Mẹ ơi, mẹ sắp đưa bố Thẩm về nhà rồi phải không?
| ← Ch.128 | Ch.130 → |
Tối hôm đó, Từ Thanh Từ vốn định cùng Thẩm Hào Niên lại trải qua một đêm nồng nàn, nào ngờ Thẩm Hào Niên bị một cuộc điện thoại khẩn gọi đi. Từ Thanh Từ chỉ đành tiếc nuối vì cả hai đều quá bận rộn, thời gian ở bên nhau quá ít.
Nhưng nghĩ đến chuyện mấy chục năm sau này có lẽ họ vẫn sẽ là người yêu của nhau, cho đến khi già đi, cho đến lúc 🌜*ⓗế*т cũng không thay đổi, Từ Thanh Từ bỗng thấy nhẹ lòng.
Không sao.
Sau này còn rất nhiều thời gian để ở bên nhau.
Khi còn trẻ, phải xông pha nhiều hơn chứ~
Đợi đến một ngày nào đó gặp nhau trên đỉnh cao, Từ Thanh Từ nghĩ, trước mặt mọi người cô nhất định sẽ không còn rụt rè, yếu đuối, không còn thấy xấu hổ khi giới thiệu mối 🍳*ⓤ@*𝓃 ♓*ệ giữa mình và Thẩm Hào Niên với tất cả mọi người, cũng sẽ không sợ sau lưng có người nói cô dựa vào đàn ông để vươn lên.
Cô thừa nhận, bản thân có chút tham lam. Bất kể là danh lợi, hay là Thẩm Hào Niên, cô đều muốn.
Trước khi rời đi, Thẩm Hào Niên còn chu đáo đưa Từ Thanh Từ đến trước cửa khách sạn mà cô đã đặt từ hai hôm trước. Đợi xác nhận cô đã an toàn, Thẩm Hào Niên mới xoay người biến mất trong màn đêm.
Anh rời đi rất vội. Ngoài câu: "Ngủ sớm đi.", anh không để lại bất cứ lời nào khiến người ta thấp thỏm.
Từ Thanh Từ không đoán được cuộc điện thoại anh nhận là lành hay dữ, chỉ nhìn ra giữa hàng mày của anh nhiều thêm vài phần sốt ruột mà ngay cả chính anh cũng chưa nhận ra.
Vì vậy, cô không nói bất kỳ lời giữ anh ở lại nào để khiến anh phân tâm, chỉ dặn anh chú ý an toàn.
Xưa nay đều là Thẩm Hào Niên nói với cô những lời như vậy, đây vẫn là lần đầu tiên Từ Thanh Từ chủ động đề nghị cùng Thẩm Hào Niên chia sẻ phúc họa:
"Thẩm Hào Niên, nhớ có chuyện gì thì gọi cho em."
"Nếu em giúp được anh, nhất định sẽ không chối từ."
Nghe vậy, Thẩm Hào Niên thoáng sững người, sau đó đưa tay ôm hờ lấy Từ Thanh Từ. Vài giây sau, anh buông cô ra, xoay người vẫy một chiếc taxi rồi biến mất khỏi nơi đó.
Đợi Thẩm Hào Niên rời đi, Từ Thanh Từ mới lưu luyến thu hồi ánh mắt, hai tay đ.ú.𝖙 vào túi áo khoác mà Thẩm Hào Niên để lại, chậm rãi xoay người bước vào khách sạn.
Khi Từ Thanh Từ đến phòng thăm Tiểu Trần, cô ấy đã khỏe bảy tám phần. Lúc này đang ngồi trên giường xem phim, ăn đồ ăn vặt.
Thấy cơn sốt của cô ấy đã hạ, người cũng không còn gì đáng ngại, nỗi lo của Từ Thanh Từ cũng vơi đi vài phần.
Thấy bà chủ rầu rĩ không vui, Tiểu Trần bỏ vỏ hạt dưa trong tay xuống, cẩn thận dò hỏi:
"Chị, lần hoạt động này không thuận lợi sao?"
Từ Thanh Từ thở dài, tự giễu:
"Ăn một vố câm."
Sau khi Tiểu Trần biết được đầu đuôi sự việc, tức đến hộc 〽️á·𝐮, liên tục mắng đám người kia sao lại nuốt lời.
Sau một đêm tiêu hóa mọi chuyện, Từ Thanh Từ trái lại đã bình tĩnh hơn rất nhiều, hiển nhiên cô đã chấp nhận kết quả này.
