Truyện:Đắm Chìm – Hòe Cố - Chương 61

Đắm Chìm – Hòe Cố
Trọn bộ 77 chương
Chương 61
Ngoại truyện 4
0.00
(0 votes)


Chương (1-77)

Đăng ảnh lên Instagram xong, Du Hề gõ gõ tay xuống bàn, chờ đợi phản ứng từ "người máy" bên kia.

Càng nghĩ cô càng nhịn không được mà bật cười.

Lần cãi vã này, sau khi bình tĩnh lại, Du Hề mới muộn màng nhận ra một chút ngọt ngào mới mẻ.

Không chỉ cô đang cố gắng kiểm soát cảm xúc của bản thân, mà cả Bùi Quan Ngọc cũng đang nỗ lực thay đổi tốt hơn.

Anh không còn hở chút là nổi điên với cô như trước nữa.

Thậm chí còn biết giận dỗi một cách bình thường, biết giận lây, còn biết cúp điện thoại của cô.

Cả hai đều đã biết nhượng bộ, không còn dùng những lời cay nghiệt đả kích nhau, không để mối q*⛎*𝐚*𝖓 𝒽*ệ xấu đi đến mức không thể cứu vãn.

Khoảng mười lăm phút sau, màn hình điện thoại của Du Hề sáng lên.

Bùi Quan Ngọc gửi đến hai bức ảnh.

Du Hề bấm mở ra xem. Bức thứ nhất là đĩa cá hấp rắc đầy tiêu hạt.

Bức thứ hai, là bộ xương cá sạch trơn như vừa được giải phẫu, thịt cá không còn, tiêu hạt cũng không thấy tăm hơi.

Chỉ nhìn thôi Du Hề đã thấy tê rần cả lưỡi, cô nhíu mày.

Bùi Bùi: [Bây giờ chúng ta có thể làm hòa chưa. ]

Trái tim Du Hề bỗng chốc thắt lại.

Cô biết Bùi Quan Ngọc không ăn được cay, chứ đừng nói đến cái vị tê dại của tiêu.

Cái tên người máy này không lẽ lại dùng cách b**n th** là ăn sạch chỗ tiêu kia để hành hạ bản thân và cũng là để dằn vặt cô đấy chứ?

Du Hề sốt ruột gọi điện thoại ngay: "Anh làm cái trò gì thế! Anh ăn đống tiêu đó thật à?"

Bùi Quan Ngọc hít hà khe khẽ, có vẻ như đang rát miệng: "Chúng ta làm hòa nhé Hề Hề."

Du Hề còn tâm trí đâu mà để bụng chuyện cãi nhau nữa: "Anh ăn chừng đó tiêu, không thấy khó chịu à! Rốt cuộc anh muốn làm gì..."

"Chúng ta làm hòa nhé?"

Hốc mắt Du Hề ươn ướt, cô hít một hơi thật sâu rồi nói: "Làm hòa rồi."

Điện thoại rung lên một tiếng, Bùi Quan Ngọc gửi bức ảnh mới. Là đống tiêu được gắp gọn gàng thành một đống nhỏ trên chiếc đĩa bên cạnh.

Bùi Quan Ngọc còn gửi kèm một biểu tượng [Đáng yêu] trông như đang trêu ngươi.

Du Hề: "..."

Đúng là cô đã đánh giá quá cao quyết tâm nhận lỗi của anh rồi.

Nhưng cùng lúc đó, Du Hề không biết nên thở phào hay nên giận.

Cô đã quen với lối mòn suy nghĩ, tưởng rằng Bùi Quan Ngọc lại tự hành hạ bản thân để khiến cô đau lòng.

Giống như lần anh cố tình dùng tay trần bóc quả óc chó đến mức mười đầu ngón tay rớm ⓜ*á*𝐮, bất chấp mọi thủ đoạn trói buộc cô, không cho cô ra ngoài giao lưu nữa.

Cảm giác bực bội vì bị trêu đùa qua đi, tâm trạng Du Hề lại trở nên bình yên chưa từng có.

Hai người đều im lặng, cuộc gọi rơi vào vài giây tĩnh lặng.

Cho đến khi họ cùng cất tiếng, cùng nói ra một câu.

Giọng nói tuy cứng nhắc, nhưng hành động đều đang thăm dò ranh giới của sự nhún nhường.

Du Hề: "Hôm đó tâm trạng em không tốt..."

Bùi Quan Ngọc: "Hôm đó tâm trạng anh không tốt."

Cả hai lại chìm vào im lặng.

Một giây, hai giây.

Du Hề bật cười "phì" một tiếng trước. Cô cảm thấy vui mừng vì lần đầu tiên con chó hư này biết tự giác ngậm lấy dây xích để thuần phục chính mình, Bùi Quan Ngọc thậm chí còn biết cúi đầu nhận lỗi rồi.

