Truyện:Mùa Đông Ở Sát Bố Nhĩ - Chương 134

Mùa Đông Ở Sát Bố Nhĩ
Trọn bộ 147 chương
Chương 134
Chú Kiều, đây là bạn trai mới của em gái cháu
0.00
(0 votes)


Chương (1-147)

Thẩm Hào Niên tổng cộng chỉ ở Thanh Châu năm ngày rồi vì trong nhà có việc nên phải quay về Bắc Kinh sớm.

Từ Thanh Từ sợ anh không quen với môi trường ở nhà mình, nên sau khi cả nhà nghỉ lại một đêm ở huyện, cô không trả phòng của Thẩm Hào Niên mà để anh tiếp tục ở đó.

Thẩm Hào Niên rất ít khi để bản thân phải chịu thiệt trong chuyện ăn ở sinh hoạt. Tuy cách làm này quả thật không thích hợp, nhưng anh cũng không vì muốn miễn cưỡng hòa nhập vào đại gia đình của Từ Thanh Từ mà khiến bản thân phải chịu khổ.

Một ngày trước đêm Giao thừa, cuối cùng hai anh trai của Từ Thanh Từ cũng kịp về nhà trước Tết. Biết lần này em gái đưa bạn trai về ra mắt, anh em Từ Thanh Sơn đều rất mừng cho cô.

Nhiều năm trước, Thẩm Hào Niên từng đứng từ xa gặp Từ Thanh Sơn một lần. Chỉ là khi ấy tâm tư của anh không ngay thẳng, nên hoàn toàn không để vị anh vợ này vào mắt.

Giờ gặp người mà Từ Thanh Từ luôn miệng khen là "anh cả" tốt nhất, Thẩm Hào Niên lại còn căng thẳng hơn cả lúc gặp bố vợ?

Không phải vì chột dạ, mà là ánh mắt của Từ Thanh Sơn quá sắc bén, khiến Thẩm Hào Niên vô cớ có cảm giác như mình đã bị anh nhìn thấu cả tâm can.

Dẫu rất vui vì em gái cuối cùng cũng tìm được hạnh phúc mới, nhưng lần đầu gặp Thẩm Hào Niên, Từ Thanh Sơn vẫn giữ thái độ hoài nghi. Anh phải thử xem người em rể mới trước mặt này, có ngoại hình tuấn tú, dáng người cao ráo, năng lực mọi mặt đều xuất sắc, liệu có thật lòng với em gái mình hay không.

Vì vậy, ngay tối hôm đó, Từ Thanh Sơn còn chưa kịp nghỉ ngơi đã trực tiếp gọi Thẩm Hào Niên ra ngoài nói chuyện riêng.

Hai người đã nói cụ thể những gì, Từ Thanh Từ không hề biết. Cô chỉ biết lúc ra ngoài, anh cả vẫn ôm thái độ nghi ngờ, nhưng khi trở về lại mang theo đáp án khiến anh hài lòng, vẻ mặt đầy vui vẻ, khoác vai Thẩm Hào Niên bước vào.

Sau này, Từ Thanh Từ từng dò hỏi Thẩm Hào Niên tối hôm đó rốt cuộc anh cả đã nói gì với anh.

Thấy vậy, Thẩm Hào Niên cười đầy bí hiểm, lắc đầu từ chối: "Đây là thỏa thuận giữa anh và anh trai em, không thể nói cho em biết."

Từ Thanh Từ khẽ hừ một tiếng, trong lòng có chút bực bội, nhưng cũng chẳng cạy nổi cái miệng kín như bưng của anh.

Nhiều năm sau, một lần Thẩm Hào Niên xã giao xong trở về nhà, say đến mức không biết trời đất, lúc ấy mới vô tình tiết lộ nội dung cuộc nói chuyện năm đó.

Từ Thanh Sơn cũng không đưa ra yêu cầu gì hà khắc, chỉ hỏi Thẩm Hào Niên ba câu.

Tối hôm ấy, Từ Thanh Sơn nhìn người đàn ông cao hơn mình nửa cái đầu trước mặt, nghiêm túc hỏi:

"Em gái tôi từng kết 𝒽ô·ռ·, trong nhà còn nuôi một đứa trẻ. Nhà chồng cũ của nó lại ở ngay trong thôn này, chắc chắn không tránh khỏi những lời đàm tiếu. Cậu có để tâm chuyện đó không?"

