| ← Ch.17 | Ch.19 → |
Du Hề bị mắc kẹt trong căn biệt thự xa hoa mà lạnh lẽo, vắng vẻ y hệt một căn nhà mẫu này.
Chẳng biết ngoài kia đang là mấy giờ, vì rèm cửa bị kéo kín mít, trước mắt cô chỉ là một màu u tối.
Bùi Quan Ngọc ôm cô từ phía sau, 𝖘*1*ế*✝️ c𝐡ặ*✞ không một kẽ hở.
Du Hề uể oải chớp mắt, giọng mệt mỏi: "Bình thường anh sống ở đây à?"
Bùi Quan Ngọc suy nghĩ một lát rồi đáp: "Đây là một trong những nơi anh sống."
"Thế chỗ này là ở đâu."
Bùi Quan Ngọc đọc tên khu biệt thự và phương hướng, nhưng với Du Hề thì cũng như không. Ngoài khu vực quanh Đại học A ra, những nơi khác với cô chẳng khác gì nhau, vì cô có biết đường xá đâu.
Du Hề chớp mắt thật mạnh.
Cuối cùng cô cũng nhận ra, quê hương mà cô xa cách bao năm nay lại là một nơi xa lạ đến nhường nào.
Bị nhốt ở đây, cô có gọi trời trời không thấu, gọi đất đất chẳng hay.
Camera ở góc rẽ đã được tắt.
Du Hề không hiểu nổi, tại sao lại có người rảnh rỗi lắp nhiều camera trong phòng ngủ đến thế.
Cô phàn nàn ánh đèn đỏ của camera giống như những con mắt đang chằm chằm nhìn mình, khiến cô không tài nào chợp mắt được.
Bùi Quan Ngọc im lặng một lúc rồi nói: "Xin lỗi em."
Anh cọ cọ má vào cô, sau đó đứng dậy đi tắt hết camera giá·m 💲á·𝐭.
Du Hề vùi đầu vào gối, chẳng buồn hé môi.
Hai chân cô vẫn còn r·𝖚·ռ 𝖗·ẩ·𝐲, vùng bụng dưới vẫn râm ran ê ẩm.
Vì ban nãy cô đã phải đứng trước gương quá lâu.
Bùi Quan Ngọc bắt cô "diễn" cảnh thể hiện tình yêu với anh.
Nhưng Du Hề nào biết làm sao để "diễn" ra chữ yêu cơ chứ.
Rõ ràng cô đã thích anh đến nhường đó rồi cơ mà.
Nếu không thì cô đâu rảnh rỗi mà hạ mình dỗ ngọt anh hết lần này tới lần khác.
Vậy mà dù cô có vắt óc tìm đủ mọi câu từ mà trước đây anh thích nghe nhất, đôi mắt Bùi Quan Ngọc vẫn tĩnh lặng như một vũng nước đọng, chẳng có chút 🌀●ợ●𝖓 𝖘●ó●𝖓●ɢ.
"Hề Hề, đã có đạo diễn nào chê em diễn xuất tệ hại chưa."
"..."
Du Hề nín bặt.
Dù ban nãy cô có hứa sẽ bù đắp cho anh, cố gắng chiều theo mọi yêu cầu, nhưng đến nước này thì sự kiên nhẫn của cô đã cạn kiệt hoàn toàn.
Đằng nào nói thích anh cũng chẳng tin, thế thì khỏi nói nữa cho xong.
Du Hề lạnh giọng: "Vậy thì xin lỗi nhé, trình độ của em cũng chỉ đến thế thôi."
Sắc mặt Bùi Quan Ngọc thoắt biến.
Sống lưng Du Hề túa mồ hôi lạnh.
Dù Bùi Quan Ngọc đã nhiều lần giở chứng phát điên trước mặt cô, nhưng lúc nào anh cũng giữ được vẻ ngoài điềm tĩnh. Đây là lần đầu tiên cô thấy lớp vỏ bọc ấy bị xé toạc.
