Truyện:Đắm Chìm – Hòe Cố - Chương 17

Đắm Chìm – Hòe Cố
Trọn bộ 77 chương
Chương 17
0.00
(0 votes)


Chương (1-77)

Chân trời đằng xa đã le lói ánh bình minh mỏng tang, báo hiệu một ngày mới sắp bắt đầu.

Thế nhưng, bầu trời của Du Hề lại tối sầm lại.

Trái tim cô co thắt dữ dội rồi lại giãn ra đột ngột, ɱ.á.ц trong huyết quản như chảy ngược, khoảnh khắc kinh hoàng này chẳng khác nào đang bị ác 🍳ⓤ-ỷ truy sát trong giấc mơ.

Hai chân Du Hề nhũn ra, nhưng cô không dám hành động thiếu suy nghĩ, cố kìm nén nỗi khiếp sợ tột cùng đang bủa vây, cau mày giằng tay ra như mọi khi, gắt gỏng: "Hôm nay em không rảnh đùa với anh đâu, chuyến bay của em lúc bảy rưỡi đấy, mau đưa em ra sân bay đi."

Bùi Quan Ngọc lặng lẽ nhìn bàn tay vừa bị hất ra, rũ mắt chìm trong bóng tối.

Du Hề cố gắng giữ giọng điệu bình tĩnh: "Lần trước em đã nói rồi, đừng có giở mấy trò này chọc em tức nữa, anh mà còn thế là em thật sự chia..."

Đột nhiên, nửa câu sau của cô bị nghẹn lại nơi cổ họng.

Tiếng "tách" vang lên bên tai, đó là âm thanh bật lửa.

Ánh lửa bập bùng soi rọi khuôn mặt trắng bệch của Bùi Quan Ngọc, anh vẫn điềm nhiên rũ rèm mi.

Mùi nhựa cháy khét lẹt xộc thẳng vào mũi Du Hề, đến khi nhìn rõ thứ Bùi Quan Ngọc đang đốt, đầu óc cô "ong" lên một tiếng, mọi thứ như ngừng đập.

Đó là visa và hộ chiếu của cô.

Ngọn lửa đã cháy lan từ bìa ngoài vào đến trang giấy bên trong, Du Hề hoảng hồn hét lên thất thanh: "Dừng lại! Mau dừng lại!"

Bùi Quan Ngọc làm như không nghe thấy.

Du Hề lao tới, bất chấp nguy hiểm lao vào giật lấy, sợ ngọn lửa bén vào tay cô, Bùi Quan Ngọc mới chịu buông tay.

Thế nhưng cuốn hộ chiếu đã bị cháy mất một góc, viền ngoài đen thui nham nhở, chẳng biết có còn qua được cửa hải quan không nữa.

Du Hề tức giận đến mức cả người run lên bần bật, nỗi sợ hãi hòa cùng cơn thịnh nộ khiến cô vung cuốn hộ chiếu tát thẳng vào mặt Bùi Quan Ngọc: "Anh bị điên à?!"

Hành động của cô khiến tài xế trong xe giật mình. Ông ta vội vàng bật đèn pha, mở cửa xe định bước xuống.

Ánh đèn bất ngờ làm Du Hề giật thót, Bùi Quan Ngọc chỉ liếc nhìn một cái, Đặng Nghiệp vội lùi lại vào xe.

Bùi Quan Ngọc không hề né tránh, hứng trọn cú tát trời giáng của cô, trên mặt hằn rõ một vệt đỏ, giọng anh vẫn đều đều như nước: "Xin lỗi."

"Nhưng Hề Hề à, em vẫn chưa trả lời câu hỏi của anh."

Du Hề trừng mắt giận dữ: "Cái gì..."

"Cá cược ấy."

Bùi Quan Ngọc rũ mắt v**t v* gò má cô: "Anh cược một tháng, liệu có đủ để Hề Hề ở lại đây hối lỗi không nhỉ?"

Du Hề đưa mắt nhìn quanh căn biệt thự lạ hoắc chẳng biết nằm ở phương trời nào, sắc mặt dần trở nên trắng bệch.

Nỗi kinh hoàng bị kìm nén nãy giờ cuối cùng cũng trỗi dậy, lan tỏa khắp sống lưng, cổ họng cô khô khốc như cháy rát.

