưa bức họa của tổ phụ con ra khỏi Lăng Yên Các, đồng thời xóa tên tổ phụ và hai bá phụ của con khỏi danh sách công thần. Lại lệnh cho Sử quán ghi chép lại sự việc, đồng thời lập bia ngoài thành Nam Dương, để bá tánh qua đường đều biết rõ chân tướng cuộc chiến giữ thành Nam Dương năm xưa. Bia này do thợ thủ công đệ nhất triều ta chế tác, đá dùng loại cực kỳ kiên cố, nghe nói có thể đứng vững ngàn năm không đổ, không lo sau này bị vùi lấp trong bụi trần. Người c. h. ế. t không thể sống lại, nhưng sự thật thì vĩnh viễn không thể xóa nhòa. Công và tội của tổ phụ con, hãy để hậu thế phán xét."

Như vậy, vinh quang của tổ tiên nhà họ Đằng coi như tan thành mây khói.

Nhưng Đằng Ngọc Ý lại thấy nhẹ nhõm như trút được gánh nặng. Trận chiến Nam Dương đã mang lại vinh quang tột bậc cho hậu duệ nhà họ Đằng, khiến người trong triều ngoài nội đều ngưỡng mộ, nhưng đó cũng là một cái gông xiềng khổng lồ. Khi vầng hào quang chói lọi ấy rơi xuống đầu, lời nguyền cũng lặng lẽ giáng xuống. Để trả món nợ này, nàng và cha mẹ đã phải trả cái giá thê t. h. ả. m biết bao.

Trả lại hết đi.

Nàng và cha, từ nay về sau có thể đường đường chính chính đi lại giữa trời đất.

"Thánh nhân lại nói, lỗi của tổ tiên vốn không nên trách phạt con cháu. Những năm nay A gia chinh chiến đông tây chống lại Thổ Phồn, đêm đó con vì trừ ma mà xả thân nhảy xuống giếng, đủ loại công đức ấy đủ để bù đắp lỗi lầm lớn kia. Huống hồ đây là nghĩa cử tự phát của cha con ta, đáng được khen thưởng riêng. Thánh nhân muốn phong A gia làm Tấn Quốc Công, muốn ban cho con ngàn tấm lụa là, nhưng đều bị cha kiên quyết từ chối. A gia... A gia muốn dùng những ân thưởng này đổi lấy một buổi pháp sự."

Hốc mắt Đằng Ngọc Ý cay xè: "Cho A nương sao ạ?"

"Mẹ con vì giúp cha con ta phá giải lời nguyền mà cam nguyện hiến dâng phúc báo của mình." Giọng Đằng Thiệu khàn đi: "A gia thường nghĩ, cả đời này mẹ con bị nhà họ Đằng làm liên lụy. Nếu năm xưa người cưới mẹ con không phải là A gia, chắc chắn mẹ con đã được bình an vui vẻ."

Nói đến đây, giọng Đằng Thiệu trầm hẳn xuống.

Đằng Ngọc Ý nghẹn ngào, cao giọng nói: "Lời này của A gia mới là phụ tấm lòng của A nương. Năm xưa nếu A nương có nửa phần hối hận thì tuyệt đối không chịu làm buổi pháp sự đó đâu. Mấy hôm nay kiểm kê danh sách của hồi môn, món nào cũng do A nương định ra từ nửa năm trước khi mất. Còn cả y phục giày mũ A gia mặc ngày thường, quá nửa là do A nương chuẩn bị từ trước. Con nghĩ A nương chưa bao giờ hối hận khi gả cho A gia, càng chưa bao giờ hối hận khi sinh ra con. Lần đó ở Hoài Tây đạo, A gia vì giúp con gái phá giải lời nguyền mà tình nguyện mặc áo viết ngược kinh Độn Giáp Duyên Thân, khoảnh khắc đó trong lòng A gia có từng hối hận không? Tấm lòng của A nương, chẳng phải cũng giống hệt A gia sao?"

Nói đến cuối, hơi nóng và lời nói đều nghẹn lại trong cổ họng.

Đằng Thiệu nước mắt tuôn rơi.

