| ← Ch.117 | Ch.119 → |
Thấy không còn đường thoát, Lận Thừa Hữu nhanh chóng kéo Đằng Ngọc Ý ra sau lưng che chắn. Cổ tay hắn run lên, phóng ra hơn mười lá bùa. Bùa vừa chạm vào làn sương 𝐪uá-i ԁ-ị bèn hóa thành những quả cầu lửa, lao đi như tên bắn, xua tan lớp sương mù dày đặc trước mặt.
Thế nhưng sương tan đi, phía trước lại hiện ra một bức tường hoa.
Trên tường hoa chằng chịt những lỗ hổng, phía sau thấp thoáng bóng người chuyển động. Những gương mặt thò ra, lại là sáu bảy mỹ nhân chải tóc kiểu song hoàn.
Các nàng e thẹn nhìn người bên ngoài, miệng cười lúng liếng ánh mắt lả lơi.
Trước đó, Đoan Phúc là bị bức tường hoa này đ. á. n. h bật trở lại.
Đằng Ngọc Ý nấp sau lưng Lận Thừa Hữu, ló đầu nhìn ra thì bất ngờ chạm mặt những nụ cười kia mà lạnh toát sống lưng: "Đó là yêu quái gì vậy?"
"Không phải yêu tốt lành gì đâu, tuyệt đối đừng nhìn vào mắt chúng."
Đằng Ngọc Ý vội vàng dời mắt đi.
Hơn mười quả cầu lửa của Lận Thừa Hữu đập mạnh vào tường, cành hoa trong nháy mắt bốc cháy ngùn ngụt. Các mỹ nhân nhìn Lận Thừa Hữu với ánh mắt vừa oán trách vừa hờn dỗi, chỉ thoáng chốc đã biến mất tăm.
Lúc này, kiếm của năm vị đạo sĩ cũng vừa tới. Mũi kiếm đồng loạt đ. â. m vào tường hoa, chỉ nghe một tiếng "vút", lần này cả bức tường hoa cũng biến mất ngay trước mắt.
Nhóm đạo sĩ hoảng hốt kêu lên: "Đúng là Thất Dục Thiên rồi! Quái lạ thật, loại tà vật này đã biến mất từ lâu, sao giờ lại xuất hiện?"
Đằng Ngọc Ý cứ ngỡ đã phá được trận, nhưng Lận Thừa Hữu lại kéo nàng chạy về hướng khác: "Bất kể nghe thấy gì cũng tuyệt đối không được quay đầu lại."
Đằng Ngọc Ý cắm đầu chạy thục mạng, thở hồng hộc đáp: "Được."
Chạy chưa được bao xa, quả nhiên sau lưng vang lên tiếng khóc thút thít. Là giọng nữ nhân, tiếng khóc yêu kiều đến tận xương tủy.
"Chân thiếp bị trẹo rồi, đau quá..." Giọng nữ nức nở vọng lại từ xa: "Có vị lang quân nào làm ơn kéo thiếp một cái với."
Đằng Ngọc Ý càng chạy nhanh hơn, nhưng trong lòng không thể không thừa nhận giọng nói kia quá êm tai. Đừng nói đàn ông, ngay cả nàng là nữ nhi nghe xong cũng thấy nhũn cả người.
Chưa được mấy chốc, loáng thoáng nghe tiếng bước chân đàn ông chạy ngược về phía sau, giọng nữ kia reo lên mừng rỡ: "Đoan Phúc đại ca, huynh thật tốt."
Đằng Ngọc Ý dựng tóc gáy, vội lần tay giật sợi dây xích bạc, nhưng phía sau lại trống không. Nàng kinh hãi tột độ, không dám quay đầu lại mà chỉ hét lớn: "Đoan Phúc, mau quay lại!"
Lận Thừa Hữu quát: "Hắn vẫn còn ở đó! Đừng mắc mưu yêu quái!"
Quả nhiên sau lưng vang lên tiếng Đoan Phúc: "Nương tử, Đoan Phúc vẫn ở đây."
Đằng Ngọc Ý vuốt mồ hôi lạnh. Ảo thuật lợi hại thật! Nàng vừa hoảng loạn một chút, lập tức bị yêu quái thừa cơ ✖️â●ⓜ n♓●ậ●🅿️. Dây xích bạc rõ ràng vẫn buộc chặt Đoan Phúc, vậy mà ảo giác lại khiến nàng tưởng như tuột mất.
Lúc này, Kiến Thiên ở bên cạnh đột nhiên quát lớn: "Kiến Hỉ! Đệ lại tái phát bệnh cũ rồi sao? Cút về đây ngay!"
Kiến Hỉ lại nói: "Tam sư huynh, huynh điên rồi sao? Tự dưng chạy ngược về đó làm gì?"
Lận Thừa Hữu và Đằng Ngọc Ý thầm kêu không ổn.
Lận Thừa Hữu vội vo nát mấy lá bùa định ném ra để cảnh báo nhóm đạo sĩ, nhưng đã chậm một bước. Trước mắt loáng lên, sương mù bỗng 🌀ợ-𝐧 şó-𝖓-🌀 như mặt nước, ngay sau đó, một khu vườn hoa lệ tuyệt mỹ hiện ra chắn lối.
Nhóm năm đạo sĩ giờ chỉ còn lại bốn.
Bốn người sực tỉnh nhận ra thiếu mất một người, tức tối dậm chân bình bịch.
Kiến Thiên dẫn các sư đệ chạy đến trước mặt Lận Thừa Hữu, hận giọng nói: "Kiến Hỉ mất tích rồi. Lần trước đối phó Thi Tà, đệ ấy bị thương nặng nhất, tuy đã tĩnh dưỡng gần hai tháng nhưng nguyên khí chưa hồi phục. Mấy hôm nay vì bắt quái thú Xích Quách, đệ ấy lo không đủ người nên mới có lòng đi theo giúp đỡ. Ai ngờ lại đụng phải đại tà vật Thất Dục Thiên thế này. Giờ tính sao đây? Thất Dục Thiên thích hút tinh nguyên nam giới, Kiến Hỉ rơi vào tay bọn chúng, chẳng mấy chốc sẽ bị hút thành xác khô mất."
