Đợi hắn
| ← Ch.299 | Ch.301 → |
Ninh Phương Sinh rất muốn vỗ nhẹ vai người phụ nữ kia để an ủi, nhưng tay vừa đưa ra nửa chừng lại thu về.
Lồng chim mở ra chỉ để ép con chim hoàng yến bay đi.
"Hắn làm vậy là vì tốt cho ta. Kinh thành là chốn thị phi, với tính khí ấy, sớm muộn gì hắn cũng gặp họa".
"Chỉ tiếc rằng, ta chẳng nghe lọt được lời nào. Hắn bảo ta rời đi, ta lại cố tình không đi, hắn không cho ta chờ, ta lại nhất định phải chờ".
A Mãn đổi giọng: "Ngươi biết vì sao ta phải chờ không?".
"Tại sao?".
"Vì cả đời này, ta sẽ không tìm được nam nhân nào tốt hơn hắn nữa. Ta chỉ có thể ở lại kinh thành, mới mong có ngày hắn quay đầu trở lại. Nếu rời khỏi nơi này thì thật sự là mỗi người một phương trời".
Dù Hứa Tận Hoan đã nói rõ đến vậy, nàng vẫn cố chấp muốn chờ.
Ninh Phương Sinh thở dài trong lòng: "Kết quả là, ngươi chờ được tin hắn đã c. h. ế. t".
"Đúng vậy, chờ được tin hắn c. h. ế. t".
A Mãn cười khổ: "Ta không dám tin, lao tới như phát điên, nhưng nơi ấy đã cháy đen thành tro. Mắt ta tối sầm, ngất lịm đi".
Khi tỉnh dậy, cứ ngỡ đó là một giấc mơ. Nhưng khi hỏi lại... Không phải mơ, mà là thật. Người ấy không nhảy xuống biển nước, mà nhảy vào biển lửa, tự thiêu mình thành tro bụi.
A Mãn đau như cắt, nước mắt lăn dài nơi khóe mắt. Chợt nhớ ra hắn không thích phụ nữ khóc, nàng bèn vội lau nước mắt đi. Nhưng nước mắt của người đang đau khổ, lau rồi vẫn sẽ trào ra.
"Ta như hóa điên, nước mắt vừa chảy là ta lại lau, đến nỗi da mặt rách toạc cả ra. Ta bèn tự tát mình".
A Mãn đưa tay sờ lên má, cái cảm giác bỏng rát đó đến giờ vẫn không quên được.
"Về sau, nước mắt cũng không thể rơi nổi nữa".
Ninh Phương Sinh nhìn nàng đầy thương cảm. Với con chim hoàng yến, chủ nhân là tất cả. Mà "tất cả" đã mất đi thì nỗi đau ấy khôn lường đến thế nào.
Ninh Phương Sinh lập tức chuyển chủ đề: "Hắn c. h. ế. t rồi, ngươi lại bị liên lụy, chắc sống cũng chẳng dễ dàng gì".
Sắc mặt A Mãn lập tức thay đổi.
Một lúc lâu sau, nàng khẽ nói: "Ta bị tịch biên gia sản, bị tống giam".
Ninh Phương Sinh không lấy làm kinh ngạc. Tội của Hứa Tận Hoan là đại nghịch thông địch, là tội phản quốc. Mà A Mãn lại là người duy nhất từng được hắn bao nuôi. Chuyện ngồi tù là không thể tránh khỏi.
"Vào ngục rồi ta mới biết, cha hắn là hải tặc, làm việc cho người Đông Dương, còn mẹ hắn là kỹ nữ, thân phận còn chẳng bằng ta. Chúng ép ta phải khai hết những chuyện dơ bẩn hắn từng làm".
Trong giọng A Mãn mang theo tiếng gào thét: "Nhưng ta biết gì mà nói chứ? Chuyện về thân thế Hứa Tận Hoan, ta cũng là nghe từ miệng bọn họ mới biết được".
Ninh Phương Sinh có phần bất ngờ: "Hứa Tận Hoan chưa từng kể cho ngươi nghe về quá khứ của hắn?".