Ông bốn tuổi đã mất cha mất anh, là mẹ góa nuôi ông khôn lớn. Để không làm hổ danh trung liệt của nhà họ Đằng, mười mấy tuổi ông đã ra trận g. i. ế. c giặc. Gặp chuyện lớn đến đâu ông cũng quen tự mình gánh vác. Ông là kỳ tài quân sự, tuổi còn trẻ đã danh chấn thiên hạ. Nhưng khi ông lầm tưởng mình có thể chống đỡ mọi sóng gió thế gian thì vận mệnh lại trêu ngươi ông, ông không bảo vệ được người vợ mình yêu thương nhất. Từ khi biết chân tướng, không ngày nào ông không sống trong hối hận, nỗi đau thấu tim đó đủ để đè bẹp ông.

Con gái thông tuệ hơn người, chỉ một cái liếc mắt đã nhìn thấu tâm can ông. Một câu an ủi của con gái còn hơn vạn linh đan diệu d. ư. ợ. c trên đời.

Trong khoảnh khắc, căn phòng lặng ngắt như tờ. Đằng Thiệu nhắm mắt, nước mắt đã giàn giụa trên mặt từ lúc nào.

"A gia."

Mãi lâu sau, Đằng Thiệu mới gượng chấn chỉnh tinh thần, chỉ là giọng nói vẫn còn ⓡ⛎.ռ 𝐫.ẩ.🍸: "Con ngoan, con nói vậy, trong lòng A gia dễ chịu hơn nhiều rồi. Con nghĩ được như thế, chứng tỏ con thấu hiểu mẹ con nhường nào. Ngày mai con xuất giá rồi, sau này A gia không ở bên cạnh, con phải mang theo tình yêu thương của A nương mà sống cho thật tốt. Con sống càng tốt, cha và A nương con sẽ càng vui lòng."

Đằng Ngọc Ý không nói gì, chỉ biết gạt nước mắt liên tục.

Đằng Thiệu đẫm lệ nhìn con gái, vẻ mặt dần khôi phục sự kiên nghị: "Lời A gia nói xong rồi. Sáng mai phải xuất giá, tối nay cần ngủ sớm, về đi con."

Đằng Ngọc Ý nhìn cái chân trái trống rỗng của cha, không kìm được chua xót đến cực điểm, quỳ sụp xuống trước sập: "Chân A gia đã tàn phế, con đi rồi, sau này ai giúp A gia mài mực pha trà đây? Mười năm qua, con gái không thể sống hòa thuận với A gia, chỉ có c. h. ế. t đi một lần con mới biết A gia vất vả nhường nào. Từ Lễ Thượng Tỵ năm ngoái đến nay, A Ý tận hiếu dưới gối A gia mới được một năm. Đối với con gái, như thế là chưa đủ..."

Đằng Thiệu đoán được con gái định nói gì, khàn giọng ngắt lời: "Đứa nhỏ ngốc này. ♓·ô·ռ kỳ là do Thánh nhân chỉ định, đâu thể nói đổi là đổi? Những gì con làm cho A gia đã sớm nặng hơn hai chữ 'hiếu đạo' rồi. Con thử nghĩ xem, nếu không phải năm qua con không quản ngại gian khó thì cha con ta chung quy cũng không thoát được kiếp nạn."

Nói rồi, Đằng Thiệu mỉm cười an ủi: "Hôm nay A gia mới nghe Thánh nhân nói, hôm kia Lận Thừa Hựu đã xin chỉ dụ trước ngự tiền. Nó nói con làm mất kiếm Tiểu Nhai, sau này dù có theo nó trừ yêu cũng e là không thể tích lũy công đức. Nó một là biết con nhớ thương mẹ, hai là cũng lo dư nghiệt của Thác Câu Chú vẫn còn, nên muốn sau đại ♓ô·ⓝ sẽ cùng phương trượng Duyên Giác đến thành Nam Dương làm phép siêu độ cho những bá tánh đã khuất. Pháp sự quy mô lớn, Nam Dương cách Trường An ngàn dặm, hai mắt Lận Thừa Hựu đã mù, đi lại vất vả hơn người thường gấp bội. Nó tốn công tốn sức như vậy chẳng qua là để giúp nhà họ Đằng tiêu trừ oan nghiệt. Qua đó có thể thấy đứa trẻ này coi trọng chuyện của con đến mức nào."

Nước mắt Đằng Ngọc Ý ngưng đọng nơi khóe mi.

Đằng Thiệu mỉm cười hiền từ: "Tâm hồn con trong sáng, đứa con ngoan như con xứng đáng được gả cho một thiếu niên lang trọng tình trọng nghĩa. Sáng mai là được gả cho người trong mộng rồi, A nương con nếu biết con chọn cho mình một phu quân xuất sắc như vậy, không biết sẽ vui mừng đến thế nào đâu."