Lận Thừa Hữu dường như đang tính toán đối sách. Hắn cúi xuống nhặt một cành cây, niệm chú biến nó thành một thanh kiếm, quan sát xung quanh rồi nói: "Vốn định thăm dò gốc gác của nó rồi mai quay lại thu phục, nhưng đã đến nước này thì đành tùy cơ ứng biến. Bằng mọi giá phải cứu Kiến Hỉ đạo trưởng ra trước."
Hắn quay sang dặn Kiến Thiên: "Thất Dục Thiên pháp lực cực cao, lại biến hóa khôn lường, dù là tăng đạo tu vi cao thâm cũng khó tránh khỏi bị mê hoặc. Các ông mau nghĩ cách ràng buộc lẫn nhau đi, kẻo lại có người bị bắt mất."
Kiến Thiên tháo đai lưng, rưới nước Thanh Liên trừ tà lên, rồi buộc chặt với đai lưng của các sư đệ, quấn vào cổ tay nhau: "Thế này thì không lo lạc nhau nữa."
Khu vườn này tinh xảo lạ thường, đâu đâu cũng trúc biếc đào hồng. Các tỳ nữ mặc váy thạch lựu, tay xách giỏ hoa thướt tha đi lại. Nhìn thấy Lận Thừa Hữu, ả nào ả nấy mắt phượng đong đưa, xô đẩy nhau cười khúc khích rồi thẹn thùng đi về một hướng.
Cách đó không xa, tiếng cười nói của nữ nhi vang lên rộn rã.
Lần theo tiếng cười, bọn họ nhanh chóng vòng qua một hồ sen. Đi chưa được mấy bước, sau bụi hoa hiện ra mấy chiếc xích đu lớn kết bằng dây leo. Kiến Hỉ đang ngồi chễm chệ trên một chiếc xích đu, hai tay ôm hai mỹ nhân đẫy đà xinh đẹp. Các mỹ nhân khoác trên người lớp lụa mỏng tang, thấp thoáng lộ ra da thịt đầy khiêu khích. Họ đưa chén rượu đến tận miệng Kiến Hỉ, giọng nói nhẹ nhàng 🍳-⛎-ấ-п 𝐪⛎ý-t. Kiến Hỉ uống rượu say sưa, dường như đã quên sạch mình đang ở đâu.
"Kiến Hỉ!" Kiến Thiên và mọi người vung kiếm lao tới.
Nhưng mấy chiếc xích đu bỗng bay vút lên cao. kiếm của bốn người không những đ. â. m vào không khí, mà còn bị luồng tà khí tạt thẳng vào mặt suýt ngã nhào.
Dải lụa trên váy các mỹ nhân bay phấp phới giữa không trung, tiếng cười lả lơi vọng xuống: "Hôm nay là ngày gì mà lắm khách quý đến thế này."
"Tiểu lang quân đi đầu trông tuấn tú quá, thảo nào phu nhân nhà ta vừa nhìn đã ưng ngay."
Mỹ nhân ngồi ngoài cùng mặc váy xanh, trạc mười lăm mười sáu tuổi, gương mặt trái xoan xinh xắn, bĩu môi vẻ không phục: "Tiểu lang quân, cô nương sau lưng chàng dung mạo tầm thường, chàng còn nắm c. h. ặ. t t. a. y nàng ta làm gì?"
Dung mạo tầm thường? Đằng Ngọc Ý há hốc miệng. Nàng ư? Tầm thường?
Nhóm Kiến Thiên lồm cồm bò dậy, thầm nghĩ Đằng nương t. ử hôm nay đeo mặt nạ dịch dung, nhìn đúng là chẳng có gì nổi bật thật.
Lận Thừa Hữu cười khẩy: "Mấy con yêu quái các ngươi đã xấu ma chê ⓠ.𝐮.ỷ hờn lại còn mắt kém. Nói chuyện với các ngươi thật vô vị, mau gọi phu nhân các ngươi ra đây."
Bị Lận Thừa Hữu mắng là "xấu", các mỹ nhân không những không giận mà còn cười rúc rích: "Chả trách phu nhân thường bảo trêu đùa nam nữ si tình là vui nhất. Nhìn tiểu lang quân kìa, mới chê nương t. ử của hắn xấu một câu mà hắn đã xù lông lên rồi..."
Lời chưa dứt, tay Lận Thừa Hữu đã lóe lên hàn quang, trường kiếm xé gió lao thẳng vào trán một ả mỹ nhân. Ả kia cũng tung dải lụa giống như lúc đối phó với nhóm đạo sĩ, quấn lấy nhau thành một bức tường lụa chặn mũi kiếm.
Nào ngờ chiêu kiếm lần này hiểm hóc hơn nhiều. Thân kiếm tưởng như bị gạt ra, lại bất ngờ hóa thành một con hỏa long, miệng rồng há to, lao thẳng vào c. ắ. n xé đám mỹ nhân. Thấy tình thế bất ổn, bọn chúng kẹp Kiến Hỉ nhảy khỏi xích đu. Hỏa long bám riết không tha, chỉ trong chớp mắt đã bén lửa đốt cháy tóc tai bọn chúng.
Ả mặc váy xanh chê Đằng Ngọc Ý "tầm thường" lúc nãy bị hỏa long nuốt chửng cả người, trong tiếng kêu t. h. ả. m thiết hóa thành một làn khói xanh tan biến giữa không trung. Mấy ả còn lại cũng bị t♓·ıê·υ ↪️·ⓗ·á·ⓨ da tróc thịt.