Cô từ từ lùi lại.

"Bùi Bùi, anh đừng như vậy..." Du Hề lí nhí nói, "Em thấy hơi sợ."

"Không cược sao?"

Du Hề lảng tránh ánh mắt anh, tay 💰●ℹ️●ế●𝐭 𝐜●hặ●🌴 cuốn hộ chiếu: "Muộn thật rồi, em phải ra sân bay..."

"Vào đây đi Hề Hề." Bùi Quan Ngọc nắm tay cô kéo đi như thể không nghe thấy, "Vào nhà chúng mình ngồi một lát."

Anh cúi đầu ⓗô_п nhẹ lên đôi môi lạnh ngắt của cô, giọng êm ái: "Đây là nơi sau này chúng ta sẽ sống cùng nhau."

"Nhà an toàn lắm, phòng nào cũng có camera giá.ɱ s.á.t, có ba quản gia lo cho Hề Hề, đi đâu cũng có vệ sĩ theo bảo vệ."

Bùi Quan Ngọc ngẫm nghĩ một chút, rồi nói thêm: "Anh sẽ thuê cho Hề Hề vài người bạn nữa. Lúc anh đi vắng, Hề Hề cũng sẽ không buồn chán đâu."

Hôm nay dường như là một ngày âm u, mặt trời mãi chẳng thấy mọc.

Trước mắt Du Hề là một màu đen tăm tối.

Nghe những lời Bùi Quan Ngọc nói, cô sởn gai ốc khắp người.

Không chịu nổi áp lực nặng nề này, cô níu lấy tay Bùi Quan Ngọc, rặn ra một câu nghẹn ngào từ cuống họng: "Em xin lỗi."

Bùi Quan Ngọc khó hiểu nhìn cô: "Xin lỗi chuyện gì."

Du Hề ôm lấy khuôn mặt anh, cuống quýt 𝒽ô·𝐧 anh dồn dập: "Em sai rồi Bùi Bùi, ban nãy em không nên đánh anh, em không cố ý đâu, chỉ vì em quá tức giận..."

Cô biết rõ ràng anh không tức giận vì chuyện này.

Nhưng cái sự thật kinh hoàng kia, Du Hề không dám hó hé nửa lời.

Bàn tay Bùi Quan Ngọc vỗ nhẹ lên tấm lưng đang 𝐫υ·ⓝ rẩ·🍸 của cô: "Không sao."

"Bùi Bùi, tha lỗi cho em nhé, " Du Hề ôm chặt lấy anh, hứa hẹn như đinh đóng cột, "Em thật lòng yêu anh mà, em muốn ở bên anh mãi mãi, em..."

Bùi Quan Ngọc khẽ đáp: "Được."

"Vậy chúng ta sẽ ở bên nhau mãi mãi từ bây giờ nhé."

Đột nhiên, Du Hề bị anh bế thốc lên kiểu công chúa.

Cánh cổng biệt thự mở ra, Bùi Quan Ngọc sải bước vào trong, băng qua khoảng sân rộng, rồi ra lệnh cho tài xế: "Mang hành lý vào đây."

Cảm giác như sắp bị ném vào hố sâu không đáy, Du Hề kinh hoàng suýt hét lên.

Cô vùng vẫy trong vòng tay anh: "Đừng! Bùi Bùi, muộn thật rồi, vé máy bay đắt lắm, đổi vé cũng tốn kém lắm..."

"Em muốn về nhà, hôm nay em phải về nhà, Daddy đang đợi em..."

"Rầm" một tiếng.

Cánh cửa chính đóng sầm lại ngay trước mắt.

Bùi Quan Ngọc cúi đầu cọ nhẹ vào má cô: "Cùng ngắm xem nhà của chúng ta nhé."

Bên trong tĩnh lặng và tối om.

Vừa được đặt xuống sô pha, đập vào mắt Du Hề là những chấm đỏ nhấp nháy ở bốn góc trần nhà, trông hệt như cặp mắt của những con quái vật.

Đó là... camera giá●𝖒 s●á●†.

Du Hề cứng đơ như khúc gỗ, những ngón tay xoắn chặt vào nhau, len lén nhìn Bùi Quan Ngọc.