"Chưa bao giờ".
"Ngươi không hỏi sao?".
"Ta có hỏi. Nhưng hắn có chịu nói đâu? Hắn chỉ bảo: A Mãn à, biết càng ít, sống càng lâu".
Trước kia nghe câu này, nàng cứ ngỡ hắn chê mình, cảm thấy nàng không xứng để biết về gia cảnh của hắn. Về sau mới hiểu. Hắn là đang bảo vệ mình.
Hai bàn tay đan vào nhau của A Mãn khẽ г·⛎·𝖓 ⓡẩ·🍸. Vì đặt trên đầu gối, đầu gối nàng cũng bắt đầu run.
Ninh Phương Sinh bèn đặt tay mình lên tay nàng.
A Mãn giật mình.
Ninh Phương Sinh nhẹ nhàng vỗ về: "Hắn thật lòng đối tốt với ngươi".
"Nhưng cái tốt ấy của hắn, mãi đến sau này ta mới dần dần nhận ra".
A Mãn 𝓇⛎·𝓃 𝖗·ẩ·𝖞 hít sâu một hơi: "Đó cũng là điều khiến ta mãi không dứt được khỏi hắn".
Ân tình và cảm xúc hòa trộn, nàng sinh chấp niệm cũng phải.
Thấy nàng đã bình tĩnh lại, Ninh Phương Sinh rút tay về, hỏi tiếp: "Trong ngục, chắc cực khổ lắm".
Một câu ấy khiến nước mắt suýt nữa lại rơi xuống từ mắt A Mãn. Nhưng nàng đã quen, quen với việc khi nước mắt sắp trào ra thì 𝓃·ⓖ·𝒽❗ế·𝖓 гă𝐧·𝖌, đẩy ngược nó trở lại.
"Bọn chúng †r*𝐚 𝐤𝖍*ả*𝐨, đ. á. n. h ta đến mức không còn miếng da lành. Đau quá chịu không nổi, ta đập đầu vào tường tìm c. h. ế. t".
A Mãn vén tóc, để lộ vết sẹo cho Ninh Phương Sinh xem: "Tiếc rằng, ông trời chẳng chịu nhận ta đi, đập thế nào cũng không c. h. ế. t".
Ninh Phương Sinh liếc nhìn rồi quay đi: "Về sau thì sao?".
"Là cha đứa trẻ cứu ta".
Tằng Bình?
"Hắn... vì sao lại cứu ngươi?".
A Mãn cúi đầu, giọng bỗng trở nên nghèn nghẹn.
"Thê tử của hắn mất rồi, còn một đứa con gái nhỏ, chẳng ai chịu gả cho hắn. Hắn nghĩ đời còn dài, cần có người bạn đời. Lại bởi vì...".
"Bởi vì gì?".
"Năm đó ta làm vũ kỹ trong phủ công chúa, hắn cũng là nhạc kỹ ở đó. Lúc ta múa, đều là hắn đệm đàn bên cạnh".
Thì ra là vậy! Ninh Phương Sinh chợt hiểu ra.
"Nhạc kỹ tuy thấp kém nhưng cũng có ít nhiều mối ⓠu·𝐚·ⓝ 𝖍·ệ. Đúng lúc chuyện của Hứa Tận Hoan đã lắng xuống, giữ ta lại mãi cũng không được".
A Mãn nói: "Hắn bỏ tiền lo lót cai ngục nên họ thả ta ra. Ta ra tù chẳng có nơi nào để đi, đành phải theo hắn".
"Đành phải?". Ninh Phương Sinh nghe ra được trong lời ấy mang chút miễn cưỡng."Hắn đối xử với ngươi thế nào?".
"Không tốt, cũng chẳng tệ".
A Mãn cụp mắt, giọng u ám.
"Hắn là người rất nhàm chán, suốt ngày chỉ biết làm việc và đ. á. n. h đàn, ít nói. So với Tận Hoan thì không thể so được".