Trong ánh lửa bập bùng, Lận Thừa Hữu và Kiến Thiên mỗi người một bên lao tới chộp lấy Kiến Hỉ. Đúng lúc đó, một ả mỹ nhân kéo Kiến Hỉ lao vào bụi hoa. Thấy không kịp cứu, Lận Thừa Hữu vung tay phóng ra mấy cây đinh thấu xương. Đinh cắm phập vào lưng ả, ả rên lên một tiếng rồi ngã gục. Nhanh như cắt, Lận Thừa Hữu lao xuống, giật ngược Kiến Hỉ lôi về.
Ngay lập tức, từ trong bụi hoa vươn ra vô số cánh tay trắng muốt đầy đặn, nhanh như chớp tóm lấy mọi người. Đằng Ngọc Ý không kịp trở tay, cổ chân bị một đôi tay ⓢ1·ế·✝️ 🌜♓ặ·✞. Đôi tay lạnh như băng khiến nàng rùng mình, nàng xoay mũi kiếm đ. â. m mạnh xuống. Đôi tay kia co giật dữ dội rồi hóa thành đống than đen.
Dưới chân Đoan Phúc cũng có một đôi tay q·ⓤ·á·❗ ԁ·ị. Người thường gặp cảnh này chắc đã đông cứng vì sợ, nhưng Đoan Phúc lại dùng sức giãy giụa. Đằng Ngọc Ý trong lúc cấp bách đ. â. m ra một kiếm, khó khăn lắm mới giải vây được cho hắn.
Chưa kịp thở phào, bỗng từ phía sau có một đôi tay chộp lấy Đằng Ngọc Ý. Nàng định quay lại đ_â_ⓜ, nhưng cổ tay như bị một thế lực vô hình chặn lại giữa không trung, mũi kiếm không sao tiến thêm được nửa phân.
Bên kia, Lận Thừa Hữu vừa ném Kiến Hỉ vào lòng Kiến Thiên, thấy cảnh ấy sắc mặt bèn biến đổi. Hắn giật mạnh sợi dây xích bạc định kéo Đằng Ngọc Ý về, nào ngờ con Tỏa Hồn Trùng như uống phải bùa mê t. h. u. ố. c lú, cứ mềm oặt rũ xuống đất. Chính trong khoảnh khắc lỡ nhịp đó, Đằng Ngọc Ý bị lôi tuột vào trong bụi hoa.
"Lận Thừa Hữu!" Đằng Ngọc Ý thất thanh kêu lên.
Lận Thừa Hữu tung người lao tới, cố chới với chộp lấy đôi tay đang vươn ra của nàng, nhưng rốt cuộc vẫn chụp vào khoảng không.
Tim hắn đập thình thịch, tay gạt phăng bụi hoa ra, bên dưới làm gì còn bóng dáng Đằng Ngọc Ý. Trước mặt là lớp đất dày đặc. Hắn lập tức vỗ một lá bùa xuống, mặt đất nứt toác, lộ ra một cái hang sâu hun hút, âm khí bốc lên ngùn ngụt.
Nhóm Kiến Thiên cũng thu kiếm chạy tới.
Lận Thừa Hữu chống hai tay bên miệng hang, không nói hai lời bèn nhảy xuống.
"Thế tử!"
Đoan Phúc sợ vỡ mật, không chút do dự nhảy theo.
Kiến Thiên và các sư đệ ngẩn ra một chút rồi cũng vội vàng lần lượt nhảy xuống.
...
Đằng Ngọc Ý đã mất ý thức ngay khi bị lôi vào hang. 〽️*ê ɱ*ⓐ*𝐧 không biết bao lâu, chợt nghe bên tai có tiếng người nói chuyện, đầu óc nàng giật nảy một cái, lập tức tỉnh táo lại.
Giọng một cô gái trẻ đang khóc lóc kể lể: "Phu nhân, tên tiểu lang quân đó ra tay nặng quá. Người xem nô tỳ này, bị т·𝒽ı·ê·⛎ 🌜·há·𝐲 bao nhiêu chỗ. Còn Phù Dung nữa, lưng bị thương nặng lắm, đều là do hắn đ. á. n. h cả. Người nhất định phải trút cơn giận này cho chúng nô tỳ."
Người bên cạnh an ủi: "Đừng vội, trên đời này làm gì có nam nhân nào thoát được Thất Dục Thiên của Lệ Quốc phu nhân. Mấy kẻ đó đều là người tu đạo, nếu lấy được tinh nguyên của chúng thì pháp lực sẽ tăng tiến cực nhanh, so với cái lợi đó thì chút thương tích da thịt có sá gì. Còn tên tiểu lang quân kia là 🌴♓_â_ⓝ †_𝒽_ể Thuần Dương hiếm có, phu nhân còn chẳng nỡ g. i. ế. c hắn, đang định cùng hắn độn-ℊ 𝓅ⓗ-ò𝐧-ⓖ đấy."
Đằng Ngọc Ý nhắm mắt giả vờ bất tỉnh, trong lòng thầm mắng: Đồ không biết xấu hổ. Làm yêu quái thì thôi đi, lại còn trơ trẽn thế này.
"Các ngươi thay vì khóc lóc, chi bằng mau giúp phu nhân chuẩn bị hỉ sự. Nhớ rắc nhiều cánh hoa vào nước tắm. Đợi phu nhân hưởng dụng xong, biết đâu mấy hôm nữa sẽ vào thành tìm cho các ngươi vài tiểu lang quân để tẩm bổ."
Đám yêu nữ nín khóc cười xòa.
"Còn con nha đầu kia thì sao? Nếu nó không biết đạo thuật thì dễ, cùng lắm là mê hoặc một thể. Nhưng nó lại mang theo thanh kiếm đáng sợ quá. Phu nhân, để tránh nó phá hỏng chuyện tốt của người, hay là g. i. ế. c quách nó đi?"