Đằng Ngọc Ý lệ nhòa đôi mắt, vẫn không chịu rời khỏi gối cha.

Đằng Thiệu cúi người, cứng rắn đỡ con gái dậy.

"Nói nữa A gia sẽ buồn đấy. Nghĩ xem con và Lận Thừa Hựu đã chịu bao nhiêu khổ cực mới có ngày hôm nay, con nên vui mừng mới phải. Trong phòng chắc chắn còn nhiều việc phải làm lắm. Mau đi đi."

Đằng Ngọc Ý gạt nước mắt, bước đi ba bước lại ngoái đầu một lần. Đến cửa quay đầu lại, vẫn thấy cha đang lặng lẽ nhìn mình, bóng dáng in trong ánh đèn, tĩnh lặng như một ngọn núi cao.

...

Trong lòng Đằng Ngọc Ý chất chứa quá nhiều tâm sự, trằn trọc mãi đến nửa đêm mới ngủ được.

Đang ngủ say, nàng mơ màng cảm thấy có một đôi tay nhẹ nhàng v**t v* má mình.

Tiểu Nhai không còn nữa, gần đây thường có hồn phách đi vào giấc mơ. Chuông Huyền Âm trên cổ tay khẽ rung lên, tiếng động ấy cũng dịu dàng như đôi bàn tay kia vậy.

Đằng Ngọc Ý không mở mắt được, nhưng hàng mi đã ướt đẫm.

"A nương..."

Chỉ có A nương mới có những ngón tay thon thả như vậy, cũng chỉ có A nương mới âu yếm v**t v* nàng như thế.

"A nương..." Đằng Ngọc Ý thút thít trong mơ: "Người đến tiễn con gái xuất giá sao..."

Đôi tay ấy dừng lại trên vai Đằng Ngọc Ý, vỗ về nhè nhẹ, giống hệt động tác mẹ thường làm để dỗ nàng ngủ hồi còn bé.

Đằng Ngọc Ý ngậm nước mắt, nũng nịu thì thầm: "Phu quân con gái gả, A nương có ưng ý không..."

Bên tai văng vẳng tiếng thở dài, là luyến tiếc, nhưng cũng là vui mừng.

Lông mày Đằng Ngọc Ý giãn ra, bàn tay mẹ như làn gió mát, dần dần xoa dịu mọi nỗi sầu ly biệt và bi thương trong lòng con gái.

Sáng ra Đằng Ngọc Ý tỉnh dậy, phát hiện nước mắt đã làm ướt đẫm gối chăn.

Chưa đợi nàng tự xuống giường, Đỗ phu nhân đã dẫn hai bà mối "lôi" nàng từ trong chăn ra.

Lễ thành thân thường diễn ra vào chập tối, nhưng ban ngày còn rất nhiều nghi thức. Đêm qua ngủ ít nên sau khi dậy Đằng Ngọc Ý cứ ngáp ngắn ngáp dài, người tuy ngồi trước bàn trang điểm nhưng đầu cứ gật gù như gà mổ thóc.

Đỗ phu nhân và Đỗ Đình Lan phải giữ c. h. ặ. t đ. ầ. u Đằng Ngọc Ý để mặc cho bà mối muốn làm gì thì làm.

Đêm qua quá nửa người trong phủ không ngủ, giờ này ai nấy đều đã bận rộn cả buổi rồi. Lúc Đằng Ngọc Ý bị kéo ra sau bình phong mặc hỷ phục, chợt nghe di mẫu hỏi biểu tỷ: "Thiệu Đường nói thật thế hả?"

Đỗ Đình Lan ừ một tiếng: "Thế t. ử mấy ngày nay vốn không ở Trường An, sáng sớm tinh mơ hôm nay mới về đến phủ Thành Vương. Lúc Thiệu Đường qua đó đưa đồ, đúng lúc nghe gã sai vặt ở cổng nói chuyện này. Cả phủ sợ thế t. ử không về kịp, ai nấy đều lo sốt vó, may mà thế t. ử về kịp rồi."

Đằng Ngọc Ý tỉnh ngủ hẳn.

Thành Nam Dương cách Trường An ngàn dặm, đi Nam Dương không thể về nhanh như vậy được, xem ra là đi chỗ khác. Nhưng sắp đại 𝒽*ô*𝖓 đến nơi rồi, Lận Thừa Hựu còn chạy đi đâu được chứ?