Không chấp nhận thì còn có thể làm gì?
Chưa nói đến việc đó chỉ là lời hứa miệng, chưa hề ký hợp đồng, cho dù đã ký hợp đồng thì vẫn có khả năng đổi ý.
Lần này, ngoài việc chấp nhận chịu thiệt, cô cũng không còn cách nào khác.
Đương nhiên, điều đó không có nghĩa là cô cam chịu số phận.
Nếu vùng Giang Tô - Chiết Giang không tìm được nhà cung cấp phù hợp, cô có thể chuyển sang Hà Bắc.
Đề xuất trước đó của Thẩm Hào Niên, cô cũng đã ghi nhớ. Minh Châu vốn đã có dây chuyền sản xuất da tại Tân Tập, giờ chuyển dây chuyền dệt len sang Hà Bắc cũng không phải không được.
Tuy cách Quảng Châu hơi xa, có nhiều bất tiện, nhưng cô có thể dựa vào các kênh ở Bắc Kinh và Thiên Tân để bán hàng.
Nghĩ đến khả năng này, Từ Thanh Từ lập tức không còn hoảng nữa.
Đáng tiếc, diễn biến của sự việc lại không thuận lợi như Từ Thanh Từ tưởng.
Ngày thứ ba sau khi trở về Quảng Châu, Phương Ngọc cùng Từ Thanh Từ đến Bảo Định, Hà Bắc khảo sát. So với Giang Tô, ngành sản xuất hàng may mặc thành phẩm ở Bảo Định không phải thế mạnh.
Nhưng ngược lại, điều đó lại trở thành cơ hội của Từ Thanh Từ. Cô hoàn toàn có thể tận dụng những đơn hàng ngoại thương hiện có trong tay Minh Châu để thúc đẩy nguồn lực địa phương, tạo ra giá trị mới.
Tuy khởi đầu khá khó khăn, nhưng chính quyền địa phương sẵn sàng ưu tiên nguồn lực và chính sách cho Minh Châu, đây chẳng phải cũng là một điều may mắn đối với Minh Châu hay sao.
Kế hoạch này chắc chắn không thể triển khai trước Tết. Từ Thanh Từ dự định sau Tết sẽ dốc sức thực hiện việc này, để đến Hội chợ Quảng Châu mùa xuân năm sau, cô có thể nộp một bảng thành tích khiến bản thân hài lòng.
—
Chớp mắt đã đến năm 2001.
Từ Thanh Từ tràn đầy kỳ vọng và mong đợi đối với năm mới này.
Nếu không có gì bất ngờ, năm nay Trung Quốc rất có thể sẽ gia nhập WTO. Đến lúc đó, hạn ngạch xuất khẩu có thể sẽ từng bước được bãi bỏ. Về lâu dài, không gian xuất khẩu sẽ được mở rộng, nhưng các điều khoản cụ thể trong giai đoạn trước mắt vẫn cần được phân chia, làm rõ.
Từ Thanh Từ luôn theo sát những thay đổi về chính sách, cố gắng học theo Thẩm Hào Niên cách diễn giải chính sách để tối đa hóa lợi ích.
Có lẽ công lực của cô vẫn chưa đủ, những gì cô nhìn thấy phần lớn chỉ dừng lại ở bề mặt.
Sau khi vội vã trở về Bắc Kinh ngay trong đêm hôm đó, chẳng bao lâu sau Thẩm Hào Niên hoàn toàn mất liên lạc. Mãi đến nửa tháng sau, Từ Thanh Từ mới nhận được cuộc gọi từ anh.
Lúc đầu Từ Thanh Từ còn không dám tin. Sau khi xác nhận đây là số điện thoại gọi từ Bắc Kinh, cô mới đầy mong đợi nhấc máy.
Trong điện thoại, giọng Thẩm Hào Niên mệt mỏi, khàn đặc:
"Đang bận à?"
Từ Thanh Từ nhìn khu vực làm việc của nhân viên bên ngoài văn phòng, ngồi trên ghế làm việc lắc đầu:
"Cũng bình thường."
Không đợi đối phương lên tiếng, Từ Thanh Từ cũng hỏi lại theo phép lịch sự:
"Anh xong việc rồi à?"
Thẩm Hào Niên khẽ ừ một tiếng, đáp mơ hồ:
"Gần xong rồi."
Không trách Từ Thanh Từ quá tò mò, thật sự là nửa tháng này cô chờ đợi quá khổ sở.