Chợt có tiếng nói: "Nó hình như tỉnh rồi."
Tiếng bước chân tiến lại gần. Đằng Ngọc Ý vẫn nằm im giả c. h. ế. t, nhưng rất nhanh cảm thấy một bàn tay sờ lên mặt mình, giật phăng chiếc mặt nạ xuống.
"Á!" Con yêu quái thốt lên kinh ngạc: "Phu nhân, người nhìn xem..."
Đằng Ngọc Ý không giả vờ được nữa, đành mở mắt ra. Đứng trước mặt nàng là ả mỹ nhân váy xanh lúc nãy, tóc tai đã chải lại nhưng trên mặt vẫn còn mấy vết bỏng, dù trát phấn dày cũng không che hết được.
Nơi này là một hang động rộng lớn, được bài trí vô cùng xa hoa lộng lẫy. Cách đó không xa treo một tấm rèm châu sáng lấp lánh, sau rèm là chiếc trường kỷ dài, một mỹ nhân đang nằm nghiêng lả lướt.
Mỹ nhân thân hình yểu điệu, một tay chống má, tay kia phe phẩy chiếc quạt lụa nhỏ. Chiếc áo ngắn bên trên gần như trong suốt, váy thắt lưng cao, đ_ư_ờп_🌀 c🅾️𝖓_ɢ ẩn hiện dưới lớp lụa mỏng câu hồn đoạt phách, chỉ liếc qua cũng đủ khiến người ta say đắm.
Đằng Ngọc Ý nhìn mấy cái, cũng cảm thấy cổ họng khô khốc.
"Phu nhân." Ả váy xanh quay lại trước rèm châu: "Nô tỳ muốn khuôn mặt của con nhỏ này. Da của nô tỳ bị tên tiểu lang quân kia thiêu hỏng rồi. Hắn coi trọng con nhỏ này như vậy, chi bằng ban khuôn mặt này cho nô tỳ."
Đám nữ nhân trước rèm cười nói: "Nhân Nương, ngươi xưa nay tự phụ nhan sắc, lần đầu tiên thấy ngươi ghen tị với dung mạo kẻ khác. Ta cũng muốn xem con bé đó trông thế nào."
Chưa đợi đám người kia đến gần, mỹ nhân sau rèm đã cử động. Đám tỳ nữ vén rèm châu lên, mỹ nhân lười biếng ngồi dậy.
Đằng Ngọc Ý hơi mở to mắt.
Mỹ nhân kia búi tóc kiểu đọa mã, cử chỉ toát lên vạn chủng phong tình. Nhìn khuôn mặt chỉ như thiếu nữ mười sáu mười bảy, nhưng khí độ lại ung dung, đằm thắm như một thiếu phụ từng trải. Đôi mắt dài sắc sảo, khóe môi đỏ mọng có nốt ruồi son, quả đúng là "mị cốt thiên thành". *
*sinh ra đã q●𝐮●𝖞ế●n r●ũ.
Lệ Quốc phu nhân mỉm cười đ. á. n. h giá Đằng Ngọc Ý, đôi môi đỏ khẽ mở: "Ngươi tên là gì?"
Giọng nói ngọt như mật, nhẹ nhàng bay tới như có ai đang t𝒽●ì ⓣ●𝒽●ầ●m 𝐛ê●n ✝️●🅰️●i. Đằng Ngọc Ý nghiêng đầu, không đáp.
Mấy ả mỹ nhân nói chen vào: "Phải chi là nam nhân thì tốt, đảm bảo hỏi gì đáp nấy ngay."
Lệ Quốc phu nhân dường như cũng thấy chán, cười phẩy tay: "Trẻ con không nghe lời là dễ đối phó nhất, đưa nó đi gả chồng đi."
Đằng Ngọc Ý giật mình, mắng: "Ta không thèm lấy chồng! Con yêu quái kia, ngươi định giở trò gì? Thay vì đối phó với ta, chi bằng lo mà chuẩn bị ứng chiến đi. Lát nữa đồ tôn của Đạo trưởng Thanh Hư T. ử xông vào, nhất định sẽ đ. á. n. h cho các ngươi tan thành manh giáp."
Đám yêu nữ đâu để Đằng Ngọc Ý giãy giụa, bảy chân tám tay lôi nàng dậy. Có kẻ vô tình chạm vào thanh kiếm Tiểu Nhai Đằng Ngọc Ý nắm chặt trong tay, lập tức hóa thành làn khói xanh: "Phu nhân, kiếm của nó ghê gớm lắm."
Lời chưa dứt, từ phía đối diện phóng tới một dải lụa dài tựa rắn bạc, trong nháy mắt quấn chặt lấy kiếm Tiểu Nhai. Yêu pháp của mụ này cao cường thật, thế mà chặn đứng được toàn bộ kiếm quang.
Đám yêu nữ lại đẩy Đằng Ngọc Ý đi về hướng khác. Nàng một thân một mình không địch lại nổi số đông, lảo đảo bị đẩy vào bên trong. Cứ ngỡ là một hang động khác, nào ngờ lại là một tòa đại trạch nguy nga tráng lệ.
Đằng Ngọc Ý ngẩn người. Chỗ này sao quen mắt thế? Nhìn kỹ một hồi mới nhận ra đây là phủ Thành Vương. Bản thân nàng đang mặc hỉ phục, xung quanh đầy khách khứa cười nói, trước mặt là màn trướng 𝖍*ô*𝓃 lễ. Bà mối miệng nói lời cát tường, xúm lại đưa nàng vào trướng.