"Anh định giam cầm em trái phép sao?"

Bùi Quan Ngọc ngồi xổm xuống giúp cô cởi giày, bình thản đáp: "Hề Hề à, tiếng Trung của em cần phải cải thiện thêm rồi."

"Đây gọi là sống thử trước ⓗ_ô_𝓃 nhân."

Đôi môi Du Hề mấp máy: "Em hứa lấy anh lúc nào..."

Giọng Bùi Quan Ngọc vẫn đều đều, không chút ℊợ●n 💰ó●п●g: "Có cần anh nhắc lại cho nhớ không."

"Tối ba ngày trước, em vừa ngậm lấy anh, vừa thủ thỉ bảo sẽ lấy anh đấy thôi."

Anh khựng lại, rồi bất ngờ thốt lên: "Nhắc mới nhớ, Hề Hề, anh muốn l*m t*nh rồi."

Bùi Quan Ngọc cất giọng đều đều: "Tâm trạng anh đang không tốt, người cũng thấy lạnh, muốn chui vào trong em cho ấm."

"Có thế tâm trạng anh mới khá khẩm lên được."

Anh chồm người tới, đôi môi lạnh toát m*n tr*n trên khuôn mặt cô.

Mọi tế bào trong cơ thể Du Hề như muốn gào thét vì khiếp sợ.

Thế nhưng đằng sau lưng cô là chiếc sô pha quá khổ, chẳng còn đường nào để lùi lại.

Hơi thở Bùi Quan Ngọc trở nên nặng nề, anh bóp chặt cổ cô, ngón cái v**t v* nhè nhẹ trên yết hầu, trong khi đầu lưỡi rà dọc theo khóe môi cô.

Trên trần nhà, đèn báo camera đỏ rực chớp nháy liên hồi.

Căn biệt thự lạnh lẽo này tuy đồ đạc bài trí ngăn nắp nhưng tuyệt nhiên không hề có hơi ấm của con người.

Ánh sáng nhờ nhợt của buổi sớm hắt lên nửa khuôn mặt anh. Giờ nhìn kỹ lại, nét mặt anh tái nhợt như người ốm, đôi mắt tựa giếng cổ cạn cỗi bao năm, lạnh lẽo ghim chặt lấy cô.

"Hề Hề..." Bùi Quan Ngọc vừa l**m m*t đôi môi cô vừa thì thầm lú lẫn, "Để anh l**m em nhé."

"Có phải nếu được l**m ş*ư*ớ𝖓*🌀 đến ch** n**c như lần trước, " Anh ngây ngô hỏi, "Hề Hề sẽ thích anh không."

"Chắc là thế rồi." Bùi Quan Ngọc tự lẩm nhẩm như tự trả lời chính mình.

Biết đâu khi uống trọn hương vị của cô, anh sẽ cảm nhận được tình yêu chăng.

Chẳng thế mà người ta gọi nó là dịch tịn.

Nghĩ thông suốt, anh quay sang dặn dò Du Hề rất nghiêm túc: "Hề Hề, sau này lúc nào anh không cảm nhận được tình yêu của em, em cứ để anh l**m em nhé."

Trong căn biệt thự vắng ngắt vắng tơ như nhà hoang này, Bùi Quan Ngọc lại thốt ra những lời b*nh h**n đến rợn người, khiến Du Hề suýt chút nữa thì hóa rồ vì sợ hãi.

Từ lúc bừng tỉnh trên xe đến giờ, thần kinh Du Hề đã bị Bùi Quan Ngọc t𝓇●𝒶 tấ●𝐧 liên tục bằng những trò quái đản này.

Tim cô đập nhanh bất thường, dạ dày cũng quặn thắt vì lo âu, chỉ trực buồn nôn.

Khi anh xáp lại gần, Du Hề dùng hết sức nắm lấy bàn tay lạnh ngắt, trơn tuột như rắn đang trực chờ luồn lách vào trong cơ thể cô của Bùi Quan Ngọc.

Dây đàn căng đứt, toàn thân cô г.⛎.ռ rẩ.𝓎, gào thét trong tuyệt vọng: "Em xin lỗi Bùi Bùi, anh đừng như vậy, em biết sai rồi."

