| ← Ch.136 | Ch.138 → |
Lận Thừa Hựu không bước vào phòng tắm mà chỉ đứng bên ngoài, đưa bộ váy áo của Đằng Ngọc Ý vào qua rèm.
Những ngón tay thon dài, trắng trẻo của hắn càng làm nổi bật màu xanh biếc của tà váy. Đằng Ngọc Ý cảm thấy mặt mình lại bắt đầu 𝐧●ó●𝓃●🌀 r●𝐚●ռ, tự nhủ chắc chắn là do trong phòng tắm quá nóng mà thôi.
Nàng không chịu nhận, đáp vọng ra: "Để Bích Loa và Xuân Nhung lấy cho ta là được rồi."
"Đừng đợi nữa. Ta thấy họ vướng mắt nên đã đuổi đi từ sớm rồi."
"Chàng..." Đằng Ngọc Ý cao giọng: "Họ là nha hoàn của ta mà!"
"Nhưng đây là phòng tân hô*𝐧 của ta và nàng."
Câu nói này khiến Đằng Ngọc Ý đỏ bừng cả hai tai.
"Nàng định trốn trong phòng tắm đến sáng sao?" Giọng Lận Thừa Hựu vương đầy ý cười.
Đằng Ngọc Ý lừng khừng đón lấy bộ váy áo từ tay hắn, cúi đầu sột soạt mặc áo lót và váy lót. Vừa mới mặc xong, tấm rèm bỗng lay động. Lận Thừa Hựu đưa tay nắm lấy cổ tay Đằng Ngọc Ý, kéo tuột nàng ra ngoài: "Ra đây, chúng ta nói chuyện cho t. ử tế."
Đằng Ngọc Ý không giằng ra được, đành bị Lận Thừa Hựu nửa đẩy nửa kéo lôi đi. Cũng may trên người không còn chỉ mặc mỗi bộ đồ ngủ mỏng manh, điều này khiến nàng phần nào thấy tự nhiên hơn.
Giận thì giận, nhưng nàng vẫn không quên quan sát kỹ Lận Thừa Hựu. Bước đi nhanh nhẹn vững vàng như thế đã đành, khi quay đầu nhìn nàng, ánh mắt hắn còn sáng rực như muốn thiêu đốt tâm can người ta.
Lần này thì không còn nghi ngờ gì nữa, Lận Thừa Hựu thực sự đã sáng mắt rồi.
Đằng Ngọc Ý cay sống mũi. Lúc nãy còn có chút giả vờ giận dỗi, giờ thì giận thật rồi. Thời gian qua, trái tim nàng như bị hắn giày vò đến nát vụn.
Lận Thừa Hựu mà nàng biết là một thiếu niên tiêu sái tung hoành khắp các ngõ ngách Trường An. Trong lòng nàng, trên đời này không có vụ án nào hắn không phá được, không có ÿê●⛎ ɱ●@ nào hắn không hàng phục được. Nhưng từ khi hắn bị mù, mọi thứ đều thay đổi. Nàng từng thấy vẻ lạc lõng của hắn khi việc điều tra bị cản trở, cũng từng chứng kiến sự suy sụp mà hắn vô tình để lộ sau lưng mọi người. Hắn như con rồng bị mắc cạn, trước kia phóng khoáng bao nhiêu thì giờ đây khốn đốn bấy nhiêu.
Khổ nỗi hắn lại kiêu hãnh đến thế.
Mỗi khi tỉnh giấc lúc nửa đêm, mở mắt nhìn đỉnh màn đen kịt, nghĩ đến việc Lận Thừa Hựu phải sống trong cảnh tối tăm ấy cả ngày, tim nàng lại đau nhói từng cơn. Chỉ cần có thể giúp hắn nhìn thấy ánh sáng, đừng nói là thành thân hay đi lấy Xích Tu Dực, dù có phải lên núi đao xuống biển lửa nàng cũng sẵn sàng cùng hắn đi.
Không vì bản thân mình, chỉ vì muốn hắn được sống thoải mái vui vẻ như xưa.
Thiệu Đường nói Lận Thừa Hựu mấy ngày trước không ở Trường An, chứng tỏ mắt hắn không phải hôm nay mới khỏi. Biết rõ nàng mong ngóng hắn bình phục đến thế nào, vậy mà Lận Thừa Hựu lại chẳng hề nghĩ đến việc báo tin vui này cho nàng.