Đằng Ngọc Ý sống c. h. ế. t không chịu, nhưng yêu lực ngập trời ép nàng không thể cử động. Khóe mắt chỉ thấy chú rể đứng bên cạnh, nhưng ngay cả mặt mũi hắn cũng không nhìn rõ. Mặc cho nàng liều mạng giãy giụa, rốt cuộc vẫn bị ấn đầu bái thiên địa.
Thoáng cái bóng người xung quanh biến mất sạch. Đằng Ngọc Ý ngơ ngác quay đầu, thấy mình đang đứng trong một căn phòng sương phòng sạch sẽ, thanh nhã.
Cửa sổ mở toang, nhìn ra khu vườn với lan can ngọc, cột son. Trước cửa sổ trồng đầy hồng mai đang nở rộ, tuyết rơi lả tả phủ trắng cành hoa.
Đằng Ngọc Ý tràn đầy nghi hoặc. Chỗ này... sao vẫn quen mắt đến thế?
Nhìn những đóa hồng mai kiêu hãnh ngoài cửa sổ, trong đầu nàng lóe lên một ý nghĩ. Nghe nói Thành Vương phi cực thích hồng mai, Thành Vương vì muốn chiều lòng vợ yêu nên từ lúc mới cưới đã cho trồng đầy hồng mai trong phủ. Chẳng lẽ... đây là phủ Thành Vương?
Đằng Ngọc Ý đứng dậy, đi ngang qua đài gương, liếc thấy bóng mình trong gương bèn cúi xuống nhìn. Nàng không còn mặc hỉ phục nữa mà mặc một chiếc váy mùa đông màu vàng mơ sang trọng, tao nhã. Trong gương, nàng vẫn mày ngài mắt phượng, nhưng mái tóc song hoàn đã được búi gọn thành một búi.
Nàng trố mắt kinh ngạc. Đây là kiểu tóc của phụ nữ đã có chồng. Nàng thật sự đã lấy chồng rồi sao? Sau lưng có hai tỳ nữ đứng hầu, lờ mờ nhận ra là Bích Loa và Xuân Nhung.
"Phu nhân, hôm nay sinh nhật Vương gia, chắc là náo nhiệt lắm. Người và Thế t. ử đã sang đây từ tối qua, chi bằng ra trước sớm một chút để tiếp đãi khách khứa."
Trong lòng Đằng Ngọc Ý càng thêm kinh hãi, nhưng miệng lại buột miệng hỏi: "Thế t. ử đâu?"
"Thế t. ử nói đêm qua phu nhân ngủ muộn, bảo chúng nô tỳ đừng đ. á. n. h thức người, ngài ấy đã ra tiền viện tiếp khách rồi."
Người trong gương chẳng biết nhớ tới chuyện gì vui vẻ mà ánh mắt tràn đầy ý cười ngọt ngào. Nhìn quanh phòng, trên bàn kỷ đặt đầy những món điểm tâm nàng thích ăn, sau giá áo gỗ t. ử đàn còn treo đai lưng của nam nhân.
"Ta đi tìm chàng." Người trong gương vui vẻ nói.
Đằng Ngọc Ý thực ra chẳng biết "chàng" này là ai, nhưng chân cứ tự động bước ra ngoài.
Xuống bậc thềm, đi qua hành lang gấp khúc, đình đài lầu các sừng sững giữa trời tuyết, đẹp như thế giới lưu ly. Đi không biết bao lâu, phía trước vọng lại tiếng tiêu. Tiếng tiêu trong trẻo, réo rắt như đang kể lể nỗi niềm khuê oán.
Đằng Ngọc Ý thấy tiếng tiêu này rất quen, bèn bước chậm lại, lần theo tiếng nhạc tìm tới. Nàng nhìn thấy dưới gốc mai, bên chiếc bàn đá có một nam một nữ đang ngồi. Cô gái khoác áo lông cáo trắng, nhan sắc diễm lệ lạ thường, miệng thổi tiêu nhưng đôi mắt đa tình đẫm lệ cứ nhìn chằm chằm vào thiếu niên đối diện.
Thiếu niên kia tuấn tú phong nhã, tay xoay chén trà, vẻ mặt xuất thần. Rõ ràng cảm nhận được ánh nhìn của cô gái nhưng hắn không hề có ý né tránh.
Đằng Ngọc Ý liếc mắt bèn nhận ra thiếu niên đó là Lận Thừa Hữu. Không hiểu sao cơn giận dữ ngập trời bỗng dâng lên, nàng chẳng nói chẳng rằng quay người bỏ đi.
Phía sau có tiếng bước chân đuổi theo thì cổ tay bị ai đó nắm chặt. Nàng giận dữ đẩy người đó ra, trong lúc giằng co chỉ thấy trời đất quay cuồng, rồi ngã xuống một n** m*m m**.
Đằng Ngọc Ý mở mắt, bàng hoàng nhận ra mình đang nằm trên giường bệnh. Nàng cố ngồi dậy nhưng toàn thân không còn chút sức lực, gắng gượng nhấc tay lên thì thấy cánh tay gầy guộc trắng bệch như sắp gãy.
Bên giường vây kín người, ai nấy đều đang khóc lóc.
Đằng Ngọc Ý mấp máy môi nhưng không thốt nên lời. Nàng biết mình đang bệnh nặng, đưa mắt tìm kiếm một người, nhưng bóng dáng người đó chẳng thấy đâu. Trong lòng nàng dâng lên nỗi buồn khó tả, bên tai văng vẳng tiếng ai đó thì thầm: "Thấy chưa, đây là kết cục của việc lấy chồng. Trao trọn tấm chân tình, phu quân nói thay lòng là thay lòng ngay. Hãy nghĩ đến mẹ ngươi đi, hai mẹ con các ngươi đúng là cùng một kiếp hồng nhan bạc mệnh."
Đằng Ngọc Ý mở to mắt. Chợt nghe có tiếng nói: "Thế t. ử muốn đưa phu nhân đi chữa bệnh, mau tránh ra."