Ngày nào cô cũng mong Thẩm Hào Niên chủ động liên lạc với mình, nhưng suốt hơn nửa tháng qua, anh chưa từng liên lạc lấy một lần.
Cô cũng từng chủ động tìm anh, nhưng lần nào gọi điện cũng không được. Âm thầm hỏi Chu Xuyên thì Chu Xuyên cũng ấp a ấp úng, không nói rõ được điều gì.
Ý thức được có lẽ Thẩm Hào Niên đang gặp phải chuyện rất khó giải quyết, Từ Thanh Từ không kìm được mà hỏi:
"Là chuyện trong nhà hay chuyện công việc?"
Vốn tưởng Thẩm Hào Niên sẽ lảng tránh chuyện này, không ngờ sau hai giây im lặng, anh lại nói thật với cô:
"Chuyện trong nhà."
"Anh trai anh gặp chuyện rồi."
Nghe vậy, Từ Thanh Từ bật dậy khỏi ghế. Cô hít sâu một hơi, đưa tay ôm п*𝐠ự*🌜, vẻ mặt đầy lo lắng hỏi tiếp:
"Có chuyện gì vậy? Nghiêm trọng không?"
Thẩm Hào Niên không kể tường tận đầu đuôi sự việc cho Từ Thanh Từ, chỉ mơ hồ đáp:
"Chỉ bị chút thương nhẹ thôi, không sao."
Nghe vậy, Từ Thanh Từ lập tức ý thức được chuyện này có liên quan đến những việc không phải điều cô có thể biết. Cô khẽ l**m môi, cố tỏ ra bình tĩnh:
"Vậy chúc anh Thẩm sớm bình phục."
Không biết nghĩ đến điều gì, Thẩm Hào Niên bỗng bật cười, mang theo ý cười đáp lại cô:
"Được, anh sẽ chuyển lời hỏi thăm của em đến anh ấy."
Nghe đến đây, Từ Thanh Từ lập tức cảm thấy Thẩm Hào Niên không nói dối. Quả thật anh đã xử lý mọi chuyện gần xong rồi.
Chỉ là trong nửa tháng này anh đã trải qua những gì, Từ Thanh Từ không dám tùy tiện nghĩ tiếp.
Nếu Thẩm Hào Niên không muốn nói, Từ Thanh Từ cũng không níu lấy anh để hỏi cho bằng được. Cô chủ động tránh chủ đề về anh trai của Thẩm Hào Niên, kể cho anh nghe nửa tháng qua mình đã bận rộn những việc gì.
Nghe xong kế hoạch của cô, Thẩm Hào Niên bảo cô cân nhắc thêm, đợi qua năm rồi đi khảo sát Hà Bắc cũng chưa muộn.
Quả thật Từ Thanh Từ không định đi Hà Bắc trước Tết. Trong tay cô hiện vẫn còn vài đơn hàng lớn phải giao trước Tết một tuần, bận đến mức nào còn xoay xở nổi.
Một ngày trước kỳ nghỉ Tết, Từ Thanh Từ và Phương Ngọc mời toàn bộ nhân viên công ty đến một nhà hàng lớn nằm trong top 10 ở Quảng Châu để ăn bữa cơm tất niên sớm, đồng thời phát riêng cho mỗi người một nghìn tệ tiền thưởng.
Có điều, tính cả hai người họ thì công ty cũng chỉ có mười người.
Bữa cơm này không chi từ tài khoản công ty mà do chính Từ Thanh Từ tự bỏ tiền túi.
Bình thường cô luôn tiết kiệm với bản thân, nhưng hôm nay lại đặc biệt hào phóng. Không chỉ đưa mọi người đến nhà hàng tốt nhất ăn cơm, cô còn gọi thêm hai chai rượu ngon.
Trước khi động đũa, Phương Ngọc nhất quyết bắt Từ Thanh Từ đứng lên nói vài câu. Tiểu Trần cũng hùa theo cổ vũ. Dưới sự khích lệ của mọi người, Từ Thanh Từ đỏ mặt đứng dậy, nâng ly rượu trước mặt uống cạn rồi cụng ly với họ, sau đó lại ngửa đầu uống một ngụm lớn để tự cổ vũ bản thân.
Đặt ly xuống, Từ Thanh Từ đảo mắt nhìn một vòng những nhân viên đang ngồi quanh bàn tròn, ai nấy đều đầy mong đợi nhìn cô. Cô cười, đùa một câu:
"Mọi người đừng nghiêm túc thế chứ, làm tôi cũng thấy căng thẳng rồi."