Đỗ phu nhân tràn trề hy vọng nói: "Thế t. ử có thể tự mình ra khỏi Trường An, chẳng lẽ mắt đã khỏi rồi?"

"Thế t. ử mang theo một đám tùy tùng lớn, hơn nữa Thiệu Đường nói trên mắt thế t. ử vẫn buộc dải lụa." Đỗ Đình Lan khẽ thở dài.

Đằng Ngọc Ý đang vểnh tai nghe ngóng thì nghe bên ngoài tiếng cười nói rộ lên, nữ quyến các phủ tấp nập kéo đến.

Đến chập tối, mọi thứ đã chuẩn bị xong xuôi, bỗng nghe tiếng chiêng trống vang trời, đám nha hoàn phấn khích chạy vào: "Đoàn đón dâu đến rồi!"

Trong phòng càng thêm nhốn nháo.

Bà mối đưa chiếc quạt tròn đã chuẩn bị sẵn cho Đằng Ngọc Ý, mỗi người một bên đỡ nàng đứng dậy.

Đằng Ngọc Ý nín thở nắm chặt cán quạt, đi dọc theo tấm t. h. ả. m nỉ trải sẵn ra ngoài. Thảm nỉ hoa gấm rực rỡ, bước lên êm ái không một tiếng động. Bốn phía tràn ngập tiếng cười nói vui vẻ, cách lớp lụa mỏng của chiếc quạt tròn nàng cũng cảm nhận được những ánh mắt thiện ý đang dõi theo mình.

Phía sau bỗng có tiếng thút thít nhỏ, là di mẫu và biểu tỷ. Đằng Ngọc Ý một là không nỡ để họ buồn, hai là trong lòng cũng nảy sinh sự lưu luyến mãnh liệt, định quay đầu lại an ủi di mẫu và tỷ tỷ thì bị bà mối cứng rắn ngăn lại: "Hôm nay là ngày đại hỷ, không được quay đầu nhìn lại."

Đỗ phu nhân và Đỗ Đình Lan vội bước theo, gượng cười dặn dò: "A Ý, con phải sống thật tốt nhé."

Đến trung đường, bà mối nhắc nhở bên tai Đằng Ngọc Ý: "Đằng tướng quân tiễn gả."

Đằng Ngọc Ý nhìn qua lớp lụa mỏng của quạt tròn, lờ mờ thấy trước sân có một bóng người cao lớn đang đứng, chống nạng nhưng đứng cực kỳ vững chãi.

Đến gần, Đằng Ngọc Ý cụp mắt nhìn thấy vạt áo của cha, nước mắt bất ngờ tuôn như mưa.

Đó là chiếc áo dài màu xanh lam đậm mà chính tay nàng may cho cha. Ngày thường cha không nỡ mặc, hôm nay đã trịnh trọng mặc vào.

Nước mắt đọng trên mi, Đằng Ngọc Ý quỳ xuống dập đầu ba cái thật kêu: "A gia, người bảo trọng."

Đằng Thiệu ngấn lệ gật đầu, một lúc sau mới nói: "Hôm nay con ta xuất giá, phải vui vẻ lên. Đứng dậy đi, A gia đưa con ra cửa."

Đằng Ngọc Ý theo bước chân vững chãi của cha, từng bước từng bước đi ra ngoài. Đến ngoài cửa nhị môn, tiếng lễ nhạc nổi lên rộn rã. Ngoài cổng ngựa xe như nước, tụ tập đầy những người đến đón dâu. Phóng mắt nhìn ra, không phải là đại tài t. ử nổi tiếng Trường An thì cũng là con em quyền quý giao hảo với Lận Thừa Hựu.

Còn có năm vị đạo trưởng của Đông Minh quán cùng đám Tuyệt Thánh, Khí Trí.

Đám đông vây quanh một vị lang quân mặc hỷ bào đỏ thắm, cưỡi ngựa trắng, yên tím, tuấn tú như châu ngọc, rạng rỡ như ánh bình minh, phong thái tiêu sái, chưa nói đã cười.

Bà mối dường như lần đầu tiên thấy tân lang tuấn mỹ nhường này, lập tức nín thở. Phía sau yên lặng trong giây lát, có nữ quyến từ nơi khác đến thì thầm to nhỏ: "Đây là Thành Vương thế t. ử sao? Quả thực đẹp như người trong tranh vậy."

Tuyệt Thánh và Khí Trí ngồi trên ngựa ngó nghiêng, vừa thấy Đằng Ngọc Ý ra bèn vui vẻ reo lên: "Sư huynh!"