Tấm gương đắt tiền khổng lồ phản chiếu sự thảm hại của cô, đồng thời cũng phơi bày trọn vẹn sự u ám của Bùi Quan Ngọc.
Trông anh có vẻ đang rất đau đầu, anh nhắm mắt lại, đưa tay xoa trán.
Khuôn mặt thanh tú, đoan chính ấy vì cảm xúc dao động dữ dội mà trở nên vặn vẹo trong chốc lát, toát ra một luồng khí lạnh lẽo rợn người.
"Em sẽ biết cách thôi."
Bùi Quan Ngọc vô cảm bóp chặt cằm cô. Giống như bị ghim chặt bởi một thiết bị định vị, Du Hề không thể nhúc nhích, đành mặc cho anh xoay mặt mình trước gương.
"Cái đêm em 𝖑ê.ⓝ ℊ𝖎ườп.ɢ với anh, em diễn sâu lắm mà."
Môi Du Hề mấp máy.
Thật giả lẫn lộn, đừng nói Bùi Quan Ngọc, chính cô cũng sắp hồ đồ rồi.
Cô chọn cách im lặng.
Bùi Quan Ngọc dường như đã không tìm được cách nào để trút giận, anh như một con chó điên cắn mạnh vào vai cô.
"Anh hận em."
Du Hề đau đớn rít lên một tiếng.
Không nhịn nổi nữa, cô túm lấy tóc anh, định giáng cho anh một cái tát. Nhưng đối diện với khuôn mặt ấy, cô rốt cuộc vẫn không nỡ ra tay.
Cô hét lớn: "Bùi Quan Ngọc! Em nói thích anh thì anh không tin, bảo không thích thì anh lại lên cơn điên."
"Rốt cuộc anh muốn em phải làm sao?! Có thôi làm mình làm mẩy đi được không!"
Bùi Quan Ngọc lại rơi nước mắt.
Nước mắt lã chã tuôn rơi, cứ như thể cô đang ức h**p anh tệ lắm vậy.
Hàng vạn câu chửi thề chạy xẹt qua trong đầu Du Hề.
Khóc khóc khóc, con khỉ khô ấy mà khóc, chửi một câu là khóc, không chửi thì lại lên cơn phát bệnh.
Sao cô lại rước cái cục nợ siêu to khổng lồ tên Bùi Quan Ngọc này vào thân cơ chứ?
"Anh không biết nữa, Hề Hề." Anh nhìn cô đăm đắm, "Chỉ là chỗ này đau quá."
Bàn tay Bùi Quan Ngọc đặt lên 𝖓𝐠·ự·↪️ trái.
Trái tim Du Hề bỗng nhói lên một cái.
"Hề Hề, thương anh chút đi."
Chỉ một giây phút yếu lòng ấy, cô đã để mặc anh được nước làm tới, tấn công dồn dập.
Cô buông xuôi, đứng trước gương để anh cạy mở hàm răng, chiếc lưỡi tiến sâu vào khám phá mọi ngóc ngách.
Trí nhớ của Bùi Quan Ngọc cực kỳ siêu phàm.
Bình thường đọc sách chỉ cần liếc qua là nhớ, chuyện này anh cũng "học một biết mười".
Anh còn nhớ rõ vị trí nhạy cảm mà cô nhắc đến lần trước và tấn công một cách chuẩn xác.
Trong gương, Du Hề rυ●𝓃 ⓡ●ẩ●γ đến 〽️-ấ-𝖙 𝐤-𝒾-ể-Ⓜ️ ş-oá-✝️.
Dưới ánh mắt đắm đuối cuồng si của anh, cô thấy cả cơ thể mình từ trên xuống dưới đều bị nhuộm thành màu đỏ sẫm.
Bùi Quan Ngọc đột nhiên †h*ì †𝒽*ầ*m 𝒷*ê*𝖓 ✞🅰️*ℹ️ cô: "Công chúa Cici, em lợi hại thật đấy."