Động tác Bùi Quan Ngọc khựng lại, khẽ v**t v* khuôn mặt tái nhợt của cô: "Sai ở đâu."

"Em sai vì..."

Không khí như bị rút cạn, cổ họng Du Hề bỗng nghẹn ứ, chẳng nói nên lời.

Trong đầu cô trống rỗng 〽️_ô_ⓝ_🌀 lung.

Rốt cuộc cô sai ở đâu?

Sai vì dám mang anh ra đánh cược sao.

Nhưng không cược thì làm sao cô hủy được hợp đồng? Chẳng nhẽ cô vì sự nghiệp của bản thân tính toán thì có gì là sai?

Sai vì lừa dối tình cảm sao?

Nhưng có ai đi lừa tình mà lại tự lừa luôn cả chính mình không?

Yêu đương với cô, Bùi Quan Ngọc có thiệt thòi gì đâu? Anh chẳng phải cũng vui vẻ lắm sao?

Còn cô thì ngày nào cũng nơm nớp lo sợ vì anh, rồi lại lỡ động lòng mềm yếu với anh hết lần này đến lần khác.

Để rồi giờ đây nhà không được về, nửa đêm nửa hôm bị anh hù dọa cho hồn xiêu phách lạc.

Cảm xúc sợ hãi và hoang mang trong đầu Du Hề dần nguội lạnh.

Cô ngồi thẳng lưng dậy trên sô pha, nhìn thẳng vào mắt Bùi Quan Ngọc, nói: "Chúng ta nói chuyện nghiêm túc đi."

Du Hề hít sâu một hơi: "Nếu anh đã tra ra được, em cũng chẳng có gì để biện minh."

"Em xin lỗi, ban đầu quả thật em đã lừa anh, tán tỉnh anh cũng là vì đánh cược."

"Nhưng Bùi Bùi à, bây giờ em thật sự thích anh..."

Bùi Quan Ngọc bình thản nhìn cô, ánh mắt không gợn chút cảm xúc.

Du Hề khựng lại, trái tim như bị kim đ.â.ⓜ nhói một nhát.

Cô cố gắng tìm lại giọng điệu của mình: "Anh không muốn nghe thì thôi vậy."

Du Hề nhớ lại trước đây mình từng nghĩ ra hàng vạn kịch bản cho lúc mọi chuyện bại lộ, tất cả đều chung một kết cục là Bùi Quan Ngọc tuyệt đối không thể chấp nhận được, sẽ ầm ĩ một trận rồi dứt tình.

Anh vốn dĩ luôn đòi hỏi sự thuần khiết tuyệt đối trong tình cảm mà.

Bây giờ là muốn tính sổ với cô sao?

Tính xong rồi thì chia tay à?

Trong thâm tâm Du Hề có chút nuối tiếc.

Chỉ xíu nữa thôi là họ có thể có một cái kết viên mãn rồi.

Du Hề rời khỏi sô pha.

Trước đây luôn là Bùi Quan Ngọc ngồi xổm trước mặt cô, ở một vị trí dễ dàng chạm tới.

Nay cô học theo anh, ngồi xổm xuống, giọng điệu chân thành: "Bùi Bùi, em xin lỗi."

"Thực ra em không hề muốn chia tay với anh đâu, em muốn tụi mình cứ tiếp tục yêu nhau thêm thật lâu nữa. Lần này về Los Angeles đúng là em sẽ không quay lại ngay, nhưng em đã tính đến việc anh có thể bay sang thăm em mà."

"Em chẳng biết làm gì để bù đắp cho anh, anh muốn gì cứ nói, chỉ cần trong khả năng, em nhất định sẽ làm."

"Nếu anh không thể chấp nhận được, thì có lẽ duyên phận của chúng ta chỉ đến đây thôi, chúng ta chia tay nhé..."

Bùi Quan Ngọc đột ngột quay mặt sang, nhìn cô với con ngươi đỏ ngầu.

Trông đáng sợ vô cùng.

Toàn bộ lông tơ trên người Du Hề dựng ngược lên, cô bất giác muốn lùi lại.

Cô bị đè nghiến xuống tấm thảm lông.

Hệt như một cơn mưa rào.

Vô số giọt nước lã chã rơi xuống má cô, lăn dài xuống cổ.