Nhóm ngũ đạo trêu chọc: "Nhìn hai thằng ngốc kìa, 'sư huynh cái gì, đó là tân nương của sư huynh các đệ."

Mọi người cười ồ lên, Tuyệt Thánh, Khí Trí gãi đầu cười ngây ngô. Nhóm ngũ đạo nhớ lại chặng đường gian nan của Đằng Ngọc Ý và Lận Thừa Hựu, trong nụ cười còn thoáng chút bùi ngùi.

Ai nấy đều vui vẻ như vậy, trong lòng Đằng Ngọc Ý ấm áp lạ thường. Tuy nhiên nàng không dám nhìn ngó lung tung, chỉ lạ là vừa lộ diện đã cảm thấy hai luồng ánh mắt nóng rực dán chặt lên người mình. Trời tuy không còn sớm nhưng nàng rất chắc chắn ánh mắt đó phóng tới từ hướng Lận Thừa Hựu.

Trong lòng nàng dấy lên nghi hoặc. Lận Thừa Hựu đã uống Xích Tu Dực được một tháng rồi nhưng vẫn chưa có dấu hiệu phục hồi. Hai mắt không nhìn thấy, sao có thể nhìn nàng chăm chú 𝓃ón_🌀 bỏ_𝐧_g như vậy được?

Chẳng lẽ hắn đã sáng mắt lại rồi?

Nhưng nếu thật sự khỏi rồi, sao Lận Thừa Hựu lại không cho nàng biết trước.

Nghĩ vậy, Đằng Ngọc Ý định lén nhìn Lận Thừa Hựu một cái, nhưng hai bà mối chẳng nói chẳng rằng đã đẩy nàng lên xe trâu.

...

Đằng Ngọc Ý ngồi ngay ngắn trong trướng xanh, bên cạnh chất đầy kẹo bánh tiền vàng. Trong trướng yên tĩnh, bên ngoài tiếng đàn sáo chiêng trống vang trời.

Lễ ốc quán đã xong, lễ bỏ quạt đã xong, lễ hợp cẩn đã xong, lễ kết tóc cũng xong. Lễ nghi hoàn tất, nàng và Lận Thừa Hựu chính thức kết thành phu thê.

Một lát nữa thôi, Lận Thừa Hựu sẽ quay lại trướng xanh. Nghĩ đến đây, Đằng Ngọc Ý vô thức nắm chặt bộ hỷ phục màu xanh lục dày nặng.

Chỉ hận lúc hành lễ xung quanh đông nghịt người, nàng chẳng có cơ hội nhìn kỹ Lận Thừa Hựu. Nhưng dù chỉ liếc nhanh vài cái, nàng cũng bắt gặp ánh mắt Lận Thừa Hựu đang nhìn mình.

Đôi mắt ấy đen láy như mực, ý cười như muốn tràn cả vào tim nàng.

Nàng biết với tính cách của Lận Thừa Hựu, hôm nay thành thân chắc chắn hắn không muốn buộc dải lụa trên mắt nữa. Nhưng nhất cử nhất động của hắn đâu giống người mù.

Lúc hai người bái thiên địa, Lận Thừa Hựu thỉnh thoảng lại quay đầu cười nhìn nàng. Phủ Thành Vương rộng lớn, chỉ đi từ trung đường đến trướng xanh cũng mất không ít công sức, nhưng dù hành lễ ở đâu, Lận Thừa Hựu cũng không quên quan tâm nàng.

Lúc bà mối rải trướng, trên đầu Đằng Ngọc Ý rơi không ít vàng lá và quả khô. Khi Lận Thừa Hựu và Đằng Ngọc Ý làm lễ hợp cẩn, hắn còn thuận tay gỡ một quả nhỏ bên tóc mai giúp nàng. Cử chỉ tình cảm ấy khiến mọi người trong trướng cười rộ lên trêu chọc.

"Xem ra thế t. ử cực kỳ thích tân nương của mình rồi."

"Chứ sao nữa, tân nương hoa nhường nguyệt thẹn, ai nhìn mà chẳng thích. Các người xem, thế t. ử và tân nương ngồi cạnh nhau, quả đúng là một đôi bích nhân."

Nhớ lại đến đây, Đằng Ngọc Ý gần như có thể khẳng định Lận Thừa Hựu đã sáng mắt trở lại. Nhưng nàng vẫn không tin Lận Thừa Hựu lại giấu mình. Hắn phải biết nàng sẽ vui mừng thế nào khi biết tin này chứ, vậy mà hắn lại giấu nàng.