"Còn nữa, điều kiện gia đình chúng tôi chỉ có vậy, chắc chắn không thể bằng gia cảnh của cậu. Cậu có để tâm không? Sau này nếu hai đứa xảy ra mâu thuẫn, gia đình chúng tôi chắc chắn không thể đối đầu với nhà cậu. Khi đó cậu sẽ làm thế nào?"

"Cậu đã từng kết hô_𝖓 chưa? Người nhà cậu có ý kiến gì về hoàn cảnh của em gái tôi không? Nếu sau này người nhà cậu và em gái tôi xảy ra 𝐱⛎●ռ●🌀 đ●ộ●†, cậu sẽ xử lý thế nào?"

Thẩm Hào Niên lấy từ trong túi ra một bao thuốc lá, rút hai điếu, đưa một điếu cho Từ Thanh Sơn, một điếu ngậm lên miệng.

Anh nâng chiếc bật lửa chống gió lên, tách một tiếng châm thuốc. Dưới ánh mắt thúc giục của Từ Thanh Sơn, Thẩm Hào Niên rít mạnh một hơi, rồi chậm rãi nhả hết làn khói. Anh quay đầu nhìn Từ Thanh Sơn với vẻ mặt nghiêm nghị, ung dung đáp:

"Nếu anh là anh cả của Thanh Từ, thì chắc không ngại tôi cũng gọi anh như vậy chứ?"

Lúc này Từ Thanh Sơn đâu còn tâm trí để ý mấy cách xưng hô đó. Anh xua tay, thản nhiên nói:

"Cậu cứ tự nhiên."

Thấy Từ Thanh Sơn không phản đối thân phận bạn trai của Từ Thanh Từ, khóe môi Thẩm Hào Niên khẽ cong lên, bình thản trả lời những câu hỏi vừa rồi của anh:

"Nếu tôi để tâm những chuyện đó, hôm nay tôi đã không có mặt ở đây."

"Anh cả, anh có tin không, những điều khó xử mà Từ Thanh Từ phải chịu, tôi còn chứng kiến nhiều hơn anh rất nhiều."

Nghe vậy, vẻ mặt Từ Thanh Sơn khựng lại.

Từ Thanh Từ từ trước đến nay luôn chỉ báo tin vui chứ không báo tin buồn, quả thực rất hiếm khi kể với người nhà những chuyện không hay cô gặp phải ở bên ngoài.

Thẩm Hào Niên là người giỏi đàm phán, anh biết phải nói thế nào mới có lợi nhất cho mình, nên ngay từ đầu đã đặt mình vào vị thế thuận lợi nhất.

Thấy Từ Thanh Sơn im lặng trong chốc lát, Thẩm Hào Niên tiếp tục:

"Tôi không biết Thanh Từ có từng nhắc đến tôi với anh hay chưa. Nhưng nếu hôm đó anh có mặt ở đám tang chồng cũ của cô ấy, thì hẳn anh biết tôi."

"Tối hôm đó, chính tôi đã đến tận nhà đưa tiền bồi thường, cũng tận mắt chứng kiến gia đình chồng cũ của Thanh Từ ngược đãi cô ấy."

Nghe đến đây, Từ Thanh Sơn lập tức hiểu ra người đàn ông trước mặt là ai.

Nếu anh không đoán nhầm thì ông chủ vườn cây mà mấy năm nay Từ Thanh Từ thường xuyên nhắc đến chính là Thẩm Hào Niên trước mặt.

Ý thức được một tai nạn năm xưa lại khiến hai người gắn kết với nhau đầy kịch tính như vậy, đến cả Từ Thanh Sơn vốn luôn điềm tĩnh cũng không giấu được vẻ kinh ngạc.

Thấy anh vợ đã biết mình là ai, Thẩm Hào Niên khẽ cong môi:

"Tôi yêu cô ấy."

"Tôi từng chứng kiến dáng vẻ chật vật nhất của cô ấy, cũng tận mắt nhìn cô ấy từng bước trưởng thành để trở thành bà chủ Từ của ngày hôm nay. Bao năm qua, tôi nhìn cô ấy vùng vẫy, nỗ lực giữa cuộc đời, chật vật thăng trầm trên thương trường... từ lâu đã yêu cô ấy đến mức không thể cứu vãn."

