| ← Ch.134 | Ch.136 → |
Trong sân chỉ có hai người, Đằng Ngọc Ý cười híp mắt nói: "Tại hạ danh hiệu nhiều vô kể. Người ngoài gọi là 'Vương công tử', ở nhà có tên mụ là 'A Ngọc', lúc đi bắt yêu lại có đạo hiệu khác, hai chữ 'Vô Vi' này là do sư huynh ta ban tặng."
Lận Thừa Hữu cười gật đầu: "Vô Vi, Vô Vi, 'Đạo thường vô vi nhi vô bất vi, vạn vật tương tự hóa'. Có đạo hiệu này, vừa hay giúp trấn áp bớt vận xui cho tiểu đạo sĩ đa tai đa nạn như đệ. Có sư huynh như thế, bản lĩnh của Vô Vi đạo trưởng chắc cũng không tồi chứ?"
"Cũng tàm tạm, nhưng hiện tại có một bản lĩnh còn kém xa sư huynh."
"Đệ cứ nói thử xem."
"Da mặt. Đệ chưa thấy ai thích tự khen mình như sư huynh, nói về da mặt dày, huynh xứng danh thiên hạ đệ nhất."
Lận Thừa Hữu tặc lưỡi: "Vô Vi ngoan của ta, trẻ nhỏ dễ dạy. Biết mình còn thiếu sót là tốt, hôm nay định theo sư huynh ra ngoài mở mang tầm mắt sao?"
"Đồ đạc đã chuẩn bị xong, đặc biệt đến mời sư huynh." Đằng Ngọc Ý vừa nói vừa đi đến dưới gốc cây hồng mai, mỉm cười nhìn Lận Thừa Hữu.
"Muốn ta đưa đệ ra ngoài mở mang kiến thức cũng được." Lận Thừa Hữu ngồi ì ra đó: "Chỉ là tuyết chưa tan, đường trơn khó đi, lát nữa phải có người dìu ta suốt mới được."
Lời mặt dày thế này chỉ có Lận Thừa Hữu mới nói ra được. Đằng Ngọc Ý nhìn quanh, gia nhân phủ Thành Vương rất biết quy tắc, chắc biết tiểu chủ nhân không thích bị làm phiền nên đã sớm tránh xa.
Cả khoảng sân rộng lớn, nhất thời chỉ nghe tiếng gió khẽ lướt qua cành hồng mai.
Đằng Ngọc Ý đỡ Lận Thừa Hữu đứng dậy. Đỡ thì chắc chắn phải đỡ rồi, nhưng hai người dù sao cũng chưa thành thân, cứ thế ngang nhiên dìu nhau đi lại, ít nhiều cũng không thỏa đáng.
Đang do dự, Đằng Ngọc Ý nhìn tay áo Lận Thừa Hữu, trong đầu chợt lóe lên một ý: "Vậy đệ phải mượn sư huynh một thứ."
Lận Thừa Hữu rũ tay áo, con Tỏa Hồn Trùng rơi ra: "Cái này á?"
Đằng Ngọc Ý gỡ tay Lận Thừa Hữu ra, bảo hắn nắm chặt sợi xích bạc, còn mình nắm chắc đầu kia, rồi dặn dò con sâu: "Ngươi ngoan nhé, tuyệt đối đừng buông tay chủ nhân ngươi ra."
Con sâu tỏ vẻ không tình nguyện bị Đằng Ngọc Ý sai bảo, nhưng vẫn chậm chạp quấn lấy tay Lận Thừa Hữu.
Đằng Ngọc Ý kiểm tra một lượt, thấy đủ chắc chắn mới dắt Lận Thừa Hữu đi: "Có ta ở đây, tuyệt đối không để huynh va vấp đâu."
Nụ cười trên môi Lận Thừa Hữu càng thêm sâu, cứ thế thong thả đi theo sau Đằng Ngọc Ý.
Sợi xích bạc dài, một đầu trong tay Đằng Ngọc Ý, một đầu trong tay Lận Thừa Hữu, khoảng cách không gần nhưng lại gắn kết không rời.
Mỗi khi đi qua một gốc hoa, cánh hoa lại lả tả rơi đầy đầu đầy người hai người, tựa như mưa xuân rực rỡ sắc màu. Đi thêm đoạn nữa lại thấy hoa hạnh chớm nở, cánh hoa xoay tròn trong gió, tinh nghịch đuổi theo bóng dáng hai người. Nhìn từ xa tựa như một bức tranh rực rỡ đang từ từ mở ra.
Đi được một lúc, người trong tranh cười nói: "Sao cứ quay đầu nhìn ta mãi thế?"
Lận Thừa Hữu tuy không nhìn thấy, nhưng nghe được tiếng trang sức bên tóc Đằng Ngọc Ý rung lên mỗi khi nàng quay đầu.
Đằng Ngọc Ý đang chăm chú nhìn xem dưới chân Lận Thừa Hữu có đá sỏi gì không. Lần đó ở địa cung đạo quán Ngọc Chân, bị Nại Trọng bắt đi, Lận Thừa Hữu cũng dùng Tỏa Hồn Trùng dắt nàng ra khỏi đó như thế này.