Hơn nữa, Xích Tu Dực là do nàng đi cướp về mà.

Đằng Ngọc Ý càng nghĩ càng giận. Chợt nghe bên ngoài trướng có tiếng bước chân, tim nàng thót lại, nghe kỹ thêm chút nữa lại lặng lẽ thở phào.

Là Bích Loa và Xuân Nhung, sau lưng họ còn có bảy tám bà mụ và nha hoàn nhỏ.

"Nương tử, nước nóng chuẩn bị xong rồi. Cả ngày nay mệt lử rồi, người tắm rửa rồi thay đồ ngủ đi ạ."

Đằng Ngọc Ý ngước mắt nhìn mấy bà mụ lạ mặt, dáng vẻ khiêm cung hòa nhã, nhìn là biết người cũ của phủ Thành Vương. Nàng vốn định hỏi Bích Loa "Các em nhìn xem có phải Lận Thừa Hựu sáng mắt rồi không", thấy vậy nàng chỉ mỉm cười, lặng lẽ nuốt lời vào trong.

Một tòa trướng xanh được chia làm hai nửa, bên ngoài là hỷ trướng, bên trong là phòng tắm.

Đằng Ngọc Ý vào phòng tắm cởi bỏ bộ hỷ phục nặng nề, tắm rửa một hồi, ướt sũng bước ra từ bồn tắm gỗ.

Xuân Nhung và Bích Loa đang giúp Đằng Ngọc Ý lau người thì nghe bà mụ bên ngoài ngạc nhiên nói: "Ô kìa, Đại lang về nhanh thế."

Ngay sau đó là tiếng bước chân, quả nhiên là Lận Thừa Hựu. Vào trong, dường như hắn khựng lại một chút rồi cười hỏi: "Nàng đâu?"

Chữ "nàng" này, đương nhiên là chỉ Đằng Ngọc Ý rồi.

Tim Đằng Ngọc Ý nhảy lên tận cổ họng, luống cuống tay chân bảo Xuân Nhung, Bích Loa mặc áo cho mình. Đợi đến khi quấn lại kín mít, nàng mới thở phào nhẹ nhõm.

"Không mất được đâu." Nghe tiếng bà mụ cười nói: "Ngọc Nương đang tắm rửa bên trong đấy ạ."

Lận Thừa Hựu "ồ" một tiếng, ngập ngừng nói: "... Nếu không còn việc gì, các ngươi lui xuống trước đi."

Đằng Ngọc Ý cúi đầu nhìn mình, trên người chỉ mặc bộ đồ ngủ, bèn thì thầm với Bích Loa và Xuân Nhung: "Các em ra ngoài lấy áo khoác cho ta."

Bích Loa ngơ ngác: "Đã thay đồ ngủ rồi, sao còn phải mặc áo khoác ạ?"

Đằng Ngọc Ý hắng giọng: "Lắm chuyện. Bảo lấy thì cứ lấy đi."

Bích Loa không chịu: "Ban ngày ủ cả ngày rồi, trên hỷ phục có mồ hôi, mặc lại e không tốt đâu ạ."

Đằng Ngọc Ý nói: "Vậy... vậy các em đi tìm cho ta bộ y phục khác."

Xuân Nhung bất đắc dĩ: "Nương t. ử thế này chẳng phải là vô lý gây sự sao? Rương hòm đều đưa đến viện Đông Khóa chỗ thế t. ử ở rồi, giờ đi lấy chẳng phải phiền phức lắm sao."

"Ta mặc kệ. Các em tự đi nghĩ cách đi."

Hai nha hoàn dứt khoát bỏ mặc Đằng Ngọc Ý, vội vã đi ra khỏi phòng tắm. Ra ngoài dường như chỉ chào Lận Thừa Hựu một tiếng rồi cáo lui. Chỉ trong tích tắc, bên ngoài trở lại yên tĩnh.

Đằng Ngọc Ý rón rén đi đến trước rèm, đang định vén rèm nhìn ra ngoài thì có người đưa một bộ váy áo vào.

"Có phải đang đợi cái này không?"

Đó là chiếc váy lót màu xanh lục Đằng Ngọc Ý vừa cởi ra.

Tim Đằng Ngọc Ý đập thình thịch. Chỉ nghe tiếng Lận Thừa Hựu bên ngoài rèm nói: "Còn cần ta lấy cái khác cho nàng không?"

Chương (1-143)