"Thử hỏi một cô gái kiên cường bất khuất, chưa bao giờ chịu bỏ cuộc, toàn thân đều là khí chất phản kháng như vậy, ai mà không thích?"

"Anh cả, đừng nghĩ tôi cao thượng đến thế. Trước hết tôi là một con người, sau đó là một người đàn ông có d*c v*ng mãnh liệt."

"Những hào quang trên người tôi chỉ có thể che đậy những h*m m**n bề nổi, chứ không thể che giấu bản chất không mấy tốt đẹp của tôi."

"Tôi không thể bảo đảm tương lai sẽ thế nào, nhưng tôi có thể hứa với anh rằng, chỉ cần cô ấy còn ở bên tôi một ngày, tôi sẽ không làm bất cứ chuyện gì có lỗi với cô ấy."

"Tất nhiên, nếu có thể bước vào ♓*ô*𝖓 nhân với cô ấy thì đó chính là điều tôi mong còn không được."

"..."

"Còn về gia đình tôi, anh càng không cần lo chuyện đó. Trước khi bố mẹ tôi hoàn toàn chấp nhận Từ Thanh Từ, tôi sẽ không để họ gặp nhau."

"Quả thật tôi không thể thay đổi cách nhìn của họ về cô ấy, nhưng tôi tin sẽ có một ngày Từ Thanh Từ khiến mọi định kiến của họ đối với cô ấy hoàn toàn tan biến."

Lời của Thẩm Hào Niên quá khách quan, quá chân thành, khiến Từ Thanh Sơn dù muốn bắt bẻ cũng không biết phải bắt đầu từ đâu.

Từ Thanh Sơn hiểu rõ, Thẩm Hào Niên không phải kiểu người thích nói lời đường mật, cũng không dễ dàng hứa hẹn. Nhưng một khi đã hứa, nhất định anh sẽ giữ lời.

Chuyện tình cảm suy cho cùng là chuyện của hai người. Điều Từ Thanh Sơn cần chỉ là một thái độ từ Thẩm Hào Niên, còn những chuyện khác anh cũng không tiện can thiệp quá nhiều.

Từ Thanh Từ đã trưởng thành, từ lâu đã có khả năng tự đưa ra phán đoán. Từ Thanh Sơn tin rằng cô sẽ đưa ra lựa chọn có lợi nhất cho bản thân.

Vì vậy, anh gạt bỏ định kiến, bắt đầu chấp nhận Thẩm Hào Niên là em rể mới.

Biết Từ Thanh Từ muốn đưa Từ Gia Gia đến Quảng Châu học, Từ Thanh Sơn suy nghĩ một lúc rồi chủ động đề nghị cả nhà cùng chuyển đến Quảng Châu.

Từ Thanh Từ chớp mắt, có chút không dám tin.

Người phản đối đầu tiên là ông bà Từ. Hai ông bà đã sống ở thôn Tứ Phương cả đời. Người xưa có câu: Ổ vàng ổ bạc cũng không bằng ổ chó của mình. Họ làm nông cả đời, trồng trọt hơn nửa đời người, sao có thể bỏ lại ruộng vườn quê hương mà đi tha hương được?

Thực ra Từ Thanh Từ cũng có ý đó, chỉ là trước giờ không dám nhắc.

Thấy anh cả chủ động đề xuất, Từ Thanh Từ cũng bày tỏ rằng cô rất sẵn lòng đón bố mẹ đến Quảng Châu định cư. Chỉ cần hai người đồng ý, cô có thể sắp xếp bất cứ lúc nào.

Đương nhiên chuyện này không thể thuyết phục được ngay. Thấy vậy, Từ Thanh Sơn nói sẽ từ từ làm công tác tư tưởng với hai ông bà, rồi tính tiếp sau.

Là người ngoài, Thẩm Hào Niên đương nhiên không thể thay đổi suy nghĩ của người nhà họ Từ. Nhưng nếu ông bà Từ chuyển đến Quảng Châu, Từ Thanh Từ sẽ không phải vất vả đi đi về về giữa hai nơi nữa, cũng tiết kiệm được không ít công sức.

Sáng sớm mùng Một Tết, Từ Thanh Từ đã đánh thức Thẩm Hào Niên còn đang say ngủ. Sau đó cô luồn đôi ngón tay lạnh cóng vào trong chăn, khiến anh lạnh đến mức tỉnh hẳn.