Đã từng trải qua một người như Hứa Tận Hoan, trên đời này còn ai lọt nổi vào mắt A Mãn? Tất cả chỉ là những cái bóng mờ nhạt. Huống chi nhìn nơi nàng ở, thứ nàng mặc, sợ rằng cuộc sống cũng vất vả. Phu thê nghèo khó, trăm sự buồn. Chỉ vài năm ngắn ngủi, người nàng đã chẳng còn chút gì dáng vẻ ngày xưa. Từ một con chim hoàng yến, cuối cùng nàng đã hóa thành một phụ nhân bình thường nhất thế gian.
Ninh Phương Sinh do dự hồi lâu, định nói rồi lại thôi, cuối cùng đột nhiên đứng dậy.
"Hứa Tận Hoan đã c. h. ế. t, ngươi cũng đã có gia đình, có cả con cái. Cầm lấy ngàn lượng bạc này, sống cho tốt, đừng chấp niệm nữa".
"Ta cũng muốn thế... nhưng ta không quên được".
"Ngươi không quên được cuộc sống vinh hoa ngày trước, hay là không quên được con người Hứa Tận Hoan?".
Cuối cùng, Ninh Phương Sinh cũng hỏi ra câu mà từ lâu đã muốn hỏi.
"Có gì khác nhau sao? Cuộc sống vinh hoa ấy là hắn cho ta, còn con người hắn, thì... thì đã khắc sâu vào tim ta".
A Mãn cũng đứng lên.
"Suốt tám tháng ấy, ta đập đầu tám lần. Ngoài việc không chịu nổi 𝖙𝓇*𝖆 †ấ*ⓝ, ta còn muốn đi theo hắn".
Muốn c. h. ế. t vì tình?
Ninh Phương Sinh cố gắng giữ khách quan, nhưng khi nghe câu đó, trong lòng cũng phần nào cảm thấy nhẹ nhõm thay cho Hứa Tận Hoan. Cũng là vì chính người chặt duyên là hắn.
Nếu A Mãn không nói dối, không phóng đại, vậy thì người có chấp niệm nhất... là nàng. Việc tiếp theo, chỉ còn chờ sang giờ Tý, là có thể vào mộng A Mãn, chặt đứt nhân duyên thay Hứa Tận Hoan.
Nghĩ đến đây, Ninh Phương Sinh chắp tay với A Mãn: "Ta còn chút việc, xin cáo từ".
"Chờ đã". A Mãn đột nhiên giơ tay chặn lại, vẻ mặt lo lắng: "Ngươi thật sự sẽ đi điều tra cái c. h. ế. t của hắn sao?".
Đã dùng lời nói dối ấy, Ninh Phương Sinh chỉ có thể gật đầu.
A Mãn lập tức bước lên một bước, hạ giọng nói: "Ta nói nhỏ cho ngươi biết, hắn tuyệt đối không thể thông đồng với ngoại bang, nhất định là có kẻ muốn hại hắn".
Đồng tử Ninh Phương Sinh co lại: "Là ai?".
"Ta không biết là ai. Nhưng ta biết hắn đã đắc tội với không ít người, trong đó có cữu cữu của phò mã".
A Mãn nhìn quanh trái phải, như sợ bị ai nghe thấy: "Vì ta, công chúa cũng hận hắn, hận hắn luôn đứng về phía ta".
Ninh Phương Sinh nhìn khuôn mặt đầy nếp nhăn của A Mãn, chợt hiểu vì sao Hứa Tận Hoan chỉ h*m m**n thân xác nàng. Vì họ vốn không phải là người cùng thế giới.
Công chúa đương triều, trong mắt A Mãn như người sống trên trời, cao quý đến không thể với tới. Nhưng trên thực tế, bọn họ chẳng có bao nhiêu thực quyền. Nhất là phò mã.
Cho nên Hứa Tận Hoan mới dám nói thẳng trước mặt bao người rằng: "Phò mã chỉ là cái gối thêu hoa nhồi rơm".
Huống chi, vì một vũ kỹ, mà gán cho Hứa Tận Hoan tội danh thông đồng ngoại bang? Nàng đã quá đề cao mình, lại quá xem thường Hứa Tận Hoan rồi!
| ← Ch. 299 | Ch. 301 → |