Cách gọi này khiến Du Hề vô thức 💲ⓘế·✝️ 🌜·♓·ặ·✞ lấy anh, cô lắc đầu van nỉ: "Đừng gọi em như thế..."
Cảm giác như nhân vật trong mộng đã bị làm vấy bẩn vậy.
Bùi Quan Ngọc làm như không nghe thấy, từng chữ từng chữ phả vào tai cô: "Biết làm phép thuật giỏi thật."
"Giống như đang đổ mưa vậy."
"Ướt sũng rồi."
Du Hề nghe mà đỏ mặt tía tai, nhưng rốt cuộc vẫn im thin thít.
Bùi Quan Ngọc đầy thương xót v**t v* gò má cô: "Đừng chảy nữa Cici, ra nhiều nước thế này là mất nước đấy."
Du Hề quay mặt đi né tránh, lại nghe Bùi Quan Ngọc bất ngờ thủ thỉ: "Nếu đã là diễn, thì phải thu phóng tự nhiên chứ?"
Động tác của anh vẫn rất nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo thấu xương.
"Lần trước vì muốn về Los Angeles nên em diễn sâu lắm, diễn đến mức chảy cả đống nước, thế lần này là vì cái gì."
Sống lưng Du Hề cứng đờ, cảm giác nhục nhã như bị tát thẳng vào mặt ập đến.
Hóa ra từng lời nói, từng cử chỉ của Bùi Quan Ngọc nãy giờ đều là để trả thù cho hai chữ "đóng phim" mà cô đã thốt ra.
Du Hề cố gắng đẩy anh ra.
Nhưng anh thô bạo ghì chặt bụng cô lại. Cô cố né tránh, lại bị anh dồn ép từ cả trước lẫn sau.
Cảm giác ngột ngạt như bị bịt kín mũi miệng, bị Bùi Quan Ngọc quấn chặt lấy, vùng vẫy cỡ nào cũng không thoát ra được.
Cô khóc nức nở đến mức sụp đổ.
Cơ thể đắm chìm trong kh*** c*m tột đỉnh, nhưng lý trí lại gào thét đòi bỏ trốn.
Bùi Quan Ngọc trút hết tất cả vào trong cô.
Rồi anh nhìn vào gương, nhẹ nhàng nói: "Dơ bẩn quá đi mất, công chúa Cici."
Du Hề chống tay xuống bồn rửa mặt, hai bả vai run lên bần bật.
Cô cảm giác như mình đang bị anh ôm ghì, cùng nhau chìm nghỉm trong vũng bùn lầy nhơ nhớp.
Phòng ngủ chìm vào tĩnh lặng.
Căn biệt thự này lạnh lẽo như một bãi tha ma, khiến Du Hề bắt đầu hoài nghi không biết trên cõi đời này có tồn tại một nơi như vậy không.
Bùi Quan Ngọc ôm riết lấy cô từ phía sau.
"Xin lỗi."
Có vẻ như anh đang hối hận vì hành động thô bạo ban nãy.
Du Hề kiệt sức, chẳng buồn mở miệng.
Anh đã xin lỗi quá nhiều lần rồi, cô đánh anh, mắng anh, Bùi Quan Ngọc cũng chẳng hề hấn gì.
Vì với Bùi Quan Ngọc, anh đã đạt được mục đích rồi mà.
Bùi Quan Ngọc tì cằm l*n đ*nh đầu cô, thì thầm: "Hề Hề, nói chuyện với anh đi."
Giữa hai người, hầu như lúc nào cũng là Du Hề nói, còn anh thì làm theo.
Một khi cô chọn cách im lặng, lồng ⓝ🌀ự.𝒸 anh lại trống rỗng đến mức có thể nghe thấy cả tiếng vang vọng.
Anh là một người vô cùng tẻ nhạt.
Chẳng có chuyện gì thú vị để kể cho cô nghe cả.
Du Hề lên tiếng: "Anh thực sự không định cho em ra ngoài sao?"
"Em muốn đi đâu chơi, anh sẽ đi cùng em."
