Tới rồi
| ← Ch.354 | Ch.356 → |
Tiểu Thiên gia vừa đi, người làm con gái thì không thể xách giỏ, người làm cha thì không thể gánh vác, còn lại một người nữa... ngoài cái miệng biết lải nhải dường như chẳng có bản lĩnh gì khác.
Vệ Trạch Trung lập tức cảm thấy bất an, luôn có cảm giác sắp có chuyện xảy ra. Để che giấu sự hoảng loạn trong lòng, hắn hỏi: "Phương Sinh à, cái chân thứ hai là gì?".
Ninh Phương Sinh đáp: "Tìm ra thứ mà Ngô Toan sợ nhất".
Vệ Đông Quân ở bên cạnh suy nghĩ một chút: "Bây giờ chắc hắn sợ nhất là bị dính dáng tới Hứa Tận Hoan".
Ninh Phương Sinh gật đầu: "Vậy thì chúng ta phải tìm cách khiến hắn dính dáng tới Hứa Tận Hoan".
Vệ Trạch Trung ngẩn người: "Dính bằng cách nào?".
Vệ Đông Quân đảo mắt một vòng, trong đầu lóe lên ý xấu: "Ta có một ý không ra gì, các người có muốn nghe không?".
Ý không hay, nhưng vẫn là ý. Hai nam nhân trong phòng đồng thanh: "Nghe!".
Vệ Đông Quân nói: "Đốt thêm một trận lửa nữa trong căn nhà bỏ hoang của Hứa Tận Hoan".
Ninh Phương Sinh hiểu ra: "Ngươi muốn để Ngô Toan nhìn thấy ngọn lửa đó, khơi dậy ký ức của hắn".
Thôi được rồi, ta thừa nhận. Ninh Phương Sinh, đúng là con giun trong bụng ta.
"Hắn là quan, Hứa Tận Hoan là tội đồ phản quốc. Bình thường là quan bắt tội, nhưng Hứa Tận Hoan lại từng hai lần cứu mạng Ngô Toan. Ân cứu mạng nên lấy suối ngọt mà báo đáp. Ngô Toan còn có lòng báo ân với nhà họ Trần, huống chi là Hứa Tận Hoan? Nhưng khi Hứa Tận Hoan c. h. ế. t, Ngô Toan lại không bị liên lụy chút nào, có thể thấy mối զu𝐚-ռ 𝐡-ệ của họ không công khai. Năm đó Hứa Tận Hoan tự thiêu chính căn nhà đó, ngọn lửa bùng cháy dữ dội, cả căn nhà bị thiêu rụi, người trong Ngũ thành không thể không xuất động. Ngô Toan biết đó là nhà của Hứa Tận Hoan, dù công hay tư, chắc chắn hắn sẽ lập tức chạy tới. Nhưng khi hắn nhìn thấy ân nhân cứu mạng bị 𝖙♓1ê*υ s*ốռ*🌀 ngay trước mắt, bản thân lại phải giả vờ như không thấy, thì trong lòng hắn sẽ cảm thấy thế nào?".
Vệ Đông Quân dừng lại một chút.
"Lần này chúng ta đốt một trận nữa, có thể ⓣ♓-ℹ️-ê-𝐮 𝐜𝒽á-ÿ tất cả cảm xúc ngổn ngang trong lòng Ngô Toan, đồng thời khiến hắn một lần nữa bị dính líu đến Hứa Tận Hoan".
Nàng nói xong, không ai lên tiếng. Hai nam nhân trong phòng nhìn chằm chằm vào Vệ Đông Quân.
Vệ Trạch Trung là vì quá ngạc nhiên.
Nhưng Ninh Phương Sinh thì không. Phải diễn tả ánh mắt ấy thế nào nhỉ? Những gì cần che giấu đều được giấu kỹ, những gì không thể giấu thì thản nhiên bộc lộ, là sự tán thưởng, là kinh ngạc, cũng có chút rung động.