Phương Ngọc phì cười, là người đầu tiên vỗ tay:
"Bà chủ Từ ngàn vạn lần đừng căng thẳng nhé~ Toàn người nhà cả, có gì mà phải sợ~"
Từ Thanh Từ bất đắc dĩ liếc nhìn Phương Ngọc đang hùa theo mọi người, hít sâu một hơi rồi bắt đầu sắp xếp lời nói:
"Hôm nay tôi rất vinh dự được đứng đây nói với mọi người những lời này. Nếu là hai năm trước, có lẽ tôi nằm mơ cũng không dám nghĩ sẽ có một ngày mình trở thành 'bà chủ Từ' trong miệng người khác, càng không nghĩ một người phụ nữ bước ra từ vùng núi như tôi lại có thể mở được công ty..."
"Khi Minh Châu mới thành lập, chỉ có mình tôi. Văn phòng cũng không ở tòa nhà văn phòng bên quảng trường CITIC, mà chỉ là một căn phòng nhỏ chưa đầy hai mươi mét vuông trong chợ vải Trung Đại..."
"Thật ra trước khi gia nhập đại gia đình Minh Châu, chắc hẳn mọi người cũng từng do dự. Một công ty nhỏ chẳng có gì như chúng ta liệu thật sự có thể tồn tại không? Cho dù tồn tại được thì liệu có thể kiên trì được bao lâu?"
"Nhưng dù thế nào đi nữa, tôi vẫn rất biết ơn mọi người đã gia nhập Minh Châu, trở thành một thành viên của Minh Châu..."
"Năm nay Minh Châu cũng đã đạt được không ít thành quả. Ngay trong quý đầu tiên, chúng ta đã nhận được ba đơn hàng lớn trị giá hơn một triệu tệ, đồng thời cũng có khách hàng thương hiệu đầu tiên theo đúng nghĩa... Sang năm, tôi muốn chuyển hướng sang xây dựng thương hiệu của riêng mình. Suốt quý cuối cùng, tôi vẫn luôn tìm kiếm cơ hội thích hợp..."
Từ Thanh Từ nói rất chân thành, không hề qua loa lấy lệ, trong lời nói còn thấp thoáng sự khích lệ. Mọi người đều cảm động trước những lời của cô, bày tỏ sẵn lòng chứng kiến Minh Châu từng bước phát triển tốt đẹp hơn.
Đợi Từ Thanh Từ nói xong, Phương Ngọc đầy xót xa và khâm phục vỗ nhẹ lên vai cô, khẽ nói bên tai:
"Tiểu Từ, em yên tâm. Chị sẽ luôn ở bên em, nhìn Minh Châu từng bước lớn mạnh."
Nghe vậy, sống mũi Từ Thanh Từ cay xè. Cô khịt mũi, quay đầu mỉm cười với Phương Ngọc trong đôi mắt ánh nước, tỏ ý nhất định sẽ như vậy.
Bữa cơm mới ăn được một nửa thì Từ Thanh Từ bị một cuộc điện thoại gọi ra ngoài.
Người gọi không ai khác, chính là cổ đông sáng lập còn lại của Minh Châu — Thẩm Hào Niên.
Từ Thanh Từ không ngờ anh sẽ xuất hiện ở Quảng Châu, càng không ngờ anh lại xuất hiện trước mặt cô đúng lúc như vậy.
Biết Thẩm Hào Niên đã đến Quảng Châu, lúc chạy ra đón anh, Từ Thanh Từ đến cả áo khoác cũng quên mặc, cứ thế mặc chiếc váy liền không tay lao ra khỏi phòng riêng, sải bước đi thẳng ra ngoài nhà hàng.
Thấy vậy, đám nhân viên lập tức xôn xao bàn tán, không hiểu bà chủ bị làm sao.
Là người duy nhất biết chuyện, Phương Ngọc thấy tình cảnh này thì khẽ ho một tiếng, bình thản nói:
"Bà chủ lớn của các em đang yêu rồi~"
"Này nhé, chắc chắn là chạy ra gặp người yêu rồi, nếu không sao lại vội thế?"
Nghe Phương Ngọc nói vậy, mọi người lập tức bùng lên một trận bàn tán náo nhiệt. Ai nấy đều nhìn chằm chằm vào Phương Ngọc hỏi chi tiết.