"Chàng nhớ lại hồi ở địa cung đạo quán Ngọc Chân, ta và chàng trong hoàn cảnh nào, sẽ biết tại sao ta lại như vậy."
Lận Thừa Hữu thủng thẳng đáp: "Ta chỉ nhớ nàng sợ ta làm lạc mất nàng, muốn quấn chặt hơn mà bắt nạt Tỏa Hồn Trùng đến mức nó kêu oai oái. Đằng Ngọc Ý, có phải từ bé nàng đã bá đạo thế không?"
Đằng Ngọc Ý hừ mũi: "Không đúng, chàng nghĩ kỹ lại xem, lúc ở địa cung chàng đối xử với ta thế nào."
Lận Thừa Hữu cười không nói nữa.
Đằng Ngọc Ý im lặng, không kìm được lại quay đầu liếc nhìn hắn. Ánh mắt ấy chan chứa tình cảm, vừa xót xa, lại vừa dịu dàng vô hạn. Lúc đó Lận Thừa Hữu cũng giống như nàng bây giờ, đi vài bước lại quay đầu xác nhận xem nàng có còn theo sau không.
Từ ngày quen biết, hắn hoặc là luôn miệng chê nàng phiền, hoặc là chuyên môn đối đầu với nàng, nhưng trái tim hắn đã sớm trao cho nàng rồi.
Trong lòng nàng vừa chua xót vừa ngọt ngào. Lận Thừa Hữu cười nhắc nhở: "Cẩn thận dưới chân mình đấy, đừng để ta chưa ngã mà nàng đã ngã trước."
Lúc này, Thái Tần ma ma, quản gia thân cận của Thành Vương phi tìm đến.
Thái Tần nhìn thấy cảnh tượng của hai người, thoáng ngạc nhiên rồi bật cười.
Từ khi bị mù mấy tháng nay, Đại lang chưa bao giờ cười, càng không chịu để ai dìu đỡ.
Cảnh tượng hôm nay khiến người ta vui lây từ đáy lòng.
Hai đứa trẻ này cũng khéo nghĩ ra cách.
Lận Thừa Hữu nghiêng tai nghe ngóng, nói với Đằng Ngọc Ý: "Đây là Thái Tần ma ma bên cạnh mẹ."
Đằng Ngọc Ý vội cung kính hành lễ.
Thái Tần ngắm nghía Đằng Ngọc Ý, cười không khép được miệng: "Vương phi hỏi Đại lang và Đằng nương t. ử có định ra ngoài không. Bữa sáng đã dọn ở hoa sảnh, dặn hai người dùng bữa xong hãy đi."
Sáng nay Đằng Ngọc Ý vội đến tìm Lận Thừa Hữu, đúng là chưa kịp ăn sáng.
Lận Thừa Hữu nói: "Đột nhiên con thèm điểm tâm, có bánh hồng mai không ạ?"
Thái Tần ngạc nhiên, Thế t. ử xưa nay có thích ăn đồ ngọt đâu, nhưng bà vẫn cười đáp: "Có, có chứ ạ."
Lận Thừa Hữu lại nói: "Phiền ma ma nhắn với mẹ giúp con và A Ngọc, hôm nay bọn con ra ngoài tra án, trưa chắc không về kịp, trong phủ không cần chờ cơm."
Đến hoa sảnh, trong phòng toàn là trẻ con. Hai người ngồi xuống cùng mọi người ăn một bữa sáng náo nhiệt.
Ăn xong, Đằng Ngọc Ý vào phòng A Chi thay đạo bào. A Chi đi vòng quanh Đằng Ngọc Ý, lúc thì sờ mặt nạ dịch dung trên mặt nàng, lúc thì ngắm nghía trang phục, càng nhìn càng thấy lạ lẫm thú vị, quấn lấy ca ca đòi đi theo phá án. Cuối cùng Thành Vương phi phải lấy cớ kiểm tra kiếm pháp mới học của con gái, sai người đưa A Chi về thượng phòng mới xong.
Ngõ Hỉ Thước hôm nay ồn ào hơn hôm trước nhiều. Cư dân trong ngõ vẫn còn sợ hãi, tụ tập dăm ba người bàn tán về vụ án mạng mới xảy ra đêm qua.
Nha dịch đang bận rộn giải tán đám đông.
Người bị g. i. ế. c đêm qua tên là Vương Đại Xuân, không phải dân ngõ Hỉ Thước mà là một phu canh. Ông ta bị g. i. ế. c vào khoảng canh tư, người đầu tiên phát hiện t. h. i t. h. ể là Võ Hầu đi tuần gần đó.
Tình trạng t. ử thi của Vương Đại Xuân giống hệt Lão Lưu bị hại lần trước, cũng đầu lìa khỏi cổ.
Trùng hợp là, t. h. i t. h. ể Vương Đại Xuân nằm ngay bên ngoài nhà của Lão Lưu.