Cô nương này luôn có thể, trong lúc đường cùng, nghĩ ra một ý tưởng "xấu", giúp họ nhìn thấy ánh sáng cuối con đường.
"Rầm...". Một tiếng động lớn vang lên phía sau.
Ba người quay đầu nhìn, giật mình đến hồn phiêu phách tán.
Trước cửa phòng, có hai người đứng đó. Cả hai đều mặc áo quần nha dịch, thắt đai đao lớn nơi thắt lưng, khuôn mặt dữ tợn như ác thần.
Tim Vệ Trạch Trung đập thình thịch. Nha dịch từ đâu tới vậy? Tại sao lại tìm đến bọn họ? Trực giác đúng thật. Đấy, có chuyện rồi.
Trong không khí c. h. ế. t lặng, có tiếng bước chân từ đầu cầu thang vọng tới.
Từng bước... Từng bước... Ngày càng gần.
Khi tiếng bước chân dừng lại, thì một người xuất hiện trước cửa.
Người đó dáng người không cao, hơi gầy, sống mũi thấp khiến khuôn mặt trông hơi to và bằng phẳng. Hắn mặc một bộ quần áo bình thường, chất vải cũng không có gì đặc biệt, đôi mắt nhỏ mang chút ý cười, thoạt nhìn trông có vẻ thân thiện.
Thế nhưng, Vệ Trạch Trung 𝓇𝐮_ռ 𝓇_ẩ_ⓨ như chiếc lá mùa thu, lưỡi líu lại: "Ngươi... ngươi ngươi... là... là... là... Ngô... Ngô... Ngô Toan!".
Người này là Ngô Toan? Vệ Đông Quân và Ninh Phương Sinh lập tức biến sắc. Vì Hạng Diễm, hắn lại đích thân tìm đến?
Ngô Toan chắp tay sau lưng, ánh mắt lướt qua mặt ba người trong phòng.
Vệ đại gia? Một kẻ vô dụng, không đáng ngại.
Vệ Tam? Thanh mai trúc mã của Trần Thập Nhị. Nếu hắn nhớ không nhầm, cô nương này từ nhỏ đã gan to, đến mức Trần Thập Nhị cũng chỉ có thể chạy theo sau nàng mà chơi. Nhưng dù gan to thế nào cũng chỉ là một tiểu thư chưa xuất giá.
Cuối cùng, ánh mắt sắc như chim ưng của Ngô Toan rơi vào nam tử mặc áo đen. Đây là Ninh Phương Sinh? Tim Ngô Toan hơi siết lại.
Hắn đã ở trong Ngũ thành hơn hai mươi năm, ngày nào cũng tiếp xúc với đủ hạng người, từ hoàng thân quốc thích đến dân thường, chẳng ai là hắn chưa từng gặp. Một người, dung mạo nằm trên gương mặt, khí chất lộ ra ở ⓣ_𝖍â_n 𝖙_𝖍_ể, tính cách giấu trong hành vi. Người này dung mạo nổi bật giữa đám nam nhân. Khí chất lại càng vượt trội hơn. Có thể đoán rằng, người ẩn sau bộ y phục đen này chắc chắn xuất thân không tầm thường.
Trong đầu Ngô Toan lập tức hiện lên một tấm lưới, phủ đầy những kẻ sống trên mây trong thành Tứ Cửu... Không giống ai cả.
Ngô Toan bước vào phòng.
Vừa vào, Vệ Trạch Trung đã sợ đến bật dậy: "Ngô đại nhân, ngài... ngài tới đây làm gì, chúng ta...".
"Ngũ thành tra án, tất cả ngồi xuống cho ta!".
Lưỡi đao bên hông nha dịch lập tức kề lên cổ Vệ Trạch Trung, hắn lập tức ngồi phịch xuống ghế, nước mắt cũng vì sợ mà tuôn ra.
Vệ Đông Quân nhìn thấy đao kề lên cổ cha mình, đầu óc nổ vang, đập bàn đứng dậy.
