Truyện:Trảm Trần Duyên - Chương 354

Trảm Trần Duyên
Hiện có 400 chương (chưa hoàn)
Chương 354
Người ngoài cuộc
0.00
(0 votes)


Chương (1-400 )

Ngô Toan và Hạng Diễm là cùng một phe. Vì vậy, sau khi tỉnh mộng, việc đầu tiên Hạng Diễm làm là đi tìm Ngô Toan, nhờ hắn tra xem vì sao thanh gỗ thứ sáu lại xuất hiện.

Nàng đi từ nửa đêm, sáng sớm mới quay về. Hơn nữa còn được chính Ngô Toan đưa về... Nghĩ tới đây, Vệ Đông Quân thật sự không nhịn nổi nữa.

"Không chỉ là cùng phe, ta cảm thấy 𝐪.u.𝐚.𝐧 h.ệ giữa Hạng Diễm và Ngô Toan chắc chắn còn thân thiết hơn thế".

"Sao con biết?". Cha nàng hỏi.

"Cha nghĩ xem, nhờ Ngô Toan tra thanh gỗ thứ sáu, tức là phải kể rõ ngọn ngành thanh gỗ ấy từ đâu mà ra, còn cả quá khứ giữa Hạng Diễm và Hứa Tận Hoan... Tất cả đều phải nói cho Ngô Toan biết".

"Không sai". Ninh Phương Sinh tiếp lời: "Ngô Toan bảo nàng đừng lo, còn nói sẽ cùng nàng uống rượu, chứng tỏ quá khứ giữa Hạng Diễm và Hứa Tận Hoan, hắn đều biết rõ như lòng bàn tay".

Vệ Đông Quân lại tiếp tục: "Chúng ta đừng quên, trước khi Hứa Tận Hoan c. h. ế. t đã bị gán tội gì và thân phận hiện tại của Ngô Toan là gì".

Vệ Chấp An bỗng chột dạ.

Hứa Tận Hoan bị kết tội thông địch phản quốc, ai nấy đều tránh còn không kịp, chẳng ai dám dính líu tới hắn, ai cũng muốn cắt đứt sạch sẽ qυⓐ●п ⓗ●ệ. Vậy mà, Ngô Toan lại đồng ý giúp Hạng Diễm điều tra. Nếu không phải զ⛎🔼·п ♓·ệ hai người cực kỳ vững chắc, Ngô Toan tuyệt đối không thể nhận lời.

Lúc này, chỉ nghe Vệ Đông Quân lẩm bẩm: "Mọi người nói xem, họ quen nhau như thế nào nhỉ? Với hai người họ, Hứa Tận Hoan là một bên có tình, một bên có ân. Ngô Toan hiểu rõ về Hạng Diễm như vậy, thì Hạng Diễm liệu có biết quá khứ giữa Ngô Toan và Hứa Tận Hoan không? Về quá khứ của Ngô Toan, chúng ta có thể hỏi thử Hạng Diễm xem sao?".

Chưa đợi ba nam nhân trong phòng lên tiếng, nàng đã tự lắc đầu phủ nhận: "Thôi bỏ đi, Hạng Diễm là người kín miệng lắm, chắc chắn nàng sẽ không nói".

Bị nàng nhắc như vậy, Thiên Tứ đột nhiên nhớ ra: "Thưa tiên sinh, Trần đại nhân và họ đã điều tra được gì rồi?".

Ninh Phương Sinh đưa chồng giấy cho Thiên Tứ, Thiên Tứ nhận lấy, nhanh chóng lật xem từng tờ.

Xem xong, hắn bĩu môi: "Trên đống giấy này, đừng nói là tổ tông mười tám đời của Ngô đại nhân, ngay cả ba đời tổ tiên cũng không rõ ràng lắm".

Lời vừa dứt. Tim Ninh Phương Sinh chợt nhói lên. Tim Vệ Đông Quân cũng nhói lên. Tim Vệ Chấp An lại càng nhói mạnh. Ba người nhìn nhau, trong mắt đồng loạt hiện lên một nỗi nghi hoặc lớn...

Ngay cả ba đời tổ tiên của Ngô đại nhân đều là bí ẩn, một người như thế sao có thể ngồi vào vị trí đứng đầu Ngũ thành?