Nha dịch tìm một vòng lớn vẫn không thấy đầu của Vương Đại Xuân, bèn bẩm báo với Trần Tư trực: "Vương Đại Xuân năm nay sáu mươi lăm tuổi, cũng góa vợ. Vốn là phu canh ở phường Nghĩa Ninh, mấy hôm trước mới chuyển đến phường Thông Hóa. Lúc xảy ra chuyện hàng xóm xung quanh không nghe thấy tiếng kêu cứu, chắc là một đòn c. h. ế. t ngay. Xem ra, hung thủ tối qua đã lẻn vào nhà Lão Lưu, tình cờ Vương Đại Xuân đi qua đ. á. n. h canh bắt gặp hung thủ, nên bị g. i. ế. c người diệt khẩu."
Trần Tư trực đang định tiếp lời thì nghe bên kia có tiếng nói: "Sai rồi. Vương Đại Xuân không phải tình cờ đi qua, mà là có chuẩn bị trước."
Mọi người kinh ngạc quay đầu lại, không biết từ lúc nào đã có thêm hai người. Lận Thừa Hữu ngồi xổm xuống chỗ vết m. á. u b. ắ. n tung tóe, dùng ngón tay nhẹ nhàng miết miết cái gì đó. Bên cạnh hắn, một tiểu đạo sĩ lạ mặt cũng đang ngồi xổm, vừa quan sát kỹ mặt đất, vừa mô tả hình dạng và phạm vi vết m. á. u cho Lận Thừa Hữu.
Trần Tư trực và mọi người vội vàng đón tiếp: "Lận Bình sự."
Lận Thừa Hữu cười nói: "Vụ án Lão Lưu vốn đã có nhiều điểm kỳ quái, nghe nói sáng nay lại có án mạng nên ta qua xem thử. Trần Tư trực, vết thương của Vương Đại Xuân cũng gọn gàng như của Lão Lưu sao?"
Mọi người dè dặt liếc nhìn xuống đất, bất ngờ thấy chân Lận Thừa Hữu không hề dẫm phải vết m. á. u nào. Thoạt đầu sững sờ, sau đó nhận ra là nhờ tiểu đạo sĩ bên cạnh Lận Thừa Hữu dẫn đường, ánh mắt nhìn Đằng Ngọc Ý bèn thêm vài phần tò mò.
"Trần Tư trực?"
"À." Trần Tư trực hoàn hồn: "Đúng vậy, hơn nữa đầu của Vương Đại Xuân cũng chưa tìm thấy. Lận Bình sự, tại sao ngài nói Vương Đại Xuân có chuẩn bị mà đến?"
Lận Thừa Hữu khua tay vẽ một vòng tròn lớn trước mặt: "Lúc đó là canh tư, cách đây không lâu ngôi nhà này mới có người bị ⓢá*ⓣ ♓*ạ*𝐢. Theo lẽ thường, Vương Đại Xuân đ. á. n. h canh xong điểm danh sẽ vội vàng rời đi. Nhưng qua so sánh kỹ lưỡng, bên trong cổng lớn có một chuỗi dấu chân sạch sẽ, kích thước hình dáng khớp với giày của Vương Đại Xuân. Lạ ở chỗ dấu chân không hề dính ⓜ_á_𝖚, chứng tỏ Vương Đại Xuân để lại trước khi bị hại. Nhưng ngôi nhà này không chỉ khóa cửa mỗi đêm mà còn dán niêm phong của Đại Lý Tự, nếu không trèo tường vào thì không thể để lại dấu chân bên trong. Điều này chứng tỏ tối qua Vương Đại Xuân lén lút đ_ộ_𝐭 𝖓ⓗậ_🅿️ vào nhà này, kết quả đụng độ hung thủ. Vương Đại Xuân không đ. á. n. h lại hung thủ, vội vàng trèo tường bỏ chạy, mới chạy được vài bước đã bị hung thủ lấy mạng."
Trần Tư trực theo lời hắn kiểm tra lại trong ngoài ngôi nhà, quả nhiên mọi thứ đều khớp. Những vẻ khinh thường và thiếu kiên nhẫn trước đó hoàn toàn biến mất, y vội vàng cười xuề xòa: "Lận Bình sự phá án như thần. Trần mỗ vạn lần không ngờ một phu canh lại có nhiều uẩn khúc đến thế."
Đằng Ngọc Ý đứng sau lưng Lận Thừa Hữu quan sát vị quan Đại Lý Tự này. Nàng nhìn người không nhìn bề ngoài mà nhìn thẳng vào cốt cách. Trần Tư trực hơn ba mươi tuổi, trông cũng nho nhã, nhưng y không có sự kiên nhẫn khi phá án như Nghiêm Tư trực, ánh mắt cũng kém xa sự thanh chính của Nghiêm Tư trực.
So sánh như vậy càng thấy Nghiêm Tư trực đáng quý biết bao.
Đằng Ngọc Ý thở dài tiếc nuối. Vật đổi sao dời, Lận Thừa Hữu đâu chỉ mất đi đôi mắt, hắn còn mất đi người đồng liêu và cộng sự đáng tin cậy nhất. Nàng có thể tưởng tượng được lúc Lận Thừa Hữu biết tin Nghiêm Tư trực qua đời đã đau khổ đến nhường nào.