Đám người bên giường dạt sang hai bên. Một người bước tới, cúi xuống sờ trán nàng, rồi không nói một lời cõng nàng đi ra ngoài.
Đằng Ngọc Ý ra sức vùng vẫy, nhưng cuối cùng đành bất lực gục trên lưng hắn. Trên người thiếu niên tỏa ra một mùi hương rất lạ, thanh khiết u tịch, rõ ràng là hương thơm của nữ nhân. Nhưng đó không phải mùi hoa hồng nàng hay dùng, và cũng không phải mùi vương trên áo ngoài, mà là mùi hương tỏa ra từ lớp áo trong của hắn.
Tiếng nói rin rít như rắn độc lại vang lên bên tai: "Ngươi xem, ngươi bệnh nặng liệt giường, còn phu quân ngươi lại bận rộn hẹn hò với người đàn bà khác. Áo trong mà cũng ám mùi hương nồng thế kia, chắc chắn là đã 𝐪⛎●ấ●𝐧 🍳●𝐮ý●† bên nhau rất lâu rồi."
Tim Đằng Ngọc Ý đau như d. a. o cắt, nàng đột ngột đ. â. m mạnh thanh kiếm Tiểu Nhai trong tay tới trước. Bên tai ồn ào hỗn loạn, có tiếng ai đó hét lên: "Đằng Ngọc Ý, là ta đây!"
Mũi kiếm của Đằng Ngọc Ý đã kề sát vai người đó, nhưng nàng không hề có ý định thu kiếm.
Người đó 𝖓🌀♓𝒾ế-ⓝ 𝖗ă-n-g: "Nhìn xem ta là ai?"
Lại có tiếng người kêu lên: "Thế tử, Thất Dục Thiên sợ Đằng nương t. ử phá hỏng chuyện tốt nên đã dốc hết pháp lực mê hoặc nàng ấy rồi. Nàng ấy đang bị ảo giác điều khiển, e là nhất thời không gọi tỉnh được đâu."
Nghe ba chữ "Thất Dục Thiên", trong lòng Đằng Ngọc Ý như có tia sét đ. á. n. h ngang. Nàng lắc mạnh đầu, phát hiện mình đang treo lơ lửng bên vách đá, bên dưới là sóng đen cuồn cuộn, trên đầu gió rít gào.
Phía trên vách đá có người đang dốc toàn lực kéo nàng lại, còn nàng thì đang cố dùng kiếm đ. â. m vào cánh tay hắn.
Là Lận Thừa Hữu.
Bên cạnh nàng còn có mấy người nữa, là nhóm Kiến Thiên. Họ cũng bị đ. á. n. h rơi xuống vách đá, treo lơ lửng giữa không trung. Từ trong sóng đen, vô số cánh tay vươn ra kéo chân họ xuống, tất cả chỉ dựa vào Lận Thừa Hữu dùng xích bạc kéo giữ phía trên. Nhưng rõ ràng Lận Thừa Hữu cũng sắp không trụ nổi nữa.
Kiến Thiên gào lên: "Thế t. ử mau buông tay đi! Thất Dục Thiên không phải chuyện đùa, đừng để ngài cũng bị kéo xuống. Ngài cứ phá ảo cảnh thoát ra ngoài, về thành tìm người đến cứu chúng ta. Chúng ta có pháp lực hộ thân còn cầm cự được một lúc, chỉ lo cho Đằng nương t. ử và Đoan Phúc thôi. Nhưng đây cũng là số mệnh, đừng để liên lụy ngài cũng bỏ mạng tại đây."
Lận Thừa Hữu sống c. h. ế. t không buông tay, quát lớn: "Đằng Ngọc Ý, mở mắt ra nhìn xem ta là ai!"
Đằng Ngọc Ý đột ngột thu kiếm lại: "Thế tử."
Trong mắt Lận Thừa Hữu lóe lên tia mừng rỡ điên cuồng. Nhóm Kiến Thiên bất chấp tình cảnh thê t. h. ả. m của mình, reo hò ầm ĩ: "Khá lắm Đằng nương tử, thế mà chống lại được sự mê hoặc của Thất Dục Thiên! Mau lên, chúng ta đều bị 'tơ tình' trói chặt rồi, nhưng ả ta không làm gì được thanh kiếm Tiểu Nhai của cô đâu. Mau dùng kiếm giải vây cho chúng ta!"
Đằng Ngọc Ý vung kiếm c. h. é. m loạn xạ, rất nhanh c. h. é. m đứt những sợi tơ mỏng như mạng nhện phía trên, sau đó ngước nhìn Lận Thừa Hữu hét lớn: "Làm sao phá trận?"
Lận Thừa Hữu đáp: "Thấy vách núi trước mặt cô không? Đó là nhục thân của Thất Dục Thiên. Dùng kiếm đ. â. m nó! Đ*â*𝖒 càng sâu càng tốt!"
Lời vừa dứt, vách núi trước mặt bỗng rung chuyển dữ dội. Đằng Ngọc Ý nhắm chuẩn thời cơ đ. â. m mạnh một nhát. Chỉ nghe tiếng kêu t. h. ả. m thiết vang lên, đất đá trên vách núi bắt đầu lả tả rơi xuống, những cánh tay q.ц.á.ℹ️ ԁ.ị dưới làn nước đen cũng biến mất. Tiếp đó nàng cảm thấy người nhẹ bẫng, Lận Thừa Hữu đã kéo thốc nàng lên.
Bên trên là cái hang động vuông vức ban nãy, bên trong bừa bộn ngổn ngang. Đám mỹ nhân yêu quái đã biến mất sạch, nhìn đống bùn hoa xanh lét q-u-ỷ dị vương vãi khắp nơi là biết, chẳng ả nào thoát khỏi tay Lận Thừa Hữu.