Dần dần, ánh mắt nghi hoặc của Vệ Đông Quân biến thành kinh hãi.

"Mọi người nói xem...".

Nàng l. i. ế. m đôi môi khô khốc, lần đầu tiên giọng nói trở nên rụt rè, thiếu hẳn tự tin.

"Không lẽ Ngô Toan là đứa con của tên giặc Oa kia?".

Đúng lúc này, Tiểu Thiên gia cảm thấy miệng khô khốc, vừa mới cầm chén trà lên uống. Nghe đến câu đó, người vốn to gan như hắn cũng sợ đến mức т@·🍸 ⓡ·⛎·ⓝ 𝖑ê·𝓃, chén trà rơi xuống đất. Vỡ tan tành!

Mặt Vệ Chấp An trắng bệch, hắn muốn quát mắng con gái một câu, nhưng hai hàm răng lại bắt đầu va lập cập, г.⛎.𝓃 ⓡẩ.γ hồi lâu mà không nói ra nổi một chữ.

Trong phòng, tĩnh lặng như c. h. ế. t, ngay cả tiếng thở cũng không nghe thấy. Ngay cả Ninh Phương Sinh vốn luôn điềm tĩnh, cũng "phạch" một tiếng bật mở quạt. Hắn quạt rất nhanh, rõ ràng tâm trạng đã rối như tơ vò.

Theo lý, т.𝐫.1ề.⛎ đì.ռ.ⓗ bổ nhiệm một quan viên, không nói tới chuyện tra tổ tông mười tám đời, thì ít nhất cũng phải tra ba đời gần nhất. Thế mà cha mẹ, tổ phụ của Ngô Toan là ai... đến Trần Mạc Bắc và Lưu Thứ Kỷ cũng không biết, điều này thật quá mức kỳ lạ.

Thêm nữa, Hứa Tận Hoan từng nói đã cứu Ngô Toan hai lần... Mà Hứa Tận Hoan lại c. h. ế. t vì chịu tội thay người khác... Cũng chẳng trách Vệ Đông Quân lại nghi ngờ Ngô Toan có liên quan tới giặc Oa.

"Có phải giặc Oa hay không, chỉ cần tra xem hắn có một đứa con trai mười hai tuổi hay không là rõ ngay. Nếu có thì rất có thể là, nếu không thì không phải".

Tiểu Thiên gia: "Vợ con hắn đều ở Sơn Đông, xa thế, làm sao chúng ta tra được?".

Vệ Đông Quân nhìn Ninh Phương Sinh, rồi lại nhìn Tiểu Thiên gia, bỗng nói thêm một câu: "Ta thu hồi lời ta vừa nói".

Thu hồi?

Ninh Phương Sinh hỏi: "Lý do?".

Vệ Đông Quân đáp: "Nếu Ngô Toan thật sự là con của giặc Oa, thì Hạng Diễm nhất định sẽ hận thấu xương, tuyệt đối không thể kết bạn với hắn được".

Ninh Phương Sinh lại lắc đầu: "Trong giấc mơ của Hạng Diễm, Hứa Tận Hoan chưa từng nói với nàng ai là con của tên giặc Oa ấy, nhỡ đâu Hạng Diễm cũng bị giấu trong bóng tối thì sao?".

Vệ Đông Quân sững người. Lời này rất có lý!

"Ái da, ái da, ái da! Lúc thì thế này, lúc thì thế kia, loạn rồi, loạn rồi, ta loạn hết cả lên rồi!".

Vệ Chấp An ôm lấy cái đầu ong ong, vẻ mặt sụp đổ hét lên: "Ngô Toan có phải con giặc Oa hay không, liên quan gì đến chuyện chúng ta chặt duyên? Chúng ta chỉ cần nghĩ ra cách gây áp lực, tối nay đợi vào mộng là được rồi!".

Trong phòng, một lần nữa lại rơi vào im lặng. Đầu của tất cả mọi người đều bắt đầu âm ỉ đau.

Điều khiến người ta đau đầu là: không ai nghĩ ra được cách nào để gây áp lực lên Ngô Toan cả.