Cô cảm thấy Bùi Quan Ngọc lúc này xứng đáng được nhận một phần thưởng khó quên.

Để anh khắc sâu rằng, cảm xúc ổn định, không nổi điên với cô nữa là sẽ có thưởng.

Du Hề hỏi: "Anh đang ở đâu."

Bùi Quan Ngọc nói đang ở cơ quan.

"Tiếc thế." Du Hề tiếc rẻ nói, "Vậy anh đành phải đeo tai nghe vào thôi."

Anh dường như linh cảm được điều gì: "Làm gì?"

Du Hề bật cười, kéo dài giọng: "Làm chuyện cần anh phải ở trong không gian kín."

"Streamer Cici, bây giờ sẽ livestream cho anh xem."

.... .

Ở Los Angeles đang là đêm khuya.

Du Hề vùi mình trong chăn, nhắm nghiền mắt, từ cổ họng bật ra những tiếng r*n r* nhỏ xíu, mang theo âm điệu nức nở.

Trong miệng cô lẩm bẩm những câu chữ lộn xộn.

"Làm sao bây giờ."

"Ngón tay nhỏ quá, cũng không dài bằng của Bùi Bùi."

"Cũng không thô bằng của Bùi Bùi."

......

Du Hề ra lệnh cho Bùi Quan Ngọc bật video.

Bên phía cô chỉ có một màn hình đen kịt, duy chỉ có hình dáng п●♓ấ●ρ 𝖓●ⓗ●ô tiết lộ cô đang làm gì.

Hơi thở đầu dây bên kia mỗi lúc một nặng nề.

Bùi Quan Ngọc dường như vừa tan họp, phông nền là văn phòng làm việc lạnh lẽo nghiêm nghị.

Trên người anh vẫn mặc bộ đồng phục chỉnh tề, toát lên vẻ lạnh nhạt, cấm dục.

Thế nhưng đôi gò má tựa bạch ngọc của anh lại ửng đỏ bừng bừng, đôi mắt cũng dán chặt vào cô không chớp.

Dù đó chỉ là một khối mờ ảo.

"Đưa ống kính xuống dưới." Du Hề ra lệnh, "Em muốn nhìn anh."

Du Hề khẽ cười, cô tiếp tục phát ra những tiếng r*n r* nghèn nghẹn.

"Ưm, mau lấy ra cho chị ⓗ-ô-п một cái nào."

"Em không tự làm mình thỏa mãn được."

"Hu hu hu, khó chịu quá."

Không biết câu nói nào đã chạm đến dây thần kinh nhạy cảm của Bùi Quan Ngọc. Vốn đang ngồi im lìm sau bàn làm việc, cơ bắp giật lên từng hồi vì cố nhịn, người thanh niên bỗng nhiên đứng phắt dậy.

Làn da lộ ra ngoài đỏ rực một cách bất thường.

Bùi Quan Ngọc chống tay lên bàn, nhìn cô chằm chằm.

Gần như ռ🌀.𝒽.𝐢.ế.n гă.𝖓.🌀 nghiến lợi mà nói: "Hề Hề, em thiếu đ_ đúng không."

Oa.

Có thể ép "người máy" thốt ra những lời lẽ tục tĩu bẩn thỉu nhường này cơ đấy.

Du Hề cười đến mức cả người run lên bần bật.

...

Cuối cùng, Bùi Quan Ngọc cũng phải rút lui ra băng ghế sau xe ô tô.

Cổ áo xộc xệch không ra hình thù, một tầng mồ hôi mỏng rịn đầy trên da, cả người ướt sũng như vừa được vớt từ dưới nước lên.

Bàn tay anh lúc buông lúc siết, cổ ngửa ra sau, yết hầu chuyển động khó nhọc.

Đã quên luôn mục đích ban đầu là để thưởng cho anh.

Ngược lại bản thân cô lại được no mắt.

Tóc mai Bùi Quan Ngọc vẫn còn ướt đẫm.

Cánh tay anh vắt ngang qua mắt, che đi quá nửa khuôn mặt đang phô bày vẻ phóng túng trước mặt cô.

Anh lại bị cô trêu đùa đến mức lả lơi thế này, đối diện với ống kính mà...

"Bỏ tay xuống đi, " Du Hề nói, "Bùi Bùi, dáng vẻ của anh lúc l*n đ*nh đẹp lắm."

Giọng nói của cô vượt qua khoảng cách mười ngàn cây số truyền đến, tựa như tiếng vĩ cầm trầm thấp, lời an ủi dịu dàng nhất thế gian.