Chưa kịp để Thẩm Hào Niên nổi giận, Từ Thanh Từ đã cười tươi chúc:

"Thẩm Hào Niên, chúc mừng năm mới~"

"Chúc anh năm mới thuận buồm xuôi gió, tài lộc đầy nhà, sớm tối đều có người yêu thương."

"Nè, lì xì cho anh~"

Vì tối qua bất ngờ bị anh vợ gọi ra nói chuyện, sau bữa cơm đoàn viên Thẩm Hào Niên không kịp quay lại huyện, mà ngủ một đêm ngay trong căn phòng Từ Thanh Từ ở trước khi lấy chồng.

Phòng của cô ngủ dễ chịu hơn cái phòng chứa đồ kia nhiều. Ít nhất cũng không lúc thì lạnh cóng, lúc lại bị chuột quấy rầy.

Hiếm lắm Thẩm Hào Niên mới có được một giấc ngủ ngon, vậy mà giấc mộng đẹp lại bị Từ Thanh Từ phá mất.

Lúc đôi bàn tay lạnh buốt của cô luồn vào trong chăn, Thẩm Hào Niên lạnh đến nhíu chặt mày, đầu óc cũng lập tức tỉnh táo.

Sau khi hoàn hồn một lát, Thẩm Hào Niên lấy từ trong chăn ra một bao lì xì khá dày. Anh nhìn nó vài lần rồi bình tĩnh đặt sang một bên, ngước mắt nhìn Từ Thanh Từ đang ngồi bên mép giường, bất đắc dĩ hỏi:

"Mới sáng sớm đã đánh thức anh chỉ để lì xì cho anh thôi sao?"

Thấy trên mặt Thẩm Hào Niên vẫn còn lộ rõ vẻ ngái ngủ, Từ Thanh Từ cúi người ghé sát trước mặt anh, nâng mặt anh lên, dính người 𝒽.ô.n nhẹ lên cằm anh, rồi cọ cọ bên tai anh:

"Ôi mà, hôm nay là mùng Một Tết đấy~ Ở chỗ em có tục dậy sớm thì cả năm phát tài. Thẩm tổng, em nhường cơ hội phát tài cho anh rồi đó~"

Thẩm Hào Niên: "..."

Sao anh chưa từng nghe qua tục lệ này?

Thấy Thẩm Hào Niên vẫn chẳng hề lay chuyển, Từ Thanh Từ chớp chớp mắt, nhìn bao lì xì đặt trên đầu giường của anh rồi nói thêm:

"À, bao lì xì này là bố mẹ em cho. Bảo là con rể mới lần đầu đến nhà, phải coi trọng một chút~"

Lúc này Thẩm Hào Niên mới cầm bao lì xì bị mình tiện tay đặt sang một bên lên, mở ra xem ngay trước mặt Từ Thanh Từ.

Bên trong có 1. 888 tệ, vừa có tiền chẵn vừa có tiền lẻ, nhìn là biết bố mẹ vợ rất hài lòng với cậu con rể mới này.

Nếu là bình thường thì chút tiền ấy quả thực Thẩm Hào Niên sẽ không để vào mắt, nhưng lần này thì khác.

Anh biết để lấy ra được số tiền này không hề dễ dàng đối với hai ông bà, nên càng trân trọng tấm lòng của họ dành cho mình.

Đặt bao lì xì về chỗ cũ, Thẩm Hào Niên ngồi dậy, tựa lưng vào đầu giường, khoanh tay trước 𝖓_𝖌_ự_ⓒ, cố tình trêu Từ Thanh Từ:

"Bà chủ Từ không chuẩn bị lì xì cho anh à?"

Rõ ràng Từ Thanh Từ không ngờ Thẩm Hào Niên lại đòi lì xì từ mình. Cô chớp chớp mắt, vẻ mặt vô tội:

"...Anh lớn thế này rồi còn đòi em lì xì nữa à?"

"Sáng nay em đã lì xì cho bố mẹ, Gia Gia với đứa cháu nhỏ rồi. Em còn đang chờ anh lì xì một bao thật to cho em đây~"

Thẩm Hào Niên khẽ tặc lưỡi, trêu:

"Xem ra địa vị của anh cũng không cao nhỉ."