Càng để tâm lại càng thấy giận.
Đằng Ngọc Ý vùng vằng muốn rút tay ra, hờn dỗi nói: "Nhưng bây giờ ta chẳng muốn nói chuyện với chàng chút nào cả."
Bước chân Lận Thừa Hựu khựng lại. Trong trướng xanh chật hẹp, hắn vừa quay người lại, Đằng Ngọc Ý bèn đ. â. m sầm vào lòng hắn.
"A Ý."
Đằng Ngọc Ý quay ngoắt đi, từ chối nhìn vào mắt hắn. Đúng lúc này, trước mắt nàng bỗng xuất hiện một sợi dây đỏ kỳ lạ.
Đằng Ngọc Ý sững sờ. Đây là cái gì?
Nhân lúc nàng còn đang ngẩn ngơ, Lận Thừa Hựu kéo nàng ngồi xuống giường, sau đó nắm lấy tay nàng, đặt lên mắt mình.
"Ta khỏi rồi."
Lòng Đằng Ngọc Ý lại chua xót, nàng giận dỗi rụt tay về: "Nhìn ra rồi. Lận Thừa Hựu, tối nay chàng đừng hòng bắt ta nói chuyện với chàng."
"Ta không cố ý giấu nàng đâu." Lận Thừa Hựu bỗng lên tiếng.
Đằng Ngọc Ý im lặng không đáp.
Lận Thừa Hựu cụp mắt ngắm nhìn nàng. Khi giận dỗi, đôi má nàng ửng hồng 𝐦*ề*〽️ Ⓜ️*ạ*❗ như trái đào tiên, càng ngắm càng thấy tim mình như tan chảy. Hắn nảy sinh ý muốn chạm vào sự 𝐦-ề-〽️ 〽️ạ-1 ấy, nhưng biết nàng đang giận nên đành kìm nén, hắng giọng nghiêm túc giải thích: "Năm ngày trước là lần đầu tiên ta nhìn thấy lại được, ý nghĩ đầu tiên lúc đó là muốn báo cho nàng biết. Nhưng chưa kịp ra khỏi viện Đông Khóa thì mắt lại tối sầm. Cứ lặp đi lặp lại như thế, không lần nào nhìn được quá nửa canh giờ. Mấy ngày đó ta khổ sở vô cùng, lúc nhìn thấy thì mừng rỡ như điên, lúc không thấy lại như bị đ. á. n. h trở về địa ngục. Không dám nói với nàng là vì sợ nàng mừng hụt. Lỡ như ta lại mù hẳn, nỗi thất vọng đó ta sợ nàng không chịu nổi."
Đằng Ngọc Ý vẫn không chịu quay mặt lại, nhưng tai thì vểnh lên nghe ngóng. Nghe đến cuối, dây đàn trong tim nàng khẽ rung lên. Trong giọng nói của Lận Thừa Hựu có sự lo được lo mất hiếm thấy. Không chỉ vì bản thân hắn, mà phần nhiều là vì nàng.
Cơn giận trong bụng bỗng chốc tan biến. Nàng từ từ quay đầu lại, ngước mắt nhìn vào đôi mắt hắn. Đôi mắt Lận Thừa Hựu tựa như hồ nước lạnh trên đỉnh Thiên Sơn, phần lớn thời gian đen thẫm như mực, chỉ dưới ánh mặt trời gay gắt màu mắt mới nhạt đi đôi chút.
Nếu Lận Thừa Hựu mỉm cười nhìn ai đó thật lâu thì dù mặt hồ tâm tĩnh lặng đến đâu cũng sẽ xao động.
Trước đây đôi mắt này phần lớn thời gian đều tĩnh lặng, nhưng lần này, nàng không chỉ nhìn thấy hình bóng nhỏ bé của mình trong đó, mà chỉ cần nàng cử động nhẹ, ánh mắt hắn cũng di chuyển theo.
Chăm chú và sâu thẳm đến thế, tựa như ngoài nàng ra, đôi mắt ấy chẳng thể chứa thêm bất cứ thứ gì khác.