Du Hề thở phào nhẹ nhõm phần nào.
Xem ra anh vẫn chưa định làm căng đến mức xé rách mặt với cô.
Du Hề lạnh lùng nói: "Em muốn về Los Angeles, anh có đi cùng em không?"
Bùi Quan Ngọc im lặng một lúc, rồi đáp: "Chuyện này thì không được."
"..."
Ngập ngừng vài giây, Du Hề bực dọc ngồi bật dậy: "Rốt cuộc anh đang sợ cái quái gì vậy? Em đi rồi nhưng hồ sơ học tập của em vẫn còn ở đây, em không quay lại sao được?"
"Hơn nữa chân anh để làm cảnh à? Anh không biết tự bay sang tìm em sao?"
Bùi Quan Ngọc nhàn nhạt đáp: "Xin lỗi."
Lại bày ra cái thái độ người máy đó rồi.
Du Hề bực mình lắm, nhưng vẫn cố gắng giải thích, mong anh thấu hiểu cho mình.
"Los Angeles là nhà của em, có Daddy em, có bạn bè em, và tất cả những gì thân thuộc với em đều ở đó."
"Còn ở đây, ngoài anh ra, cuộc sống của em chẳng có lấy một ai cả."
Bùi Quan Ngọc mở mắt.
Câu nói này của cô dường như lại k*ch th*ch sự hưng phấn trong anh, gò má trắng bệch ửng lên vệt hồng: "Như vậy không tốt sao, Hề Hề."
"Em nhớ Daddy, anh sẽ đón ông ấy qua đây."
"Em muốn kết bạn kiểu gì, anh sẽ tìm cho em."
"Mọi rắc rối của em, anh đều có thể giải quyết."
Bùi Quan Ngọc bình thản nói tiếp: "Em chỉ cần học cách yêu anh, cưới anh, và ở bên cạnh anh mãi mãi là được."
Du Hề: "Em muốn tiếp tục đóng phim."
Bùi Quan Ngọc: "Em không hợp đâu."
Du Hề cố nén cơn giận: "Tại sao? Anh lấy quyền gì mà cấm em?"
"Ánh mắt của người đời rất dơ bẩn, sẽ có rất nhiều kẻ tơ tưởng đến em, dòm ngó em."
"..."
Trình độ tiếng Trung của Du Hề đã chính thức bó tay trước tư duy khác người của anh.
Cô im lặng nằm xuống giường.
Bùi Quan Ngọc lại sáp tới, ôm chầm lấy cô.
Cảm giác như bị những sợi dây leo 💲ⓘế·† 𝖈♓·ặ·т hết lớp này đến lớp khác, Du Hề nhìn chằm chằm vào bóng tối, ngột ngạt đến khó thở.
Từ lúc tỉnh dậy đã phải đối phó với anh đến tận bây giờ, sự kiệt quệ về thể xác lẫn tinh thần cuối cùng cũng ập đến.
Nếu đây là sự kiểm soát và trừng phạt mà Bùi Quan Ngọc muốn giáng lên đầu cô, nếu đây là kiểu yêu đương mà anh hằng mong muốn.
Thì cô nhất định phải chia tay với anh.
Trong đầu Du Hề không ngừng vẽ ra các kế hoạch trốn về Los Angeles.
Cô đã rà soát lại tất cả những người có khả năng giúp đỡ mình, cuối cùng chỉ nghĩ đến Thẩm Tích Nguyệt.
Thẩm Tích Nguyệt có vẻ rất tự tin vào thế lực của cậu em họ.
Vậy nếu đem so với Bùi Quan Ngọc thì sao? Liệu cậu ta có đấu lại được anh không.
Du Hề thầm thở dài.
Cô suy tính xem khi nào mới có cơ hội gặp lại Thẩm Tích Nguyệt, nhân tiện gặp luôn cả cậu em họ của cô ấy.
Ô.m ấ.🅿️ một tia hy vọng mong manh, cô nhắm mắt lại, chìm vào giấc ngủ mệt mỏi.