"Theo ta thấy, ba người họ trước kia có thể quen biết nhau." Lận Thừa Hữu nói: "Vương Đại Xuân vốn đ. á. n. h canh ở phường Nghĩa Ninh, gần đây mới tìm cách chuyển đến đây, biết đâu lão vốn dĩ nhắm vào Lão Lưu. Điều này cũng trùng khớp với ý đồ của hung thủ. Ba người hoặc là xⓤռ·ⓖ đ·ộ·✝️, hoặc là tranh giành cùng một món đồ. Hung thủ không chỉ g. i. ế. c người mà còn mang đầu của hai nạn nhân đi, làm vậy đa phần là sợ chúng ta thông qua miệng oan hồn hỏi ra hắn là ai. Đầu bị cắt đi, nghĩa là linh khiếu ở miệng lưỡi cổ họng đều không còn, dù có hóa thành lệ ⓠ𝐮*ỷ cũng không thể nói rõ mình bị ai g. i. ế. c. Ngoài ra, hung thủ trước đây chắc chắn không chỉ g. i. ế. c một người. Tối qua ta đến đây phát hiện trong ngõ có du hồn, nếu lúc đó hung thủ đang rình rập gần đây, chứng tỏ sát nghiệp trên người hắn rất nặng, đi đến đâu cũng có oan hồn bám theo."
Trần Tư trực nghi hoặc hỏi: "Vậy theo Lận Bình sự, hung thủ và Vương Đại Xuân rốt cuộc đang tìm cái gì? Lão Lưu lúc sinh thời chỉ là một ông già bán than, theo lý thì không có gia sản gì giá trị."
"Đồ có giá trị hay không, phải tìm ra xem mới biết." Lận Thừa Hữu trầm ngâm: "Điểm nghi vấn lớn nhất của hai vụ án này là hung khí. Rốt cuộc là loại 𝖛*ũ 🎋𝐡*í sắc bén nào có thể cắt đứt đầu người nhanh như vậy, vết cắt lại gọn gàng, Lão Lưu và Vương Đại Xuân trước khi c. h. ế. t thậm chí không kịp kêu cứu. Thủ pháp này khiến ta nhớ đến một loại ám khí quen thuộc."
Tim Đằng Ngọc Ý thót lên, trong đầu chợt hiện lên hình ảnh thứ ⓥ·ũ κh·í dây bạc kia.
Dù đã biết chủ mưu sau màn là Thuần An Quận vương, nhưng ông ta chỉ nói thứ v-ũ 𝐤-𝒽-í dây bạc này là do Hạo Nguyệt Tán Nhân bỏ tiền mua về. Bọn họ ham nó nhẹ nhàng dễ dùng, lại có thể g. i. ế. c người vô hình, còn Hạo Nguyệt Tán Nhân ban đầu lấy được từ đâu thì vẫn là một bí ẩn.
Nhớ lần mọi người ở lầu Thải Phượng bàn cách đối phó Thi Tà, từng nhắc đến việc binh sĩ kiếm Nam đạo gặp Thi Vương ở nước Nam Chiếu. Trong quân doanh là dùng một loại 𝖛.ũ 🎋♓.í giống dây đàn cưa đứt răng nanh Thi Vương mới xua đuổi được tà ma.
Có khi nào loại ám khí g. i. ế. c người này ban đầu từ Nam Chiếu truyền vào Trung Nguyên không?
"Phải rồi Trần Tư trực, chiều qua ta đến đây từng nhờ Đổng nha dịch đến huyện Trường An xin hộ tịch của Lão Lưu, giờ đã lấy về chưa?"
Trần Tư trực ồ lên một tiếng: "Tìm thấy rồi. Hóa ra Lão Lưu không phải người Trường An, mười mấy năm trước mới từ kiếm Nam đạo chuyển đến đây. Ông ta trước kia chuyên đi lại buôn bán giữa Nam Chiếu và kiếm Nam đạo, nghe nói sống bằng nghề buôn hàng, còn buôn hàng gì thì không rõ lắm."
Đằng Ngọc Ý chấn động. Chẳng lẽ thực sự có liên quan đến Nam Chiếu?
"Chi bằng thuận tiện tra luôn lai lịch của Vương Đại Xuân đi." Lận Thừa Hữu nói: "Trước khi đến Trường An làm phu canh, biết đâu ông ta cũng từng ở kiếm Nam đạo và Nam Chiếu. Năm ngoái trong dân gian từng ngầm lưu hành một loại v·ũ 🎋·𝒽·í dây bạc đắt tiền, đại khái là truyền từ vùng đất Vu cổ của nước Nam Chiếu tới. Nếu Lão Lưu và Vương Đại Xuân đều bị loại ám khí này ş_á_† 𝐡ạ_1, ta đại khái đoán được mục đích của hung thủ là gì rồi."