Cổ họng Đằng Ngọc Ý nghẹn lại. Khi định thần lại, ngón tay nàng đã nhẹ nhàng chạm vào mi mắt hắn. Đôi mày kiếm bay bổng, đôi môi mỏng vương nét cười... Dù là người khó tính nhất cũng phải thừa nhận Lận Thừa Hựu sinh ra đã cực kỳ tuấn tú.
v**t v* một hồi, Đằng Ngọc Ý bỗng thấy hoảng hốt. Có lẽ không chỉ kiếp này, mà từ kiếp trước, trong buổi thưởng hoa ở đạo quán Ngọc Trinh Nữ, lần đầu tiên nhìn thấy thiếu niên đeo cung vàng đi qua vườn hoa, trái tim và ánh mắt nàng đã khắc ghi đôi mắt này rồi.
Lận Thừa Hựu nhìn Đằng Ngọc Ý không chớp mắt. Thấy ngón tay nàng ngày càng gần mình, tim hắn đập nhanh liên hồi. Đây không phải tưởng tượng trong đầu, mà là hiện thực rõ ràng ngay trước mắt. Mỗi cử chỉ của nàng đều như có ⓜ.a ⓛ.ự.↪️ khiến hắn không thể rời mắt. Hắn im lặng nhìn nàng, mặc cho nàng nhẹ nhàng chạm vào mắt mình. Khoảnh khắc ngón tay nàng chạm vào da thịt, cảm giác ấm áp ấy khiến lồng n. g. ự. c hắn dâng lên nỗi chua xót khó tả.
Hắn dứt khoát nắm lấy cổ tay Đằng Ngọc Ý, kéo nàng lại gần hơn để nàng có thể ngắm nhìn mình thỏa thích.
Đằng Ngọc Ý khẽ vùng vẫy, nhưng sự phản kháng yếu ớt đến mức gần như không đáng kể.
Lận Thừa Hựu mỉm cười, cúi đầu cụng trán vào trán nàng, ánh mắt di chuyển từng chút một trên khuôn mặt nàng. Đôi môi đỏ mọng của nàng dường như còn đầy đặn hơn trong ký ức.
"Hôm qua ở Lạc Dương, sau khi mắt sáng lại đã duy trì được cả ngày. Từ lúc có dấu hiệu hồi phục, đây là lần đầu tiên được lâu như vậy. Tiếc là lúc đó ở Lạc Dương, ta không kịp quay về báo cho nàng. Hôm nay... là lần thứ hai."
Đằng Ngọc Ý hơi thở ⓡ-ⓤ-𝓃 г-ẩ-γ, nghe vậy chớp chớp mắt. Hóa ra là vậy. Hôm nay là ngày đại 𝒽ô_ռ của nàng và hắn, vậy mà hắn lại chạy tít đến Đông Đô xa xôi, đường xá xóc nảy, mắt lại chưa khỏi hẳn. Nếu không kịp về Trường An thì ⓗô●п sự này tính sao đây?
"Chàng không sợ không về kịp sao?" Giọng nàng ngọt ngào, nhưng trong lời nói lại mang theo chút hờn dỗi. Hơi thở thơm mát thoang thoảng lướt qua mặt Lận Thừa Hựu.
Màu mắt Lận Thừa Hựu càng thêm sẫm lại.
"Trước khi cưới lại chạy đi Lạc Dương làm gì không biết." Đằng Ngọc Ý thì thầm trách móc: "Sáng nay mới về tới nơi. Chàng nói xem, có phải chàng không muốn cưới ta lắm không?"
Khi nói, nàng bắt chước dáng vẻ Lận Thừa Hựu nhìn mình, dùng ánh mắt quét qua từng đường nét trên khuôn mặt hắn. Tuy là trách móc nhưng giọng điệu lại gần như nũng nịu, nhẹ nhàng rót vào tai đối phương khiến người ta 𝖓*ó*𝖓*ⓖ 𝐛*ừ𝐧*ℊ mặt mũi.
Nói xong câu này, Đằng Ngọc Ý bỗng thấy hơi hoảng loạn, nghiêng đầu muốn tránh ánh nhìn của Lận Thừa Hựu. Nào ngờ đúng lúc này, Lận Thừa Hựu đưa tay xuống, nắm chặt lấy cổ chân nàng.
Tim Đằng Ngọc Ý lỡ mất mấy nhịp. Nàng chỉ mặc quần áo lót mỏng manh, Lận Thừa Hựu nắm trúng ống quần, hơi ấm từ lòng bàn tay hắn như truyền qua lớp vải mỏng lan dọc theo bắp chân nàng.