Nhìn những gương mặt đầy vẻ phấn khích, Phương Ngọc phớt lờ sự tò mò của họ, cười như không cười lắc lắc ngón tay:
"Không được đâu nhé~ Đây là bí mật của hai người họ, chị không thể nói được~"
"Nhưng mọi người cứ yên tâm~ Đối tượng của bà chủ lớn nhà mình còn đẹp trai hơn cả quản lý Lâm lần trước, lại còn giàu hơn nữa~"
Lời này vừa dứt, mọi người chẳng những không ngừng hóng chuyện, trái lại còn càng tò mò hơn!
Ai mà không muốn hóng chuyện của bà chủ chứ?
Lại còn là tin đồn tình cảm nữa!
Tiểu Trần được xem là nhân viên từng có cơ hội tiếp xúc gần với Từ Thanh Từ. Trước đó khi đi Hà Bắc, cô ấy đã gặp vị soái ca kia, nhưng vẫn luôn nín nhịn không dám nói, sợ bị bà chủ "sa thải".
Giờ thấy mọi người bàn tán rôm rả, Tiểu Trần như được ăn gan hùm mật gấu, lập tức đứng bật dậy, vẻ mặt đắc ý tiết lộ với đám đồng nghiệp đang sốt ruột hóng chuyện:
"Em làm chứng! Nếu đối tượng của sếp đúng là người đó thì về nhan sắc đúng là ngang ngửa quản lý Lâm ở Hồng Kông!"
"Có điều quản lý Lâm thì khí chất ôn hòa hơn một chút, còn anh đẹp trai kia thì trầm ổn, lạnh lùng hơn."
Lời này vừa dứt, mọi người lập tức xôn xao:
"Gặp ở đâu thế??? Sao chưa bao giờ nghe cô kể vậy???"
"Ai nói cho tôi biết rốt cuộc anh ấy trông thế nào đi!!! Tò mò 𝖈hế.† mất!!!"
"Chủ yếu là muốn biết người được sếp lớn để mắt tới thì phải xuất sắc đến mức nào!! Hồi đó khi quản lý Lâm bị sếp lớn từ chối, tôi còn tiếc sếp bỏ lỡ một người đàn ông tốt! Không ngờ sếp đã sớm có người trong lòng rồi!!!"
"Sếp lớn có giới thiệu cho bọn mình không? Mong quá!"
"..."
Trong phòng riêng, mọi người mỗi người một câu bàn tán không ngớt.
Phương Ngọc, người biết toàn bộ câu chuyện, ngồi bên cạnh nhìn đám người hưng phấn như bầy khỉ, nở một nụ cười đầy bí hiểm.
Cô mới chính là người chứng kiến chuyện tình đẹp của hai người họ đấy~
Nếu một ngày nào đó hai người kết 𝖍●ô●n●, chẳng phải cô nên lên sân khấu làm người chứng ♓ô_𝓃 sao?
Đến lúc đó nhất định phải nhân cơ hội này chém sếp một khoản mới được~
Từ Thanh Từ hoàn toàn không hề hay biết, chỉ vì chuyện tình cảm của mình mà trong phòng riêng đã loạn thành một mớ.
Cô vừa nghe điện thoại vừa chạy ra khỏi phòng riêng, một mạch từ tầng ba lao xuống tầng một bằng cầu thang bộ, mệt đến mức т♓-ở 𝖍-ổ-ռ ⓗể-ⓝ, hơi thở cũng trở nên gấp gáp.
Nghe thấy động tĩnh bên kia đầu dây, Thẩm Hào Niên bật cười:
"Đi chậm thôi, đừng vội."
"Anh đứng ở đây, có chạy mất đâu."
Bước chân Từ Thanh Từ không hề chậm lại, ngoài miệng lại đáp lấy lệ:
"Biết rồi biết rồi, em có vội đâu."
Đợi đến khi chạy ra khỏi nhà hàng, Từ Thanh Từ đảo một vòng trước cửa mà vẫn không thấy bóng dáng Thẩm Hào Niên, sốt ruột đến mức trán cũng lấm tấm mồ hôi.
Đúng lúc cô định lên tiếng hỏi Thẩm Hào Niên đang ở đâu thì vừa quay đầu đã thấy anh từ bãi đỗ xe ngoài trời phía sau nhà hàng đi tới.
Gần một tháng không gặp, Thẩm Hào Niên dường như đã gầy đi không ít.
Từ Thanh Từ nhìn anh mấy lần, xác nhận mình không nhìn nhầm, liền cúp điện thoại, sải bước chạy thẳng về phía anh.