Nhớ lại lúc điều tra vụ án Hoàng thúc và Hạo Nguyệt Tán Nhân, hắn từng nghe ngóng giá cả loại 𝖛.ũ 🎋.𝖍.í dây bạc này trên thị trường chợ đen. Lấy Trang Mục làm ví dụ, dây bạc trong tay gã hét giá vạn tiền một sợi. Ông chủ lầu Thải Phượng Bành Ngọc Quế gia tài bạc triệu cũng chỉ mua được một sợi để phòng thân.
Nghe nói có không ít nhân sĩ giang hồ muốn có được loại 𝐯●ũ ⓚ♓●í này, chỉ vì t.r.ⓘề.𝖚 đ.ì.ռ.h trấn áp nên không dám giao dịch công khai.
Tiếc là liên tiếp xảy ra chuyện của Bành Chấn và Hoàng thúc, đối phương như chim sợ cành cong, sợ đến mức không dám ló mặt nữa.
Xem ra sóng êm biển lặng rồi, đám người này lại rục rịch hành động.
Lại nghe nói, nước Nam Chiếu có một vùng đất Vu cổ hẻo lánh, dân chúng địa phương quanh năm cách biệt với thế giới bên ngoài, bản tính thuần lương. Để có cái ăn cái mặc, họ thường đem những vật lạ quý hiếm của địa phương bán rẻ cho người Trung Nguyên và người Hồ.
Loại ám khí dây bạc này biết đâu chừng bắt nguồn từ một mỏ khoáng sản nào đó trong thung lũng sâu ở Nam Chiếu. Nếu ai đó nắm được bí kíp độc môn chế tạo loại ám khí dây bạc này, chỉ cần lén lút bán vài ba năm là có thể giàu nứt đố đổ vách.
Trần Tư trực cũng từng nghe nói về mấy vụ án năm ngoái, suy đoán: "Nói như vậy, Lão Lưu, hung thủ và Vương Đại Xuân rất có thể từng cùng nhau buôn bán ✅-ũ 𝐤-h-í dây bạc. Nhưng không biết vì sao ba người lại trở mặt. Hung thủ và Vương Đại Xuân cho rằng Lão Lưu giấu riêng số hàng còn lại, nên hai người bọn họ một kẻ g. i. ế. c Lão Lưu xong lục lọi khắp nơi, một kẻ chuyên chạy đến ngõ Hỉ Thước đ. á. n. h canh. Hung thủ thậm chí còn mạo hiểm bị phát hiện mà lẻn lại vào nhà Lão Lưu."
Xâu chuỗi lại như vậy, vụ án vốn mờ mịt bỗng chốc trở nên rõ ràng hơn nhiều.
Một vị nha dịch già thán phục: "Vốn dĩ chẳng có chút manh mối nào, qua tay Lận Bình sự cái là trở nên đơn giản hẳn."
Trần Tư trực cười gượng: "Nói đi nói lại cũng chỉ vì một chữ lợi. Vụ án vốn không phức tạp, hung thủ lại vì nôn nóng muốn lấy đồ mà để lại không ít sơ hở. Với Lận Bình sự đương nhiên không khó, ngài ấy từng phá vô số vụ đại án ly kỳ mà."
Đằng Ngọc Ý liếc xéo Trần Tư trực một cái. Lúc trước y còn chê Lận Thừa Hữu vướng víu kia mà.
Mù mắt thì đã sao, tâm sáng hơn các người là được.
"Vô Vi." Lận Thừa Hữu lên tiếng.
"Có." Đằng Ngọc Ý ngẩng cao đầu đáp: "Sư huynh có gì sai bảo."
"Món đồ đó đa phần vẫn còn trong nhà Lão Lưu. Nhân lúc trời còn sáng, chúng ta vào tìm thử xem."
"Được." Đằng Ngọc Ý dắt Lận Thừa Hữu đi vào trong nhà, vừa đi vừa chủ động kể lại những gì mình nhìn thấy cho Lận Thừa Hữu nghe.
Trần Tư trực cũng vội vàng dẫn nha dịch vào trong tìm kiếm.
Lận Thừa Hữu vừa đi vừa chỉ điểm Đằng Ngọc Ý cách tìm kiếm vật chứng. Đằng Ngọc Ý làm theo lời hắn. Nàng còn bao che người nhà hơn cả Tuyệt Thánh, Khí Trí, vào trong rồi mắt vẫn không rời khỏi chân Lận Thừa Hữu, che chỗ này chắn chỗ kia, chỉ sợ đám đồng liêu chê Lận Thừa Hữu vướng víu.
Có lẽ do tâm trạng khác trước, hoặc có lẽ thấy dáng vẻ bao che của Đằng Ngọc Ý quá đáng yêu, Lận Thừa Hữu không còn u uất như tối qua nữa, đi một hồi còn bật cười.
Trong lúc đám người Trần Tư trực bận rộn đến thở hồng hộc, Lận Thừa Hữu và Đằng Ngọc Ý ra ngồi ở sân ngoài.
Lận Thừa Hữu hỏi Đằng Ngọc Ý: "Nếu đệ là Lão Lưu, đệ có giấu vật quan trọng như thế trong nhà mình không?"