Du Hề đánh một giấc sâu, lúc tỉnh dậy cũng chẳng biết là mấy giờ rồi.
Bùi Quan Ngọc không có ở bên cạnh.
Cô dụi mắt ngồi dậy, đảo mắt nhìn quanh, thì phát hiện một lọ thuốc màu trắng đặt trên tủ đầu giường.
Đó là thuốc mà Bùi Quan Ngọc hay uống.
Hôm qua, ngay khi vừa "xong việc" trước gương, cơ thể cô vẫn còn đang 𝓇υ_п rẩ_🍸 vì dư chấn, thì Bùi Quan Ngọc đã vội vàng xé vỏ chiếc áo mưa thứ hai.
"Hề Hề..."
"Trái tim anh hình như không còn đau nhói nữa rồi." Anh vùi đầu vào hõm cổ cô, van nỉ, "Có phải nếu được hòa làm một với em, anh sẽ thấy khá hơn không."
Du Hề có cảm giác anh muốn làm cô đến 🌜𝖍·ế·т mới thôi.
Da gà cô nổi rần rần, cô lạnh lùng đẩy anh ra: "Đừng, bẩn lắm."
Cô dùng chính những lời lẽ cay nghiệt lúc nãy của anh để đáp trả.
Bùi Quan Ngọc khựng lại, dường như ngừng thở trong tích tắc.
Anh nhìn cô chằm chằm qua gương một lúc lâu, rồi đột nhiên bật cười.
Những ngón tay anh hững hờ quệt thứ chất lỏng dính dớp chưa kịp khô trên chân cô, bôi thêm lên người cô.
"Hề Hề, chẳng phải anh đã nói với em bao nhiêu lần rồi sao, anh dơ bẩn lắm."
"Tiếc là bây giờ mới chê thì muộn mất rồi."
Du Hề bất ngờ bị anh xoay người bế xốc lên, đôi chân trần chạm vào mặt đá bồn rửa mặt lạnh buốt và cứng ngắc.
Anh trông có vẻ không được tỉnh táo cho lắm, làn da đỏ ửng một cách b*nh h**n, anh nhìn cô và nói: "Xin lỗi, nếu em thấy dơ bẩn, vậy để anh l**m sạch cho em nhé."
Bùi Quan Ngọc bắt đầu những nụ ♓·ô·n từ mi mắt cô, dường như còn định cạy mở cả mí mắt để l**m vào nhãn cầu cô.
Da đầu Du Hề tê rần.
Cơn ớn lạnh kinh tởm ập đến.
Vào khoảnh khắc anh thực sự định chạm lưỡi vào mắt cô, Du Hề hoảng hốt vung tay tát anh một cái điếng người.
Mặt Bùi Quan Ngọc in hằn năm ngón tay đỏ lựng.
Anh như bừng tỉnh, đưa tay xoa thái dương, sắc mặt cũng dần trắng bệch: "... Xin lỗi."
Du Hề mặt cắt không còn giọt m-á-⛎, xô mạnh anh ra.
Cô lao nhanh vào phòng tắm, chốt chặt cửa kính lại.
Lúc cô tắm xong bước ra, Bùi Quan Ngọc đã không còn ở đó nữa.
Căn biệt thự rộng thênh thang vắng ngắt khiến Du Hề không dám đi đâu lung tung.
Cô rón rén dò dẫm, lên đến tầng hai thì thấy cửa một phòng ngủ đang 𝐡_é m_ở.
Rèm cửa kéo kín bưng, cô nhìn thấy Bùi Quan Ngọc đang tựa lưng vào thành giường một cách tĩnh lặng, trên chiếc tủ đầu giường cạnh tay anh là một cốc nước.
Anh đang thẫn thờ, tay vẫn cầm lọ thuốc, tâm trạng có vẻ suy sụp tột độ.
Sự tò mò thôi thúc, Du Hề cầm lọ thuốc lên, mở nắp ra đưa lên mũi ngửi thử.