Thấy vậy, Thẩm Hào Niên cũng tăng nhanh bước chân.
Hai người gặp nhau bên bồn hoa trước cửa nhà hàng. Từ Thanh Từ chẳng còn để tâm đến những người qua đường xung quanh, nhân lúc chút dũng khí còn sót lại trong lòng vẫn chưa tan hết, cô bất chấp tất cả lao vào lòng Thẩm Hào Niên, hai tay ôm chặt lấy vòng eo săn chắc của anh, áp mặt vào lồng ⓝ*🌀*ự*↪️ anh, ✞♓-ở g-ấ-𝓅 hỏi:
"Sao anh lại đến đây?"
Thẩm Hào Niên cúi đầu nhìn Từ Thanh Từ vì chạy quá nhanh mà hai má đỏ ửng, đưa tay ôm ngược lấy bờ vai cô, lặng lẽ cảm nhận một lúc cái ôm nồng nhiệt ấy. Anh tựa cằm l*n đ*nh đầu cô, giọng nói dịu dàng, quyến luyến:
"Nhớ em, nên đến thăm em."
Nghe Thẩm Hào Niên nói vậy, Từ Thanh Từ bất giác ôm chặt lấy eo anh hơn, như muốn ép bản thân hòa vào cơ thể anh.
Thẩm Hào Niên nhìn thấu nỗi nhớ nhung chưa từng thốt thành lời trong lòng cô, cũng ş·𝒾ế·т ⓒ·♓·ặ·ⓣ vòng tay hơn.
Hai người ôm nhau trước cửa nhà hàng gần năm phút mới buông ra.
Lần này, Từ Thanh Từ chẳng còn bận tâm đến ánh mắt của người qua đường, cũng không để ý liệu có bị ai nhìn thấy hay không. Cô chỉ muốn ôm thật chặt người mình yêu, bình yên ở bên anh thêm một lúc.
Nửa tháng mất liên lạc ấy khiến cô vừa lo lắng vừa sợ hãi.
Đã nhiều lần cô muốn bốc đồng mua ngay một tấm vé tàu đến Bắc Kinh xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng mỗi lần ý nghĩ vừa nảy lên, cô đều cố nhịn xuống.
Cô sợ mình cứ l* m*ng chạy đến sẽ khiến Thẩm Hào Niên khó xử, lại sợ người nhà họ Thẩm hoặc kẻ đối địch với Thẩm Hào Niên phát hiện sự tồn tại của cô rồi gây ra chuyện bất lợi cho anh.
Lo cái này, sợ cái kia, cuối cùng chút bốc đồng còn sót lại trong tận đáy lòng cũng hoàn toàn tan biến, bị chính cô nuốt ngược trở lại.
Nếu không phải Thẩm Hào Niên chủ động đến Quảng Châu tìm cô, Từ Thanh Từ đã bắt đầu nghĩ xem lần gặp tiếp theo của họ sẽ là khi nào, có nên đưa anh về nhà ăn Tết hay không, rồi phải giải thích với mọi người thế nào...
Cô nghĩ rất nhiều.
Càng nghĩ, khát khao trong lòng càng nhạt dần, nỗi sợ lại càng lớn hơn.
Cô thừa nhận, đôi khi mình đúng là một kẻ nhát gan.
Bởi cô biết, để đi được đến ngày hôm nay không hề dễ dàng.
Vì vậy, cô không muốn chỉ vì một sai sót nhỏ mà khiến tất cả những gì mình có đều mất trắng.
Cô không chịu nổi cái giá ấy.
Mà trong cái giá đó, hiển nhiên cũng bao gồm cả Thẩm Hào Niên.
Thẩm Hào Niên cảm nhận được những lo lắng và sợ hãi mà Từ Thanh Từ chưa từng bộc lộ. Anh đưa tay khẽ vỗ lên lưng cô, ghé sát tai cô nhỏ giọng an ủi:
"Yên tâm, anh không sao."
"Chuyện trong nhà cũng xử lý gần xong rồi, không cần anh phải ở Bắc Kinh mọi lúc mọi nơi nữa."
"Lần này anh đến không vì gì khác, chỉ chuyên đến để vơi nỗi nhớ em."
Có lẽ cũng nhận ra ôm nhau mãi như vậy không thích hợp, Từ Thanh Từ từ từ rời khỏi lòng Thẩm Hào Niên, ngẩng đầu nhìn người đàn ông phong trần mệt mỏi trước mặt, chợt nhớ ra hỏi:
"Sao anh biết em ở đây?"