Lúc này sau lưng Lận Thừa Hữu thò ra một cái đầu, là Đoan Phúc. Đàn ông khác đều bị ảo cảnh vây khốn, chỉ có hắn t_hâ_ⓝ 🌴_𝖍_ể khiếm khuyết nên không bị mê hoặc, chỉ là không có đạo thuật, vừa nãy lại bị yêu lực kìm chân. Giờ nhục thân Thất Dục Thiên bị đ. â. m trúng, tay chân hắn mới cử động lại được.
Dưới sự trợ giúp của hắn, nhóm đạo sĩ cũng nhanh chóng được kéo lên hang.
"Thế tử, vừa rồi rốt cuộc là chuyện gì vậy?" Đằng Ngọc Ý sợ hãi lau mồ hôi. Thời gian qua nàng cùng Lận Thừa Hữu thu phục không ít tà vật, đây là lần đầu tiên thấy Lận Thừa Hữu chật vật thế này. Không, ngay cả chính nàng cũng suýt chút nữa trúng kế yêu quái.
Kiến Lạc ở phía trước nói: "Đừng nhắc nữa, tất cả chúng ta đều bị mê hoặc, kể cả Thế t. ử cũng không ngoại lệ. Nguy hiểm thật, suýt chút nữa thì chôn xác tại đây."
Đằng Ngọc Ý nhìn kỹ mới thấy mặt Lận Thừa Hữu đỏ hơn bình thường. Nghe vậy, hắn làm như không có chuyện gì nói: "Giờ này còn rảnh rang nói chuyện đó sao, mau trốn ra ngoài mới là chính sự."
Vừa đi được hai bước đã thấy hang động rung chuyển, Lận Thừa Hữu dứt khoát cõng Đằng Ngọc Ý lên lưng, vận khí bay ra ngoài.
Sắp sửa ra khỏi hang thì một cơn sóng lớn ập tới, bọt nước trắng xóa, trong khoảnh khắc đã nhấn chìm toàn bộ hang động.
𝐁ù*🔼 🌜♓*ú trên người Lận Thừa Hữu bị ngâm nước lập tức trở nên vô dụng, hắn rơi vào thế bị động. May sao khả năng bơi lội cực tốt, hắn uốn lượn như rồng đưa Đằng Ngọc Ý bơi ra cửa hang, đẩy nàng lên trước, rồi lần lượt đẩy nhóm đạo sĩ ra. Đến lượt mình định chui ra thì bất ngờ từ trong nước vươn ra vô số dây leo hoa, tầng tầng lớp lớp quấn chặt lấy eo hắn.
Lận Thừa Hữu lập tức rút d. a. o găm bên hông, không nói hai lời c. h. é. m đứt dây leo. Nhưng Lệ Quốc phu nhân dường như quyết tâm giữ hắn lại, dây leo trong nước cứ thế ùn ùn mọc ra không dứt.
Nhóm Kiến Thiên đợi bên ngoài cửa hang một lúc, mãi không thấy Lận Thừa Hữu trồi lên thì sốt ruột đi đi lại lại.
"Làm sao bây giờ, mấy người chúng ta không biết bơi, xuống đó chỉ thêm phiền, hơn nữa pháp khí xuống nước hơn nửa là mất linh, đừng nói tới ⓑù●🔼 🌜●ⓗ●ú và chu sa."
Đoan Phúc định nhảy xuống thì Kiến Thiên vội cản lại: "Đừng manh động, huynh không có pháp lực, xuống đó là c. h. ế. t chắc."
Trong lúc tranh cãi, Đằng Ngọc Ý gạt mọi người ra, không nói một lời nhảy tùm xuống nước.
Đoan Phúc vội vã định kéo chủ nhân lại, nhưng vì vướng nhóm Kiến Thiên nên trượt tay. Kiến Thiên nhìn mặt nước ngẩn ra một lúc rồi bừng tỉnh: "Bây giờ chỉ có Đằng nương t. ử giúp được thôi. Đừng quên kiếm Tiểu Nhai không sợ thủy hỏa, sóng nước gặp kiếm quang tự khắc sẽ rẽ lối, chỉ không biết khả năng bơi lội của Đằng nương t. ử thế nào."
Đằng Ngọc Ý còn chưa kịp quạt nước thì người đã run lên bần bật. Ký ức c. h. ế. t ngạt trong nước kiếp trước ùa về khiến nàng sợ hãi tột độ, nhưng nàng cũng biết Lận Thừa Hữu pháp lực cao đến mấy cũng không thể nín thở quá lâu dưới nước. Nếu không xuống cứu, hắn chắc chắn khó thoát kiếp nạn này.
Quả nhiên nước trong hang rất sợ thanh kiếm của nàng. Nàng vừa xuống nước, dòng nước bèn rẽ sang hai bên.
Đằng Ngọc Ý vừa cố gắng trấn áp nỗi sợ hãi trong lòng, vừa từ từ mở mắt dưới nước. Vừa định tìm kiếm bóng dáng Lận Thừa Hữu thì có người bơi tới nắm lấy cổ tay nàng. Lận Thừa Hữu đã c. h. é. m gần hết dây leo trên người, kéo Đằng Ngọc Ý định bơi lên. Đúng lúc đó lại có một dây leo xanh cực lớn quấn lấy eo hắn.
Lận Thừa Hữu xoay cổ tay, đ. â. m d. a. o găm vào dây leo, nhưng dù đ. â. m thế nào nó cũng trơ ra không nhúc nhích. Mãi đến khi Đằng Ngọc Ý đ. â. m tới một kiếm thì dây leo xanh mới "vút" một cái rụt lại bỏ chạy.