Bùi Quan Ngọc nghĩ, nếu anh thực sự là một chú chó, có lẽ anh đã ngoáy tít đuôi với cô rồi.

"Em rất vui, Bùi Bùi."

Du Hề nhẹ giọng nói, "Lần này anh có cảm xúc, nhưng đã xử lý bằng cách hợp lý. Không làm em sợ nữa."

Hàng mi đen nhánh của Bùi Quan Ngọc rũ xuống, che đi giọt nước mắt chực trào.

Nhưng anh đã phải dùng hết sức bình sinh mới kìm nén được.

Chứng rối loạn hoảng sợ của anh lại tái phát rồi, mấy ngày nay anh thực sự rất đau.

Bùi Quan Ngọc dần trở nên tham lam, anh ghét bỏ cái tình yêu bất bình đẳng này.

Nhưng sợi dây cương đã bị Hề Hề tròng vào cổ. Bùi Quan Ngọc thừa hiểu, nếu giãy giụa, anh sẽ lại trở thành kẻ tay trắng.

Còn một loại cảm xúc nữa cũng khiến anh khó lòng chống đỡ và gánh vác.

Giống như những năm không được gặp cô, nghe tin Hề Hề ăn không ngon, ngủ không yên.

Lúc đó, Bùi Quan Ngọc cũng ăn không ngon, ngủ không yên.

Bây giờ Hề Hề lại chán ăn.

Anh cũng chẳng thể nuốt nổi thứ gì.

Cảm giác xót xa, đau đớn âm ỉ như bọt biển dâng lên trong tim khiến anh lúc nào cũng lo lắng cho cô.

Anh lại một lần nữa chán ghét nghề nghiệp của cô.

Mệt mỏi thì có nghĩa là không hợp.

Vậy thì đừng làm nữa.

Du Hề thẳng thắn thừa nhận: "Anh nói cũng không sai."

"Thời gian qua em cũng nhận ra, trong diễn xuất em quả thực không có thiên phú gì, nhưng em..."

Lời còn chưa dứt, Bùi Quan Ngọc với gương mặt lạnh tanh đã ngắt lời: "Ai."

"Ai bảo em không có thiên phú?"

Giọng Bùi Quan Ngọc cứng đờ: "Em đừng có đọc mấy cái bình luận trên mạng."

Du Hề:?

Sao anh lại làm cái vẻ mặt như sắp đi đánh nhau thế?

Kẻ chê bai diễn xuất của cô là anh, giờ đổi thái độ cũng là anh.

Du Hề lờ mờ đoán ra, khóe mắt cong cong: "Chẳng phải anh cũng muốn em bỏ diễn sao?"

"..."

Trước khi sắc mặt Bùi Quan Ngọc thay đổi, cô nói với ống kính: "Nhưng anh nằm mơ đi, em sẽ không bỏ cuộc đâu."

"Waltz bốn mươi chín tuổi vẫn có thể đoạt giải Oscar, nếu em không đoạt được thì em cứ diễn mãi, diễn mãi, diễn đến năm một trăm tuổi luôn."

"Em diễn lâu như thế, kiểu gì cũng có lúc vớt được giải chứ."

Du Hề lại bắt đầu mơ mộng hão huyền, lẩm bẩm: "Đợi lúc em nhận được tượng vàng Oscar, đứng trên bục nhận giải, em sẽ khóc lóc, cảm ơn bố mẹ, cảm ơn bạn bè."

"Cuối cùng, trước toàn thế giới, em sẽ gửi lời cảm ơn đến Bùi Bùi yêu, yêu, yêu, yêu dấu nhất của em."

"Vì Bùi Bùi đã luôn sát cánh cùng em từ dưới vực sâu cho đến đỉnh vinh quang, từ lúc vô danh tiểu tốt đến khi nhận được những tràng pháo tay rợp trời."

Du Hề nhướng mày, đọc xong bài phát biểu nhận giải do chính mình tự biên tự diễn.

Cô nhìn vào màn hình, vết ửng hồng trên mặt Bùi Quan Ngọc vẫn chưa phai, anh bất động, thẫn thờ nhìn cô.

Trong đôi mắt sáng long lanh, hiện lên sự dịu dàng như ánh trăng soi bóng nước.

Và còn... một tia sùng bái.

Khoảnh khắc này, Du Hề mới thực sự thấm thía câu nói của Thẩm Tích Nguyệt, Bùi Quan Ngọc chính là một người hâm mộ cuồng nhiệt của cô trong nhiều năm qua.

Chỉ cần vẽ ra cho anh một viễn cảnh tương lai tươi đẹp, anh lại dễ dàng bị dỗ dành.

Sau cuộc điện thoại này, hai người dường như đã thành công vượt qua một thử thách, khoảng thời gian tiếp theo đều trôi qua trong sự êm đềm, tĩnh lặng.