Thẩm Hào Niên cong môi cười, cố ý trêu cô:
"Bên cạnh có nội gián mà cũng không biết à? Xem ra em làm bà chủ hơi thất trách rồi."
Từ Thanh Từ chớp mắt, lập tức hiểu ra là Phương Ngọc đã nói cho anh biết.
Bảo sao hôm nay Phương Ngọc cứ nhất quyết nói là một ngày đặc biệt, nhất định phải bắt cô ăn diện thật xinh đẹp, còn đặc biệt đưa cô đến tiệm làm tóc tạo kiểu rồi trang điểm.
Lúc nãy vì quá kích động nên cô không thấy lạnh.
Đến giờ gió thổi tới, Từ Thanh Từ mới phát hiện bờ vai trần lộ ra ngoài không khí đã hơi lạnh.
Thấy vậy, Thẩm Hào Niên 𝐜●ở●𝐢 á●0 khoác trên người choàng lên vai cô, khẽ nhíu mày:
"Sao không mặc áo khoác rồi mới ra?"
Từ Thanh Từ ôm chặt chiếc áo khoác còn vương mùi hương và hơi ấm của Thẩm Hào Niên, ngượng ngùng đáp:
"Em quên mất."
Hai người đứng trước cửa thêm một lúc.
Thẩm Hào Niên đưa tay nắm lấy những ngón tay của Từ Thanh Từ, dắt cô đi vào trong nhà hàng.
Vừa bước vào sảnh, không biết phòng riêng ở tầng mấy, anh nghiêng đầu hỏi:
"Ở tầng nào?"
Từ Thanh Từ cảm thấy mình sắp bị hạnh phúc làm cho choáng váng. Cô chớp chớp mắt, lúng túng đáp:
"Tầng ba, phòng 3023."
Thẩm Hào Niên để ý thấy cầu thang ở sảnh dài đến mức không nhìn thấy điểm cuối, khẽ nhíu mày hỏi Từ Thanh Từ:
"Vừa rồi em không đi thang máy, chạy từ tầng ba xuống à?"
Từ Thanh Từ sờ sờ chóp mũi, ngượng ngùng đáp:
"Lúc nãy vội quá nên quên mất."
Thẩm Hào Niên khẽ thở dài, không hỏi thêm nữa.
Hai người nắm tay nhau bước vào phòng riêng.
Trong phòng đầu tiên là một khoảng lặng, sau đó đồng loạt vang lên tiếng thốt kinh ngạc đầy ăn ý.
Ngoài Phương Ngọc, trong mắt mọi người đều tràn ngập sự phấn khích, kích động và tò mò. Tất cả đều sáng rực mắt nhìn Từ Thanh Từ và Thẩm Hào Niên, nhìn chằm chằm vào hai bàn tay đang đan chặt vào nhau của họ.
Từ Thanh Từ đọc được vẻ hóng chuyện hiện rõ trên gương mặt mọi người, ngượng ngùng mỉm cười.
Giây tiếp theo, cô hít sâu một hơi, đường hoàng giới thiệu Thẩm Hào Niên với các nhân viên:
"Đây là cổ đông sáng lập còn lại của Minh Châu chưa từng lộ diện trước đây, Tổng giám đốc Thẩm Hào Niên, cũng là bạn trai của tôi."
"Xin lỗi mọi người, buổi liên hoan hôm nay lại bị chuyện riêng của tôi làm phiền rồi."
Vừa dứt lời, các nhân viên lập tức đồng thanh phủ nhận, ai nấy đều nói được hóng chuyện của bà chủ mới là may mắn.
Biết Thẩm Hào Niên cũng là một trong những cổ đông của Minh Châu, Tiểu Trần là người đầu tiên lên tiếng hỏi nguyên do.
Từ Thanh Từ nghĩ ngợi một lát rồi nghiêm túc kể lại toàn bộ quá trình thành lập Minh Châu.
Đáp lại, trong phòng lại vang lên một tràng reo hò đầy phấn khích.
Mọi người mỗi người một câu bàn tán rôm rả:
"Thì ra Tổng giám đốc Thẩm đã có tính toán từ trước! Trời ơi!! Năm 2001 có thể cho em một người bạn trai vừa bỏ tiền vừa bỏ sức như thế không!"