Dù mù tịt về thuốc men, nhưng linh cảm mách bảo cô đây chắc chắn không phải vitamin.
Nhớ lại chuỗi biểu hiện bất thường của anh ngày hôm qua.
Lẽ nào Bùi Quan Ngọc mắc bệnh tâm lý gì đó cần phải dùng thuốc khống chế?
Sự nghi ngờ dấy lên trong lòng, khiến trái tim Du Hề lại thắt lại vì căng thẳng.
Kèm theo đó là một nỗi xót xa, buồn bực khó tả.
Tình trạng tinh thần tồi tệ của Bùi Quan Ngọc dường như đã lây lan sang cả cô.
Du Hề ngồi thẫn thờ trong căn phòng vắng lặng, cảm thấy ngột ngạt đến mức các tế bào trong cơ thể cũng không sao thở nổi.
Chẳng biết làm gì, cô cầm điện thoại lên lướt trong vô thức.
Daddy gửi cho cô một tràng tin nhắn, bảo để chúc mừng thành tích thi cử xuất sắc của cô, ông đã làm thịt một con gà và một con cừu, mở tiệc linh đình đón cô về, hai em cũng tự tay làm quà tặng chị gái.
Trần Tá Y gửi video quay cảnh trang trí tiệc chào mừng, đám bạn xúm xít trước ống kính làm trò hề.
Những hình ảnh ấy xa xôi như đến từ một thế giới khác.
Còn Du Hề thì như đang mắc kẹt trên một hoang đảo cô độc.
Càng xem, nước mắt cô càng thi nhau tuôn rơi.
Không được.
Cô phải thoát khỏi đây, cô muốn về nhà.
Du Hề hít sâu một hơi, quệt nước mắt đứng phắt dậy. Cô lao vào vệ sinh cá nhân, thay quần áo với tốc độ ánh sáng, đồng thời gửi một tin nhắn cho Thẩm Tích Nguyệt.
Căn biệt thự này đến cả khu vực cầu thang cũng bị giá.ⓜ s.á.✝️ bằng camera, cô lấy tay che mặt đầy vẻ chán ghét, chạy vội xuống lầu.
Vừa bước xuống khỏi cầu thang, ba người quản gia dưới sảnh đã cung kính chào hỏi: "Chào buổi sáng cô Du, bữa sáng đã chuẩn bị xong, cô xem..."
"Cảm ơn, " Du Hề ngắt lời họ, "Nhưng bây giờ tôi phải ra ngoài."
"Dĩ nhiên là được ạ, " Vị quản gia đáp, "Nhưng Tiểu Bùi thiếu gia có dặn, cô phải ăn sáng xong đã, không thì sẽ ảnh hưởng đến dạ dày."
"Trong lúc cô dùng bữa, tôi sẽ liên hệ với tài xế và vệ sĩ để tháp tùng cô."
Du Hề nhíu mày: "Không cần, tôi không cần tài xế hay vệ sĩ gì hết..."
Quản gia tiếp lời: "Thưa cô Du, bữa sáng có cả món Hoa và món Tây, cô muốn dùng loại nào ạ?"
Đám người bên cạnh Bùi Quan Ngọc toàn một giuộc chẳng hiểu tiếng người là gì, Du Hề cáu kỉnh nói: "Tôi không ăn sáng, tôi bảo là tôi muốn đi ra ngoài, tôi muốn về nhà!"
Quản gia vẫn tiếp tục: "Thưa cô Du, món Hoa có sủi cảo, mì sợi..."
Du Hề lườm họ một cái sắc lẹm, nhưng cuối cùng vẫn đành hậm hực bước đến bàn ăn, gắp miếng sủi cảo nhai trệu trạo như nhai rơm.
Đang ăn dở, chẳng hiểu sao cảm xúc của Du Hề bỗng chốc vỡ òa, cô gục mặt xuống bàn, ôm mặt khóc nức nở.
, , vn, live
, vn
| ← Ch. 17 | Ch. 19 → |