Du Hề tuân thủ theo lịch trình vào đoàn làm phim, phối hợp quảng bá cho bộ phim mới.

Cô vẫn bận rộn như con quay, Bùi Quan Ngọc cũng vậy, các cuộc họp lớn nhỏ liên miên, phải đi chỉ đạo các đơn vị quân đội, đi công tác khắp nơi.

Chuyện không thể nghe điện thoại đúng giờ hẹn là bình thường.

Việc anh thu liễm tính khí thất thường là một mặt.

Còn một mặt nữa là, công việc hiện tại có lẽ đã quá đủ áp lực, khiến cho "con chó hư" này chẳng còn tâm trí đâu mà đi hành hạ cô nữa.

Du Hề thậm chí còn nghe thấy Bùi Quan Ngọc lạnh lùng chửi rủa lãnh đạo trước mặt mình.

"Đúng là hoang đường."

"Dựa vào cái lũ bù nhìn vô dụng này mà bắt tôi chỉ đạo chế tạo 🌜𝐡·❗ế·ⓝ đ·ấ·𝖚 cơ vượt mặt cả GT-808."

"Chắc dây thần kinh não của ông ta nối liền với đại tràng rồi."

"..."

Chửi bậy gắt thật.

Du Hề vừa nghe vừa cười, lại thấy Bùi Quan Ngọc thật đáng yêu.

Chửi bậy cũng thấy đáng yêu.

"Người máy" tiến hóa rồi, ngày càng giống một người bình thường.

Cái nóng oi ả của mùa hè đã trôi qua phân nửa.

Phần phim của Du Hề cũng sắp đóng máy, trải qua bao nhiêu khó khăn, cuối cùng cô cũng hoàn thành xuất sắc từng cảnh quay của mình.

Cùng lúc đó, nhiều tin vui cũng ập đến.

Bộ phim mới "Ảo Ảnh" của Du Hề có tỷ suất người xem rất khả quan.

Những cảnh hành động của cô trong phim vô cùng đẹp mắt và gọn gàng, trong vài bữa tiệc mà công ty sắp xếp, Du Hề đã để lại ấn tượng tốt với một số vị đạo diễn phim hành động nổi tiếng.

Ngoài ra, Du Hề còn nhận được một thông tin.

Bộ phim điện ảnh "Hành Lang", tác phẩm đánh dấu sự trở lại màn ảnh của cô đã lọt qua ải kiểm duyệt khắt khe của đại lục và sẽ chính thức được công chiếu với bản phục chế nhân dịp Thất Tịch.

Ai cũng biết đại lục kiểm duyệt phim nước ngoài gắt gao nhường nào.

"Hành Lang" lại là bộ phim từ mấy năm trước, mà Du Hề dù là diễn viên chính nhưng ngụp lặn mấy năm cũng chẳng lọt nổi vào hàng ngũ ngôi sao hạng A.

Vị thế của cô ở Hollywood và đại lục thực ra đều rất lấp lửng, khó tiến khó lùi.

Giờ đây, tin tức này đối với cô chẳng khác nào buồn ngủ gặp chiếu manh.

Du Hề có thể nhờ đó để tiếp tục nâng cao độ nhận diện tại đại lục.

"Sao trên đời này mọi chuyện tốt đẹp lại đột nhiên rơi hết vào người em thế này."

Buổi tối, Du Hề chống cằm nằm sấp trên giường, đung đưa chân nói với người ở đầu dây bên kia.

Bùi Quan Ngọc đeo kính, ngón tay gõ thoăn thoắt trên bàn phím, đang mải mê làm việc.

Nghe cô nói vậy, anh ngừng lại, khóe môi khẽ nhếch lên một độ cong khó mà nhận ra.

"Vậy thì có một tin xấu đây."

Du Hề: "?"

"Năm ngoái em về nước vào học kỳ hai, học kỳ mới này em sẽ phải học bù cho đủ hai năm học và học phần."

"..."

Du Hề lập tức xìu xuống như cây rau héo úa sau cơn bão.

Cô hờn dỗi, nằm thẳng đuột trên giường: "Không muốn về đi học nữa đâu."

Bùi Quan Ngọc làm lơ như không nghe thấy.

Một lúc sau, điện thoại Du Hề "ting" một tiếng.

Bùi Quan Ngọc gửi đến thông tin vé xem phim "Hành Lang" mà anh đã bao rạp.

Du Hề liếc nhìn dòng chữ hiển thị trên cuống vé: [Thất Tịch ❤️ Suất chiếu dành cho cặp đôi]

[Vé xem phim anh đã mua xong rồi. ] , , vn, live

, vn

Chương (1-77)