"Tổng giám đốc Thẩm đẹp trai quá!! Đúng là hình mẫu đàn ông lý tưởng!!!"
"A a a a a em ghen tị với tình yêu của bà chủ và Tổng giám đốc Thẩm quá! Chúc hai người mãi mãi bên nhau, hạnh phúc cả đời!"
"..."
Giữa những lời chúc phúc nối tiếp không ngừng ấy, Thẩm Hào Niên cười đến mức không khép miệng lại được.
Anh hào phóng nhận hết những lời chúc của mọi người, đồng thời tuyên bố tiền thưởng năm nay sẽ tăng gấp đôi, phần tăng thêm sẽ do tài khoản cá nhân của anh chi trả.
Lời này vừa dứt, sự ngưỡng mộ và yêu mến mà mọi người dành cho Thẩm Hào Niên lại tăng thêm một bậc.
Thấy vậy, Từ Thanh Từ cũng không nhịn được bật cười.
Buổi liên hoan kết thúc.
Sau khi cùng Phương Ngọc xác nhận tất cả nhân viên đều đã về nhà an toàn, Phương Ngọc rất tinh ý chào tạm biệt Từ Thanh Từ, để lại không gian riêng cho đôi tình nhân.
Đợi mọi người đi hết, Từ Thanh Từ nghiêng đầu nhìn Thẩm Hào Niên vẫn đứng phía sau chờ mình, cười tít mắt mời anh:
"Tổng giám đốc Thẩm, chúng ta cũng về nhà thôi~"
"Ý em là về Thanh Châu ấy~ Anh có muốn cùng em về không?"
Thẩm Hào Niên cong môi mỉm cười, đưa tay nắm lấy bàn tay trái mà Từ Thanh Từ đưa ra, đáp:
"Được em mời, sao anh dám từ chối."
—
Đầu năm 2001, một ngày trước đêm Giao thừa, cuối cùng Từ Thanh Từ cũng đưa người yêu Thẩm Hào Niên vinh quang trở về quê.
Thẩm Hào Niên đặc biệt coi trọng chuyến thăm này. Một người vốn luôn điềm tĩnh, chững chạc, suy tính chu toàn như anh vậy mà lại nhiều lần hỏi Từ Thanh Từ xem quà mình chuẩn bị đã ổn chưa, còn cần mua thêm gì nữa không.
Không chỉ cân nhắc sở thích của từng thành viên trong gia đình, anh còn chuẩn bị quà riêng cho mỗi người, ngay cả quà Tết dành cho Từ Thanh Từ cũng không quên.
Quà cáp quá nhiều, anh thậm chí còn tốn không ít nhân lực và vật lực để vận chuyển từ Bắc Kinh tới.
Đến Trùng Khánh, Thẩm Hào Niên gặp Từ Thanh Từ tại sân bay.
Từ Thanh Từ vốn định bắt taxi về Thanh Châu, không ngờ Thẩm Hào Niên đã sớm tính toán chu toàn, không chỉ chuẩn bị xe mà còn sắp xếp cả tài xế riêng.
Quà quá nhiều, cốp xe không chứa hết, Thẩm Hào Niên lại điều thêm một chiếc xe chỉ để chở hộp quà. Còn anh thì đưa Từ Thanh Từ lên một chiếc Hummer H1 quân dụng.
Chiếc xe cao lớn, hầm hố, gầm cao, động cơ mạnh mẽ, rất thích hợp chạy đường địa hình.
Chỉ có điều, vì xe quá to nên Từ Thanh Từ hơi ngại leo lên.
Từ Trùng Khánh về Thanh Châu phải lái xe hơn bốn tiếng.
Suốt chặng đường, gần như đều là Thẩm Hào Niên cầm lái, còn Từ Thanh Từ ngồi ở ghế phụ trò chuyện cùng anh.
Đường tắc rất nghiêm trọng, nhưng hai người chẳng hề sốt ruột.
Ngược lại, sau khi biết hôm nay Từ Thanh Từ sẽ đưa bạn trai về nhà, bố mẹ cô vì quá căng thẳng mà gọi điện liên tục mấy lần.
Cuộc gọi cuối cùng là của Từ Gia Gia.
Từ Thanh Từ còn chưa kịp lên tiếng thì đã nghe Từ Gia Gia hỏi trong điện thoại:
"Mẹ ơi, mẹ sắp đưa bố Thẩm về nhà rồi phải không?"
hết chương 129.
, , vn, live
, vn
| ← Ch. 128 | Ch. 130 → |