Đằng Ngọc Ý giúp Lận Thừa Hữu buộc lại dải băng che mắt cho chắc, ngồi xuống chỗ cũ chống cằm suy nghĩ: "Nếu không có ai đến cướp, ta đương nhiên sẽ để bên mình. Nếu biết có người nhòm ngó, ta phải tìm chỗ an toàn hơn để giấu."
Lận Thừa Hữu dựa nửa người vào cột hành lang phía sau, tay xoay một cọng cỏ khô: "Một ông già bán than... làm sao qua mắt người khác để giấu đồ..."
Im lặng một lúc, hai người đồng thanh thốt lên: "Bán than!"
Giọng Đằng Ngọc Ý phấn khích đến mức Lận Thừa Hữu như nhìn thấy đôi mắt sáng rực của nàng. Hắn không kìm được cười nói: "Mau bảo Nghiêm Tư trực..."
Nói xong mới nhận ra mình lỡ lời, nụ cười trên mặt cứng lại.
Đằng Ngọc Ý vội nói vọng vào trong nhà: "Trần Tư trực, sư huynh ta đoán ra chỗ giấu đồ rồi. Việc này không thể chậm trễ, chúng ta phải đến đó trước hung thủ."
Rời khỏi ngõ Hỉ Thước, mọi người chia nhau lên ngựa, vừa đi vừa hỏi thăm hàng xóm láng giềng dọc đường, men theo lộ trình bán than thường ngày của Lão Lưu đi về phía chợ Tây. Tìm đến gần tối, quả nhiên phát hiện một ngôi nhà hoang giữa đường.
Con ngõ này cách ngõ Hỉ Thước tận hai phường, trong ngõ chỉ có hai hộ dân sinh sống, vắng vẻ lạ thường. Đã thế căn nhà tận cùng bên trong còn bỏ hoang quanh năm, nhưng Lão Lưu gần như ngày nào cũng đến đây bán than.
Người của Đại Lý Tự vào trong lục soát. Không ngoài dự đoán, rất nhanh đã tìm thấy một chiếc hộp sơn mài trong hốc tối sau giường ngủ.
Khi nha dịch cẩn thận bưng đồ ra, mặt Đằng Ngọc Ý sáng bừng lên. Đây là lần đầu tiên nàng giúp Lận Thừa Hữu phá án đấy.
Nha dịch vừa định lau chùi hộp sơn mài, Lận Thừa Hữu vội ngăn lại: "Khoan đã..."
Tỏa Hồn Trùng bò lên bàn tròn, xác nhận hộp không giấu ám khí hay độc dược, Lận Thừa Hữu mới cho nha dịch mở hộp ra.
Bên trong quả nhiên có bí kíp và chìa khóa. Mở bí kíp ra xem, bên trong ghi chép cụ thể ngọn núi giấu mỏ khoáng, cũng như bí pháp tinh luyện và chế tạo loại ám khí này. Còn chiếc chìa khóa kia, chắc hẳn là chìa khóa mở kho bí mật nơi giấu mỏ.
Lận Thừa Hữu tung nhẹ chiếc chìa khóa trong lòng bàn tay, tháo túi Kim Ngư bên hông đưa cho nha dịch bên cạnh: "Gửi tin vào cung, nói đám cá lớn bán 𝐯.ũ 🎋.♓.í dây bạc trong dân gian năm ngoái đã sa lưới. Xin Bắc Nha phái trăm tên Kim Ngô Vệ đến đây, mấy ngày tới phải mai phục ngày đêm ở khu vực này. Ngoài ra, mấy vị đại ca ngồi đây gần đây cũng không được rời khỏi sự giá-ɱ s-á-𝐭 của ✝️·𝓇·𝖎ề·𝐮 đ·ì·ռ·ⓗ."
Trần Tư trực và các nha dịch biết sự việc hệ trọng, vội vàng vâng dạ.
Đằng Ngọc Ý nhìn hộp sơn mài, nói với Lận Thừa Hữu: "Bên trong còn mấy cuốn sách nữa."
Nha dịch cẩn thận lấy ra, hóa ra là mấy cuốn bí kíp ghi chép thuật Vu cổ của nước Nam Chiếu. Nghe nói trăm năm trước Nam Chiếu từng xuất hiện một vị Vu hậu rất nổi tiếng, giỏi nhất là dùng cổ trùng hại người. Cổ do Vu hậu hạ, cực ít người giải được. Mấy cuốn sách rách nát trong hộp này chắc là do nhóm Lão Lưu vô tình thu thập được khi buôn bán ở Nam Chiếu, vì niên đại xa xưa nên phần lớn đã rách nát không chịu nổi.
Nha dịch đang định cất lại chỗ cũ, Đằng Ngọc Ý liếc qua, chợt thốt lên: "Tuyệt Tình Cổ?"
Lận Thừa Hữu sững người. Tuyệt Tình Cổ tuy do đại đạo gia của Đạo gia tạo ra, nhưng xưa nay vẫn bị gọi là "Cổ", nguyên do là vì vị Bất Tranh Tán Nhân kia tuy dùng thuật Ngũ hành Âm dương, nhưng vật dẫn và vật chứa lại dùng cổ trùng của Vu hậu Nam Chiếu.