"Chàng... chàng định làm gì?" Đằng Ngọc Ý lắp bắp, định rút chân về nhưng Lận Thừa Hựu giữ rất chặt.
Lận Thừa Hựu hơi đỏ mặt, nhưng giọng điệu lại vô cùng nghiêm túc: "Đừng động đậy."
Trên tay kia của hắn đang quấn một sợi dây đỏ dài. Đằng Ngọc Ý vốn tò mò về sợi dây này từ nãy, nhất thời quên cả việc rụt chân về.
"Đây... đây là cái gì?"
"Nút thắt Song Sinh Song Bạn." Lận Thừa Hựu vén ống quần Đằng Ngọc Ý lên, định buộc sợi dây đỏ vào. Nhìn thấy cổ chân trắng ngần như ngó sen của nàng, yết hầu hắn thắt lại.
Hắn cố gắng dời mắt đi, tạm gác những ý nghĩ rối loạn trong đầu sang một bên, nâng cao cổ chân Đằng Ngọc Ý lên, chuyên tâm buộc dây đỏ cho nàng.
"Vừa nãy nàng hỏi ta sao lại đi Lạc Dương, nhìn này, là để lấy cái này đấy." Lận Thừa Hựu nói: "Đây là pháp khí do Trung Hoàng chân nhân để lại, hiện được lưu giữ trong cung T. ử Cực ở Lạc Dương. Theo 'Linh Bảo Kinh Ngũ Phù Chân Văn' ghi chép, vật này rất linh nghiệm. Chỉ cần phu thê trong đêm tân h*ô*ⓝ buộc sợi dây đỏ này vào cổ chân mỗi người, kiếp sau..."
Lận Thừa Hựu ngập ngừng một chút: "... sẽ còn cơ hội kết làm phu thê."
Đằng Ngọc Ý nín thở lắng nghe, nghe đến đây đôi mắt hơi mở to.
"Tuy không chắc chắn trăm phần trăm, nhưng thử cũng chẳng mất gì." Lận Thừa Hựu xưa nay mặt dày hơn người, vậy mà lúc nói câu này lại có vẻ hơi ngượng ngùng: "Nghe nói vốn là tinh đan do hồ tiên để lại khi cầu bạn đời năm xưa, Trung Hoàng chân nhân đã dùng lò luyện đan hóa giải rồi luyện thành sợi dây đỏ này. Ta phải vất vả lắm mới xin được từ Tĩnh Hư đạo trưởng ở cung T. ử Cực. Hiện giờ lời nguyền của nàng đã được giải, nhưng chưa chắc đã tích được phúc duyên gì cho kiếp sau, lỡ gặp tai kiếp gì đó, biết đâu lại hồn phi phách tán. Ta thì khác, ta là người tu đạo, chỉ cần cả đời không làm điều ác, kiếp sau cũng sẽ phúc trạch thâm hậu. Có sợi dây đỏ này rồi, ta cũng không sợ không tìm thấy nàng nữa..."
Đợi mãi không thấy Đằng Ngọc Ý lên tiếng, Lận Thừa Hựu ngước mắt nhìn nàng: "Sao thế, không muốn à?"
Đằng Ngọc Ý cứ thế ngẩn ngơ nhìn hắn. Một sợi dây đỏ nằm gọn trong tay hắn. Vì nàng, dù chỉ là một lời chúc phúc hư ảo, hắn cũng sẵn lòng thử.
"Có sợi dây đỏ này rồi, ta cũng không sợ không tìm thấy nàng nữa..."
Lận Thừa Hựu thấy Đằng Ngọc Ý không nói gì, nhướng mày: "Ta là lang quân tốt nhất thế gian này rồi đấy, cho dù kiếp sau cũng chẳng kém đi đâu được. Nếu không phải gặp được tiểu nương t. ử tốt nhất thế gian, thì ta chẳng thèm thử cách này đâu. Nếu nàng không muốn, vậy thì ta..."
Đằng Ngọc Ý bất ngờ nhào vào lòng Lận Thừa Hựu, ôm chặt cổ hắn nghẹn ngào: "Muốn, ta muốn!"