Lùi một vạn bước mà nói. Dù bọn họ đến tận nơi, lật bài ngửa với Ngô Toan, thẳng thắn nói ra chuyện Hứa Tận Hoan cần chặt duyên, Ngô Toan cũng sẽ không thừa nhận từng quen biết Hứa Tận Hoan. Dù cho Hứa Tận Hoan từng cứu hắn hai lần. Thân phận của hắn đã định sẵn, còn kỵ húy Hứa Tận Hoan hơn cả Hạng Diễm.

Ninh Phương Sinh "phạch" một tiếng gập quạt lại, nghiêm giọng nói: "Theo quy củ cũ, chúng ta đi hai đường".

Nghe thấy người chặt duyên ra lệnh, ánh mắt mọi người đồng loạt sáng lên. Khi mọi việc đã rối tinh rối mù, cần có người đứng ra quyết đoán hạ lệnh. Người đó chỉ có thể là Ninh Phương Sinh.

"Thiên Tứ, từ Lạc Lăng, Sơn Đông đến thành Tứ Cửu cách nhau khoảng sáu bảy trăm dặm".

Thiên Tứ vừa nghe vậy bèn hiểu ngay ý nghĩa trong lời nói đó.

"Thưa tiên sinh, ngựa tốt một ngày đi bốn trăm dặm, sáu trăm dặm; loại chiến mã hạng nhất thì một ngày có thể đi tám trăm dặm. Nếu ta phi nước đại cả ngày lẫn đêm, sẽ kịp đến Lạc Lăng".

Ninh Phương Sinh: "Lạc Lăng không lớn, Ngô Toan lại là thủ lĩnh Ngũ thành, chỉ cần dò hỏi là có thể điều tra được".

Vệ Đông Quân ngẩn người: "Không đến mức phải đích thân đến Lạc Lăng điều tra đấy chứ?".

Thiên Tứ: "Tam tiểu thư, tai nghe là giả, mắt thấy mới là thật".

Tam tiểu thư á khẩu không nói được gì.

Một lát sau, nàng cau mày: "Trần Thập Nhị không có ở đây, lấy đâu ra ngựa tốt?".

Thiên Tứ: "Ta âm thầm điều tra rồi, tất cả ngựa tốt trong quân đều đến từ Thái Phục tự, Thái Phục tự có nhiều trang trại ở ngoại thành Tứ Cửu, chỉ cần có tiền, loại ngựa gì cũng mua được".

Tam tiểu thư trợn mắt há mồm.

Một lát sau, nàng lại cau mày: "Sao ngươi lại đi điều tra những thứ này?".

Thiên Tứ ngẩng đầu, nhướng mày: "Ta không thích bị người khác khống chế".

Tam tiểu thư ngẩn ngơ như hóa đá.

Một lát sau, nàng vẫn nhíu mày: "Cho dù ngươi đi tám trăm dặm một ngày, đến được Lạc Lăng, điều tra được chuyện của Ngô gia, rồi lại không nghỉ ngơi quay về gấp, thì ít nhất cũng mất hơn hai ngày...".

Thiên Tứ trừng mắt lườm nàng: "Vừa khéo kịp đêm cuối cùng để chặt duyên".

Vệ Đông Quân: "..."

Một lát sau, nàng làm động tác khâu miệng lại. Ngoan ngoãn câm miệng!

Bên này nàng im tiếng, bên kia Vệ Chấp An lên tiếng: "Ngươi đi rồi, ba người chúng ta ai cũng tay không xách nổi giỏ, vai không gánh nổi gánh...".

"Vệ Đại gia, bên cạnh tiên sinh không nuôi kẻ ăn không ngồi rồi".

Vệ đại gia: "..."

Tiểu Thiên gia nói xong cũng trừng mắt lườm hắn một cái, đứng dậy mở cửa rời đi. Thời gian cấp bách như vậy, hắn chẳng rảnh mà đôi co với hai cha con này. Tiên sinh bảo hắn đi thì chắc chắn có lý do của tiên sinh. Cứ làm là được!

Vệ Đông Quân nhìn bóng lưng hắn hiên ngang khí thế, thầm nhủ: "Tên nhóc này chẳng lẽ thật sự có thể địch lại ngàn quân vạn mã?".

Chương (1-400 )