Tiếc là Bất Tranh Tán Nhân đã qua đời nhiều năm, Vu hậu Nam Chiếu cũng sớm thành đống xương khô, nên Sư tôn khổ sở cầu xin bao năm vẫn không tìm được cách giải.
Đằng Ngọc Ý cũng nghĩ đến điều này, vội lấy cuốn sách cũ ra phủi bụi trên trang bìa. Là bản chép tay của người đời sau, bìa tuy rách nhưng chữ viết bên trong lại rất rõ ràng.
Lật trang đầu tiên, bên trên viết: [Mi bất hữu thủy, tiên khắc hữu chung. * Chữ tình làm loạn tâm hồn người, phàm kẻ đ*ng t*nh, tâm nhãn đều mù. Giã nát tim hắn, hủy hoại mắt hắn, mù mù mù. ]
*Việc gì cũng có khởi đầu, nhưng ít khi có kết thúc trọn vẹn.
Lời lẽ điên cuồng, toát lên nỗi hận thù lạnh lẽo.
Đằng Ngọc Ý cau mày, thuận miệng đọc câu này lên.
Lận Thừa Hữu suy nghĩ một chút rồi vội nói: "Trần Tư trực, cuốn sách này ta có thể cần dùng đến, phiền các vị xem qua một lượt trước, xác nhận không sai sót gì thì xin ghi vào sổ vật chứng."
...
Trên đường về, Đằng Ngọc Ý ngồi trong xe vất vả đọc cuốn bí kíp kia cho Lận Thừa Hữu nghe. Bên trên có quá nhiều thuật ngữ về cổ thuật, nàng hiện giờ chỉ coi như biết sơ sơ về đạo thuật, đọc lên khó tránh khỏi thấy thâm sâu khó hiểu.
Xe trâu sắp đến phủ Thành Vương, nàng mới miễn cưỡng đọc xong cả cuốn bí kíp.
"Thế nào?" Đằng Ngọc Ý đặt cuốn sách xuống, căng thẳng nhìn Lận Thừa Hữu.
Sắc mặt Lận Thừa Hữu rất khó coi. Cuốn sách này chắc là do vị Vu hậu Nam Chiếu năm xưa để lại khi luyện chế Tuyệt Tình Cổ, người ghi chép lại có lẽ là một đạo nhân Trung Nguyên nào đó lỡ lạc vào vùng đất Vu cổ Nam Chiếu.
Sách viết rất rõ ràng, nếu không có kỳ d. ư. ợ. c tương khắc, cổ trùng này sẽ mãi bám trong cơ thể nam giới. Thảo nào hắn và Đằng Ngọc Ý 𝐡-ô-𝐧 nhau xong mắt vẫn không sáng lại. Bất Tranh Tán Nhân chỉ bọc cho con cổ trùng một cái vỏ rỗng của Đạo gia, tâm pháp âm dương tương tế của Đạo gia hoàn toàn không thể khắc chế được, thành thân cũng chưa chắc đã có tác dụng.
Sách có ghi rõ kỳ d. ư. ợ. c là gì. Thứ này có tên có tuổi, ban đầu do Vu hậu bảo quản, nhưng theo hắn biết, vật này đã thất truyền từ lâu.
Nếu không tìm được kỳ d. ư. ợ. c đó, đồng nghĩa với việc cả đời này hắn sẽ không thể nhìn thấy ánh sáng...
Để an ủi Đằng Ngọc Ý, hắn cười nói: "Trên đó có viết cách giải cổ, chỉ cần uống một viên kỳ d. ư. ợ. c là mắt ta sẽ sáng lại."
Đằng Ngọc Ý ngẩn ra. Hóa ra phải uống t. h. u. ố. c mới được, nói cách khác Bất Tranh Tán Nhân đã lừa tất cả bọn họ. Nàng nén cục tức trong lòng: "Là thứ 'Lực Căn Dao' nói trong sách sao? Đó là vật gì?"
Lận Thừa Hữu: "Tiếng Nam Chiếu. Nghĩa là dị bảo Xích Tu Dực của nước Nam Chiếu."
"Xích Tu Dực?" Từ nhỏ Đằng Ngọc Ý cũng từng thấy không ít kỳ trân dị bảo trên đời, nhưng chưa từng nghe nói đến loại bảo vật này.
"Là kết tinh hóa thạch của một loại côn trùng ở địa phương Nam Chiếu, có niên đại khoảng vạn năm, ban đêm có thể phát sáng, đeo trên cổ có tác dụng dưỡng nhan làm đẹp da. Nghe nói hoàng thất Nam Chiếu có cất giữ một viên, nhưng đã thất truyền từ nhiều năm trước. Ấy, đệ đừng nản lòng, chỉ cần ta muốn tìm, trên đời này không có thứ gì ta không tìm được."
Nhưng Lận Thừa Hữu biết rõ, lời này chỉ là an ủi Đằng Ngọc Ý mà thôi. Bảo vật thất truyền đã lâu, đâu dễ tìm như vậy.
Đợi đến ngày tìm được, hắn và A Ngọc có khi đã ba bốn mươi tuổi rồi. Mấy chục năm ròng rã, thấy phải sống trong bóng tối.