Lận Thừa Hữu nhân cơ hội kéo Đằng Ngọc Ý bơi lên mặt nước. Hai người trồi lên hít lấy hít để mấy hơi. Lận Thừa Hữu quay đầu nhìn về hướng dây leo biến mất, vuốt nước trên mặt nói: "Ta biết yêu thân của con đại yêu quái này giấu ở đâu rồi. Lúc nãy nó bị ta đ. á. n. h trọng thương, nếu để nó chạy thoát nhất định sẽ để lại hậu họa khôn lường. Nó chắc mẩm chúng ta xuống nước sẽ bị hạn chế, tuyệt đối không phòng bị như bình thường. Chỉ thiếu đúng một kiếm nữa thôi, cô có muốn đ. á. n. h xong rồi hãy đi không?"
Đằng Ngọc Ý mừng thầm. Hôm nay ra khỏi thành cốt để diệt yêu tích công đức, kết quả náo loạn đến phút chót vẫn chưa tự tay c. h. é. m được con nào, cứ thế mà về thì không cam lòng. Nhưng nàng thực sự sợ nước, liếc nhìn Lận Thừa Hữu vẻ do dự.
Lận Thừa Hữu tự tin nói: "Đừng sợ, có ta ở đây, tuyệt đối không để cô c. h. ế. t đuối. Hơn nữa nước trong hang này đều do con yêu quái gọi tới, chỉ cần đ. â. m c. h. ế. t bản thể của nó, nước tự nhiên sẽ biến mất thôi."
Đằng Ngọc Ý nghe có lý, phấn khích gật đầu: "Vậy chúng ta mau quay lại đi."
Lời vừa dứt, Lận Thừa Hữu đã kéo nàng lặn xuống nước lần nữa.
Tim Đằng Ngọc Ý đập loạn xạ, may mà nàng biết Lận Thừa Hữu bơi rất giỏi, có hắn bên cạnh, ít nhất cũng không còn kinh hoàng như trước.
Lận Thừa Hữu bơi theo hướng dây leo tẩu thoát, rất nhanh đã xuống tới đáy hang. Trước mặt xuất hiện một cái cây to hơn cả thùng nước. Lận Thừa Hữu bơi quanh thân cây một vòng, túm được một con mãng xà xanh to bằng bắp tay đang bám trên cây. Hắn ra tay nhanh như điện khiến mãng xà không kịp chạy trốn. Mặc kệ mãng xà giãy giụa điên cuồng, hắn ra hiệu cho Đằng Ngọc Ý dùng kiếm đ. â. m vào bảy tấc của nó. *
* Điểm yếu chí mạng của rắn.
Đằng Ngọc Ý không ngờ Lận Thừa Hữu tìm ra chỗ trốn của Lệ Quốc phu nhân nhanh như vậy, mừng rỡ khôn xiết, lập tức đ. â. m một kiếm. Má*υ đen từ mãng xà phun ra, nó bắt đầu vặn vẹo điên cuồng, hang động bị yêu lực chấn động đến mức rung chuyển dữ dội. Đây là lần đầu tiên Đằng Ngọc Ý giáp lá cà c. h. é. m g. i. ế. c một con quái lớn thế này, trong lòng vô cùng phấn khích. Tự tay g. i. ế. c được đại yêu này, công đức tích được chắc chắn bằng cả trăm con ma trành.
Lận Thừa Hữu ở bên cạnh nhìn thấy ánh mắt vui 💰●ướ●ⓝ●🌀 của Đằng Ngọc Ý, biết nàng cuối cùng cũng toại nguyện nên thầm vui lây. Hắn kiên nhẫn chờ đợi nước trong hang tự rút đi. Thế nhưng dù pháp lực của mãng xà đang yếu đi nhanh chóng, nước trong hang vẫn không hề có dấu hiệu rút xuống. Chờ mãi, Lận Thừa Hữu nhíu mày. Chẳng lẽ hắn đoán sai? Nước này là từ trên đỉnh hang đổ xuống?
Đằng Ngọc Ý cũng nhận ra điều bất thường. Tay nàng bận rộn c. h. é. m vào bảy tấc của mãng xà, nhưng mắt cứ liếc nhìn Lận Thừa Hữu. Ý tứ trong mắt rất rõ ràng: Chẳng phải bảo nước sẽ rút sao? Sao vẫn ngập thế này?
Điều này có nghĩa là họ phải bơi ngược trở lại.
Lận Thừa Hữu canh đúng thời cơ giúp Đằng Ngọc Ý rút kiếm ra, không nói hai lời kéo nàng bơi về. Lúc nãy trồi lên mặt nước hắn đã kịp lấy hơi, với hắn thế là đủ, nhưng Đằng Ngọc Ý chưa chắc đã chịu nổi. Mới bơi được một lúc, quả nhiên nàng đã không nhịn được nữa, ôm n. g. ự. c lắc đầu quầy quậy.
Bên tai Lận Thừa Hữu vang lên tiếng ù ù. Cái gọi là "phú quý cầu trong nguy nan", tích đại công đức cũng vậy thôi. Ý định ban đầu của hắn là muốn giúp nàng tích công đức lớn, chứ không muốn nàng vì thế mà bị thương.
Phổi Đằng Ngọc Ý như muốn 𝓃●ổ tuⓝ●ℊ, đầu óc như có búa tạ đập vào. Ban đầu còn cố giữ bình tĩnh, về sau tay chân đã khua khoắng loạn xạ. Thấy vẫn còn một đoạn nữa mới tới cửa hang, nàng càng lúc càng không chịu nổi, túm chặt lấy tay áo Lận Thừa Hữu, miệng nhả ra mấy bong bóng khí: Lận Thừa Hữu... ta bị ngươi hại c. h. ế. t rồi.
Thân hình Lận Thừa Hữu khựng lại trong nước. Hắn quay người, kéo Đằng Ngọc Ý vào lòng. Mặc kệ trái tim đang đập như nổi trống, hắn cúi xuống, dùng môi mình áp chặt lên môi nàng.
| ← Ch. 117 | Ch. 119 → |