Cú nhào bất ngờ khiến Lận Thừa Hựu ngã ngửa ra sau theo quán tính. Đằng Ngọc Ý 𝖓*ằ*〽️ đ*è 👢*ê*ռ n. g. ự. c hắn, đôi môi đỏ mọng suýt chạm vào môi hắn. Nàng hoảng hốt ngước mắt lên, bắt gặp ánh mắt đen thẫm của hắn.
Nhìn thấy ánh nước long lanh trong mắt nàng, lòng Lận Thừa Hựu xao động, hắn lật người đè nàng xuống dưới.
Tim Đằng Ngọc Ý đập như sấm rền bên tai. Bàn tay Lận Thừa Hựu chạm đến đâu, nơi đó như bốc lửa. Nàng muốn tránh né, nhưng lại cảm thấy toàn thân như bị rút hết sức lực.
Bỗng nhiên, Lận Thừa Hựu nắm lấy tay nàng т*𝖍*ì t*h*ầ*ⓜ 🅱️*ê*𝓃 t*🅰️*❗: "A Ý, nàng cũng giúp ta buộc..."
"Cái gì..."
"Dây đỏ..."
Trong trướng xanh, nhất thời chỉ còn nghe thấy tiếng th* d*c gấp gáp của hai người. Bỗng nhiên có tiếng ho khan thật lớn vang lên: "Xem ra lão phu đến không đúng lúc rồi."
Trên giường im bặt trong giây lát, tiếp đó là một trận luống cuống tay chân. Đằng Ngọc Ý sợ hãi chui tọt vào trong chăn, Lận Thừa Hựu suýt chút nữa lăn từ trên giường xuống đất.
Lận Thừa Hựu thẹn quá hóa giận, vớ đại quả táo bên cạnh, không thèm suy nghĩ định dùng làm ám khí ném ra. Nhưng khi nhìn rõ người đến, hắn khựng lại: "Là ngươi?!"
Đằng Ngọc Ý cũng thấy giọng nói này quen quen, т-ⓗ-ở ♓-ổ-ⓝ 𝐡ể-n thò đầu ra khỏi chăn.
Trên chiếc bàn nhỏ ở góc trướng xanh có đặt một thanh kiếm nhỏ xanh biếc, trên thân kiếm có một ông lão nhỏ xíu đang ngồi xếp bằng.
Nhìn kỹ lại, trên mắt ông lão còn buộc một dải lụa đỏ ra chiều nghiêm túc lắm, y hệt bộ dạng của Lận Thừa Hựu mấy ngày trước khi bị mù.
"Tiểu Nhai!" Đằng Ngọc Ý vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ, nhất thời quên cả xấu hổ, vội vàng định chui ra khỏi chăn. Lận Thừa Hựu đưa tay chắn lại, ấn nàng nằm xuống.
"Cái lão già hay bắt chước này! Ngươi cũng bị mù rồi hả?" Áo ngoài của Lận Thừa Hựu phanh ra một nửa, mặt đỏ bừng, không biết là do giận dữ hay bực bội. Chưa kịp điều hòa lại hơi thở, hắn đã vội vàng xuống giường thắt lại đai lưng.
Tiểu Nhai hất cằm lên, chép miệng nói: "Chà chà, thế t. ử vừa sáng mắt lại là y như rằng lại hống hách như xưa ngay. Lão phu thì không mù, nhưng cái gọi là 'phi lễ chớ nhìn', biết tối nay là đêm tân ⓗ*ô*𝖓 của hai vị, lão phu sợ lỡ nhìn thấy cái gì không nên nhìn nên buộc mắt lại trước. Hai người yên tâm, vừa nãy ta không nhìn thấy gì đâu nhé."
Lần này đến lượt Đằng Ngọc Ý cũng hơi giận, rụt đầu vào trong chăn: "Hồi trước ta ngày nào cũng đợi ngươi mà không thấy, sao tối nay ngươi lại mò đến đây?"
Lận Thừa Hựu hất hàm, bực dọc nói: "Ngươi cố tình đúng không? Ngươi muốn làm gì hả?"
Tiểu Nhai thở dài: "Đằng nương t. ử đã qua kiếp nạn, lão phu vốn định không từ mà biệt. Nhưng về đến sông Vị Thủy mới phát hiện trên người dính bẩn. Dùng quen nước tắm của thế t. ử rồi, đành phải quay lại tìm hai người. May mà đến kịp, muộn chút nữa là ta không dùng được nước tắm của thế t. ử rồi."
| ← Ch. 136 | Ch. 138 → |