Từ Thanh Từ: "..."

"Tuy em không chuẩn bị lì xì cho anh, nhưng em có chuẩn bị quà năm mới cho anh~"

Nói rồi, Từ Thanh Từ lấy từ túi áo bông ra một mặt dây chuyền Quan Âm ngọc có chất lượng khá tốt, đưa cho Thẩm Hào Niên.

"Miếng Quan Âm này làm từ ngọc Hòa Điền, trước đây anh Trần đến Quảng Châu tìm em rồi tặng em. Nam đeo Quan Âm, nữ đeo Phật, em không đeo được nên vẫn giữ lại."

"Em cũng không hiểu lắm về mấy thứ này, chỉ biết đây là Quan Âm tọa liên, ngụ ý đường quan lộc hanh thông. Thẩm Hào Niên, em chúc anh mọi việc thuận lợi, bình an~"

Thẩm Hào Niên cũng không khách sáo với Từ Thanh Từ. Anh đưa tay nhận lấy mặt dây chuyền Quan Âm cô đưa, đầu ngón tay khẽ vuốt hai cái lên mặt ngọc, cảm nhận được sự ôn nhuận, mịn màng của nó. Chỉ cần sờ là biết đây là một khối ngọc rất tốt.

"Đeo giúp anh nhé?"

"Được thôi."

Miếng ngọc lại trở về tay Từ Thanh Từ, trên đó vẫn còn lưu lại hơi ấm cơ thể của Thẩm Hào Niên. Cô mở khóa dây chuyền, quỳ một gối trên mép giường, cúi người xuống, cẩn thận tỉ mỉ đeo mặt Quan Âm tọa liên lên cổ Thẩm Hào Niên.

Mặt dây chuyền rơi xuống trước nɢự●🌜, lúc mới chạm vào da vẫn còn lành lạnh.

Thẩm Hào Niên cúi đầu nhìn mặt dây chuyền trước п*ℊự*𝖈 mình, rồi ngước mắt nhìn Từ Thanh Từ đang cúi người trước mặt, chăm chú nghiên cứu chiếc khóa dây chuyền.

Khóa quá nhỏ nên khá khó cài, Từ Thanh Từ loay hoay hồi lâu mới cài xong.

Khoảng cách giữa hai người gần đến mức hơi thở quấn lấy nhau, ánh mắt cũng quyện chặt không rời.

Đeo xong mặt ngọc Quan Âm, Từ Thanh Từ đang định lùi lại thì còn chưa kịp cử động, vòng eo đã bị Thẩm Hào Niên ôm lấy. Ngay sau đó, cô rơi vào một vòng ôm ấm áp.

Tiếp theo, bàn tay to của người đàn ông giữ lấy sau đầu cô, một nụ 𝐡.ô.𝐧 mãnh liệt lập tức phủ xuống.

Từ Thanh Từ hoàn toàn không kịp đề phòng. Đến khi hoàn hồn, cô định đẩy Thẩm Hào Niên ra thì môi lưỡi của anh đã chặn kín môi cô.

Chỉ cách một bức tường, Từ Thanh Sơn và bố Từ đang ở gian nhà chính làm lễ cúng tổ tiên, hóa vàng. Bên tai Từ Thanh Từ vẫn nghe thấy tiếng bố cầu khấn tổ tiên phù hộ cho cả nhà bình bình an an, nhưng đôi môi cô lại bị Thẩm Hào Niên ngậm lấy, từng chút một nuốt trọn mọi âm thanh.

Cảm giác xấu hổ xen lẫn k*ch th*ch lan khắp cơ thể, khiến cả người Từ Thanh Từ như có dòng điện chạy qua, tê dại đến mức không dám phát ra tiếng.

Rất lâu sau, nụ ⓗ-ô-𝓃 nồng nhiệt mới kết thúc. Từ Thanh Từ mềm người tựa trên vai Thẩm Hào Niên, lặng lẽ th* d*c.

Thẩm Hào Niên cũng chẳng khá hơn là bao. Anh cúi đầu nhìn mặt ngọc Quan Âm đang đeo trên cổ mình, đột nhiên cảm thấy bản thân đúng là tội lỗi quá nặng.