"Muốn tra án thì tra, cớ gì kề đao vào cổ cha ta?".
Thấy chưa. Đúng là gan lớn thật. Ngô Toan liếc ra sau, đao của nha dịch thứ hai cũng lập tức đặt lên cổ Vệ Đông Quân.
"Cô nương này". Ngô Toan đặt tay lên vai Vệ Đông Quân, ấn mạnh nàng ngồi xuống ghế.
"Đao thương không có mắt, bị thương là phiền to".
Cô nương? Vệ Đông Quân tức giận 💲ℹ️ế_✝️ 𝒸_𝒽_ặ_🌴 nắm tay. Nàng không tin, với mối զ⛎ⓐ.ռ 𝒽.ệ giữa nàng và Trần Thập Nhị, tên họ Ngô này lại không nhận ra nàng. Hắn rõ ràng là cố tình!
Ngô Toan vẫn ra vẻ công chính vô tư: "Quý danh?".
Vệ Đông Quân nhìn thanh đao kề cổ, đành cúi đầu: "Vệ Đông Quân".
"Thân phận?".
"Tam tiểu thư Vệ phủ, thanh mai trúc mã của Trần Thập Nhị. Người kia là cha ta, cũng là cha nuôi của Trần Thập Nhị".
Ngô Toan nghe thấy ba chữ "Trần Thập Nhị", sắc mặt không thay đổi chút nào: "Tam tiểu thư không ở nội trạch, tới đây làm gì?".
"Kết giao bạn bè!".
"Bạn là ai?".
"Ninh Phương Sinh, bạn tốt của ta".
"Ninh Phương Sinh?".
Ngô Toan nhắc lại cái tên, bước tới cạnh Ninh Phương Sinh, đứng cao hơn một bậc mà hỏi: "Năm nay bao nhiêu tuổi?".
Ninh Phương Sinh ngẩng đầu nhìn Ngô Toan, điềm tĩnh nói: "Nếu ta nhớ không lầm, chắc là hai mươi bảy".
Khi Ninh Phương Sinh ngẩng đầu, Ngô Toan cũng vừa cúi xuống, hai ánh mắt chạm nhau, khiến lòng hắn khẽ run. Đó là một đôi mắt quá đỗi bình tĩnh, không 🌀ợ*ⓝ ş*ó*𝖓*𝐠, không cảm xúc như một giếng nước sâu.
Không nên như vậy. Tim Ngô Toan lại s1ế·𝐭 𝖈♓·ặ·т một lần nữa. Trong tình cảnh thế này, người bình thường đã sợ đến 𝓇-ⓤ-ⓝ r-ẩ-γ. Kẻ sống trên mây thì sẽ tức giận, như Vệ Tam. Tại sao người này lại bình tĩnh như thế?
Ngô Toan đâu biết, sự bình tĩnh của Ninh Phương Sinh là từ khoảnh khắc hắn bước vào căn phòng này mới nảy sinh.
Thế gian này, sự việc có nặng nhẹ, con người có cao thấp. Chức quan Tổng Chỉ huy sứ Ngũ thành Binh Mã ti đặt trong thành Tứ Cửu chẳng là gì, nhưng trước mặt bọn họ lúc này lại là chuyện lớn.
Tại sao họ không thể tìm cách gây áp lực với Ngô Toan? Một phần vì họ biết quá ít về hắn. Phần quan trọng hơn là thân phận. Hiện tại họ đều là dân thường, còn Ngô Toan là quan. Dân thường muốn gặp quan, khi không có lý do chính đáng, là phải mạo hiểm cực lớn, không khéo còn vào tù. Vậy mà hắn lại chủ động tới. Còn đang ở ngay trước mặt họ, cùng trong một căn phòng. Thay vì đi vòng vèo, đốt thêm một trận lửa trong căn nhà đổ nát của Hứa Tận Hoan, chi bằng nhân lúc hắn đang ở đây, nghĩ cách gây áp lực trực tiếp.
| ← Ch. 354 | Ch. 356 → |