Bùi Quan Ngọc nhíu chặt mày, như thể đang phải chịu đựng nỗi đau đớn tột cùng, từ cổ họng phát ra những âm thanh vụn vặt, anh van nỉ cô: "Hề Hề, xin em đừng nói nữa."

"Anh đau đến mức muốn tự sát luôn rồi."

Du Hề nhìn thấy khát khao tự hủy hoại ngập tràn trong đôi mắt anh.

Cô hoảng loạn ôm chặt lấy anh: "Em xin lỗi! Em thề không lừa anh nữa đâu, nãy giờ em nói toàn bộ đều là sự thật, nếu anh không muốn nghe, anh muốn em nói gì em sẽ nói cái đó..."

Bùi Quan Ngọc cầu xin: "Vậy thì hãy nói em sẽ cưới anh."

"Nói em sẽ không bao giờ rời đi nữa, sẽ ở bên anh mãi mãi."

Du Hề mấp máy môi.

Cái miệng vốn dĩ lúc nào cũng giảo hoạt nói dối như cuội, vào thời khắc này lại như bị khâu chặt lại, không thốt nên lời.

Cô lặng lẽ nhìn lại anh.

Bùi Quan Ngọc cũng nhìn cô trân trân hồi lâu.

Chợt, anh nở một nụ cười thê lương.

Trong khóe mắt vẫn còn đọng lại những giọt nước trong vắt, đôi môi anh lại cong lên, khuôn mặt tái nhợt thì thầm.

"Hề Hề."

"Em đối xử với anh quá tệ bạc."

Trái tim Du Hề thắt lại, đau nhói.

Nước mắt Bùi Quan Ngọc đã cạn, nét mặt cũng dần lấy lại vẻ điềm tĩnh.

Tim Du Hề đập thình thịch chờ đợi phản ứng của anh.

Có phải là... đã bình tĩnh lại rồi không?

"Bùi Bùi, anh thấy đỡ hơn chưa?"

Bùi Quan Ngọc cúi xuống 𝒽ô·n nhẹ lên cô, ngón tay thương xót m*n tr*n gò má: "Hề Hề, em không nên trêu chọc anh mới phải."

Giờ thì hay rồi, Hề Hề bé nhỏ tội nghiệp sẽ vĩnh viễn không bao giờ được về nhà nữa.

Một tia bất an dấy lên trong lòng Du Hề.

"Vậy bây giờ chúng ta..."

Bùi Quan Ngọc bất ngờ bế xốc cô lên như ôm một con búp bê, sải bước về phía phòng tắm.

Anh đặt cô đứng đối diện với chiếc gương lớn trên bồn rửa mặt.

Bùi Quan Ngọc bóp nhẹ khóe môi cô, cố uốn nắn thành một nụ cười tiêu chuẩn: "Hề Hề, nói thích anh đi."

Du Hề gượng gạo nói: "Em thích anh."

"Chưa đúng."

Bùi Quan Ngọc ♓ô.п phớt qua môi cô, bảo: "Làm lại."

"Em thích anh."

"Vẫn chưa đạt, " Bùi Quan Ngọc nhẹ nhàng nói, "Hề Hề, chẳng phải em muốn vào đoàn phim trau dồi diễn xuất sao."

"Bây giờ cơ hội đến rồi đây."

Du Hề nhìn khuôn mặt trắng bệch như bóng ma của mình trong gương.

"Em..."

"Có phải phải l*m t*nh thì em mới có cảm giác hơn không?" Bùi Quan Ngọc thầm thì bên tai cô, "Chúng ta bắt đầu ngay bây giờ nhé, vừa làm vừa nhìn vào gương luyện tập thì sao?"

Cảm xúc của Du Hề hoàn toàn vỡ vụn: "Bùi Bùi, em sợ."

"Tạm thời em chưa về Los Angeles vội, chúng ta cùng bình tĩnh lại đã, anh cho em về căn hộ trước được không."

Bùi Quan Ngọc đáp: "Không được."

"Em phải luyện tập ở đây." Anh cọ má vào má cô, nói nhỏ, "Đến khi nào em diễn đạt cảnh thích anh một cách hoàn hảo thì hẵng ra ngoài."

, , vn, live

, vn

Chương (1-77)