Đúng lúc Thẩm Hào Niên vừa lấy lại bình tĩnh, Từ Thanh Từ vòng hai tay ôm chặt cổ anh, ghé bên tai anh lặp đi lặp lại:

"Thẩm Hào Niên, em yêu anh."

"Thẩm Hào Niên, chúc anh cả đời thuận buồm xuôi gió, bình bình an an."

"Thẩm Hào Niên, Bồ Tát sẽ phù hộ cho anh."

"..."

Nghe Từ Thanh Từ hết lần này đến lần khác dặn dò, cầu nguyện cho mình, Thẩm Hào Niên cảm động đến vành mắt đỏ hoe. Anh ôm chặt người con gái mảnh mai trong lòng, cúi đầu hít nhẹ hương thơm nơi hõm cổ cô, giọng khàn khàn khó kìm nén:

"Được rồi, anh biết rồi."

"Em mà còn không đứng dậy, anh sắp nhịn không nổi nữa."

Vừa nghe câu ấy, mặt Từ Thanh Từ lập tức đỏ bừng. Cô ↪️·ắ·𝖓 mô·❗, mặt 𝖓-ó-ⓝ-🌀 𝐫🔼-𝓃, vội vàng từ trên người Thẩm Hào Niên bò xuống, xoay lưng về phía anh, mặc cho anh vén chăn mặc quần áo.

Dù cả hai đều không nói gì, nhưng bầu không khí ám muội lan tràn trong phòng cũng đủ khiến Từ Thanh Từ ngạt thở.

Mãi đến khi bên ngoài cửa vang lên tiếng mẹ Từ gọi tên mình, Từ Thanh Từ mới giả vờ bình tĩnh đáp một tiếng "Dạ", rồi cuống cuồng bỏ lại Thẩm Hào Niên trong phòng, vội vã bước ra ngoài.

Hai ngày trước, Thẩm Hào Niên đã đặc biệt đến ngân hàng đổi mấy chục nghìn tiền mặt. Anh đã chuẩn bị sẵn từng bao lì xì, gói cẩn thận từ trước.

Sau khi ăn xong bát chè trôi nước với những viên to bằng nắm tay, Thẩm Hào Niên lần lượt phát lì xì cho mọi người theo vai vế.

Bao lì xì có giá trị lớn nhất là của bố Từ và mẹ Từ, mỗi người một bao có 10. 000 tệ tiền mặt.

Hai anh trai của Từ Thanh Từ, hai chị dâu, Từ Gia Gia và đứa cháu nhỏ đều có một bao, mỗi bao đựng 5. 000 tệ tiền mặt.

Còn Từ Thanh Từ, tuy Thẩm Hào Niên không lì xì cho cô, nhưng lại tặng cô một chiếc đồng hồ—

Rolex Lady-Datejust, mặt số màu hồng, ngụ ý sự kinh điển, cao quý và tự tin, rất phù hợp với Từ Thanh Từ của hiện tại—người đã thành công trong sự nghiệp, trưởng thành và đầy sức ⓠ*⛎🍸ế*𝓃 𝐫*ũ.

Chiếc đồng hồ Longines nữ năm 1955 ấy hợp với cô gái hai mươi tuổi, còn chiếc Rolex này lại hợp với Từ Thanh Từ hai mươi sáu tuổi, người đã từ một cô gái lột xác thành một người phụ nữ.

Đúng như câu khẩu hiệu của nó:

"Rolex không thể thay đổi thế giới, nhưng người đeo nó thì có thể."

Thẩm Hào Niên tin rằng, dưới sự bồi đắp của thời gian, sẽ có một ngày Từ Thanh Từ lột xác thành một người phụ nữ thanh lịch, điềm tĩnh, trưởng thành, lý trí và đầy sức hút.

Đương nhiên, hiện giờ cô đã phần nào mang dáng dấp của một người phụ nữ thành đạt rồi, chỉ là còn cần thêm thời gian.

Nhận được chiếc đồng hồ nữ thứ hai mà Thẩm Hào Niên tặng, Từ Thanh Từ cũng nhớ đến khung cảnh năm 1995, khi cô rơi vào tình cảnh chật vật nhất, còn Thẩm Hào Niên lại hời hợt như không tặng chiếc đồng hồ ấy cho cô.

Đến tận bây giờ, chiếc đồng hồ đó vẫn được Từ Thanh Từ cất trong két sắt, bảo quản nguyên vẹn không chút hư hại. Thỉnh thoảng đi dự những buổi xã giao, cô vẫn đeo nó.