Nghĩ vậy nhưng hắn nhanh chóng xốc lại tinh thần: "Trời tối quá rồi, về phủ ăn tối trước đã, lát nữa đến Thanh Vân Quán đưa cuốn sách này cho Sư tôn xem..."
Đằng Ngọc Ý bỗng nói: "Khoan đã, ta biết bảo bối này đang ở đâu."
Lận Thừa Hữu ngạc nhiên: "Ở đâu?"
Đằng Ngọc Ý cười, vén rèm bảo phu xe đổi đường: "Làm phiền đến ngõ Hoa Dương ở phường Tĩnh Cung."
...
Một tòa nhà tinh xảo trong ngõ Hoa Dương.
Lận Thừa Hữu dang rộng hai tay, như một con chim cắt tuấn tú bám vào khoảng không giữa cửa sổ sau và mái hiên.
Đằng Ngọc Ý thì nằm bò trên lưng hắn.
Tư thế này giữ lâu với người thường chẳng khác nào cực hình, nhưng với Lận Thừa Hữu lại nhẹ nhàng như ăn cơm uống nước. Tuy nhiên trán hắn vẫn lấm tấm mồ hôi. Không vì gì khác, chỉ vì bên tai nghe rõ mồn một động tĩnh trong phòng.
Hóa ra Xích Tu Dực không hề thất truyền, mà nằm trong tay Ô Oánh Oánh, góa phụ của Tân Xương Vương.
Trên đường đến đây, Đằng Ngọc Ý cam đoan với hắn, chỉ cần nàng mở miệng, Ô Oánh Oánh tuyệt đối sẽ ngoan ngoãn giao nộp dị bảo thế gian này cho nàng. Lại dặn hắn đến lúc đó tuyệt đối đừng lộ mặt, chuyện này để một mình nàng giải quyết là được. Một khi hắn ra mặt, chuyện này sẽ liên quan đến ✞𝓇.❗.ề.u đì𝖓.♓ và ngoại giao hai nước. Lúc đó hắn còn cười hỏi lý do, giờ thì biết nguyên nhân rồi.
Tên Cố Hiến này đang mây mưa với thím của mình là Ô Oánh Oánh.
Đằng Ngọc Ý để uy h. i. ế. p Ô Oánh Oánh đã theo dõi ả ta suốt hai tháng trời. Vốn định tóm điểm yếu khác của Ô Oánh Oánh, ai ngờ lại phát hiện Ô Oánh Oánh và Cố Hiến có tư tình. Đợi chứng cứ thu thập hòm hòm, Đằng Ngọc Ý cho rằng thời cơ đã chín muồi, một đêm nọ bèn sai Trình bá và mọi người bố trí xung quanh tòa nhà, còn mình thì dùng tâm pháp hắn dạy nín thở nấp sau tủ âm tường.
Nói cách khác, đêm đó Cố Hiến và Ô Oánh Oánh vụng trộm, Đằng Ngọc Ý đã ở trong phòng chứng kiến từ đầu đến cuối.
Đúng lúc đó hắn đang đ. á. n. h Bành Chấn ở Hoài Tây đạo, làm sao ngờ được Đằng Ngọc Ý ở Trường An cũng chẳng chịu ngồi yên. Hắn sớm biết Đằng Ngọc Ý không tuân thủ quy tắc, nhưng không ngờ cái đồ xấu xa nhỏ này ngay cả chuyện này cũng...
Trong đầu Lận Thừa Hữu suy nghĩ lung tung rối rắm, đợi hắn hoàn hồn, trong phòng vẫn còn tiếng động.
Đã gần một canh giờ rồi, Cố Hiến và Ô Oánh Oánh vẫn chưa xong.
Đêm nay hắn mới biết, chuyện này hóa ra lại có nhiều trò đến thế.
Tim Lận Thừa Hữu đập như trống trận, mồ hôi vã ra như tắm. Mùi vị này còn mệt hơn đ. á. n. h nhau mấy trận ngày thường.
Có xong chưa thế hả?
Cứ thế này nữa, hắn sắp không chịu nổi rồi.
Đằng Ngọc Ý nằm trên lưng Lận Thừa Hữu, cũng chẳng khá hơn là bao.
Mặt 𝖓óⓝ●ⓖ b●ừռ●🌀 như than, tim đập điếc tai. Ai ngờ đâu tối nay vừa đến đã bắt gặp Cố Hiến đến tìm Ô Oánh Oánh.
Chắc là sắp phải lên đường về Nam Chiếu, sợ sau này không có cơ hội vụng trộm nữa nên Cố Hiến và Ô Oánh Oánh lần này giày vò lâu hơn lần trước nhiều.
Lận Thừa Hữu tuy trước sau không hé răng, nhưng trông còn khó chịu hơn cả nàng. Ngoài dải lụa đỏ che mắt ra, trên mặt chỗ nào cũng là mồ hôi.
Những giọt mồ hôi đang theo thái dương hắn, từ từ lăn xuống.
| ← Ch. 134 | Ch. 136 → |