Giờ đây, cô đã hoàn toàn có đủ khả năng mua một chiếc đồng hồ mới, nhưng cô vẫn luôn không nỡ bỏ tiền ra để mua thời gian.

Mặc dù Thẩm Hào Niên không nói một lời nào, nhưng Từ Thanh Từ tự tin nghĩ rằng cô đã hoàn toàn hiểu được tâm ý của anh khi tặng đồng hồ.

Cô vui vẻ nhận lấy chiếc đồng hồ, nở nụ cười rạng rỡ với anh, tự tin nói:

"Thẩm Hào Niên, sau này em nhất định sẽ sánh vai cùng anh tiến về phía trước, sẽ không còn do dự, chần chừ nữa."

Ông bà Từ đã bị sự hào phóng của Thẩm Hào Niên làm cho choáng váng. Hai người muốn trả lại những bao lì xì quá đỗi nặng tình này, nhưng bị Từ Thanh Từ ngăn lại, giải thích rằng đây là tấm lòng của Thẩm Hào Niên, đừng phụ lòng anh.

Mùng Một phải đi tảo mộ. Ban đầu Từ Thanh Từ nghĩ đường núi gập ghềnh, còn phải leo núi, Thẩm Hào Niên ở nhà là được rồi. Không ngờ chính anh lại chủ động đề nghị đi cùng xem thử.

Nghe vậy, Từ Thanh Từ cũng chỉ đành chiều theo anh.

Ăn sáng xong, cả nhà thu dọn đồ đạc, chỉnh tề lên đường vào núi tảo mộ.

Trên đường gặp người quen, ai nấy đều nhìn Thẩm Hào Niên rồi hỏi anh là ai. Người nhà họ Từ cũng chẳng hề giấu giếm, thẳng thắn thừa nhận đây là con rể mới.

Tin đồn từ lâu đã lan khắp cả thôn, nhưng người nhà họ Từ chẳng mảy may bận tâm người khác sau lưng nói gì. Chỉ cần cả gia đình sống vui vẻ, hạnh phúc là đủ.

Để tiện cho Thẩm Hào Niên, ngoài ông bà Từ ra, mọi người trong nhà đều nói tiếng phổ thông với anh. Hàng xóm không hề biết Thẩm Hào Niên là người từ nơi khác đến, lúc họ chào hỏi bằng tiếng địa phương, anh hoàn toàn không hiểu họ đang nói gì.

Cho đến khi cả nhà bất ngờ chạm mặt người nhà họ Kiều ở chân núi Nam Sơn, nụ cười trên gương mặt mọi người mới dần biến mất. Ai nấy đều cảnh giác nhìn vợ chồng ông bà họ Kiều.

Từ Thanh Từ gặp lại bố mẹ chồng cũ cũng sững người.

Dù biết ngôi làng này nhỏ như vậy, sớm muộn gì cũng sẽ có ngày chạm mặt, nhưng cô không ngờ lại gặp nhau trong hoàn cảnh như thế này.

Thẩm Hào Niên là người đầu tiên nhận ra bầu không khí có gì đó không ổn.

Anh ngước mắt nhìn hai ông bà đang đi tới đối diện. Ánh mắt dừng trên người bố Kiều, thấy gương mặt đầy nếp nhăn, mái tóc đã bạc trắng, cả người dường như già đi ít nhất hai mươi tuổi, vẻ mặt anh thoáng thêm vài phần khó đoán.

Người lên tiếng chào trước là Từ Thanh Sơn. Thấy hai ông bà, anh cố giữ vẻ bình tĩnh, lịch sự cất tiếng chào.

Nhưng bố Kiều lại không nói một lời, chỉ chăm chăm nhìn Từ Thanh Từ.

Thấy vậy, Thẩm Hào Niên không nói không rằng bước lên chắn trước mặt Từ Thanh Từ. Ngay trước mặt ông lão, anh nắm lấy bàn tay đang khẽ run của cô, bình thản tuyên bố chủ quyền bằng hành động.

Thấy cảnh ấy, Từ Thanh Sơn cố ý giới thiệu:

"Chú Kiều, đây là bạn trai mới của em gái cháu."

hết chương 134.

, , vn, live

, vn

Chương (1-147)